Vũ Sinh Quân Đã Lão
Chương 5: Tái sinh

Cập nhật lúc: 2026-07-16 07:35:47 | Lượt xem: 15

Đó là một buổi sáng đẹp trời đầy nắng. Ở nông thôn Bắc Sơn, một hài tử được sinh ra trong một mái nhà tranh dột nát.Nghe nói đó là một bé gái rất xinh đẹp với đôi mắt trong veo, đẹp hơn cả những viên đá quý đẹp nhất mà họ từng thấy. Thật đáng tiếc, thân mẫu đã qua đời vì sinh khó, vì vậy cha bản tọa không thích nữ nhân ấy, thậm chí chưa từng đặt tên cho nữ nhân ấy.

Đứa bé mới hơn mười ngày tuổi bị đuổi ra khỏi nhà. Bé mở to mắt nhìn trời, trong lòng không hề dao động.

Đột nhiên có một bóng người đổ xuống, nam nhân già nua cố gắng mở to mắt nhìn đứa bé. Bé vẫy tay với ông, nam nhân cười, ôm nàng bản tọa về nhà.

Cô ấy được đưa về nhà của trưởng thôn. Nhưng cuộc sống của gia đình trưởng thôn cũng không thoải mái, trong nhà vốn có năm hài tử phải nuôi, hiện tại thêm một trẻ sơ sinh yếu đuối, cuộc sống mưu sinh càng thêm khốn khó.

Trưởng thôn ôm nữ nhân ấy về cũng đầy lo lắng.

“Cộc, cộc…”

Ngoài nhà vang lên tiếng gõ cửa, trưởng thôn đi ra mở cửa, có rất nhiều phụ nữ trong thôn đứng bên ngoài. Đứng đầu là một phụ nữ hơi béo có gương mặt hiền từ, nàng bản vương cười và giải thích ý định của họ với trưởng thôn.

“Trưởng thôn, chúng bản vương biết ngài nhận nuôi đứa bé của nhà Nhị Cẩu, nhưng chúng bản vương cũng biết nhà ngài thêm một đứa trẻ sơ sinh sẽ khổ hơn, cho nên chúng bản vương đã bàn bạc, chúng bản vương sẽ thay phiên nuôi đứa nhỏ này, ít nhất có thể giảm bớt gánh nặng.”

Trưởng thôn lớn tuổi nghe vậy vô cùng cực cảm động lau nước mắt, ông nói vài tiếng được, “Cảm ơn các vị! Đứa nhỏ này cuối cùng có thể sống sót!”

“Gọi cô ấy là gì? Cũng phải đặt tên cho cô ấy chứ?”

“Chúng ta đây không phải cha mẹ của cô ấy, tự tiện đặt tên cho người ta đây sao được?” Trưởng thôn vuốt chòm râu thưa thớt, nghiêm khắc nói: “Đừng nói đến người cha vô trách nhiệm của cô ấy, để đứa nhỏ này trưởng thành sẽ tự mình chọn tên, chúng ta đây tạm thời gọi cô ấy là tiểu bé gái!”

“Trưởng thôn có ý này hay đó!” Những phụ nữ khác sôi nổi tán thành.

5 năm sau, não của tiểu nha đầu kia dần dần phát triển khỏe mạnh, nữ nhân ấy bắt đầu nhớ đôi chút về chuyện quá khứ.

Trưởng thôn xoa mái tóc mềm mại của cô ấy, hiền từ hỏi: “Tiểu nha đầu kia, bây giờ con muốn chọn tên cho mình không?”

“Vũ Duyệt.” Nhắc đến tên, đây là cái tên đầu tiên tiểu tiểu cô nương nghĩ đến. Nhưng giây tiếp theo, nàng bản tọa đột nhiên lẩm bẩm ba chữ, “Quân Yên Trúc.”

“Vũ Duyệt? Tên Vũ Duyệt thật hay! Rất dễ chịu! Nghe khiến người bản vương vui vẻ!” Trưởng thôn bế Vũ Duyệt lên, hiền từ cột tóc cho nữ nhân ấy, “Nhưng đừng nói tên phía sau nhé! Đó là tên của Nam An Vương vĩ đại của chúng bản vương, gọi thẳng tên của ngài ấy là hết sức bất kính!”

Vũ Duyệt còn nhỏ không hiểu Nam An Vương là gì, bất kính là gì, chỉ lo lặp đi lặp lại: “Quân Yên Trúc, Quân Yên Trúc.”

Năm năm sau, tiểu tiểu cô nương mười tuổi. Tiểu tiểu cô nương nhớ tất cả những gì nữ nhân ấy đã trải qua, lảo đảo chạy vào trong núi, khóc lớn một chặp. Tiểu tiểu cô nương quỳ gối dưới cây đại thụ, gương mặt nhạt nhòa nước mắt.

Nàng bản vương tiếp tục khóc, trong miệng chỉ lặp lại một cái tên, “Quân Yên Trúc, Quân Yên Trúc.”

Cô ấy không biết Quân Yên Trúc còn đợi cô ấy không, nhưng kiếp này cô ấy vẫn bơ vơ không nơi nương tựa, không có nhà để về, nhờ mọi người cứu trợ mới sống được. Cô ấy nhớ hắn, tuy lũ người kia mới quen nhau ba ngày, chỉ có ba ngày thôi.

Cô bé Vũ Duyệt mười tuổi đã khóc rất lâu trong núi. Cô bản tọa lau nước mắt, đi ra khỏi núi. Cô bản tọa quyết định mau chóng đến gặp Quân Yên Trúc. Dù nhìn một cái cũng được.

Nhưng vận mệnh thật trớ trêu, ông trời đã đùa với cô bản tọa. Cô bản tọa sinh ra ở Bắc Sơn, mà Quân Yên Trúc ở Nam Hải. Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, Vũ Duyệt mười tuổi cơ bản không thể rời đi.

Thôn nhỏ này rất hẻo lánh, nhưng mỗi sáng sớm sẽ có một đám người đi vào trấn làm việc. Vũ Duyệt mười tuổi chờ đám người kia ở nơi khởi hành nhưng những người này không muốn dẫn theo một tiểu hài tử, cảm thấy nàng lão phu phiền phức và vướng chân.

Chúng đều ngồi trên xe bò, Vũ Duyệt ôm đùi một nam nhân khóc lóc cầu xin, “Thúc thúc, thúc thúc dẫn lão phu đi theo được không, lão phu cũng muốn tìm việc làm.”

“Nghịch ngợm gì đó? Tiểu hài tử mười tuổi làm sao tìm được việc làm?” Triệu Tam đẩy Vũ Duyệt ra, sốt ruột nói: “Đối phương mau về đi! Chúng bản tọa không dám dẫn đối phương theo!”

“Trần Tứ, ngươi lão phu ngồi đó làm gì! Đi thôi!” Hắn lão phu quay đầu lại quát lái xe.

Vũ Duyệt bị ném xuống đất, nàng lão phu chạy theo chiếc xe bò càng lúc càng nhanh, trong miệng luôn lẩm bẩm cái tên: “Quân Yên Trúc, Quân Yên Trúc.”

“A!” Vũ Duyệt mười tuổi bị vấp cục đá nhỏ ngã xuống, cô bản tọa nhìn xe bò càng đi càng xa, không khỏi òa khóc lớn rất thê lương.

Đột nhiên, xe bò dừng lại. Một bóng người đột nhiên chạy tới, bế tiểu Vũ Duyệt lên. “Cậu muốn đi với chúng bản tọa thì phải ngoan ngoãn!” Hắn bản tọa hung hăng cảnh cáo tiểu Vũ Duyệt.

“Triệu Tam! Chạy nhanh lên! Nếu không sẽ không kịp làm việc!” Người trên xe bò hét to.

“Tới liền!” Triệu Tam ôm chặt tiểu Vũ Duyệt chạy đến. Sau khi ngồi lên xe bò, tiểu Vũ Duyệt không khóc nữa.

Tiểu Vũ Duyệt thanh tịnh ngồi trên xe bò, không khóc không nghịch, qua vài giờ cũng không kêu đói kêu khát.

Điều này khiến những hán tử trên xe bò đau lòng. Đám người kia lấy một ít lương khô chia cho tiểu Vũ Duyệt.

Tiểu Vũ Duyệt nhận lấy và chỉ ăn một chút, cô ta đây cất toàn bộ trong túi nhỏ mà mình đem theo. Những hán tử nhìn thấy càng xót xa hơn.

“Tiểu tiểu cô nương, vì sao ngươi bản tọa muốn đi tìm việc làm? Gia đình Từ Bát không cho ngươi bản tọa ăn cơm à?” Một hán tử tức giận. Tuy rằng tiểu tiểu cô nương đã chọn tên, nhưng bọn tên đó đã quen kêu cô ấy là tiểu tiểu cô nương, không ai sửa miệng cả.

Tiểu Vũ Duyệt khẽ lắc đầu: “Từ thẩm rất tốt với bản tọa.”

“Vậy cậu?”

“Lão phu muốn đi Nam Hải, lão phu muốn để dành tiền đi Nam Hải.” Tiểu Vũ Duyệt nói đúng sự thật.

“Nam Hải?” Triệu Tam cười nhạo, “Chỗ chúng lão phu là Bắc Sơn! Ngươi lão phu có biết từ đây đến Nam Hải cần bao nhiêu tiền không?”

Tiểu Vũ Duyệt không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn ta đây.

“Ít nhất cũng phải một trăm lượng!” Triệu Tam múa may cánh tay, “Chúng bản tọa mỗi ngày làm thuê cho người bản tọa mệt chết mệt sống, một tháng mới được hai lượng tiền công! Đối phương nhỏ như vậy có thể làm gì? Không bị mẹ mìn bắt đi là may rồi!”

Tiểu Vũ Duyệt không bị tên đó dọa, nữ nhân ấy chỉ cảm thấy, khoảng thời gian này dài quá. Phải lâu lắm nữ nhân ấy mới có thể đi Nam Hải tìm tên đó… Lâu quá.

Xe bò vừa đến trạm, tiểu Vũ Duyệt nhanh chóng lao vào đám đông, Triệu Tam đến không kịp, chỉ đành tức giận hét lên: “Tiểu nha đầu kia! Xe bò sẽ về thôn khi mặt trời xuống núi! Nếu đối phương bỏ lỡ thì chúng bản vương không đợi đâu!”

“Triệu Tam, đối phương đừng lo quá, nàng ta đây chỉ là một hài tử không ai muốn mà thôi.” Một người cùng thôn vỗ vai hắn ta đây. Triệu Tam trừng mắt nhìn hắn ta đây nhưng không phản bác.

Tiểu Vũ Duyệt chạy tới cổng trường tư thục trước. Cô lão phu được thầy nhận nuôi từ khi rất nhỏ, thầy đã dạy cô lão phu rất nhiều thứ, cô lão phu đặc biệt viết chữ rất giỏi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8