Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 67: Vong Xuyên Hà nghịch chảy**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:06:49 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 67: VONG XUYÊN HÀ NGHỊCH CHẢY

Cửu Tiêu Thánh Vực chưa bao giờ trải qua một ngày tàn khốc đến thế.

Bầu trời vốn dĩ mang sắc vàng kim thần thánh của Thiên Đạo, lúc này đây đã bị xé rách thành những mảng đen kịt, để lộ ra khoảng không hư vô hun hút. Máu của Tiên nhân và Tuần Tra Giả rơi xuống như mưa, nhưng lạ thay, khi những giọt huyết dịch ấy chạm vào tầng mây thứ tư, chúng không tan biến mà lại bị một lực hút vô hình kéo về phía Tây – nơi khởi đầu của con sông huyền thoại: Vong Xuyên Hà.

Lâm Khuyết đứng đó, giữa tâm bão của sự hủy diệt. Tà áo đen của hắn rách nát, mái tóc dài tung bay trong gió lốc, toàn thân bao phủ bởi một tầng huyết quang sẫm màu. Thanh Trảm Thần Kiếm trong tay hắn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang hưng phấn. Nó cảm nhận được sự hiện diện của hàng tỷ mảnh vỡ luân hồi đang rên xiết dưới đáy dòng sông tử thần kia.

Trước mặt hắn, Vong Xuyên Hà không phải là một dòng sông bình thường. Nó là một dải lụa khổng lồ bằng sương mù và oán khí, chạy vắt ngang bầu trời Cửu Tiêu, ngăn cách giữa cõi sống và sự vĩnh hằng của cái chết. Trong làn nước đục ngầu nhân quả ấy, hàng hà sa số những khuôn mặt đau đớn, những đôi bàn tay khô khốc đang vươn lên, cố gắng bám víu vào chút ánh sáng le lói của thực tại nhưng đều bị những sợi xích vô hình của Thiên Đạo lôi kéo trở lại.

"Lâm Khuyết, dừng tay lại!"

Một tiếng quát vang dội từ phía sau những tầng mây. Tứ Đại Trấn Hồn Tướng – những thực thể khổng lồ mặc giáp trụ đồng thau, tay cầm những đại đao rỉ sét mang theo hơi thở của u minh – đồng loạt giáng xuống. Mỗi bước chân của chúng khiến không gian nứt vỡ, áp lực từ cảnh giới Pháp Tắc đè nặng lên vai Lâm Khuyết như muốn nghiền nát xương cốt hắn.

"Vong Xuyên là nơi luân hồi an nghỉ, là ranh giới cuối cùng của trật tự vũ trụ. Ngươi dám chạm vào nó, chính là tự tay thiêu rụi con đường đầu thai của chính mình!" Một vị Trấn Hồn Tướng gầm lên.

Lâm Khuyết chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn giờ đây đã mất đi tròng trắng, chỉ còn một màu đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, nơi ẩn chứa sự vận hành của Nhất Niệm Luân Hồi Quyết.

"Luân hồi? Đầu thai?" Hắn cất tiếng, giọng nói không còn là của một thiếu niên, mà mang theo sự tang thương của một vị Tiên Tôn đã đi qua vạn kiếp. "Thái Thượng Thiên Tôn gọi đây là luân hồi, nhưng ta chỉ thấy đây là một cái chuồng gia súc. Các ngươi dùng Vong Xuyên làm nơi gột rửa ký ức, để linh hồn trở nên 'sạch sẽ' như một tờ giấy trắng, rồi lại ném họ vào vòng lặp mới để tiếp tục cung cấp linh căn cho Thần Điện. Đây không phải là sự sống, đây là sự nô dịch vĩnh cửu!"

Trảm Thần Kiếm đột ngột chém ra một đường hình bán nguyệt. Một dải kiếm mang mang theo ý niệm "Phá Diệt" va chạm trực diện với bốn đạo binh khí của Trấn Hồn Tướng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn của nó khiến nước sông Vong Xuyên bắt đầu dậy sóng dữ dội.

Trong thần thức của Lâm Khuyết, tiếng của Thanh Lão vang lên trầm đục: "Tiểu tử, ngươi định làm thật sao? Nếu nghịch chuyển Vong Xuyên, oán khí tích tụ từ mười vạn kỷ nguyên sẽ đổ dồn vào cơ thể ngươi. Nếu 'Nhất Niệm' của ngươi không đủ kiên định, ngươi sẽ không phải là kẻ nghịch đạo, mà sẽ trở thành con quỷ tàn độc nhất lịch sử, vĩnh viễn không thể siêu sinh."

"Thanh Lão, ông đã thấy họ chưa?" Lâm Khuyết thầm đáp lại, tầm mắt hắn xuyên qua làn nước đục, nhìn thấy những linh hồn của những tu sĩ kiếp trước của chính mình, của bạn bè, của những kẻ vô danh đã bị Thiên Đạo nghiền nát. "Họ không cần siêu sinh theo cách của Thái Thượng. Họ cần một cơ hội để đòi lại công lý. Nếu ta phải thành quỷ để mở ra con đường tự do, thì ác danh này, Lâm Khuyết ta gánh!"

Hắn đột ngột buông Trảm Thần Kiếm. Thanh kiếm lơ lửng giữa không trung, phát ra những tiếng ngân nga xé lòng. Lâm Khuyết đưa hai tay ra, lòng bàn tay hướng về phía dòng sông đang chảy xiết từ Đông sang Tây theo quy luật vạn cổ.

"Nhất Niệm… Định Nhân Quả!"

Hắn hét lớn. Từ lồng ngực hắn, một vòng xoáy ánh sáng bạc bung tỏa. Đó không phải linh lực, đó là sức mạnh của Ý Niệm – thứ duy nhất nằm ngoài sự kiểm soát của Pháp tắc Thiên Đạo. Vòng xoáy ấy lan tỏa, chạm vào bề mặt dòng sông.

Ngay lập tức, một hiện tượng điên rồ xảy ra.

Dòng sông Vong Xuyên đang chảy cuồn cuộn bỗng nhiên khựng lại. Thời gian như đóng băng trong một sát na. Những linh hồn dưới đáy sông đồng loạt ngừng gào thét, họ ngơ ngác nhìn lên bóng hình đơn độc trên bầu trời kia. Họ cảm nhận được một thứ mà bấy lâu nay đã bị tước đoạt: Sự đồng cảm.

"Hỡi những linh hồn đã bị lãng quên!" Tiếng nói của Lâm Khuyết xuyên thấu qua mọi tầng rào cản thần thức. "Các ngươi bị xiềng xích bởi Thiên Mệnh, bị nghiền nát bởi Luân Hồi. Hôm nay, ta không ban cho các ngươi sự cứu rỗi, ta ban cho các ngươi sức mạnh để Phản Kháng! Hãy nhìn xem, kẻ thù của các ngươi đang đứng ở trên kia, đang run sợ trước hơi thở của các ngươi!"

"Nghịch!"

Lâm Khuyết dậm chân một cái, hư không dưới chân hắn nát bấy. Một lực lượng vô hình, khổng lồ như bàn tay của một vị thần từ kỷ nguyên sơ khai, tóm lấy đầu nguồn của Vong Xuyên Hà và cưỡng ép vặn ngược nó lại.

"Ầm! Ầm! Ầm!"

Dòng sông gầm vang như hàng vạn con rồng dữ. Những linh hồn bắt đầu chuyển động. Ban đầu là một giọt nước chảy ngược, rồi mười giọt, trăm giọt… chỉ trong nháy mắt, cả một con sông rộng hàng ngàn dặm, chứa đựng sinh mệnh của vô số kỷ nguyên, bắt đầu đảo chiều.

Vong Xuyên Hà nghịch chảy!

Nước sông không còn chảy về phía Tây địa phủ, mà nó bốc lên, cuồn cuộn chảy ngược lên tầng trời thứ chín – nơi tọa lạc của Thần Điện Thái Thượng.

Tứ Đại Trấn Hồn Tướng tái mặt. Chúng lao đến định ngăn cản, nhưng lúc này, chúng không còn đối đầu với một mình Lâm Khuyết nữa. Từ trong dòng sông nghịch chảy, hàng triệu linh hồn thoát khỏi xiềng xích lao ra. Họ không có nhục thân, nhưng oán khí tích tụ vạn năm đã hóa thành những mũi tên đen kịt, che kín bầu trời.

"Giết! Đòi lại mệnh cho ta!"
"Thiên Đạo vô tình, ta nguyện làm ma!"
"Sống lại! Ta muốn sống lại một lần nữa để nhìn mặt thê nhi!"

Những tiếng gào thét của hàng triệu linh hồn tạo thành một luồng sóng âm chấn động tâm can, trực tiếp đánh sụp đạo tâm của những kẻ tu sĩ thuận thiên. Tứ Đại Trấn Hồn Tướng chưa kịp ra tay đã bị biển linh hồn nhấn chìm. Giáp trụ thần thánh của chúng bị oán khí gặm nhấm, nguyên thần bị hàng vạn đôi bàn tay khô héo xé xác.

Lâm Khuyết đứng trên đỉnh ngọn sóng linh hồn khổng lồ nhất. Gương mặt hắn tái nhợt, máu từ thất khiếu (bảy lỗ trên mặt) không ngừng chảy ra do chịu áp lực phản phệ kinh hồn từ dòng sông. Mỗi giây trôi qua, tuổi thọ của hắn đang bị đốt cháy với tốc độ kinh hoàng. Nhưng đôi mắt hắn càng lúc càng sáng, sáng hơn cả những vì sao đang lụi tàn trên cao.

"Vân Hi… nàng thấy không?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt thoáng qua một chút dịu dàng khi nhìn về hướng cung điện Dao Trì xa xôi, nơi người con gái hắn yêu đang bị giam cầm như một món tế phẩm. "Hôm nay, ta sẽ mang cả Vong Xuyên Hà đến để chúc mừng ngày tự do của nàng."

Dưới sự dẫn dắt của Lâm Khuyết, con sông nghịch chảy biến thành một mũi giáo khổng lồ màu xám đục, mang theo sức nặng của lịch sử và nỗi đau của chúng sinh, đâm thẳng vào màng ngăn của Thượng Giới.

Những đạo phù văn bảo vệ của Thần Điện Thái Thượng bắt đầu vỡ vụn dưới sức công phá của những linh hồn không còn gì để mất. Bầu trời Cửu Tiêu rung chuyển dữ dội. Những Tiên nhân cao cao tại thượng vốn dĩ luôn xem thường phàm nhân như kiến hôi, giờ đây đang run rẩy nép mình trong điện thờ, chứng kiến cảnh tượng mà trong những cơn ác mộng kinh khủng nhất họ cũng chưa từng nghĩ đến.

Vong Xuyên nước ngược lên trời,
Linh hồn thức tỉnh, đổi đời diệt tiên.

Trận chiến này, không còn là cuộc chiến của một người. Lâm Khuyết đã biến nỗi đau cá nhân thành một cuộc đại cách mạng của toàn bộ những kẻ bị gạt ra lề luân hồi.

Trên tầng cao nhất của Thần Điện, phía sau bức rèm che lấp bởi quy luật không gian, một hơi thở lạnh lẽo đột ngột bừng tỉnh. Thái Thượng Thiên Tôn, kẻ luôn nhắm mắt để mặc thế gian vận hành, giờ đây đã phải nhíu mày.

Một quân cờ vốn dĩ đã bị xóa sổ từ vạn năm trước, nay trở lại không chỉ để đòi lại bàn cờ, mà là muốn lật đổ cả người đánh cờ.

Dưới kia, giữa dòng sông nghịch chảy rực rỡ và bi tráng, Lâm Khuyết ngẩng cao đầu, Trảm Thần Kiếm trong tay hắn lúc này đã được rèn lại hoàn chỉnh bằng ý chí của hàng triệu vong linh. Ánh kiếm lóa mắt thiên địa, chém đôi tầng mây ngăn cách cuối cùng.

"Thái Thượng, nhận lấy món quà của chúng sinh!"

Lâm Khuyết gầm lên, hòa vào tiếng gầm của sông Vong Xuyên, chính thức đưa cuộc huyết tẩy Cửu Tiêu bước vào hồi kết cục kinh hoàng nhất. Sự trừng phạt của Thiên Đạo? Không, hôm nay mới chính là sự trừng phạt của nhân quả đối với kẻ đã thao túng Thiên Đạo.

Vong Xuyên nghịch chảy, chính là khởi đầu của một trật tự mới, một thế giới không còn luân hồi áp chế, chỉ còn ý niệm chân chính của mỗi sinh linh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8