[Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Vĩnh Niên Kí
Chương 8-1

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:15:38 | Lượt xem: 4

“Đại thần, như vậy là xong rồi!”

Thấy bóng dáng của Vĩnh Niên đã rời xa, hai quỷ đang nằm dưới đất như không có việc gì liền đứng lên, quỳ xuống nói với khoảng không trước mặt.

“Ân, các đối phương làm rất khá!” Hạng Bàn lưu luyến nhìn theo hướng Vĩnh Niên vừa rời khỏi, tay mân mê sổ sinh tử phúc lộc.

“Hồ ly muốn đấu với lão phu! Hừ!”

Cuốn sổ vô tội bị gã hung hăng ném xuống đất. Hạng Bàn còn chưa cho là đủ, dùng chân giẫm giẫm lên nó.

Đó là của công a… Hai quỷ lòng thầm than thở, không dám lên tiếng.

Sơn đỏ tường trắng, từ đầu đến cuối đều giống như cũ, chỉ có người là khác xưa.

Đào Nhi vẫn nhu tình trước gương. Trong đó soi rõ một hình bóng khuynh quốc khuynh thành. Vóc dáng cao gầy, mi mục như họa, yết hầu lộ rõ giới tính. Người trong gương đích thị là Hồ Sinh. Đào Nhi quay đầu mỉm cười, Hồ Sinh trong gương cũng nhìn cô ấy mỉm cười. Đào Nhi cảm thấy mỹ mãn, liền dùng ống tay áo lau đi một chút, đợi cho người trong gương lần thứ hai biến thành gương mặt của Đào Nhi.

Lòng thoáng động, Đào Nhi hình như phát hiện được gì đó, khẽ cau mày, nhẹ nhàng bước nhanh về phòng của Vương phụ, vẫn chưa đến gần đã nghe được tiếng nói đầy lo lắng của Vĩnh Niên.

“Cha, người có sao không? Có thể đứng được không? Chúng lão phu rời khỏi nơi này!”

“Các người muốn đi đâu?” Đào Nhi đẩy cửa vào.

Vương phụ vừa được con mình nâng dậy chưa kịp cảm động thì thân hình đã run lên, ngã lại trên giường. Vĩnh Niên thoáng chốc cảm thấy Đào Nhi quen thuộc kia bỗng trở nên xa lạ. Ngón tay bỗng buốt giá hết sức.

“Tướng công, các người muốn đi đâu? Đào Nhi làm không được tốt sao?” Đào Nhi hoang mang trừng mắt, hàng mi rủ xuống, tựa như một nữ nhân ấy dâu mới hờn dỗi.

Lòng Vĩnh Niên lạnh hẳn lại, không muốn nói với cô bản tọa bản tọa những lời vô nghĩa nữa. Chậm rãi mở bàn tay trái ra, bên trong là một dúm lông màu trắng.

“Đây là của Tĩnh nhi đó.”

Đào Nhi sửng sốt, sau đó lại cười: “Tĩnh nhi thật ương bướng, không biết nhặt được ở đâu nữa?”

“Lông hồ ly này, là của huynh đi.” Vĩnh Niên khẳng định.

“Tướng công, người thật biết nói đùa.”

Đào Nhi vẫn cười như trước, nhưng Vĩnh Niên thế nào cũng không tin.

“Tại sao?” Vĩnh Niên gáp gáp hỏi, không kịp đợi câu trả lời: “Tại sao? Hồ huynh.” Cái tên cuối cùng, tên đó đã nhấn thật mạnh.

Đào Nhi, không, Hồ Sinh ngẩng đầu, dường như vừa khẽ thở dài, chậm rãi dùng đầu nhọn của móng tay rạch một rãnh trên mặt Đào Nhi.

Bỗng nhiên, như ve sầu lột xác, làn da của Đào Nhi theo rãnh đó rách toạt ra thành hai mảnh, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Người trong đó dần lớn lên, lát sau đã thành hình mà Vĩnh Niên rất quen thuộc. Hồ Sinh với gương mặt khuynh quốc khuynh thành xuất hiện trước mặt.

“Hiền đệ, đệ tin bản vương không?”

Hồ Sinh tiến từng bước về phía trước, Vĩnh Niên lui về sau hai bước, có hơi đụng phải giường. Vương phụ đang nằm trên đó lo lắng nhìn con mình, thật không còn cách nào.

Vĩnh Niên đệ tin lão phu không?

Lời như được thốt ra từ miệng kẻ khác. Mà ngay bản thân mình….

Vĩnh Niên trong thoáng chốc cảm giác được người kia so với mình còn ngốc hơn.

“Ta đây chỉ muốn cứu đệ khỏi tay thái tế. Hung thần kia thật đáng sợ. Vợ con của đệ đều do hắn hại chết. HẮN giờ còn muốn hại luôn cả đệ. Nếu không sao lại mang đệ đến đây.”

Hồ Sinh vẫn giải thích như trước, mắt vẫn thành khẩn hết sức. Vĩnh Niên tưởng chừng đã có thể tin rồi.

“Vậy tại sao huynh lại….”

“Ta đây đây không phải vì cứu đệ sao. Đành phải lập kế, nếu không như vậy, hung thần kia sẽ không trúng kế mà rời đi.” Hồ Sinh vẫn tích cực giải thích, sợ Vĩnh Niên không tin.

“Là Mẫn nhi kia! Huynh, tại sao lại cắn Mẫn Nhi?”

“Hiền đệ…” Hồ Sinh khẽ thở dài: “Ta đây thừa nhận chuyện này là ta đây xử lý không khéo. Nhưng mà tình cảnh lúc đó thật không thể lựa chọn. Nếu không gia tăng công lực trong chớp mắt, thì sao có thể giúp đệ thoát khỏi? Cắn Mẫn nhi là bất đắc dĩ thôi.”

“Vậy còn người nhà của đệ!” Vĩnh Niên lặng yên nhìn Hồ Sinh: “Thê tử của đệ, hài nhi của đệ, đến tột cùng là chết trong tay ai?”

Hồ Sinh ngạc nhiên, nhưng sắc mặt vẫn không đổi.

“Lão phu không phải đã nói với đệ rồi sao?”

“Đến tột cùng là phạm tiểu quỷ, hay do hung thần quấy nhiễu….. Hay do hồ hại?” Vĩnh Niên cắn chặt răng, nhìn Hồ Sinh như người xa lạ, nắm chặt tay, dùng sức lực toàn thân mà hét lớn: “Cậu rốt cuộc là ai? Tại sao lại hại bản vương như vậy…. Ngay lúc đầu, không trước đó nữa cậu đã tính kế hại bản vương. Lần đầu gặp gỡ cũng do cậu sắp đặt, đến chuyện lấy máu thái tuế trừ bỏ nguyền rủa cũng là cậu gạt bản vương,…. Còn có Mẫn nhi, cậu khuyến khích bản vương sinh hạ Mẫn nhi là để ăn thịt nó nhằm gia tăng công lực của mình!”

Vĩnh Niên chỉ vào mặt Hồ Sinh, đầu càng lúc càng tỉnh táo. Chuyện xưa như kéo qua trước mắt, cuối cùng cũng tìm được mấu chốt toàn bộ đều hiện ra thật rõ ràng. Linh hồn Vĩnh Niên bùng nổ như những dòng nham thạch nóng chảy.

“Ta đây đến tột cùng là có thù hận gì với cậu. Tại sao lại hại ta đây như thế!”

“Không phải thù hận…” Mặt Hồ Sinh nhăn thành một khối, vương tay như muốn vãn hồi thứ gì.

Vĩnh Niên chợt né ra tránh khỏi.

“Không cần nữa đâu….” Vĩnh Niên ôm lấy đầu, “Bản vương đã không thể biết được cái gì là thực, cái gì là giả. Tại sao muốn hại bản vương, đến tột cùng là bản vương làm sai cái gì. Ngươi bản vương tại sao lại phá hỏng tất cả của bản vương….”

“Hạnh…” Hồ Sinh tạm dừng một chút, sắc mặt tái nhợt, tên đó dằn co một lúc, làn môi mỏng sau đó mới chầm chậm nói.

“Bản vương sẽ giải thích sau…. Giờ chúng bản vương đến giếng Hoàn Dương trước.”

“Không, lão phu muốn ở lại đây!” Vĩnh Niên hét lớn, cố gằng kháng cự.

Mặt Hồ Sinh trầm xuống.

“Hiền đệ… Như vậy sao được? Cha lão phu của đệ cũng sắp chuyển thế rồi….”

Thân thể Vĩnh Niên chấn động, Vương phụ cứ nắm chặt tay khiến tên đó không có sức phản kháng.

“Đi thôi…” Hồ Sinh cho rằng hắn ta đây sẽ không cự tuyệt, mắt quét qua Vương phụ một cái: “Có thể đầu thai chuyển thế là chuyện tốt hiếm gặp, không phải sao?”

Vương phụ nghe vậy thân thể bỗng co rút lại, bàn tay đang nắm chặt Vĩnh Niên dần buôn lỏng ra.

“Cha…”

Vĩnh Niên quay đầu nhìn cha già, quỳ xuống cung kính dập đầu ba cái. Thầm nghĩ mình cả đời đã chẳng làm gì khiến cha vinh quang, cuối cùng còn hại lây đến vong hồn của người nơi cửu tuyền… Dù như thế, lão nhân vẫn không màng chính mình luôn không ngừng nhắc nhở hắn hiểm nghèo đang cận kề.

Vĩnh Niên… Bất hiếu.

Cha già lệ nóng đã ngập tràn, bất đắt dĩ kép lại ánh mắt.

Hạng Bàn… Thật xin lỗi…

Vĩnh Niên lòng đầy hoài niệm, mặc kệ Hồ Sinh kéo mình đi, chân cứ như thế mà bước theo, càng lúc càng rời xa Minh phủ.

Nước của giếng Hoàn Dương, ấp áp dịu dàng, giống như nước ối trong bụng thân mẫu, khiến người khác bình thản và yên ổn.

Vĩnh Niên nhắm mắt lại, tựa hồ như thấy được một thời xa xưa. Một người, một hồ ly, ở một gốc cây hạnh, dưới tàng hoa lay động, lẳng lặng rúc vào nhau. Sau đó Hạng Bàn so với hiện tại thì trẻ hơn nhiều lắm đến đó…. Người kia đứng lên chào đón, hai người ôm nhau thật chặt như giữa thiên địa này chỉ có đám người kia mà thôi. Vĩnh Niên còn thấy, phía sau đám người kia, hồ ly kia vẫn không động đậy, mắt nhìn chằm chằm chứa đầy oán độc.

A! Vĩnh Niên chớp mắt bừng tỉnh, cả người đều phủ đầy hàn ý.

“Hiền đệ, đệ tỉnh rồi.”

Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc. Quay đầu lại liền thấy gương mặt mang đầy tiếu ý của Hồ Sinh: “Hoan nghênh trở về nhân thế.”

Vĩnh Niên quay mặt đi, không muốn nhìn gã. Đảo mắt xung quanh, hình như mình được đưa đến nơi đầy xa lạ này. Khác với vẻ xa hoa tráng lệ của cung điện thái tuế, nơi này toát lên sắc thái thanh lịch tú lệ. Trên tường còn treo vài bức tranh chữ, vừa thấy là biết ngay xuất phát từ tay danh gia. Trân quý đến độ người lão phu phải cuối đầu ngưỡng mộ. Tất cả đều đặc nghẹt trên tường.

Vĩnh Niên cảm thán, nếu như phàm thường tên đó nhất định sẽ vì phát hiện ra bảo khố này mà vui vẻ ra mặt. Sau đó có thể ở trong này mà nhịn đói 3 ngày 3 đêm cũng không sao. Nhưng giờ đây, tên đó chỉ hy vọng có thể sớm thoát khỏi nơi này, tránh đi người trước mặt càng xa càng tốt.

Vĩnh Niên động đậy thân hình một chút, cuối cùng cũng phát hiện tình huống hiện tại. Trên người có vài chỗ xây xát, nghiêm trọng nhất là chân trái bị thương, chỉ động một chút là đau đến không thở nổi.

Nhớ đến lúc mình gặp Thao Thiết đêm đó rồi chạy trốn, ở rừng cây đã bị trật chân. Hồn xuất ra thì không còn biết khổ đau nữa, thì ra là do đánh mất thân thể.

Vĩnh Niên nhắm mắt lại, thống khổ khiến hắn ta đây lần thứ hai cảm nhận được sinh mệnh vô lực này. Về với thân thể, linh hồn cũng chẳng bàng hoàng là mấy. Lòng hắn ta đây vẫn còn trĩu nặng rất nhiều câu hỏi, rất nhiều vấn đề.

Hồ Sinh lẳng lặng nhìn hắn lão phu, săn sóc lau đi mấy giọt mồ hôi trên trán hắn lão phu.

Vĩnh Niên chầm chậm mở to mắt nhìn gã.

Lũ người kia từng đốt đèn trò chuyện thâu đêm, từng là bạn bè nâng cốc vui vẻ cùng nhau. Lúc này đây, giữa hai người thật không biết nói gì.

“Tại sao?” Vĩnh Niên phá bỏ sự trầm mặc. Tên đó biết mình thật không nên hỏi nhiều làm gì, nhưng vẫn không thể nhịn được mà thốt lên. Tên đó có dự cảm đây không phải là thù hận phàm thường.

“Hạnh…” Mắt Hồ Sinh đầy sự dịu dàng yêu thương. Dù tên thật của mình là Hạnh, nhưng Vĩnh Niên vẫn cảm thấy dường như không phải gọi mình. Ánh mắt kia như đang nhìn xuyên qua hắn để tìm người nào đó.

Hồ Sinh nhẹ nhàng vén lên dúm tóc rối trước trán Vĩnh Niên, mắt đầy mê luyến nhìn tên đó như nhìn vật báu vô giá.

“Bản vương và đối phương kể chút chuyện xưa được không?”

Vĩnh Niên chậm rãi khẽ gật đầu.

Tiếng nói thật từ tốn dịu dàng vang lên, làm cho người khác đắm chìm vào những năm tháng quá khứ xa xôi.

Thật lâu trước kia, có một con hồ ly bị mẹ mình vứt bỏ, một thân lãng du giữa núi rừng. Không ai chăm sóc, nó tưởng chừng sắp chết đói. May mắn, nhờ một gốc hạnh hoa tinh nhặt được. Hai người về lâu dài đã nảy sinh tình cảm, cuối cùng bước đến cùng nhau. Đáng tiếc trời cao nổi gió, hạnh hoa tinh kia lại tốt bụng cứu về một thái tuế phá vỡ cuộc sống yên bình của lũ người kia. Thái tuế kia lại chẳng biết xấu hổ dụ dỗ Hạnh. Mà Hạnh cuối cùng cũng không thể chống lại *** uy mà khuất phục tên đó. Vì để diệt trừ tình địch duy nhất, thái tuế đã bảo thiên lôi đánh chết hồ ly. Kết quả, hạnh hoa tinh vì bảo vệ hồ ly bị sét đánh thương vong.

Không đúng…

Lòng âm ỉ tiếng nói không phải như thế. Câu chuyện xưa cũ này cùng với lời kể của Hạng Bàn hoàn toàn bất đồng. Ngay cả linh hồn bên trong tên đó cũng đang lên tiếng phủ định.

“Không đúng… Đối phương đang gạt lão phu.” Vĩnh Niên nhìn thẳng vào chỗ sâu nhất trong mắt Hồ Sinh. “Kiếp trước, chúng lão phu tuyệt không phải là người yêu. Cho dù là phải, cũng không phải diễn biến như thế.”

Sắc mặt Hồ Sinh tức khắc thay đổi: “Tại sao lại nói thế?”

“Tên của hắn ta đây là Hạnh đi.” Vĩnh Niên khẳng định, cẩn thận tìm từ ngữ để nói: “Ta đây không có trí nhớ kiếp trước. Kiếp trước đối với ta đây mà nói không có ý nghĩa. Cậu không thể từ người của ta đây mà tìm được cảm giác của kiếp trước. Hy vọng cậu không nên xem chúng ta đây là một.”

Hồ Sinh hơi khép mắt, mày chúc xuống hẳn, sau đó lại cười như điên, cười đến độ gập cả lưng lại: “Cậu đây là đang từ chối bản vương sao?” TÊN ĐÓ nhìn chằm chằm vào mặt Vĩnh Niên, mũi miễn cưỡng hừ nhẹ một tiếng: “Hừ, nói vậy, cậu cũng đã từng nói như thế với thái tuế sao?”

“Không…” Vĩnh Niên không chút do dự trả lời: “TÊN ĐÓ sẽ không đâu.”

“Tại sao?”

“Ngươi bản tọa không phát hiện sao, ngươi bản tọa không hề gọi tên của bản tọa. Mà Hạng Bàn luôn gọi bản tọa là Vĩnh Niên. Chỉ khi hết sức thân thiết với ai mới có thể gọi tên của người đó mà thôi. Ngươi bản tọa không có, bởi vì trong lòng ngươi bản tọa bản tọa vẫn là Hạnh.”

Mày Hồ Sinh cuối cùng đều nhăn chặt lại.

“Là thế sao?”

TÊN ĐÓ bắt đầu cắn ngón tay mình khiến nó loang lổ máu. Vĩnh Niên có chút không đành lòng, liền ra tay ngăn tên đó đừng tự thương tổn mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8