Phù Ca
Chương 5
10.
Đêm trong lãnh cung dường như dài hơn.
Bản tọa ngồi bên cửa sổ nhỏ, nhìn mặt trăng.
Trăng sáng quá, dù ở trên thảo nguyên Khương quốc, hay là ở trong lãnh cung Đại Chu, nó đều xinh đẹp.
Rất lâu sau, có tiếng bước chân mơ hồ truyền đến.
Một bóng người đứng sau lưng bản tọa, in bóng đen lên tường.
“Phù Ca.”
Ta đây không quay đầu lại, nhưng ta đây biết, người tới là Tiêu Cảnh Chương.
“Không phải hoàng thượng nên ở bên cạnh quận chúa Thanh Hà hay sao?” Bản vương khẽ cười, “Nếu đã chọn tin nàng bản vương ấy, cần chi lại đến thăm bản vương?”
Tiêu Cảnh Chương từ từ ngồi xổm xuống phía sau lão phu, thân hình tên đó mong manh, dường như không thể phòng vệ nổi: “Lão phu không tin nữ nhân ấy ấy, lão phu tin nữ nhân ấy.”
“Ta đây chỉ muốn đẩy nàng ta đây đến bờ vực để nàng ta đây có thể nói cho ta đây biết sự thật.”
“Phù Ca, ở đây chỉ có hai chúng ta đây, cô ta đây nói cho ta đây biết…” Giọng Tiêu Cảnh Chương run rẩy, “Cô ta đây thật sự không nhớ ư?”
Bản vương tỉnh táo lại, nhìn thẳng vào mắt Tiêu Cảnh Chương.
Ánh trăng chiếu vào đôi mắt bản vương, bản vương cho gã thấy sự thờ ơ sâu thẳm trong con ngươi bản vương bản vương.
“Bản tọa thật sự không nhớ.”
Tiêu Cảnh Chương thống khổ ôm đầu, tựa như hoàn toàn không thể chấp nhận, hắn lắc lắc đầu thật mạnh: “Không, Phù Ca, cô bản vương không thể quên.”
Bản tọa không để ý tới hắn bản tọa, bình tĩnh thuật lại: “Loại thuốc đó được gọi là rượu Mạnh Bà. Khi bản tọa rời Tây Vực, mẹ bản tọa của bản tọa đã lấy từ một đạo sĩ Trung Nguyên.”
“Uống rượu Mạnh Bà sẽ quên tình yêu ở kiếp này.” Lão phu bình tĩnh nói, “Vì vậy, lão phu thật sự không nhớ.”
“Bản tọa có thể giúp nàng bản tọa nhớ lại!” Tiêu Cảnh Chương thất thanh nói.
“Phù Ca, nữ nhân ấy yêu ta đây rất nhiều, nữ nhân ấy đã nói cho dù đầu thai sang kiếp khác cũng nhớ tên ta đây.”
“Có lần chúng lão phu lạc đường trên sa mạc, ban đêm rất lạnh, để tránh cho lão phu bị h* th*n nhiệt, nữ nhân ấy đã ôm lão phu suốt đêm, cho lão phu ít nước duy nhất trong ấm để uống, nữ nhân ấy suýt chết trong sa mạc.”
“Lúc đó bản tọa hỏi nữ nhân ấy, ước muốn của nữ nhân ấy là gì. Nữ nhân ấy nói ước muốn của nữ nhân ấy rất đơn giản, là cưỡi ngựa trên thảo nguyên mỗi ngày, mệt mỏi thì tìm một chỗ nướng thịt, khiêu vũ bên đống lửa.”
“Bản tọa nói mong muốn của bản tọa là có được thiên hạ. Cô bản tọa nói được, vậy cô bản tọa sẽ cùng bản tọa đi tranh giành thiên hạ.”
“Bản vương nói, vậy cô ấy sẽ không thể nào thực hiện được ước muốn của bản thân. Cô ấy cong mày cười, nói rằng cô ấy yêu bản vương, cho nên mong muốn của bản vương là ước muốn của cô ấy…”
Ta đây ngắt lời hắn: “Ta đây đã nói rồi, ta đây uống rượu Mạnh Bà, ngài nói những thứ này, ta đây căn bản không nhớ.” Tiêu Cảnh Chương bật khóc.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta đây nhìn thấy tên đó khóc.
Tên đó khóc nói: “Phù Ca, nhất định có thuốc giải.”
“Trẫm sẽ tìm thuốc giải cho cô ta đây.”
“Khi nào nàng ta đây nhớ lại, trẫm chắc chắn sẽ đối xử tốt với nàng ta đây.”
“Trẫm không yêu Thanh Hà nhiều như thế, người trẫm yêu luôn là cô bản tọa, chẳng qua cô bản tọa ấy quá giống cô bản tọa, trẫm đã phạm sai lầm, nhất thời rung động.”
“Trẫm không thể làm gì ở chỗ mẫu hậu, trẫm là thiên tử, cần đặt chữ hiếu lên hàng đầu. Bà muốn bảo vệ Thanh Hà, cho nên trẫm chỉ có thể làm theo ý muốn của thái hậu.”
“Khi nào Thanh Hà sinh hoàng tự xong, trẫm sẽ đuổi nữ nhân ấy ấy ra khỏi cung, không bao giờ để nữ nhân ấy ấy ở trước mặt nữ nhân ấy nữa.”
“Phù Ca, chúng ta đây có thể quay lại từ đầu được không…”
“Trẫm cầu xin cô bản tọa…”
Mười hai năm thăng trầm trong cung, Tiêu Cảnh Chương cuối cùng cũng nhận ra rằng mình đã đánh mất sự chân thành duy nhất của mình.
Nhưng lúc này, bản vương nhìn nam nhân khóc không thành tiếng trước mặt, trong lòng thật sự không có chút cảm giác nào cả.
Cuối cùng, bản tọa mỉm cười.
“Tiêu Lang.” Ta đây nói, “Chúng ta đây ngắm trăng lần cuối đi.”
Hắn bản vương dường như hết sức ngạc nhiên: “Phù Ca, cô bản vương nhớ rồi à?”
Bản tọa cười: “Ừ.”
Trăng sáng trên cao.
Ta đây bước ra khỏi lãnh cung.
Vừa rồi, lúc Tiêu Cảnh Chương buông lỏng cảnh giác nhất, lão phu đã đánh hắn bất tỉnh.
GÃ đến một mình, không mang theo thái giám bên cạnh, lão phu lục chìa khóa trên người gã, bước ra ngoài.
Bên ngoài lãnh cung, một bóng người đang đứng chờ ta đây.
Là quận chúa Thanh Hà.
Nữ nhân ấy cắn răng, nhìn ta đây: “Cậu đã thành công?”
“Ừm, mọi thứ đều diễn ra thuận lợi.”
Lão phu liếc nhìn quận chúa Thanh Hà, phát hiện cô ấy không ngừng run rẩy nên mỉm cười: “Không sao, sẽ không ai biết ngươi lão phu đã giúp lão phu.”
Đúng vậy.
Mọi chuyện xảy ra tối nay đều là một cuộc giao dịch.
Bản tọa bảo Tiểu Mai mang chiếc vòng tay bằng gỗ đến cho quận chúa Thanh Hà, hạt gỗ lớn nhất trong đó có thể mở ra, bên trong chứa bức thư bí mật bản tọa gửi cho quận chúa Thanh Hà.
Trong thư bảo nàng lão phu ấy đến gặp thái hậu để vu oan cho lão phu, sau đó đày lão phu vào lãnh cung.
Nguyên nhân rất đơn giản, Tiêu Cảnh Chương cấm túc lão phu, không chịu thả lão phu ra.
Ta đây đương nhiên có thể truyền tin cho thiết kỵ binh để ép vua thoái vị, nhưng điều đó tương đương với việc trực tiếp phát động chiến tranh giữa hai nước, ta đây không muốn trả một cái giá cao như vậy trừ khi nó thực sự cần thiết.
Thế là ta đây đã chọn quận chúa Thanh Hà làm người trợ giúp cho mình.
Không có cừu địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
Ta đây muốn rời đi, nữ nhân ấy ấy cũng muốn ta đây rời đi. Chỉ khi ta đây rời đi, nữ nhân ấy ấy mới có thể trở thành hoàng hậu.
Lúc này nàng bản vương ấy đang đợi bản vương ở ngoài lãnh cung, có trách nhiệm đưa bản vương ra khỏi cung.
Nhưng sắc mặt của quận chúa Thanh Hà trông rất tệ.
Cô lão phu ấy đi theo lão phu suốt chặng đường, đột nhiên lúng túng lên tiếng.
“Lão phu đã uống thuốc.”
Ta đây khựng lại.
“Lão phu muốn có con, cho nên lão phu uống thuốc… Sở dĩ bây giờ hoàng thượng bệnh nặng như vậy, một phần là do chứng mất trí nhớ của ngươi lão phu đã giáng cho gã một đòn chí mạng, một phần là do thuốc của lão phu đã tiêu hao thân thể gã.”
Bản vương im ắng một lúc.
Thực ra lão phu đã đoán được.
Nhưng bản vương chỉ bình tĩnh nói: “Tại sao muốn nói những điều này với bản vương?”
“Không có gì, ta đây chỉ đột nhiên… đột nhiên rất sợ.”
Quận chúa Thanh Hà hơi run rẩy.
Lão phu chợt hiểu.
Cô ta đây ấy đã nghe lọt tai những lời ta đây nói ở ao sen.
Sau khi bản tọa rời đi, cô bản tọa ấy là người duy nhất còn lại trong cung, cô bản tọa ấy phải đối mặt với tất cả những gì bản tọa đã đối mặt. “Bản tọa quá yêu biểu ca… Bản tọa rất muốn tên đó.”
Quận chúa Thanh Hà khóc, “Tên đó nói bản tọa là thê tử duy nhất của tên đó, cửu ngũ chí tôn nói với cậu những lời như vậy, làm sao cậu không động lòng…”
Bản tọa muốn mắng nữ nhân ấy ấy ngu ngốc.
Nhưng lại không mắng được.
Chưa lâu trước đây, bản vương đã từng ngu ngốc như vậy.
Cuối cùng, bản tọa lấy một bình ngọc nhỏ từ trong lòng ra.
“Đây là quà tặng đối phương đã đưa lão phu ra cung, bên trong vẫn còn nửa bình rượu Mạnh Bà.”
“Một tiểu đạo sĩ tên là Quý Chiêu đã đưa cho thân mẫu lão phu. Nghe nói Mạnh Bà đã lên men nó từng chút một bằng canh Mạnh Bà, ủ ra rượu, sau khi uống xong, cậu sẽ không hoàn toàn quên đi quá khứ mà chỉ quên đi tình yêu của mình.”
“Nếu một ngày nào đó cậu cần, hãy uống nó.”
Chúng ta đây đã đi tới cửa cung.
Ngoài cung, Ngọc Nhi và thiết kỵ binh đang đợi bản tọa.
Lão phu bỏ lại quận chúa Thanh Hà đang run rẩy, đi về phía trước.
Ngựa ô hí vang dưới ánh trăng, chắc nó cũng rất nhớ vùng đất hoang dã vô tận.
Bản tọa cưỡi ngựa ô, phi nước đại điên cuồng, thiết kỵ binh tĩnh lặng đi theo bản tọa, mặt đất lặng lẽ rung chuyển.
Sau mười hai năm trôi qua.
Cuối cùng lão phu lại chạy đến tự do.