36 Kế Cưới Vợ
Chương 5: Hôn sự

Cập nhật lúc: 2026-07-23 21:15:40 | Lượt xem: 4

Từ sau khi nữ nhân kia sảy thai, Tô Văn liền an phận hai năm. Hai năm sau tên đó lấy cớ Tô gia không vượng tử (không đông con ~> ngày xưa người TQ quan niệm đông con mới nhiều phúc lộc), cưới về vị tiểu thiếp thứ nhất, càng ngày tên đó lại càng không kiêng nể
ai, liên tục rước thêm vài tiểu thiếp về phủ. Chỉ cần khồng phải là con
của người phụ nữ kia thì dù có bao nhiêu đứa nhỏ cũng không thể uy h**p
đến địa vị của Tô Di Ca, huống chi cô ta đây ta đây tuyệt không cho phép kẻ nào
khác sinh con. Tô Di Ca cứ như vậy, giương đôi mắt lạnh lùng nhìn người
đó từ một kẻ hăng hái tự đắc đến nay chỉ còn lại uể oải tái nhợt.

“Không có con” chính là nỗi đau chí mệnh của nàng bản vương!

Có điều, từ sau chuyện năm đó, Tô Văn đối với những việc nữ nhân ấy làm luôn
nhắm một con mắt mở một con mắt mà cho qua, dù sao lúc trước đứa nhỏ của lũ người kia cũng là tại hắn ta đây mà mất đi. Nữ nhân ấy cũng biết điểm này, cho nên
ngoại trừ lúc tiểu thiếp nào được sủng ái thì nữ nhân ấy không thể đông vào,
còn nếu đã để nữ nhân ấy bắt được nhược điểm thì thường chỉ có một kết quả: bị chỉnh tới chết…

Trước kia đám tiểu thiếp mới vào, không
biết tốt xấu định giở thủ đoạn với cô bản tọa đều bị cô bản tọa chỉnh cho đến mệnh
cũng chẳng còn. Trong đó có một tiểu thiếp mang thai đã ba tháng bị phán tội thông dâm cùng hạ nhân trong phủ, bị đánh gần chết rồi đem đi chôn
sống. Một người khác bị khép vào tội bất kính với đương gia phu nhân, bị đánh cho tay chân gãy nát, cả đời tàn phế. Sau này, các tiểu thiếp mới
vào phủ đều cẩn thận thu liễm, chỉ sợ bị cô bản tọa bắt được nhược điểm. Chính vì vậy, tuy Tô Văn cưới về rất nhiều tiểu thiếp nhưng con cái vẫn
không “vượng”, trừ bỏ Tô Di Ca và hai nữ nhi do đại phu nhân sinh thì
gã chỉ còn một nam một nữ nữa do tiểu thiếp sinh. Chỉ tiếc rằng… cặp
nam nữ kia sinh ra đều là kẻ si ngốc. Hạ nhân trong phủ đều nói là do
đại phu nhân ra tay. Cũng phải, cô bản tọa làm sao có thể để cho kẻ khác uy
h**p đến địa vị của mình. Cũng chính vì lẽ đó, cục diện Tô phủ hiện giờ
trở nên rất căng thẳng. Bọn hạ nhân luôn thật cẩn thận, không dám đắc
tội với Tô đại phu nhân, cũng không dám bất kính với Tô đại thiếu gia –
Tô Di Ca, vì xem ra cả Tô gia cũng chỉ còn vị đại thiếu gia này có cơ
hội trở thành chủ nhân tương lai của Tô phủ thôi.

(BL *cảm thán* quả nhiên, sự độc ác của phụ nữ đôi khi khiến đàn ông phải ngả mũ cúi đầu *đập bàn hét lớn* quá độc ác rồi đó)

Tô Di Ca trưởng thành, thanh danh cũng lớn lên dần. HẮN tài mạo song toàn
lại ôn nhu tao nhã, trong mắt người khác hắn chính là một vị tiên hạ
phàm… Bên trong Tô phủ ai cũng đều thầm cho rằng: có thể đắc tội với đại thiếu gia chứ tuyệt đối không được đắc tội đại phu nhân, hạ nhân trong
phủ làm sai chuyện gì có thể đi tìm đại thiếu gia cầu cứu. Lần trước bé gái Tô Mỹ nhận được tin đại phu nhân nghi cô ấy bản tọa câu dẫn lão gia,
trong lúc cấp bách đã chạy tới chỗ đại thiếu gia cầu cứu, đáng tiếc lúc
ấy vị đại thiếu gia này lại “không có nhà”…

********oOoOoOoOoOoOo********

“…Nếu đại thiếu gia đối với Văn gia tiểu thư có ý, vậy chẳng phải là chuyện tốt hay sao?”

Tô Di Ca đảo mắt nhìn qua Tô Phương:

“Vị tiểu thư ngày hôm trước tới Tô phủ là ai bên nhà mẹ đẻ của đại phu nhân?”

Bị Tô Di Ca nhìn chằm chằm, Tô Phương chợt có cảm giác ớn lạnh:

“Dạ, là chất nữ của đại phu nhân, Hà gia tam tiểu thư”

“Hà Hàm Uẩn sao?” – Tô Di Ca có chút suy nghĩ – “Hà Hàm Uẩn, đúng là một nữ nhân xuất xắc”

…..

Đại phu nhân nâng chung trà lên hỏi:

“Đại thiếu gia có nói gì nữa không?”

“Đại thiếu gia có nói một câu: “Chẳng được đàn ngọc đỉnh núi gặp/Hội hướng
dao đài ánh trăng phùng” nô tài không biết là ý tứ gì nên chỉ có thể cố
gắng nhớ kỹ”

Cô ấy nghe vậy thì cảm thấy thực vui vẻ:

“HẮN thật sự nói như vậy?”

“Đại phu nhân, nô tài chưa được đọc sách bao giờ, nếu lúc đó không cố gắng
thì quả thực chẳng thể nhớ nổi một câu nói văn nhã như vậy. Đại phu
nhân, câu này rốt cuộc là có ý gì?”

Cô ấy đem chén trà đặt về chỗ cũ, vẻ mặt ôn hòa quay sang nói với Tô Phương:

“Đó tất nhiên là lời hay. Hôm nay ngươi bản vương làm rất khá, tới chỗ quản gia lĩnh 2 điếu tiền thưởng đi”

Chờ Tô Phương rời đi, cô ấy quay lại nói với lão mụ phía sau:

“Đối phương tới Hà phủ nói cho ca ca ta đây biết Tô Di Ca rất hài lòng với Hàm Uẩn,
bảo Hàm Uẩn không có việc gì thì nên đến Tô phủ nhiều một chút”

Lão mụ này vốn là vú em của nữ nhân ấy, gọi là Trần thị, từ sau khi xảy ra chuyện của Phần Lan, nữ nhân ấy đã không còn muốn để nô tì trẻ tuổi hầu hạ bên mình
nữa. Trần thị nghe xong thì cười nói:

“Ngày ấy, sau khi
tam tiểu thư gặp qua đại thiếu gia thì hồn vía luôn lơ lửng, bây giờ
được thế này thì rất tốt rồi, về sau nếu có thể đã thân lại càng thêm
thân thì…” địa vị của cô bản vương ở Tô phủ làm gì có ai có thể động đến được.

Đại phu nhân mỉm cười uống cạn chung trà.

……

Hà Hàm Uẩn so với Tô Di Ca thì nhỏ hơn hai tuổi, dung mạo xinh đẹp lại
đoan trang hiền thục. Cha nàng bản tọa là hộ bộ thượng thư, mẹ lại là quận chúa, Tô Văn đối với người con dâu này rất vừa lòng, tức thì cho
người chuẩn bị tới cửa cầu hôn.

Trước mặt Tô Văn, Tô Di
Ca luôn thể hiện rằng mình đối với vị tam tiểu thư này nhất kiến chung
tình, không phải cô bản tọa thì quyết không cưới. Chính vì để biểu đạt sự
thành ý này, hắn muốn cùng Tô Văn tới cửa cầu hôn. Đại phu nhân vì
chuyện này mà vui sướng quá đỗi, thái độ đối với mấy vị tiểu thiếp cũng
tốt lên nhiều.

Ngay sớm ngày hôm sau, Tô Văn liền cùng
nhi tử tới Hà phủ cần hôn. Vợ chồng Hà thượng thư đã sớm nhận được tin
tức, tươi cười ra nghênh đón hai cha con Tô Văn vào cửa. Hai nhà cùng
nhau trò chuyện thật vui. Đúng lúc hai bên đang thảo luận tới hôn lễ thì một tiểu nha đầu kia từ ngoài chạy vụt vào, thất kinh nói:

“Không tốt, không tốt, tam tiểu thư rơi xuống nước rồi…”

“Cái gì?” – Tô Di Ca là người đầu tiên đứng dậy – “Hàm Uẩn… Tam tiểu thư hiện đang ở đâu? Cô ta đây có bị làm sao không?”

Nha đầu kia kia nức nở nói:

“Ở… ở phía sau hồ sen. Nghe nói… nghe nói khi cứu lên thì đã không còn thở nữa rồi”

Lần này, tất cả những người liên quan đều bị kinh hãi không nhỏ, Hà phu
nhân nhanh chóng ngất xỉu. Tô Di Ca đã từng tới Hà phủ, biết rõ hồ sen ở đâu liền một mạch chạy tới đó. Hà thượng thư gọi người tới chiếu cố Hà phu
nhân rồi cũng theo hai cha con Tô Văn chạy đi.

Tới hồ
sen, nhìn thấy nữ nhi đã thở lại, hiện đang được bọn nô tì ôm lấy, Hà
thượng thư thở phào nhẹ nhõm. Tên đó đang muốn nói chuyện thì đã thấy Tô
Văn khẽ thở dài, nói:

“Di Ca vô phúc không thể lấy Hàm Uẩn làm vợ, Tô mỗ xin được từ hôn”

Hà thượng thư kinh hãi, lúc này mới phát hiện sắc mặt của bọn nô tài xung
quanh không được phàm thường, vừa muốn mở miệng hỏi thì đã nghe Tô Di Ca nói:

“Đây không phải là sai lầm của tam tiểu thư, nếu không phải tam tiểu thư con nhất định không cưới”

Tô Văn sắc mặt không tốt, lại không thể ở trước mặt vị anh vợ là thượng
thư này tùy tiện phát tác, bèn quay lại hướng Tô Di Ca trợn mắt. Lúc này vị tam tiểu thư kia mới khóc thành tiếng:

“Ta đây… ta đây đã
không còn tấm thân trong sạch nữa, sao còn được biểu ca ưu ái như vậy?
Cho dù biểu ca không ngại nhưng ta đây sao có thể mặt dày như thế, chỉ có
thể trách ta đây và biểu ca vô duyên…” – Vừa nói tới đó thì đã khóc không
thành tiếng.

Hà quản gia lúc này mới tiến tới, nói thầm
vào tai Hà thượng thư mọi chuyện. Số là lúc nãy, khi tam tiểu thư rơi
xuống nước, bên cạnh chỉ có mỗi người làm vườn họ Vệ đem nàng bản vương cứu được
lên. Mấy vú già và nha hoàn bên cạnh không có ai biết cách cứu người
chết đuối, chuyện khẩn cấp như vậy nên người chăm sóc hoa đó đã… Hai cha con Tô Văn tới đúng lúc người đó đang cấp cứu cho tam tiểu thư. Tuy nói là vì cứu tam tiểu thư nên mới làm vậy, nhưng chuyện hai người đã đụng
chạm x*c th*t là sự thật, theo con mắt thế nhân, chỉ sợ đời này tam tiểu thư chỉ có thể gả cho họ Vệ kia làm vợ.

Hà thượng thư
mặt mày xanh mét, liếc xuống tiểu Thu – nha hoàn của Hà Hàm Uẩn – truy
hỏi nàng ta đây ta đây tại sao lại không theo sát bên người tiểu thư, lại đẻ xảy ra sự việc này. Tiểu Thu dập đầu khóc lóc:

“Tiểu thư bị lạnh, nô tì là do chạy đi kiếm áo cho người nên mới…”

Hà tam tiểu thư miễn cưỡng nín khóc, nói:

“Con cảm thấy hoa sen hôm nay nở thật đẹp, chỉ muốn đưa tay ra hái một chút, ai ngờ lại hụt tay, rơi luôn xuống nước… Dượng yên tâm, con biết liêm
sỉ…” – Nàng bản tọa chỉ tay vào họ Vệ, nói – “Con nay đã là người của tên đó, tự
nhiên sống là người nhà tên đó, chết là ma nhà tên đó, quyết không làm bẩn
thanh danh hai nhà Hà – Tô”

********oOoOoOoOoOoOo********

Một tháng sau, Hà gia tam tiểu thư lặng yên không tiếng động gả cho nhà họ
Vệ nghèo khó. Đêm động phòng hoa chúc, họ Vệ si ngốc nhìn Hà Hàm Uẩn,
nói:

“Nếu không phải được Tô công tử thành toàn, họ Vệ ta đây sao có được ngày hôm nay!”

Hà Hàm Uẩn cười tươi như hoa, tựa vào lòng hắn…

…..

Suốt mười năm sau đó, Tô Di Ca luôn dùng sự việc này để khước từ hết mọi sự mai mối, Tô Văn cũng chẳng thể kêu ca được gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8