Trưởng Công Chúa
Chương 16: Giao ước

Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:35:24 | Lượt xem: 5

Trans+Beta: Đặc Lôi Tây

“Chuyện này…”, Lý Dung cố ý bỏ lửng câu sau đó mỉm cười nói, “Đến lúc đó đệ sẽ biết”

“Ngay cả tỷ cũng muốn giấu đệ?” 
 
Thấy Lý Xuyên có ý trách móc, Lý Dung liền than một tiếng, “Tỷ nói thật, tỷ không phải đang giấu đệ”

Nói rồi Lý Dung quay đầu, nhìn ra ngoài cửa xe, nhàn nhạt đáp. “Vì tỷ thật sự cũng không biết…”

Suy cho cùng, cuộc hôn nhân này không chỉ do mình nàng lão phu quyết định.
 
Bùi Văn Tuyên đã không mở lời vậy cô ấy cũng sẽ không nhắc đến.

Nàng bản tọa không nghĩ gả cho một Bùi Văn Tuyên đã sống lại là chuyện tốt. Giữa đám người kia có quá nhiều khúc mắc, nếu lại sống cạnh nhau chỉ càng thêm dày vò.

Bùi Văn Tuyên đã có Tần Chân Chân, với năng lực của hắn bản vương, dù không được làm phò mã cũng chưa chắc không làm được chức vị khác. Kiếp này, hắn bản vương có thể thử lựa chọn một con đường khác, dù con đường ấy có đôi chút khó khăn song có lẽ vẫn tốt hơn việc phải thành thân với cô ấy.

Còn nữ nhân ấy…

Lý Dung chậm rãi nhắm mắt lại, chẳng có con đường nào nàng bản vương không đi được. Bùi Văn Tuyên nguyện ý giúp nàng bản vương thì tốt, không nguyện ý cũng chẳng sao, nàng bản vương đều có sẵn con đường để đi.

Trong sự rung lắc của xe ngựa, cô bản vương dần thiếp đi. Qua một lúc lâu, cô bản vương nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng động cung kính của một thái giám, “Tham kiến Thái tử Điện hạ, tham kiến Công chúa Điện hạ”

Nghe thấy tiếng nói này, Lý Dung chầm chậm mở mắt. Lý Xuyên bước ra vén rèm lên, một gương mặt mang đậm nét cười liền xuất hiện trước mắt họ.

Người này mặc hắn phục thái giám trong cung, áng chừng chưa đến bốn mươi, mặt tròn mắt to khiến người bản tọa vô cùng cực yêu thích. Lý Dung nhận ra ông bản tọa chính là đại thái giám bên cạnh mẫu hậu, Thiện Đức.

Lý Xuyên nhìn thấy là Thiện Đức liền có chút kì lạ hỏi, “Thiện Đức công công? Sao ông lại đến đây?”

“Hoàng hậu nghe nói Thái tử Điện hạ đã đón Công chúa về nên ra lệnh lão nô cố ý đợi ở đây. Hoàng hậu nương nương dặn, Thái tử bôn ba mệt mỏi cả đêm nên trước cứ về cung nghỉ ngơi, còn Công chúa Điện hạ…”, nói rồi Thiện Đức hành lễ với Lý Dung, “và Bùi công tử sẽ do nô tài dẫn đến cung Vị Ương gặp nương nương” 

“Bùi Văn Tuyên?” 

Lý Xuyên có chút chấn kinh, “Mẫu hậu muốn gặp gã?” 

Thiện Đức gật gật đầu cười, “Thưa vâng, nương nương muốn gặp Bùi công tử”
  
Nói rồi Thiện Đức đứng tránh sang một bên, hai cỗ kiệu nâng phía sau liền xuất hiện. Ông lão phu nói với Lý Dung, “Kiệu đã được chuẩn bị sẵn, Công chúa xin dời bước”

Lý Xuyên nghe thế quay đầu nhìn Lý Dung một cái. Nữ nhân ấy khẽ gật gật đầu, đưa tay về phía Lý Xuyên. Lý Xuyên đỡ nữ nhân ấy đứng dậy, sau đó Lý Dung được người hầu đỡ xuống xe và ngồi lên kiệu.

Sau khi đã an tọa trên kiệu, cô bản tọa quay đầu sang liền thấy Bùi Văn Tuyên đã ngồi ở cỗ kiệu bên cạnh. Cô bản tọa nhìn Lý Xuyên khẽ khẽ gật đầu, khi kiệu được nâng lên, Lý Dung tay nắm quạt, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chẳng bao lâu sau, cỗ kiệu đã dừng trước cửa cung Vị Ương, Thiện Đức vén rèm kiệu cung kính nói, “Công chúa, đến nơi rồi ạ”

Lý Dung mở mắt đưa tay ra để người hầu dìu xuống kiệu. Khi ngẩng đầu lên, cô lão phu liền trông thấy những bậc thang của cung Vị Ương.

Bùi Văn Tuyên đi đến phía sau nàng lão phu, hai người đi theo Thiện Đức, một trước một sau bước lên từng bậc thang. Lý Dung thấp giọng thì thầm với Bùi Văn Tuyên, “Bùi đại nhân, có vài việc ngài đã nghĩ kĩ chưa?”
 
Hàng mi Bùi Văn Tuyên khẽ rung lên, tên đó thấp giọng đáp, “Vẫn chưa”

Lý Dung khẽ cười, “Vậy thời gian để Bùi đại nhân suy nghĩ không còn nhiều rồi”

Nói xong lời này, hai người đã đứng trước cửa cung Vị Ương. Thiện Đức tiến vào thông báo, Bùi Văn Tuyên và Lý Dung một trước một sau đứng trước cửa. Người hầu đứng rải rác xung quanh, Lý Dung chậm rãi nói, “Thật ra, Bổn cung cũng chưa nghĩ kĩ. Rõ ràng chỉ vì lợi ích thế nhưng lại luôn có vài phần không cam lòng”

Đám người kia nếu chọn thành thân lần nữa đương nhiên là tốt nhất vì điều đó có lợi cho cả hai.

Nhưng vào giây phút biết được đối phương cũng sống lại, lợi ích dường như biến thành một sự giam cầm vô hình khiến hai người lưỡng lự, bất an.

Bùi Văn Tuyên hiểu rõ cảm giác này, hắn bản tọa hạ mắt không đáp lời. 

Chưa đến vài phút sau, Thiện Đức đã quay lại cung kính nói, “Mời Công chúa”

“Cùng vào đi”, Lý Dung ra lệnh cho Bùi Văn Tuyên, tên đó “ừ” một tiếng, hai người liền cùng nhau đi vào. Đến trước cửa phòng trong, Lý Dung dùng quạt vàng chỉ tên đó, nhỏ tiếng nói, “Ngươi bản vương ở đây đợi bản vương, khi được gọi hãy vào”

Nghe Bùi Văn Tuyên đáp “vâng” xong, Lý Dung liền bước vào trong.

Vừa bước vào phòng, Lý Dung đã nhìn thấy một nữ nhân, thân mặc cung trang màu đỏ thêu chim phượng với những ngón tay sơn màu vàng, đang nghiêng người dựa trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lý Dung tiến lên phía trước, cung kính quỳ xuống nhẹ nhàng thưa, “Nhi thần tham kiến mẫu hậu, mẫu hậu vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”

Hoàng hậu không nói gì, Lý Dung cũng yên tĩnh quỳ trên đất. Rất lâu sau, Hoàng hậu mới chầm chậm mở miệng, “Ta đây nghe nói, đêm qua con ở chung với Bùi Văn Tuyên?”

“Vâng”  

Lý Dung trả lời không chút do dự. Hoàng hậu mở mắt nhìn về phía Lý Dung, ánh mắt mang theo sự soi xét, bà bình tĩnh hỏi, “Chuyện hôn sự của con, con định giải quyết thế nào?”
 
Lý Dung mỉm cười nâng mắt nhìn lại Hoàng hậu, nữ nhân ấy ôn hòa nói, “Dám hỏi mẫu hậu, Người cảm thấy con nên làm thế nào?”

“Con đã có quyết định rồi”  

Hoàng hậu khẳng định đáp, thế nhưng Lý Dung lại hỏi tiếp, “Chẳng lẽ, mẫu hậu không có sao?”

Hoàng hậu không nói gì, vào chớp mắt hai người lời qua tiếng lại, Hoàng hậu luôn cảm thấy Lý Dung đã không còn như xưa.

Lúc trước Lý Dung tuy thông minh nhưng tuyệt đối không giống như bây giờ. Cách con bé nói chuyện chẳng khác gì một lão thần lăn lộn nhiều năm trên quan trường. Một vấn đề cứ thế đùn đẩy qua lại, mãi không chịu vào chuyện chính.

Hoàng hậu than một tiếng, bà không vòng vo với Lý Dung nữa mà trực tiếp nói, “Bổn cung muốn con gả cho Dương Tuyền”

Lý Dung im ắng, khả năng này không phải cô bản vương chưa từng nghĩ đến. Tối qua người của Dương gia đột ngột đến cả hai cung điện, chắc chắn không chỉ để thăm hỏi. Cô bản vương suy nghĩ phút chốc rồi nói, “Dương gia đã hứa cho mẫu hậu những gì?”

Hoàng hậu không ngờ Lý Dung có thể trấn định như vậy khiến bà có chút không quen, song như thế cũng tốt, đỡ cho bà bao việc. Hoàng hậu khôi phục vẻ bình tĩnh trả lời Lý Dung, “Binh quyền”

“Dương gia còn có binh quyền sao?” 
 
Lý Dung trào phúng nói, “Mẫu hậu chẳng lẽ không biết trên triều Phụ hoàng đã làm gì với Dương gia à?”
  
“Bản tọa biết chứ”, Hoàng hậu lạnh lùng đáp, “Cho nên bây giờ chúng đang rất hoảng loạn. Đêm qua họ đã vào cung nói rõ, nếu con gả cho Dương Tuyền, Dương Tuyền sẽ trở thành gia chủ của Dương gia, đồng thời trở thành dòng chính của Dương gia…”

“Dòng chính của đám người kia trên chiến trường đã chết gần hết, còn được bao nhiêu người”

“Chúng bản tọa có thể gầy dựng lại” 

Hoàng hậu gằn giọng, cố gắng lấn át giọng nói của Lý Dung, bà tiếp tục, “Chúng ta đây có người, có binh, chỉ cần Dương gia vẫn ở Tây Bắc, vị trí đó vẫn sẽ là của lũ người kia. Một khi cung cấp đầy đủ quân lương rất nhanh có thể khuếch trương thế lực, chuyện này đã chẳng còn vấn đề gì, không phải sao?”
 
“Mẫu hậu”, Lý Dung không tin được nhìn Hoàng hậu, nàng bản vương thấp giọng nhắc nhở, “Người đang bức tử Xuyên nhi đấy!”

“Là do Phụ hoàng của con đang bức tử chúng bản tọa!”

Hoàng hậu bỗng nhiên cao giọng, “Con biết vì sao ông ấy muốn diệt Dương gia không? Là vì muốn đưa cậu của Lý Xương lên vị trí Tây Bắc Vương! Ông ấy muốn trao binh quyền cho Lý Xương! Nó mới mười tuổi mà ông ấy đã phong tước Thân vương, bây giờ còn muốn trao cả binh quyền cho một thằng nhóc miệng còn hôi sữa!”

Nghe những lời đó, Lý Dung không hề cảm thấy sửng sốt vì sau này, ca ca của Nhu phi là Triệu Tử Quang quả thật đã đảm nhiệm chức Trấn Bắc tướng ở Tây Bắc. Lý Minh không hề vô duyên vô cớ muốn diệt Dương gia.

Ông ấy diệt Dương gia, một là do Dương gia công cao quá chủ, ngang ngược hống hách, hai là muốn đưa người khác lên thay thế vị trí đó.

Chuyện Dương gia tàn lụi cũng là chuyện sớm muộn. Năm đó Dương gia bị dọn một mẻ sạch sẽ thế này là do Lý Minh xuống tay dứt khoát, Hoàng hậu căn bản cũng chẳng biết để hạ được Dương gia, ông ấy đã phải cài vào bao nhiêu con cờ.

Lý Dung nhìn Hoàng hậu bình tĩnh nói, “Mẫu hậu, xin Người hãy bình tĩnh. Con không biết Người đã nghe được những gì nhưng bây giờ Xuyên nhi là Thái tử. Chỉ cần Bệ hạ không nắm được sai sót của đệ ấy, trong thời gian ngắn sẽ không thể làm được gì. Người muốn con gả cho Dương Tuyền nhưng Bệ hạ đối đầu với Dương gia đã lâu, e rằng sớm đã thu thập rất nhiều chứng cứ. Đến lúc đó, những sai sót của họ sẽ giáng xuống đầu Xuyên nhi”
  
“Thế thì đã sao?”, Hoàng hậu lạnh lùng nhìn nàng lão phu, “Chỉ cần chúng lão phu có thể nắm được binh quyền, dù cho Xuyên nhi có sai thì đã sao?”

Lý Dung nâng mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu.
 
Hoàng hậu cũng nhìn lại cô lão phu, giữa hai mẹ con dường như đang nổ ra một cuộc chiến trong im ắng.
  
Trong lòng Lý Dung hiểu rõ, việc Lý Xương được phong Thân vương trước đây đã khiến Hoàng hậu cảm thấy bị sỉ nhục cực kỳ. Hiện tại Lý Minh còn muốn trao binh quyền cho Lý Xương, điều này đã trở thành chuyện hoàn toàn uy h**p Lý Xuyên.
  
Trên thục tế, năm đó Lý Xuyên suýt nữa đã bị phế và vấn đề thật sự cũng xuất phát từ chuyện binh quyền.
 
Kiếp trước nàng lão phu gả cho Bùi Văn Tuyên, do lúc chỉ hôn, Hoàng hậu không thể tham dự vào vì lúc biết được thì lệnh đã ban xuống. Hơn nữa kiếp trước Dương gia không biết mình nằm trong những đối tượng có khả năng được kết thân, cũng chẳng bị ép đến bước đường phải nguyện ý trao hết binh quyền cho Hoàng hậu. Chính vì Hoàng hậu chưa bị mê hoặc bởi một thứ lớn lao như thế nên mới khuyên nàng lão phu nhẫn nhịn và gả cho Bùi Văn Tuyên.

Khi bà khuyên nữ nhân ấy gả cho Bùi Văn Tuyên từng nói, nữ nhân phải có quyền lực. Vì thế khi ấy nữ nhân ấy từng cho rằng, không phải mẹ mình thấy chết không cứu mà do bà cũng bất lực.
 
Nhưng kiếp này, hôn sự của cô lão phu đã dây vào chuyện binh quyền của Dương gia, Hoàng hậu cũng có thể xen vào. Chính vì thế, bà tức thì quyết định, muốn cô lão phu gả cho Dương Tuyền.
 
Lý Dung bình tĩnh nhìn Hoàng hậu, nữ nhân ấy cũng không biết vì sao lại bật thốt ra một câu, “Mẫu hậu có từng nghĩ cho con không?”
 
Nghe cô ta đây nói thế, Hoàng hậu đột nhiên ngẩn người.

Hỏi rồi, Lý Dung không cảm thấy hối hận. Nàng bản vương vẫn quỳ trên đất, ưỡn thẳng lưng và nhìn thẳng vào nữ nhân đang ngồi trên ngôi cao với bộ quần áo hoa lệ. Nàng bản vương bình tĩnh nói, “Mẫu hậu lúc nào cũng nói binh quyền, nói vị trí Thái tử, vậy dám hỏi mẫu hậu, mối hôn sự này, có giờ khắc nào mẫu hậu nghĩ cho nữ nhi chưa?”
  
Hoàng hậu nghe thấy Lý Dung chất vấn liền hồi thần. Môi bà hơi run lên, miệng hé mở nhiều lần mới thốt được một câu, “Chuyện này chúng lão phu không có quyền chọn lựa”
  
“Hiện tại không phải con và Người đang chọn sao?”
  
Lý Dung nghiêm túc nói, “Con đã ở chung với Bùi Văn Tuyên một đêm, mẫu hậu cũng biết, con không phải không có lựa chọn”
  
“Vì thế con muốn chọn một tên thư sinh yếu ớt, không thể cho con thứ gì đó sao?!”
  
“TÊN ĐÓ ta đây không phải không cho con được thứ gì”, Lý Dung phân tích nói, “Thân phận của tên đó có thể cho con sự an ổn. TÊN ĐÓ chỉ là không giống Dương gia có thể cho nương nương binh quyền”
  
Cô lão phu không gọi mẫu hậu nữa mà chuyển sang gọi “Nương nương”. Hoàng hậu siết chặt nắm tay, tiếp tục nghe Lý Dung bình tĩnh nói, “Trong lòng của nương nương, mối hôn sự này chỉ là một ván cờ, mà thần chẳng qua cũng chỉ là một con cờ. Không cần biết con cờ ấy có vui không, không cần biết nó thích ai, càng không cần biết nó sẽ sống thế nào. Nếu mẫu hậu đã nghĩ như thế”, Lý Dung nhìn Hoàng hậu, không nhịn được mỉm cười nói, “Sao người không sớm nói rõ, rằng thần không phải nữ nhi của Người mà chỉ là một công cụ trong tay Hoàng hậu nương nương…”

Chưa kịp nói xong, một bạt tai liền rơi thẳng lên mặt Lý Dung, vang lên tiếng “bốp” giòn tan.

Tiếng nói đó quá lớn làm chấn động cả nội tâm Bùi Văn Tuyên.
 
Bùi Văn Tuyên đứng ở bên ngoài, hai người trong phòng dường như đã quên mất sự tồn tại của hắn. Những gì họ nói, hắn đều nghe rõ ràng.

Đây là một Lý Dung tên đó chưa từng thấy qua.

Lý Dung trong ký ức của gã vĩnh viễn là bộ dáng cao cao tại thượng, là ánh trăng luôn được tôn thờ. Người trong thiên hạ không ai dám làm hại cô ấy, cô ấy cứ thế mãi mãi kiêu ngạo, ngang ngược.

Tên đó chán ghét sự ngạo mạn của cô ấy, chán ghét sự chua ngoa của cô ấy. Tuy thế, vào giờ khắc này, khi nghe thấy tiếng bạt tai ấy vang lên, trái tim tên đó dường như vừa bị chém một nhát.
 
Hai tay gã luồn trong tay áo, bên tai chính là tiếng nói run rẩy mang theo tiếng nức nở của Hoàng hậu, “Con đang nói gì thế? Trước giờ bản vương đối xử với con thế nào, chẳng lẽ con không có trái tim sao? Chỉ vì bản vương cầu xin con một lần mà con dám ăn nói thế với bản vương ư?”
 
Không, không chỉ một lần.
 
Bùi Văn Tuyên nhắm mắt, hắn bản tọa biết rõ giờ phút này thứ mà Lý Dung đang để tâm là gì.
 
Trong lòng Lý Dung, trên phương diện tình cảm, nó phải thuần khiết, rõ ràng và phải khiến cô bản tọa hiểu cặn kẽ được bản thân đang sở hữu thứ gì.
  
Nữ nhân ấy không phải không chấp nhận được sự vẩn đục, nữ nhân ấy chỉ không thể tha thứ cho việc tình cảm ấy lẫn quá nhiều thứ khác.
 
Giống như năm đó, khi nàng lão phu hỏi tên đó vì sao không sớm nó ra, thật chất không phải vì nàng lão phu không chấp nhận Tần Chân Chân, thứ nàng lão phu không chấp nhận được chính là việc trượng phu của nàng lão phu lại tự mình đi dính líu với Tần Chân Chân.
  
Hắn bản tọa cảm thấy trong lòng bức bối khó chịu, sau đó hắn bản tọa nghe được tiếng Lý Dung bình tĩnh vang lên, “Mẫu hậu, vậy con cũng cầu xin Người một lần”
  
Nói rồi, Lý Dung đứng thẳng người dậy, “Nếu Người có gì khó khăn cứ nói với con, con sẽ giải quyết. Nhưng chỉ lần này, Người hãy là mẹ bản vương của con chứ không phải là Hoàng hậu”

Hoàng hậu ngẩn ngơ nhìn Lý Dung, Lý Dung đã cao gần bằng bà, cô ấy bình tĩnh nhìn bà nói, “Hiện tại do bị đố kị làm đầu óc mê muội, nhưng ngày sau Người sẽ hiểu được, Dương gia không thể dây vào. Xuyên nhi nên có binh quyền nhưng không phải là binh quyền của Dương gia, chuyện đó sau này con sẽ sắp xếp. Về hôn sự của con, nó có thể là một ván cược nhưng phải có giá trị cao hơn nữa”

“Con không cần Người làm gì cả, mẫu hậu. Người không thích hợp làm một chính khách, những chuyện này cứ để lại cho con và Xuyên nhi. Người chỉ cần làm một việc duy nhất…”
 
Cô ấy nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu, thần sắc hơi biến đổi. Hoàng hậu vẫn đang ngẩn ngơ nhìn cô ấy, Lý Dung nhìn lại người phụ nữ đã thấp thoáng dấu ấn thời gian, khẽ khàn âm thanh, “Đó là làm một mẹ thật tốt”
    
Nói rồi nàng ta đây quay người đi, bước thẳng ra ngoài.
  
Hoàng hậu thẫn thờ nhìn Lý Dung, khi thấy cô bản vương đến trước cửa, bà đột ngột bật cười, “Bản vương không phải là một mẹ bản vương tốt ư?”
  
“Bản tọa dạy dỗ con, luôn bên cạnh con, bản tọa cho con và Xuyên nhi một tình thương nhiều hơn cả những quý phi khác trong chốn Hậu cung này! Hiện tại bản tọa chỉ hy vọng bản thân có thể được sống, Xuyên nhi có thể được sống mà thôi!”

Lý Dung vẫn quay lưng về phía bà, lạnh nhạt đáp, “Dương gia đã uy h**p Người những gì?”
 
“Bọn chúng muốn tạo phản…”, Hoàng hậu đau đớn nhắm chặt mắt, “Một khi bọn chúng tạo phản, sẽ khai Xuyên nhi là chủ mưu”
  
“Phụ hoàng con luôn luôn muốn tìm sơ hở của Xuyên nhi. Nếu Dương gia vu hãm Xuyên nhi chủ mưu chuyện tạo phản, Bệ hạ nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này”
  
Lý Dung không nói gì, cô bản vương tĩnh lặng trong phút chốc sau đó đáp, “Người đừng lo lắng, con sẽ xử lý chuyện này. Nếu người muốn gặp Bùi Văn Tuyên thì cứ gọi hắn vào, con đi tìm Xuyên nhi đây”
  
Nói rồi, Lý Dung liền đi thẳng ra ngoài.

Khi Lý Dung đi đến cửa ngoài, cô bản vương liền thấy Bùi Văn Tuyên đã đứng đợi ở đó rất lâu.

Hai tay Bùi Văn Tuyên luồn vào tay áo, tên đó lặng lẽ quan sát nàng bản vương. Đôi mắt trong suốt ấy không nhìn ra được là cảm xúc gì.
 
Tên đó nhìn Lý Dung ở phía trước mình, chỉ cảm thấy nữ nhân ấy thật quen thuộc nhưng cũng thật xa lạ.
  
Người trước mặt tên đó vẫn như cũ là một con phượng hoàng cao ngạo ở kiếp trước. Cô ta đây luôn luôn trấn định, vĩnh viễn bình tĩnh, vĩnh viễn trầm ổn, dù cho Thái sơn có đổ sập trước mắt, cô ta đây vẫn không biến sắc.

Nhưng tên đó lại cảm thấy, cô lão phu hiện tại có vài phần thay đổi. Tên đó thấp thoáng thấy được sự dịu dàng và mong manh tận sâu trong nội tâm của cô lão phu. Tên đó dường như chạm vào được sự ngây thơ chưa từng thay đổi của một con người dù đã trải qua năm mươi năm sương gió cuộc đời.
  
Cô ấy của hiện tại, như bướm rơi vào mạng nhện, vào giây phút cố gắng vũng vẫy thoát thân đã toát ra một vẻ đẹp đến kinh người.
    
Hai người đám người kia, là những kẻ cô độc bị ép đến đường cùng, dù chân đã lún xuống bùn nhưng vẫn cố gắng nghểnh cổ nhìn bầu trời xanh biếc.
  
Họ lặng lẽ nhìn nhau, trong một giây phút, dường như năm mươi năm thời gian lướt qua trong mắt họ. Sau hồi lâu, Bùi Văn Tuyên bật cười khe

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8