Trùng Sinh Vân Thiển TÊN ĐÓ

Trùng Sinh Vân Thiển TÊN ĐÓ

Thể loại: Đồng nhân Vân Long Phá Nguyệt, xuyên việt, huyễn huyễnNhân vật chính: Vân Thiển HẮN, Lê HânNàng là người duy nhất trên phương trời có thể sử dụng được 20% sức mạnh của não bộ. Với sức mạnh này, nữ nhân ấy có thể làm chủ được mọi thứ, nhớ được mình đã được hình thành như thế nào trong bụng mẹ, những cảm xúc trải dài của năm tháng dài đăng đẳng. Đọc được quá khứ của người khác, hay có thể học một điều gì đó nhanh đến chóng mặt. Nữ nhân ấy đặc biệt như vậy nhưng không một ai biết đến sự tồn tại của năng lực đó ngoại trừ nữ nhân ấy. Bởi vì nữ nhân ấy che dấu đi. Chưa bao giờ nữ nhân ấy để cho ai phát hiện ra sự tồn tại đó, ngay cả những người thân yêu nhất của nữ nhân ấy. Bởi vì chính sức mạnh này đang dấn hút cạn sinh lực của nữ nhân ấy. Nữ nhân ấy biết rõ điều đó vì nữ nhân ấy chấp nhận đánh đổi.Phải rồi, nữ nhân ấy tên Hà Đình. Chỉ có hai chữ vậy thôi. Và nữ nhân ấy vô cũng thích nó.Năm 27 tuổi nữ nhân ấy qua đời. Ngủ một giấc dài từ tối đến sáng hôm sau và mãi mãi không tỉnh dậy. Trong đám tang của mình. Nữ nhân ấy nhìn thấy cha mẹ, anh chị em, bạn hữu,… Họ đến tiễn đưa nữ nhân ấy làm nữ nhân ấy vô cùng cực cảm động. Nữ nhân ấy chỉ cho em mình cách chơi chứng khoán, hỗ trợ anh mình trong sự nghiệp kinh doanh áo cưới, và những người bạn của nữ nhân ấy, chỉ cần nữ nhân ấy có thể nữ nhân ấy đều không ngại giúp đỡ một tay. Khoảng thời gian sống đó vô cùng cực hạnh phúc. Nữ nhân ấy cho đi, sống trọn vẹn cho từng ngày từng ngày một. Và đến bây giờ, khi bản thân chỉ như một làn khói đứng tham gia tang lễ của mình, nữ nhân ấy cũng đã mỉm cười và mãn nguyện chấm dứt đời này.Linh hồn nữ nhân ấy trôi dạt đi theo ngọn gió, bay hết nơi này đến nơi kia, không biết bản thân sẽ đi về đâu ở đâu, nữ nhân ấy cứ dạt theo làn gió như vậy. Không một nỗi buồn, cũng không có niềm vui, không có trái tim nhưng quá khứ đó cho nữ nhân ấy biết nữ nhân ấy đã từng hạnh phúc.Sau đó nữ nhân ấy đến một nơi kỳ quái, họ mặc những trang phục xa xưa. Nữ nhân ấy không biết bản thân sao lại ở đây, nhưng chỉ sau một tiếng nữ nhân ấy đều hiểu đám người kia nói những gì. Một thời gian hết sức thật lâu, nữ nhân ấy luôn theo dõi bước chân của một cô gái. Nữ nhân ấy bản vương tên là Vân Tâm Nhược. Tính cách của nữ nhân ấy bản vương chỉ có thể dùng một chữ Thanh để hình dung. Vân Tâm Nhược cũng là một cô gái có khả năng đặc biệt có thể đọc được suy nghĩ của người mà nữ nhân ấy bản vương chạm vào. Sống trong Vân gia, nhưng là cô con gái thứ không được thương, chỉ có một Tử HẮN nha đầu kia làm bạn. Cũng vì nha đầu kia này, Vân Tâm Nhược cam nguyện thay gả Vân Thiển HẮN chị lớn của Vân Tâm Nhược cho tướng quân phủ Lê Hân. Từ đó, cũng tạo nên mối oan nghiệt của ba người đám người kia. Nhưng Tiêu Thanh Hàn, vị Quốc sư anh tuấn của Thiên Trạch mới đúng là phu quân trời định của Vân Tâm Nhược. Rồi mối tình tay tư nhiều trắc trở, nhiều gian nan, nhiều đau đớn, cũng làm nên một hồi bi kịch thực sâu. Dù rằng cuối cùng Vân Tâm Nhược và Tiêu Thanh Hàn cũng đến được với nhau, người có tâm bất chính bị trừng phạt. Quá trình đó nữ nhân ấy luôn nhớ đến một người. Người đàn ông tên Lê Hân kia, nữ nhân ấy lại phải lòng hắn, nữ nhân ấy không khỏi hỏi tại sao nhiều lần. Lúc đầu, nữ nhân ấy nghĩ là tính cách của mình giống với hắn, nhưng sau đó nữ nhân ấy lại nghĩ, vốn là nữ nhân ấy thích người đàn ông như vậy và nữ nhân ấy buồn vì nữ nhân ấy luôn trông thấy hắn buồn bã. Dù nữ nhân ấy biết rằng quá trình đau đớn của hắn như vậy là xứng đáng với những gì hắn đã gây ra. Sỡ hữu một khả năng đặc biệt nữ nhân ấy đã có một quãng thời gian thật dài luôn lấy khoa học làm lý luận, nhưng ở đâu đó trong trái tim nữ nhân ấy luôn tin vào một năng lực vô hình nào đó tác động mọi thứ, hay giống với cái gọi là trời định. Nữ nhân ấy thương hắn nhưng nữ nhân ấy luôn biết hắn đau đớn như vậy là xứng đáng. Chỉ là nữ nhân ấy tiếc, nữ nhân ấy không thể an ủi hắn mà thôi.Rồi đám người kia sống hạnh phúc, mỗi người một niềm vui thư thái riêng, Lê Hân cũng cưới một cô gái tốt. Còn Hà Đình nữ nhân ấy lại tiếp tục trôi dạt theo làn gió.Sau đó trôi dạt từ thời đại này đến thời đại kia. Nữ nhân ấy như một du mục tham gia cuộc du hành tìm kiếm vùng đất mới, nơi nữ nhân ấy đi qua luôn có những câu chuyện động lòng người. Lòng bao dung, sự hy sinh, những trái tim chân thành… ngược lại đó cũng có những loại người vô cũng ích kỉ làm người bản vương phải thương tiếc, những kẻ tàn nhẫn dã man có một trái tim vỡ nát không thể chữa lành,… Tất cả mọi thứ làm nữ nhân ấy lặng người đi rất lâu, một thời gian rất dài, nhưng nữ nhân ấy lại không có thời gian để nán lại đó nói một lời ai thán. Bởi vì nữ nhân ấy phải đi theo làn gió.Nữ nhân ấy trôi lại trôi, rồi nữ nhân ấy mệt mỏi. Linh hồn nữ nhân ấy dần dần tiêu thất. Mở mắt lần nữa nữ nhân ấy lại đến một nơi mà nữ nhân ấy vô cùng cực đột ngột. Nữ nhân ấy đến phương trời nội tâm của Vân Thiển HẮN.truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllivetruyenfull