Ba Lần Gả
Chương 92: Gặp nạn trong ngục. Bị nhốt trong nhà

Cập nhật lúc: 2026-07-18 03:30:28 | Lượt xem: 6

Cuối cùng Cư Mộc Nhi cũng ngủ.

Nữ nhân ấy ôm gậy chống, ngoẹo đầu ngủ, tựa vào màn đầu giường, giày cũng không cởi, xiêm gã chỉnh tề. Nữ nhân ấy không biết đã đến giờ gì, chỉ thấy càng lúc càng mệt mỏi, không mở nổi mắt, ngủ mất.

Cũng không biết qua bao lâu, nàng bản tọa đột nhiên tỉnh giấc.

Cô bản vương chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy tiếng “cạch”, giật mình.

Có người đến!

Là Nhị gia, tên đó đến đón cô ấy.

Cư Mộc Nhi muốn lên tiếng gọi, lại nghĩ là vượt ngục thì đừng nên nói gì.

Người đến cũng không nói, chỉ tiến lại gần, “suỵt” một tiếng ý bảo nàng lão phu yên lặng. Cư Mộc Nhi gật gật đầu, đưa tay ra. Người đó dắt tay nàng lão phu đi, tay kia cầm gậy, dẫn nàng lão phu ra ngoài.

Ra khỏi phòng giam, không có tiếng động, chỉ có tiếng ngục tốt ngáy o o.

Đi khoảng vài bước, người đó dừng lại, kéo tay Cư Mộc Nhi ngồi xổm xuống, đặt tay cô ấy vào một chiếc rương lớn. Cư Mộc Nhi sờ xong thì thấy hẫng, sau đó được đặt vào trong rương.

Người đó vuốt tóc nàng bản tọa, ý bảo đừng sợ, sau đó nhẹ nhàng đóng nắp rương lại.

Cư Mộc Nhi không sợ tối, cô ấy đã quen với bóng tối. Chỉ có điều không gian bó buộc làm cô ấy thấy khó chịu. Cô ấy đưa tay sờ, trên nóc rương có mấy lỗ, chắc là để cô ấy thở.

Cô ấy ngay lập tức cảm thấy rương bị nhấc lên, di chuyển ra ngoài.

Dọc đường đi không thấy động tĩnh gì. Không ai hô quát ngăn cản, cũng không có cản trở, Cư Mộc Nhi thuận lợi được đưa ra khỏi nhà lao.

Cô lão phu cảm giác chiếc rương được khiêng đi rất lâu, đi mấy vòng, cuối cùng cũng dừng lại.

Chiếc rương được đặt xuống. Cư Mộc Nhi lắng nghe, không nghe thấy gì, cô ta đây không biết chuyện được thu xếp ra sao, chỉ có thể chờ. Lúc lâu sau, rương được mở ra.

Có người bế Cư Mộc Nhi ra, đặt lên một chiếc xe ngựa. Không ai nói chuyện, Cư Mộc Nhi cũng không nói. Cô ta đây ngoan ngoãn ngồi, không nhúc nhích.

Sau đó, cô ấy nghe tiếng ngồi xuống đối diện, tiếng xe ngựa “lọc cọc” phi về phía trước.

Cư Mộc Nhi nghe tiếng xe ngựa, chờ người đối diện nói nhưng người đó mãi không lên tiếng. Cuối cùng Cư Mộc Nhi cũng lên tiếng: “Gậy của lão phu đâu?”

Người đó đưa một cây gậy sang. Cư Mộc Nhi cầm, sờ sờ, không phải cây gậy của cô ta đây, nhưng cô ta đây không nói gì, cầm gậy trong tay.

Sau đó cô ấy lại hỏi: “Đưa bản tọa đi đâu?”

Lần này, người kia đáp: “Đến nơi bình an, cô ấy đừng sợ.”

Cư Mộc Nhi nghe xong, gật gật đầu, không nói nữa.

Người kia cũng không nhịn được: “Cô ta đây không sửng sốt.”

“Ngạc nhiên. Tướng công ta đây không đến, lại là Vân đại nhân, ta đây rất ngạc nhiên.”

Chấn kinh mà lại thể hiện như vậy.

Vân Thanh Hiền ngẩn người, sau đó nở nụ cười: “Là do thời gian?”

Cư Mộc Nhi nghiêng đầu một chút: “Thì ra là thế. Ta đây đang nghĩ Vân đại nhân tránh được chuyện tướng công đưa ta đây đi, thì ra là thời gian. Vân đại nhân đến trước, phải không?”

“Đúng vậy.” Vân Thanh Hiền tựa vào khoang xe, tên đó rất thích nói chuyện với nàng lão phu, sự thông minh cơ trí của nàng lão phu rất được lòng người, “Long Nhị bận rộn cả chiều, chuẩn bị ngục tốt của phủ nha, rương, kiệu, xe ngựa, người tiếp ứng, đường đi, hành động của Long phủ chậm một chút. Mất công mất sức như vậy, vậy mà lão phu chỉ cần dựa theo sự sắp xếp của tên đó, đến sớm hơn một thời gian là mang được nàng lão phu đi.”

Cư Mộc Nhi cúi đầu. Vân Thanh Hiền lại hỏi: “Bản vương tính toán hay như vậy, cô bản vương có gì muốn nói không?”

Cư Mộc Nhi không nói lời nào.

Vân Thanh Hiền thấy mất mặt, lại hỏi tiếp: “Cô bản tọa không biết giờ, vậy tại sao lại biết không phải Long Nhị? Bởi vì bản tọa không ngồi cạnh cô bản tọa?”

“Nếu ngươi bản tọa ngồi cạnh bản tọa, mùi và động tác của ngươi bản tọa khác tướng công, đương nhiên bản tọa có thể phân biệt được. Nhưng đại nhân lại ngồi đối diện bản tọa, tướng công thì có thể phái người đến chứ không tự đến. Vậy nên đây không phải nguyên nhân.”

“Bởi vì sao? Bản tọa đổi gậy của nàng bản tọa?”

Cư Mộc Nhi khẽ lắc đầu: “Tướng công nói chàng đến đón ta đây, đương nhiên sẽ tự mình đến. Cách chàng cầm tay ta đây không phải là cầm cổ tay, mà là nắm cả tay ta đây vào trong bàn tay chàng. Vì thế, khi cậu vừa dắt ta đây đi, ta đây đã biết không phải.”

Nói đến đây, nàng bản vương bỗng nói: “À, cũng không chắc đó có phải cậu không. Dù sao thì bản vương cũng biết người nắm tay bản vương không phải là tướng công.”

“Là bản vương.” Vân Thanh Hiền đanh giọng nói, “Phải đón nữ nhân ấy ra, đương nhiên bản vương phải tự đi.”

Cư Mộc Nhi cúi đầu, dường như không muốn nói tiếp.

Vân Thanh Hiền lại tiếp tục hỏi: “Đã biết không phải Long Nhị, vậy sao cô ấy không kêu lên, còn đi theo bản vương?”

“Phát hiện ra thì có thể không đi sao?” Cư Mộc Nhi lẩm bẩm, “Bản vương sợ gây náo nhiệt thì đối phương lại ra tay với bản vương. Bản vương không muốn bị thương, cũng không muốn chết, bản vương còn muốn chờ tướng công đến cứu bản vương.”

Một câu nói khiến Vân Thanh Hiền thấy khó thở. Hắn bản tọa bản tọa căm hận nói: “Hắn bản tọa không còn là tướng công của nữ nhân ấy nữa. Hôm nay, Hoàng thượng đã loại nữ nhân ấy ra khỏi Long gia, nữ nhân ấy không còn là Long Nhị phu nhân. Kể từ hôm nay, nữ nhân ấy không còn liên quan đến Long gia nữa.”

Lần này Cư Mộc Nhi giật mình thật. Cô ấy kinh hãi hỏi: “Vì sao?”

“Cô ta đây bị nghi ngờ liên quan đến vụ án giết cả nhà đại thần, lại là phu nhân của Long phủ. Theo quy củ, Hình bộ phải điều tra cả Long phủ, đến phủ tìm bằng chứng. Nếu điều tra ra cô ta đây có vấn đề thật, Long phủ sẽ gặp bất hạnh.”

Lời này khiến Cư Mộc Nhi mím chặt môi. Đây là điều cô bản vương lo sợ.

Vân Thanh Hiền cười nhạt: “Nhưng Hoàng thượng thiên vị Long gia, không chỉ không cho phép tìm bằng chứng ở Long Nhị, còn tuyên bố với quần chúng rằng cô bản vương không còn là người của Long phủ nữa. Kể từ đó, dù cô bản vương có mắc tội gì, Long phủ cũng thoát thân.”

Cư Mộc Nhi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nàng lão phu lại nghe Vân Thanh Hiền nói tiếp: “Đáng ra Long phủ sắp gặp họa rồi, vậy mà chỉ vì mấy lý lẽ chúng là tam đại trung lương là thoát thân. Con cháu hưởng phúc, người của Long gia cũng được thế thôi.”

Lời này cũng hơi vô lý, ngập tràn hận thù cá nhân, Cư Mộc Nhi hoàn toàn không muốn để ý nên ngậm miệng không nói gì.

Hình như Vân Thanh Hiền cũng hiểu mình lỡ lời, mất phong độ trước mặt Cư Mộc Nhi, vì thế hắn bản vương bản vương cũng im ắng. Hai người cứ im ắng cả đoạn đường.

Đi tiếp nhưng không biết đi đâu. Cư Mộc Nhi không nhịn được lại hỏi, nhưng Vân Thanh Hiền chỉ nói: “Dẫn nàng ta đây đến một nơi yên ổn.”

“Đó là nơi nào?”

Vân Thanh Hiền không đáp, lại nói: “Hôm nay Hoàng thượng tức giận, ra lệnh buộc phải điều tra cho rõ ràng vụ án của Sư Bá Âm. Sáng sớm mai, nàng lão phu sẽ phải chuyển đến đại lao của Hình bộ nhận phạt. Dù ở đâu nàng lão phu cũng không được thoải mái. Hơn nữa, có bằng chứng mà nàng lão phu không chịu nhận, sẽ phải chịu hình. Nếu không đưa nàng lão phu ra, nếu mai đi, sợ là nàng lão phu sẽ không có ngày nào tốt đẹp.” Vân Thanh Hiền lại nhìn Cư Mộc Nhi, “Sức khỏe nàng lão phu không tốt, sợ không chịu được cực khổ như thế.”

Cư Mộc Nhi cười cười: “Chịu cực khổ cũng chẳng sợ, chỉ sợ lại giống Sư tiên sinh, biến thành câm điếc trong đại lao, cuối cùng lại phải chịu tội chết. Ta đây đã mù rồi, câm điếc nữa thì coi như bỏ đi. Ta đây không có danh tiếng như Sư tiên sinh, không biết liệu Hoàng thượng có muốn lắng nghe từ khúc của ta đây trước khi chết không. Nếu có, chắc rằng ta đây cũng chỉ có thể chơi lại từ khúc kêu oan của Sư tiên sinh lần nữa.”

Vân Thanh Hiền nghe giọng châm chọc của cô ấy, đanh mặt cô ấy. Tên đó bản vương nhịn mãi, cuối cùng không nói nữa.

Xe ngựa đi mãi, cuối cùng cũng ngừng lại.

Vân Thanh Hiền xuống xe, ôm eo Cư Mộc Nhi, nhảy xuống. Cư Mộc Nhi cả kinh, sau khi xuống thì vội vàng lùi ra, giữ khoảng cách với tên đó lão phu. Vân Thanh Hiền cũng không nói, kéo cổ tay cô ấy, đi về phía trước.

GÃ bản tọa không đi nhanh, nhưng Cư Mộc Nhi vẫn va vấp. Đi một lúc lâu, họ đến một căn nhà nhỏ.

“Ở đây rất bình an, không có ai đến.” Vân Thanh Hiền nói như vậy, đặt Cư Mộc Nhi lên một chiếc ghế.

“Cô lão phu mệt không? Bên trong có giường, ở đây cũng có nước, đói thì có thể ăn chút đồ ăn.”

Cư Mộc Nhi khẽ lắc đầu: “Đối phương muốn xử lý ta đây thế nào?”

“Tạm thời chưa nghĩ ra.”

Đáp án này khiến Cư Mộc Nhi phải hít sâu.

Vân Thanh Hiền nhếch mép, lại nói: “Bản tọa mất công cứu cô bản tọa ra đương nhiên không phải để giết cô bản tọa.”

“Nếu thật lòng muốn cứu ta đây, đối phương sẽ để tướng công dẫn ta đây đi.”

“HẮN không phải tướng công của nàng lão phu. Hơn nữa, hắn có thể đưa nàng lão phu đi đâu? Nếu nàng lão phu biến mất, nhất định Long Nhị sẽ bị nghi ngờ, toàn bộ phủ nha và Hình bộ sẽ theo dõi hắn, Hoàng thượng sẽ không bỏ qua hắn. Nhất định nàng lão phu không thoát được. Long phủ cũng sẽ gặp họa. Sao nàng lão phu không nghĩ vậy?”

“Nếu thế thì cậu nên cảnh cáo tướng công, đừng để chàng hành động thiếu suy nghĩ. Như vậy thì lão phu không bỏ trốn, Long gia không gặp chuyện. Cậu theo kế của chàng để cướp lão phu ra trước, cuối cùng điều tra thì mọi đầu mối bằng chứng đều đổ lên đầu tướng công. Cậu là kẻ quỷ kế đa đoan, lòng dạ bất lương, thế mà còn ra vẻ chính nghĩa nghiêm túc như vậy được à?”

Vân Thanh Hiền cười cười: “Quả nhiên đầu óc nữ nhân ấy hoạt động nhanh thật. Đúng là lão phu nghĩ như thế. Long Nhị không tìm được nữ nhân ấy, lại còn phải mang trên người tội danh cướp ngục, đến lúc này Hoàng thượng cũng không bảo vệ được hắn.”

“Vì thế ngươi ta đây hẳn là muốn giết ta đây.” Cư Mộc Nhi căng thẳng đến độ nắm chặt cây gậy không phải của mình, “Ngươi ta đây không giết ta đây, sẽ có ngày tướng công tìm được ta đây. Khi đó, âm mưu của ngươi ta đây sẽ bị vạch trần. Tội cướp ngục không hề nhỏ, nếu truy cứu đến động cơ thì Vân đại nhân sẽ gặp phiền toái, làm sao ngươi ta đây có thể để ta đây sống sót?”

Vân Thanh Hiền khẽ gật đầu, thản nhiên thừa nhận: “Cô ấy nói không hề sai chút nào. Vậy nên lão phu chưa nghĩ ra nên làm gì. Lão phu không muốn giết cô ấy, nhưng cô ấy không chết thì lại là một mối họa. Lão phu nghĩ cướp cô ấy ra cũng là một mối họa. Mộc nhi, cô ấy thông minh như vậy, hay cô ấy nghĩ hộ lão phu đi?”

Cư Mộc Nhi cắn môi, không nói năng.

Vân Thanh Hiền ngồi phía trước cô ấy, nhìn vẻ mặt hơi mệt mỏi của cô ấy, cũng không nói gì.

Số phận luôn đối xử với gã như vậy. GÃ tha thiết ước mơ, cầu mà không được. Nếu không thể có, vậy phải phá hủy.

Vân Thanh Hiền cảm thấy mơ màng. Cư Mộc Nhi lại hỏi: “Mắt của bản tọa là do cậu bảo Kỳ đại phu làm?”

Vân Thanh Hiền đờ mặt, không trả lời. Cho dù tên đó lão phu lạnh lùng độc ác thế nào chăng nữa, một khắc trước tên đó đang nghĩ rằng mình thích người phụ nữ này, một khắc sau đã bị nàng lão phu vạch trần chuyện độc ác tên đó làm với nàng lão phu, tên đó cũng cảm thấy vô cùng cực lúng túng.

Vân Thanh Hiền không đáp, Cư Mộc Nhi cũng xác định. Nếu không phải hắn ta đây làm, nhất định hắn ta đây sẽ mở miệng cãi lại.

“Trước kia, ngươi ta đây muốn g**t ch*t ta đây, đúng không?” Để ta đây bị bệnh lâu ngày, chết đột ngột, không thể điều tra được, đúng không?”

Vân Thanh Hiền khẽ cắn môi, cuối cùng thừa nhận: “Chung quy là, bản vương không bỏ được.”

Trong phòng im ắng.

Vân Thanh Hiền thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Bản vương bảo ông bản vương dừng thuốc, nhưng nữ nhân ấy đã mù rồi. Vì vậy bản vương nghĩ cũng tốt. Nữ nhân ấy còn sống, bản vương cũng có thể chăm sóc nữ nhân ấy.”

Cư Mộc Nhi không nhận lời này, cũng nói: “Kể ra Vân đại nhân cũng đã có quyết định đúng.”

“Đúng vậy.”

“Vân đại nhân đã khẳng định việc này với bản tọa, vậy chắc chắn không thể để bản tọa sống.”

“Thật ra, ba năm trước đáng ra không nên để cô ấy sống, bản tọa nhất thời mềm lòng, để lại hậu quả đồ sộ cho hôm nay.”

“Thật ra bước nào của đại nhân cũng có sơ hở. Nếu phu nhân nhà đại nhân không đến ép hôn, lão phu cũng không gả cho tướng công. Nếu như lão phu chưa vào Long phủ, có lẽ đến giờ này ngày này, lão phu sẽ bị Trác Dĩ Thư thuyết phục, không còn suy nghĩ đến vụ án của Sư tiên sinh nữa.”

“Hương nhi chẳng qua chỉ muốn làm bản tọa hài lòng. Dù không thông minh, nhưng bản tọa không trách cô bản tọa. Cô bản tọa chỉ muốn bản tọa chú ý đến cô bản tọa hơn, là người phụ nữ cần được yêu thương chăm sóc.”

“Thế còn Trác Dĩ Thư?”

“Dĩ Thư?” Vân Thanh Hiền dừng một chút, hỏi Cư Mộc Nhi, “Nữ nhân ấy biết bao nhiêu?”

“Chắc chắn ả lão phu có chuyện với đối phương.”

“Bản tọa biết cô ấy nghĩ thế nào. Chắc chắn cô ấy nghĩ cô ấy có tình cảm với bản tọa nên bị bản tọa lợi dụng, đúng không? Thật ra bản tọa không xấu xa đến vậy.” Vân Thanh Hiền khẽ thở dài, “Cô ấy là người quen cũ từ nhỏ của bản tọa. Không ngờ sau này gặp lại, cô ấy gặp hoàn cảnh đáng buồn, bán mình vào thanh lâu. Bản tọa nghĩ cách giúp cô ấy, mà khi bản tọa gặp rắc rối, cô ấy cũng giúp bản tọa.”

Nói đến đây, hắn bản vương đột nhiên lại nói: “Thật ra bản vương vẫn muốn hỏi nàng bản vương, vì sao Dĩ Thư lại chết? Nhìn thì thấy rõ ràng cô ấy dẫn đám cướp đến tìm nàng bản vương, nhưng cuối cùng lại chết. Bản vương vẫn không hiểu được nàng bản vương làm thế nào?”

“Bản vương phát hiện ra thân phận của ả bản vương nên đề phòng từ trước. Hơn nữa, con người ai cũng tò mò, bản vương kéo dài thời gian, để ả phân tâm mới thoát được. Hơn nữa, đúng lúc hộ vệ của Long phủ đến, thế nên bản vương không chết.”

Vân Thanh Hiền không nói gì rất lâu. Từ lần đó, hắn ta đây ta đây đã biết gậy của Cư Mộc Nhi có chốt, nhưng hắn ta đây vẫn cho rằng Cư Mộc Nhi chỉ là một cô gái mù mong manh, không võ nghệ, không đấu lại được Trác Dĩ Thư. Hôm nay nghe Cư Mộc Nhi nói, hắn ta đây ta đây đã hiểu. Nàng ta đây có đề phòng, nhất định sẽ nói lời mê hoặc, khiến Trác Dĩ Thư không nhận ra.

Tên đó bản tọa lại hỏi: “Sao nàng bản tọa biết cô ấy không phải Lâm Duyệt Dao?”

Cư Mộc Nhi khẽ lắc đầu. Bây giờ cô ấy không có tâm trạng giải thích cho gã từng việc một. Cô ấy chỉ nói: “Giấy không gói được lửa mà thôi. Cầm sử của Tây Mẫn quốc đến chơi nên lão phu nghe được tiếng cầm của Lâm Duyệt Dao thật.”

“Thì ra là thế.” Vân Thanh Hiền dừng một chút, dịu dàng nói, “Chuyện cô ấy muốn giết nữ nhân ấy không phải do lão phu bày ra. Lão phu cũng không biết cô ấy tìm người lén đến quán rượu.”

“Nhưng việc ả truyền tin cho đối phương, cũng tìm nơi có mặt Đinh đại nhân thì là ý của đối phương, đúng không?”

Vân Thanh Hiền lại thừa nhận: “Đinh Thịnh làm người không đàng hoàng. Ta đây nắm rõ hành tung của ông ta đây, ông ta đây thường xuyên ăn chơi đàng đ**m, liên tục mở tiệc chiêu đãi. Vì thế, ta đây không cần phí công thì Dĩ Thư cũng biết được ông ta đây đi đến đâu, nơi ông ta đây đang ăn uống ta đây nắm rõ trong lòng bàn tay. Như vậy, thần không biết quỷ không hay, không phải gặp mặt trước, cũng không phải lo lắng việc người khác phát hiện ra mối liên hệ của chúng ta đây. Nếu có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn thì mọi người cũng nghi ngờ Đinh Thịnh. Cách này vẫn dùng rất tốt, chưa bao giờ sai.”

Cư Mộc Nhi không thể không thừa nhận rằng đây đúng là một chiêu rất hay.

“Nhưng cô ấy muốn giết cô bản tọa. Đó không phải ý của bản tọa.”

Vân Thanh Hiền lại lặp lại. Cư Mộc Nhi thấy buồn cười. Chẳng phải do tên đó bày ra thì thế nào, hôm nay đàng nào tên đó cũng định giết nàng bản tọa, nói thế có nghĩa lý gì?

“Lão phu biết.” Cư Mộc Nhi nói, “Muốn giết lão phu, Vân đại nhân phải dùng cách không để lại đầu mối, không thể làm chuyện liều lĩnh như ả được. Giống như hôm nay vậy, nếu lão phu chết chắc không ai tìm được. Mọi người chỉ biết đuổi theo, điều tra tướng công và Long phủ, còn dù tướng công nghi ngờ Vân đại nhân thì cũng không bắt được nhược điểm.”

Vân Thanh Hiền khẽ gật đầu, quả thực tên đó cũng thấy mình tính kế quá hay. Thắng được Long Nhị một bước, tên đó bản tọa cảm thấy khá đắc ý.

“Nhưng cậu hãm hại ta đây vào tù, vu oan rằng ta đây có liên quan đến vụ oán của Sư tiên sinh, chẳng nhẽ cũng là do không muốn, không làm?”

Vân Thanh Hiền hơi khựng lại: “Việc này thật sự không phải do lão phu làm.”

Tên đó bản vương thấy Cư Mộc Nhi có vẻ không tin, lại nói: “Đã đến đây rồi thì việc gì bản vương phải lừa nàng bản vương. Đây quả thực bản vương không làm. Bản vương tra hỏi hai tên cướp, bọn chúng nhất định nói thế, không chịu khai ra kẻ sai bảo đằng sau, có tra tấn cũng nhất định ngậm chặt miệng. Bản vương nghi đây là do Đinh Thịnh làm. Dù sao cũng là do bản vương đưa ông bản vương vào lao, chắc chắn ông bản vương sẽ muốn trả thù. Kéo nàng bản vương vào, lôi ra vụ án năm đó, quả là không ít phiền phức. Hơn nữa, việc mua chuộc phạm nhân cung cấp lời khai giả cũng là chuyện ông bản vương thường làm.”

Cư Mộc Nhi nhíu mày. Hình như việc này không đúng lắm.

Quả nhiên Vân Thanh Hiền cũng nói: “Bản tọa đã ra tay trước với ông bản tọa, đã lường trước mọi thủ đoạn và dùng người của ông bản tọa, chuẩn bị đầy đủ rồi mới ra tay với ông bản tọa. Không phải không có khả năng ông bản tọa dùng chiêu này đối phó với bản tọa, nhưng vẫn không ổn lắm. Dù sao ông bản tọa cũng đang gặp nhiều rắc rối, tội gì phải làm vậy. Hơn nữa, ông bản tọa đang ở trong tù, bản tọa không nghĩ ra ai có thể giúp được ông bản tọa. Vậy là cũng nghi ngờ Long Nhị.”

“Tướng công?”

Vân Thanh Hiền gật gật đầu thừa nhận: “Quả thật bản tọa nghi ngờ hắn. Nhưng bản tọa hoàn toàn không nghĩ ra được việc hãm hại nàng bản tọa có ích gì cho hắn? HẮN không phục việc Thái hậu chỉ hôn nàng bản tọa lần nữa thì cũng không cần phải làm vậy. Nếu hắn muốn đối phó với bản tọa, vậy thì không dùng được gì. Những chỗ nàng bản tọa biết đến bản tọa đều có thể đi trước, loại bỏ hết mọi điều khả nghi, nàng bản tọa không biết gì thì kết quả là đây. Hơn nữa, bản tọa tin chắc rằng dù nàng bản tọa có khai hay không thì cũng vô ích, bởi vì nàng bản tọa không có bằng chứng xác thực trong tay. Nếu có bằng chứng, nàng bản tọa đã tố giác bản tọa với triều đình từ sớm rồi, đúng không?”

Cư Mộc Nhi á khẩu. Đúng là đám người kia không có căn cứ xác đáng. Với đầu óc của Vân Thanh Hiền thì phủi bỏ mọi quan hệ cũng không khó.

Vân Thanh Hiền nói tiếp: “Nữ nhân ấy vào ngục, Long Nhị lúng túng, ít ra bề ngoài là thế. Hơn nữa, nữ nhân ấy mờ mịt, lo lắng, vậy việc này chẳng ai được lợi. Long gia còn gặp hiểm nghèo hơn. Vì thế, bản tọa không khẳng định được là ai làm.”

Cư Mộc Nhi khẽ cắn môi, dù là ai làm thì cũng hết cách. Nếu cô ấy chết thật, nhất định Long Nhị sẽ điều tra cho rõ ràng, cô ấy tin rằng hắn sẽ không để cô ấy phải chết oan.

“Vân đại nhân định để bản tọa chết như thế nào?”

“Bản tọa không muốn tay dính máu.”

“Vậy là phải dùng độc?” Cư Mộc Nhi hỏi, “Giống như trước đây, ngươi bản vương hạ độc cả nhà Sử Thượng thư?”

Vân Thanh Hiền không nói gì. Cư Mộc Nhi lại hỏi: “Vân đại nhân đã chuẩn bị độc sẵn rồi?”

Vân Thanh Hiền không đáp.

Cư Mộc Nhi khẽ thở dài: “Ta đây hỏi thừa rồi. Đương nhiên Vân đại nhân đã chuẩn bị.” nữ nhân ấy lại nói thêm, “Vân đại nhân, ta đây có chuyện muốn nhờ.”

Vân Thanh Hiền trả lời: “Nàng ta đây cứ nói đi.”

“Trước khi ra tay, xin đại nhân hãy nói với lão phu một tiếng. Như vậy… ít nhất… trước khi chuyện phát sinh, lão phu không phải lo lắng đề phòng nữa.”

Vân Thanh Hiền nhắm mắt, cảm thấy rất không dễ chịu, nhưng vẫn đáp: “Được.”

Cư Mộc Nhi thở phào, khẽ nhúc nhích trên ghế, dường như thả lỏng người.

“Bản tọa an tâm rồi.” Nàng bản tọa nở nụ cười, nhìn như thể gã đã làm rất nhiều chuyện tốt cho nàng bản tọa.

Điều này khiến Vân Thanh Hiền càng khổ sở hơn, tên đó bản vương không nhịn được mà nói: “Nếu bản vương dẫn nữ nhân ấy đến một nơi, có người hầu hạ, không lo cơm áo. Nữ nhân ấy có thể chơi cầm, làm chuyện làm thích, nhưng nữ nhân ấy không thể đi đâu hết, cũng không có ai nhận ra. Trên đời này, không còn ai tên Cư Mộc Nhi, nữ nhân ấy có bằng lòng không?”

“Ý đại nhân là nếu bản tọa chịu nghe lời, giấu mình, mai danh ẩn tích thì không phải chết, đúng không?” Cư Mộc Nhi cười cười, “Bản tọa đồng ý, đại nhân tin không?”

Nụ cười và tiếng nói của nữ nhân ấy như cái gai đâm vào mắt Vân Thanh Hiền. GÃ chộp lấy ấm trà trên bàn, rót hai chén trà uống mới bình tĩnh lại.

Đương nhiên tên đó không tin.

Mặc dù trước khi cướp ngục, hắn đã ngẫm nghĩ cẩn thận kế hoạch, ý tưởng này lóe lên trong đầu nhưng hắn tức thì bỏ qua. Cư Mộc Nhi không phải loại người để mặc cho người khác định đoạt cuộc sống của mình. Hắn không khống chế được nàng ta đây. Năm đó hắn cũng cho rằng nàng ta đây đã mù thì không làm được gì, cuối cùng mọi chuyện đều từ nàng ta đây mà ra.

Cô ấy không chết, cô ấy thành một tai họa.

Thậm chí nữ nhân ấy biết hắn bản tọa muốn giết nữ nhân ấy, nhưng cũng không hề tỏ ra sẽ giữ miệng để giữ mạng. Bởi vì nữ nhân ấy biết: nữ nhân ấy có nói hắn bản tọa cũng không tin.

Vân Thanh Hiền rất phiền não. Tên đó ước gì Cư Mộc Nhi không phải người phụ nữ như thế. Nếu nữ nhân ấy không thông minh như vậy, không đặc biệt như vậy, không chơi cầm xuất chúng như vậy…

Cô bản vương là người con gái chơi cầm hay nhất gã từng gặp. Thần thái chơi cầm của cô bản vương, chơi cầm đến hạnh phúc, quả là giống nương gã như đúc.

Vân Thanh Hiền mãi không nói thêm gì, Cư Mộc Nhi lại có rất nhiều điều muốn hỏi.

“Vân đại nhân, ta đây chết rồi, đối phương định kết thúc vụ án của Sư tiên sinh thế nào?”

“Cái này không khó. Lần trước, cầm sử Tây Mẫn quốc Nhã Lê Lệ đến chơi, cung cấp cho chúng bản vương một đầu mối quan trọng. Đó chính là Sư Bá Âm vốn định thành thân với bà ấy. Nhã Lê Lệ là người thế nào? Cầm uyển ti trưởng của Tây Mẫn Quốc. Đương nhiên bà ấy cực kỳ yêu cầm. Trước kia, mọi người nghi ngờ, không hiểu vì sao lại phải đoạt cầm phổ từ tay cầm thánh, hôm nay đã có đáp án. Một từ khúc tuyệt diệu như thế, ông bản vương lại muốn dâng làm sính lễ cho Nhã Lê Lệ. Sử đại nhân lại không muốn từ bỏ thứ yêu thích. Vì thế, Sư Bá Âm nổi nóng, mua thuốc độc về giết người. Về phần kêu oan ở pháp trường, chẳng qua cũng chỉ là câu chuyện kể về ông bản vương và Nhã Lê Lệ mà thôi.”

Cư Mộc Nhi nghe xong, suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu: “Quả là biên diễn rất tốt. Lôi cả Nhã Lê Lệ đại nhân vào, lại khiến bà ấy không kêu oan được, chặn được miệng các cầm sư. Duy trì kết quả xét xử vụ án đó, giữ mặt mũi cho Hình bộ, Hoàng thượng cũng dễ ăn nói.”

“Vậy nên chỉ còn Long Nhị và Long phủ là gặp phiền phức.”

Cư Mộc Nhi khẽ gật đầu: “Tướng công sẽ dạy dỗ đối phương cẩn thận!” Giọng kia thể hiện sự so sánh Nhị gia tốt hơn hắn bản vương bản vương rõ rệt.

Vân Thanh Hiền cười nhạt: “Qua đêm nay, Long gia sẽ gặp tai ương ngập đầu. Cướp ngục, kháng chỉ, không chịu giao người, không tuân theo luật pháp, tiếp tục truy cứu sẽ tìm ra rằng trên giang hồ, Long Tam có liên quan đến án mạng, việc làm ăn của Long Nhị không sạch sẽ, Long Đại ở tiền tuyến chắc chắn cũng có không ít nhược điểm.” tên đó ngừng lại một chút, khẽ nói, “Nữ nhân ấy nói xem, Long Nhị còn có thời gian mà đối phó với bản vương à?”

Cư Mộc Nhi vẫn giữ câu đó: “Dù lão phu không thấy được lúc đó, nhưng tướng công chắc chắn sẽ dạy dỗ cậu cẩn thận.”

“Hình như nữ nhân ấy rất có lòng tin với hắn.” Vân Thanh Hiền nheo mắt, “Thật muốn giữ nữ nhân ấy đến ngày đó, để nữ nhân ấy xem Long Nhị cầu xin tha thứ dưới chân thuộc hạ lão phu thế nào.”

“Nếu đại nhân muốn giữ lại mạng ta đây, đương nhiên ta đây không phản đối.”

Vân Thanh Hiền cười ha hả: “Đến lúc này rồi nàng ta đây còn đùa được. Nàng ta đây nghĩ rằng nếu nàng ta đây kéo dài thời gian, Long Nhị sẽ cứu nàng ta đây?”

“Ai mà chả muốn giữ lại một chút hy vọng?”

Hy vọng?

Vẻ tươi cười cứng đờ trên mặt Vân Thanh Hiền. TÊN ĐÓ bản vương cũng từng ngập tràn hy vọng, cũng phải trải qua thất vọng, tên đó vẫn luôn tự nói rằng mình còn hy vọng. Vì vậy, cứ hy vọng cho đến khi thất vọng, rồi tuyệt vọng.

“Mộc nhi, có phải trong lòng cô bản tọa, bản tọa là kẻ độc ác không?”

Cư Mộc Nhi mím chặt môi.

Vân Thanh Hiền nhìn cô ấy, bật cười: “Thật ra cô ấy cũng biết không ít chuyện. Cô ấy không dám nói, lại không dám hỏi, sợ lão phu nhận ra Long Nhị biết gì. Cô ấy sợ lão phu biết rồi thì sẽ quay ra đối phó với Long Nhị, có phải thế không? Không sao, lão phu không sợ kéo dài thời gian. Khi đến ngục, Long Nhị không thấy người, nhất định sẽ nghi ngờ lão phu, nhưng cũng không thể tìm đến đây nhanh như vậy. Tên đó không kịp trở tay, còn lão phu lại có đủ thời gian. Lão phu muốn kể cô ấy nghe chuyện của lão phu. Đây là lần cuối cùng trong cuộc đời này, lão phu có thể nói chuyện với cô ấy. Đây có lẽ cũng là lần đầu tiên trong đời, lão phu kể cho một ai đó chuyện này. Cô ấy có muốn nghe không?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiếp theo là canh năm (vừa rồi là canh ba)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8