Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 54: Sự thật tàn khốc: Vân Hi là phân thân**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:57:40 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 54: SỰ THẬT TÀN KHỐC: VÂN HI LÀ PHÂN THÂN**

Khói bụi của trận chiến tại Dao Trì Thánh Địa vẫn chưa kịp lắng xuống. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tươi trộn lẫn với dư vị thanh cao của tiên khí bị vỡ vụn. Trên bầu trời, vết nứt không gian đen ngòm như một con mắt của ác quỷ đang dõi theo chúng sinh, rỉ ra những tia sét đỏ rực của sự trừng phạt.

Lâm Khuyết quỳ một gối trên nền đá nát, tay phải vẫn nắm chặt chuôi thanh Trảm Thần Kiếm gãy nát, tay trái run rẩy chống xuống mặt đất. Hơi thở của hắn nặng nề, mỗi nhịp tim đập đều mang theo một cơn đau xé tâm can. Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn sau khi cưỡng ép vận dụng "Nhất Niệm" để chém đứt quy tắc thiên đạo đã trở nên tơi tả, linh lực hỗn loạn như hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé.

Vân Hi vội vàng lao đến bên hắn. Nàng không màng đến vết thương trên cánh tay mình, đôi bàn tay ngọc ngà lập tức kết ấn, truyền một luồng linh lực tinh khiết từ Cửu U Linh Thể vào lưng hắn. Ánh sáng dịu mát tỏa ra, tạm thời trấn áp cơn cuồng bạo của linh khí trong người Lâm Khuyết.

“Lâm Khuyết, đừng cử động… Xin chàng, đừng làm bản thân bị thương thêm nữa.” Giọng nói của nàng run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má trắng ngần, rơi xuống mu bàn tay hắn, nóng hổi và đầy xót xa.

Lâm Khuyết khó khăn quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của nàng, hắn khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy dù xanh xao nhưng chứa đựng một sự kiên định đến cực điểm: “Chỉ cần nàng bình an… thiên địa này có sụp đổ, ta cũng không hối tiếc.”

Nhưng, ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo, vô cảm bất ngờ vang lên. Tiếng cười ấy không xuất phát từ bầu trời, cũng không từ mặt đất, mà nó vang vọng trực tiếp trong thần hồn của mọi người có mặt tại đây. Nó tựa như tiếng băng giá nứt vỡ, lại như tiếng rít của những linh hồn bị giam cầm vạn năm.

“Ha ha ha… Tình thâm nghĩa trọng thật sao? Một vở kịch hoàn mỹ, ngay cả ta cũng suýt chút nữa cảm động.”

Hư ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn vốn đã mờ nhạt sau đường kiếm của Lâm Khuyết, giờ đây đột ngột tụ lại. Lần này, lão không còn mang hình thái khổng lồ áp đảo, mà thu nhỏ lại bằng một người thường, đứng lơ lửng giữa không trung, chấp tay sau lưng, ánh mắt đầy sự giễu cợt nhìn xuống hai người.

Lâm Khuyết nheo mắt, cảm nhận được một sự bất ổn khủng khiếp đang len lỏi vào đạo tâm. “Ngươi còn muốn gì nữa? Quy tắc đã vỡ, phân thân thần niệm này của ngươi cũng chẳng duy trì được bao lâu.”

Thái Thượng Thiên Tôn khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang nhìn Vân Hi, rồi lại nhìn Lâm Khuyết bằng sự thương hại giả tạo: “Lâm Khuyết, ngươi từng là Cửu Luân Chân Tiên, ngươi nên hiểu rõ hơn ai hết. Trên đời này làm gì có sự tình cờ? Làm gì có một ‘biến số’ nào có thể tồn tại bên cạnh kẻ nghịch đạo như ngươi mà không bị thiên đạo phát giác?”

Vân Hi run lên một cái, luồng linh lực đang truyền cho Lâm Khuyết đột nhiên trở nên hỗn loạn. Một linh cảm không lành dâng lên trong lòng nàng, khiến trái tim nàng thắt lại.

“Thái Thượng, ngươi câm miệng!” Lâm Khuyết gầm lên, thanh kiếm gãy trong tay hắn một lần nữa lóe lên ánh đen của Nghịch Thiên Kiếm Ý.

“Ồ? Ngươi đang sợ hãi sao? Ngươi sợ rằng điều ngươi hằng tin tưởng nhất thực chất chỉ là một lời nói dối vĩ đại?” Thái Thượng Thiên Tôn bước từng bước xuống hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian dưới chân tạo ra những vòng sóng vàng ròng rực rỡ. “Ngươi nghĩ tại sao nàng ta lại sở hữu Cửu U Linh Thể? Ngươi nghĩ tại sao mỗi khi ngươi đứng bên bờ vực của sự suy sụp thần hồn, chỉ có nàng ta mới có thể giúp ngươi ổn định? Là vì nàng ta trời sinh dành cho ngươi? Hay là vì… nàng ta chính là một phần của ta?”

Một lời nói ra, vạn trượng lôi đình dường như nổ tung trong tâm trí Lâm Khuyết. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu: “Nói láo! Vân Hi sinh ra tại Vân Gia của Dao Trì, nàng có cha mẹ, có nguồn gốc rõ ràng! Ngươi định dùng tâm ma để đánh bại ta sao? Vô ích thôi!”

“Nguồn gốc? Ký ức?” Thái Thượng Thiên Tôn cười nhạt. “Đối với kẻ nắm giữ vòng lặp Luân Hồi như ta, việc tạo ra một cuộc đời cho một quân cờ khó lắm sao? Hãy nhìn cho kỹ đi, nhìn sâu vào thần hồn của nàng ta bằng chính ‘Nhất Niệm’ của ngươi.”

Thái Thượng Thiên Tôn phất tay một cái, một tia sáng vàng thuần khiết bắn ra, không phải tấn công mà là đánh vào cơ thể Vân Hi. Ngay lập tức, cơ thể nàng bùng phát ra một vầng hào quang chói mắt. Thứ hào quang ấy không còn mang sắc tím u uất của Cửu U Linh Thể nữa, mà là một màu vàng kim lộng lẫy, uy nghiêm, mang đậm hơi thở của Thiên Đạo Quy Tắc – thứ sức mạnh mà Lâm Khuyết căm ghét nhất.

Vân Hi thét lên một tiếng đau đớn. Nàng ôm đầu, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu tuôn trào trong đại não. Nàng thấy mình không phải sinh ra từ hơi ấm của người mẹ, mà là từ một lò luyện khí cổ xưa nằm sâu trong hư không của Thượng Giới. Nàng thấy Thái Thượng Thiên Tôn dùng một sợi linh hồn tinh khiết nhất của lão, trộn lẫn với khí của thái sơ, nặn ra hình hài của nàng.

Lão đã nói với nàng – khi đó còn là một khối ánh sáng không hình hài: *“Đi đi, đi tìm kẻ đó. Hãy yêu hắn, hãy hy sinh vì hắn, hãy trở thành hơi thở của hắn. Khi hắn nghĩ rằng mình đã có cả thế giới trong tay, chính là lúc ta sẽ thông qua ngươi mà thu hoạch tất cả.”*

Lâm Khuyết sững sờ. Hắn lảo đảo lùi lại, nhìn chằm chằm vào vầng hào quang bao quanh Vân Hi. Hắn dùng bí thuật *Nhất Niệm Luân Hồi Quyết* để soi chiếu nhân quả. Trong tầm mắt của hắn, hàng vạn sợi dây nhân quả xung quanh Vân Hi giờ đây không còn nối về Dao Trì, không nối về thế gian phàm trần, mà tất cả đều tụ lại thành một sợi dây vàng thô kệch, nối thẳng vào cổ tay của Thái Thượng Thiên Tôn.

Nàng không phải là một người con gái… nàng là một "Thiên Nhãn" được nhân hóa.

Nàng là một cái bẫy dịu dàng nhất, ngọt ngào nhất mà Thiên Đạo đã đặt sẵn trên hành trình trọng sinh của hắn.

“Không… không thể nào…” Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng. “Tất cả… đều là giả sao? Những lần cùng nhau sinh tử, những lời thề nguyện… đều là do ngươi sắp đặt?”

Vân Hi nhìn bàn tay mình đang dần hóa thành cát ánh sáng màu vàng, nàng nhìn Lâm Khuyết bằng ánh mắt đầy tuyệt vọng và hối lỗi: “Lâm Khuyết… ta không biết… ta thực sự không biết… Trong tim ta, tình cảm dành cho chàng là thật… ta muốn bảo vệ chàng… ta thực sự…”

“Đương nhiên là thật!” Thái Thượng Thiên Tôn cắt ngang, giọng nói đầy sự đắc thắng tột cùng. “Nàng ta phải thật sự yêu ngươi, thì thứ tình cảm đó mới có thể trở thành sợi dây xích chặt chẽ nhất trói buộc đạo tâm của ngươi. Nếu nàng ta chỉ là một con rối gỗ không cảm xúc, làm sao có thể khiến Cửu Luân Chân Tiên đa nghi như ngươi tin tưởng đến mức giao phó cả tính mạng? Ta cho nàng ta tự do ý chí, cho nàng ta tình cảm chân thực nhất, để rồi vào khoảnh khắc này, sự thật sẽ nghiền nát ngươi.”

Lâm Khuyết cảm thấy thế giới xung quanh mình đang sụp đổ. Đạo tâm vốn đã bị tổn thương sau trận chiến giờ đây xuất hiện những vết nứt chi chít. “Nghịch Đạo” là dựa vào ý niệm duy nhất của bản thân để đối đầu với trời đất. Nhưng nếu ngay cả cái ý niệm bảo vệ người thương yêu nhất cũng là do kẻ thù ban cho, thì hắn lấy gì để "nghịch"?

Linh lực trong người Lâm Khuyết bắt đầu bạo động, Nghịch Thiên Kiếm Ý mất đi sự khống chế, chém loạn xạ vào không trung. Hắn gào lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống. Sự phản phệ của thiên đạo lúc này mới thật sự bùng phát mạnh mẽ nhất.

Lục Trầm đứng ở xa, nhìn thấy cảnh tượng này thì hai mắt cũng đỏ lên. Hắn muốn lao lên cứu viện nhưng bị một áp lực vô hình từ phía Thái Thượng Thiên Tôn ép cho không thể nhúc nhích. “Lão già khốn kiếp! Thả họ ra!”

Thanh Lão từ trong nhẫn cũng thở dài, giọng nói chứa đầy sự bi thống: “Vạn cổ mưu cầu, không ngờ… Thái Thượng lại nhẫn tâm dùng chính linh hồn của mình để làm mồi nhử. Lâm Khuyết, tỉnh lại đi! Đừng để tâm ma nuốt chửng!”

Nhưng Lâm Khuyết lúc này đã không còn nghe thấy gì nữa. Hắn chỉ thấy hình bóng của Vân Hi đang dần tan biến.

Thái Thượng Thiên Tôn lạnh lùng đưa tay ra, khẽ bóp lại: “Vân Hi, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành. Hãy trở về là một phần của ta. Sự tồn tại của ngươi chính là nhát kiếm cuối cùng ta dành cho Lâm Khuyết.”

Ngay lập tức, cơ thể Vân Hi bắt đầu hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti. Nàng không còn có thể khống chế được bản thân nữa. Sức mạnh của bản thể đang cưỡng ép thu hồi phân thân.

Trong giây phút cuối cùng trước khi bị thôn phệ, Vân Hi dùng chút ý chí tàn dư để lao về phía Lâm Khuyết. Nàng ôm chầm lấy hắn, hơi ấm của nàng lúc này vẫn chân thật như bao năm qua. Nàng ghé sát tai hắn, thì thầm bằng tất cả sức lực của linh hồn:

“Lâm Khuyết… dù ta là ai… dù ta sinh ra như thế nào… thì giây phút này, ý niệm muốn chàng sống tiếp của ta là thuộc về chính ta… không phải của lão. Hãy dùng ‘Nhất Niệm’ của chàng… giết chết ta… và giết cả lão đi!”

Lâm Khuyết sững người. Hắn cảm nhận được trong vòng ôm của nàng, một đạo đạo niệm tinh khiết nhất, mạnh mẽ nhất đang được nàng ép ra khỏi linh hồn để trao cho hắn. Đó là đạo niệm của sự hy sinh và tự do tuyệt đối.

Vân Hi đang tự hủy! Nàng dùng sự tự hủy của một phân thân để cắt đứt sợi dây nhân quả với Thái Thượng Thiên Tôn.

“Không! Đừng!” Lâm Khuyết thét lên, nhưng đôi tay hắn chỉ ôm được một làn sương mù ánh sáng.

Cơ thể Vân Hi vỡ tan thành ngàn vạn mảnh linh diệp, lấp lánh như sao trời rồi vụt tắt giữa không gian u ám của Dao Trì. Một tia sáng vàng vọt bắn ngược về phía Thái Thượng Thiên Tôn, khiến lão khẽ lùi lại một bước, sắc mặt trầm xuống: “Một phân thân hạ đẳng mà dám phản nghịch bản thể? Thật là lãng phí tâm huyết.”

Dao Trì trở nên im lặng đến rợn người.

Lâm Khuyết cúi đầu, mái tóc đen dài của hắn đột nhiên chuyển sang một màu trắng xóa như tuyết. Những giọt lệ trên mặt hắn đã khô cạn, thay vào đó là một luồng khí tức tĩnh lặng đến đáng sợ tỏa ra từ người hắn.

Thái Thượng Thiên Tôn nhìn xuống, lông mày hơi nhíu lại: “Đạo tâm vẫn chưa nát sao? Ý chí của kẻ nghịch đạo quả nhiên có chút thú vị.”

Lâm Khuyết từ từ đứng dậy. Hắn không còn lảo đảo, không còn đau đớn. Trảm Thần Kiếm trong tay hắn giờ đây không còn rỉ máu, mà nó phát ra một luồng ánh sáng màu xám tro – màu của sự hư vô, màu của "Nhất Niệm Phá Luân Hồi" thật sự.

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt trắng dã, không có đồng tử, nhìn thẳng vào Thái Thượng Thiên Tôn.

“Ngươi nói đúng… trên đời này không có sự tình cờ.” Giọng của Lâm Khuyết bình thản đến lạ lùng, nhưng mỗi chữ đều khiến thiên địa rung chuyển. “Nhưng ngươi đã sai một điều. Vân Hi có thể sinh ra từ ngươi, nhưng nàng đã chết vì ta. Khoảnh khắc nàng tự hủy, nàng không còn là phân thân của ngươi, mà nàng là một ‘con người’ hoàn chỉnh của thế giới này.”

Lâm Khuyết bước lên một bước, mặt đất dưới chân hắn hóa thành bụi mịn.

“Thái Thượng, ngươi cho rằng tình yêu của nàng là nhát kiếm kết liễu ta. Nhưng thực chất, chính tình yêu của nàng đã dạy ta thế nào là ‘Nhất Niệm’. Ý niệm của nàng đã vượt ra ngoài sự khống chế của ngươi… và bây giờ, ý niệm của ta cũng vậy.”

Thanh kiếm gãy đột nhiên vươn dài ra, được hình thành từ ý niệm thuần túy và sự phẫn nộ vô tận.

“Vạn cổ luân hồi, nhất niệm phá diệt.”

Lâm Khuyết không dùng linh lực, không dùng quy tắc, hắn chỉ vung kiếm một cách giản đơn nhất. Một vầng kiếm sáng màu xám cắt ngang trời đất, chém về phía Thái Thượng Thiên Tôn.

Cả không gian của Dao Trì Thánh Địa như một tờ giấy bị xé rách làm đôi. Sự thật tàn khốc đã không đánh gục được hắn, mà nó đã nung nấu lên một kẻ nghịch đạo thực sự – kẻ không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì, kể cả sự sống và cái chết.

Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên biến sắc hoàn toàn, hư ảnh của lão bị luồng kiếm ý ấy làm cho lung lay dữ dội: “Ngươi… ngươi dám phá bỏ cả đạo cơ của mình để đổi lấy một nhát kiếm này sao?”

“Có gì mà không dám?” Lâm Khuyết gầm lên giữa trời không, tóc trắng bay loạn trong gió máu. “Nếu thế giới này là một cái lồng do ngươi tạo ra, thì ta sẽ cùng cái lồng này… tất cả tan biến!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bao trùm lấy tất cả. Dao Trì chìm vào bóng tối. Trong hư vô, dường như chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của một người đàn ông và nụ cười dịu dàng của một cô gái đã hóa thành cát bụi.

Hành trình phá vỡ Luân Hồi, giờ đây mới thực sự bắt đầu trong sự bi thống cùng cực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8