[Bách Quỷ Dị Văn Hệ Liệt] Vĩnh Niên Kí
Chương 12: Phiên ngoại 2

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:30:29 | Lượt xem: 7

Bản tọa là một thượng đẳng hồn. Theo ngôn ngữ thông dụng của địa phủ mà diễn lại thì tương lai bản tọa không dầu thai dòng đế vương thì cũng phải là gia tộc tương đương, hay là trở thành hài tử của thần ma quỷ quái. Thế nhưng, bản tọa lại có vận khí không tốt. Kiếp trước, bản tọa đầu thai làm con của một Hạnh hoa tinh. Đáng tiếc, kết giao tùy tiện, để hắn bạn hồ ly yêu mến cha bản tọa. Vì muốn thay thế bản tọa mà lập bẫy. Thế nên bản tọa chết không minh bạch.

Sau đó là đến kiếp sau này, nghĩ tới càng thêm ức. Vẫn chưa đến được cõi đời, ta đây lần thứ hai chết mất. Nguyên nhân do nguyền rũa, phải nói là hồ hại mới đúng. Mà lại cùng một con hồ ly mới đau. HẮN cho là ta đây muốn thu hút sự chú ý của thân phụ, vì vậy phán ta đây tử hình.

Bản vương lần thứ hai trở lại minh giới, lần thứ hai bắt đầu trông đợi dày công. Quan viên dưới Minh phủ thương cho cảnh ngộ của bản vương, muốn sắp bản vương vào nghiệp đế vương.

Ta đây không chút do dự từ chối, cố chấp chờ đợi, chỉ mong muốn làm một đứa bé mà thôi. Này không hẳn vì lưu luyến không muốn rời xa người cha kia. Mà bởi lòng ta đây có một nguyện vọng nho nhỏ. Đó là muốn tụ lại hồn phách thuận theo thời gian, thuận theo nhớ nhung mà lớn lên. Khát vọng cứ như đốt lửa trong lòng, hừng hựt thiêu đốt, càng ngày càng mãnh liệt —— Ta đây muốn bỏ tất cả, chỉ một mực làm tiểu hài tử. Sau đó…. Phải gặp lại gã, con hồ ly đã hại chết ta đây kia.

Nhưng, sự thật đã chứng minh vận khí ta đây cũng thường thôi.

Người cha ở kiếp trước đang mang thai. Biết được tin tức này, lòng bản vương mừng như điên vội vàng chạy đến Chuyển Sinh trì, cứ tưởng rằng tâm nguyện này cuối cùng cũng có thể đạt thành. Nhưng mà, vui quá hóa buồn, bản vương chậm một bước, lại chậm một bước. Thượng đẳng hồn khác đến trước bản vương đã đi vào bụng của cha rồi.

Ta đây tức giận, loại chuyện thứ tự trước sau dễ hiểu là thế, sao nhóc con kia lại không biết. Ta đây đợi đã lâu lắm rồi, không ngờ để nó nhanh chân giành mất. Nguyện vọng của ta đây phải làm sao bây giờ? Nhìn làn sóng đang loan loan nơi Chuyển Sinh trì, ta đây thấy càng ngày ta đây lại càng xa hồ ly kia nhiều lắm….

Nếu bản tọa còn cơ hội, nếu cha có thể sinh thêm hài tử thứ hai. Như thế, bản tọa định là chuyện đầu tiên sau khi ra đời không phải cười vui hỉ hả mà là cực lực khóc, mà là túm lấy ca ca của mình hung hăn dần cho một trận. XX nó! Tự nhiên nhảy ra giành với lão tử! Ngươi bản tọa hại bản tọa phải chực chờ trên mặt đất, tất cả đều ghi sổ nhớ kỷ, đợi bản tọa ra đời rồi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!

Bản vương buồn bã lâu thật lâu, lòng thầm lấy roi liễu quật cho người anh kia cả ngàn cái, sau đó liền thấy thoải mái. Dựa vào tính tình hẹp hòi của hồ ly kia, thế nào lại chịu được có người khác giành mất sự chú ý của cha với hắn? Huynh đệ kia nhanh chân xuống trước, kết quả không phải thành đối tượng để hắn tàn hại sao. Bản vương cười âm hiểm, song cũng lo lắng cho tương lai của mình. Sau khi được sinh ra thì làm sao để bình an lớn lên mới là cả vấn đề. Làm sao để không bị lão hồ ly kia hết lần này đến lần khác sát hại? Nói nghe cũng đúng lắm, thế nên bản vương mới không muốn chết.

Thế sự vô thường, vận khí bất biến của lão phu bị phá hỏng. Đành giương mắt nhìn chuyện đang xảy ra. Hồ ly thế mà lại để người anh kia chiễm chệ bái hắn làm thầy. Này chẳng phải là quá thiên vị hay sao!

Ta đây giận.

Đồng thời cũng tức thì tìm ra nguyên nhân. Là do nhân duyên nợ nần của thân phụ trong kiếp trước và kiếp trước nữa của bản tọa với Thái Tuế. Bản tọa cười vang, cuối cùng cũng biết mình đang đợi đều gì. Thái Tuế chính là một người cha tốt, lần này bản tọa chắc sẽ bình an trưởng thành.

Ta đây cũng đã mua được Mạnh Bà, lúc đầu thai cũng không cần uống thứ canh quái quỷ của bà ta đây.

Chẳng cần biết sẽ đợi chờ bao lâu, chỉ cần được bình an sinh ra….

Nguyện vọng của bản vương lúc đó hẳn sẽ được thực hiện.

Bản tọa lần thứ hai gặp lại hồ ly.

Nhìn kẻ mang theo ký ức hai kiếp của bản tọa, không biết hắn muốn tỏ bày đều gì.

Lão phu vui sướng hết mấy tháng. Bảo là lão phu muốn báo thù? Không, không phải vậy. lão phu không phức tạp đến thế, lão phu rất đơn thuần muốn đuổi gã đến nơi vắng nhất, xa nhất của Thiên Nhai thôi.

Loại tình cảm như thế vốn đã rất mờ ám. Ta đây cũng chẳng biết từ lúc nào mà mình không thể không nghĩ đến. Cứng đầu không phải cứng đầu, ít kỷ không phải ít kỷ, cố chấp có lẽ là cố chấp với hồ ly kia.

Quanh đi quẩn lại cũng là bản vương thích hồ ly cậu, còn cậu thì oán ghét đến độ g**t ch*t bản vương. Thế nhưng bản vương vẫn thích cậu.

Chỉ là lúc này họa có ngu mới đứng yên chờ chết. Có lẽ nên ngốc ngếch để hắn làm thân phụ của lão phu.

Bản tọa đã phân vân rất lâu….

Cũng may, lúc này lão phu túm được một cha rất tốt.

Lão phu len lén cười.

Thực tế thì, chuyện không đơn giản như tưởng tượng vậy.

Hồ ly lại xuất hiện ở Minh giới. Bản vương mơ hồ cảm thấy không thích hợp, nhưng quyết định ngồi yên quan sát. Bởi dù gì bản vương cũng đã chết rồi, xét cho cùng cũng chỉ là anh linh. Kéo làm sao, tổ phụ ở kiếp trước của bản vương cũng mất do hồ hại, nên bản vương và người sống cùng nhà với nhau.

Hôm nay, hồ ly đến nhà của chúng bản vương.

Tên đó cao ngạo nhìn chúng ta đây, hóa thành hình dáng của Đào Nhi, dùng yêu thuật khống chế tổ phụ, giấu đi tiếng nói của ta đây.

Bản vương rất nổi giận, không phải vì bỗng nhiên trở nên câm điếc. Mà là….

TÊN ĐÓ thế mà lại không nhớ rõ bản tọa nha. Không nhớ rõ đứa bé vì tên đó kêu đói quá mà đưa cơm đưa nước. Không nhớ rõ đứa bé vì tên đó mà chết trong miệng Thao Thiết, không nhớ rõ đứa bé thường vuốt lông tên đó mà nói thích tên đó nữa.

Bản vương giận dữ, bản vương phải phá hỏng kế hoạch của hắn. Thế nhưng làm thế nào để thành công đây? Bản vương thầm suy tính, lén thu nhặt lông rơi ra do vô ý của hắn. Ừm… bản vương cũng thừa nhận nguyên nhân bản vương thu nhặt là do ham thích, đặc biệt là lông của hồ ly.

Cuối cùng thì thân phụ kiếp trước và kiếp trước nữa của bản vương đến. TÊN ĐÓ vẫn cứ khờ khạo như thế, ngốc nghếch như thế. Bản vương và tổ phụ đều đã biểu hiện nhiều đến thế để thông báo tin tức cho tên đó. Thậm chí đến người cha Thái Tuế cũng bắt đầu nghi ngờ. TÊN ĐÓ vẫn cứ ngu ngốc bị hồ ly kia đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Ta đây trong thoáng chốc liền lo lắng, thật không biết có nên để tên đó làm cha của ta đây không. Loại người chỉ số thông minh thấp như thế, lỡ như ta đây bị di truyền thì phải làm sao đây?

Tuy rằng nói tiếp là bất hiếu, nhưng bản tọa thật sự rất méo méo không ưa hắn.

Nếu không vì hắn ta đây xuất hiện, hồ ly kia trong mắt chỉ có ta đây. Tất cả đều sẽ không xảy ra. Ta đây cũng không phải chết nhiều lần như thế. Tuy rất muốn nói tất cả đều là lỗi của hắn ta đây, nhưng thế thì thật giống như giận chó đánh mèo vậy.

Đầu óc bản tọa rất rõ ràng.

Người cha ngốc nghếch kia còn đặt tên cho lão phu —— Tĩnh.

Bực mình… Cái tên sao ẽo lã thế. Tên đó sao không nghĩ đến Kiếm nè, Hiệp nè mấy cái tên hào khí vạn trùng ấy?

Cha ngốc quả là khờ đến dễ thương. Đáng tiếc, sự cười nhạo trong mắt ta đây lại bị tên đó nhìn thành hớn hở. Càng thêm bực mình… không thể nói chuyện quả là cản trở lớn mà.

Bản vương giận dữ trốn chạy, kết quả là cha ngốc và Thái Tuế cũng bắt đầu náo nhiệt.

Cha ngốc xem bản tọa là số một, vẫn luôn thế. Bản tọa cảm động, mặc kệ có ngăn cách gì, cha ngốc quả nhiên vẫn là chỗ dựa bình an nhất. Ừh thì, bản tọa đang hối hận chút ít về chuyện bất hiếu lúc trước.

Ta đây đưa cho cha ngốc túm lông hồ ly lén nhặt được. Muốn xem cha ngốc khờ khạo đến khi nào mới phát hiện chân tướng. Ta đây đã tận lực, cha Thái Tuế à, cầu cha che chở nhiều thêm chút nữa cho cha ngốc, ta đây cũng chỉ có thể nghĩ đơn giản thế thôi….

Bản vương chui vào bụng của cha ngốc. Vì cảm nhận được nhân khí nên đã có một thể xác nho nhỏ, đợi đến khi linh hồn kết hợp với thể xác thì sẽ hình thành thai nhi.

Đối phương đó, cha ngốc. Ngàn vạn lần đừng để hồ ly kia làm cha của ta đây. Mà dù có làm cũng không tổn hại nhiều đâu. Cùng lắm thì hai chúng ta đây sẽ có một trận oanh oanh liệt liệt đảo lộn luân thường thôi hà.

Nghị lực của ta đây tuyệt rất kiên cường.

Thế nhưng chuyện càng lúc càng lệch khỏi quỷ đạo mà ta đây đã tính trước. Cha Thái Tuế của ta đây bỗng nhiên lại làm một trận mưa giông gió giật đâm vào ngực hắn một lỗ lớn. Cha ngốc của ta đây, vốn kiếp trước là Hạnh đã bị ép đến đường cùng, cũng không cản lại chút nào. Ta đây chỉ còn cách mở mắt thật lớn, nhìn trừng trừng vào hồ ly kia rơi khỏi đám mây hóa thành một cánh bướm.

Bản tọa tuyệt vọng nghĩ rằng mình đã vĩnh viễn mất đi gã. Thấm qua người cha ngốc mà ào ào tuôn nước mắt… Sửa lại, bào thai trong bụng mẹ không thể có khả năng ảnh hưởng lớn như vậy. Sở dĩ, bản tọa cảm nhận được là do nước mắt của Hạnh đang tuôn rơi.

Mèo khóc chuột giả từ bi!

Lão phu thầm oán giận. Nhưng nghĩ lại nếu tên đó chấp nhận hồ ly. Lão phu không phải sẽ phiền phức lớn sao? Lão phu cũng không phải dai nhách như con gián đánh hoài không chết. Nếu người lão phu yêu nhất có quan hệ thân thiết với người yêu lão phu. Lão phu thà… đâm chết mình cho rồi đi.

Dù gì, cũng phải thừa nhận, kết quả này là tốt nhất.

Thế nhưng… hồ ly của ta đây phải làm sao bây giờ? Ta đây phải làm sao bây giờ? Khó khăn như vậy, giờ chẵng lẻ phải quay lại địa phủ tìm hắn chứ?

Nghĩ vậy, lòng bản tọa nặng nề lo lắng, thiếu chút nữa là hại cha ngốc sinh non.

Ừh mà… chuyện này Ân Giác đại thúc đã dễ dàng can thiệp.

Thần hắn của Thiên giới chẳng khó khăn gì ngăn lại sự xúc động của bản tọa. Bực mình! Xem ra có người cha mang thân phận cao quý cũng chẳng tốt lành gì. Hiện giờ ngay cả tự chết cũng không có quyền quyết định.

Hu hu hu, buông tha cho lão phu đi. Lão phu không muốn thành tiểu hài tử của các người mà. Lão phu phải về địa phủ tìm hồ ly!

Lòng nóng như lửa đốt cũng qua được mấy tháng. Tinh thần ta đây càng cứng cáp hơn, không còn rồ dại nữa. Bất quá, thật không ngờ nghĩ ra cả trăm cách tự sát, chỉ có thể chờ đến lúc được sinh ra. Bọn thần gã cũng không can dự vào việc của ta đây nữa.

Không ngờ ngoài dự liệu lại nghe được một tin tức.

Địa phủ báo tin về hồ ly kia, nói….

GÃ chưa chết!

Ta đây phấn khởi hết nữa ngày, tản đá đè nặng ngực đã rơi xuống. Từ khoảnh khắc này, ta đây quyết định không làm khó dễ cha ngốc nữa. Ngược lại sẽ làm một hài tử ngoan ngoãn, cẩn cẩn thận thận chăm sóc bản thân chờ ngày sinh ra.

Sinh ra rồi thì mau mau lớn lên. Sau đó có thể tìm hồ ly. Hay, không cần lão phu tìm, hồ ly kia cũng sẽ xuất hiện xung quanh cha ngốc. Tuy rất khó chịu, nhưng tính cố chấp của hồ ly cũng cho lão phu không ít tiện lợi.

Ngày qua ngày trong phạm vi xung quanh cha ngốc, chẳng có con hồ nào bước tới cả. Lão phu không tìm được, ngược lại còn đón nhận sự chào đời của mình. Hay hồ ly kia đã thật sự mất hết hy vọng, một chút tin tức cũng không có. Nhưng đừng lo gì cả, chờ lão phu lớn lên lão phu sẽ đạp núi băng rừng quyết tìm gã cho được!

Bản tọa nắm nắm lấy bàn tay nhỏ xíu thề nguyền.

Cha Thái Tuế đến, bế bản tọa từ trong nôi ra, mắt cứ chăm chăm vào cha ngốc. Vừa nhìn là biết người đang nổi sắc tâm.

Ta đây hơi khép hờ mắt, không chút do dự cho người ngâm nước tiểu đồng tử. Cha Thái Tuế bỗng chốc giận đến xanh cả mặt.

Hứ, giận cái gì mà giận. Nước tiểu của tiểu Thái Tuế rất bổ dưỡng đó. Đừng tưởng người là đại Thái Tuế thì không cần bồi bổ. Ngày nào cũng quyết liệt như vậy, cũng nên bổ thận chút chứ, tránh cho sau này không cách gì thỏa mãn cha ngốc nha.

Cái miệng nhỏ nhắn cứ cười khanh khách vô tội, khoái trá đạp cho sư ca vừa chạy đến bế mình vài dấu chân nhỏ xíu, thuận lợi mà chiếm lấy cha ngốc. Ta đây thật quá thông minh mà.

Nghị lực của lão phu tuyệt rất kiên cường. Lão phu nhất định sẽ vang danh trời đất, ngồi đợi hồ ly mỹ nhân của Thái Tuế.

Đợi lão phu lớn nhanh nhanh một chút nha!

—- Toàn văn hoàn —-

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8