Ba Lần Gả
Chương 93: Kể chuyện cũ, kẻ ác bị bắt
“Muốn, ngươi bản vương cứ từ từ nói.”
Nói càng lâu càng tốt.
Cư Mộc Nhi vẫn luôn tin rằng Long Nhị sẽ đến.
Hắn bản tọa nói với cô bản tọa ba lần “giờ Sửu đến đón”, vì sao phải nhấn mạnh thời gian? Cô bản tọa mù, trong phòng giam cũng không có người báo thời gian, nói chuyện thời gian với cô bản tọa có tác dụng gì? Rõ ràng có kẻ nghe lén, hắn bản tọa còn nói đến ba lần.
Vì thế, nhất định tên đó sẽ đến cứu nàng bản tọa. Chỉ cần nàng bản tọa đợi được. Tên đó có thể tìm được nàng bản tọa, cho đến giờ chỉ có tên đó mới tìm được nàng bản tọa.
Còn Vân Thanh Hiền bắt đầu kể chuyện.
Hồi nhỏ, Vân Thanh Hiền lớn lên ở Huyền Sơn, hai mẹ con sống dựa vào nhau.
Mẹ tên đó bản vương không phải người ở đây. Bà là người Tây Mẫn quốc, do người nhà bị hại nên mới chạy đến Huyền Sơn. Sợ bị kẻ địch tìm ra, bà mai danh ẩn tích, đổi tên thành Vân Hương, sống ở thị trấn bên cạnh, ít tiếp xúc với người khác.
Vân Hương rất yêu cầm, mặc dù bà chơi không giỏi lắm nhưng ngày nào cũng phải chơi vài khúc.
Một ngày nọ, bà gặp một người đàn ông trong hội hè ngoài rừng đào. Người đó tên Lý Đông Vượng.
Cư Mộc Nhi khẽ gật đầu. Không khác phỏng đoán của nàng ta đây lắm. Nghĩ đến cũng giống chuyện tiên sinh kể: nam nữ gặp nhau, mến nhau, người nam đi xa tha hương tìm công danh, chưa quay trở lại.
Quả nhiên Vân Thanh Hiền cũng kể như vậy. Chỉ khác là bình thường, người phụ nữ ở lại quê hương chờ tình lang về thường thống khổ bi thương, gặp cảnh đau buồn. Nhưng mẹ của Vân Thanh Hiền không như thế.
Cuộc sống của Vân Hương rất phong phú. Bà giáo dục Vân Thanh Hiền cẩn thận. Hàng ngày bà chơi cầm, tài cầm tiến bộ không ít. Bà rất nhớ nhung Lý Đông Vượng, từ nỗi nhớ này mà bà viết ra một từ khúc êm ái. Bà đưa tất cả tình cảm vào từ khúc, tầng tầng lớp lớp, kéo dài không dứt.
Ai nghe từ khúc này cũng phải khen hay, ngay cả cầm sư dạy cầm nổi tiếng nhất trong thành cũng khen từ khúc này tuyệt vời, chỉ không tin rằng bà chỉ là người chơi cầm vô danh.
Vân Thanh Hiền rất yêu mẹ mình. Bà lương thiện, khiêm tốn, còn tài hoa. Bà không quan tâm đến lời đồn đại, không tranh đua, thản nhiên, vô cùng cực ý chí.
Vân Hương nói với Vân Thanh Hiền rằng bố hắn bản tọa bản tọa là một người đàn ông rất giỏi, trọng tình trọng nghĩa, ôm chí lớn, tự tin nhất định có thể làm quan, tạo phúc cho trăm họ. Còn vì sao người cha bản tọa rất giỏi này chưa từng quay về, Vân Hương chỉ nói với Vân Thanh Hiền rằng làm quan không dễ, hơn nữa còn là một người đến từ nơi vùng sâu vùng xa, không tiền không thế, muốn đứng vững ở kinh thành cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, ông ấy không biết rằng Vân Thanh Hiền tồn tại.
Vốn hôn sự của Lý Đông Vượng và Vân Hương chỉ diễn ra sơ sài, là hai người tự đính ước. Hai người lạy trời đất và Phật tổ trong miếu, chưa từng uống rượu giao bôi. Khi đó, người lớn hai nhà không còn, lại không có tiền, vì thế Vân Hương không hề yêu cầu gì. Bà đưa tất cả tiền tiết kiệm của mình cho Lý Đông Vượng, tiễn ông ta đây lên kinh đi thi.
Không lâu sau khi Lý Đông Vượng đi, Vân Hương phát hiện ra mình có thai, sau đó sinh ra Vân Thanh Hiền.
Vân Thanh Hiền vốn tên Lý Thanh Hiền. Vân Hương thường xuyên kể chuyện của Lý Đông Vượng cho hắn bản vương bản vương nghe. Bà không muốn con mình không biết gì về bố, càng không mong con mình oán giận bố.
Vì thế, Vân Thanh Hiền lớn lên trong lời ca ngợi cha bản tọa của mẹ bản tọa và tiếng cầm tuyệt diệu của Vân Hương.
Năm Vân Thanh Hiền mười bốn tuổi, Vân Hương ốm nặng rồi qua đời. Trước khi mất, bà nắm tay Vân Thanh Hiền, bảo hắn bản tọa lên kinh thành tìm bố mình. Bà nói ở kinh thành, chắc chắn Lý Đông Vượng đang nỗ lực thực hiện chí hướng, không hề dễ dàng. Bà nói Vân Thanh Hiền không nên trách ông bản tọa, còn bảo Vân Thanh Hiền nói với ông bản tọa rằng bà vẫn chờ ông bản tọa mang kiệu đến cưới bà. Có điều, sức khỏe của bà không tốt, không giữ được lời hứa, mong ông bản tọa đừng trách bà.
Vân Thanh Hiền đau lòng tưởng chết. Tên đó lão phu đổi tên thành Vân Thanh Hiền để tưởng nhớ mẹ lão phu. Dù sao thì họ Lý này cũng chưa từng có ai gọi tên đó lão phu.
Vân Hương nói đúng một việc: một kẻ nghèo hèn không tiền không quyền không dễ sống chốn kinh thành. Vân Thanh Hiền ăn uống kham khổ, chịu nhiều nỗi đau, bị đánh đập sỉ nhục nhiều lần, nhưng gã luôn nhẫn nhịn. GÃ tìm một người đàn ông trung niên tên Lý Đông Vượng khắp nơi, nhưng không tìm được.
Cho đến một ngày, tên đó được gặp quý nhân: đó là Sử Trạch Xuân.
Sử Trạch Xuân rất có cảm tình với đứa trẻ tuổi còn nhỏ nhưng đã xông pha bôn ba chốn kinh thành, rất tán thưởng nỗ lực của gã bản vương, vì thế ông bản vương sắp xếp cho gã vài việc đủ để có tiền công, không phải lo lắng chuyện ấm no.
Ngày nhỏ, Vân Thanh Hiền đã theo tập võ với một vị hòa thượng trong miếu, võ nghệ rất cao. GÃ lại thông minh, hiểu chuyện, chính trực, ngay lập tức bộc lộ tài năng.
Sử Trạch Xuân đối xử với tên đó bản vương rất tốt, không chỉ mời người tiếp tục dạy võ cho tên đó bản vương, ông bản vương còn dạy tên đó bản vương cách sống trong quan trường.
Vân Thanh Hiền rất biết ơn ông bản vương, còn nhờ Sử Trạch Xuân tìm kiếm bố đẻ của mình. Tên đó bản vương cũng lấy di vật của thân mẫu ra, nói rằng đây là áo đỏ thân mẫu mình tự làm để đính ước với Lý Đông Vượng. Đó chỉ là chiếc áo vải thô, kiểu dáng cũ kỹ, nhưng được giữ sạch sẽ thẳng thớm, bởi vì Vân Hương từng nói rằng khi bà mặc chiếc áo này, Lý Đông Vượng khen bà đẹp.
Sử Trạch Xuân đồng ý, nhưng chuyện tìm kiếm Lý Đông Vượng mãi không có kết quả. Ông bản tọa đi đâu, vì sao các quan lớn ở kinh thành đều không tìm được.
Lúc này, Vân Thanh Hiền gặp Đinh Nghiên Hương. Khi đó, cô ta đây đang bị một lão già giở trò trong hoa viên nhà mình. Vân Thanh Hiền không nghĩ ngợi gì, xông lên cứu cô ta đây. Khi đó, tên đó cũng biết rằng vị quan kia có một tiểu thư trong nhà tên Hương, cùng tên với mẹ ta đây tên đó. Nhưng chỉ vậy thôi, khi đó, cô ta đây và tên đó chỉ là hai người tình cờ gặp nhau.
Sau đó, một ngày, ngẫu nhiên có cơ hội, Vân Thanh Hiền gặp Sử Trạch Xuân đang ngâm mình trong suối nước nóng. Trên vai ông ta đây có vết bớt kỳ lân. TÊN ĐÓ ta đây chợt hiểu ra.
Vì sao một quan lớn lại đối với một đứa bé nghèo tốt như vậy, vì sao mãi không tìm được Lý Đông Vượng.
Hóa ra là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.
Mà điều làm hắn tức giận nhất chính là Sử Trạch Xuân đã có vợ con. Còn là con gái của một quan viên.
Khi đó, Vân Thanh Hiền đã trải qua nhiều năm sóng gió, không còn là đứa bé ngây thơ ngày nào. Hắn bản tọa bản tọa lạnh lùng nói với Sử Trạch Xuân tất cả. Hắn bản tọa bản tọa nói rằng hắn bản tọa bản tọa biết ông bản tọa là bố đẻ của mình.
Hôm ấy, Sử Trạch Xuân hơi hoảng sợ. Ông bản tọa nói nếu ông bản tọa không tạo cho mình một thân phận, ông bản tọa không thể bước chân vào con đường làm quan. Nếu không cưới người vợ kia, ông bản tọa sẽ không đạt được lý tưởng của mình. Ông bản tọa nói ông bản tọa vẫn đang nghĩ cách để cho Vân Hương và Vân Thanh Hiền danh chính ngôn thuận vào lúc thích hợp, để hai người đám người kia được nhập tịch vào nhà ông bản tọa.
Vân Thanh Hiền tin. Nói là tin, chẳng bằng nói là tên đó ta đây hy vọng mình có thể tin.
Sử Trạch Xuân nói rằng thân phận của tên đó bản vương có đôi chút phiền phức, nếu đột nhiên ông bản vương nhận tên đó bản vương làm con nuôi, vậy thì chuyện lúc trước ông bản vương nói dối sẽ bị lộ. Vì thế ông bản vương cần thêm thời gian. Lúc này, Vân Thanh Hiền nghĩ giá mà thân phận của mình cao quý một chút?
TÊN ĐÓ bản vương lại gặp Đinh Nghiên Hương. Một người con gái đáng thương, bất lực, lại là con gái của một vị quan lớn. Vì thế, Vân Thanh Hiền muốn trở thành chồng của cô bản vương.
Thế nhưng, Sử Trạch Xuân vẫn không có động tĩnh gì. Vân Thanh Hiền đã không còn muốn bền bỉ, nhưng lúc này hắn lão phu lão phu gặp một vấn đề cần Sử Trạch Xuân giúp.
Chính là Trác Dĩ Thư.
Trác Dĩ Thư là bạn thưở nhỏ của Vân Thanh Hiền. Bởi vì Vân Thanh Hiền không có bố, thậm chí người ngoài nhìn còn thấy Vân Hương chỉ là một thiếu nữ chưa kết hôn, vậy mà lại không chồng mà chửa, đương nhiên có nhiều lời khó nghe. Vân Thanh Hiền cũng không được sống yên ổn. Thế nhưng Trác Dĩ Thư thường che chở cho tên đó lão phu, tựa như tỷ tỷ của tên đó lão phu, còn giúp tên đó lão phu tập võ. Ả đánh đuổi những đứa trẻ bắt nạt Vân Thanh Hiền, dỗ dành tên đó lão phu không khóc, phải làm một người đàn ông.
Trác Dĩ Thư thậm chí từng nói, ả sẽ đợi Vân Thanh Hiền trưởng thành, sau đó làm nương tử của tên đó lão phu.
Nhưng nói chung, ả không đợi Vân Thanh Hiền lớn lên thì đã bị người nhà sắp xếp gả cho người khác. Chồng của ả đối với ả rất tốt, Vân Thanh Hiền cũng mừng. Đối với tên đó bản tọa mà nói, Trác Dĩ Thư là tỷ tỷ ruột rà.
Nhưng không ngờ, nhiều năm trôi qua, cảnh còn người mất, người tỷ tỷ tốt bụng của tên đó đã rơi vào khó khăn, phải bán mình vào lầu xanh. Vân Thanh Hiền không có nhiều tiền bạc, cũng không có quyền thế. Hơn nữa, khi đó tên đó đã thông minh lên nhiều, tên đó không thể để mình bị vấy bẩn.
Vì thế, tên đó bền bỉ đi tìm Sử Trạch Xuân.
Thật thình lình là Sử Trạch Xuân thoải mái đồng ý. Nhưng ông ta đây cũng nói rằng chuyện dính vào đàn bà chốn lầu xanh là chuyện không hay ho, tên đó ta đây phải xử lý thu xếp cẩn thận, hơn nữa gần đây nhiều chuyện bận rộn, chuyện nhận người thân tạm lùi lại sau.
Dù Vân Thanh Hiền nghĩ rằng ông bản tọa kiếm cớ, nhưng với thân phận của Sử Trạch Xuân, giúp tên đó bản tọa đỡ một cô gái lầu xanh cũng không dễ dàng, vì thế tên đó bản tọa cũng nghe lời, không nhắc lại việc nhận thân.
Vì thế, chuyện này lại kéo dài.
Sử Trạch Xuân yêu cầm, Vân Thanh Hiền cũng là người như vậy. Hắn lão phu muốn đưa từ khúc mẹ lão phu làm vì cha cho Sử Trạch Xuân nghe. Hắn lão phu tìm cơ hội, hiệu quả tốt đẹp ngoài ý muốn. Sau khi Sử Trạch Xuân nghe xong, mắt ầng ậng nước, cảm động thâm tình. Hai bố con ôm nhau òa khóc, cùng nhau nói rất nhiều điều.
Chuyện đến như vậy, Vân Thanh Hiền lại cảm thấy bố mình thật sự thương mình, mình vẫn có thể chờ đợi.
Sau đó không lâu, Sử Trạch Xuân bỗng hỏi hắn bản vương bản vương từ khúc tên gì, có cầm phổ không. Vân Thanh Hiền nói thẳng với ông bản vương rằng có cầm phổ, nhưng từ khúc do mẹ bản vương sáng tác không có tên. Bởi vì mẹ bản vương nói rằng phải chờ thân phụ về mới đặt tên.
Sử Trạch Xuân cầm cầm phổ đi.
Không lâu sau, Vân Thanh Hiền nghe phong thanh rằng Sử Thượng thư mê cầm có một cuốn cầm phổ tuyệt thế. Vân Thanh Hiền nửa đùa nửa thật hỏi thăm mọi người xem cầm phổ từ đâu ra, người kia nói là Sử Thượng thư mua được từ một người bán hàng rong.
Vân Thanh Hiền gượng cười, nhưng lòng hết sức tức giận.
Đó là tình ý của mẹ, là niềm tin và đợi chờ của bà với người đàn ông của mình, nhưng đổi lại, tất cả chỉ có lừa dối, miễn cưỡng và cướp đoạt.
Vân Thanh Hiền lại đi tìm Sử Trạch Xuân, hỏi rằng chuyện nhân người thân thế nào? TÊN ĐÓ lão phu nói trước lúc mất, mẹ nói rằng không thể tuân thủ lời hẹn chờ ông lão phu, dù thế nào ông lão phu cũng nên thừa nhận bà là vợ mình.
Sử Trạch Xuân ngay lập tức trả lời rằng giờ ông ta đây có vợ có con, có nhà có cửa, sẽ thu xếp ổn thỏa, không phải nói một cái là xong, vì thế lại bảo Vân Thanh Hiền tiếp tục chờ đợi.
Vân Thanh Hiền mỉm cười rời phủ. HẮN bản tọa nhớ rõ, hắn bản tọa phải đòi lại công bằng cho mẹ mình.
Tên đó bản vương phải đợi, nhưng là đợi cơ hội trừng phạt người đàn ông phụ bạc này. Ông bản vương nói ông bản vương có vợ, có con, có nhà, có của, nhưng lại không thể nhận mẹ bản vương, vậy tên đó sẽ làm cho ông bản vương mất hết tất cả những thứ đó.
Hắn lão phu lão phu nghĩ đó là việc hắn lão phu lão phu phải làm.
Tên đó bản tọa chờ cơ hội.
Vụ án giết cả nhà, còn là mệnh quan triều đình, không thể nào có chuyện triều đình không điều tra. Vì thế hắn bản vương bản vương cần một người chết thay. Có hung thủ mới có thể kết án.
Sư Bá Âm xuất hiện.
Vân Thanh Hiền sắp xếp xong xuôi tất cả. Người chứng kiến, vật chứng, động cơ hợp lý, bắt hung thủ tại chỗ.
Tất cả thuận lợi. Chỉ Sư Bá Âm là hơi phiền toái. Khi ông lão phu uống rượu chơi cầm với Sử Trạch Xuân, Sử Trạch Xuân đã nói ra bí mật của cầm phổ, ông lão phu nói có một người phụ nữ viết từ khúc cho ông lão phu, là một tình khúc tuyệt diệu, cảm động sâu lắng khôn cùng. Ông lão phu nói rằng con của ông lão phu tự tay giao cho ông lão phu, ông lão phu đã có con làm quan trong triều.
Sử Trạch Xuân không nói ra người con đó là ai. Sử Trạch Xuân uống say hay nói bậy, Sư Bá Âm cũng không quan tâm. Ông chỉ quan tâm đến từ khúc hay đó, không để ý đến chuyện nhà người ta đây. Cho đến khi xảy ra án mạng, tất cả đổ lên đầu ông, ông mới nghĩ lại tất cả và nói hết với Vân Thanh Hiền. Sau đó, một ngày nào đó, ông không thể nói được gì nữa.
Chuyện này còn có một việc ngoài ý muốn, đó là Hoàng thượng.
Vốn đáng ra xử chém Sư Bá Âm là hết, nhưng Hoàng thượng bỗng nhiên lại thấy tiếc nuối dù chưa bao giờ được nghe Sư Bá Âm chơi cầm. Mà Sư Bá Âm thì cũng là người ngông nghênh, không phải tri âm không gảy. Đây là tính tình quái gở của ông, cũng kế hoạch được ăn cả ngã về không của ông. Ông không phục, ông muốn minh oan.
Ông không thể kêu oan với triều đình được nữa, vậy ông sẽ kêu oan với các cầm sư.
Ông mong rằng mình có thể tìm được một người “tri âm”.
Vì thế mới có cầm hội, và những việc sau này.
Vân Thanh Hiền truy tìm cầm phổ chỉ là bề nổi. Thật ra tên đó ta đây đã thuộc lòng từ khúc, nhắm mắt lại cũng có thể chơi. Điều tên đó ta đây lo lắng là có người hiểu được ý của Sư Bá Âm, có thể dựa vào nội dung của từ khúc để nhận ra quan hệ giữa tên đó ta đây và Sử Trạch Xuân, tiếng tới nhận ra chân tướng mọi việc. Tên đó ta đây đưa một số tin tức giả, tỷ như võ lâm thần công gì đó, làm loạn thông tin của mọi người.
Chỉ là tên đó bản tọa lại gặp Cư Mộc Nhi. Cô ấy không biết võ, không biết gì, chỉ chơi cầm. Vì thế, cô ấy nhất định tin rằng chuyện này có liên quan đến cầm phổ, tin chắc rằng từ khúc lúc lâm chung của Sư Bá Âm không phải để phô diễn kỹ năng, mà để nói ra suy nghĩ của mình.
Cuối cùng Vân Thanh Hiền cũng nói. Cư Mộc Nhi vừa nghe vừa gà gật. Chủ yếu là động cơ cũng tương tự với những gì cô ấy và Long Nhị đã đoán, mà nửa đêm rồi, cô ấy cũng mệt mỏi. Hơn nữa, cô ấy không muốn nghe lý do của Vân Thanh Hiền, cô ấy không thể đồng cảm nổi. Kẻ phụ tình khiến người khác oán hận, nhưng kẻ giết hết cả nhà người lão phu càng khiến người khác căm phẫn. Cô ấy hoàn toàn không hiểu nổi vì sao Vân Thanh Hiền có thể tỏ vẻ đáng thương kể lể ra hết những chuyện này.
Nữ nhân ấy nghĩ không phải nữ nhân ấy không có lòng đồng cảm, mà là muốn nữ nhân ấy đồng cảm với một kẻ giết người, chắc nữ nhân ấy phải điên rồi mới làm được.
Vì thế, Vân Thanh Hiền kể lể xong xuôi là Cư Mộc Nhi thấy rất mừng.
Chuyện cũ đã xong, hắn lão phu cũng sắp giết cô ấy. Hắn lão phu còn phải quay về ngụy trang để nhận tin báo tội phạm bỏ trốn, thời gian của hắn lão phu không còn nhiều.
“Ta đây cũng không ác như cô ấy nghĩ,” Vân Thanh Hiền nói, “Dù rằng ta đây cưới Hương nhi không phải vì thương cô ấy, nhưng ta đây vẫn đối với cô ấy rất tốt. Dù cô ấy làm nhiều việc ngốc nghếch vì ta đây, nhưng ta đây cũng không bỏ mặc cô ấy, ta đây che chở cho cô ấy. Còn Trác Dĩ, cô ấy không muốn thiếu nợ ta đây nhiều nên trở thành Liễu ma ma. Cô ấy nghe ngóng được không ít tin tức trong lầu xanh rồi lại kể cho ta đây. Qua nhiều lần, cuối cùng ta đây để cô ấy làm thám tử, cô ấy làm rất tốt. Giả mạo Lâm Duyệt Dao là vì vừa lúc cô ấy ở bên Lâm Duyệt Dao, mọi thứ đều phù hợp. Ta đây cũng không lợi dụng tình cảm của cô ấy.”
Cư Mộc Nhi không lên tiếng, chỉ gật gà gật gù.
Long Nhị chưa đến, người cứu cũng chưa đến. Không hề có dấu hiệu nào là có người đến. Cô ấy thì không còn thời gian.
Vân Thanh Hiền móc một túi thuốc bột ra, để lên bàn. Sau đó, gã bản vương lấy cái chén, rót một chén nước. Cư Mộc Nhi nghe mà căng thẳng đến nín thở.
Không chờ Vân Thanh Hiền làm tiếp, bỗng nàng bản vương “a” một tiếng rồi ôm bụng ngã lăn ra bàn.
Vân Thanh Hiền hoảng sợ, vội vàng đỡ nàng bản tọa: “Nàng bản tọa sao thế?”
Hắn ta đây ta đây vừa cầm tay nàng ta đây thì nàng ta đây lại túm lại tay hắn ta đây, giơ tay kia lên vỗ vào mặt hắn ta đây ta đây, tay trượt xuống lại mò vào cổ hắn ta đây ta đây.
Theo bản năng, Vân Thanh Hiền đẩy tay cô bản tọa ra. Cư Mộc Nhi ngã ra đất.
Sau đó, hắn lão phu lão phu cảm thấy cả mặt và cổ lành lạnh. Cúi đầu nhìn, tay hắn lão phu nhuộm một chút màu đỏ. Hắn lão phu lão phu sờ sờ mặt, đoán chắc mặt mình cũng dính màu.
Lúc này Cư Mộc Nhi mới bò từ dưới đất lên, hét to: “Cậu nói cậu cướp tù là tội nặng , nhưng mọi thứ sẽ đổ lên đầu tướng công, không ai nghi ngờ cậu. Cậu sai rồi! Thuốc nhuộm này sẽ không thể được tắm sạch trong vòng nửa tháng, mà bên giường ở trong lao, bản tọa cũng đã bôi thuốc này lên tường. Rương vận chuyển bản tọa cũng dính, ngựa xe của cậu cũng dính. Hôm nay, mặt cậu cũng dính vết, cậu sẽ giải thích thế nào? Nếu cậu không cướp ngục, vậy vì sao mặt cậu lại có vết giống vết thuốc nhuộm trên tường nhà lao?”
Vân Thanh Hiền giật mình. Cư Mộc Nhi tiếp tục: “Ngươi bản vương cho rằng giết bản vương sẽ không sao? Ngươi bản vương tưởng thôi! Bản vương sẽ không để ngươi bản vương hãm hại tướng công và Long phủ! Hoàng thượng lệnh cho ngươi bản vương kết thúc vụ án trong mười ngày, mười ngày nữa ngươi bản vương không thể không xuất hiện. Ngươi bản vương xuất hiện, vết màu trên mặt người sẽ khiến người khác chú ý, ngươi bản vương không thể giải thích. Bản vương lại mất tích, không tìm được xác bản vương, mọi người sẽ biết là ngươi bản vương làm. Ngươi bản vương nói cướp ngục đúng là mạo hiểm, đây là bằng chứng!”
Vân Thanh Hiền lạnh mặt. Bây giờ tên đó đã hiểu vì sao Trác Dĩ Thư không đấu lại Cư Mộc Nhi. Tên đó đã hiểu.
Vân Thanh Hiền cắn răng, vung tay về phía Cư Mộc Nhi.
Nghĩ sai là hỏng bét.
HẮN chỉ từng thích một người con gái. Người đó đối địch với hắn, hắn không thể không giết.
Vân Thanh Hiền đưa tay vào cổ Cư Mộc Nhi, nhưng không ngờ rằng lúc này lại có một người nhảy xuống từ nóc nhà. Người đó cầm kiếm, vung kiếm về phía Vân Thanh Hiền.
Trong thoáng chốc, hai người đánh nhau. Cư Mộc Nhi hài lòng kêu to: “Tướng công!”
“Nhị tẩu, là đệ.” Long Tam lên tiếng, “Nhị ca đang ở ngoài kia. Thằng cha Vân Thanh Hiền này võ nghệ khá, chỉ sợ hắn bản vương nghe thấy động tĩnh của mọi người nên chỉ có mình bản vương trong phòng này.”
Nói trắng ra là để không bị Vân Thanh Hiền phát hiện, người võ nghệ cao nhất nấp trong phòng này.
Cư Mộc Nhi đỏ mặt. Cô bản tọa gọi tướng công nhầm người, thật là vô ý. Bên ngoài đã nghe thấy tiếng động trong phòng trong, tất cả xông vào.
Long Nhị đi đầu, chạy vào trong phòng. Vào lúc quan trọng nhất, tên đó không được đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, đúng là mất mặt. Vì thế lên sân khấu phải thật khí thế mới được.
Hắn ta đây quát to “Mộc Nhi!”, định xông qua ôm thì thấy tay nữ nhân ấy toàn vệt thuốc đỏ. Hắn ta đây ngẩn người, muốn hỏi Cư Mộc Nhi làm sao thì thấy mặt Vân Thanh Hiền cũng có vết đỏ bên mặt.
Long Nhị nổi giận: “Mặt hắn sờ cô bản vương?”
Thế là thế nào? Cả phòng bị Long Nhị làm cho dở khóc dở cười. Nhưng Long Nhị gia đã giận sôi lên, không ôm vợ mà chạy về phía Vân Thanh Hiền, còn quát Long Tam: “Mau tránh ra, để lão tử đấu với thằng cha này! Mọe nó, muốn đánh nó từ lâu lắm rồi!”
Phượng Vũ nhảy đến bên Cư Mộc Nhi, đặt cô ấy lên ghế, sau đó nói: “Nhị bá thô lỗ quá.”
Cư Mộc Nhi vui phát khóc. Quả thật cô ấy vừa nghĩ mình sẽ không chạy thoát, không ngờ Nhị gia đến thật.
“Tẩu có muốn ăn không?” Phượng Vũ móc một túi đồ ăn ra, đưa cho Cư Mộc Nhi một miếng. Cư Mộc Nhi ngẩn người: đây là cứu viện hay hội trà?
“Muội sợ tẩu chờ đợi buồn chán nên mang đi.” Phượng Vũ thấy Cư Mộc Nhi không ăn, quả quyết cho vào mồm, sau đó lại đánh giá, “Xem ra Nhị bá không phải đối thủ của Vân Thanh Hiền.”
Phượng Vũ nói không nhỏ, Long Nhị cũng nghe được. Võ nghệ của tên đó không bằng Vân Thanh Hiền, nhưng đây là vấn đề mặt mũi đàn ông! Là mặt mũi!
Hơn nữa, bây giờ nhân chứng vật chứng đều ở đây, gã còn cố ý dẫn theo Khang Vương, Lại bộ và hai viên quan khác cùng người của Hình bộ. Để Hình bộ nhìn ra bộ mặt của Vân Thanh Hiền, chặn trước nội bộ của Hình bộ.
Bây giờ, trước mặt lũ người kia, đương nhiên Vân Thanh Hiền chỉ còn một đường chết, không thể bao biện được. Nhưng sắp chết cũng phải kéo kẻ chết theo, vì thế hắn ta đây dùng tòan lực với Long Nhị.
Long Nhị rơi vào thế hạ phong, đánh cật lực, lại còn nghe thấy tiếng Phượng Vũ, bực bội quát: “Lão Tam, quản người nhà đệ đi.”
Phượng Vũ lạnh lùng nói: “Đừng có vội, cứ lo cho Nhị bá trước, đánh thắng rồi tính chưa muộn.”
Long Tam thấy tình hình không ổn thật, không thể mặc kệ Long Nhị làm gì thì làm, vội vàng tiến lên giúp đỡ, đẩy lùi Vân Thanh Hiền.
Mấy hộ vệ cũng xông lên. Trước mặt coi như không có vị trí cho Long Nhị. Tên đó ngượng ngùng lui ra, còn oán giận mấy người kia: “Chen cái gì mà chen, rõ là ta đây sẽ thắng.”
TÊN ĐÓ vừa lầm bầm vừa lùi về cạnh Cư Mộc Nhi. Cư Mộc Nhi cười ngọt ngào với tên đó: “Dù tướng công không thắng, bản tọa vẫn thích tướng công.”
Long Nhị hừ một tiếng, ho khan hai tiếng, muốn ôm nữ nhân ấy nhưng lại ghét bỏ chỗ thuốc nhuộm trên tay nữ nhân ấy: “Tay nữ nhân ấy thế nào đây?”
“Bản tọa sợ có người ám sát bản tọa trong tù mà mọi người không biết là ai. Vì thế, bản tọa bảo bạn bản tọa đưa thuốc nhuộm ở phường vải chỗ cô ấy cho bản tọa, muốn để lại chút dấu vết trong tù, nhỡ có ai xông vào ra tay thì bản tọa sẽ bôi thuốc nhuộm lên người kẻ đó. Nhị gia nhìn thấy sẽ phân tích, nhận ra ai là hung thủ. Không ngờ rằng việc không ai được thăm bản tọa cũng có tác dụng.”
“Vậy giờ còn bám vào quần áo không?”
“Không biết.” Cư Mộc Nhi khẽ lắc đầu, ôm lấy Long Nhị.
Long Nhị cũng kệ: “Quần áo của gia rất đắt tiền.”
Cư Mộc Nhi bôi lên quần áo của mình, Long Nhị lại bảo: “Xiêm hắn trên người cô lão phu cũng không ít bạc.”
Cư Mộc Nhi tỏ vẻ mất hứng: “Vậy sau này Nhị gia đừng lại gần lão phu, cứ ôm bạc đi.”
“Thôi thôi thôi. Bà cô nàng bản vương đúng là không làm người bản vương vui được.” Long Nhị nói vậy nhưng vẫn ôm Cư Mộc Nhi vào lòng.
Bên này đấu võ mồm xong, bên kia đấu võ tay cũng chấm dứt. Vân Thanh Hiền bị áp giải quỳ trên mặt đất. Bột thuốc độc của tên đó lão phu để trên mặt bàn, chưa nói đến vụ án của Sư Bá Âm, chỉ là cướp ngục giết người cũng đủ định tội.
Long Nhị hết sức hài lòng khi thấy tên đó bản vương thảm hại như thế. TÊN ĐÓ ôm Cư Mộc Nhi đủ rồi thì đặt cô ấy xuống ghế, sau đó lấy túi đồ ăn của Phượng Vũ đưa cô ấy: “Cô ấy ăn chút gì đi đã, để bản vương dạy dỗ kẻ kia.”
Sau đó hắn lề rề bước đi, cười với Vân Thanh Hiền, đắc ý hết sức: “Ngươi bản tọa nghĩ rằng bản tọa không đối phó được ngươi bản tọa? Ngươi bản tọa nghĩ rằng bản tọa không tìm được bằng chứng? Bản tọa cho ngươi bản tọa biết, bản tọa không thiếu gì cách. Lật đổ Đinh Thịnh là bước đầu. Ngươi bản tọa cho là trời giúp ngươi bản tọa? Đó là do gia làm! Chó cắn chó, dù ngươi bản tọa hay lão già kia chiếm thế thượng phong thì gia cũng chẳng thiệt gì. Chỉ cần các ngươi bản tọa đi bước một là gia đi được bước hai. Có điều ngươi bản tọa thật sự độc ác nên ngươi bản tọa thắng Đinh Thịnh. Ngươi bản tọa càng đắc ý càng sơ hở. Vì thế bản tọa đứng sau ra kế liên hoàn, ngươi bản tọa không thể không che giấu mãi được.”
“Hôm nay Nhị bá đắc ý vênh váo thật đấy.” Phượng Vũ không nói to, nhưng Long Nhị vẫn nghe thấy. Tên đó quay đầu lườm Long Tam. Long Tam lại liếc vợ mình. Phượng Vũ nhét đồ ăn vào mồm, trật tự.
Long Nhị hài lòng, lại quay sang nói với Vân Thanh Hiền: “Hôm nay nhân chứng vật chứng ở đây, trước mắt cứ giam cậu lại, để cậu xem phu nhân nhà cậu bị thẩm vấn thế nào. Cậu yên tâm, mỗi người các cậu phạm một tội, bản vương sẽ làm cho các cậu phải chịu phạt đàng hoàng. Dám ra tay với Mộc nhi nhà bản vương, cậu không nhìn xem tướng công của cô bản vương là ai?”
Vân Thanh Hiền nhíu mày, sao lại liên quan đến Đinh Nghiên Hương? Nếu như chuyện bị bại lộ, vụ án bắt cóc người hắn sẽ nhân, sao lại liên quan được đến Đinh Nghiên Hương?
Khang Vương ra sức ho khan, nhắc nhở Long Nhị: “Nhị gia, Hoàng bảng đã dán rồi.”
Hoàng bảng viết: Cư Mộc Nhi bị xóa tên trong Long gia. Vì cô bản tọa được Thái hậu chỉ hôn, vì thế nên ra khỏi Long gia cũng thật kỳ công.
Nói đến chuyện này, Long Nhị rất tức giận. Tên đó liếc mắt nhìn. Tên đó làm việc lớn, tiêu diệt một tên quan lại độc ác cho triều đình, vậy mà Hoàng thượng còn chỉnh tên đó. Cũng không sao, nhưng trong lúc tên đó thể hiện uy phong, sao mọi người cứ phải kéo tên đó?
Long Nhị liếc nhìn Cư Mộc Nhi. Nàng bản vương không có phản ứng gì với từ Hoàng bảng. Hay nàng bản vương chưa biết? Dù sao thì tối nay tên đó cũng đưa nàng bản vương về nhà, ai muốn để ý đến Hoàng bảng.
Long Nhị đanh mặt, cứng rắn nói với Vân Thanh Hiền: “Đối phương biết vì sao phủ doãn đại nhân không đến bắt đối phương không? Bởi vì ông ấy đang chờ ở phủ nha. Có người đánh trống báo án, tố cáo phu nhân Vân phủ Đinh Nghiên Hương sai người mưu sát.”