Ba Lần Gả
Chương 91: Nhiều biến cố. sóng gió bắt đầu
Nghe những lời này, Đinh Nghiên San không biết nên nói “tin” của mình thế nào, không nói nên lời. Cuối cùng cô bản tọa cắn răng hỏi thẳng: “Có phải do tỷ phu làm không?”
Đinh Nghiên Hương trợn mắt nhìn cô lão phu, không nói lời nào.
Đinh Nghiên San lại nói: “Cũng giống như lần lật đổ bố này, lần bắt cóc kia, tỷ chính là đồng lõa của anh bản tọa, đúng không?”
Đinh Nghiên Hương cười nhạt: “Muội bức xúc vì bố nên lại nghĩ chuyện gì xấu cũng do tỷ và tỷ phu làm đúng không?”
“Khi đó, Long Nhị phu nhân sắp thành thân với Long Nhị gia, tỷ phu ôm hận trong lòng nên thuê bọn bắt cóc. Bắt lão phu cũng là để bản thân thoát tội, đúng không? Lần thứ hai, khi tên bắt cóc đó bắt lão phu để trả thù, anh lão phu lại phái hai người giả làm bộ khoái đến đưa người đi, tránh việc bị quan phủ điều tra ra chân tướng. Còn tỷ, tỷ tỷ ruột thịt với lão phu, tỷ không những không ngăn cản hắn, giấu giếm lão phu, mà ngày tiễn lão phu về còn cố tình sắp xếp để lão phu gặp hai kẻ giả bộ khoái kia, để lão phu nghĩ rằng mọi chuyện do bố làm, đúng không?”
Đinh Nghiên Hương tỏ vẻ bất mãn: “Tùy muội nói, muội đã nghĩ rằng đó là tội của tỷ và tỷ phu thì hôm nay tỷ nói gì cũng vô ích.”
“Đúng là tỷ nói gì cũng vô ích.” Đinh Nghiên San cắn môi, “Trước kia, muội không điều tra được, nhưng nay, bố phải ngồi tù, mọi chuyện trong nhà đều vào tay muội. Vì thế, muội kiểm tra hộ vệ, lại hỏi tổng quản thì được biết một năm nay, không có hộ vệ nào rời phủ. Nói cách khác, hai kẻ nghênh ngang thảo luận rằng bố cho bọn chúng một khoản bạc để ngậm mồm ở hậu viện mà bản tọa thấy, căn bản không tồn tại.”
Đinh Nghiên San nhìn tỷ tỷ chằm chằm: “Là người ngoài! Là cố ý lừa gạt! Mà hôm đó, chính tỷ tiễn bản tọa về nhà. Tỷ có cơ hội để người vào, có cơ hội theo dõi hành động của bản tọa, để đám người kia diễn kịch xong thì ra khỏi phủ. Không ai phát hiện, không ai nghi ngờ. Vậy mà bản tọa lại nghĩ chuyện này do bố làm, không truy cứu nữa, không suy nghĩ thêm, không phát hiện được sự thật.”
Đinh Nghiên Hương cười nhạt: “Thật ra muội tự thấy mình đáng thương, vừa bị bắt cóc vừa bị hại, trong khi đường đường là một thiên kim tiểu thư đúng không? Muội nghĩ xem, muội muốn còn không tra được, nhưng chẳng nhẽ bố không điều tra được? Muội luôn miệng nói rằng do tỷ phu của muội làm, chẳng nhẽ bố không biết được? Vì sao ông không truy cứu? Muội là con gái ruột của ông bản tọa đấy.”
Đinh Nghiên San hít sâu.
Đinh Nghiên Hương tiếp tục cười: “Muội vẫn tin rằng không phải do bố làm sao? Nếu không phải do ông ta đây làm, vì sao ông ta đây lại buông tha hung thủ? Đường đường là Thượng thư của Hình bộ, chẳng nhẽ không điều tra được một vụ bắt cóc? Nực cười!” Cô ta đây nghiêng đầu nhìn Đinh Nghiên San, “Hay là, ông ta đây làm, có điều ông ta đây thấy hung thủ vẫn quan trọng hơn muội. Bất kỳ chuyện gì có lợi ích cũng quan trọng hơn con gái ruột của ông ta đây. Ông ta đây bán con gái không vút qua, muội đã hỏi thử chưa? Xem không phải ông ta đây, vậy là ai? Vì sao ông ta đây không bắt kẻ đó? Vì sao?”
Đinh Nghiên San trợn mắt nhìn gương mặt cười cợt của tỷ tỷ mình, khóe mắt cay nồng.
“Ông ấy thế nào cũng là bố của chúng bản tọa. Tỷ luôn nghĩ rằng ông ấy không tốt với tỷ, nhưng dù thế nào, các người hại ông ấy bị ngồi tù, tính mạng như mành treo chuông; các người hủy hoại Đinh gia, cũng là máu mủ thân thích; vậy mà các người còn có thể ra vẻ nghiễm nhiên lẫm liệt như thế sao?”
“Bản tọa đây còn phải thể hiện thế nào nữa?” Đinh Nghiên Hương tỏ vẻ căm giận, “Bản tọa giả vờ đủ rồi. Bản tọa giả vờ hèn mọn, giả vờ nghe lời trước mặt mẹ, giả vờ làm một tỷ tỷ ôn nhu hiền thục trước mặt muội. Bản tọa nói cho muội biết, bản tọa giả vờ đủ rồi! Đinh gia mấy người xong rồi!”
“Đinh gia mấy người?” Đinh Nghiên San thật không dám tin vào tai mình, “Đinh gia mấy người? Vậy tỷ chui từ đâu ra?” Đinh Nghiên San chỉ vào mặt người tỷ tỷ xa lạ đứng trước mặt mình, hai mắt mở to.
Đinh gia xong rồi, bố cô bản vương ngã rồi. Mặc dù ông đã lăn lộn trên quan trường chục năm nay, nhưng thời điểm này, Đinh Thịnh bị bới móc ra thật quá tệ. Hoàng thượng dốc sức điều tra các vụ án trên toàn quốc, các phe phái trong triều đua nhau đào bới khuyết điểm người khác, ai ai cũng cảm thấy bất an, Đinh Thịnh chính là con chim đầu đàn bị mọi người lôi ra để soi mói.
Ai dám bảo vệ ông lão phu? Ai dám nói cho ông lão phu? Tội của Đinh Thịnh không chỉ có một, càng đào sâu sợ rằng càng kinh khủng. Điều tra xong có lẽ khó tránh xử tử. Bây giờ là thời kỳ đặc biệt, vây cánh của Đinh Thịnh cũng bị tấn công không ít, bây giờ tất cả mọi người đều lùi lại, ai cũng muốn tách mình ra.
“Đinh Nghiên Hương, tỷ thì hay rồi. Tỷ cứ cẩn thận Vân Thanh Hiền, cho rằng anh ta đây tử tế? Tỷ tỉnh lại đi. Vì sao anh ta đây bò được lên vị trí Thị lang Hình bộ? Là do bố chúng ta đây cất nhắc! Chưa nói chuyện anh ta đây vong ân phụ nghĩa, dụng tâm ác độc, qua sông đoạn cầu. Anh là kẻ dùng lời ngon tiếng ngọt lừa người, dựa vào tỷ để lấy niềm tin ở bố, trèo lên trên cao, lại còn mượn tay tỷ để làm việc bẩn thỉu. Loại đàn ông lừa đàn bà để mưu cầu quyền lực mà tỷ còn coi như báu vật? Anh ta đây lợi dụng tỷ, tỷ cũng vui sao?”
“Đinh Nghiên San!” Đinh Nghiên Hương đập bàn, nổi giận, “Muội đừng có nói bậy, tướng công đối với tỷ rất tốt, sao muội có thể hiểu được?”
“Muội lại rất hiểu đấy.” Đinh Nghiên San cười nhạt, “Anh bản vương đối với tỷ rất tốt, trong thì bày một nương tử như hoa như ngọc, đầu thì nhớ một nàng bản vương mù có tài chơi cầm siêu phàm. Tỷ còn ngu đần định lấy thiếp cho anh bản vương. À không, đúng rồi, khi đó bản vương không nghĩ ra, giờ lại hiểu rồi. Tỷ không thật lòng muốn anh bản vương lấy thiếp đúng không? Tỷ muốn đưa Cư Mộc Nhi qua cửa Vân phủ, từ đó dễ dàng đối phó, đúng không nào? Ngay cả Thượng thư Hình bộ mà tỷ cũng có thể đẩy ngã được, chỉnh chết một nàng bản vương mù có phải chuyện gì khó khăn đâu? Chỉ tiếc là tỷ gặp rủi ro, không ngờ Cư Mộc Nhi không ngốc, hơn nữa tỷ còn đẩy Cư Mộc Nhi vào lòng Long Nhị, Vân Thanh Hiền có mừng rỡ không nhỉ? Sợ là anh bản vương giận phát điên lên được…”
“Cậu câm miệng!” Đinh Nghiên Hương hét ầm lên. Lời Đinh Nghiên San chọc đúng vào chỗ đau của cô ta đây.
Khi đó cô ta đây không yên lòng, nghĩ rằng thay vì để tướng công nhớ nhung bên ngoài, chi bằng đưa nàng ta đây về nhà. Bề ngoài thì tỏ ra là muốn làm tướng công vui, nhưng thực tế là để giữ người bên mình, muốn làm gì thì làm. Dù sao tướng công cũng thường phải xa nhà, nếu có một kẻ trong nhà mắc bệnh ngoài ý muốn mà qua đời thì cũng không có gì khó nói cả.
Cô bản tọa sai rồi, chỉ sai bước này!
Cô lão phu không ngờ kẻ mù đó lại dám từ chối, thậm chí còn tìm người đàn ông khác. Người khác cũng không sao, cô lão phu có thể đối phó được. Chỉ chẳng ngờ được lại là Long Nhị!
Vì thế, lần này, cô bản tọa gây ra tai họa, không những không cưới được Cư Mộc Nhi về nhà, còn khiến cho Vân Thanh Hiền hoàn toàn mất mặt. Việc này vẫn như cái dằm trong lòng Đinh Nghiên Hương, cứ chạm vào là lại đau nhức. Cô bản tọa thậm chí còn nghĩ rằng vì chuyện này mà tướng công ghét mình, nhưng cũng may thời gian đã trôi qua nhưng Vân Thanh Hiền vẫn đối xử với cô bản tọa như cũ.
Bây giờ, Đinh Nghiên San nhắc lại chuyện xưa, như đâm thẳng vào ngực cô bản vương vậy.
“Cậu câm miệng!” Cô bản tọa hét ầm ĩ.
“Bản vương câm miệng cũng không làm thay đổi được chuyện Vân Thanh Hiền yêu người phụ nữ khác.” Đinh Nghiên San còn hét to hơn, “Đừng có ngu xuẩn. Tỷ chỉ là cái thang cho hắn bản vương leo lên. Giờ đã leo được rồi, liệu tỷ còn giá trị lợi dụng không? Những năm nay, anh bản vương có chấm dứt dây dưa với Cư Mộc Nhi không? Anh bản vương vẫn nhớ mãi không quên. Cư Mộc Nhi gả đi hai lần, anh bản vương vẫn nhớ mãi không quên.”
“Muội nói bậy, tỷ mới là nương tử của chàng. Chàng yêu tỷ.”
Đinh Nghiên San vốn không thèm nghe, tiếp tục gào: “Bây giờ tình hình hỗn loạn, anh bản vương lại nhân cơ hội này để bắt giam Cư Mộc Nhi trong phủ nha, mục đích là gì? Cũng là muốn chiếm cô bản vương ấy cho riêng anh bản vương. Anh bản vương phí công sức như vậy, mạo hiểm như vậy, là vì cái gì? Anh bản vương đối tốt với tỷ, hay muốn tỷ giúp anh bản vương đạt mục đích? Tỷ suy nghĩ một chút xem nào? Nếu anh bản vương thật lòng với tỷ, vậy thì anh bản vương nên cắt đứt hoàn toàn quan hệ với Cư Mộc Nhi, cách cô bản vương ấy xa một chút, nhưng sao anh bản vương không làm vậy? Một mai có gì xảy ra, mọi tâm tư cất nhắc anh bản vương cũng sẽ dành hết cho Cư Mộc Nhi. Anh bản vương có cho tỷ như thế không?”
Đinh Nghiên Hương nghe mà kinh hãi: “Tướng công bắt giam Cư Mộc Nhi? Vì sao?”
“Hỏi tướng công yêu tỷ của tỷ đi,” Đinh Nghiên San thờ ơ nói, “Tỷ đi hỏi anh bản vương, xem vì sao anh bản vương lại lấy tội danh giết người để vu oan cho một cô gái mù? Bây giờ anh bản vương quá rảnh rỗi, không có việc gì làm, tạo ra một vụ án giết người, hay anh bản vương muốn tranh thủ lúc hỗn loạn để đưa người thương vào tù, sau đó tìm cách để nàng bản vương ấy nghe lời? Tỷ có thể hỏi anh bản vương đi.”
Đinh Nghiên Hương lặng thinh.
Đinh Nghiên San bước đến, ngồi xổm trước mặt cô bản vương, cầm tay cô bản vương: “Tỷ tỷ, chúng bản vương là tỷ muội thân nhất, bố đối với tỷ như thế là sai. Nhưng hôm nay, tỷ đừng ghi hận nữa. Cư Mộc Nhi đã gả cho Long Nhị, người không còn gây ảnh hưởng gì nữa, tỷ hãy nhân cơ hội này mà kéo tỷ phu quay về. Long Nhị gia là ai, có thể tùy tiện trêu chọc sao? Hôm nay tỷ phu gặp thuận lợi, nhưng tạo một án oan như thế không phải hành vi sáng suốt, Long Nhị gia chắc chắn cũng không để yên, tội gì rước vạ vào thân. Coi như tỷ hãy mở lòng, thăm dò tỷ phu một chút, khuyên bảo anh bản vương ngay lập tức giải oan cho Cư Mộc Nhi. Nữ nhân ấy ấy ở với Long Nhị gia, tỷ và tỷ phu hòa thuận êm đềm, như thế không tốt sao?”
Đinh Nghiên Hương yên tĩnh một lúc lâu, cuối cùng khẽ gật đầu: “Tỷ sẽ đi hỏi chàng, tỷ sẽ đi hỏi chàng. Muội nói đúng, đúng là không thể để chàng tiếp tục dây dưa với Cư Mộc Nhi nữa.”
Đinh Nghiên San vô cùng cực vui sướng: “Tỷ tỷ, tỷ đồng ý đi khuyên tỷ phu?”
Đinh Nghiên Hương quay đầu mỉm cười với muội muội của mình.
Đêm đó, Đinh Nghiên Hương đi tìm Vân Thanh Hiền. Cô bản tọa dẫn theo nha hoàn, tự mình cầm bát canh bổ đến Hình bộ.
Vân Thanh Hiền thấy cô bản vương qua mà giật mình. Đinh Nghiên Hương chỉ nói thấy anh bản vương không về nhà nên nghĩ anh bản vương bận rộn, vì thế cô bản vương đun canh bổ dưỡng, mang sang cho anh bản vương dùng.
Vân Thanh Hiền cảm ơn, cười cười, khẽ nói rằng hôm nay có vụ án cần xử lý, vì thế anh bản vương không thể về nhà.
“Vụ án gì thế?” Đinh Nghiên Hương hỏi, đặt bát canh lên bàn của Vân Thanh Hiền.
“Cũng không có gì.” Vân Thanh Hiền thuận miệng đáp, lấy tay che tập hồ sơ. Nhưng dù đã đặt lên thì Đinh Nghiên Hương vẫn kịp thấy tên Cư Mộc Nhi. Cô bản tọa thản nhiên cầm bát, đưa cho Vân Thanh Hiền ăn. Sau đó, cô bản tọa tự mình kéo tập hồ sơ sang bên.
Nhân lúc Vân Thanh Hiền cúi xuống uống canh, cô ta đây tức thì lật mở tập hồ sơ. Tốc độ quá nhanh, cô ta đây không nhìn được nội dung cụ thể, nhưng thấy đúng là có mấy chỗ có tên Cư Mộc Nhi.
Đinh Nghiên Hương vẫn tỏ ra bình thường, hầu hạ Vân Thanh Hiền uống canh, sau đó cầm bát, dặn dò anh ta đây chú ý sức khỏe, không làm được nữa thì về nhà nghỉ ngơi. Rồi cô ta đây dẫn nha hoàn rời đi.
Như nghẹn ở họng. Như đâm vào tim.
Ba chữ Cư Mộc Nhi kia khiến Đinh Nghiên Hương cả đêm mất ngủ.
Giường trống vắng, cô lão phu một mình nằm ngủ thấy khó chịu, mà tướng công của cô lão phu thì lại ngồi bên bàn, nhìn tên Cư Mộc Nhi, suy nghĩ chuyện về Cư Mộc Nhi.
Đinh Nghiên Hương càng nghĩ càng khó chịu, nghiến răng đớn đau, gặm đứt móng tay.
Hôm sau, tờ mờ sáng, Đinh Nghiên Hương đã lặng lẽ cải trang, có mặt ở cửa đại lao, ngồi vào một quán ăn ven đường, giả vờ vừa ăn sáng vừa quan sát.
Một lúc sau, cô bản vương thấy Vân Thanh Hiền dẫn hai thủ hạ cưỡi ngựa tới. Đinh Nghiên Hương căng thẳng, cúi đầu ăn cháo, len lén liếc nhìn phía kia.
Thật ra cô lão phu cũng không biết mình đến quá sớm, nhưng khi thấy Vân Thanh Hiền thì cô lão phu nghĩ ra ngay. Nhưng cũng phải chịu. Anh lão phu là quan, điều tra vụ án thì đến đại lao là phàm thường, cô lão phu không thể tranh cãi với anh lão phu được. Nhưng cô lão phu vẫn khổ đau. Cô lão phu nhìn Vân Thanh Hiền xuống ngựa, đi nhanh vào trong đại lao.
Vân Thanh Hiền ở trong đó thật lâu. Lâu đến nỗi mấy người quanh Đinh Nghiên Hương đã ăn được vài bát cháo, lâu đến nỗi cháo trong bát của cô ta đây nguội lạnh, mà lòng của cô ta đây cũng như bát cháo đó, buốt giá.
Một lúc sau, một chiếc xe ngựa “lộc cộc” đi đến. Đinh Nghiên Hương nhận ra đó là xe ngựa của Long phủ. Bên cạnh có một người cưỡi ngựa, là hộ vệ Lý Kha của Long phủ.
Vài người nhảy xuống từ xe: Cư phụ, Tô Tinh, Đinh Nghiên Hương nhận ra. Sau đó có hai người nhảy xuống, Đinh Nghiên Hương giật mình. Đó là vợ chồng Trần Lương Trạch.
Cư phụ trông tiều tụy, có vẻ không ngủ ngon. Trần Lương Trạch nhìn có vẻ sốt sắng, cẩn thận đỡ Cư phụ, Tô Tinh dẫn đường phía trước cùng Lý Kha, Trần Liễu thị từ từ bước, tỏ vẻ không tình nguyện.
Mọi người nói mấy câu với ngục tốt, ngục tốt dẫn lũ người kia vào. Trần Liễu thị không muốn vào, cuối cùng ở lại bên ngoài.
Hơn giờ trôi qua, Trần Liễu thị sợ nắng nên đi về phía Đinh Nghiên Hương, đứng dưới tán cây mát mẻ. Đinh Nghiên Hương thấy cô tức giận nhìn về phía đại lao, giật mình. Cô lão phu bước đến hỏi: “Vị phu nhân này có người thân trong đó sao?”
“Không có.” Trần Liễu thị không nhìn cô bản vương, chỉ tức giận đáp, “Đó cũng chẳng phải người thân của bản vương.”
“Bản tọa thấy phu nhân tỏ vẻ bất bình, còn tưởng rằng người nhà của phu nhân bị oan. Liệu bản tọa có thể giúp đỡ gì đó chăng?”
“Giúp đỡ?” Bây giờ Trần Liễu thị mới liếc mắt nhìn Đinh Nghiên Hương, “Không cần giúp. Cô lão phu là người cũ của tướng công, vẫn không rõ ràng, lão phu không muốn giúp đỡ gì hết.”
Đinh Nghiên Hương khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Cô bản tọa không nói gì, chỉ đứng cạnh Trần Liễu thị. Hình như Trần Liễu thị cũng nhận ra mình nói thế không ổn, vội chữa lời: “Ý bản tọa không phải như thế, chỉ là… ôi, bản tọa cũng đang chết nghẹn đây, phu nhân đừng trách.”
“Bản vương hiểu, ai mà không muốn phu quân toàn tâm toàn ý với mình, nếu cứ bị một người đàn bà khác chen ngang mà không làm gì được, thật uất nghẹn.”
Trần Liễu thị nghe lời này thì như mở cờ trong bụng, cười cười: “Mấy năm nay, lão phu cứ bảo lão phu ấm ức thì lại bị nói là bụng dạ hẹp hòi, là người sai. Chưa bao giờ có ai hiểu lão phu như phu nhân. Lão phu… lão phu…” nói rồi lại không cười nổi nữa.
Đinh Nghiên Hương nghĩ cô muốn khóc, vỗ lưng cô, khuyên giải an ủi: “Đừng buồn, nếu có gì ấm ức thì lão phu nghe cô nói.” Cô lão phu quay đầu, thấy một cửa hàng trà nhỏ, “Chúng lão phu qua ngồi một chút.”
Trần Liễu thị nhìn cổng nhà giam, nghĩ mấy người kia chắc còn lâu mới ra, gật gật đầu.
Hai vị phu nhân gặp nhau muộn màng, trò chuyện rất ăn ý. Trần Liễu thị nói chuyện một hồi mới biết thì ra đây chính là phu nhân của Vân đại nhân. Đương nhiên cô cũng nghe không ít lời đồn đại về Cư Mộc Nhi và Vân Thanh Hiền, chợt cũng cảm thấy bất bình cho Đinh Nghiên Hương, bộc phát mọi oán thán với Cư Mộc Nhi.
Đinh Nghiên Hương cũng mừng thầm. Chợt cô lão phu nảy sinh một ý nghĩ.
Người của Đinh phủ không dùng được, người Vân phủ không được, mấy ngày này quan phủ đang làm chặt. Người trên giang hồ cũng không dùng được. Cô bản tọa không quen họ, không dám mạo hiểm. Thế nhưng người đàn bà trước mặt này lại dùng được.
Cư Mộc Nhi cũng không biết bên ngoài nhà lao, có người đang muốn lấy mạng cô ấy.
Lúc mới đầu, cô ấy còn thấy mù mờ, nhưng giờ đã bình tĩnh hơn nhiều.
Cô lão phu đã ngồi tù được tám ngày. Tám ngày này, Long Nhị quả thật không nuốt lời: ban ngày có Phượng Vũ và tiểu Trúc đến thăm cô lão phu, buổi tối có Long Nhị đến ở cùng. GÃ không để cô lão phu thấy cô đơn.
Tám ngày thăng đường ba lần. Lần nào cũng có Long Nhị ở bên, nhưng Cư Mộc Nhi vẫn cảm thấy có rất nhiều áp lực. Hai bên, ai cũng cho rằng mình đúng, vì thế quan trọng là sao chứng minh được động cơ vu khống.
Kẻ cướp đột nhập vào nhà cướp tiền, động cơ này khá đơn giản và chính xác, không có gì để tra xét thêm. Nhưng việc kẻ cướp nói Cư Mộc Nhi thuê người giết người diệt khẩu cũng đáng để xem xét.
Vì sao phải diệt khẩu? Khẩu nói cái gì? Cầm phổ gì? Mấy năm trước, vụ án giết người đó, chuyện gì đã xảy ra?
Cứ tiếp tục truy cứu, cuối cùng vụ án Sư Bá Âm cũng bị lôi ra. Cư Mộc Nhi từng bước từng bước bị dồn ép, cuối cùng cũng nói ra những lời Tiền Giang Nghĩa đã nói.
Trước khi chết, Sư Bá Âm để lại từ khúc, khiếu nại oan khuất. Cô ấy nghe ra đầu mối, nhớ rõ từ khúc. Từ khúc này ghi lại nỗi oan, vì sao cô ấy lại đi giết người? Vì thế rõ ràng là cô ấy không may, cô ấy không biết cô gái trong phòng là ai.
Cô ấy hỏi ngược lại: “Hai tên kia chứng minh cô gái ấy là Lâm Duyệt Dao thế nào?”
Chứng minh thế nào, đây cũng là một vấn đề. Bởi vì thi thể đã cháy rụi, hoàn toàn thay đổi, cũng không thể chứng minh đó là Lâm Duyệt Dao, không thể chứng minh rằng cô lão phu làm điều sai trái.
Nhưng vụ này có liên quan đến vụ án Sư Bá Âm giết cả nhà Sử Trạch Xuân năm đó thật. Có điều, hôm nay, Đinh Thịnh ở trong ngục, những vụ án bị lật lại của Hình bộ không chỉ một hai vụ, vì thế khi nhắc lại chuyện Sư Bá Âm bị oan, phản ứng của Hoàng thượng và quần thần đương nhiên khác với lúc Tiền Giang Nghĩa nói.
Vụ án qua tay Hình bộ, kết luận không rõ ràng, phúc thẩm!
Tin tức này khiến Cư Mộc Nhi chấn động. Người sợ tai vách mạch rừng, vì thế hắn bản tọa không hé răng nửa câu trong tù, nhưng hai người rất hiểu nhau, hắn bản tọa chỉ nói một câu “có chuyện thảo luận, có chuyện không thảo luận” là Cư Mộc Nhi hiểu. Ý hắn bản tọa là nhân cơ hội này tìm cách phá án.
Để bảo vệ người khác, cũng đề phòng có người nhanh chân đến trước, Cư Mộc Nhi chỉ nhắc đến từ khúc rồi nói sang chuyện khác. Cô ấy chơi lại từ khúc trước mặt mọi người một lần, sau đó lại giải thích tỉ mỉ ý nghĩa sâu xa trong đó. Đây là một từ khúc biểu lộ tình ý của một cô gái và sự chờ đợi tình lang trở về.
“Dựa vào nửa đầu phức tạp mà tiên sinh dùng để nhấn mạnh nửa sau, động cơ giết người có lẽ nằm trong từ khúc này.” Cư Mộc Nhi nói, đáng tiếc không có ai đồng tình.
“Có tin đồn rằng từ khúc đó là bí kíp võ công cái thế, đến nay giang hồ vẫn đang tìm kiếm tranh đoạt, nhưng hôm nay đã thành một từ khúc kể chuyện tình cảm rồi.”
“Về ý nghĩa của từ khúc, nếu người soạn không giải thích rõ ràng, người ngoài lại không hiểu được thì có lời bịa đặt là chuyện phàm thường.”
“Năm đó, khi điều tra, Sử Thượng thư là người thanh liêm, gia thế trong sạch, không có chuyện gì xấu xa bẩn thỉu. Vì thế, nếu không phải vì cầm phổ mà giết người, mà là vì từ khúc, vậy hẳn là Sử Thượng thư có được bí mật nào đó nên bị diệt khẩu. Nếu vì diệt khẩu, giết một người là được, vì sao phải giết cả nhà? Chẳng nhẽ là tăng độ phiêu lưu, tăng độ khó? Thật khó hiểu, quá khó hiểu.”
Vân Thanh Hiền, người của Hình bộ và phủ nha đều cũng nghiên cứu lại thật cẩn thận, thảo luận đi thảo luận lại cũng không tìm ra cách tốt hơn, nhưng chuyện Cư Mộc Nhi nhớ kỹ từ khúc lại thành việc đáng ngờ nhất.
Bởi vì không ai ghi nhớ được từ khúc đó.
Ngoài trừ Tiền Giang Nghĩa đang ở nơi xa, năm đó cũng có nhiều cầm sư tham gia buổi hành hình đó cùng các quan sai và nha dịch, rất nhiều người đã tham gia nghiên cứu lập cầm phổ, nhưng ai cũng nói chỉ nhớ nửa trước, còn nửa sau không ai biết.
Không ai biết, vì sao Cư Mộc Nhi biết?
Sư Bá Âm tán thưởng kỹ năng chơi cầm của Cư Mộc Nhi, đến nỗi cầm sử của Tây Mẫn quốc cũng phải cố ý tìm gặp, nói ông ấy không biết Cư Mộc Nhi thì khó có ai tin được. Nhưng nếu biết, vì sao lại phải nói dối là không biết?
Vì thế, chuyện Sư Bá Âm giết toàn bộ Sử gia liệu có điều gì ẩn giấu, hay có ai giúp đỡ?
Mười ngày sau, cuối cùng chuyện cũng đến tai Hoàng thượng.
Khi đó, Vân Thanh Hiền và phủ doãn Khâu Nhược Minh đang cùng mấy vị trọng thần khác bẩm báo mấy vụ án lớn xảy ra gần đây. Long Nhị cũng đứng ngoài cung cầu kiến Hoàng thượng, nói có chuyện muốn bẩm báo.
Hoàng đế cho hắn bản vương vào. Long Nhị vừa thấy quần thần đều ở đây, tức thì huyên náo kêu ca. Hắn bản vương nói phu nhân hắn bản vương bị giam giữ hơn nửa tháng không có bằng chứng. Chuyện đã rõ ràng, hai kẻ cướp kia ngậm máu phu người, cũng không có bằng chứng cụ thể hướng về Mộc Nhi nhà hắn bản vương. Mà trong vụ án của Sư Bá Âm, Mộc nhi nhà hắn bản vương đã cung cấp đầu mối quan trọng.
Nàng bản vương có sức khỏe không tốt, phải uống thuốc tĩnh dưỡng, vậy mà phải ở trong ngục, cuộc sống không ổn thỏa. GÃ đã đề cập với phủ doãn rằng muốn đưa nàng bản vương về nhà tĩnh dưỡng, nếu có câu hỏi gì thì lại lên công đường. Nhưng Khâu Nhược Minh lại tìm mọi lý do để từ chối thả người. GÃ là bị ép buộc, đành phải tâu lên Hoàng thượng.
Long Nhị mặt mũi tái xanh, nhìn trông rất bực tức.
Nhưng tâm trạng của Hoàng đế không tốt. Ông bản tọa vừa mắng đám quan lại này sứt đầu mẻ trán ra. Vụ án Sư Bá Âm là vụ án lớn đầu tiên kể từ khi ông bản tọa đăng cơ, chuyện đã xảy ra được ba năm, bây giờ lại lộn xộn hết cả. Trước Tiền Giang Nghĩa đứng ra kêu oan trước mặt mọi người đã làm ông bản tọa mất hết mặt mũi, đến nay đồng ý phúc thẩm thì chuyện lại không có tiến triển gì, đúng là lũ vứt đi.
Long Nhị xuất hiện hôm nay đúng là tốt. Hoàng thượng để Long Nhị nói, không phải là vì muốn nghe Long Nhị kêu oan, mà là vì ông bản vương chưa trút được hết giận nên muốn kiếm cớ mắng chửi người tiếp. Hơn nữa, theo lời Hình bộ, Cư Mộc Nhi có trăm nghìn mối liên hệ với vụ án Sư Bá Âm, hết sức đáng ngờ, thế mà giờ Long Nhị còn dám đến gào lên đòi thả người?
Hoàng thượng cười nhạt. Ông lão phu chửi mắng Long Nhị một trận, sau đó lại mắng những kẻ vô dụng có liên quan một lần nữa, cuối cùng nói: “Đừng có bảo trẫm rằng chuyện chưa có tiến triển. Cư Mộc Nhi là đầu mối quan trọng, phải lấy được lời khai từ cô lão phu. Cô lão phu không nói, các đối phương không biết tra tấn à?”
Tra tấn? Long Nhị sa sầm. Hắn bản vương vừa định mở miệng, phủ doãn Khâu Nhược Minh đã kéo hắn bản vương lại, ra hiệu bằng mắt: Hoàng thượng đang nổi nóng, đừng chống đối.
Nhưng Hoàng đế thì sợ gì Long Nhị, nói tiếp: “Ngày mai chuyển Cư Mộc Nhi vào đại lao của Hình bộ. Đây là vụ án liên quan đến chuyện cả nhà mệnh quan triều định bị giết, vậy thì phải do Hình bộ lo.”
Long Nhị nghiến răng, cúi đầu không nói.
Vân Thanh Hiền liếc nhìn Long Nhị, lên tiếng nhận lệnh Hoàng thượng.
“Long Nhị, ngươi lão phu còn gì để nói không?”
Long Nhị cũng không ngẩng đầu lên, mãi chẳng lên tiếng. Mọi người nhìn. Ai cũng nghĩ tên đó đang thầm chửi rủa trong bụng.
Có lẽ Hoàng thượng cũng nghĩ vậy, chỉ “hừ” một tiếng nhưng không trách cứ.
Vân Thanh Hiền nói: “Hoàng thượng, nếu Long Nhị gia ở đây, vậy thần có vài điều phải nói.”
“Nói đi.”
“Hoàng thượng, vụ án Sư Bá Âm đã xảy ra được ba năm, nếu Cư Mộc Nhi biết chuyện thì ba năm nay cũng đã xảy ra nhiều chuyện. Cô ấy đã gả vào Long phủ hai lần, cũng không biết Long phủ có liên hệ gì với vụ án này không. Thân phận của Long phủ đặc biệt, hôm nay trước mặt Hoàng thượng, xin Hoàng thượng hãy làm chủ để thần được xét xử công khai.”
Hoàng đế nghe xong, khẽ gật đầu: “Khanh nói có lý. Nhưng Long phủ là công thần khai quốc, ba đời là Hộ quốc công. Dù Long Nhị Long Tam không làm quan thì cũng đã làm nhiều việc vì triều đình. Hơn nữa, toàn bộ Long phủ không ai hiểu cầm, chuyện này ai cũng biết. Muốn nói rằng Long phủ làm ra chuyện gì vì cầm phổ quả là không có lý. Chỉ có điều Cư Mộc Nhi vào Long gia, không biết có mang theo vật chứng gì không.”
Hoàng đế hỏi Long Nhị: “Long Nhị, Cư Mộc Nhi có liên quan đến vụ án này, trước kia cậu có biết không?”
“Thảo dân không biết.” Long Nhị đáp, lại vội vàng nói thêm, “Mộc nhi tài giỏi hơn người, nghe một lần có thể lặp lại tiếng cầm là chuyện bình thường. Tuyệt đối không có khả năng có dính líu.”
Lời nói này không có tính thuyết phục. Hoàng thượng vừa nói vừa nghĩ: “Cứ vậy đi. Hình bộ phái hai người đến Long phủ, hỏi chuyện mọi người, quan sát xung quanh xem có điểm gì khả nghi không. Hiện nay chưa định tội Cư Mộc Nhi, cũng đừng quấy rối Long phủ. Về sau, có bằng chứng rõ ràng thì tiếp tục lục soát.”
Vân Thanh Hiền nghe, nhíu mày. Đến Long phủ thì tra được gì?
Hoàng đế nói tiếp: “Long phủ ba đời trung thành, tốt nhất là nên loại bỏ những quan hệ gây ảnh hưởng đi. Mưu hại mệnh quan triều đình, giết hại cả nhà, đây chính là tội tru di cửu tộc. Trần Công công.”
Công công đứng bên trả lời.
Hoàng đế nói: “Truyền ý chỉ của Trẫm, hủy bỏ quan hệ giữa Cư Mộc Nhi và Long phủ. Từ nay về sau, nam hôn nữ gả không liên quan đến nhau…” Ông bản vương còn chưa dứt lời, Long Nhị đã ngẩng phắt đầu lên, trợn mắt.
Hoàng đế nhìn Long Nhị chằm chằm, nói với Trần Công công: “Người qua Tịch Bạc ti, chuyển lời, xóa tên Cư Mộc Nhi khỏi Long gia tịch.”
“Thảo dân không phục.” Long Nhị tức giận nói, vội vàng lao đến trước mặt Hoàng thượng. Quan viên hai bên vội vàng kéo hắn bản vương lại.
Hoàng đế to tiếng với tên đó: “Long Nhị, đối phương muốn chết sao!”
Long Nhị sửng sốt, bị người bên cạnh ấn xuống, không cho nói.
Hoàng đế không để ý đến tên đó, nói với Vân Thanh Hiền: “Vân ái khanh, khanh cũng đã nghe rõ. Vụ án Sư Bá Âm kéo dài đến hôm nay, Trẫm nhất định phải rõ mọi chuyện. Trẫm không muốn nghe bất kỳ lý do nào nữa. Cho dù các đối phương dùng thủ đoạn gì, nhất định phải điều tra ra sự thật. Nếu năm đó không sai thì không sao, nếu sai thì phải sửa sai. Trẫm giao Cư Mộc Nhi cho Hình bộ điều tra nghiêm ngặt, không thể chậm chạp như phủ nha được. Trong vòng mười ngày, Trẫm muốn vụ án này kết thúc.”
Vân Thanh Hiền và cả Hình bộ lên tiếng đáp lời.
Hoàng đế nhìn xung quanh một vòng, lại liếc nhìn Long Nhị, sau đó “hừ”, phẩy tay áo bỏ đi.
Long Nhị thật không dám tin, hơi ngây ngẩn. Mọi người cố gắng an ủi: “Nhị gia, Hoàng thượng đang giúp đỡ cậu. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, Long gia sẽ thoát nạn.”
“Mẹ, ai nhờ ông ta đây giúp.” Long Nhị không quan tâm, chửi thề. Mọi người nghe được thì ngay lập tức đứng thật xa gã ra. Đừng để ai nghe lại tưởng lũ người kia cùng nhau chửi Hoàng thượng nhé.
Long Nhị nhìn quanh một vòng, sau đó lại nghe thấy Vân Thanh Hiền bàn với Khâu Nhược Minh việc chuyển ngục cho Cư Mộc Nhi. Khâu Nhược Minh nói vụ án còn mấy chỗ cần sửa lại, không bằng giờ Thìn sáng mai thì chuyển.
Long Nhị không nghe tiếp. HẮN quay người, đi về phía đại lao của phủ nha.
Cư Mộc Nhi đang ngồi trong phòng giam, nghe Tiểu Trúc mắng mỏ chuyện xảy ra ở Long phủ ngày đó. Long Nhị bước vào, sai Tiểu Trúc ra ngoài. Điều này khiến Cư Mộc Nhi giật mình. Long Nhị ôm chặt lấy nữ nhân ấy. Thời gian không còn nhiều lắm, hắn nhìn quanh, thấy ngục tốt đứng cách mình xa xa, nhỏ tiếng nói với Cư Mộc Nhi: “Mộc nhi, có biến cố, nữ nhân ấy không thể cứ ở trong tù thế này nữa. Lão phu sẽ thu xếp, giờ Sửu tối nay đưa nữ nhân ấy ra ngoài.”
Cướp ngục?
Cư Mộc Nhi sợ hãi, may mà không hét toáng lên.
“Nhị gia!” Lẽ nào mọi chuyện đã tồi tệ đến mức này? Cư Mộc Nhi túm vạt áo Long Nhị, lại không dám mở miệng.
“Cô bản vương đừng sợ, tất cả đã có bản vương.” Long Nhị nói nhanh nhanh, “Chỉ là lát nữa, khi phủ doãn về, sợ là người của Long phủ không vào được nữa. Cô bản vương cứ chịu khó ở đây thêm chút. Bản vương ra ngoài sắp xếp chuẩn bị, tối nay bản vương nhất định đón cô bản vương đi. Cô bản vương đừng hoảng sợ, cứ ngoan ngoãn ở đây đến giờ Sửu nhé.”
Cư Mộc Nhi gật gật đầu, lòng rất lo lắng.
Long Nhị nhìn cô ấy, hôn khẽ lên môi cô ấy.
Cư Mộc Nhi ngẩn người, lại nghe Long Nhị nói: “Bản vương đi, đừng quên, giờ Sửu tối nay.”
Cư Mộc Nhi gật gật đầu, ngồi về phía mép giường. Cô bản vương nghe tiếng đóng cửa nhà lao, tiếng bước chân Long Nhị xa dần. Cô bản vương nghi hoặc, cô bản vương rất không yên tâm.
Một lúc sau, Cư Mộc Nhi được ngục tốt thông báo rằng hôm nay là ngày cuối cùng nàng bản vương ở đây. Sáng sớm ngày mai, nàng bản vương sẽ được chuyển đến đại lao của Hình bộ.
Cuối cùng Cư Mộc Nhi cũng hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Nàng bản tọa nhắm mắt, ngồi yên, sau đó lấy cây cầm Phượng Vũ mang đến cho mình giải sầu, bắt đầu chơi.
Tiếng đàn sục sôi, kéo dài không dứt.
Ngục tốt nghe tiếng đàn cũng thấy vui vẻ. Nhưng họ không thể tưởng tượng được rằng một mình Cư Mộc Nhi đàn mãi không xong, chúng khuyên can hai lần nhưng nữ nhân ấy mặc kệ, vẫn tiếp tục chơi. Ngục tốt không dám làm gì nữ nhân ấy, đành mặc kệ.
Đến bữa cơm tối trong đại lao của phủ nha, có người đến thăm Cư Mộc Nhi.
Trần Liễu thị, Liễu Du.
Liễu Du và Đinh Nghiên Hương quả thật hợp nhau, chẳng khác gì bạn cũ lâu ngày gặp lại. Chúng chỉ vừa quen nhau nửa tháng đã chẳng giấu giếm nhau điều gì. Hai người đều rất hận Cư Mộc Nhi, kể lể ra hết. Liễu Du mới chỉ nói câu “Thật hy vọng trên đời không có người đàn bà này”, Đinh Nghiên Hương đã cho cô bản vương một ý.
Ý đó là: hạ độc.
Chất độc chậm phát tác, không chết ngay, nhưng vài thời gian sau lại chết, không thể tra ra, không ai hay biết.
Liễu Du không tin có chất độc hay như vậy. Đinh Nghiên Hương nói rằng cô bản vương có. Cô bản vương nói bố cô bản vương và tướng công cô bản vương đều ở Hình bộ, thường hay có qua lại một chút với giang hồ, cô bản vương hiểu biết rộng, chắc chắn là có. Những thuốc này cô bản vương từng thử, rất linh nghiệm. Vụ tám tên kia chết trong đại lao, đến giờ vẫn không ai điều tra ra.
Liễu Du bắt đầu thấy thu hút. Đinh Nghiên Hương lại tiếp tục khuyên: “Cô có thể tiếp cận ả, không ai nghi ngờ. Chỉ cần hòa bột thuốc vào nước, đến khi cô bản tọa ăn cơm, không màu không vị, cô bản tọa ăn cũng không phác tác ngay, mấy thời gian sau mới hiệu quả. Khi đó cô đã đi từ lâu, không ai nghi ngờ cô đâu. Cơm nước cũng không phải do cô mang, đúng chưa? Cô chỉ cần chờ lúc ả bản tọa ăn cơm, đi vào thăm một chút là được.”
Liễu Du nghe thuyết phục vài lần, cuối cùng xiêu lòng.
“Cứ vậy đi. Chuyện cô gặp lão phu vốn không phải chuyện đàng hoàng, sau này không nên gặp nhau nữa, để người khác không nghi ngờ. Tướng công của cô ở Hình bộ, cô tìm thời cơ thích hợp rồi đưa thuốc cho lão phu, nhớ viết rõ lão phu phải làm thế nào, thuốc dùng thế nào, lão phu nghe lời cô hết. Khi đó, nếu quan sai cho người đến hỏi thì lão phu chỉ là một người đàn bà nhà quê, đâu biết gì về thuốc độc. Cô giúp lão phu che giấu, hai chúng lão phu lại không quen nhau, không ai nghi ngờ được.”
Đinh Nghiên Hương thấy cô nghĩ chu đáo, đồng ý.
Đinh Nghiên Hương luôn quan tâm đến chuyện xảy ra ở Hình bộ, cuối cùng cũng dò ra được rằng hôm đó Cư Mộc Nhi chuyển ngục. Đây chính là thời cơ không thể tốt hơn. Hoàng thượng lại hủy bỏ quan hệ hôn nhân giữa Long Nhị và Cư Mộc Nhi, Long phủ không thể ỷ vào thân phận để vào đó nữa, Cư Mộc Nhi không còn ai bên cạnh. Cô bản tọa ăn phải chất độc xong thì phát độc chết thình lình trước khi chuyển ngục, mọi thứ hỗn loạn, làm sao tra được?
Đinh Nghiên Hương càng nghĩ càng vui vẻ. Cô bản vương viết thư cho Liễu Du, để một gói thuốc bột trong phong thư, bảo nha hoàn lén lút đến Trần gia một chuyến.
Vì thế, buổi tối trong đại lao, giờ cơm, Liễu Du vào tù thăm cô lão phu. Cô lão phu ở trong đó không lâu, chỉ khoảng một chén trà là ra.
Sau khi ra ngoài, cô thấy nha hoàn của Đinh Nghiên Hương đang đứng xa xa ngoài đại lao chờ tin tức. Cô khẽ gật đầu, mỉm cười, sau đó rời đi.
Nha hoàn nhận tin, hớn hở về báo với Đinh Nghiên Hương.
Đêm này thật dài.
Lần đầu tiên Cư Mộc Nhi ở trong tù một mình, tất nhiên là rất sợ, hơn nữa nữ nhân ấy còn chuẩn bị vượt ngục. Mặt dù hai mắt díp vào nhau, nữ nhân ấy vẫn không dám ngủ.
Cô lão phu nhớ rõ rằng Long Nhị nói: giờ Sửu hắn đón cô lão phu.