[Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Vĩnh Niên Kí
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:15:39 | Lượt xem: 5

Dưới chân mây trắng bồng bềnh, chẳng biết thiên mã đã bay cao bao nhiêu, Vĩnh Niên loáng thoáng thấy lạnh. Tên đó kéo sát xiêm gã lại, nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của hai người.

Tiếng binh khí va chạm trong một đám mây lớn ngay tức thì truyền đến. Ân Giác cùng Vĩnh Niên đều đưa mắt nhìn, tức thì phóng ngựa bay về hướng đó.

“Tên hồ ly chết tiệt, sao cứ âm hồn bất tán, ngán vào giữa bọn bản tọa!” Hãy còn chưa đến gần đã nghe Hạng Bàn chửi bậy nháo cả lên.

“Là cậu âm hồn bất tán mới đúng. Sao cứ quấy phá cuộc sống tĩnh lặng của chúng ta đây, sao cứ muốn đoạt đi tên đó!”

Hồ Sinh dường như cũng rất tức giận, bảo kiếm lóe lên ào ào rung chuyển.

Hạng Bàn cũng chẳng vừa, phương thiên họa kích trong tay liền xuất ra, nhằm về phía Hồ Sinh mà đánh tới.

Hồ Sinh nhảy lên, tránh được mũi kích. Bảo kiếm như rắn cứ quấn lấy phương thiên họa kích, tưởng chừng có thể tước đoạt vũ khí của Hạng Bàn trong chớp mắt.

Hạng Bàn chửi bậy một tiếng, vội tránh ra phía sau, chiêu thức của Hồ Sinh rơi vào không gian. Bảo kiếm giữa không trung xoay một vòng, tay trái vung lên, vô số hàn tinh từ tay áo rộng phùng phình kia b*n r*. Hạng Bàn vội lăn hai vòng tránh được đa số ám khí, chỉ có hai cái cắm thật sâu vào vai, máu đỏ tức thì rơi xuống.

Hạng Bàn trán đầy gân xanh, lau đi khóe miệng đầy tơ máu, xì một tiếng khinh miệt, tay hình thành quả cầu lửa thật lớn hướng Hồ Sinh mà phóng tới.

“Tức chết bản tọa mà, đối phương là đồ tiểu nhân đê tiện. Sao không dám quan minh chính đại mà đấu a! Toàn dùng những… trò vô liêm sĩ. Dựng lên căn nhà của họ Vương, không ngừng giăng kết giới làm nhiễu loạn tầm mắt. Vậy còn chê thiếu, dám ở Minh phủ bẫy rập hại bản tọa, khiến bản tọa bị Vĩnh Niên hiểu nhầm.” Vừa tấn công, tên đó vừa không quên mắng to.

“Có quái gì mà hiểu nhầm. Bản tọa không có bảo cậu đánh Vương phụ ah.” Hồ Sinh nhẹ nhàng tránh khỏi Hạng Bàn, cổ tay vừa chuyển liền có vô số đao kiếm bủa vây lấy Hạng Bàn ngăn không cho tên đó tấn công.

“Nếu không phải ngươi bản tọa điều khiển lão tấn công bản tọa, bản tọa lý nào lại tổn thương lão! Ngươi bản tọa thật đê tiện tiểu nhân.”

“So với ngươi ta đây vẫn kém, đừng quên thuở ban sơ là ai bảo thiên lôi đánh ta đây.”

Hai người cứ vừa đánh vừa mắng lẫn nhau, toàn bộ mưu kế đều đã được phơi bày.

Từng mảnh ghép nhỏ dần hợp lại, chân tướng cuối cùng cũng rõ được bảy tám phần. Vĩnh Niên khẽ thở dài, lòng giằn xé, chỉ hy vọng trận chiến này sớm ngừng lại. Đao qua kiếm lại thật hung hiểm, tâm Vĩnh Niên cứ thấp thỏm lo sợ, hắn bản tọa thật muốn lên tiếng ngăn cả hai, nhưng tận sâu trong trong tâm tưởng lại có tiếng nói cản hắn bản tọa lại.

Tất cả cần phải có một kết thúc. Trước giờ vốn là oan nghiệt…. Lòng Vĩnh Niên chấn động, miệng hết mở rồi lại khép. Hắn ta đây vô tài vô đức, sao các người lại dụng hết tâm tư sắp đặt làm gì? Thật oan nghiệt? Sẽ dẫn đến đâu đây….

Tên đó nhắm mắt không muốn nhìn nữa.

Ở… một hướng khác, Hạng Bàn lạnh lùng cười, ngăn Hồ Sinh chạm được đến kiếm.

“Đối phương chẳng phải tự tìm cái chết sao, ta đây đây thành toàn cho đối phương! Người như đối phương chỉ mỗi liên lụy Hạnh, tán tận thiên lương!”

“Chỉ cần yêu bản tọa, như thế cũng đáng kiếp.” Hồ Sinh cao ngạo lên giọng biện giải.

“Yêu? Đối phương khẳng định là hắn yêu đối phương. Hiện tại hắn cũng chỉ yêu đối phương như yêu Mẫn nhi thôi. Đáng tiếc đối phương vốn chẳng phải là hài tử của hắn ah.” Hạng Bàn cười ha ha, tàn khốc vạch trần sự thật mà Hồ Sinh luôn trốn tránh: “Không phải con cái, cũng không phải tình nhân, càng không phải tri kỷ. Đối phương hiện tại cái gì cũng không phải.”

Hồ Sinh tâm tình chấn động. Hạng Bàng đã nói đúng tâm sự của tên đó, tay giơ lên đã có 3 phần chậm lại. Hạng Bàn nhân cơ hội này, liền vun phương thiên họa kích hung hãn lướt đến.

Hồ Sinh ngẩn ngơ nhìn mũi kích đâm vào mình, phân vân không biết đây là mộng hay thật.

Tự mình, đã thua….

Hạng Bàn nhìn máu nóng tuôn trào, mắt bỗng lóe lên thoải mái sau đó ngay lập tức được thay bằng mệt mõi rã rời.

“Bản vương đến bây giờ cũng không hoàn toàn có được tình yêu của hắn bản vương. Thế nhưng, bản vương vẫn còn có cơ hội. Bản vương sẽ lấy thân phận trượng phu cẩn thận bảo vệ hắn bản vương thật tốt. Bản vương xin thề.”

Hai người đám người kia đều mong chờ tình yêu của Hạnh. Thế nhưng, vốn đã định trước, chỉ một người có thể đạt được…. Nếu Hồ Sinh không cố chấp, đám người kia cũng sẽ không đi đến kết cục này. Nghĩ vậy, Hạng Bàn không khỏi dấy lên cảm giác thương xót bi ai.

“Giao tên đó cho bản tọa đi. Chúng bản tọa tranh đấu khốc liệt như vậy cũng đủ rồi.” Hạng Bàn nhẹ nhàng nói.

Đủ rồi sao… Con ngươi bản tọa của Hồ Sinh từ từ chuyển động phát ra tinh hoa. Trước mắt gần như trắng xóa, tiếng động ầm ĩ bên tai đang dần tan biến, nhưng đầu óc lại vô cùng cực thanh tỉnh.

Hài tử… Bản vương cuối cùng cũng bức ngươi bản vương đến tận bây giờ….

Hình ảnh Hạnh trước khi chết lần thứ hai hiện về. Nước mắt của hắn, hối hận của hắn phản phất như chuyện vừa xảy ra hôm qua thôi.

Hạnh, đối phương sai rồi. Kẻ bức bản vương chỉ có bản vương. Nhưng… Bản vương cam tâm tình nguyện. Hạnh… Bản vương chỉ chút nữa là có thể có được đối phương.

Hạng Bàn nhẹ nhàng đẩy, thân thể của Hồ Sinh chậm rãi theo mũi kích lướt xuống. Gió thổi tung xiêm hắn, từ từ cùng hắn rơi xuống.

Vĩnh Niên mở mắt trừng trừng nhìn thấy tất cả, chẳng nói nên lời. Đối thủ giết cha, giết vợ, giết con của hắn ta đây giờ ngực đang thủng một lỗ đầm đìa máu tươi, lòng hắn ta đây lại tuyệt không vui vẻ gì. Đối lập quá, cảm giác muốn khóc dần dâng lên khóe mắt, tất cả đều đã dễ dàng kết thúc nhưng khổ đau lại chẳng thể nào mất đi. Được yêu mãnh liệt như vậy, hắn ta đây sao chẳng có lấy chút cảm động, vĩnh viễn cũng không thể chấp nhận được.

Vĩnh Niên nhìn tư thế hiên ngang đang đạp gió cỡi mây của Hạng Bàn, lòng lại dâng lên một nỗi khổ khác. Chỉ là đã mang lấy tình yêu của hung thần này, tên đó sợ sẽ lại một lần nữa thay đổi hoàn toàn.

Một chiếc bóng tái nhợt từ đám mây rơi xuống, chớp mắt liền biến thành cánh bướm mỏng manh.

Vĩnh Niên vô thức vương tay, như muốn giữ lại gì đó. Nước mắt chẳng hiểu vì sao rại tuôn trào, ngực phủ đầy bi thương, dường như có người đang xuyên qua thân thể của tên đó mà khóc.

Sinh nhi… con à….

Tâm không hiểu sao lại đau như vậy, không khí cứ ngừng ngay cổ họng, chua chát đớn đau. Lòng dấy lên từng cơn quặn thắt không dứt. Hai mắt Vĩnh Niên nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.

Sương mù dần bao phủ, khuếch tán rộng dần ra. Xung quanh miên man rộng lớn như biển, vắng lặng không một tiếng động. Vĩnh Niên lần đầu tiên có thể cảm nhận rõ ràng cảnh ở trong mộng. Tên đó dự cảm là sẽ xảy ra chuyện gì, liền lặng lẽ đứng yên chờ đợi.

[Vĩnh Niên….] Từ xa xăm có tiếng người đang gọi tên tên đó. Trùng trùng điệp điệp lớp lụa mỏng khiến Vĩnh Niên không cách nào nhìn rõ được mặt, chỉ có thể cảm nhận kia ra một người rất dịu dàng điềm tĩnh….

Đối phương từ thật xa kia cúi mình vái chào.

[Cảm tạ… Hạng Bàn bản vương van đối phương. Sinh nhi….] Đối phương thở dài một tiếng thườn thượt, không nói thêm gì nữa.

“E rằng đây là kết thúc tốt nhất.”

Giữa không trung mịt mờ có người khẽ thở dài, mặt bỗng ướt sũng.

Tí tách tí tách mưa chầm chậm rơi xuống, giăng thành một mảng trắng xóa như dãy lụa mỏng, quét đi những trần ai bụi bặm ở phương trời này….

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8