Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 48: Vân Hi ở Thượng Giới

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:53:23 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 48: VÂN HI Ở THƯỢNG GIỚI – NỖI ĐAU BỊ THAO TÚNG**

Thượng Giới, Cửu Tiêu Thánh Vực.

Nơi đây không có bóng đêm vĩnh hằng như Thiên Mộ Huyệt, cũng không có cát bụi trần ai như Hạ Giới. Cả một vùng không gian rộng lớn được bao phủ bởi ánh hào quang vĩnh cửu của Thần Hi, những dãy núi lơ lửng giữa biển mây, những dòng thác linh khí đổ xuống từ chín tầng mây cao vút, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ đến nghẹt thở. Thế nhưng, đằng sau vẻ hoa lệ đến cực điểm ấy, lại là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một thứ trật tự cứng nhắc đến mức khiến người ta cảm thấy ngạt thở.

Tại đỉnh cao nhất của Dao Trì Thánh Địa, nơi được mệnh danh là “Tâm điểm của vạn giới”, có một tòa cung điện mang tên Tịch Mịch Cung.

Đúng như tên gọi của nó, nơi này chỉ có tiếng gió lùa qua những cột ngọc thạch lạnh lẽo và tiếng sênh ca nhạt nhòa vọng lại từ những yến tiệc xa xăm của các vị Tiên nhân.

Trên đài cao lộng gió, một bóng hình mảnh mai đang đứng lặng thinh. Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, vạt áo tung bay theo gió như một đóa liên hoa chớm nở giữa trời tuyết. Khuôn mặt nàng đẹp đến mức khiến tinh tú cũng phải lu mờ, nhưng đôi mắt ấy – đôi mắt từng chứa đựng cả sự dịu dàng và kiên định – giờ đây lại trở nên rỗng tuếch, nhạt nhòa như sương khói mùa thu.

Vân Hi.

Nàng đứng đó, đôi tay ngọc ngà đan chặt vào nhau, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi mây mù dày đặc che khuất lối về nhân gian.

Trong tâm trí nàng, một trận chiến không tiếng động đang diễn ra.

Có một cái tên, một hình bóng luôn trực trào hiện lên mỗi khi nàng nhắm mắt lại. Đó là một thiếu niên với đôi mắt rực cháy ý chí nghịch thiên, là người đã nắm lấy tay nàng giữa vòng vây của vạn quân, là người đã hứa sẽ vì nàng mà chém đứt cả luân hồi.

“Lâm… Khuyết…”

Nàng mấp máy môi, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu, vừa thốt ra đã bị gió Thượng Giới thổi tan biến. Ngay khoảnh khắc cái tên ấy hiện lên, một cơn đau buốt óc đột ngột ập tới. Những sợi xích vàng óng ánh – những phù văn của Thiên Đạo Pháp Tắc – ẩn hiện dưới da thịt nơi trán nàng, bắt đầu siết chặt.

– A…

Vân Hi khẽ rên một tiếng, thân hình lảo đảo, nàng phải vịnh tay vào thành lan can bằng bạch ngọc mới không ngã quỵ.

Ký ức của nàng đang bị gặm nhấm. Mỗi một lần nàng cố nhớ về “hắn”, Thiên Đạo Pháp Tắc lại dâng lên một tầng cấm chế, như một lưỡi dao sắc lạnh gọt rửa đi những tạp niệm mà kẻ cầm quyền cho là “dơ bẩn”.

Đối với Thượng Giới, tình yêu của một Thánh nữ dành cho một “nghịch đạo giả” hạ giới là một sự sỉ nhục, là một mầm mống hỗn loạn cần phải bị triệt tiêu tận gốc rễ.

– Hi nhi, con lại đang cứng đầu rồi.

Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm nhưng mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương truyền đến.

Vân Hi run lên. Nàng không cần quay đầu cũng biết kẻ vừa đến là ai. Cả thế giới này, chỉ có một người sở hữu hơi thở khiến vạn vật phải quỳ phục, khiến không gian xung quanh cũng phải đông cứng lại.

Thái Thượng Thiên Tôn.

Lão bước ra từ trong hư không, bước chân không chạm đất nhưng mỗi nhịp chân đều như dẫm lên nhịp tim của chúng sinh. Lão khoác trên mình bộ bào phục thêu hình cửu long quần tụ, khuôn mặt phúc hậu như một vị trưởng bối hiền từ, nhưng ánh mắt lão lại thâm sâu như vực thẳm, nơi chứa đựng sự vận hành của tinh thần và cả sự vô tình của đạo trời.

Lão đi đến bên cạnh Vân Hi, vươn bàn tay thon dài ra, dường như muốn xoa đầu nàng, nhưng Vân Hi theo bản năng lại lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ đề phòng tột độ.

Cánh tay Thái Thượng Thiên Tôn khựng lại giữa không trung. Lão không tức giận, chỉ nhẹ nhàng thu tay về, thở dài một tiếng:

– Con vẫn còn hận ta? Ta làm tất cả những điều này, chẳng lẽ con không hiểu là vì sự tồn vong của Thương Khung Giới sao? Con mang trong mình Cửu U Linh Thể, là chìa khóa để duy trì sự cân bằng của Luân Hồi. Nếu con để tâm hồn mình bị vẩn đục bởi thứ tình cảm tầm thường của lũ kiến hôi dưới kia, thế giới này sẽ sụp đổ.

Vân Hi ngước mắt nhìn lão, trong đôi mắt rỗng tuếch bỗng lóe lên một tia phẫn nộ yếu ớt:

– Sự cân bằng… hay là sự thống trị của người? Người gọi họ là kiến hôi… nhưng chính những “kiến hôi” đó mới có trái tim. Còn người, người chỉ có một cỗ máy tính toán lạnh lùng mang tên Thiên Đạo!

*Chát!*

Một luồng kình khí vô hình tát mạnh vào không khí, dù không chạm vào mặt Vân Hi nhưng áp lực của nó khiến nàng ngã nhào xuống đất.

Sắc mặt Thái Thượng Thiên Tôn vẫn không đổi, lão lạnh lùng nhìn nàng, giọng nói mất đi chút ấm áp giả tạo:

– Trái tim? Thứ đó chỉ dành cho những kẻ yếu đuối không thể tự định đoạt mệnh vận. Con nên cảm thấy vinh dự đi, vì con sắp trở thành một phần của Đạo chân chính. Đại hôn giữa con và Thần Tử của Thượng Cổ Thần Tộc sẽ được tổ chức vào bảy ngày tới. Đó không chỉ là một hôn lễ, đó là lúc Cửu U Linh Thể của con hoàn toàn thức tỉnh để hiến tế cho Thiên Đạo, mở ra một kỷ nguyên Luân Hồi mới.

– Ta sẽ không… – Vân Hi nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán khi nàng phải chống chọi với cơn đau từ linh hồn. – Ta thà tự bạo thần hồn… cũng không bao giờ làm quân cờ cho người!

Thái Thượng Thiên Tôn cười nhạt, nụ cười của lão tràn đầy sự mỉa mai đối với sự phản kháng của kẻ yếu:

– Tự bạo? Trước mặt ta, con nghĩ con có quyền đó sao? Con trai, ta đã quá dung túng cho những ký ức rác rưởi của con về tên rác rưởi ở Hạ Giới kia rồi. Đã đến lúc phải tẩy trần hoàn toàn.

Lão vươn tay ra, năm ngón tay xòe rộng bao trùm lấy đỉnh đầu Vân Hi.

– Thiên Đạo Tẩy Thần Thuật – Vạn Cổ Vô Niệm!

Ngay lập tức, bốn phía xung quanh Tịch Mịch Cung bùng lên những cột sáng vàng kim rực rỡ. Những sợi dây xích pháp tắc hư ảo từ không trung hiện ra, xuyên qua xương tỳ bà, tay chân và khóa chặt lấy thần thức của Vân Hi.

– Aaaaaa!

Vân Hi hét lên một tiếng đau đớn thấu trời xanh. Tiếng hét của nàng vang vọng khắp Dao Trì, nhưng chẳng một vị tiên nhân nào dám ngoái nhìn. Họ cúi đầu, lặng lẽ đi qua, bởi họ biết rằng ý chí của Thiên Tôn chính là chân lý duy nhất.

Bên trong thức hải của Vân Hi, một cảnh tượng tàn khốc đang diễn ra.

Ánh sáng vàng kim cuồn cuộn như biển lửa, quét qua từng ngóc ngách của ký ức. Hình bóng Lâm Khuyết đứng dưới gốc đào năm xưa, hình bóng hắn mỉm cười đưa cho nàng chiếc trâm cài bằng gỗ đơn sơ… tất cả đều đang bị ánh sáng kia đốt cháy, xóa nhòa.

Nàng cố gắng ôm chặt lấy những mảnh ký ức ấy. Nàng dùng tất cả sức mạnh của Cửu U Linh Thể để bảo vệ một góc nhỏ trong tâm linh, nơi chứa đựng bóng dáng người thương. Nàng biết, nếu mất đi những ký ức này, nàng sẽ thực sự trở thành một cái xác không hồn, một công cụ cho Thái Thượng Thiên Tôn thao túng.

– Lâm… Khuyết… cứu em…

Nàng khóc, những giọt lệ trong suốt lăn dài trên má, rơi xuống mặt đất ngọc thạch, vỡ tan thành những đóa hoa băng nhỏ xíu.

Thế nhưng, Thái Thượng Thiên Tôn quá mạnh mẽ. Lão là người vận hành vòng lặp luân hồi vạn cổ, sức mạnh của lão vượt xa sự tưởng tượng của chúng sinh.

Lão lạnh lùng điều khiển ánh sáng pháp tắc, không chút lưu tình nghiền nát sự phản kháng cuối cùng của nàng.

– Quên đi. Đó là sự giải thoát duy nhất cho con.

Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Vân Hi dần mờ nhạt. Những hình ảnh về Hạ Giới, về gia tộc, về những ngày tháng tự do… tất cả dần hóa thành tro bụi.

Ánh mắt nàng bắt đầu trở nên mờ đục, tiêu cự dần mất đi.

Lúc này, sâu trong ngực áo của Vân Hi, một vật phẩm cũ kỹ vốn bị niêm phong bấy lâu nay bỗng nhiên phát ra một tia sáng đen cực kỳ nhỏ nhoi, gần như không thể nhận ra. Đó là một mẩu kim loại sứt sẹo, một mảnh vỡ nhỏ của Trảm Thần Kiếm mà Lâm Khuyết đã bí mật nhét vào tay nàng trước khi nàng bị bắt đi.

Mảnh vỡ ấy rung động nhè nhẹ, một luồng “Nghịch Đạo Kiếm Ý” vô hình len lỏi qua các sợi xích pháp tắc, bảo bối này vốn sinh ra từ sự phẫn nộ với Thiên Đạo, nên nó có một khả năng kỳ diệu là ẩn mình khỏi sự tầm soát của Thiên Đạo.

Luồng kiếm ý ấy bao phủ lấy một hạt giống ký ức cuối cùng, hạt giống về lời hứa: “Chờ anh… anh sẽ tới đón em!”

Tia sáng đen ấy nhanh chóng lặn sâu vào nơi sâu thẳm nhất của linh hồn nàng, rơi vào một vùng tối tăm mà ngay cả Tẩy Thần Thuật của Thái Thượng Thiên Tôn cũng không chú ý tới.

Tiếng hét dần lịm tắt.

Ánh hào quang vàng kim thu hồi lại. Thái Thượng Thiên Tôn buông tay, đứng nhìn Vân Hi đang nằm gục trên đất như một con búp bê bằng sứ bị hư hại.

Lão khẽ phất tay, một đạo thanh khí thổi qua, nâng cơ thể nàng lên, đặt nàng ngồi lại trên bảo tọa.

Lúc này, Vân Hi từ từ mở mắt.

Đôi mắt ấy trong vắt như nước hồ mùa thu, nhưng lạnh lẽo và vô hồn đến rợn người. Không còn sự đau đớn, không còn sự phẫn nộ, cũng không còn lấy một chút tình cảm nào.

Nàng nhìn Thái Thượng Thiên Tôn, rồi từ từ cúi đầu, giọng nói thanh thoát nhưng không có một chút nhịp điệu:

– Vân Hi… kiến quá Thiên Tôn.

Thái Thượng Thiên Tôn nhìn vào đôi mắt rỗng tuếch kia, hài lòng gật đầu:

– Tốt. Con đã rũ bỏ được bụi trần. Từ giờ trở đi, con chính là hóa thân của Thiên Đạo Nhân Ái. Hãy chuẩn bị cho đại hôn. Toàn bộ Cửu Tiêu Thánh Vực sẽ lấy máu của vạn dân Hạ Giới làm lễ vật mừng cho ngày vui của con.

Vân Hi nghe thấy hai chữ “Hạ Giới”, trong lòng thoáng qua một gợn sóng lăn tăn cực nhỏ, nhưng rồi nhanh chóng bị mặt hồ phẳng lặng nuốt chửng. Nàng nhẹ nhàng gật đầu:

– Theo ý của Người.

Thái Thượng Thiên Tôn cười lớn, tiếng cười của lão chấn động cả tầng mây cao nhất. Lão xoay người bước vào hư không, để lại một câu nói vang vọng:

– Kẻ nghịch đạo dưới kia… hẳn là đang dốc toàn lực để tìm đường lên đây cứu con. Nhưng hắn không biết rằng, kẻ mà hắn muốn cứu… đã không còn tồn tại nữa rồi. Khi hắn nhìn thấy con tự tay dùng kiếm xuyên qua trái tim hắn trong ngày đại hôn, ta rất muốn biết cái vẻ mặt tuyệt vọng của hắn sẽ rực rỡ đến nhường nào!

Cung điện Tịch Mịch lại trở nên yên tĩnh.

Vân Hi ngồi đó, nhìn những áng mây vô định bay qua trước mắt. Nàng cảm thấy lòng mình trống rỗng, một sự trống rỗng vô biên vô tận.

Thế nhưng, sâu trong bóng tối của linh hồn nàng, tia kiếm ý nhỏ nhoi của mảnh vỡ Trảm Thần Kiếm vẫn âm thầm bám rễ. Nó như một điểm đen duy nhất trên tờ giấy trắng tinh, kiên trì tồn tại, chờ đợi một ngày ý chí “Nhất Niệm” từ phương xa truyền tới để thiêu rụi toàn bộ màn sương trắng xóa này.

Nàng đưa tay lên, sờ vào ngực mình. Nơi đó trái tim vẫn đập, nhưng dường như nó đã quên mất cách để đập vì một người nào đó.

– Đại hôn… – Nàng lẩm bẩm, hai từ này đối với nàng lúc này chẳng khác gì một thuật ngữ tu luyện khô khan.

Ở một nơi khác tại Cửu Tiêu Thánh Vực, tin tức về đại hôn của Thánh nữ Dao Trì và Thần Tử đã lan truyền như bão tố. Các thế lực lớn từ vạn cổ đang rục rịch kéo về Thánh địa, mang theo vô số bảo vật và cả những âm mưu thâm hiểm.

Một cái lồng giam khổng lồ đang dần thành hình, và mục tiêu của nó không ai khác chính là “biến số” duy nhất của vạn cổ luân hồi – Lâm Khuyết.

Gió lạnh Thượng Giới vẫn rít gào, thổi tung tàn tro của những ký ức vừa bị thiêu cháy. Một cơn đại hồng thủy của vận mệnh đang thành hình, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám đứng ra cản đường Thiên Đạo.

Hạ Giới đang chìm trong lửa đạn chiến tranh, Trung Giới đang rục rịch thức tỉnh, và Thượng Giới đang giăng ra thiên la địa võng.

Tất cả chỉ để chờ đợi một khoảnh khắc… khoảnh khắc mà kẻ mang theo thanh kiếm gãy, vác trên vai gánh nặng của vạn kiếp luân hồi, bước lên nấc thang cuối cùng để hét lên với trời cao rằng:

"Số phận của ta, chỉ có một niệm của ta định đoạt!"

Nhưng trước mắt, Vân Hi chỉ là một con rối xinh đẹp ngồi giữa cung điện cô tịch, chờ đợi ngày túc mệnh của mình bị kết liễu hoàn toàn. Những giọt lệ cuối cùng đã cạn khô, để lại một tâm hồn lạnh giá như băng ngàn năm, lạnh đến mức dường như hơi thở cũng có thể kết tinh thành tuyết trắng rơi đầy trời Dao Trì.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, thời gian chậm rãi trôi về phía ngày đại hôn nhuộm máu.

[Hết Chương 48]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8