Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 80: Thái Thượng sa cơ

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:15:37 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 80: THÁI THƯỢNG SA CƠ**

Cửu Tiêu Thánh Vực, nơi vốn dĩ là thánh địa bất khả xâm phạm, là đỉnh cao nhất của mọi quyền năng và sự thanh tịnh trong Thương Khung Giới, giờ đây đang rung chuyển dữ dội. Những tầng mây linh khí ngàn năm không tan đang bị xé toạc bởi một luồng sát ý sắc lẹm, lạnh lùng hơn cả băng tuyết vạn cổ, nóng bỏng hơn cả dung nham địa ngục.

Lâm Khuyết bước đi trên hư không. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, một đạo gợn sóng màu vàng kim đan xen với sắc đen của sự hủy diệt lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Phía sau hắn, bóng dáng của Vong Xuyên Hà lờ mờ hiện ra, như thể hắn đang kéo cả con sông vong linh ấy lên để nhấn chìm Thiên Đình.

Trảm Thần Kiếm trong tay hắn không còn là thanh sắt vụn gỉ sét ngày nào. Thân kiếm giờ đây trong suốt như pha lê, bên trong cuồn cuộn những sợi tơ hồng của nhân quả và những mảnh vỡ lấp lánh của luân hồi. Bốn chữ "Nhất Niệm Phá Thiên" phát ra thứ ánh sáng làm mù mắt những kẻ soi mói.

Đối diện với hắn, tại trung tâm của Vạn Cổ Tù Lồng, là một luồng sáng chói lòa không thể nhìn trực diện. Thái Thượng Thiên Tôn ngồi trên tòa sen pháp tắc, cơ thể lão được cấu thành từ hàng vạn sợi dây quy luật li ti. Gương mặt lão không có ngũ quan rõ ràng, chỉ là một thực thể đại diện cho trật tự vĩnh hằng.

– "Lâm Khuyết, ngươi thật sự cho rằng đúc lại một thanh kiếm gãy, ngộ ra chút ý niệm phù du là có thể thay đổi được vận mệnh sao?" Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn vang lên, không phải từ miệng mà là từ tận sâu trong quy luật không gian, khiến linh hồn của bất kỳ ai nghe thấy cũng phải muốn quỳ xuống phủ phục.

– "Ngươi tự xưng là trật tự, nhưng lại dùng máu của chúng sinh làm dầu đèn." Lâm Khuyết nâng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào tâm điểm của luồng sáng. "Thái Thượng, thế giới này không cần một người bảo vệ phải ăn thịt con cái mình để trường sinh. Ngươi bảo vệ cái lồng, còn ta… ta bảo vệ sự tự do để được chết như một con người."

Thái Thượng Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng. Cánh tay lão vung lên, ngay lập tức, bầu trời Thượng Giới nứt ra. Những sợi xích lôi điện màu tím – Thiên Đạo Hình Xích – từ trong hư không lao ra, đâm xuyên qua không gian, quấn chặt lấy Lâm Khuyết. Mỗi sợi xích đều mang theo sức nặng của một tinh cầu, chứa đựng lực áp chế tuyệt đối của quy luật vạn vật.

– "Trấn áp cho ta!" Thái Thượng hô khẽ.

Mặt đất Thượng Giới sụp đổ, áp lực kinh hồn khiến ngay cả một vị cường giả Luân Hồi Cảnh nếu đứng ở đây cũng sẽ bị ép thành bụi phấn ngay lập tức. Nhưng Lâm Khuyết vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi cổ đại giữa cơn bão tố.

Hắn khẽ nhắm mắt, môi mỏng mấp máy: "Nhất Niệm… Vô Biên."

Oanh!

Một luồng kiếm ý từ trong cơ thể Lâm Khuyết bộc phát, không phải là lực lượng từ linh hải, mà là lực lượng từ ý chí. Những sợi Thiên Đạo Hình Xích cứng rắn nhất bỗng chốc trở nên giòn tan như gỗ mục, vụn vỡ dưới chân hắn. Lâm Khuyết không dùng lực để phá xích, mà hắn dùng "Ý niệm" để phủ định sự tồn tại của những sợi xích đó. Trong thế giới quan của hắn lúc này, những sợi xích ấy không hề tồn tại, vậy nên chúng không thể trói buộc hắn.

Đồng tử vốn là một mảnh hư vô của Thái Thượng Thiên Tôn đột nhiên co rụt lại.

– "Cái gì? Ngươi… ngươi đã chạm đến bản chất của hư thực?"

Lâm Khuyết không đáp lời. Hắn bước thêm một bước, vung Trảm Thần Kiếm chém ra một nhát giản đơn nhất. Một đạo kiếm quang hình bán nguyệt lao đi, không mang theo thanh thế rung trời chuyển đất, nhưng đi đến đâu, không gian ở đó bị xóa sổ đến đấy. Đó không phải là không gian bị vỡ, mà là bị "xóa bỏ" hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới.

Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên rời khỏi tòa sen. Lão tung ra một chưởng, lòng bàn tay hiện ra một trận pháp vạn cổ: "Thiên Đạo Luân Chuyển – Vạn Pháp Quy Nhất!"

Nhưng khi chưởng ấn chạm vào kiếm quang, một tiếng "rắc" chói tai vang lên. Trận pháp vốn là bất tử của Thiên Đạo bị chém đôi. Kiếm quang ấy lướt qua vai Thái Thượng, cắt đứt một cánh tay của thực thể ánh sáng này.

Một vệt chất lỏng màu vàng sẫm rơi xuống. Đó không phải là máu, đó là "Tủy Thiên Đạo".

Thái Thượng Thiên Tôn nhìn vào cánh tay đã mất của mình, cảm nhận được một cơn đau chưa từng có trong suốt hàng triệu năm qua. Cơn đau này không chỉ ở da thịt, mà nó đang ăn mòn quyền năng của lão. Chỗ bị chém không thể tái tạo lại được, bởi vì kiếm ý của Lâm Khuyết đã xóa đi nhân quả về sự tồn tại của cánh tay đó ở hiện tại, quá khứ và tương lai.

Lần đầu tiên trong lịch sử của Thương Khung Giới, một vị thần linh tối cao… biết đau. Và từ cái đau đó, một thứ cảm xúc hèn mọn của phàm nhân bắt đầu nảy mầm trong lòng Thái Thượng.

Đó là sự sợ hãi.

– "Không thể nào… Ngươi chỉ là một quân cờ trong vòng lặp! Ngươi đã chết mười vạn lần trong tay ta ở mười vạn kiếp trước! Tại sao kiếp này ngươi lại có thể…" Giọng của Thái Thượng đã không còn bình thản, nó bắt đầu run rẩy, đầy rẫy sự hoài nghi và phẫn nộ.

– "Vì mười vạn kiếp trước, ta tu là Đạo của ngươi. Còn kiếp này, ta tu là Ý của chính mình." Lâm Khuyết lạnh lùng bước tới. Thân hình hắn đột nhiên phân hóa, hóa thành hàng vạn ảo ảnh. Mỗi ảo ảnh là một kiếp đời của hắn: một gã ăn mày chết rét, một vị tướng quân tử trận, một tu sĩ già nua cô độc…

Mười vạn kiếp khổ nạn, mười vạn lần bị Thiên Đạo nghiền nát, lúc này đồng loạt hội tụ về một điểm. Tất cả những tiếng thét, nỗi đau và sự oán hận của chúng sinh qua các kỷ nguyên dường như đều được thanh kiếm trong tay Lâm Khuyết tiếp nhận.

– "Ngươi nói chúng sinh là đan dược để ngươi bất tử? Vậy thì hôm nay, hãy nếm thử cái vị đắng của đống đan dược ấy đi!"

Lâm Khuyết hét lớn, Trảm Thần Kiếm rực sáng chưa từng có: "Nhất Niệm Phá Luân Hồi – Vạn Cổ Giai Không!"

Cả Thượng Giới như rơi vào một cơn ác mộng. Thái Thượng Thiên Tôn kinh hoàng nhận thấy sức mạnh của mình đang bị tước đoạt. Những sợi dây pháp tắc vốn là thuộc hạ của lão giờ đây lại quay lại quấn lấy lão. Thiên Đạo đang phản phệ!

Lâm Khuyết như một vị thần cai trị cái chết thực sự, hắn đâm thẳng một kiếm vào ngực Thái Thượng Thiên Tôn. Thân hình ánh sáng của lão bắt đầu nứt toác như gốm sứ bị va đập mạnh.

– "Dừng lại! Ngươi phá hủy ta, thế giới này sẽ mất đi trật tự! Mọi thứ sẽ sụp đổ vào hỗn độn! Ngươi sẽ là kẻ tội đồ diệt thế!" Thái Thượng Thiên Tôn gầm thét, nỗ lực cuối cùng của lão là dùng ý chí để tác động vào tâm ma của Lâm Khuyết.

Nhưng ánh mắt Lâm Khuyết vẫn thanh triệt như nước mùa thu. Hắn ghé sát vào tai thực thể đang run rẩy kia, nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép:

– "Nếu trật tự là sự nô dịch, thì ta chọn hỗn độn. Nếu sự tồn tại của ngươi là lẽ sống, thì ta chọn cùng thế giới này đánh cược một lần. Thái Thượng, ngươi thua rồi. Ngươi thua vì ngươi đã quên mất mình cũng từng là một sinh linh, trước khi biến mình thành một cỗ máy vô hồn."

Phốc!

Kiếm xuyên qua tâm điểm luồng sáng. Ánh sáng của Thái Thượng Thiên Tôn lịm dần, hóa thành những hạt bụi hư không bị gió cuốn đi. Toàn bộ Thượng Giới đột ngột lâm vào bóng tối, xiềng xích của Vạn Cổ Tù Lồng rên rỉ rồi vỡ vụn từng mảng lớn.

Thái Thượng Thiên Tôn – kẻ vận hành vòng lặp vạn cổ, lần đầu tiên trong cuộc đời dài vô tận của mình, đã nhìn thấy bóng tối của cái chết đang bao trùm lấy hắn. Lão sa cơ, không phải vì tu vi thua kém, mà vì cái "Đạo" vô tình của lão đã bị "Niệm" hữu tình của một phàm nhân đập nát.

Dưới Hạ Giới, chúng sinh đồng loạt ngẩng đầu. Họ nhìn thấy trên bầu trời tối đen, một thanh kiếm khổng lồ vắt ngang qua, chém đứt sợi dây liên kết vô hình giữa trời và đất.

Lâm Khuyết đứng một mình trên phế tích của Thiên Đình, tay cầm kiếm rủ xuống, máu vàng của Thiên Đạo nhuộm đẫm áo bào đen. Hắn không có cảm giác chiến thắng của một kẻ chinh phục, mà chỉ thấy một nỗi buồn man mác.

Cái lồng đã phá, nhưng hành trình để xây dựng lại tự do mới thực sự bắt đầu. Thái Thượng tuy sa cơ, nhưng hơi tàn của Thiên Đạo vẫn đang giãy chết, tạo ra những đợt sóng thần quy luật cuối cùng.

Lâm Khuyết thu kiếm, nhìn về phía xa, nơi tàn hồn của Lục Trầm và hình bóng Vân Hi đang mờ ảo hiện ra trong tâm tưởng. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng kiêu hãnh:

– "Tiếp theo, chính là lúc tính sổ toàn bộ cái kỷ nguyên thối nát này."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8