36 Kế Cưới Vợ
Chương 4: Mới quen (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-07-23 21:15:37 | Lượt xem: 2

“Phó Cầm Tâm, ngươi lão phu thử lặp lại một lần nữa xem”

Một tiểu cô gái ước chừng 12, 13 tuổi đang trừng mắt nhìn lại một đám nữ
tử khác tầm tuổi nàng bản tọa. Tiểu cô gái này tuy trên mặt có vài vệt bùn
lem, nhưng vẫn khiến người bản tọa nhìn ra được nàng bản tọa là một hài tử có tướng
mạo xinh đẹp. Nữ hài tử kia bị nàng bản tọa trừng mắt chỉ nhếch mép:

“Nói thì nói, ai sợ chứ. Nương đối phương rõ ràng là không biết xấu hổ, đã đồng ý với người này rồi lại chạy đi cưới người khác. Đối phương nói xem, như vậy
không phải không biết xấu hổ thì là gì? Hừ, nương bản vương nói đúng, nàng bản vương bản vương
thật có tài câu dẫn đàn ông, đáng tiếc nữ nhi của chính mình lại chỉ là
cái bao cỏ…”

Văn Ngọc Đang càng nghe càng giận, đưa tay
kéo vạt áo trước của Phó Cầm Tâm nghĩ muốn ra tay đánh người khiến
nàng bản vương bản vương hét chói tai. Thế nhưng còn chưa chạm tới, tay nàng bản vương đã bị một
cánh tay thon dài khác chế trụ. Là ai đang xen vào việc của người khác?
Văn Ngọc Đang có chút phiền não, vừa quay đầu đã chạm ngay phải một đôi
mắt đẹp như nước. Chủ nhân của cánh tay kia là một thiếu niên lang áo trắng
ước chừng 17, 18 tuổi.

Phó Cầm Tâm cùng mấy tiếu cô gái kia thấy vậy thì thừa cơ rút lui. Lúc Văn Ngọc Đang vẫn còn chưa phản
ứng lại thì thiếu niên trẻ kia đã hướng cô ấy mỉm cười:

“Làm sao lại trông giống như cái tượng đất vậy” – Vừa nói vừa tự tay lau đi đám bùn đất dính trên mặt nàng bản vương.

Văn Ngọc Đang ngây ngốc để mặc gã lau mặt cho mình, mấy câu nói th* t*c
vừa nghĩ ra đều nghẹn lại trong cổ họng. Người này thực ôn nhu! Từ trước tới nay, nàng bản vương thường nghe người khác phủ nhận, chê bai mình, thực sự ít có người nào đối xử với nàng bản vương tốt như vậy. Nụ cười kia không biết từ khi nào đã khắc sâu vào trí nhớ của nàng bản vương.

Hắn bản vương cẩn thận lau xong rồi nói:

“Đừng tìm các nữ nhân ấy so đo, các nữ nhân ấy ấychẳng qua là đố kị với nữ nhân ấy mà thôi. Nếu nữ nhân ấy ra tay, chẳng phải đã đem nhược điểm của mình trao tận tay các
nữ nhân ấy ấy hay sao. Đến lúc đó, các nữ nhân ấy ấy sẽ càng có cớ để khẳng định
việc Văn phu nhân dạy nữ nhi không nghiêm là chuyện thực”

Văn Ngọc Đang nghe đến đó thì cảm thấy thực khác thường, bèn hỏi:

“Đố kị bản vương? Bản vương thì có cái gì để các nữ nhân ấy đố kị?”

Chàng trai kia nghe thế chỉ mỉm cười thu tay lại, Văn Ngọc Đang nhìn thấy
trên tay áo hắn một mảng bùn lớn liền kêu kên một tiếng:

“Ống tay áo của ngươi bản vương bị bản vương làm dơ rồi” – Cô bản vương cảm thấy có chút áy náy.

“Không sao đâu, đã trễ thế này rồi cô lão phu không trở về Văn phủ sao?” – Thiếu niên lang cất tiếng hỏi.

“Đối phương nhận ra bản vương?” – Văn Ngọc Đang bây giờ mới chợt nhận ra, thiếu niên lang kia ngay từ đầu đã biết nữ nhân ấy – “Đối phương là ai?”

“Đại thiếu gia, sao người lại chạy tới đây” – Từ đằng xa, một hắn hạ nhân
chạy tới trước mặt người thiếu niên trẻ, vừa nói vừa thở hổn hển – “Người
làm nô tài chạy loạn đi tìm”

Thiếu niên trẻ kia cũng không hề trả lời tên đó, chỉ nhẹ nhàng dặn Văn Ngọc Đang:

“Mau trở về đi thôi, đừng khiến Văn phu nhân lo lắng”

Vẫn là nụ cười ấy, tên đó quay lại hướng tên đó hạ nhân kia khẽ gật đầu, xoay người
rời đi. Không biết vì sao, cùng là tươi cười nhưng nhưng Văn Ngọc Đang
cảm thấy, nụ cười tên đó dành cho mình và tên đó hạ nhân không giống nhau. Chỉ
là, khác ở đâu thì cô lão phu không thể nói rõ được. Sau này cô lão phu mới biết,
tên đó là Tô Di Ca, được người trong thiên hạ tôn xưng là Ôn Ngọc công tử
của Long Giao quốc, năm nay 13 tuổi.

(BL: 13 tuổi mà nhìn thành 17, 18? Do anh quá cao hay do mắt chị có vấn đề ==”)

********oOoOoOoOoOoOo********

Tiểu thiếu nữ kia nay đã trưởng thành rồi, gương mặt nữ nhân ấy hiện tại mang vài
phần bóng dáng của Văn phu nhân. Chỉ khác là, vẻ đẹp của Văn phu nhân
ngầm giấu ở bên trong chứ không lộ ra rực rỡ chói mắt như nữ nhân ấy. Không
biết… chuyện này với nữ nhân ấy là tốt hay là không tốt đây? Bước đến chỗ
ngoặt, Tô Di Ca khẽ liếc mắt, nhìn thân ảnh vẫn đang đứng im ắng tại
đó.

“Đại thiếu gia, người thích dạng cô gái như Văn gia tiểu thư ạ?”

Tô Phương khéo léo hỏi một câu. Tên đó làm nô tài, đi theo Tô Di Ca đã gần
mười năm nay nhưng thực tế chưa bao giờ đoán được tâm tư của vị đại
thiếu gia này. Nhìn qua, đại thiếu gia của tên đó đối với ai cũng là dáng
vẻ hòa hòa khí khí, ngay cả với người hầu đại thiếu gia cũng chẳng bao
giờ trách mắng hay răn dạy một tiếng, nhưng chính vì vậy nên luôn làm Tô Phương sợ hãi, sợ từ tận đáy lòng.

Lần trước, khi nha
đầu Tô Mỹ khóc lóc cầu xin cứu mạng, chính đại thiếu gia đã ra tay ngăn
cản hắn lão phu giúp, kết quả là Tô Mỹ bị phu nhân đánh chết tươi. Những người
khác cho tới bây giờ đều cho rằng, lần đó là do đại thiếu gia không có ở Tô phủ nên mới không giúp gì được. Kỳ thực hắn lão phu cảm thấy, đại thiếu gia
đích thực là một con người vô tình, tiếc là chẳng có ai khác nhìn ra
điểm đó.

Tô Di Ca giống như vô tình mà quét mắt qua một cái khiến cho Tô Phương rùng mình, hắn vội hỏi:

“Đại thiếu gia, đại phu nhân nói đại thiếu gia tuổi không còn nhỏ, cũng nên
đón dâu rồi. Cô lão phu bảo nô tài đến hỏi xem đại thiếu gia thích dạng nữ tử
như thế nào? Nếu là Văn gia tiểu thư kia… Văn phu nhân không phải chính
là biểu tỷ của đại phu nhân sao?”

“Đối phương không phải là chỉ nghe được có mấy cái này thôi đấy chứ?” – Tô Di Ca vẻ mặt vẫn rất là thản nhiên.

“Nghe nói đại phu nhân đã tuyển rất nhiều cô gái cùng tuổi với đại thiếu
gia, tất cả các cô gái đó đều đến từ nhà mẹ đẻ cô lão phu, chẳng qua là
trong đó không hề có Văn gia tiểu thư” – Tô Phương không dám giấu diếm.

Nghĩ tới việc nữ nhân kia lại định tính kế lên đầu mình, Tô Di Ca tùy ý bứt
xuống một mảnh lá cây vân vê, cảm thấy có chút phiền chán. Hắn bản tọa bỗng chợt giật mình nghĩ ra, kể từ sau khi xảy ra chuyện đó, bản thân vẫn chưa
bao giờ có cảm giác không thể nắm giữ cảm xúc của chính mình như ngày
hôm nay.

Chuyện đó…

……

Bảy
năm trước, gian phòng nhỏ phía thành Bắc trong một đêm đã bị hỏa hoạn
thiêu rụi. Bởi vì người chết trong đó là thê tử đã bị hưu của Tô Văn nên thời điểm chuyện đó xảy ra mọi người đã bàn tán rất nhiều.

Từ khi biết tin đó, Tô Di Ca đã tự nhốt mình trong phòng ba ngày không hề
mở miệng nói chuyện. Cho dù người đó trước kia đã khiến Tô gia mất hết
mặt mũi, nhưng dù sao cũng là mẹ đẻ của đại thiếu gia, vì thế đám nô tỳ
trong phủ cũng tỏ ra thê lương theo.

Từ ngày tân phu nhân sinh ra liên tiếp hai vị tiểu thư, giá trị của Tô Di Ca trong Tô phủ
lại tăng trở lại. Có điều, gần đây tân phu nhân đã lại hoài thai tiếp,
nhưng vì tiểu nam hài vẫn chưa được sinh ra nên không ai dám ở trước mặt Tô Di Ca làm càn. Nếu như phu nhân thực sự không thể sinh ra tiểu thiếu gia, vậy về sau Tô Di Ca chính là đương gia của nhà này, nghĩ vậy nên
bọn hạ nhân trong phủ đều đối với tên đó tăng phần nịnh nọt.

Ba ngày sau, Tô Di Ca rốt cuộc cũng ra khỏi phòng, chỉ là từ đó gã thường ngồi một mình ngây ngốc.

Một ngày gã đang ngồi ở núi giả trong hoa viên ngẩn người thì bị vài tiếng mắng chửi làm cho thanh tỉnh, gã trông thấy vị mẹ kế của mình ở trong
hoa viên tản bộ, theo bên cô ấy còn có tỳ nữ thiếp thân Phần Lan. Quần áo Phần Lan bị một bé gái làm rớt chén thuốc khiến cho bẩn hết. Nữ nhân
kia thấy vậy, một mặt cho cô ấy ta đây đi thay lại váy áo, một mặt cho người
vả miệng bé gái đến đưa thuốc kia, cô ấy hé mắt nhếch mép nói:

“Tưởng bản tọa không biết sao? Một lũ tiểu tiện nhân các ngươi bản tọa sau lưng đều thầm
rủa bản tọa không sinh được con. Bây giờ còn làm ra cái trò này, nếu khiến
cho bản tọa chậm trễ, bản tọa sẽ…”

Tô Di Ca nhíu mày, cảm thấy
không có hứng thú bèn xoay người vòng ra phía sau hoa viên, vừa vặn lại gặp Phần Lan đang đứng nói chuyện với quản gia:

“… Nha
đầu kia càng ngày càng to gan, cô bản tọa biết rõ đây là cái váy bản tọa thích nhất lại còn cố ý đem thuốc đổ lên. Hừ, váy của bản tọa bị hủy cũng không quan
trọng, quan trọng là chén thuốc của phu nhân bây giờ không còn, nếu như
phu nhân có việc gì…”

Tô Di Ca khẽ híp mi mắt, nhớ lại
mấy tháng trước từng nghe được câu nói: “Tiện nhân kia cư nhiên dám tái
giá, lại còn sinh ra một đứa con gái. Lại nói, nữ nhân ấy dù gì cũng từng là
Tô phu nhân, nếu là lão phu thì lão phu cũng đỏ mặt, vậy mà nữ nhân ấy còn không biết
xấu hổ. Tô gia đã sớm nói rằng tiện nhân kia làm ra chuyện bại hoại nên
mới bị hưu, vậy mà người khác còn dám trách là do phu nhân của chúng lão phu
hại nữ nhân ấy lão phu phải chịu nhiều tội danh. Xem, bây giờ chẳng phải là giấu
đầu lòi đuôi sao?…”

…..

“…Cũng may
phu nhân nghĩ tới kiện áo hoa mai hồng ở trong phòng nên mới thưởng cho
ta đây, bảo ta đây tới phòng cô ấy thay đồ rồi quay lại hầu hạ” – Cô ấy đắc ý khoe với quản gia việc bản thân được phu nhân sủng ái.

“Vâng
vâng, Phần Lan cô gái hiểu ý người khác như vậy khó trách lại được phu nhân yêu thích. Nha đầu kia kia bản vương nhất định sẽ dạy bảo lại, lần sau sẽ
không có chuyện như vậy nữa. Kẻ nào làm chậm trễ việc của phu nhân tức
là kẻ đó muốn chết”

Đám người kia vừa đi vừa nói chuyện, thấy họ đã đi xa Tô Di Ca mới chặn một tên nô bộc lại nói:

“Tỳ nữ Phần Lan của phu nhân nói phu nhân trong bụng không được thoải mái, ngươi lão phu đi gọi lão gia tới xem sao”

Tên nô bộc kia không dám chậm trễ, vội vàng chạy đi ngay…

Tô Văn nghe tin phu nhân động thai, vội vàng chạy tới phòng nữ nhân ấy:

“Quý nhi, cô ấy…”

“Aaaaaaaaa…”

Phần Lan đang thay quần áo, không nghĩ tới lại có người mở cửa xông vào nên
mới hét lên một tiếng, sau thấy rõ là lão gia thì vẻ mặt từ xấu hổ
chuyển sang e lệ. Phần Lan vốn có vài phần tư sắc, nay lại bán khỏa
thân, lộ ra da thịt tuyết trắng, vẻ mặt lại đầy sự ngượng ngùng ấm ức,
bộ dạng cô ta đây không khỏi làm cho Tô Văn nhìn ngắm không dứt.

Phần Lan vốn là của hồi môn mà phu nhân đưa tới, thế nhưng phu nhân xem cô ấy vừa mắt, nhất quyết không cho Tô Văn chạm vào cô ấy nửa phần. Chỉ là, từ sau khi thê tử mang thai, Tô Văn vì giữ thai nên không hề tới gần cô ấy, hiện tại sắc đẹp đã ở trước mắt, bảo hắn làm sao mà nhịn cho được, bèn
tiến lên ôm lấy cô ấy:

“Phần Lan…”

Phần Lan ỡm ờ, cảm thấy vừa mừng vừa sợ. Nữ nhân ấy đối với lão gia sớm đã có ý, chỉ
là phu nhân… Nhưng nghĩ đây là lão gia chủ ý muốn, cũng không phải là do nữ nhân ấy cố ý. Lại nói, về sau này có danh phận vẫn tốt hơn là làm thiếp
thân nha hoàn như bây giờ.

Tô Di Ca đứng ngoài, tới khi nghe trong phòng truyền ra từng trận r*n r* mất hồn mới xoay người rời đi.

…….

Hôm sau, Tô phủ truyền ra tin tức Phần Lan câu dẫn lão gia bị phu nhân tróc gian tại giường, phu nhân nhất thời kích động nên sảy thai. Lại nghe
nói, thai lần này là thai nam. Một tháng sau, Phần Lan bị bán vào thanh
lâu, còn phu nhân lần này sảy thai, nguyên khí tổn thương nặng nề, nghe
nói sau này không thể sinh con được nữa

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8