Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 73: Gặp gỡ tàn hồn các đời Nghịch Thiên Giả**
**CHƯƠNG 73: VẠN CỔ Ý CHÍ, HUYẾT HẢI CHẤP NIỆM**
Khi bước chân cuối cùng rời khỏi vùng hư vô của tầng Ngũ Uẩn, cảm giác đầu tiên chạm vào giác quan của Lâm Khuyết không phải là ánh sáng, mà là một mùi tanh nồng nặc lấp đầy khoang mũi. Mùi của sắt gỉ, của oán hận, và của thứ máu tươi đã đông đặc qua hàng vạn năm.
Trước mắt hắn, không gian mở rộng ra đến vô tận, nhưng không có lấy một sợi linh khí. Thay vào đó, một biển máu đỏ sẫm cuồn cuộn sóng trào, không có bờ bến. Bầu trời trên cao là một màu xám xịt như tro tàn, treo lơ lửng những mảnh vỡ của các đại lục đã sụp đổ. Những hòn đảo lơ lửng đó chính là những gò mộ. Mỗi gò mộ đều cắm chi chít những thanh binh khí gãy nát, tỏa ra sát khí khiến không gian vặn vẹo.
Đây chính là tầng thứ năm của Vạn Cổ Tù Lồng: **U Minh Huyết Hải.**
Lâm Khuyết đứng trên một mỏm đá nhô ra giữa biển máu, vạt áo bào rách nát bay lật phật trong gió rít. Trảm Thần Kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ, phát ra những tiếng ngân u uất như đang than khóc.
"Chỗ này…" Thanh Lão từ trong nhẫn không gian truyền ra thanh âm run rẩy, "Đây không phải là một tầng thử thách bình thường. Đây là bãi tha ma của lịch sử. Lâm Khuyết, ngươi có nhìn thấy những cái xác trôi nổi kia không? Mỗi cái xác đó, sinh tiền ít nhất cũng là cường giả Chấp Đạo Cảnh…"
Lâm Khuyết nheo mắt nhìn xuống. Dưới những con sóng máu cuồn cuộn, quả nhiên lấp ló những bộ xương trắng hếu hoặc những thi thể chưa kịp thối rữa hoàn toàn, bị xích lại bởi những sợi xích đen tuyền mang theo khí tức của Thiên Đạo Pháp Tắc.
Hắn chậm rãi bước đi trên mặt biển máu. Mỗi bước chân của hắn khiến sóng máu giãn ra, tạo thành một con đường khô ráo. Ngay lúc đó, một tiếng gầm vang dội từ dưới lòng biển sâu vọng lên, làm rung chuyển cả tầng không gian.
*OÀNG!*
Một cột máu khổng lồ phun trào, và từ trong tâm điểm của vụ nổ, một bóng hình mờ ảo hiện ra. Đó là một nam tử cao lớn, mặc một bộ chiến giáp đã bị xuyên thủng trăm lỗ, trên tay cầm một cán thương không có mũi thương. Đôi mắt người này không có con ngươi, chỉ có hai đốm lửa xanh lục cháy bỏng sự căm hờn.
"Kẻ sống… lâu lắm rồi mới có kẻ sống bước vào chốn lầm than này." Tàn hồn kia cất giọng, tiếng nói như hai tảng đá mài vào nhau, khô khốc và chói tai.
Lâm Khuyết dừng bước, thanh kiếm gãy hạ thấp, bình thản đáp: "Ngươi là ai?"
"Ta?" Tàn hồn cười lớn, một nụ cười thê lương vô cùng. "Ta là Trấn Thiên Đại Tướng Quân của Thần triều đời thứ sáu vạn năm trước. Ta từng mang mười vạn quân sĩ xông thẳng lên Thiên môn, muốn hỏi Thái Thượng lão nhi kia một câu về sự công bằng. Kết quả…" Lão chỉ vào biển máu dưới chân. "Mười vạn anh linh hóa thành nước đục, thân xác ta bị găm vào cốt tủy thế giới, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Đôi mắt xanh lục của tàn hồn đột nhiên khóa chặt vào Trảm Thần Kiếm trong tay Lâm Khuyết. Khí thế của lão bùng nổ, một luồng áp lực nặng nề như núi Thái Sơn đè sập xuống.
"Thanh kiếm đó… hơi thở của Nghịch Thiên Giả? Tiểu tử, ngươi cũng muốn đi vào vết xe đổ của chúng ta sao? Ngươi có tư cách gì để kế thừa ý chí này?"
Không đợi Lâm Khuyết trả lời, tàn hồn Đại Tướng Quân đã vung cán thương gãy. Một chiêu thức đơn giản nhưng mang theo ý chí oanh liệt của hàng vạn trận đánh, quét ngang không gian. Máu dưới chân bị ép đến mức lún xuống nghìn trượng.
Lâm Khuyết không lùi. Hắn nhìn thấy trong chiêu thức đó không chỉ là sức mạnh, mà là một sự tuyệt vọng hóa thành cuồng nộ.
"Ta không kế thừa ý chí của các ngươi để thất bại."
Lâm Khuyết khẽ lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, "Nhất Niệm" trong thức hải bắt đầu vận chuyển.
*Xoẹt!*
Hắn vung kiếm. Một đường kiếm quang thuần túy, trắng xóa, cắt đôi toàn bộ huyết khí và áp lực của đối phương. Kiếm ý của Lâm Khuyết không có sự oán hận, nó chỉ có một sự kiên định đến tột cùng — Chân Như Chi Niệm.
Thanh cán thương gãy dừng lại cách đỉnh đầu Lâm Khuyết chỉ vài thốn. Tàn hồn Đại Tướng Quân sững sờ. Lão nhìn thấy trong mắt Lâm Khuyết một thứ mà lão và hàng vạn chiến hữu năm xưa không có: Đó là sự thản nhiên khi đối diện với cái chết, và một niềm tin mãnh liệt rằng Luân Hồi có thể bị bẻ gãy.
"Kiếm ý của ngươi… không có tạp niệm?" Tàn hồn lẩm bẩm.
"Tâm không tạp, niệm mới thông." Lâm Khuyết thu kiếm, nhìn thẳng vào vị tướng quân tiền bối. "Các ngươi thua vì các ngươi hận Thiên Đạo. Các ngươi chiến đấu vì sự bất công. Còn ta chiến đấu vì ta là ta. Trời xanh hay đất dày, nếu cản đường, ta liền bước qua. Chỉ có bấy nhiêu mà thôi."
Ngay khi lời vừa dứt, từ khắp các gò mộ lơ lửng trên không trung, từng luồng sáng bắt đầu lóe lên. Hàng ngàn, hàng vạn tàn hồn thức tỉnh từ cơn ngủ say vĩnh hằng.
Có những vị lão giả râu tóc bạc phơ, mang theo hơi thở của những đạo pháp cổ xưa.
Có những thiếu nữ cầm đàn cầm, nhưng dây đàn đã đứt.
Có những yêu tu mang thân hình vĩ ngạn, đầy rẫy vết thương do sấm sét Thiên kiếp để lại.
Tất cả bọn họ đều là "Nghịch Thiên Giả" của những thời đại đã bị xóa sổ khỏi sử sách. Họ là những người đã từng kinh tài tuyệt diễm, từng thống trị một phương, nhưng cuối cùng đều ngã xuống trước "Luân Hồi Thanh Trừng" của Thái Thượng Thiên Tôn.
"Ngàn vạn năm qua đi, lại có thêm một người đến." Một giọng nữ nhân thanh lãnh vang lên. Một tàn hồn nữ tử mặc váy trắng, dù chỉ là linh thể nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý không thể chạm tới, bay đến trước mặt Lâm Khuyết. "Tiểu bối, ngươi nói ngươi không vì oán mà chiến? Vậy ngươi lấy gì để đối mặt với sự vô tình của Thiên Đạo?"
Lâm Khuyết nhìn nàng, nhận ra hơi thở của người này rất giống với vân hi, nhưng mang theo sự tang thương và già dặn hơn nhiều.
"Ta lấy chính ta." Lâm Khuyết đưa tay ra, Trảm Thần Kiếm bay lơ lửng trên lòng bàn tay hắn. "Hàng triệu năm nay, các vị tiền bối đã để lại quá nhiều mảnh vỡ. Những mảnh vỡ đó không nên bị chôn vùi trong máu. Hãy nhìn xem!"
Lâm Khuyết hét lớn một tiếng, thức hải bùng nổ sức mạnh của Luân Hồi bát trọng thiên. Hắn không dùng nó để tấn công, mà dùng nó làm cầu nối, mở ra một vùng "Tịnh Thổ" ngay giữa lòng Huyết Hải.
Trong vùng sáng trắng đó, những ký ức của các tàn hồn bắt đầu hiện về. Lâm Khuyết nhìn thấy một thế giới trước đây từng huy hoàng như thế nào, nơi tu sĩ không cần phải lo lắng về việc bị thu hoạch như cỏ rác. Hắn thấy những nụ cười, những lời thề ước bị bóp nát bởi một bàn tay khổng lồ từ trên chín tầng mây hạ xuống.
"Ta hiểu nỗi đau của các ngươi." Lâm Khuyết giọng trầm xuống nhưng đầy uy lực. "Ta hiểu cảm giác nhìn thấy người thân, môn phái hóa thành cát bụi chỉ để duy trì sự trường sinh của vài kẻ tự xưng là Thần. Ý chí của các ngươi không tan biến, vì các ngươi còn tiếc nuối. Hôm nay, Lâm mỗ đứng đây, xin các vị tiền bối một điều…"
Vạn vạn tàn hồn nín thở lắng nghe.
"Hãy để ta gánh vác nhân quả của các ngươi! Hãy để ý chí bất khuất của các vị hóa thành lưỡi kiếm trong tay ta. Một niệm này của Lâm mỗ, sẽ không chỉ phá vỡ Luân Hồi của riêng mình, mà là chặt đứt cái lồng này cho tất thảy chúng sinh vạn cổ!"
Sự im lặng bao trùm lấy Huyết Hải. Gió ngừng thổi, sóng máu ngừng vỗ.
Đột nhiên, tàn hồn vị Đại Tướng Quân ban nãy quỳ sụp xuống một chân, cán thương gãy cắm xuống mặt biển.
"Nếu ngươi dám thề như vậy… thì dù có phải tan biến vĩnh viễn, lão phu cũng nguyện dâng hiến tàn lực cuối cùng này!"
"Lão thân cũng nguyện tin ngươi một lần!" Vị đạo cô mặc áo trắng mỉm cười, linh thể bắt đầu tan rã hóa thành một điểm sáng xanh biếc.
*Vù vù vù!*
Từ khắp nơi, hàng vạn luồng linh quang rực rỡ bắt đầu hội tụ về phía Lâm Khuyết. Đó không phải là tu vi của họ — tu vi của họ đã bị Thiên Đạo tước đoạt từ lâu — đó là **"Chấp Niệm"**. Thứ sức mạnh duy nhất mà Thiên Đạo không thể xóa sạch hoàn toàn.
Hàng triệu năm oán hận, hàng triệu năm khát vọng tự do, hàng triệu năm ý chí không khuất phục… tất cả đều cuồn cuộn đổ vào người Lâm Khuyết.
"A!!!"
Lâm Khuyết gầm lên, gân xanh trên trán nổi rực, nhục thân của hắn nứt toác ra dưới áp lực kinh hoàng của vạn cổ nhân quả. Nếu không phải hắn đã rèn luyện đến mức "Chân Như", có lẽ linh hồn hắn đã nổ tung ngay lập tức.
Thanh Lão bên trong nhẫn gào thét: "Lâm Khuyết! Cố giữ lấy thần đài! Ngươi đang gánh vác ký ức của cả một thời đại, nếu tâm niệm không vững, ngươi sẽ biến thành một con quái vật của oán niệm!"
Lâm Khuyết cắn răng, môi bật máu. Trong bóng tối của tâm thức, hắn nhìn thấy hàng vạn khuôn mặt đang gào thét, đang khóc lóc, đang đòi nợ. Nhưng giữa đám đông đó, hắn vẫn thấy chính mình — một điểm sáng nhỏ nhoi nhưng vô cùng kiên định.
"Trảm!"
Lâm Khuyết hô vang một tiếng. Hắn không trảm kẻ địch, mà trảm đi phần đau thương của các tiền bối, chỉ giữ lại phần cốt lõi bất khuất nhất.
*Rắc!*
Trảm Thần Kiếm đang cầm trong tay hắn đột ngột nối liền hoàn toàn. Nhưng nó không còn vẻ rỉ sét, gãy nát như trước. Lưỡi kiếm giờ đây tỏa ra một màu đỏ thẫm u mịt, trên thân kiếm khắc đầy những tên người — là tên của những anh hùng đã ngã xuống trong Huyết Hải này.
Sức mạnh trong cơ thể Lâm Khuyết tăng vọt.
Luân Hồi bát trọng thiên… đỉnh phong!
Chạm tới ranh giới của Cửu trọng thiên!
Quan trọng hơn hết, linh hồn của hắn đã trải qua một sự tẩy lễ vạn cổ. Khí chất của hắn giờ đây không còn giống một thiếu niên thiếu niên hạ giới, mà mang theo một sự trầm ổn, tang thương và uy nghiêm như một vị hoàng đế bước ra từ trong đống đổ nát của thời gian.
Khi luồng sáng cuối cùng biến mất, biển máu bỗng trở nên phẳng lặng như gương. Những tàn hồn đã không còn nữa, họ đã chọn cách tan biến hoàn toàn để trở thành một phần của lưỡi kiếm trong tay Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết đứng đó, đơn độc giữa không gian mênh mông, nhưng phía sau hắn dường như có hàng vạn bóng mờ đang mỉm cười hộ tống.
Hắn giơ thanh kiếm mới lên, cảm nhận sức nặng của hàng triệu năm hy vọng.
"Hóa ra, tầng thứ năm không phải để giết chóc." Lâm Khuyết thì thầm. "Mà là để ta biết, trên con đường này, ta chưa từng cô độc."
Hắn quay đầu lại nhìn về phía chân trời của tầng thứ năm. Một cánh cổng bằng đồng đen khổng lồ đang từ từ mở ra. Phía sau cánh cổng đó, một khí tức âm lãnh, tà ác vượt xa tất cả những gì hắn từng biết đang rục rịch chờ đón.
Đó là tầng thứ sáu: **Nhân Quả Luyện Ngục.**
Thanh Lão cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Khuyết, giọng lão không còn trêu chọc mà mang đầy vẻ kính nể: "Lâm Khuyết, thanh kiếm đó giờ đã không còn là Trảm Thần Kiếm đơn thuần nữa. Nó là… **Vạn Cổ Chúng Sinh Kiếm**. Ngươi mang theo nó, chính là mang theo lời thề của cả một lịch sử."
Lâm Khuyết tra kiếm vào bao, ánh mắt bình lặng như mặt nước giếng cổ. Hắn bước về phía cánh cổng đồng đen, bước chân không còn sự do dự, không còn sự vội vã.
"Đi thôi. Bọn họ đã chờ quá lâu rồi."
Trong lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Thần Điện Thái Thượng, vị lão giả cầm chuỗi hạt trong tay đột ngột khựng lại. Chuỗi hạt bằng xương người mà lão luôn tự hào bỗng dưng nứt ra một vết dài.
Lão giả đứng dậy, nhìn xuống hướng Vạn Cổ Tù Lồng, gương mặt vốn vô cảm giờ đây hiện lên một nét u ám:
"Huyết Hải biến mất? Những phế vật kia dám đem linh tính của mình tặng cho hắn? Một đám kiến hôi muốn họp sức lay chuyển trời xanh sao? Nực cười…"
Tuy miệng nói vậy, nhưng đôi tay già nua của lão lại run rẩy khẽ khàng. Lão biết, "biến số" mà lão luôn lo sợ, giờ đây đã thật sự thoát khỏi tầm kiểm soát.
Lâm Khuyết, kẻ đã mang trên vai nỗi đau của vạn cổ, chính thức bước vào hành trình nghiền nát nhân quả.
Trận chiến thực sự, lúc này mới chỉ bắt đầu nhen nhóm ngọn lửa đầu tiên.