Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 93: Một thoáng kinh hồng tại trấn nhỏ**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:24:54 | Lượt xem: 14

Giữa những dãy núi trập trùng mờ ảo khói sương, nơi ranh giới của Phàm Trần Tứ Châu và những vùng cấm địa chưa tên, có một thị trấn nhỏ tĩnh lặng nằm nép mình bên dòng suối Thanh Hà. Thị trấn này không tên trên bản đồ tu hành, chẳng có linh mạch thượng hạng, cũng không có bóng dáng của những đại năng ngự kiếm phi thăng. Người ta gọi nó là Vân Lạc trấn – nơi mây rơi xuống và ở lại cùng phàm nhân.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ngọt sắp tan, hai bóng người thong thả bước vào cổng trấn.

Một thanh niên mặc trường bào màu đen tuyền, vạt áo hơi sờn nhưng lại mang một khí chất lạnh lẽo như băng ngàn năm trên đỉnh Tuyết Sơn. Gương mặt hắn anh tuấn một cách sắc sảo, nhưng đôi mắt thì sâu thẳm, chất chứa một sự mệt mỏi vạn cổ mà bất kỳ kẻ nào nhìn vào cũng sẽ thấy tâm thần chấn động. Đó là Lâm Khuyết, kẻ vừa từ giã Lâm gia, vừa mới chặt đứt một sợi tơ nhân quả của kiếp này để tìm về con đường Nghịch Thiên Chấp Đạo.

Dắt tay hắn là một đứa nhỏ gầy gò, đôi mắt quấn một dải lụa trắng đơn sơ. Tiểu Hi bước đi vô cùng chuẩn xác, dù nàng không thấy đường nhưng từng bước chân lại như giẫm lên nhịp thở của đại địa. Nàng cảm nhận thế giới này không bằng màu sắc, mà bằng những rung động tinh vi nhất của linh khí.

"Ca ca, ở đây… thơm quá." Tiểu Hi khẽ hít hà một hơi, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên sự vui thích trẻ thơ.

Lâm Khuyết nhàn nhạt liếc nhìn những hàng quán ven đường, mùi bánh bao mới ra lò, mùi rượu gạo nồng nàn và tiếng rao hàng của những kẻ phàm phu tục tử tạo nên một bản nhạc trầm mặc của cuộc sống. Đối với kẻ khác, đây là bụi trần ô uế, nhưng đối với kẻ đang tu luyện "Nhất Niệm Luân Hồi Quyết" như hắn, đây chính là hiện thân của vòng lặp luân hồi cấp thấp nhất – sinh, lão, bệnh, tử, vui, giận, ái, ố.

"Chỉ là mùi vị của nhân gian thôi." Lâm Khuyết nhẹ giọng đáp, thanh âm không chút gợn sóng.

*“Hắc hắc, tiểu tử, ngươi đúng là kẻ chẳng biết hưởng thụ.”* Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mỉa mai của Thanh Lão vang lên. *“Vừa đột phá Hóa Thần đỉnh phong, tâm cảnh hẳn là đang ở trạng thái ‘vạn vật giai không’. Nhưng ngươi có biết vì sao kiếp trước ngươi thua Thái Thượng Thiên Tôn không? Chính vì cái vẻ lạnh lùng thái quá đó đấy. Đôi khi, một hớp rượu phàm trần còn giúp ngươi ngộ ra thiên đạo nhanh hơn mười năm bế quan trong hang đá.”*

Lâm Khuyết không đáp lời. Hắn dẫn Tiểu Hi đi đến một quán trà nhỏ ven suối. Suối Thanh Hà ở đây nước trong vắt, những viên đá cuội dưới đáy suối lấp lánh như ngọc lục bảo dưới ánh nắng tà. Tiếng nước chảy róc rách khiến lòng người dường như cũng tĩnh lại đôi chút.

Hắn chọn một cái bàn cũ kỹ ở góc khuất, gọi một ấm trà nhạt và vài đĩa bánh điểm tâm đơn giản cho Tiểu Hi. Đứa nhỏ bắt đầu chậm rãi thưởng thức, dáng vẻ hưởng thụ đó khiến Lâm Khuyết có một khoảnh khắc ngẩn ngơ.

Đã bao lâu rồi hắn không được ngồi lặng lẽ như thế này? Kiếp trước, hắn đứng trên đỉnh Cửu Giới, xung quanh chỉ có cung điện nguy nga lạnh lẽo, cấp dưới quỳ rạp run rẩy, và kẻ thù rình rập trong bóng tối. Hắn đã quên mất cái vị chát đắng của trà hạng xoàng, cũng quên mất cái hơi ấm của hoàng hôn trên da thịt phàm nhân.

Nhưng ngay khi tâm cảnh hắn vừa chìm vào một trạng thái thái hòa kỳ lạ, một luồng khí tức bỗng nhiên lướt qua thức hải.

Không phải là sát khí. Cũng không phải là linh khí của tu sĩ cường đại.

Mà là một thứ mùi hương thanh khiết của hoa sen, hòa lẫn với một chút vị lạnh của sương sớm.

Cái mùi hương này…

Lâm Khuyết bỗng nhiên siết chặt ly trà trong tay. Ly gốm thô kệch xuất hiện những vết rạn li ti. Đôi mắt hắn vốn tĩnh lặng như nước hồ thu nay lại cuộn lên những đợt sóng ngầm mãnh liệt.

Hắn quay đầu nhìn ra phía bờ suối.

Cách quán trà chừng trăm trượng, dưới gốc cây liễu già rủ những tán lá mềm mại xuống mặt nước, có một bóng người đang đứng. Đó là một thiếu nữ đang khom người, bàn tay thon dài trắng ngần của nàng nhẹ nhàng múc một gáo nước suối đổ vào bình sứ.

Nàng mặc một bộ váy lụa trắng đơn sơ, không chút trang sức, mái tóc đen dài chỉ cài một nhành hoa dại nhỏ. Từ phía sau nhìn lại, bóng dáng nàng thanh mảnh, phiêu dật như thể nàng không thuộc về thế giới phàm trần đầy cát bụi này, mà chỉ tình cờ lạc bước đến đây giữa một cơn mê.

"Nhất niệm… kinh hồng…" Lâm Khuyết lẩm bẩm, hơi thở của hắn thoáng trở nên dồn dập.

*“Lâm Khuyết? Ngươi sao thế?”* Thanh Lão trong nhẫn dường như cũng nhận ra sự bất thường. *“Đạo tâm của ngươi… đang dao động? Chuyện này là sao? Chỉ là một cô nương phàm trần thôi mà?”*

Lâm Khuyết không nghe thấy lời của Thanh Lão nữa. Toàn bộ giác quan của hắn, toàn bộ thần thức của một Chân Tiên trọng sinh, vào khoảnh khắc này đều tập trung vào bóng lưng ấy.

Sợi dây nhân quả vốn đã nguội lạnh trong tim hắn, giờ đây đột ngột đỏ rực lên như nung qua lửa. Một mảnh vỡ ký ức xa xôi, từ kiếp trước, từ những ngày hắn còn chưa bước vào con đường nghẹt thở này, bỗng nhiên hiện về.

*Cung điện Dao Trì vạn năm tuyết phủ, có một thiếu nữ đứng giữa rừng mai, quay đầu nhìn hắn mỉm cười: "Khuyết ca, nếu có một ngày trời đất sụp đổ, chàng có tìm thấy em giữa vạn kiếp luân hồi không?"*

Giọng nói ấy, nụ cười ấy, chính là nỗi đau lớn nhất và cũng là ánh sáng duy nhất trong bóng tối của hắn.

Vân Hi.

Thiếu nữ bên bờ suối từ từ đứng dậy, nàng quay người lại để chỉnh lại dải lụa bên hông.

Vào khoảnh khắc đó, không gian quanh Vân Lạc trấn dường như ngưng đọng. Tiếng rao hàng của kẻ bán rong biến mất, tiếng róc rách của nước suối lùi xa, ngay cả cơn gió đang thổi cũng dừng lại giữa chừng.

Gương mặt ấy…

Đó là một vẻ đẹp không thể dùng ngôn từ phàm tục để miêu tả. Nó vừa có sự thanh cao thoát tục của thánh nữ, lại vừa có chút dịu dàng của một cô gái bình dị. Đôi mắt nàng sáng như sao trời, nhưng lại mang một nỗi buồn man mác, xa xăm, như thể nàng đang chờ đợi một ai đó đã lạc mất từ mấy ngàn năm trước.

Lâm Khuyết đứng phắt dậy. Cái bàn trà bị lực đạo vô hình chấn vỡ thành bụi cám, ly trà tan biến thành hư không.

"Vân Hi…" Hắn khẽ gọi, giọng nói run rẩy đến mức ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.

Tiểu Hi bên cạnh buông miếng bánh xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng: "Ca ca? Ca ca thấy ai sao?"

Thiếu nữ bên bờ suối dường như nghe thấy tiếng động, nàng khẽ ngước mắt nhìn về phía quán trà. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.

Trái tim Lâm Khuyết như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Lạnh lẽo.

Ánh mắt nàng nhìn hắn… xa lạ vô cùng. Không có sự kinh hỷ, không có tình yêu, thậm chí không có một chút ký ức nào. Nàng nhìn hắn như nhìn một vị khách lạ qua đường, một ánh nhìn đầy lễ độ nhưng xa cách vạn dặm.

"Cô nương, nước đầy rồi." Một tiếng gọi khô khốc vang lên từ phía sau gốc liễu.

Một bà lão mù lòm, lưng còng rạp xuống đất, run rẩy bước ra. Thiếu nữ lập tức mỉm cười, vẻ buồn bã trong mắt tan biến, nàng chạy lại đỡ bà lão: "Bà nội, con biết rồi, chúng ta về thôi."

Nàng dắt bà lão đi, bình sứ treo bên hông khẽ va chạm vào nhau, tạo ra những âm thanh lanh lảnh. Bóng dáng nàng khuất dần sau những rặng liễu, biến mất vào lối nhỏ dẫn sâu vào trong trấn.

Lâm Khuyết đứng bất động như một pho tượng đá.

*“Bình tĩnh lại, tiểu tử!”* Thanh Lão hét lên trong đầu hắn, lần này mang theo một chút kinh hoàng. *“Thức hải của ngươi đang sụp đổ! Nhất Niệm Luân Hồi Quyết đang phản phệ! Thu hồi thần thức ngay!”*

Hào quang màu đen từ cơ thể Lâm Khuyết bắt đầu bốc lên hừng hực, đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ rực. Sức mạnh của Hóa Thần cảnh đỉnh phong không kiểm soát được đang khiến cả Vân Lạc trấn rung chuyển. Những người phàm xung quanh sợ hãi ngã lăn ra đất, họ không hiểu vì sao bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, sấm sét nổ vang giữa hoàng hôn.

Nhưng Lâm Khuyết không quan tâm. Hắn chỉ nhìn chăm chằm vào nơi nàng vừa biến mất.

Nghịch chuyển luân hồi… Chẳng lẽ thiên đạo lại chơi đùa hắn đến mức này sao?

Kiếp trước, nàng vì hắn mà tế hiến linh hồn, tan biến thành tro bụi giữa trời đất. Hắn hận thiên đạo vô tình, hận luân hồi tàn khốc, nên mới chọn cách tự bạo để trọng sinh, để thay đổi định mệnh.

Hắn từng nghĩ, nàng đã chết thật rồi. Hoặc nếu nàng có luân hồi, nàng cũng sẽ là một vị thánh nữ của đại tông môn nào đó, có tư chất nghịch thiên, có số mệnh huy hoàng.

Thế nhưng, nàng lại ở đây. Một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, chăm sóc một bà lão mù ở một trấn nhỏ hẻo lánh.

"Nhất niệm phá luân hồi… Ha ha… Nhất niệm phá luân hồi…" Lâm Khuyết bỗng nhiên cười lớn. Tiếng cười cay đắng, cuồng ngạo, khiến cho mây đen trên cao nứt ra một đường rãnh khổng lồ.

Đây chính là sự trừng phạt của thiên đạo dành cho hắn sao? Cho hắn nhìn thấy nàng, nhưng nàng không còn là nàng của ngày xưa. Nàng không có ký ức, không có tình cảm, và tệ hơn cả… tuổi thọ phàm nhân chỉ là vài chục năm ngắn ngủi.

Nếu hắn bước đến nhận nàng, hắn sẽ lại kéo nàng vào cuộc chiến đẫm máu giữa hắn và trời xanh. Nếu hắn để nàng ở lại đây, trăm năm sau, nàng sẽ chỉ còn là một nấm mồ xanh, còn hắn vẫn sẽ cô độc đi trên con đường nghìn năm vạn kiếp.

Lâm Khuyết thu lại khí thế, mặt đất ngừng rung chuyển, mây đen tan biến. Hắn thở hắt ra một hơi, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng nhưng đáy mắt thì có cái gì đó đã vĩnh viễn thay đổi.

"Đi theo xem sao." Hắn nhẹ nhàng dắt tay Tiểu Hi, lẳng lặng bám theo hướng thiếu nữ vừa đi.

Hắn đi rất chậm, thu toàn bộ hơi thở, như một bóng ma lướt đi trong ngõ nhỏ.

Thiếu nữ dắt bà lão vào một ngôi nhà tranh nhỏ nằm cuối trấn, mái nhà lợp bằng rơm đã mục nát, hàng rào tre xiêu vẹo nhưng lại trồng đầy những khóm hoa nhài thơm ngát.

Nàng bận rộn nhóm bếp, khói từ gian bếp nhỏ bốc lên, hòa lẫn với sương chiều. Nàng vừa làm vừa khe khẽ hát một khúc dân ca của vùng quê này, giai điệu đơn giản nhưng chứa đựng một sự bình yên đến nao lòng.

Lâm Khuyết đứng dưới bóng một cây cổ thụ phía xa, quan sát tất cả.

*“Ngươi định làm gì?”* Thanh Lão nhỏ giọng hỏi, hiếm khi không có vẻ trêu chọc. *“Dùng bí pháp thức tỉnh ký ức của nàng ư? Hay dùng linh đan diệu dược cải tạo linh căn cho nàng? Với tu vi của ngươi hiện tại, việc cưỡng ép đưa một phàm nhân vào con đường tu tiên không phải là không thể.”*

Lâm Khuyết im lặng hồi lâu. Tay hắn vuốt ve thanh kiếm gãy trong tay áo.

"Thanh Lão, ông có nhìn thấy không?"

*“Thấy gì?”*

"Chân linh của nàng." Lâm Khuyết dùng Nhất Niệm Luân Hồi Quyết để nhìn thấu hồng trần. Trong mắt hắn lúc này, thế giới không còn là nhà tranh, là khói bếp.

Trên đỉnh đầu thiếu nữ kia, chân linh của nàng không phải là một luồng sáng bình thường, mà là một đóa sen trắng bị xích chặt bởi chín sợi xích vàng nhạt đầy phù văn thiên đạo.

Thái Thượng Thiên Tôn!

Hắn nghiến răng, những sợi gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Đó không phải là luân hồi tự nhiên. Nàng không phải tình cờ đầu thai làm phàm nhân.

Nàng bị Thiên Đạo phong ấn!

Cái được gọi là "vật tế" của vạn năm đại lễ, thiên đạo chưa bao giờ từ bỏ nàng. Chúng nó biến nàng thành một phàm nhân, sống một cuộc đời vô tri, chỉ chờ đến ngày chín sợi xích kia thắt lại, chúng sẽ thu hoạch chân linh thuần khiết của nàng để bù đắp cho lỗ hổng của vòng lặp luân hồi.

Bọn chúng muốn hắn nhìn thấy cảnh này. Bọn chúng muốn dùng nàng để làm mục tiêu, để phá vỡ đạo tâm của hắn một lần nữa.

"Thì ra là vậy… Các ngươi vẫn sợ ta." Lâm Khuyết khẽ cười, một nụ cười rùng mình.

Sự xuất hiện của Vân Hi ở đây không phải là một thoáng kinh hồng tình cờ, mà là một cái bẫy tinh vi nhất của số phận. Nếu hắn mất bình tĩnh, nếu hắn dùng sức mạnh cưỡng ép phá xích, nàng sẽ tan biến ngay lập tức. Nếu hắn mặc kệ, nàng sẽ bị thiên đạo cắn nuốt.

Đúng lúc này, ngoài cổng trấn chợt vang lên tiếng móng ngựa dồn dập. Một đám tu sĩ mặc y phục màu tím đậm, thêu hình sấm sét trên ngực áo, nghênh ngang xông vào.

"Người của Lôi Vân Tông?" Lâm Khuyết nheo mắt. Một tông môn nhỏ ở Hạ Giới, tu vi cao nhất chắc cũng chỉ đến Nguyên Anh, hạng tôm tép đối với hắn.

Đám tu sĩ này đi đến giữa trấn, cầm đầu là một gã nam tử mặt hoa da phấn, vẻ mặt tràn đầy dâm tà. Gã vung roi ngựa, hất tung một sạp bán hoa quả bên đường, quát lớn: "Mỹ nhân lần trước ta gặp bên bờ suối đâu rồi? Bảo lão trấn trưởng giao người ra đây, nếu không ta san bằng cái trấn nhỏ này!"

Những người dân trong trấn sợ hãi quỳ rạp xuống. Lão trấn trưởng run rẩy bò ra: "Tiên nhân… xin hãy tha cho. Vân cô nương chỉ là một phàm nhân tội nghiệp, nàng còn phải chăm sóc người bà mù lòa…"

"Cút!" Gã tu sĩ đá bay lão trấn trưởng. "Phàm nhân thì sao? Được thiếu tông chủ ta nhìn trúng là phúc phần tám đời của nhà nó. Dẫn đường cho ta!"

Lâm Khuyết đứng dưới gốc cây, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm.

Nghịch thiên? Hắn định nghịch thiên. Nhưng trước khi chém trời, hắn sẽ không ngại nhuộm đỏ thanh suối này bằng máu của những kẻ làm bẩn tầm mắt hắn.

"Ca ca… bọn họ là người xấu đúng không?" Tiểu Hi níu lấy vạt áo Lâm Khuyết. Nàng cảm nhận được một luồng sát ý ngùn ngụt đang phát ra từ người hắn, dù hắn vẫn đứng yên.

"Tiểu Hi, nhắm mắt lại." Lâm Khuyết nói nhẹ nhàng.

"Muội vốn dĩ đã không thấy gì mà." Tiểu Hi đáp.

"Nghĩa là… cũng đừng cảm nhận nữa. Bởi vì cảnh tiếp theo, linh hồn muội sẽ cảm thấy khó chịu đấy."

Lâm Khuyết bước ra khỏi bóng tối.

Hắn không bay, cũng không chạy. Mỗi bước chân của hắn chậm rãi nhưng vững chắc.

Nhất niệm khởi, không gian quanh ngôi nhà tranh nhỏ bỗng nhiên trở nên vặn vẹo.

Đám tu sĩ Lôi Vân Tông vừa đến trước cổng rào của ngôi nhà tranh. Gã thiếu tông chủ hưng phấn nhìn vào trong, nơi Vân Hi đang đứng bất động trước hiên nhà, vẻ mặt đầy vẻ hoảng sợ nhưng vẫn kiên cường chắn trước mặt bà nội.

"Mỹ nhân, đừng sợ, đi theo ta…"

Gã chưa kịp dứt lời, bước chân đã khựng lại.

Bởi vì gã thấy có một thanh niên tóc đen đang đứng ngay giữa con đường, chắn giữa gã và ngôi nhà tranh.

Người thanh niên đó không có vũ khí, không có áp chế cường đại, nhưng lại mang đến cho gã một cảm giác như đang đứng trước một miệng hố đen sâu thẳm có thể nuốt chửng cả linh hồn.

"Mày là thằng nào? Tránh đường cho thiếu gia!" Gã tu sĩ giận dữ, vung roi ngựa chứa đầy lôi điện đánh về phía Lâm Khuyết.

Lâm Khuyết không tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay lên, khẽ búng một cái vào không trung.

"Phanh!"

Dải roi lôi điện nổ tung thành hàng vạn đốm sáng nhỏ. Không dừng lại ở đó, luồng sức mạnh vô hình theo sợi roi lan truyền lên, khiến cánh tay của gã thiếu tông chủ tan nát trong một tích tắc.

"A… tay của ta!" Gã gào lên thảm thiết, ngã nhào xuống ngựa.

Đám tùy tùng hốt hoảng, đồng loạt rút kiếm: "To gan! Giết chết hắn cho ta!"

Mười mấy tu sĩ lao vào. Lâm Khuyết vẫn đứng yên, đôi mắt hắn không nhìn vào bọn chúng, mà nhìn về phía Vân Hi đang run rẩy ở đằng xa.

Hắn không muốn để nàng nhìn thấy máu.

Nhất Niệm Luân Hồi.

Trong nháy mắt, mười mấy tên tu sĩ bỗng nhiên đứng sững lại. Kiếm của bọn chúng chỉ còn cách cổ Lâm Khuyết vài phân.

Nhưng thần trí của bọn chúng lúc này đã không còn ở Vân Lạc trấn.

Trong một phần vạn giây ở hiện thực, bọn chúng đã trải qua hàng vạn năm trong ảo cảnh của luân hồi. Bọn chúng thấy mình già đi, chết đi, lại đầu thai làm súc vật, bị giết thịt, rồi lại đầu thai thành những kẻ thấp hèn bị chính mình sỉ nhục. Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng chất chồng qua hàng nghìn kiếp khiến cho đạo tâm của bọn chúng vỡ nát hoàn toàn.

Khi Lâm Khuyết thu lại ánh mắt, mười mấy tên tu sĩ ngã xuống đất. Bọn chúng không chết, nhưng đôi mắt vô hồn, nước dãi chảy ra, đã trở thành những phế nhân mất trí nhớ, linh hồn đã bị nghiền nát thành bụi cám.

Gã thiếu tông chủ còn lại đang ôm cánh tay cụt, nhìn thấy cảnh này thì kinh hoàng đến mức không phát ra được tiếng nào. Gã muốn bỏ chạy, nhưng chân gã như bị gắn chặt xuống đất.

Lâm Khuyết bước đến trước mặt gã.

"Ngươi… ngươi là quỷ… ngươi là ma!" Gã lắp bắp.

Lâm Khuyết cúi người, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ vực thẳm: "Nói cho các ngươi một bí mật. Ở nơi này, ta chính là trời. Mà ý muốn của trời… là các ngươi phải biến mất."

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào trán gã.

Nhất niệm… tịch diệt.

Thiếu tông chủ của Lôi Vân Tông bỗng nhiên hóa thành một dải cát vàng, theo gió chiều thổi bay đi, không để lại một chút dấu vết nào trên thế gian, thậm chí cả sự tồn tại của gã trong ký ức của phàm nhân cũng bắt đầu bị xóa nhòa.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Lâm Khuyết quay lại nhìn về phía ngôi nhà tranh.

Vân Hi đang đứng đó, tay vẫn ôm chặt bà nội. Nàng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nàng chỉ thấy mây đen kéo đến rồi đi, thấy đám người hung ác kia đột nhiên ngã xuống và biến mất. Nàng nhìn thấy người thanh niên áo đen vừa rồi đứng chắn trước nhà nàng.

Lâm Khuyết nhìn nàng. Nàng nhìn hắn.

Ánh chiều tà hắt lên gương mặt nàng, tạo nên một vầng hào quang mong manh. Nàng tiến lại gần vài bước, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn xen lẫn sự sợ hãi: "Tiên nhân… cảm ơn tiên nhân đã cứu mạng."

Nàng quỳ xuống, muốn lạy hắn một cái.

Lâm Khuyết giật mình, lập tức dùng một luồng lực đạo dịu nhẹ đỡ nàng dậy. Hắn sao có thể để nàng quỳ trước hắn?

"Đừng làm thế." Hắn nói, giọng nói đã khôi phục lại sự lạnh lùng nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi xót xa vô tận.

Vân Hi đứng vững lại, nàng tò mò nhìn hắn: "Tiên nhân, người… người là ai? Sao con cảm thấy… dường như con đã từng gặp người ở đâu đó?"

Trái tim Lâm Khuyết đập lệch một nhịp. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng.

Nhưng những sợi xích của thiên đạo vẫn hiện lên trên đỉnh đầu nàng, phong tỏa toàn bộ thần trí. Câu hỏi của nàng chỉ là phản xạ của linh hồn đã bị đóng băng vĩnh viễn.

"Ta chỉ là một lữ khách đi ngang qua thôi." Hắn cố nặn ra một câu nói thản nhiên nhất có thể.

Hắn từ trong ngực áo lấy ra một miếng ngọc bội tỏa hương hoa nhài nhẹ nhàng – đó chính là "Ngọc Tâm" mà hắn vừa đoạt được từ Lâm gia, sau khi đã dùng pháp lực tẩy sạch bụi trần và phong ấn vào đó một đạo kiếm khí hộ thân.

"Cái này tặng cho cô." Hắn đưa ngọc bội ra. "Nó có thể giúp bà lão ngủ ngon hơn, cũng có thể… giúp cô tránh khỏi những kẻ xấu."

Vân Hi định từ chối: "Tiên nhân, món quà này quý quá, con không dám nhận…"

"Nhận đi. Đây là nhân duyên."

Lâm Khuyết đặt miếng ngọc vào tay nàng. Khi hai bàn tay chạm nhau, một luồng điện xẹt qua linh hồn hắn. Một thoáng kinh hồng ấy, như ngưng đọng lại cả một kỷ nguyên.

Vân Hi ngẩn người ra khi cầm miếng ngọc, mùi hương hoa nhài quen thuộc khiến nàng cảm thấy ấm áp vô cùng, như thể nàng vừa tìm lại được một mảnh ký ức đã mất. Khi nàng định ngẩng đầu lên cảm ơn lần nữa, người thanh niên kia đã biến mất.

Chỉ có gió chiều thổi qua rặng liễu, và tiếng gọi của bà nội từ trong nhà: "Vân nhi, tiên nhân đi rồi sao?"

"Dạ… người đi rồi." Vân Hi thẫn thờ nhìn miếng ngọc bội trong tay. Nàng cảm thấy lòng mình có một khoảng trống mênh mông, và nước mắt không hiểu vì sao cứ trào ra.

Cách đó không xa, trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống toàn bộ Vân Lạc trấn.

Lâm Khuyết đứng khoanh tay, bóng lưng cô độc đổ dài dưới ánh trăng vừa mới nhô lên. Tiểu Hi đứng lặng lẽ bên cạnh.

*“Tiểu tử, ngươi không cứu nàng sao? Ngươi có thể phá bỏ phong ấn kia mà!”* Thanh Lão gặng hỏi.

"Chưa phải lúc." Lâm Khuyết nhìn lên bầu trời đêm, nơi có những vì sao đang lấp lánh như đôi mắt của Thái Thượng Thiên Tôn đang theo dõi hắn.

"Bây giờ phá bỏ, nàng sẽ chết ngay lập tức. Ta cần phải tìm thấy ‘Mảnh Vỡ Luân Hồi’ thứ tư, dùng sức mạnh thực sự của Luân Hồi Cảnh để bao phủ nàng, tách nàng ra khỏi dòng chảy nhân quả của thiên đạo."

Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.

"Vân Hi, hãy đợi ta. Kiếp trước là cô đợi tôi. Kiếp này… tôi sẽ lật tung cả cửu tiêu, dẫm nát luân hồi để đưa cô trở về."

Hắn quay người đi, tà áo đen tung bay trong gió đêm.

Phía sau hắn, Vân Lạc trấn đã lên đèn. Những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm như những sinh mệnh bình lặng đang trôi đi.

Lâm Khuyết biết, lần sau hắn trở lại, nơi đây sẽ không còn là một trấn nhỏ bình yên nữa. Khi hắn rút ra thanh kiếm hướng về phía trời cao, máu của thiên thần sẽ rơi xuống, và thế giới này sẽ biết đến sự phẫn nộ của một kẻ Nghịch Đạo.

Chương 93 kết thúc bằng hình ảnh người thanh niên dắt đứa nhỏ mù lòa đi khuất vào bóng tối, mang theo bí mật của vạn năm và một ý niệm duy nhất:

Không phá được luân hồi, thề không làm người!

Mảnh ký ức vừa rồi, một thoáng kinh hồng tại trấn nhỏ, không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cuộc chiến tàn khốc nhất lịch sử tu chân.

Vì một người, có thể phụ cả thế gian.

Vì một nụ cười, có thể nghịch cả thiên đạo.

Lâm Khuyết đã chọn con đường của mình. Đao phong của hắn, từ nay về sau, sẽ chỉ vì nàng mà sáng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8