Phù Ca
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:37:55 | Lượt xem: 2

7. 

Thực ra ta đây rất muốn ném Tiêu Cảnh Chương qua vai, đập tên đó xuống đất.

Nhưng dù sao tên đó cũng là hoàng đế của Đại Chu, lão phu hiện giờ đang ở trong địa bàn của người lão phu, như vậy không ổn lắm.

Vì vậy, cuối cùng, bản vương cố kiềm nén mong muốn ném tên đó qua vai mình, chỉ đẩy tên đó ra.

Bản vương nghĩ mình đã rất kiềm chế, nhưng Tiêu Cảnh Chương vẫn tức giận.

Hắn lão phu nhíu mày, trầm âm thanh: “Phù Ca, nàng lão phu còn muốn gây sự bao lâu nữa?”

“Sự kiên nhẫn của trẫm có hạn! Vua của một nước có vô số chính sự phải giải quyết, không có tâm tư để luôn luôn dỗ dành cô ấy.”

“Tự cô bản tọa suy nghĩ lỗi lầm của mình đi, trước khi cô bản tọa suy nghĩ rõ ràng, trẫm sẽ không đặt chân vào Phượng Nghi Cung!”

Nói xong, Tiêu Cảnh Chương phẩy tay áo bỏ đi.

Bản vương rất vui.

TÊN ĐÓ đã đi rồi.

Dường như bản tọa không tin vào tai mình, bản tọa xác nhận với tiểu thái giám bên cạnh: “Tên đó nói câu gì cuối cùng?”

Đôi mắt tiểu thái giám đỏ hoe, dáng vẻ như tai họa sắp xảy ra: “Hoàng thượng vừa nói, để nương nương suy nghĩ lại lỗi lầm của mình, nếu không sẽ không đến gặp nương nương…”

Rất tốt!

Bản tọa vỗ đùi.

Hắn không đến mới tốt, một khi hắn đến, không khí ở chỗ bản vương sẽ bị ô nhiễm.

Ta đây vừa bảo tiểu thái giám thắp hương để tẩy mùi bẩn, vừa gọi Ngọc Nhi mài mực cho ta đây.

Bản vương viết một bức thư để chim bồ câu truyền cho mẹ bản vương, nói với bà rằng Tiêu Cảnh Chương đã vi phạm hôn ước, bà phải nhớ nhìn chằm chằm Tiêu Cảnh Chương bồi thường.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, bản vương gói phượng ấn, phượng thư và trang phục hoàng hậu thành một gói lớn.

Ai muốn làm công việc tồi tệ này thì cứ làm, dù sao thì ta đây cũng không muốn làm.

Khi quận chúa Thanh Hà chính thức vào cung, bản vương sẽ tức thì giao cho nữ nhân ấy ấy.

Làm xong tất cả, lão phu dẫn theo Ngọc Nhi, hào hứng đến Ngự Hoa Viên hái hạt sen.

Ngự Hoa Viên cách Phượng Nghi Cung của lão phu rất xa, tiểu thái giám hỏi lão phu: “Nương nương, có muốn chuẩn bị kiệu không?”

“Phí thời gian cho cái thứ đồ bỏ đó làm gì.” Ta đây xua tay, “Ta đây sẽ cưỡi ngựa.”

Tiểu thái giám hoảng sợ: “Xin nương nương suy nghĩ kỹ! Hoàng thượng không thích ngài cưỡi ngựa ở trong cung…”

Lão phu không quan tâm tên đó thích gì.

Vẫy tay bảo Ngọc Nhi dắt con ngựa ô hãn huyết của bản tọa tới, bản tọa thay thường phục, xoay người lên ngựa.

“Đi! —— Chạy đi!”

Gió lướt qua hai bên tai lão phu, khung cảnh trước mặt lão phu thay đổi tức thì, lão phu thoải mái như được cưỡi mây đạp gió.

Nhưng ngay ngay lập tức, ao sen trong Ngự Hoa Viên xuất hiện ở trước mắt.

Cùng với sự xuất hiện của ao sen, có hai bóng người trong đình cách đó không xa.

Ôi, xui xẻo.

Là Tiêu Cảnh Chương và quận chúa Thanh Hà.

Tiêu Cảnh Chương cau mày, sắc mặt u ám, dường như tâm trạng không tốt.

Quận chúa Thanh Hà đứng bên cạnh tên đó, đang thuyết phục điều gì đó.

Gió thổi vài lời của cô ấy ta đây đến tai ta đây: “Biểu ca chớ phiền lòng chuyện của hoàng hậu, cô ấy không đáng…”

Lão phu bĩu môi, định lặng lẽ xuống ngựa.

Không ngờ, đúng lúc này Tiêu Cảnh Chương quay đầu lại, nhìn thấy bản vương.

Lông mày tên đó khẽ giật, đi về phía bên này.

Ta đây muốn nhanh chóng dẫn ngựa đi, kết quả con ngựa lại hào hứng gặm hoa mẫu đơn dưới chân nó, ăn rất thoải mái, ta đây kéo nó nhưng nó không đi.

Trong lúc một người một ngựa đang giằng co, Tiêu Cảnh Chương đã đi tới trước mặt lão phu.

“Hoàng hậu tới cầu hòa với trẫm phải không?”

Tiêu Cảnh Chương lạnh lùng nói.

Lão phu gãi đầu, rất khó hiểu.

Nhưng bản tọa nghĩ lại, có lẽ không thể trách Tiêu Cảnh Chương tự mình đa tình như vậy, nghe nói trước đây mỗi lần tranh cãi, cuối cùng kết thúc bằng việc bản tọa chạy đến Hạo Thanh Điện để cầu hòa với tên đó.

Ngọc Nhi nói với lão phu, lúc ấy lão phu không chịu nổi sự thờ ơ của Tiêu Cảnh Chương, chỉ cần gã không đến cung của lão phu, lão phu sẽ nhìn mặt trăng khẽ thở dài, suốt đêm không ngủ.

Cũng chính bởi vậy, Tiêu Cảnh Chương đã quen với sự phục tùng của ta đây.

Lúc này, hắn nhìn bản tọa: “Cô ấy tưởng cô ấy tới cầu hòa thì trẫm sẽ mềm lòng hay sao?”

Đôi mắt đen láy của tên đó nhìn bản tọa từ trên xuống dưới, Tiêu Cảnh Chương nhếch khóe miệng: “Mặc quần áo ngày xưa, cưỡi ngựa như ngày xưa… Cố tình tạo ra dáng vẻ mà trẫm thích để nhắc nhở trẫm năm đó?”

Bản tọa thật sự phục tên đó.

Bản vương vốn là thế này, đã cưỡi ngựa đi khắp nơi từ năm bốn tuổi.

Cố tình tạo ra dáng vẻ mà đối phương thích, đối phương là ai?

Nhưng ta đây lười tranh luận với Tiêu Cảnh Chương, dù sao ta đây cũng sẽ chạy trốn, không muốn lãng phí miệng lưỡi với tên đó.

Vì thế ta đây chỉ nhẹ nhàng nói: “Không phải hoàng thượng đang hóng mát với quận chúa Thanh Hà ư, mau đi đi.”

Trong đình hóng mát cách đó không xa, quận chúa Thanh Hà vẫn nhìn bên này.

Trong mắt có sự ghen tị, có cả sự xem thường.

Tiêu Cảnh Chương cười, trông khá vui vẻ: “Nữ nhân ấy quả nhiên đang ghen.”

Thật là khác thường, ta đây còn nhớ hắn ta đây đã nói với ta đây, hoàng hậu không thể ghen.

Kết quả chính tên đó là người muốn thấy lão phu ghen.

Lão phu bình tĩnh nói: “Thần thiếp không ghen, thần thiếp thật lòng hi vọng hoàng thượng và quận chúa Thanh Hà sống hạnh phúc bên nhau, đừng đến trước mặt thần thiếp nói những lời vô nghĩa.”

Nói xong, bản tọa phớt lờ vẻ mặt đột nhiên tối sầm của Tiêu Cảnh Chương, dắt ngựa xoay người rời đi.

Bản vương buộc ngựa trên bờ, tự mình tìm một chiếc thuyền nhỏ, hái hạt sen trong ao.

Xuyên qua những tầng bóng cây, khoé mắt bản vương thấy dường như Tiêu Cảnh Chương ở trên bờ nhìn bản vương rất lâu, thấy bản vương không hề nhìn hắn, cuối cùng hắn tức giận phẩy tay áo bỏ đi.

Bản tọa hái một túi đầy hạt sen, vui vẻ lên bờ.

Vừa lên bờ đã phát hiện, quận chúa Thanh Hà đang đứng đó chờ lão phu với vẻ mặt ghen tị.

“Hoàng hậu, cậu cho rằng bắt chước dáng vẻ của lão phu thì có thể khiến hoàng thượng thích cậu à?”

Bản vương lột hạt sen, nhét vào miệng: “Bắt chước ngươi bản vương cái gì?”

“Đừng giả vờ nữa!” Giọng quận chúa Thanh Hà trở nên sắc bén, cô ấy ấy chỉ vào con ngựa, nói một cách hung dữ, “Áo đỏ, ngựa chứng, không phải bắt chước bản vương thì là cái gì?”

“Hoàng hậu, ngươi bản vương không nhìn lại xem bây giờ ngươi bản vương bao nhiêu tuổi rồi, cho dù bắt chước bản vương, cũng không thể có thần thái thiếu nữ trẻ!”

Ta đây nhìn nữ nhân ấy ấy rất lâu, rồi mỉm cười.

“Đối phương cười cái gì?!” Quận chúa Thanh Hà trợn mắt.

“Hóa ra là như vậy.” Bản tọa lẩm bẩm, “Đối phương là thế thân của bản tọa.”

“Thế thân cái gì?” Quận chúa Thanh Hà vừa hoảng sợ vừa tức giận, “Đối phương là một bà già khô héo và nhạt nhẽo, làm sao bản vương có thể là thế thân của đối phương?!”

Lão phu lại lột hạt sen, thong thả nhai.

Đúng vậy, có lẽ quận chúa Thanh Hà nghĩ rằng, nàng ta đây ấy rất đặc biệt.

Dù sao khi nàng bản vương ấy gặp bản vương, bản vương đã mài giũa ở trong thâm cung nhiều năm.

Bản vương học lễ nghi của Đại Chu, học thuộc lòng các quy tắc thật dài trong cung, giao thiệp ở kinh thành, lấy lòng phu nhân của các quyền thần, cung cấp hậu phương vững chắc nhất cho triều đại của Tiêu Cảnh Chương.

Vì thế những gì quận chúa Thanh Hà nhìn thấy, bản tọa là một hoàng hậu không thú vị.

“Quận chúa Thanh Hà, cậu còn quá trẻ.” Bản tọa cười nhạt, “Bản cung nhắc nhở cậu một câu, chuyện mà nam nhân am hiểu nhất là yêu thích ngọc trai, sau đó tự tay biến ngọc trai thành mắt cá.”

Quận chúa Thanh Hà lùi một bước, lắc lắc đầu: “Đối phương có tư cách gì dạy dỗ ta đây? Làm sao đối phương có thể so sánh với ta đây?!”

“Ngươi ta đây và biểu ca chẳng qua là một cuộc hôn nhân chính trị, còn ta đây mới là người thương thực sự của tên đó.” Cô ta đây ấy nghiến răng, khuôn mặt  trẻ tuổi lộ ra vẻ đắc ý, “Không phải ngươi ta đây đã nhìn thấy rồi à, tên đó viết thư cho ta đây, gọi ta đây là thê tử duy nhất.”

Bản vương cười to đến mức gần như không kiểm soát được.

Nhìn khuôn mặt ngày càng tái nhợt của quận chúa Thanh Hà, bản tọa cười lắc lắc đầu.

“Vài bức thư lén lút, nói với cậu mấy câu lời ngon tiếng ngọt, có gì giá đáng để nói?”

“Lúc đó ở ngay trước mặt thiên hạ, Tiêu Cảnh Chương cúng bái trời đất và tổ tiên, đã tuyên bố bãi bỏ lục cung vì lão phu.”

Bản vương mỉm cười nhìn quận chúa Thanh Hà: “Thế nào, hắn bản vương có làm những thứ này cho ngươi bản vương không? Ít nhất, trước hết hãy để hắn bản vương phế truất ngôi vị hoàng hậu của bản vương đi, nếu không thì 『 thê tử duy nhất  』 kiểu gì?”

Sắc mặt của quận chúa Thanh Hà chuyển từ trắng sang đỏ, không nói nên lời.

Lão phu ngừng cười, nhìn cô ấy ấy với đôi mắt sâu thẳm.

“Quận chúa, ngươi ta đây nói ta đây là cuộc hôn nhân chính trị, ta đây muốn nói ngươi ta đây biết, may mắn đây là cuộc hôn nhân chính trị.”

“Sau lưng lão phu có thập lục quốc Tây Vực, có thiết kỵ binh của Khương quốc, cho nên dù không có tình cảm, Tiêu Cảnh Chương cũng không dám làm gì lão phu.”

“Ngươi lão phu thì sao? Ngươi lão phu có cái gì?”

“Tiêu Cảnh Chương luôn miệng nói muốn bảo vệ tính tình tự do bẩm sinh của cậu, cuối cùng vẫn để cậu mang thai, vào cung làm phi tử.”

“Nếu nó hủy hoại ngươi ta đây cũng không thành vấn đề, dù sao mười hai năm sau, những bức tường sâu thẳm trong cung sẽ khiến ngươi ta đây biến thành con rối bằng đất sét mặc quần áo đẹp đẽ như ngươi ta đây đã nói, sẽ có nữ tử trẻ tuổi mới mặc áo đỏ và cưỡi ngựa chứng lại xông vào lòng tên đó.”

Nói xong, lão phu bỏ lại quận chúa Thanh Hà đang run rẩy ở phía sau, cưỡi ngựa nghênh ngang rời đi.

Ta đây đã nói hết những gì cần nói.

Có thể tỉnh ngộ hay không, tuỳ thuộc vào số mệnh của nữ nhân ấy ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8