Nghịch Thiên Chấp Đạo: Nhất Niệm Phá Luân Hồi
Chương 96: Kể chuyện về một vị anh hùng đã bị quên lãng**

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:27:17 | Lượt xem: 17

**CHƯƠNG 96: KỂ CHUYỆN VỀ MỘT VỊ ANH HÙNG ĐÃ BỊ QUÊN LÃNG**

Gió bấc rít gào qua khe cửa, mang theo hơi lạnh thấu xương của một mùa đông vĩnh cửu đang rình rập ngoài kia. Trong quán rượu "Hồi Đầu", ngọn đèn dầu lạc leo lắt hắt những bóng dài dị hình lên bức tường loang lổ.

Lâm Khuyết đã quay lưng đi, nhưng bước chân hắn bỗng khựng lại ngay trước ngưỡng cửa mờ ảo sương khói. Phía sau lưng, Vân Hi vẫn đứng đó, đôi bàn tay gầy yếu nắm chặt hạt châu ấm áp mà hắn vừa trao. Ánh mắt nàng run rẩy, đầy rẫy sự hoang mang nhưng cũng chất chứa một khát khao mãnh liệt muốn chạm vào thế giới bí ẩn của kẻ trước mặt.

Lâm Khuyết thở dài một hơi, làn khói trắng từ hơi thở hắn tan vào không khí lạnh lẽo. Hắn không ngoảnh lại, chỉ khẽ cất lời, giọng trầm đục như tiếng vọng từ vực thẳm vạn cổ:

"Cô có muốn nghe một câu chuyện không? Một câu chuyện không được ghi lại trong sử sách, không được truyền tụng trong dân gian, và đã bị chính thời gian tước đoạt mất sự tồn tại."

Vân Hi khẽ gật đầu, dù nàng biết hắn không nhìn thấy. "Tôi nghe."

Lâm Khuyết bước ngược trở lại, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã mục nát. Hắn phất tay, một đạo kiếm khí vô hình phong tỏa toàn bộ quán rượu, tách biệt nơi này thành một tiểu thế giới độc lập, nơi mà ngay cả tai mắt của Thiên Đạo cũng khó lòng thâm nhập trong chốc lát.

Hắn chậm rãi rót một chén rượu đầy, đưa lên môi nhưng không uống, mắt đăm đăm nhìn vào làn nước trong vắt phản chiếu gương mặt trẻ tuổi nhưng chứa đựng linh hồn già cỗi của mình.

"Mười vạn năm trước," Lâm Khuyết bắt đầu, "khi Thương Khung Giới chưa chia thành Cửu Tiêu Thất Địa như bây giờ, nơi này từng là một cõi tiên cảnh thực sự. Lúc ấy, có một nam tử tên là… cứ gọi hắn là 'Vô Danh' đi. Hắn sinh ra trong một gia đình bình thường, nhưng mang trong mình một trái tim muốn nghich chuyển càn khôn."

Giọng kể của Lâm Khuyết đều đều, nhưng mỗi lời nói ra lại như mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử. Hắn kể về một thiếu niên thiên tài, dùng mười năm để đạt tới đỉnh cao mà kẻ khác phải mất cả đời. Hắn kể về một vị Chân Tiên đã một mình chém rách bầu trời, vượt qua mười nghìn tầng lôi kiếp để đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Giới.

"Vị Chân Tiên đó đã từng tin rằng mình là người nắm giữ vận mệnh. Hắn nhìn xuống chúng sinh, thấy họ khổ đau, hắn ban phát linh dược. Hắn thấy họ lầm than, hắn tạo ra quy luật. Hắn cho rằng mình đã đạt đến ngưỡng cửa của 'Trường Sinh thật sự', đã là bạn với vĩnh hằng."

Vân Hi nghe đến ngây người. Trong tâm trí nàng hiện ra hình ảnh một nam tử oai phong lẫm liệt, khoác trên mình chiến bào làm bằng ánh sáng, đứng giữa ngân hà, một kiếm trấn áp mười phương Ma giới. Thế nhưng, trong giọng kể của Lâm Khuyết, nàng không cảm thấy sự tự hào, chỉ thấy một nỗi buồn man mác, một sự xót xa cay đắng.

Lâm Khuyết xoay nhẹ chén rượu, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh:

"Nhưng vào ngày hắn định phá tan cửa giới cuối cùng để bước vào cõi vĩnh hằng, hắn đã nhìn thấy một sự thật kinh hoàng. Toàn bộ thế giới này, từ ngọn cỏ cho đến những vị tiên tôn cao ngạo, thực chất chỉ là những quân cờ trong một cái lồng nuôi nhốt khổng lồ. Hắn thấy người sư phụ kính yêu nhất của mình đang ngồi trên tòa sen cao ngất, tay cầm một dải ruy băng kết bằng linh hồn của hàng tỷ chúng sinh qua hàng vạn kỷ nguyên. Toàn bộ tu vi mà hắn dày công tích lũy, chẳng qua là đang 'vỗ béo' bản thân để một ngày kia trở thành một viên thuốc bổ thượng hạng cho cái gọi là Thiên Đạo."

Vân Hi run lên bần bật, hạt châu trong tay nàng chợt nóng ran. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bủa vây.

"Người đàn ông đó đã làm gì?" Nàng khẽ hỏi, giọng nghẹn lại.

Lâm Khuyết nhếch môi cười, một nụ cười ngông cuồng và bi thương đến tột cùng:

"Hắn đã điên. Hắn đứng giữa Thần điện của Thái Thượng Thiên Tôn, chất vấn người đã dẫn dắt mình về công lý, về đạo đức. Và câu trả lời hắn nhận được chỉ là một cái nhìn khinh miệt của kẻ bề trên nhìn đám kiến hôi. Lão già đó nói: 'Sự tồn tại của ngươi có ý nghĩa vì ngươi có ích cho sự trường tồn của Vũ trụ này. Luân hồi là một vòng tròn hoàn hảo, và ngươi chính là điểm cuối của vòng tròn ấy, chuẩn bị để bắt đầu một vòng tròn mới'."

Lâm Khuyết đặt chén rượu xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc.

"Vào lúc đó, vị Chân Tiên kia nhận ra, nếu hắn không phá vỡ vòng tròn này, thì cha mẹ hắn, người yêu của hắn, huynh đệ của hắn… tất cả sẽ mãi mãi bị nghiền nát trong cỗ máy Luân Hồi vô tình ấy. Họ sẽ đầu thai, rồi lại tu luyện, rồi lại bị thu hoạch, vĩnh viễn không có ngày tự do chân chính."

Hắn dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt của Vân Hi, nơi mà bóng dáng của một Thánh nữ cao quý đang dần bị thay thế bởi sự thức tỉnh đau đớn.

"Vì vậy, hắn đã chọn con đường cực đoan nhất. Hắn không thăng thiên nữa. Hắn dùng toàn bộ thần hồn mười vạn năm của mình để kích hoạt một vụ nổ hủy diệt toàn bộ kiến trúc nhân quả mà Thiên Đạo đã dày công xây dựng. Hắn muốn dùng cái chết của mình để để lại một vết nứt trên cái lồng sắt vĩ đại đó. Trước khi linh hồn tan biến thành muôn vàn mảnh vỡ, hắn đã thề: Nếu còn một tia ý niệm, hắn sẽ bò ra từ địa ngục, dùng đôi bàn tay này xé nát gương mặt đạo đức giả của bầu trời!"

Trong quán rượu, một luồng áp lực kinh hồn bạt vía đột ngột bùng phát từ người Lâm Khuyết. Những mảnh bàn ghế gỗ không chịu nổi lực ép, nứt toác ra. Vân Hi thấy trước mắt mình không còn là thiếu niên Lâm Khuyết mười lăm mười sáu tuổi, mà là một bóng hình mờ ảo khổng lồ, toàn thân rướm máu nhưng tay vẫn cầm chắc một thanh kiếm gãy, đứng hiên ngang đối mặt với vạn dặm lôi đình.

Nước mắt Vân Hi rơi lã chã, nàng lắp bắp: "Người đó… người đó chính là ngài, đúng không?"

Lâm Khuyết im lặng hồi lâu. Áp lực trong quán dần tan biến. Hắn lại trở về vẻ thâm trầm thường ngày. Hắn nhấc chén rượu lên, đổ xuống đất. Rượu thấm vào kẽ nứt của nền đất gỗ, như tế ti cho những linh hồn đã ngã xuống.

"Vị anh hùng đó đã bị thế giới lãng quên. Vì Thiên Đạo không cho phép ký ức về hắn tồn tại. Mọi người chỉ biết có một tai họa lớn xảy ra, nhưng không ai nhớ tại sao. Hắn biến thành một kẻ điên, một tội đồ của lịch sử trong mắt những kẻ thực thi thiên mệnh."

Hắn đứng dậy, nhìn về hướng bắc, nơi những đám mây màu tím của thiên lôi đang cuồn cuộn kéo đến, che khuất cả trăng sao.

"Ta kể cô nghe chuyện này, không phải để cô thương hại hắn. Ta kể để cô hiểu rằng, một khi đã chọn đứng về phía ta, cô chính là đứng về phía đối nghịch với toàn bộ quy luật của thế gian này. Cô sẽ không được lưu danh sử sách, không được người đời ca tụng. Cô chỉ có sự cô độc, những trận chiến không hồi kết và khả năng bị xóa sổ bất cứ lúc nào."

Lâm Khuyết tiến về phía cửa, lần này bước chân hắn không còn dừng lại.

"Cái hạt châu đó chứa đựng một phần nhỏ 'ý niệm' của ta. Nếu một ngày kia lôi kiếp giáng xuống Dao Trì, hãy dùng nó. Nó sẽ cho cô một cơ hội để chọn lại vận mệnh của mình. Đừng làm vật tế cho kẻ khác, Vân Hi. Trong luân hồi này, chỉ có 'ý niệm' của chính mình mới là thực tại duy nhất."

Nói xong, hắn bước ra khỏi quán rượu.

Ngay khoảnh khắc hắn đặt chân ra khỏi hiên nhà, bầu trời đêm trên Thanh Phong trấn đột ngột bị xé toạc. Một tia sét màu tím sẫm, mang theo uy năng diệt thế, từ trên chín tầng mây đánh xuống. Ánh sáng của nó chiếu rọi toàn bộ vùng đất, khiến vạn vật trắng bệch như tử thi.

"Rầm!"

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Nhưng lôi kiếp ấy không đánh trúng quán rượu. Nó bị chặn lại giữa không trung bởi một thanh kiếm gãy rỉ sét.

Lâm Khuyết đứng giữa đường phố trống trải, vạt áo bào cũ kỹ tung bay trong cuồng phong. Thanh Trảm Thần Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng ngân rung lên đau đớn nhưng đầy hưng phấn. Những sợi dây xích vô hình của quy luật trói buộc quanh thân thể hắn đang bắt đầu rạn nứt dưới sức nóng của ý niệm nghịch thiên.

"Thái Thượng, ngươi sốt ruột đến thế sao?"

Lâm Khuyết ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu qua màn mây lôi điện, nhìn thẳng vào hư vô sâu thẳm nơi những vị thần đang ngự trị.

"Câu chuyện của mười vạn năm trước đã kết thúc. Nhưng câu chuyện của kiếp này, mới chỉ vừa bắt đầu!"

Hắn đột ngột nhảy vọt lên, hóa thành một đạo kiếm quang màu đen xám, đâm xuyên qua tầng lôi vân tím đậm trên bầu trời. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm vỡ tan toàn bộ kính cửa của các nhà dân trong thị trấn. Lôi vân bị xé toác thành hai nửa, để lộ ra khoảng không đen ngòm tăm tối của vũ trụ.

Vân Hi từ trong quán rượu chạy ra, gió tạt vào mặt khiến nàng khó lòng mở mắt. Nàng chỉ thấy bóng dáng kia tan biến vào chân trời, để lại một khoảng không khí nồng nặc mùi rượu và mùi máu của một kẻ dám một mình khiêu chiến với trời cao.

Nàng siết chặt hạt châu trong tay, hơi ấm của nó dường như đã thấm sâu vào xương tủy nàng. Một ý niệm mới mẻ, điên rồ và xa lạ bắt đầu nảy mầm trong đạo tâm vốn thanh tịnh của vị Thánh nữ Dao Trì.

"Tôi sẽ không quên… dù cả thế giới này có quên đi ngài, tôi cũng sẽ không bao giờ quên."

Tại một nơi nào đó giữa đại lộ ngàn sao, trong một thần điện huy hoàng lộng lẫy, vị thần già nua bỗng cảm thấy trái tim mình lỗi một nhịp. Lão nhìn xuống tay mình, nơi sợi tơ hồng của nhân quả liên kết với Lâm Khuyết vừa bốc cháy đen thui.

Lão khẽ nhíu mày, hơi thở lạnh lẽo bao trùm đại điện:

"Chỉ là một tàn hồn bò ra từ đống tro tàn, lại muốn nhuộm đen cả bầu trời sao? Vô ích thôi. Luân hồi là một vòng tròn hoàn hảo… và vòng tròn này sẽ nghiền nát ngươi lần thứ hai."

Lão phất tay, ba trăm sáu mươi vị "Thiên Đạo Tuần Tra Giả" đồng loạt xuất phát từ thượng giới, mang theo bản án tử hình cho mọi thực thể có ý định chống đối.

Trận chiến tại Thanh Phong trấn chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chơi giữa kẻ bị quên lãng và kẻ vận hành vòng lặp, từ giây phút này, chính thức nhuộm đẫm máu tươi.

Lâm Khuyết bay đi trong không trung, gió rít bên tai, ký ức của hàng vạn năm trước cuộn trào như bão tố. Hắn không nhìn lại, bởi vì con đường của hắn chỉ có phía trước. Nơi ấy, cái lồng vạn cổ đang chờ hắn dùng một kiếm để đập nát.

"Lục Trầm, Thanh Lão… đợi ta. Lần này, ta sẽ không để ai phải hy sinh một mình nữa."

Hắn lẩm bẩm, thanh kiếm gãy trong tay bỗng lóe lên một tia sáng trắng tinh khiết – đó không phải là linh khí của trời đất, mà là ánh sáng của chính tâm hồn hắn, thứ ánh sáng mà luân hồi cũng không thể che mờ.

Trời cao lại vang lên tiếng sấm, nhưng lần này, nó không giống như tiếng gầm của uy quyền, mà giống như tiếng nức nở của một thực thể đang bắt đầu biết sợ hãi một cái tên.

Cái tên của kẻ điên phá trời. Cái tên của vị anh hùng bị lãng quên.

Lâm Khuyết.

*(Hết chương 96)*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8