Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 57: Rèn lại Trảm Thần Kiếm**
**CHƯƠNG 57: VẠN MA THÀNH HUYẾT, NHẤT NIỆM CHÚC KIẾM**
Bầu trời phía trên Hoang Cổ chiến trường vẫn là một màu đỏ thẫm u ám, tựa như một con mắt khổng lồ bị đâm mù, đang nhỏ xuống những giọt lệ bằng máu. Mưa không ngừng rơi, nhưng không thể gột rửa được mùi tanh nồng nặc của mười vạn quân Tuần Tra Giả vừa ngã xuống. Khói đen từ những tàn tích cháy dở cuộn lấy sát khí dày đặc, tạo thành một loại sương mù lở lửng, khiến không gian trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Lâm Khuyết đứng sừng sững giữa tâm điểm của bãi chiến trường, tà áo trắng giờ đây đã nhuốm một màu đỏ thẫm không thể phai nhạt. Hắn hít một hơi sâu, luồng khí lạnh lẽo mang theo vị sắt của máu đi sâu vào phổi, chẳng những không làm hắn khó chịu mà còn kích thích sự hưng phấn của Nghịch Đạo Cơ trong đan điền.
“Đã đến lúc rồi.” – Giọng nói của Lâm Khuyết trầm thấp, nhưng trong bầu không khí tĩnh lặng đến chết chóc này, nó lại vang vọng như tiếng sấm nổ từ chín tầng địa ngục.
Hắn từ từ nâng cánh tay phải lên. Từ trong khe hở không gian, một thanh kiếm gãy vụn hiện ra. Đó là Trảm Thần Kiếm – thanh kiếm từng theo hắn dọc ngang Cửu Giới kiếp trước, giờ đây chỉ còn lại một đoạn chuôi kiếm và nửa lưỡi kiếm sứt mẻ, rỉ sét như phế liệu. Thế nhưng, khi nó vừa xuất hiện, một tiếng ngân rung rầu rĩ vang lên, như thể thanh kiếm đang khóc thương cho vinh quang đã mất, lại như đang căm phẫn trước định mệnh trêu ngươi.
“Lâm thiếu chủ, người thật sự định thực hiện lúc này sao?”
Lục Trầm bước tới, trên vai vẫn còn vác trọng kiếm, máu trên người hắn vẫn chưa khô, từng bước chân giẫm xuống đều để lại dấu chân đỏ rực trên nền đất nhão nhoét. Ánh mắt hắn đầy lo lắng nhìn về phía bầu trời. Hắn có thể cảm nhận được, sau khi Lâm Khuyết giết sạch Tuần Tra Giả, Thiên Đạo đã thực sự chú ý đến nơi này. Những luồng quy tắc pháp tắc ẩn hiện trong tầng mây đang rình rập như những con sói đói.
Lâm Khuyết không ngoảnh đầu lại, ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào thanh kiếm gãy: “Nếu không rèn lại Trảm Thần, chúng ta lấy gì để chém đứt màng ngăn Cửu Tiêu? Thiên Đạo sẽ không cho ta cơ hội thứ hai. Hôm nay, mười vạn vong linh này chính là vật tế tốt nhất.”
“Nhưng cái giá phải trả… chính là tính mạng của người.” Thanh Lão từ trong thức hải lên tiếng, giọng ông già nua nhưng chứa đầy sự cảnh báo: “Dùng máu của vạn ma, vạn binh để rèn kiếm là cấm thuật thái cổ. Một khi bắt đầu, linh hồn ngươi sẽ bị vạn quỷ cắn xé, nếu Nhất Niệm không đủ vững, ngươi sẽ biến thành một bộ xác không hồn ngay lập tức.”
Lâm Khuyết khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ tột cùng: “Nếu sợ chết, ta đã không chọn con đường Nghịch Đạo. Thanh Lão, hãy nhìn cho kỹ, xem đồ đệ của ông rốt cuộc có thể đi xa đến mức nào!”
Lâm Khuyết đột ngột vung tay, thanh kiếm gãy bay lên không trung, lơ lửng ngay chính giữa chiến trường.
“Minh Giáo chúng nhân, nghe lệnh! Hộ pháp cho ta!”
“Tuân lệnh Giáo chủ!”
Tiếng hô vang dậy của hàng vạn tu sĩ Minh Giáo Nghịch Tiên nổ tung. Bọn họ nhanh chóng tản ra, tạo thành một đại trận bát quái bao quanh bán kính mười dặm. Mười vị trưởng lão thực lực mạnh nhất, bao gồm cả Mộ Dung Thương, đồng loạt khoanh chân ngồi xuống, khí hải cuộn trào, linh lực hóa thành những xiềng xích ánh sáng khóa chặt không gian, ngăn chặn bất kỳ sự xâm nhập nào từ bên ngoài.
Lâm Khuyết đứng dưới thanh kiếm gãy, đôi mắt hắn chợt biến thành màu bạc tinh khôi – màu của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết.
“Huyết quy về nguồn, linh hồn quy về kiếp. Vạn cổ oan khuất, dĩ ngã vi môi!”
Hắn kết thủ ấn phức tạp. Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vũng máu khổng lồ dưới chân mười vạn quân chết trận bỗng nhiên sôi sục, hóa thành những sợi chỉ đỏ li ti, bắt đầu bay ngược lên trời. Không chỉ có máu, mà cả những tàn hồn còn đang lơ lửng, những tiếng gào thét của các Tuần Tra Giả bị Lâm Khuyết giết chết, tất cả đều bị một lực hút vô hình kéo về phía trung tâm.
Một cơn lốc huyết sắc khổng lồ hình thành, bao phủ lấy Lâm Khuyết và Trảm Thần Kiếm.
Tiếng gào thét của vạn quỷ vang lên chói tai. Bọn chúng không cam tâm bị luyện hóa, bọn chúng căm hận kẻ đã giết mình. Hàng vạn hình bóng mờ ảo, hung tợn lao vào cơ thể Lâm Khuyết, muốn cắn nuốt linh hồn hắn.
“Cút!”
Lâm Khuyết gầm nhẹ một tiếng, khí thế Nghịch Đạo từ lỗ chân lông phun trào ra ngoài, đánh bật những tàn hồn ấy trở lại. Hắn đưa tay chạm vào lòng ngực, từ trong tâm khẩu, một viên ngọc lung linh tỏa ra ánh sáng luân hồi kỳ ảo hiện thế.
Đó chính là Mảnh Vỡ Luân Hồi – thứ chứa đựng quy tắc cốt lõi của thế giới này.
“Nát cho ta!”
Hắn bóp nát mảnh vỡ ấy. Một luồng sức mạnh thời gian vĩ đại tràn ra, khiến toàn bộ không gian bị đình trệ trong một khoảnh khắc. Những sợi chỉ máu bị sức mạnh luân hồi bao phủ, bắt đầu cô đặc lại, hóa thành một loại kim loại lỏng màu đỏ tía, rực rỡ và nguy hiểm.
Trảm Thần Kiếm bắt đầu run rẩy. Những vết rỉ sét bị bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lõi kiếm vốn đã nguội lạnh vạn năm giờ đang bắt đầu đỏ rực lên như nung trong lò bát quái của thần linh.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lâm Khuyết, môi hắn tím tái đi vì cơn đau linh hồn đang hành hạ. Hắn phải dùng “Nhất Niệm” để vừa trấn áp vạn ác hồn trong máu, vừa phải khống chế quy tắc của mảnh vỡ luân hồi để rèn vào thanh kiếm. Mỗi một giây trôi qua, cơ thể hắn như bị hàng vạn chiếc búa rèn đập thẳng vào thần thức.
“Rầm!”
Một tia sét màu tím sẫm từ trên chín tầng mây đánh xuống, trực tiếp xuyên qua đại trận hộ pháp, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Lâm Khuyết.
Thiên Đạo nổi giận! Nó không cho phép một thứ vũ khí có thể đe dọa sự tồn vong của nó được sinh ra lần nữa.
“Cản lại!” Lục Trầm gầm lên, hắn lao ra, thanh trọng kiếm của hắn hóa thành một tấm khiên khổng lồ đón lấy tia sét. Một tiếng nổ chấn động, Lục Trầm bị đánh văng xuống đất, máu tươi phun ra từ miệng, nhưng hắn vẫn nghiến răng đứng dậy: “Lâm Khuyết, cứ việc rèn kiếm! Trời sập xuống đã có ta chống!”
Lâm Khuyết không nói lời nào, ánh mắt hắn càng thêm điên cuồng. Hắn vung tay, điều khiển luồng kim loại lỏng do máu và mảnh vỡ luân hồi tạo thành quấn chặt lấy Trảm Thần Kiếm.
“Nhất Niệm thành đạo, huyết cốt thành tâm. Trảm Thần, sống lại cho ta!”
Tiếng búa gõ không vang lên từ thực thể, mà vang lên từ trong linh hồn của mọi tu sĩ có mặt. Mỗi nhịp đập của tim Lâm Khuyết chính là một nhát búa.
“Cọc! Cọc! Cọc!”
Mỗi nhịp, không gian lại xuất hiện một vết nứt. Thân kiếm gãy bắt đầu dài ra, được nối lại bởi thứ kim loại kỳ dị kia. Lưỡi kiếm vốn sứt mẻ giờ đây trở nên sắc lạnh vô bì, trên thân kiếm hiện lên những hoa văn luân hồi huyền bí, lúc ẩn lúc hiện tựa như những dòng sông thời gian chảy xiết.
Nhưng lúc này, biến cố lớn nhất đã xảy ra.
Tự trong máu của vạn ma, một ý chí cổ xưa thức tỉnh. Đó là sự oán giận tích tụ từ bao đời của những kẻ thất bại trước Thiên Đạo. Bọn chúng không muốn Lâm Khuyết thành công, bọn chúng muốn biến hắn thành vật tế tiếp theo.
Một hình bóng khổng lồ hiện ra phía sau Lâm Khuyết, đó là một con quỷ thần sáu tay, thân hình cao vạn trượng, hơi thở mang theo mùi hủ bại của vạn cổ. Nó vươn đôi bàn tay đầy lông lá, chộp lấy linh hồn Lâm Khuyết, muốn kéo hắn vào bóng tối vĩnh hằng.
“Lâm Khuyết! Cẩn thận!” Vân Hi từ xa chứng kiến, nàng không kìm được tiếng hét. Đôi tay nàng kết ấn, Cửu U Linh Thể tỏa ra hào quang dịu nhẹ, cố gắng bao bọc lấy tâm thần cho hắn, nhưng sức mạnh của con quỷ kia quá lớn.
Thế nhưng, Lâm Khuyết đột ngột mở mắt. Đôi mắt bạc của hắn không có chút sợ hãi, chỉ có một sự lãnh đạm thấu xương.
“Ý chí của các ngươi là hận? Nhưng ý chí của ta… là Phá!”
Hắn không thèm quay đầu lại nhìn con quỷ thần kia, mà dùng ngón tay chỉ thẳng vào lưỡi kiếm đang đỏ rực.
“Ngươi hận trời, ta cũng hận trời. Vậy thì hãy mang theo cái hận này, hóa thành lưỡi kiếm sắc bén nhất!”
“Nhất Niệm: Vạn Cổ Duy Ngã!”
Trong một sát na, thời gian dường như dừng lại. Tất cả máu huyết, tất cả oán hận, tất cả sức mạnh luân hồi đồng loạt bị ép chặt vào bên trong thanh kiếm. Một luồng ánh sáng tối đen từ trung tâm lưỡi kiếm phát ra, nuốt chửng toàn bộ vầng sáng đỏ tía của máu.
“Uỳnh!”
Một cột sáng đen kịt từ chiến trường bắn thẳng lên trời, đâm thủng tầng mây màu máu, xuyên qua cả tầng không gian ngăn cách Hạ giới và Trung giới, thậm chí nó còn khiến cho những cung điện lộng lẫy trên Thượng Giới phải rung chuyển.
Thiên Đạo Quy Tắc dường như bị chém đứt trong giây lát. Những tia sét định đánh xuống bỗng chốc tan biến như khói mây trước luồng khí tức kia.
Khi ánh sáng tan đi, mọi thứ rơi vào im lặng cực hạn.
Lâm Khuyết đứng đó, cánh tay hắn buông thõng, mồ hôi trộn lẫn máu nhỏ từng giọt xuống đất. Nhưng trước mặt hắn, không còn là thanh kiếm gãy rỉ sét nữa.
Một thanh trường kiếm thon dài, thân kiếm đen tuyền như hố đen vũ trụ, nhưng dọc theo lưỡi kiếm lại có một đường gân mảnh màu huyết dụ rực cháy. Kiếm không có vỏ, lưỡi kiếm tỏa ra một loại hàn khí khiến cho không gian xung quanh không ngừng bị vặn xoắn.
Cảm giác không phải là một món vũ khí, mà là một sinh mệnh đáng sợ vừa mới chào đời.
Lâm Khuyết từ từ vươn tay, nắm chặt lấy chuôi kiếm.
“Oong!”
Tiếng kiếm ngân vang dậy, lần này không phải tiếng khóc, mà là tiếng cười của một vị chiến thần vừa từ cõi chết trở về. Hào quang từ thanh kiếm lan tỏa, bao phủ lấy vết thương trên người Lâm Khuyết, khiến khí thế của hắn không ngừng leo thang, vượt qua giới hạn của Pháp Tắc Cảnh, chạm đến ngưỡng cửa của một cảnh giới mới.
“Thanh kiếm này…” Thanh Lão run rẩy nói: “Nó đã không còn là Trảm Thần Kiếm của ngày xưa nữa. Nó chứa đựng oán hận của vạn ma, quy tắc của luân hồi và ý niệm nghịch thiên của ngươi… Nó chính là ‘Nghịch Thiên Luân Hồi Kiếm’!”
Lâm Khuyết nhìn sâu vào lưỡi kiếm, nhìn thấy hình ảnh của chính mình bên trong. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả mùa đông tuyết phủ.
Hắn từ từ nâng kiếm lên, chỉ thẳng vào lỗ thủng trên bầu trời vừa bị cột sáng tạo ra.
“Các vị Thiên Tôn trên cao, nợ của kiếp trước, nợ của kiếp này… ta sẽ dùng thanh kiếm này để tính sạch.”
Hắn đột nhiên xoay người, vung kiếm về phía không gian trống trải trước mặt.
Không có bất kỳ linh lực bộc phát nào, chỉ đơn thuần là một cái phẩy tay. Thế nhưng, một vết chém khổng lồ dài hàng ngàn dặm hiện ra trong hư không, xé nát vách ngăn giữa các châu, lộ ra con đường thông sang Trung Giới rộng thênh thang.
Vạn quân Minh Giáo chứng kiến cảnh này, đều quỳ sụp xuống.
“Giáo chủ uy vũ! Kiếm phá vạn cổ!”
Lâm Khuyết nhìn sang Vân Hi và Lục Trầm, ánh mắt hắn dịu lại một chút, nhưng sự kiên định vẫn không hề lay chuyển: “Chúng ta đi. Trung Giới… đang chờ chúng ta phá hủy cái lồng này.”
Hắn dắt thanh kiếm ra sau lưng, dẫn đầu vạn quân, hiên ngang bước vào vết nứt không gian đen ngòm. Sau lưng hắn, Hoang Cổ chiến trường giờ đây đã trở thành một vùng đất trắng xóa, không còn một giọt máu, không còn một linh hồn nào – tất cả đều đã bị thanh kiếm ấy nuốt chửng.
Sự trỗi dậy của một vương giả không chỉ cần tài năng, mà còn cần máu và sự hy sinh của hàng vạn sinh linh. Lâm Khuyết hiểu rõ điều đó. Thanh kiếm trong tay hắn gánh vác trọng trách lớn hơn cả mạng sống.
Trong khoảnh khắc hắn biến mất sau vết nứt, ở nơi cao nhất của Cửu Tiêu Thánh Vực, một cặp mắt cổ xưa từ từ mở ra. Ánh mắt ấy chứa đựng sự kinh ngạc, và một chút… lo âu.
“Biến số… đã rèn xong kiếm?”
Giọng nói ấy vừa vang lên, cả một vùng tinh tú quanh cung điện sụp đổ, tan thành tro bụi.
Một cuộc chiến mà Thiên Đạo đã dày công sắp đặt vạn năm, giờ đây thực sự đã lệch khỏi quỹ đạo của nó. Nhất niệm của Lâm Khuyết, đã thực sự bắt đầu phá vỡ cái vòng luân hồi tưởng chừng bất di bất dịch.
Hành trình của kẻ Nghịch Đạo, giờ mới chính thức sang chương mới.