Phù Ca
Chương 2
5.
Ban đêm, mưa to gió lớn.
Lão phu bị bệnh rất nặng.
Bệnh cũ dai dẳng, ngay cả những vết thương do mũi tên từ thuở trẻ cũng khiến cơ thể lão phu kiệt sức.
Trước đây, bản vương dựa vào trái tim để tiếp tục bước đi, nhưng bây giờ trái tim đột ngột biến mất, bệnh tật ập đến như núi.
Ngọc Nhi dầm mưa chạy về cung, giọng lo lắng, kèm theo tiếng khóc nức nở: “Chẳng có ai trong Thái TÊN ĐÓ viện, nghe nói quận chúa Thanh Hà gặp ác mộng, hoàng thượng triệu tập tất cả thái tên đó đến.”
Bản vương muốn nói, kết quả lại nôn ra một ngụm máu.
Ngọc Nhi lo lắng đến mức khóc lớn.
Trong cung hoảng loạn.
Đau quá.
Khi bản vương còn bé, thân mẫu nói với bản vương, tình yêu là thứ thống khổ nhất trên đời, đừng cố gắng thử.
Tiêu Cảnh Chương liều chết để hái hoa mai đỏ trên vách đá cho bản tọa, tuyên bố bãi bỏ lục cung trước mặt thiên hạ, không bao giờ lấy thiếp thất, vì vậy bản tọa nghĩ, gã sẽ khác.
Kết quả, không có sự khác biệt.
Ta đây đã tự nếm trải vị đắng của tình yêu, hôm nay xem như đã đủ.
Đã đến lúc đưa ra quyết định.
“Ngọc Nhi, đi lấy rượu Mạnh Bà trong túi của bản vương.”
Ngọc Nhi ngẩng đầu nhìn ta đây với đôi mắt đẫm lệ: “Có ích không?”
“Tin lão phu, có.”
Ngọc Nhi không dám lơ là, cô ấy mang bình ngọc tới, đưa nó lên đôi môi khô và dính máu của bản vương từng chút một.
Uống xong rượu Mạnh Bà, bản tọa nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu trong bóng tối.
Tiêu Cảnh Chương, ta đây quyết định quên chàng.
6.
Khi mặt trời đã lên cao, Tiêu Cảnh Chương mới tới cung của bản vương.
Bản tọa đã có thể ngồi dậy, Ngọc Nhi đang đút cháo cho bản tọa.
“Nghe nói đêm qua hoàng hậu bị bệnh rất nặng.” HẮN nhẹ nhàng nói, “Bây giờ xem ra, không có gì nghiêm trọng.”
“Nếu cô ta đây muốn mượn chuyện này để kéo trẫm đến cung của cô ta đây, vậy thì thủ đoạn có chút vụng về…”
“Hoàng thượng có chuyện gì thì nói thẳng.” Bản tọa ngắt lời hắn.
Tiêu Cảnh Chương sững sờ.
Dường như hắn nhận thấy có điều gì đó khác lạ trong tiếng động của bản tọa.
Sau một hồi yên tĩnh, Tiêu Cảnh Chương lên tiếng.
“Quận chúa Thanh Hà…”
“Có thai phải không?” Bản vương trả lời với giọng điệu bình tĩnh, “Cô ấy ấy đã nói với bản vương.”
Tiêu Cảnh Chương sững sờ.
GÃ chăm chú nhìn vào đôi mắt của bản tọa, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự suy sụp hay buồn bã.
Thế nhưng không có, ánh mắt bản tọa hết sức bình thản.
“Trẫm biết, đã làm trái với lời thề lúc trước…”
Bản tọa nhìn Tiêu Cảnh Chương, hỏi: “Lời thề gì?”
Tiêu Cảnh Chương lại sững sờ.
Ngọc Nhi ở bên cạnh, cúi đầu nói: “Bẩm hoàng thượng, đêm qua nương nương bị bệnh nặng, đã uống thuốc cổ truyền của Tây Vực, cái giá phải trả là sẽ ảnh hưởng đến ký ức, quên mất chuyện trước đây.”
Tiêu Cảnh Chương dường như bị đánh một cú mạnh, tên đó không dám tin: “Không thể nào, cô bản tọa rõ ràng…”
“Chỉ quên sợi dây tình cảm, mọi chuyện còn lại đều nhớ. Vì vậy hoàng thượng yên tâm, nương nương vẫn có thể đảm đương vị trí hoàng hậu này.”
Ngọc Nhi cụp mắt bẩm báo, thấy gương mặt Tiêu Cảnh Chương đột nhiên tái nhợt, nàng bản vương che giấu vẻ chế nhạo ở khóe miệng.
Tiêu Cảnh Chương không tin: “Loại thuốc nào lại có tác dụng bất thường như vậy? Hoàng hậu, trẫm biết làm như vậy sẽ khiến nàng bản tọa đau lòng, nhưng nàng bản tọa không cần dùng thứ này để lừa gạt trẫm!”
“Đừng kích động, hoàng thượng đừng kích động.” Ta đây xua tay ngăn lại, nói chuyện rất lý trí, “Đừng trộn lẫn mọi chuyện, chúng ta đây nói từng việc đi.”
“Điều đầu tiên ngài muốn nói là quận chúa Thanh Hà có thai, vậy chúng ta đây hãy nói về chuyện đó trước.”
“Đây là một chuyện vui, nên đưa nàng bản vương ấy vào cung, nhưng vì thấy dường như hoàng thượng không muốn quận chúa Thanh Hà vào cung, vậy sắc phong ở ngoài cung cũng đã có tiền lệ.”
“Sắc phong lần thứ nhất, cấp bậc hẳn là không quá cao. Nhưng quận chúa có xuất thân cao quý, lại có mang hoàng tự, bước đầu có thể phong làm quý tần chính tam phẩm. Sau khi sinh hoàng tự, sẽ được thăng lên làm phi chính nhị phẩm, hoàng thượng nghĩ như thế nào?”
Bản vương nói một hơi, tự nhận là cực kỳ phù hợp với quy tắc trong cung.
Tiêu Cảnh Chương chẳng nói câu nào, chỉ nhìn chằm chằm lão phu.
Bản tọa tưởng bản tọa quên chuyện gì, cố gắng suy nghĩ, sau đó vỗ đùi: “A, là phong hiệu!”
“Hoàng thượng muốn đích thân chọn phong hiệu cho quận chúa phải không? Nếu như hoàng thượng muốn, thần thiếp sẽ thông báo cho phủ Nội Vụ đưa ra vài phong hiệu tốt cho quận chúa Thanh Hà, hoàng thượng sẽ chọn lại.”
Mặt Tiêu Cảnh Chương vô cùng cực băng giá, hắn ta đây sải bước về phía trước, nắm tay ta đây.
“Phù Ca, nếu cô bản tọa khó chịu, hãy nói với trẫm, trẫm có thể bồi thường cho cô bản tọa.”
Có lẽ bản tọa cảm giác sai rồi.
Tay hắn lão phu đang run rẩy.
“Đừng hành động như vậy để cố tình khiêu khích trẫm!”
Bản tọa rất khó hiểu: “Tại sao thần thiếp muốn khiêu khích hoàng thượng? Thần thiếp thực sự không cảm thấy đau lòng.”
“Sao cô lão phu có thể không đau lòng? Trẫm đã hứa với cô lão phu sẽ không nạp hậu cung, lại làm trái lời thề…”
“À, không sao.”
Lão phu mỉm cười chân thành.
“Chắc hoàng thượng cũng nhớ, năm đó thần thiếp là công chúa của Khương quốc, hòa thân cùng hoàng thượng, hai nước đã ký hiệp định.”
“Thần thiếp lấy thiết kỵ binh của Khương quốc làm của hồi môn, Khương quốc hứa hẹn sẽ vĩnh viễn là đồng minh của Đại Chu trong cuộc chiến giữa Đại Chu và các nước khác.”
“Điều kiện trao đổi là Đại Chu và Khương quốc sẽ cùng nhau xây dựng con đường Tây Vực, hoàng thượng không bao giờ lấy thiếp thất, lập đứa con của thần thiếp làm thái tử.”
“Bên nào vi phạm hiệp định, sẽ chia 30% lợi nhuận từ việc buôn bán trên đường Tây Vực cho đối phương, nhượng lại 15 thành ở biên giới.”
Bản vương vỗ tay: “Bây giờ hoàng thượng vi phạm lời thề, đương nhiên sẵn sàng bồi thường theo thỏa thuận.”
“Khương quốc của bản tọa vô tình thu được một số tiền đồ sộ vào quốc khố, thần thiếp chưa kịp hớn hở, tại sao lại khó chịu?”
Sau khi nói xong, lão phu thấy Tiêu Cảnh Chương đứng chết trân tại chỗ, dường như không có phản ứng.
“Vậy thần thiếp cáo lui trước nhé?”
Bản tọa ngập ngừng bước ra ngoài, hôm nay là một ngày đẹp trời, thời tiết không tệ, bản tọa định đến Ngự Hoa Viên để hái một ít hạt sen.
Mật khẩu các chương sau: tên tác giả, viết liền, không dấu, viết hoa chữ cái đầu tiên
Dù sao cuộc hôn nhân này cũng không có giá trị bao nhiêu, lão phu dự định hai ngày nữa sẽ thu dọn đồ đạc trở về Tây Vực.
Tây Vực cái gì cũng tốt, nhưng hạt sen tươi thật sự không có.
Bản vương dự định ăn thật nhiều trước khi về, ăn cho đến khi buồn nôn và nôn mửa, sau này ở Tây Vực nghĩ tới hoa sen sẽ buồn nôn.
Nhưng mà bản vương chưa đi được mấy bước, một lực rất lớn đã đến từ phía sau bản vương.
Tiêu Cảnh Chương đột ngột kéo ta đây vào lòng.
“Phù Ca.” HẮN ôm chặt lão phu, gọi tên của lão phu, “Đừng gọi lão phu là hoàng thượng, gọi lão phu là Tiêu Lang.”
“Chúng bản tọa vẫn như trước được không, đừng nói với bản tọa những lời giận dỗi, bản tọa khó chịu lắm.”
Bản vương sững sờ.
TÊN ĐÓ vừa nói những lời hoang đường gì vậy?
Tại sao nghe có vẻ ghê tởm thế?