Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 85: Trảm đứt dây xích Luân Hồi cuối cùng**
**CHƯƠNG 85: TRẢM ĐỨT DÂY XÍCH LUÂN HỒI CUỐI CÙNG**
Thiên Đạo Bản Nguyên không có mặt trời, không có trăng sao, chỉ có một mảnh trắng xóa mênh mông đến rợn người. Tại nơi tận cùng của vạn vật này, thời gian và không gian dường như không còn ý nghĩa. Những sợi dây xích màu bạc, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo, chằng chịt như mạng nhện khổng lồ phủ kín bầu trời ảo ảnh. Đó chính là những sợi xích Luân Hồi – cái gông xiềng vạn cổ thắt chặt lên linh hồn của mỗi sinh linh trong Thương Khung Giới.
Ở tâm điểm của đống mạng nhện thần thánh ấy, Thái Thượng Thiên Tôn ngồi xếp bằng trên một tòa sen hóa thạch. Lão không có diện mục cố định, gương mặt liên tục thay đổi giữa già và trẻ, nam và nữ, tựa như hiện thân của tất cả chúng sinh đang bị lão thống trị.
"Lâm Khuyết, ngươi đã thấy chưa?" Giọng nói của Thái Thượng Thiên Tôn không vang lên từ miệng, mà chấn động trực tiếp vào thần thức. "Mỗi một hơi thở của chúng sinh, mỗi một ý niệm của kẻ phàm trần, đều là một mắt xích trong cỗ máy này. Ta không cai trị họ, ta chỉ giữ cho thế giới này không rơi vào hư vô. Nếu Luân Hồi đứt đoạn, Thương Khung Giới sẽ sụp đổ, vạn vật sẽ tan thành mây khói. Ngươi muốn cứu họ, hay muốn diệt họ?"
Lâm Khuyết đứng đối diện, mái tóc bạc trắng bay loạn trong cuồng phong của đạo lực. Trên tay hắn, Trảm Thần Kiếm lúc này không còn gãy nát. Những mảnh vỡ luân hồi hắn thu thập suốt hành trình đã gắn kết lại, tỏa ra một thứ kiếm quang màu xám tro điềm đạm nhưng tràn đầy sát khí nghịch thiên.
Hắn khẽ ho một tiếng, máu tươi thấm đỏ tà áo bào vốn đã rách rưới. Để đi đến tận đây, hắn đã đốt cháy chín tầng phù hoa, đã dùng sạch sẽ tiên lực tích lũy qua hai đời. Hiện tại, hắn đứng đó không còn nhờ vào tu vi, mà nhờ vào một "Nhất Niệm" duy nhất.
"Trật tự mà ngươi bảo vệ là một sự giam cầm. Sự sống mà không có tự do, chẳng qua chỉ là những hạt đan dược đang chờ ngày vào lò." Lâm Khuyết nâng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào trái tim hư ảo của Thiên Tôn. "Ngươi sợ sự hỗn loạn của tự do, vì khi đó ngươi sẽ không còn là Thần. Còn ta, ta thích nhìn chúng sinh tự chọn con đường của mình, dù con đường đó có dẫn đến diệt vong."
"Ngu muội!"
Thái Thượng Thiên Tôn lạnh lùng quát lớn. Lão phất tay, vạn đạo quy tắc hóa thành những bàn tay khổng lồ từ không trung vỗ xuống. Mỗi một bàn tay đều mang theo trọng lượng của cả một thế giới, áp chế mọi nghịch đạo giả xuống bùn đen.
"Nhất Niệm — Nhân Quả Vay Mượn!"
Lâm Khuyết gầm lên, đôi mắt hắn hóa thành hai vòng xoáy xám xịt. Hắn không chống cự trực tiếp bằng sức mạnh thể chất. Hắn đang thực hiện một hành động điên rồ nhất lịch sử tu tiên: Hắn vay mượn sức mạnh của chính mình ở vô số kiếp trước và vô số khả năng của mình ở tương lai.
Trong khoảnh khắc đó, sau lưng Lâm Khuyết hiện lên hàng vạn bóng hình. Có bóng hình là một vị đế vương chinh chiến vạn dặm, có bóng hình là một kẻ ăn mày chết cóng đêm đông, có bóng hình lại chính là vị Cửu Luân Chân Tiên kiêu ngạo kiếp trước… Tất cả bọn họ cùng đưa tay ra, đặt lên chuôi kiếm của hắn.
"Sức mạnh này…" Thái Thượng Thiên Tôn lần đầu tiên biến sắc, "Ngươi đang tự hủy hoại căn cơ của mình! Ngươi vay mượn của quá khứ và tương lai, cái giá phải trả là sự tồn tại của chính ngươi ở hiện tại!"
"Cái giá đó, ta trả được!"
Lâm Khuyết bước tới một bước. Mỗi bước chân của hắn khiến bản nguyên thế giới rung chuyển dữ dội. Những sợi xích Luân Hồi trên cao bắt đầu rạn nứt, phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn như tiếng khóc của thần linh.
Ở phía xa, trên pháp trận tế đàn, Vân Hi đang bị trói buộc bởi những xiềng xích thần thánh. Nàng nhìn thấy cơ thể Lâm Khuyết đang dần trở nên minh bạch, mờ nhạt đi theo từng hơi thở. Nàng hiểu hắn đang làm gì. Hắn không chỉ đang đánh bại Thiên Đạo, hắn đang xóa tên mình khỏi dòng thời gian để bù đắp vào cái hố đen nhân quả mà việc phá hủy Luân Hồi để lại.
"Lâm Khuyết! Đừng!" Tiếng hét của nàng bị nhấn chìm trong tiếng nổ của quy tắc.
Lâm Khuyết quay đầu lại nhìn nàng một lần cuối. Ánh mắt ấy không còn là của một vị tiên tôn lạnh lùng, mà là của thiếu niên Lâm Khuyết năm nào tại Phàm Trần Tứ Châu, rạng rỡ và thuần khiết.
"Vân Hi, hãy sống tiếp ở một thế giới… mà em có quyền lãng quên."
Hắn đột ngột quay người, toàn bộ sức mạnh từ vạn kiếp quy tụ vào một kiếm. Trảm Thần Kiếm phát ra tiếng ngâm dài chấn động cả Cửu Tiêu. Đây không phải là một chiêu thức kiếm pháp, mà là ý chí của chúng sinh đòi quyền được sống thực sự.
"Nhất Niệm… Phá Luân Hồi!"
Một vạch kiếm quang màu tro xám cắt đôi không gian Bản Nguyên. Kiếm quang đi đến đâu, những sợi xích bạc dày đặc nổ tung đến đó. Những sợi tơ nhân quả vốn nối liền với linh hồn của vạn vật đồng loạt đứt đoạn.
Thái Thượng Thiên Tôn gầm thét trong cuồng nộ, lão cố gắng dùng toàn bộ pháp tắc để khâu vá lại, nhưng Trảm Thần Kiếm mang theo lực lượng của sự "Lãng Quên" – thứ lực lượng duy nhất có thể triệt tiêu sự bất tử của Thiên Đạo.
Kiếm quang xuyên qua ngực Thái Thượng Thiên Tôn, rồi chém thẳng vào cái lõi phát sáng khổng lồ phía sau lão – trung tâm của cỗ máy Luân Hồi.
*OÀNG!*
Một tiếng nổ không có âm thanh nhưng rung chuyển đến tận tâm linh của mọi tu sĩ tại Thương Khung Giới. Toàn bộ bầu trời của Thượng Giới rách ra, lộ ra khoảng không vũ trụ đen thẳm đầy rẫy những vì sao xa xôi – thứ mà hàng vạn năm qua họ chưa từng được thấy vì sự che chắn của tầng mây Luân Hồi.
Bản thân Thái Thượng Thiên Tôn bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti. Lão nhìn Lâm Khuyết, ánh mắt đầy vẻ phức tạp: "Ngươi thắng rồi… nhưng ngươi cũng sẽ không còn gì cả. Không tên tuổi, không ký ức, không sự tồn tại. Một kẻ cứu thế không ai biết tới… có đáng không?"
Lâm Khuyết mỉm cười, nhạt nhẽo như khói mây: "Ta vốn chỉ là một ý niệm giữa nhân gian. Tan đi rồi, ý niệm vẫn còn trong gió."
Lúc này, cơ thể Lâm Khuyết đã hoàn toàn trong suốt. Hắn thấy Lục Trầm từ xa đang gào thét nhưng không có âm thanh nào truyền đến. Hắn thấy Thanh Lão thở dài một tiếng rồi tan biến vào trong nhẫn cổ. Và hắn thấy Vân Hi… nàng đang chạy về phía hắn, nước mắt trào ra nhưng gương mặt lại lộ rõ sự mờ mịt.
Sức mạnh của sự "Quên lãng nhân quả" bắt đầu phát huy tác dụng.
Ngay khi mắt xích Luân Hồi cuối cùng đứt lìa, thế giới rung động mạnh mẽ để tái cấu trúc. Toàn bộ tu vi nghịch thiên của Lâm Khuyết đổ vào các mảnh vỡ của thế giới, vá lại những vết thương vạn năm. Đổi lại, sợi dây liên kết giữa hắn và mọi người bị cắt đứt một cách thô bạo.
Trong tâm thức của Lục Trầm, hình ảnh người anh em cùng vào sinh ra tử đang nhạt nhòa. Y tự hỏi tại sao mình lại đứng đây, giữa đống đổ nát này? Y cảm thấy mình vừa trải qua một trận chiến vĩ đại, nhưng đối thủ là ai, và ai là người đứng bên cạnh y, y không tài nào nhớ nổi.
Trong tâm thức của vạn dân Thương Khung Giới, hình ảnh vị "Nghịch Đạo Giả" từng chém tiên sứ, đại náo thiên cung bỗng chốc trở thành một hằng số trống rỗng. Họ chỉ nhớ rằng trời đất vừa thay đổi, và một kỷ nguyên tự do đã bắt đầu.
Vân Hi là người cuối cùng còn giữ được mảnh vỡ ký ức ấy. Nàng chạm được vào tay Lâm Khuyết, nhưng ngón tay nàng xuyên qua hư vô.
"Nhớ lấy tên anh…" Lâm Khuyết mấp máy môi, nhưng chính hắn cũng nhận thấy tiếng nói của mình không còn mang theo danh tự.
"Tên chàng… là gì?" Vân Hi khóc nghẹn, nàng cố gắng lục tìm trong trí nhớ, nhưng một luồng sức mạnh vĩ đại từ Tự Nhiên Đạo mới sinh ra đang dịu dàng lau đi cái tên ấy khỏi tâm hồn nàng để bảo vệ nàng khỏi nỗi đau của sự mất mát quá lớn.
Lâm Khuyết mỉm cười lần cuối cùng. Thân ảnh hắn hoàn toàn tan vỡ, hóa thành hàng triệu đốm sáng tro xám lướt qua vai Vân Hi, bay về phía Phàm Trần Tứ Châu, bay về phía nhân gian đại địa.
Thanh Trảm Thần Kiếm mất đi chủ nhân, cũng hóa thành một chuôi kiếm gãy bình thường, rơi từ trên cao xuống, cắm phập vào một đỉnh núi hoang vắng của Lâm gia ngày xưa.
Sợi xích Luân Hồi cuối cùng đã mất. Thiên Đạo vô tình đã tử.
Thế giới rơi vào một sự im lặng tĩnh mịch trước khi bùng nổ trong sức sống mới. Linh khí không còn bị kiểm soát, nhân quả không còn bị định sẵn. Mọi sinh linh bỗng thấy tâm hồn nhẹ bẫng, như vừa thoát khỏi một giấc mộng dài vạn năm.
Tại nơi từng là Thiên Đạo Bản Nguyên, giờ đây chỉ còn là một vùng trời xanh ngắt. Vân Hi đứng bơ vơ, nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm giác vừa đánh mất thứ gì đó quý giá hơn cả mạng sống, nhưng lại không biết đó là gì.
Nàng lẩm bẩm: "Có người… đã đưa mình đến đây. Có người… đã hứa sẽ cùng mình đi xem thế gian…"
Gió thổi qua tai nàng, nghe như tiếng một chàng trai trẻ tuổi đang mỉm cười khẽ gọi. Nàng nhìn xuống hạ giới, nơi những trấn nhỏ đang bắt đầu thắp đèn, nơi một cuộc sống bình thường và tự do đang thực sự bắt đầu.
Tại một góc nhỏ của trấn nhỏ phía Nam, bên cạnh bờ sông Vong Xuyên giờ đã hiền hòa chảy, một thanh niên với mái tóc đen, mặc áo vải thô đang ngồi uống rượu một mình. Hắn không có tu vi, không có pháp lực, trong mắt chỉ có sự thâm trầm như chứa đựng cả vạn cổ lịch sử.
Hắn nhìn lên bầu trời vừa mới thay đổi, khẽ nâng chén rượu hướng về phía hư không.
"Nhất Niệm phá luân hồi, nhất niệm định nhân duyên."
Hắn nói nhỏ, giọng nói tan vào tiếng gió. Thế giới không nhớ hắn, nhưng thế giới đang sống bằng chính hơi thở của hắn.
Vòng lặp đã chấm dứt. Câu chuyện của vị Chân Tiên Nghịch Đạo đã kết thúc dưới tư cách một anh hùng, nhưng lại bắt đầu dưới tư cách một lữ khách vô danh trong chính thế giới mà mình đã kiến tạo nên.
Dưới chân núi, hoa đào bắt đầu nở. Mùa xuân đầu tiên của một kỷ nguyên thực sự đã về.