[Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Vĩnh Niên Kí
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:15:36 | Lượt xem: 4

Vĩnh Niên bước từng bước trở về, càng gần nhà thì chân càng nặng nề, đầu đầy phiền não khi phải đối mặt với Hạng Bàn. Gãi gãi đầu, dù nghĩ gì cũng hóa thành bộ mặt Hạng Bàn đang giận xanh xám cả lên. Vĩnh Niên cười khổ, thè lưỡi, bỗng phát hiện chính mình luôn chọc cho Hạng Bàn tức giận. Có lẽ mình cũng nên thuận theo tâm ý của tên đó, khi về cũng nên chào từ biệt cha và Đào Nhi, như thế Hạng Bàn sẽ không phải khó khăn khi ở chung với đám người kia. Cứ ở mãi ở đây thế nào cũng làm cho nhà cửa gà chó không yên. Chi bằng sớm rời khỏi, đợi khi thanh minh, đốt xuống cho họ nhiều tài lộc hơn nữa, để cha và Đào nhi tiếp tục hưởng phúc.

Vĩnh Niên hạ quyết tâm, nghĩ thầm không cần làm ai cũng khó xử, lòng nhất thời thoải mái hơn nhiều, nghĩ đến nụ cười đắc ý của Hạng Bàn, sau khi chào tạm biệt thì đến giếng hoàn dương, tìm được thân thế của mình, sau đó….

Đầu Vĩnh Niên thầm vẽ ra viễn cảnh trong tương lai, mặt không khỏi đỏ lên.

Hy vọng đám người kia không cần phải tranh nhau nữa.

Nghĩ đến vấn đề này, đầu Vĩnh Niên càng thêm nặng nề. Tại sao Hạng Bàn không thể nói chuyện hòa nhã với cha mình kia chứ? Thật sự, lòng hắn có chút mong chờ, vô cùng cực hy vọng cha ta đây chúc phúc cho mình. Như thế hắn mới không hối hận khi cùng vị hung thần ngang ngược này nắm tay trọn đời.

Chân lười biếng bước đến bậc thang lên nhà, chưa kịp gõ cửa thì trong nhà truyền ra tiếng loảng xoảng như đồ sứ rơi vỡ trên mặt đất. Lòng Vĩnh Niên thêm nặng nề, giật mình, bỗng hiện lên dự cảm không tốt, vội đi nhanh vào nhà.

Sấm giữa trời quang, cảnh tượng khiếp sợ đang hiện rõ trước mặt. Vĩnh Niên trợn trừng mắt không thể nào tin được. Hạng Bàn đã khôi phục lại hình thái vốn có. Gương mặt đen của hắn thật dữ tợn, tựa như ác quỷ, hai tay tráng kiện đang bóp chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Đào Nhi, ngón tay bấm sâu vào da thịt trắng nõn.

Da của Đào nhi giờ đây đã trắng bệch ra, nữ nhân ấy há to miệng, hai mắt trợn trừng, một đôi tay vô lực cứ giơ loạn giữa không trung như muốn níu kéo tia hy vọng cuối cùng. Vương phụ giờ đã thành một bộ hài cốt ngã nhào trên bàn, chẳng hề động đậy, nếu không phải là tử linh hẳn sẽ không chết lại nữa đâu.Vĩnh Niên nghi ngờ hay hồn người đã về Tây Thiên rồi. Nền đá cẩm thạch xung quanh nứt nẻ, chứng tỏ vừa mới va chạm rất mạnh xong.

Đây là… tại sao lại thế này?

Vĩnh Niên chết đứng, thật sự không tin Hạng Bàn dám làm ra chuyện này. Hắn ta đây nguyện tin rằng người trước mắt là do kẻ khác giả danh lừa mình. Hắn ta đây không ngừng lắc lắc đầu khẳng định, sau lại phủ định suy đoán của mình. Đầu như bị sét đánh khi nhận ra uy h**p từ Hạng Bàn.

Là thật rồi… GÃ chính là thật….

Vĩnh Niên không thể tin được. Trước mặt đều là người nhà của mình, cứ tưởng dù tên đó có giận thế nào hẳn sẽ giơ cao đánh khẽ, mắng mắng chửi chửi coi như xong, nào ngờ đâu….

GÃ… là thật! GÃ thật sự nhẫn tâm làm thương tổn người nhà của mình?!

Ánh mắt chậm rãi chuyển đến Đào Nhi đang giẫy giụa. Cô ta đây ta đây cứ nhìn hắn đầy bi ai, bất lực, tay yếu đuối cứ cố hướng về phía Vĩnh Niên.

Vĩnh Niên trong thoáng chốc bị tác động, giật mình nhảy dựng lên, cả người liền vọt đến.

“Hạng Bàn ngươi lão phu đang làm gì?!” Vĩnh Niên tiến lên mạnh mẽ mở bàn tay đang bóp cổ Đào Nhi ra, sau đó ai oán nhìn thân phụ ở dưới đất.

Cũng may thân phụ đã bắt đầu tỉnh lại, là bị kinh hãi rất lớn, cả người run rẩy như lá trước gió thu, miệng không ngừng mấp máy muốn nói gì đó, nhưng một tiếng cũng không phát ra được. Thân thể cứng ngắt như một khúc gỗ, tựa hồ không thể đứng nổi.

“Tướng công, tướng công… HẮN bỗng nhiên, bỗng nhiên tấn công chúng bản tọa….”

Đào nhi tí hon ngã vào lòng Vĩnh Niên lên tiếng chỉ trích.

Dường như bị một nhát búa vào người, Vĩnh Niên không thở nổi, lòng ba đào biển động, chỉ chỉ về phía Hạng Bàn nói không nên lời.

“Vĩnh Niên mau rời khỏi đây!” Hạng Bàn thấy Vĩnh Niên đến thì rất vui vẻ, như chẳng màng đến việc vừa bóp cổ Đào Nhi và đánh ngất cha bản tọa mình.

“Đối phương buông tay cho ta đây!” Vĩnh Niên giận run người, một cái tát giáng xuống: “Hạng Bàn đối phương làm ta đây quá thất vọng, là Hung thần nên không cần biết sống chết sao!” Đúng vậy, HẮN là Hung thần, nên chỉ quan tâm đến bản thân mình, nếu không hợp ý liền hành hung ngay. Lũ người kia chẳng qua chỉ là con người nhỏ nhoi để thần chà đạp như kiến cỏ mà thôi!

Hạng Bàn xoa xoa cánh tay bị đánh đau, lòng đầy uất ức, vẫn cố giải thích.

“Bọn quỷ này không phải thứ tốt gì, họ….”

Vĩnh Niên cắt ngang lời Hạng Bàn, lửa giận trong lòng càng cháy càng lớn. Hắn bản tọa không muốn nghe lời dối trá, sự thật đã ngay trước mắt rồi.

“Được rồi, thỉnh đừng thương tổn thê nhi của bản vương! … Ngươi bản vương quả nhiên là hung thần!” Làn môi tái nhợt run rẩy. Vĩnh Niên dường như phải sử dụng khí lực rất lớn mới có thể thốt lên như thế.

Người run lên, nhìn Vĩnh Niên bằng ánh mắt không thể ngờ được.

“Ngươi lão phu…” Lửa giận hừn hựt rực cháy trong mắt, gân xanh nổi khắp, tưởng chừng có thể nhào đến cấu xé hắn. Vĩnh Niên trước giờ chưa từng thấy qua Hạng Bàn đáng sợ như vậy.

Vĩnh Niên cố chịu đựng khí thế đáng sợ này. Xương sống tưởng chừng có thể mềm nhũng ra nhưng hắn lão phu vẫn không chịu yếu thế mở lớn mắt nhìn trừng trừng.

“Hung thần? Đây là cảm giác của cậu đối với lão phu sao?”

Lòng Hạng Bàn lạnh hẳn xuống. GÃ xúc động mạnh mẽ, thật muốn xé nát người trước mắt ra xem thử bên trong là gì. Hắn sao có thể nhẫn tâm như vậy? Tất cả chuyện mình làm, hắn một chút cũng không cảm nhận được sao?

Tim như bị ai bóp nát, lòng đeo nặng một tảng đá lớn. Nghẹn ngào không thể chịu nổi. Uất ức, oán hận tất cả đều tạo thành nổi giận.

Không cần, tên đó không cần ở lại nơi này! Không cần!

Một tiếng hét thê lương phát ra, Vĩnh Niên đau đứt từng đoạn ruột. Trong chớp mắt hắn bản vương thà tin rằng tất cả các chuyện vừa rồi đều là ảo tưởng.

“Cậu đi… Cậu đi!”

Thái tuế nhìn sàn nhà, nghiến chặt răng không nói gì. Móng tay bấm thật sâu vào da thịt của lòng bàn tay đến độ ứa ra máu. Đất dưới chân không chịu nổi sức ép mà nứt toát ra. Hạng Bàn ngẩn đầu nhìn thẳng vào Vĩnh Niên thật lâu, ánh mắt phẫn hận làm người khác phải run sợ. Sự giận dữ kia khiến tên đó không thở được, nỗi bi ai cứ đau âm ỉ trong lòng. Vĩnh Niên tưởng chừng mình có thể chết đi được.

Xương cốt toàn thân của Hạng Bàn phát ra tiếng răn rắc thật đáng sợ. Môi cắn chặt đến bật máu như đang cố chịu đựng điều gì đó. Vĩnh Niên hai mắt nhắm nghiền lấy thân che chở cho cha và thê tử của mình. Qua một lúc thật lâu, Hạng Bàn cũng không tấn công chỉ ngửa mặt lên trời mà hét vang.

Sau đó tên đó ngay lập tức quay đầu biến mất không còn bóng dáng.

Trong chớp mắt, cả phòng liền tĩnh lặng trở lại. Nếu không phải dưới đất đang bừa bãi, Vĩnh Niên còn nghĩ chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mộng hoang đường.

Nhìn mặt đất trống trơn, hai bờ vai của Vĩnh Niên sụp xuống. Hạng Bàn ra đi như mang theo tất cả buồn vui hờn giận của hắn bản tọa rồi. Từ thân thể đến linh hồn đều rỗng tếch.

Đào Nhi ở phía sau cất tiếng rên rĩ. Vĩnh Niên giờ mới hoàn hồn lại, trước giúp cha gia yên ổn trên chiếc giường lớn, sau lại đỡ Đào Nhi ngồi xuống nệm dày.

“Không có việc gì, không có việc gì…” TÊN ĐÓ vỗ vỗ lưng Đào Nhi an ùi, mắt lộ vẻ không yên tâm.

Đào Nhi hoảng sợ thở gấp gáp, mắt thấy vẻ lo lắng của Vĩnh Niên liền lóe lên một tia bất mãn. Đảo con ngươi bản vương một vòng, bỗng nhớ đến gì đó nắm chặt lấy vạt áo của Vĩnh Niên mắt mở to lộ vẻ sợ hãi.

“GÃ, gã, gã là thái tuế?!”

“Đúng vậy.”

Nghe được câu trả lời của Vĩnh Niên, nước mắt của Đào Nhi liền ào ạt chảy xuống. Nữ nhân ấy khóc lớn lên, tay không ngừng đánh vào lòng của Vĩnh Niên.

“Tướng công ơi, sao chàng có thể ở cùng với gã.” Đào Nhi bi ai nỉ non khóc, như đem toàn bộ nước mắt cả đời của mình mà khóc. “GÃ, gã chính là cừu địch của chúng ta đây a….”

Đào Nhi khóc lóc náo nhiệt làm Vĩnh Niên có hơi phiền lòng. HẮN vỗ vỗ lưng của nàng ta đây ta đây để an ủi, miệng lại không tự chủ được mà giải thích thay Hạng Bàn.

“GÃ… gã chỉ là nóng lên thôi, phàm thường cũng không thô lỗ như vậy….”

“Tướng công!” Đào Nhi cất tiếng cắt ngang lời Vĩnh Niên: “Tướng công, tỷ muội bọn thiếp cứ lần lượt chết đi, còn có cha…. Chẳng lẽ chằng không thấy nghi ngờ chút nào sao?”

Vĩnh Niên kinh hãi, nhất thời không rõ Đào Nhi nói thế có ý gì.

Đào Nhi nhìn tên đó thật quyết liệt. “Bọn thiếp chết khi dương thọ chưa tận, chỉ có thể là do cô hồn dã quỷ đeo bám. Chuyện này, tướng công chàng không biết sao?”

Lời nói cứ gằn từng tiếng một đập vào tai Vĩnh Niên. Hiện thực tàn khốc khiến gã chẳng thể nào bình ổn được. Chân tay mềm nhũng, thân thể choáng váng.

Dương thọ chưa hết? Thân nhân của mình? Tên đó trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng hỏi, nhưng đã loáng thoáng đoán được đáp án.

“Đây là chuyện gì?”

“Mọi người đều do hung thần hại chết” Đào Nhi lạnh lùng mở miệng, bỗng nhiên nàng bản vương bản vương ôm chặt bả vai của Vĩnh Niên. Mắt nhìn đến độ tên đó toàn thân phải run rẩy. “Con của chàng, con của chúng bản vương…. Đều do thái tuế hại chết a!”

Rầm rầm!

Vĩnh Niên chỉ cảm thấy sét giữa trời quang, đầu óc choáng váng mê mang, mắt không thể thấy rõ vật gì.

Hung thần hại chết? Hạng Bàn không phải như vậy đâu.

Hắn theo bản năng mà khẽ lắc đầu.

Đào Nhi khóc càng thảm hại, cha già trên giường cũng không hề động đậy, chỉ dùng đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm gã, các nếp nhăn trên mặt như run theo cơ thể, miệng kịch liệt đóng mở, hẳn muốn nói gì nhưng chẳng thốt ra lời được.

“Tướng công chàng thà tin người ngoài cũng không tin chúng tôi sao!”

Đào Nhi chỉ trích làm Vĩnh Niên xấu hổ vô cùng cực. Tên đó nhìn cha già đáng thương trên giường, nhìn thê tử đang khóc như mưa như gió, mâu thuẫn cứ rút mắc trong lòng.

Hạng Bàn, lão phu thật nên tin cậu hay không?

Cậu chung quy có phải như lời nói hay không?

Lòng càng lúc càng nặng, thống khổ nói không nên lời, mắt cứ cay xè, cổ họng thống khổ đến hít thở không thông.

Mắt Đào Nhi híp lại. Như chim sợ cành cong, nữ nhân ấy sợ mình phân tích tình hình chưa rõ cho lắm.

“Không đúng, thái tuế không nên đến đây a….” Vĩnh Niên nghe Đào Nhi đang thì thào nói, liền theo bản năng sờ sờ chiếc nhẫn trên tay.

“Tướng công là chàng dẫn hắn đến?” Đào Nhi chầm chậm quay đầu lộ ra khí thế bức người.

Vĩnh Niên ngạc nhiên, do dự vài giây, cuối cùng cũng gật gật gật đầu.

“Tướng công, Đào Nhi xin chàng.” Đào Nhi nhỏ nhắn tiến lên ôm lấy thắt lưng của Vĩnh Niên, gương mặt xinh đẹp khóc như hoa ngậm hạt mưa: “Xin chàng vứt bỏ vật liên kết với thái tuế được không? Cứ để thế này, chúng ta đây sẽ mãi nằm trong bàn tay độc ác của gã a! Tướng công, chàng nhẫn tâm thế sao?” Nàng ta đây ôm lấy thân thể của Vĩnh Niên mà lay mạnh mẽ, khóc không thành tiếng.

Thân thể của Vĩnh Niên như bị vùi trong băng đá, lòng có hơi giận Đào Nhi sao lại buộc tên đó lựa chọn như thế, nhưng mà, nhưng mà….

Tên đó chậm rãi cúi đầu nhìn Đào Nhi, lại nhìn tới cha già đang nằm trên giường.

Chậm rãi vươn tay, ngón tay không khống chế được mà run rẩy lần đến gần chiếc nhẫn. Đào Nhi bỗng nhiên nắm lấy tay hắn.

“Đừng vứt ở nhà, hắn vẫn có thể tìm đến.”

“Kia…”

Vĩnh Niên cảm thấy thân thể đã không còn là của mình nữa. Đầu óc rối loạn, mắt chỉ biết nhìn mãi chiếc nhẫn. Đào Nhi đẩy cửa lớn, dẫn hắn dọc theo ngõ nhỏ, tách khỏi đám người dưới này, đến một dòng sông đang cuộn sóng mãnh liệt.

Lúc này hắn bản tọa mới tìm được một chút thanh tịnh.

“Đây là Vong Xuyên hà, ở đây hoàn toàn đáng tin, tướng công?” Đào Nhi hỏi, ánh mắt dừng lại trên người Vĩnh Niên.

Vĩnh Niên giật mình, sững sờ một lúc lâu, lại lắc lắc lắc đầu đến bên bờ sông. Nước sông cuồn cuộn, chẳng biết chảy về hướng nào.

“Tướng công!” Đào Nhi lần thứ hai thúc giục, mắt hung tợn nhìn chiếc nhẫn, tưởng chừng có thể làm nó tan thành tro bụi.

Vĩnh Niên lần thứ hai nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, lòng cứ quay cuồng nhớ lại. Bộ dáng bá đạo của Hạng Bàn, thái độ kêu ngạo, nụ cười đắc ý, gương mặt đỏ lên thẹn thùng, còn có cả dáng vẻ nổi giận nói chẳng nên lời….

Vĩnh Niên những muốn lui về. Đào Nhi lại lần thứ hai thúc giục.

Gương mặt của cha bản vương, hạt lệ của thê tử, còn có Tĩnh Nhi chưa kịp đến nhân gian. Nước mắt của đám người kia, oan khuất của đám người kia, tức giận của đám người kia… cứ đánh mạnh vào ngực của Vĩnh Niên.

Nhắm mắt, tim đau thắt lại.

Chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc xoay tròn trong không trung, hạt ngọc khảm trên nó thoáng qua sắc xanh, cuối cùng tõm một tiếng, làm văng lên bọt nước, chầm chậm chìm xuống đáy sông.

Lòng Vĩnh Niên cũng chìm xuống đáy nước, cứ đứng bất động mãi.

Hôm đó, Vĩnh Niên đã cự tuyệt hành vi xấu hổ của Đào Nhi, chỉ nằm nghĩ một mình. Từ bờ sông trở về mãi gã cũng không thấy ấm lại, cũng ngủ không được.

Minh phủ không có thái dương, không thấy mặt trời mọc hay lặn. Không trung luôn luôn u ám bụi mờ, từng dòng cát mịn cứ thay nhau chảy xuống, ngày hôm nay cũng như ngày hôm qua cả đời đều là thế.

Hạng Bàn không về nhà nữa, cũng như chiếc nhẫn bị vứt bỏ kia.

Vĩnh Niên cảm thấy như mình sẽ chẳng bao giờ…. Có thể nhìn thấy gã được nữa. Vừa muốn gặp gã, lại vừa hận gã, tâm tình phức tạp cứ đan xen vào nhau, nên phần lớn thời gian hắn đều ngẩn người ra đó.

Thân thể của thân phụ đã đỡ hơn rất nhiều. Mỗi khi nhìn thấy tên đó luôn nắm tay như muốn nói gì đó, mặc kệ là cố gắng thế nào cũng chẳng cách gì mở miệng được. Vĩnh Niên thật không hiểu, mình đã đuổi Hạng Bàn đi rồi, thân phụ còn phiền gì nữa chứ?

Chăm sóc cha, ngây người cả buổi sáng, hắn bản tọa bỗng nhiên nhớ đến chuyện giếng hoàn dương. Vừa mới hỏi Đào Nhi, không ngờ uổng công suy nghĩ, cô ấy bản tọa thật dễ dàng nói cho mình nghe, dáng vẻ còn rất vui vẻ nữa.

Nếu mình hoàn dương, chẳng phải cùng nữ nhân ấy âm dương cách biệt? Ngược lại Đào Nhi một chút cảm giác mất mác cũng không có. Còn có Tĩnh nhi, con đã biến mất vài ngày, Đào Nhi không chút lo lắng, tựa như quên luôn sự tồn tại của đứa bé này. Thấy nữ nhân ấy hời hợt, Vĩnh Niên cũng không kể chuyện Tĩnh nhi đã chui vào bụng mình.

Tên đó cảm thấy càng ngày mình càng không hiểu nổi Đào Nhi.

Theo như chỉ dẫn của Đào Nhi, tên đó tìm được giếng. Nhưng mãi cũng không có dũng khí nhảy xuống, đành trở về nhà lần nữa vậy.

Bước vào nhà, liền thấy Đào Nhi đang cẩn thận lau mặt trước gương đồng.

Đào Nhi vừa nhìn thấy hắn bản vương trở về thì hoảng sợ nhanh chóng cất ngay gương đồng, mặt tươi cười tiến đến chào.

“Tướng công, sao chàng lại về thế…?”

“Bản vương không muốn hoàn dương, bản vương ở đây sống cùng mọi người cũng tốt lắm.” Vĩnh Niên cam chịu trả lời.

“Sao lại như thế!” Đào Nhi hoảng sợ hét lên chói tai. Vĩnh Niên ngạc nhiên nhìn cô bản vương. Đào Nhi sao lại đuổi mình đi chứ? Chẳng lẽ còn nguyên nhân gì sao?

Đào nhi cũng thấy mình phản ứng thái quá, vội vàng nhỏ giọng, dịu dàng dỗ ngọt Vĩnh Niên: “Tướng công à, dù sao sinh hồn ở lại Minh giới cũng không phải cách hay, vẫn nên sớm hoàn dương đi thôi….”

“Chính là bản vương ở nhân gian cũng chẳng vướng bận gì….”

“Ai nói không có!” Đào Nhi mềm mỏng can ngăn: “Vẫn còn người đang chờ chàng về. Còn có… Mẫn nhi nữa mà.”

“Sao nữ nhân ấy lại biết Mẫn nhi?” Vĩnh Niên ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lòng bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

Sắc mặt Đào Nhi càng mất tự nhiên, quanh co vài tiếng, bỗng nhớ đến gì đó vội trả lời: “Thiếp là nghe cha và chàng nói chuyện, chàng quên rồi àh?”

Vĩnh Niên nghi hoặc gật gật gật đầu, vẫn không thoát khỏi cảm giác quái dị.

“Tóm lại, chàng vẫn nên hoàn dương thật tốt. Đào Nhi không hy vọng tướng công bỏ lỡ hạnh phúc của mình.” Nói xong liền đẩy Vĩnh Niên ra ngoài.

Vĩnh Niên buồn bực bước ra khỏi cửa lớn. Suy nghĩ một chút, hắn vẫn không đi xa, chỉ là cách nhà một khoản thì tìm một chỗ bí mật ngồi xuống. Chẳng bao lâu sau, cửa lớn bật mở, một người đầu đội ô sa bước ra, vóc dáng cao gầy, thân hình cường tráng, là một nam nhân.

Đây chắc là chuyện cha muốn nói đi….

Thật khác thường, Vĩnh Niên cũng không thấy khổ đau, chỉ thấy lòng nghẹn lại đầy hờn dỗi, không cách nào tiêu tan. TÊN ĐÓ nhìn nhìn, thở dài một tiếng, chẳng thèm quay đầu lại mà cứ bước thẳng về phía trước.

Đi tới đi tới, Vĩnh Niên bỗng nhiên phát hiện mình đã đến bờ sông nơi vứt bỏ chiếc nhẫn. Hắn bản tọa ngẩn ngơ, như bị quỷ ám mà tìm khắp nơi từ đầu cho đến cuối bờ. Cuối cùng, vỗ vỗ đầu, xoắn quần lên, lội xuống chỗ nước cạn mà tìm. Cái gì cũng không thấy.

Vĩnh Niên có chút thất hồn lạc phách, lòng trống rỗng. Cuối cùng hắn ta đây quyết định sẽ lội xuống sâu hơn để tìm. Nhìn quanh đánh giá, hắn ta đây liền đến một mỏm đá cao ven sông, định sẽ c** q**n áo ra để lên đó.

Bỗng sau tản đá truyền đến tiếng rì rầm như đang có người nói chuyện. Vĩnh Niên chẳng màng đến chỉ liếc qua một cái. Đột nhiên mắt bị vật đang lấp lánh trong tay tên đó thu hút.

“Hiền đệ, đệ xem đây là cái gì?”

Một tên nhận lấy chiếc nhẫn trong tay đối phương như cầm vật quý giá lắm. Nó đưa ra sáng để nhìn một chút, sau đó không ngừng tán thưởng.

“Oa, huynh đệ, từ đâu mà có bảo bối này thế?”

“Ha ha, đây là dưới đáy sông đấy.”

Nghe vậy, lòng Vĩnh Niên thật chẳng biết làm sao. Hắn bản tọa thật không biết có nên bước đến nhận là nhẫn của mình không. Mà có nhận sợ rằng kẻ khác cũng không chịu trả, rồi xảy ra tranh chấp phiền phức. Còn nếu không lấy lại thì tâm can hắn bản tọa thật dằn xé đau đớn lắm. Chân vì thế mà bất giác lùi về sau, chần chừ không quyết.

Lúc này con quỷ kia lại mở miệng.

“Bảo bối như vậy, đối phương không sợ người khác đòi lại sao?”

“HẮN dám, lão tử nhặt được chính là của lão tử ah. Ai bảo hắn không giử cẩn thận làm chi. Đến đòi của bản tọa, làm gì có đạo lý này. Ai dám đòi nào, hừ hừ.”

Mũi hừ hừ như phát ra tiếng sấm khiến Vĩnh Niên nhanh chóng rụt trở về, cứ thấp thỏm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh kia, lại nhìn gương mặt dữ tợn của con quỷ. TÊN ĐÓ sợ hãi muốn bỏ đi, nhưng lại không cam lòng.

Hai quỷ kia trò chuyện thật vui, chẳng bao lâu sau thì mở nắp bình rượu. Hương rượu nồng nàn lan tỏa trong không khí.

“Ca, hôm nay vui quá, chúng bản tọa không say không về!”

Tiểu quỷ hân hoan giơ bình rượu lên, cùng đại quỷ một hơi cạn sạch. Cả hai đều rất vui thích, cứ liên tục uống, lại luôn mồm tán chuyện về những tin tức vừa xảy ra ở Minh giới. Chẳng bao lâu sau, thì bình rượu đã xếp quanh chúng thành một ngọn núi nhỏ. Bọn chúng đều đong đong đưa đưa thân mình, rồi lần lượt ngã xuống, ngay tức thì ngáy vang tận trời.

Vĩnh Niên ngơ ngác nhìn chuyện đang xảy ra, đầu bỗng nảy ra một ý định nho nhỏ. Càng lúc ý định này càng phát triển mạnh mẽ, lòng cứ thôi thúc ngứa ngáy. Tên đó nuốt nước bọt cứ vân vê hai tay.

Lão phu chỉ là lấy lại đồ của mình thôi.

Đây không tính là trộm.

Lòng cứ không ngừng biện hộ cho mình, Vĩnh Niên rón rén bước qua tản đá, chầm chậm nhè nhẹ, đến gần đại quỷ.

Đại quỷ đang nằm tựa lên tảng đá lớn, ngáy vang như sấm, mặt run run theo hơi thở một cách dữ tợn, Vĩnh Niên nhìn thấy cũng có chút run rẩy. Năm ngón tay của nó như vuốt nhọn, sắc bén có thể moi bụng của người khác bất cứ lúc nào. Móng tay đầy bùn đất hãy còn dinh dính vài mẫu thịt đỏ. Vĩnh Niên cố không nghĩ đến chỗ thịt đó là từ đâu có, hết sức chăm chú vào chiếc nhẫn trong tay đại quỷ.

Bàn tay thật lớn…. Nếu đánh thức nó, nhất định sẽ bị xé thành thịt vụn.

Vĩnh Niên khiếp đảm, thân mình bỗng lui về sau. Chiếc nhẫn kia lại như đang thu hút tên đó, mặt ngọc sáng bóng, xanh dịu dàng. Trên đó còn khắc hoa hạnh như đang than khóc cho chính mình.

Gương mặt cực kỳ bi thương của Hạng Bàn lại lần thứ hai xuất hiện trước mắt.

Lòng Vĩnh Niên bỗng chốc kiên định. Tay chân run rẩy, thật cẩn thận gỡ lấy chiếc nhẫn từ tay đại quỷ. Nhẫn đã thành công về lại trong tay. Vĩnh Niên liền xem nó như bảo bối mà ôm vào lòng, miệng bỗng hiện lên nụ cười.

Đại quỷ bỗng phát ra tiếng trầm thấp, động đậy một chút.

Tim Vĩnh Niên nhảy mạnh lên, sợ đến mức lui về sau vài bước. Vừa định quay đầu ù té chạy lại phát hiện thì ra đối phương chỉ trở mình mà thôi. Vĩnh Niên thở hắc ra nhẹ lòng, bỗng mắt chú ý đến một quyển sổ dưới thân của quỷ.

Đó là quyển sổ cũng thường thôi. Nhưng lại dùng tơ kim tằm thay cho chỉ mà buộc lại, bìa ngoài màu lam, trên đó có viết năm chữ vàng thật to —— sổ sinh tử phúc lộc.

Vĩnh Niên cuối cùng cũng không rời mắt được. Ma đưa lối quỷ dẫn đường, gã lại nhặt lên quyển sổ đó. Lo lắng nhìn về hướng của đại tiểu hai quỷ. Xác định chúng chưa tỉnh lại mới yên tâm.

Lão phu chỉ liếc qua một chút. Vĩnh Niên lòng thầm hứa hẹn với hai con quỷ đang ngủ say kia.

Tên đó mở sổ sinh tử phúc lộc ra. Tức thì tìm trang có họ Vương. Ngón tay lướt như bay qua những hàng chữ màu đen, cuối cùng dừng lại ở một tên người.

Vĩnh Niên không thể tin được mở to hai mắt ra nhìn, lòng như voi giày ngựa xé, tai cứ ong ong thét gào, cái gì cũng không nghe được.

Vương Đào thị.

Tháng bảy năm kỷ tỵ chết do hồ hại.

Tháng tư năm Canh Ngọ đầu thai vào Lý gia ở kinh thành.

Vĩnh Niên dụi dụi mắt, thật bền bỉ đọc lại một lần nữa. Chữ rất rõ ràng trên mặt giấy, trước sau vẫn không đổi. Hắn lúc này mới tỉnh, đầu óc cứ ầm ầm rối loạn.

Hồ hại … Đào Nhi chết do…. Vậy thì những người khác thì sao? Đáo Nhi đã đầu thai, vậy kia là ai, người hiện ra trước mắt hắn là ai?

Vĩnh Niên không dám nhìn nữa, vô lực ngã nhào trên mặt đất, tay bất giác chạm vào vật mà Tĩnh nhi lưu lại. Đầu bỗng hiện lên một tia sáng, cả người chấn động. Thân phụ tên đó không đúng, hình ảnh cứ không ngừng tái hiện….

Cha không phải sợ hãi thái tuế mà run rẫy sao?

Không, không phải,

Cha sợ hãi chính là…

Đào Nhi!

Vĩnh Niên cố kềm lại để không kêu lên sợ hãi. Hắn lão phu nhảy dựng lên, dùng hết sức lực toàn thân, tựa như tên rời khỏi cung mà phóng chạy về nhà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8