Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 70: Tầng thử thách 2: Sân hận**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:08:52 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 70: TẦNG THỬ THÁCH 2 – SÂN HẬN**

Màn sương mù xám xịt của Vạn Cổ Tù Lồng vốn đang lạnh lẽo, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi rỉ sắt của máu và mùi khét của xác thịt bị thiêu cháy xộc thẳng vào khứu giác Lâm Khuyết. Không gian bắt đầu biến hóa, những bức tường đá đổ nát của tầng thử thách thứ nhất tan biến, thay vào đó là một bầu trời rực lửa đỏ sẫm như một vết thương chưa lành của tạo hóa.

Lâm Khuyết cảm thấy lòng bàn chân mình bỏng rát. Hắn nhìn xuống, dưới chân không còn là con đường đá xám, mà là những đống tro tàn và gạch vụn vẫn còn bốc khói.

“Đây là…”

Lâm Khuyết nheo mắt, con ngươi co rụt lại. Khung cảnh này, hắn có hóa thành tro bụi cũng không thể nào quên được.

Lâm Gia Trấn.

Đó không phải là Lâm Gia Trấn thanh bình trong ký ức xa xăm, mà là Lâm Gia Trấn của cái đêm ba trăm năm trước — đêm đại thảm sát đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời hắn.

Tiếng la hét xé lòng vang lên từ phía cuối con phố điêu tàn. Những bóng người mờ ảo chạy hỗn loạn giữa những căn nhà đang sụp đổ. Lâm Khuyết nhìn thấy những đệ tử Lâm gia ngã xuống dưới lưỡi đao của những kẻ mặc hắc y. Máu tuôn ra đỏ thẫm, thấm đẫm vào lớp đất khô cằn, tạo nên một cảnh tượng địa ngục giữa trần gian.

“Lâm Khuyết… cứu ta… cứu mẹ…”

Một giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng vang lên bên tai. Lâm Khuyết cứng đờ người. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy cách đó mười trượng, một người đàn ông trung niên với bả vai bị đâm xuyên đang cố gắng che chở cho một người phụ nữ trong góc tường đổ nát.

Đó là cha và mẹ hắn.

Dù đã kinh qua vạn kiếp luân hồi, dù đã từng đứng trên đỉnh cao Cửu Giới, nhìn thấu hồng trần, nhưng khi đối diện với khung cảnh này, trái tim Lâm Khuyết vẫn run rẩy kịch liệt. Nhịp tim hắn tăng nhanh, hơi thở dồn dập, một luồng hỏa độc vô hình bắt đầu từ gan bàn chân xộc thẳng lên linh hải.

“Chủ nhân! Cẩn thận!” Giọng nói của Thanh Lão vang lên trong thức hải, lần này lại đầy lo âu và gấp gáp: “Đây là tầng ‘Sân’. Nó sẽ lôi kéo những hồi ức hận thù nhất, đau đớn nhất trong thâm tâm ngươi để biến thành tâm ma. Đừng nhìn! Đó đều là giả!”

Lâm Khuyết nghiến chặt răng, khớp xương ngón tay bóp lấy chuôi Trảm Thần Kiếm kêu rắc rắc. Hắn biết đây là giả. Hắn biết mình đang đứng trong Vạn Cổ Tù Lồng để vượt qua thử thách của Thiên Đạo. Nhưng, vị đạo sát khí nồng nặc này, tiếng khóc than xé tâm can này… chúng quá thật.

Phía trước, một gã đàn ông mặc lụa là, khuôn mặt lộ ra sự hung ác và đắc ý đang thong thả bước tới gần cha mẹ Lâm Khuyết. Hắn chính là Ngô gia tộc trưởng – kẻ kiếp trước đã vì dòm ngó bí bảo của Lâm gia mà dẫn người tới diệt môn.

“Ngô Thiên…” Lâm Khuyết rít qua kẽ răng. Cái tên này từng là nỗi ám ảnh, là cơn ác mộng vĩnh viễn không thể xóa nhòa của hắn thời thiếu niên.

Trong ảo cảnh, Ngô Thiên cười lên sằng sặc, lưỡi kiếm trong tay hắn nhỏ xuống từng giọt máu tươi: “Lâm Chấn, giao ra 'Linh Cốt' của con trai ngươi, ta sẽ cho phu thê các ngươi chết toàn thây. Nếu không… ta sẽ khiến các ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong!”

Lâm Chấn, cha của Lâm Khuyết, dù đang thoi thóp nhưng vẫn trừng mắt căm phẫn: “Ngươi… nằm mơ! Cho dù Lâm gia ta có diệt vong, cũng đừng hòng chạm vào Khuyết nhi!”

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Ngô Thiên hừ lạnh, gã không chút do dự vung kiếm lên cao. Ánh kiếm sắc lạnh phản chiếu sự tuyệt vọng trong đôi mắt của mẫu thân Lâm Khuyết.

“Dừng tay!”

Lâm Khuyết gầm lên một tiếng, lý trí hoàn toàn bị nhấn chìm bởi cơn cuồng nộ tột cùng. Hắn bước một bước, tốc độ nhanh như chớp giật, Trảm Thần Kiếm gãy nát bùng lên một luồng kiếm ý đỏ rực. Đó không còn là thanh kiếm bình thường, mà là hiện thân của sự phẫn nộ nghịch thiên.

*Keng!*

Tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên. Lâm Khuyết đã chắn trước mặt cha mẹ mình, thanh kiếm gãy của hắn chặn đứng lưỡi đao của Ngô Thiên.

Nhưng, ngay khi nhìn gần vào mắt đối thủ, Lâm Khuyết chợt thấy sững sờ. Đôi mắt của Ngô Thiên không có tròng trắng, chỉ có một vùng hư vô sâu thẳm của bóng tối. Từ cơ thể của gã tỏa ra một loại hơi thở cực kỳ quen thuộc — hơi thở của Thiên Đạo Pháp Tắc.

“Khuyết nhi?” Lâm Chấn phía sau yếu ớt thốt lên, đôi bàn tay đẫm máu chạm vào vạt áo Lâm Khuyết. Cảm giác ấm nóng của máu thực sự lan truyền qua lớp áo, thấm vào da thịt Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết cảm thấy lòng mình như bị vạn tên xuyên tâm. Một nửa con người hắn muốn xoay lại ôm lấy cha mẹ, muốn gào khóc bù đắp cho nỗi ân hận vạn năm. Nhưng nửa kia lại gào thét: *Đừng trúng kế! Tất cả chỉ là trò chơi của luân hồi!*

Ngô Thiên trong ảo cảnh đột nhiên biến đổi. Khuôn mặt gã nhào nặn lại, trở nên thanh cao, thoát tục nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng tột độ. Gã biến thành Thái Thượng Thiên Tôn.

“Ngươi nhìn thấy chưa, Lâm Khuyết?” Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang vọng khắp trời đất, bình thản như một vị thần đang phán xét con kiến hôi: “Sân hận là khởi nguồn của ngươi. Nếu không có cái chết của bọn họ, ngươi sẽ không bước lên con đường tu tiên. Nếu không có sự tàn ác này, ngươi sẽ không trở thành Chân Tiên. Thiên Đạo sắp đặt cho bọn họ chết, chính là để tác thành cho ngươi.”

“Câm miệng!” Lâm Khuyết đỏ ngầu mắt, sát ý trong người bộc phát như núi lửa phun trào.

“Sự tồn tại của ngươi được xây dựng trên máu của người thân. Ngươi hận ta? Ngươi có tư cách gì để hận?” Thái Thượng Thiên Tôn cười nhạt, tay lão ta vung lên.

Xung quanh, khung cảnh lại thay đổi lần nữa. Hàng ngàn, hàng vạn cái xác của người Lâm gia đột ngột bật dậy từ vũng máu. Họ không lao về phía Thiên Tôn, mà lao về phía Lâm Khuyết. Họ dùng những bàn tay trơ xương, đẫm máu bám chặt lấy chân hắn, lôi kéo hắn xuống đầm lầy tro tàn.

“Lâm Khuyết… tại sao ngươi lại sống?”
“Tại sao ngươi không chết cùng chúng ta?”
“Tại sao ngươi lại dùng cái chết của chúng ta để làm bậc thang tiến lên?”

Những tiếng rên rỉ, oán hận ấy xuyên thẳng vào đạo tâm của Lâm Khuyết. Hắn cảm thấy tu vi của mình đang dao động kịch liệt, “Nghịch Đạo Cơ” vừa mới ổn định ở tầng một nay bắt đầu xuất hiện những vết nứt đáng sợ.

“Phì!” Lâm Khuyết phun ra một ngụm máu tươi. Đây không phải là thương tổn nhục thân, mà là tổn thương tinh thần do sát khí ngược dòng gây ra.

“Tỉnh lại! Lâm tiểu tử, đó là ‘Sân Niệm’ hóa hình!” Thanh Lão trong nhẫn gào thét đến lạc cả giọng: “Càng hận, sát cục này càng mạnh! Nếu ngươi không buông xuống được cơn giận này, ngươi sẽ vĩnh viễn bị kẹt trong cái đêm diệt môn này, trở thành một oán linh của tầng thứ hai!”

Lâm Khuyết đứng giữa vòng vây của vạn người người thân đã chết, mắt nhìn Thái Thượng Thiên Tôn đang đứng trên mây xanh đầy ngạo mạn. Sự bất công của thiên mệnh, sự tàn độc của vòng lặp, nỗi đau thấu xương của quá khứ… tất cả dồn nén thành một khối năng lượng bùng nổ trong ngực hắn.

Hắn cười. Một điệu cười vừa bi tráng, vừa điên cuồng.

“Buông xuống?”

Lâm Khuyết nâng kiếm lên, từng sợi huyết mạch trên tay hắn nổi cộm như rồng rắn.

“Thiên Đạo bắt ta phải buông xuống sân hận để đạt đến 'Vô thượng chi đạo'? Thái Thượng, ngươi lầm rồi.”

Hắn nhìn xuống bàn tay máu me của mẫu thân đang níu lấy chân mình. Lần này, hắn không còn trốn tránh, không còn sợ hãi. Hắn cúi người, chạm nhẹ vào bàn tay ấy.

“Cha, mẹ… người Lâm gia không phải là bậc thang của ta.”

Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên cực kỳ thanh tĩnh, thanh tĩnh đến mức đáng sợ. Một tầng khí tức màu đen huyền bí từ tâm mạch tỏa ra, bao phủ lấy Trảm Thần Kiếm. Đây không phải linh lực, cũng không phải ma khí, mà là “Nhất Niệm” thực sự của hắn.

“Ta hận. Ta sân. Đó là nhân tính của ta.”

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, thanh kiếm gãy chỉ thẳng vào Thái Thượng Thiên Tôn trên cao:

“Ngươi muốn dùng nỗi đau của ta để giam cầm ta? Vậy thì ta sẽ dùng nỗi đau này để nghiền nát ngươi. Nhất niệm khởi — Sân Hận hóa kiếm!”

*Oanh!*

Toàn bộ ảo cảnh Lâm Gia Trấn đột nhiên vặn vẹo. Hàng vạn oán linh đang bám lấy hắn không biến mất, mà đột ngột hóa thành những tia kiếm khí màu đỏ thẫm, nhập vào thanh kiếm gãy trong tay Lâm Khuyết.

Hắn không phủ nhận nỗi đau. Hắn cũng không cố gắng xóa nhòa sự căm hận. Hắn chọn cách *chấp nhận* chúng, biến nỗi căm hận tích tụ vạn năm thành một đòn tấn công thực tại nhất.

“Chém!”

Lâm Khuyết vung kiếm. Một đường kiếm khí màu đỏ đen dài tới ngàn trượng xẻ dọc bầu trời ảo cảnh. Nó không chỉ chém vào hình ảnh của Thái Thượng Thiên Tôn, mà còn chém vào chính quy tắc của tầng thử thách này.

Không gian nứt toác như gương vỡ. Tiếng cười của Thái Thượng Thiên Tôn im bặt. Những ngôi nhà cháy rụi, xác chết, và cả bóng dáng cha mẹ hắn tan biến vào hư không.

Chỉ còn lại một mình Lâm Khuyết đứng đó, đơn độc giữa một khoảng không gian đổ nát của Vạn Cổ Tù Lồng. Phía trước hắn, mảnh vỡ thứ hai của luân hồi đang lơ lửng, tỏa ra một vầng hào quang bi thảm.

Lâm Khuyết đưa tay nắm lấy mảnh vỡ. Một luồng ký ức khổng lồ tràn vào não bộ. Hắn nhìn thấy một kỷ nguyên đã mất, nơi những vị thần cổ đại đã từng gào thét trong đau đớn khi bị Thiên Đạo tước đoạt cảm xúc.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo. Trái tim vẫn còn đau, nhưng ý chí của hắn đã cứng rắn hơn một bậc.

“Chủ nhân… ngươi…” Thanh Lão kinh ngạc không thốt nên lời. Thường thì người ta vượt qua tầng ‘Sân’ bằng cách tĩnh tâm, thiền định hoặc dùng lý trí đè nén tình cảm. Nhưng Lâm Khuyết lại chọn cách cực đoan nhất: Dùng sân hận để nuôi dưỡng kiếm ý, dùng sự phá hủy để chứng đạo.

Lâm Khuyết nhìn mảnh vỡ trong tay, trầm giọng nói: “Trời bắt ta phải vô tình mới có thể thành thần. Ta lại muốn giữ lấy cái ‘tình’ này để diệt trời.”

Hắn đứng dậy, bước chân đã không còn run rẩy. Phía sau hắn, lối vào của tầng hai sụp đổ hoàn toàn. Phía trước, bóng tối dày đặc hơn, báo hiệu một tầng thử thách còn đáng sợ hơn gấp bội đang chờ đón.

“Đi thôi. Tầng thứ ba.”

Lâm Khuyết đi thẳng vào bóng tối, thanh kiếm gãy vắt ngang lưng, trên tay vẫn còn dính chút máu ảo ảnh chưa kịp tan. Đó là vết tích của sự sân hận mà hắn thề sẽ mang theo đến tận lúc đứng trước mặt thực thể chân chính của Thái Thượng Thiên Tôn.

Luân hồi chưa dứt, ý niệm chẳng dừng. Tầng thử thách tiếp theo: Si mê.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8