Nhân Vật Phản Diện Tùy Ý Làm Xằng
Chương 3: Con ông cháu cha x con ngoài giá thú
Edit: Lune
Lận Tuy không tiếp tục để ý tới bàn tay vàng đang dài dòng trong đầu mình nữa mà kéo Yên Tần vào trong phòng.
Bàn tay nhỏ hơn một chút giống như được chạm khắc tỉ mỉ từ dương chi bạch ngọc thượng đẳng, tương phản rõ rệt với bàn tay thô ráp đầy vết thương.
Yên Tần cố gắng nhịn cảm giác khó chịu trong lòng, cảm giác mềm mại và sự ấm áp của bàn tay kia hết sức xa lạ với hắn, vừa nghĩ đến chủ nhân của bàn tay đó, hắn lại càng thấy không thoải mái.
Cảm giác ngứa ngáy lạ lẫm trên đầu ngón tay lại xuất hiện, gã chỉ có thể tự bấm vào lòng bàn tay còn lại mới có thể kiềm chế cảm xúc kì lạ giống như mạch máu dưới da bị kiến gặm nhấm.
“Hôm nay sẽ bảo phòng bếp làm ít món cậu thích ăn.”
Điều này tựa như phần thưởng và tình yêu, nét mặt của tiểu thiếu gia trước mặt rất đỗi dịu dàng, nhìn gã như nhìn thú cưng ngoan ngoãn.
Sự ngạo mạn của hắn lão phu giống như đã được khắc sâu vào trong máu thịt, lộ rõ ra bên ngoài mà không che giấu chút nào.
“Đúng rồi, ở góc tường phía Tây Bắc có một cái ổ chó mà Ô Vân rất thích, hôm qua chắc cậu đã thấy rồi, đừng học thói ham chơi của nó.”
Lận Tuy nói như không để tâm là bao, ngón tay để sau gáy Yên Tần nhẹ nhàng v**t v*, nhưng âm thanh tưởng như ôn hòa ấy lại khiến Yên Tần hoảng sợ.
Góc Tây Bắc trong vườn hoa là một nơi cực kì khuất.
Yên Tần còn nhớ hôm qua mình đã tránh được người giúp việc, tiểu thiếu gia có vẻ không thích có nhiều người lắm. Trong nhà ngoài hai người giúp việc cố định, dọn vệ sinh và thợ trồng hoa thì đều là người làm thêm, hơn nữa hôm qua gã cũng không cảm nhận được ánh mắt khác thường nào cả. Nếu gã vẫn bị nhìn thấy thì chỉ có thể nói trong nhà có mắt máy móc, vả lại không chỉ có một.
Có lẽ tiểu thiếu gia tâm trạng hay thay đổi, ngang ngược trước mặt cũng tự biết tính cách của mình dễ bị người ghét nên trong nhà lắp đầy camera giấu kín.
Điều này khiến tính cảnh giác trong lòng Yên Tần cao hơn, tên đó tĩnh lặng theo thói quen, để tránh việc có thể phát sinh mâu thuẫn.
“Tôi đã gọi bác sĩ, lúc nữa sẽ kiểm tra sức khỏe cho cậu, đừng chạy lung tung.”
Lận Tuy dặn xong câu này tức thì rời khỏi phòng, xuống tầng dùng bữa với tâm trạng không tồi lắm.
Tiểu thiếu gia vừa ra khỏi phòng, Yên Tần cũng nhanh chóng rời khỏi, người giúp việc cũng đã chuẩn bị phòng tắm và đồ dùng tắm rửa cho hắn bản vương cùng tầng. Có một số chuyện nói ra thì khá châm chọc và hoang đường, làm thú cưng cho Lận Tuy còn tốt hơn làm thiếu gia ở nhà họ Yên. Chẳng qua Yên Tần biết thân phận mình là con ngoài giá thú nên cũng chưa từng nghĩ sẽ được hưởng đãi ngộ như chủ nhân.
Yên Tần đi qua hành lang, lơ đãng nhìn qua thiếu gia tóc đen đang ngồi trong phòng ăn, sau đó mới thoáng dời tầm mắt.
Bác sĩ ngay ngay lập tức mang hộp dụng cụ tới, đến khi trông thấy thiếu niên lang cao lớn đứng trước mặt mình, nét mặt có chút bối rối.
Ông cứng nhắc mở lời: “Lận thiếu gia, tôi là bác sĩ thú gã.”
“À…” Bấy giờ vẻ mặt Lận Tuy mới tỏ ra giật mình, chống cằm nghiêng một bên buồn rầu nói: “Ừ nhỉ, ông là bác sĩ riêng của Ô Vân.”
Mắt tên đó bỗng sáng lên như thể đã thật sự quên mất chuyện này.
“Không sao, cứ thế kiểm tra qua chút đi, nhớ bôi thuốc cho cậu ấy.”
Lận Tuy vẫy tay ra hiệu, không để ý mà nói.
Trên người hắn lão phu đâu đâu cũng tràn ngập vẻ ưu việt, kiêu căng ngạo mạn khinh thường người khác, nhưng khi phối hợp với ngoại hình xuất chúng lại tạo nên cảm giác kì lạ, khiến người lão phu nghĩ rằng nó vốn nên như thế.
HẮN là bông hoa tà ác được trồng trên đất vàng đất bạc cùng ngọc bích, tỏa ra mùi hương của sự ngạo mạn và máu lạnh.
Đến nỗi trước sự khinh thường và vũ nhục được thể hiện dưới cái vẻ lười biếng của hắn lại giống như ban thưởng và yêu chiều, rõ nét lại vênh vang.
Yên Tần đỉnh đầu lưỡi lên hàm trên, nhìn qua chiếc cổ mảnh mai trắng trẻo của tiểu thiếu gia, mặc cho bác sĩ lấy tuýp kem từ tủ thuốc trong nhà ra vụng về bôi cho gã.
Đợi bác sĩ đi rồi, người giúp việc trong nhà hơi do dự mà tiến lên, cẩn thận xin chỉ thị: “Thiếu gia, tầm này trước kia đều là lúc Ô Vân ra ngoài đi chơi.”
Lận Tuy chống cằm hỏi Yên Tần: “Muốn ra ngoài không?”
Yên Tần suy nghĩ một hồi mới khẽ khẽ gật đầu.
“Vậy đi đi, nhớ về sớm, đừng để lạc đường.”
Yên Tần và người giúp việc có vẻ không ngờ hắn ta đây lại dễ nói chuyện như thế mà cùng giật mình, Lận Tuy thấy vậy không cười nữa.
“Sao, chó đi dạo cần người dắt dây, cậu cũng muốn à?”
Cái này dĩ nhiên không cần, người giúp việc nói thầm trong lòng, tiểu thiếu gia lúc trước đã không quá phàm thường, giờ lại càng không phàm thường.
Tận Tuy đương nhiên không thể giữ Yên Tần ở nhà, muốn thúc giục nhân vật chính trưởng thành dĩ nhiên phải để cho gã có khoảng không thích hợp.
TÊN ĐÓ biểu hiện như một người chủ không mấy quan tâm, sau đó lên xe ra khỏi nhà.
GÃ cũng không điểm đến, kệ cho tài xế lái tự do.
Nguyên chủ thật ra vẫn đang là học sinh lớp 11 mười tám tuổi, nhưng thường xuyên vắng mặt không đi học, đối với Lận Tuy mà nói lại càng không cần thiết.
Lận Tuy trong kiếp thứ nhất cũng là một học sinh giỏi, tuy xuyên vào tu chân giới đã quên rất nhiều thứ nhưng trí nhớ lại tốt hơn trước nhiều. Ở trạng thái đỉnh cao, việc thi thố với tên đó hoàn toàn không phải chuyện gì khó.
Qua tấm kính, hắn ta đây nhìn phong cảnh phương trời hiện tại, không nói lời nào.
Thời gian ở tu chân giới rất dài, đã rất lâu hắn không thấy những cảnh như vậy.
Quy tắc giật mình:【Ngươi bản tọa ra đây chỉ để ngắm cảnh đấy à? Sao không đi giải quyết chuyện mẹ của đứa con số mệnh?】
Như Lận Tuy nói thì bàn tay vàng còn giống mẹ ruột Yên Tần hơn.
Từ tối qua nó đã giục tên đó đi giải quyết chuyện của mẹ Yên Tần, để Yên Tần thoát khỏi vũng bùn nhà họ Yên, không hề bị cản trở.
Lận Tuy không muốn ra tay nhanh như thế, bởi như vậy tên đó lại có vẻ quá nóng vội.
Lận Tuy kìm nén tính nết hỏi bàn tay vàng:【Mi chắc chắn muốn bản tọa chuyển mẹ Yên Tần đến bệnh viện tốt hơn, được chăm sóc tốt hơn, sau đó được bản tọa bảo vệ trọn vẹn à?】
Quy tắc:【Đương nhiên! Như thế hắn bản vương sẽ không phải nhìn sắc mặt người khác mà sống trong nhà họ Yên nữa!】
Nói xong quy tắc lại đề phòng:【Ngươi lão phu đừng làm chuyện không cần thiết.】
Lận Tuy nghe vậy cười khẽ, hắn khẳng định cái thứ được gọi là ý chí Thiên Đạo này không quá thông mình, hoặc có lẽ nó tồn tại ở cấp độ thần vật nên hoàn toàn không biết gì về bản chất phức tạp của con người.
Sự xuất hiện và những việc hắn ta đây làm đã đủ để Yên Tần cảnh giác đề phòng, nếu giờ hắn ta đây nắm trong tay điểm yếu duy nhất của Yên Tần, liệu tên đó có mang ơn không?
TÊN ĐÓ sẽ không mà chỉ càng thêm hận tên đó, nghi ngờ tên đó, đề phòng tên đó, ngày ngày sống trong nỗi dằn vặt không ổn định vì bị bắt chẹt điểm yếu.
Nếu vậy đúng là Yên Tần sẽ thoát khỏi sự khống chế của nhà họ Yên nhưng lại rơi vào tay tên đó. Đối với Yên Tần mà nói chưa chắc đã tốt hơn so với việc chờ đợi ở nhà họ Yên, có lẽ sẽ càng hỏng bét hơn.
Nhưng nghe cũng có vẻ không tệ lắm, tuy hơi vội vàng nhưng cũng không sao.
Lận Tuy vui vẻ nói điểm cần đến: “Quay lại, bảo người điều tra xem chủ tịch Yên đang làm gì ở đâu rồi đến gặp ông ta đây.”
Quy tắc nghi ngờ, sao tự nhiên Lận Tuy lại nghe lời thế?
Chuyện bất thường ắt có điều không ổn, quy tắc quyết định cảnh cáo Lận Tuy không được làm chuyện thừa thãi lần nữa.
Lận Tuy:【Không phải ta đây đang làm chuyện mi yêu cầu à, mi còn sợ cái gì?】
Lận Tuy mỉm cười thở dài một tiếng với quy tắc:【Bởi vì bản tọa đột nhiên phát hiện chỉ thị của mi cực kì sáng suốt.】
Nếu quy tắc có thực thể chắc chắn nó sẽ nổi da gà khắp người, thấy dáng vẻ này của Lận Tuy nó lại càng thấy bất an.
Quy tắc:【Nịnh nọt cũng vô dụng, đừng nghĩ ta đây sẽ nhẹ tay với ngươi ta đây.】
Lận Tuy tán dương:【Nói thật thôi mà, bản tọa nhất định sẽ cố gắng làm theo lời mi nói, như thế bản tọa sẽ là chúa cứu thế của Yên Tần, sẽ là ân nhân của hắn, là ánh sáng và sự cứu rỗi của hắn, hắn chắc chắn sẽ biết ơn bản tọa rồi yêu bản tọa đến mức không có thuốc chữa, cọc mai mối này của mi đúng là không tệ.】
Cái gì gọi là g**t ch*t trái tim, chính là đây.
Hạt châu màu lam trong đầu có vẻ như tức giận đến độ suýt mất kiểm soát, ánh sáng đột nhiên tăng vọt.
Âm thanh nổi giận của quy tắc cũng run rẩy:【Ngươi ta đây đừng mơ! Người hoàn toàn không xứng nhúng chàm hắn ta đây! Đều là vì người hắn ta đây mới thành ra thế này! Trước đây hắn ta đây là anh hùng được vạn người kính ngưỡng, là ngươi ta đây đã phá hỏng tu đạo của hắn ta đây, còn ăn cắp đạo cốt của hắn ta đây!】
Chính vì để ngăn tình huống này xảy ra nên khi thả hồn phách của Lận Tuy, ý chí Thiên Đạo đã cố tình chọn nhân việt có thiết lập ác độc, đồng thời yêu cầu Lận Tuy không được vi phạm thiết lập nhân vật.
Lận Tuy đến để chuộc tội chứ không phải cứu rỗi, ý chí Thiên Đạo tuyệt đối sẽ không để chuyện giống lúc trước lặp lại lần nữa, Lận Tuy quá giỏi trong việc lừa dối người bản tọa.
Đối mặt với những lời chỉ trích của quy tắc, vẻ mặt Lận Tuy vẫn không hề thay đổi.
Tên đó hỏi:【Nếu như ta đây là nhân vật chính, vậy những gì ta đây làm có thể được gọi là nghịch thiên cải mệnh không?】
Quy tắc khinh bỉ:【Loại nghịch thiên cải mệnh lấy việc tổn thương người khác làm tiền đề như ngươi ta đây hoàn toàn không xứng trở thành nhân vật chính.】
Lận Tuy:【Ta đây không muốn trở thành nhân vật chính, ta đây chỉ muốn sống! Chẳng lẽ ta đây nên khuất phục gông cùm xiềng xích từ lúc sinh ra rồi chờ chết? Nên trở thành đồ chơi và dụng cụ luyện tập cho kẻ khác? Thiên linh đạo cốt chỉ có một bộ, tên đó có thể luyện tập lại nhưng ta đây không thể, lúc mổ đạo cốt của tên đó ta đây đã phát lời thề tâm ma, một khi thành công tên đó muốn xử lý ta đây thế nào cũng được, ta đây chỉ muốn sống như một người bình thường chứ không phải một đồ vật có hơi thở, dù thế cũng không được à?】
Lận Tuy chưa từng nghĩ muốn làm nhân vật chính, hắn lão phu chỉ muốn trở thành cường giả, nhưng vì sao hắn lão phu lại không thể?
Lận Tuy nghĩ mình không hề ghét Yên Tần, thậm chí từ trước đến giờ vẫn luôn hiểu rõ con người mưu mô bất lương của bản thân.
Người như tên đó nên làm nhân vật phản diện, vì tên đó đố kị, chỉ cần cho tên đó một cơ thể có thể tu luyện bình thường tên đó sẽ không làm vậy, nhưng vốn không có nếu, tên đó dùng hết thủ đoạn cũng không thể thay đổi được cơ thể của mình, vì thế chỉ còn cách đi cướp đoạt.
Tên đó không hoa mỹ cho hành vi của mình, tên đó tự nhận bản thân mình ti tiện, mà kết cục bây giờ cũng là kết quả vì lòng tham của tên đó.
Nhưng nếu lại một lần nữa tên đó vẫn sẽ làm vậy, chỉ cần có một cơ hội nhỏ thành công tên đó cũng sẽ không từ bỏ.
Bàn tay vàng bị gã vặn hỏi bỗng không biết đáp lại ra sao, nó tĩnh lặng một lúc mới nói:【Đây là số mệnh.】
Số mệnh?
Lận Tuy cười ầm lên, tài xế ngồi phía trước không khỏi rùng mình khi nghe thấy tiếng cười đáng sợ kia, chỉ coi như không nghe thấy gì mà tiếp tục lái xe.
Lận Tuy chưa bao giờ tin vào cái số mệnh chó má kia, cuộc sống ban đầu của gã bị ôm nhầm, cả người đầy bùn thảm hại bò lên lại bị chèn ép, lúc đó luôn có người lấy lý do này để thoái thác.
Bàn tay vàng do dự một lúc:【Hay là trước đối phương đừng can thiệp vào chuyện mẹ của đứa con số mệnh, đợi tới khi đứa con số mệnh gặp nguy ngập lại đến giúp đỡ.】
Lận Tuy biết nó đang sợ cái gì, sợ Yên Tần sẽ yêu tên đó, tên đó cũng không muốn thấy kết quả đó nên càng phải làm chuyện này.
Lận Tuy:【Ý chí Thiên Đạo mấy người cũng sẽ thay đổi liên xoành xoạch thế này à?】
Quy tắc im ắng, giả vờ mình chưa nói gì.
Gia chủ nhà họ Yên biết mục đích tới của Lận Tuy có hơi ngạc nhiên, hôm qua lúc ông lão phu biết Yên Chu dẫn người ra ngoài, ban đầu cũng không đồng ý, định mấy ngày nữa sẽ đến đưa Yên Tần về nhà, không ngờ ông tướng con nhà họ Lận này lại điều tra được không ít, thậm chí còn đuổi tới cửa định đóng gói cả hai mẹ con Yên Tần đưa đi.
“Thế này liệu có ổn không? Nếu Lận thiếu muốn làm bạn với con tôi thì ở lâu thêm mấy ngày cũng được mà, sao phải làm vậy?”
“Nhường lại 2% lợi nhuận dự án đường hầm.”
Lận Tuy lười tranh luận với lão già này, dứt khoát ném ra đồng xu.
Ánh mắt chủ tịch Yên lóe sáng, đúng là Lận tiểu thiếu gia, ra tay hào phóng ghê. 2% lợi nhuận của dự án đường hầm kia cũng phải lấy trăm triệu làm đơn vị, ông lão phu còn muốn lòng vòng thêm hai câu nhưng Lận Tuy lại không kiên nhẫn nữa.
“Chủ tịch Yên không muốn thì tôi đi đây.”
Lận Tuy nổi tiếng là người hay trở mặt khó sống chung, chủ tịch Yên không nỡ để miếng thịt mỡ đến miệng rồi còn bay mất, tức thì trao đổi tiếp.
Lận Tuy lấy được tin tức xác thực ngay lập tức rời đi. Lúc hắn bản vương về thấy Yên Tần đã ở nhà, đang đọc sách ở tầng một.
“Đi lên, giúp tôi thu dọn vài thứ.”
Lận Tuy đứng ở tầng hai, vẫy tay với gã.
Yên Tần vừa vào cửa đã thấy đồ chơi cỡ lớn của chó rơi vãi khắp dưới đất, nào là đồ mài răng, búp bê, đĩa ném,… Những thứ này đều là của con chó Becgie Đức màu đen tên Ô Vân kia.
“Nhặt lên, cho vào rương.”
Lận Tuy dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi trên ghế nhìn Yên Tần im ắng thu dọn đồ đạc. TÊN ĐÓ cúi người nhặt dây dắt chó lên, quệt qua quệt lại trên người Yên Tần.
“Đây toàn là những thứ Ô Vân thích nhất khi còn sống, xếp gọn chúng lại rồi chôn dưới đất trong vườn…” Lận Tuy vứt dây dắt chó trong tay vào rương, khẽ cười nói: “Cậu so với Ô Vân còn sang quý hơn nhiều, hôm nay vì cậu mà tôi cũng bỏ ra kha khá nên cậu phải biết điều hơn nó, hiểu không?”
Lời nói của Lận Tuy chứa đầy hàm ý, ánh mắt cũng cực kì sâu xa.
Thái độ kiêu căng, trịch thượng của hắn bản tọa chẳng hiểu sao lại khiến trái tim Yên Tần loạn nhịp.
…
Tác giả có điều muốn nói:
Hai bên tình nguyện, tình sâu như biển, trước mắt có rất nhiều nội dung còn chưa rải ra được.
Thấy rõ tên truyện cùng thiết lập nhân vật chưa, không phải người tuyệt vời, vinh quang, chính trực, không tẩy trắng. Nhân vật phản diện A Tuy cảm thấy bản thân vì sống mà phạm sai lầm cũng không hối hận. Không nói tên đó đúng.
…
Lời của tui: Mới chương 3 mà nó tả tủng hoa mỹ quá =(( Hmm tui đọc gần hết rồi và thấy nó không giống giới thiệu đâu! Rất muốn nói nhưng lại thành spoil mất, cho nên mọi người hãy cùng đợi nha!