Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 83: Khuynh sào loạn
“Dịch Phi Yên! Thằng nhãi con cậu mau lăn ra đây cho lão phu. Niệm tình cậu tuổi còn nhỏ, nếu như cậu hầu hạ thật tốt, lão đại đã hứa sẽ phóng cho cậu một con đường sống.”
“Mộc Tu huynh, không cần phí lời với hắn bản vương! Chúng bản vương mau xông vào.”
“Tên tiểu tạp chủng Dịch Phi Yên! Nếu đối phương đã không chịu ra, lão phu sẽ tiến vào thu thập đối phương!”
Hạnh hoa viên, hồng hạnh bay toán loạn, tiếng đàn du dương, hòa quyện với tiếng tiêu tạo nên một khúc nhạc tuyệt hảo.
GÃ vẫn một thân hồng ý, diễm lệ như hỏa, mái tóc đen xõa tung ra, càng làm nổi bật lên làn da trắng nõn như bạch ngọc của gã.
“Thiếu chủ, lũ người kia đang xông vào đây.”
“Tô Cẩm, Vân Cẩm, các đối phương vì sao còn chưa đi?” Tên đó bình tĩnh nói, nghe qua không có một chút dao động, thế nhưng tại khoảnh khắc này lại khiến cho người lão phu cảm thấy rất bất thường.
“Thuộc hạ là người của thiếu chủ, thiếu chủ không đi, chúng ta đây cũng không đi.”
Hắn bản tọa bật cười khẽ, “Tố Cẩm cũng đã rời đi rồi, các cậu vì sao còn muốn vờ ngớ ngẩn? Cẩm nhi, bây giờ các cậu tróc bản tọa đi ra ngoài, đám người kia sẽ không làm khó dễ hai người các cậu.”
Hai cô bản tọa liền quỳ xuống trước mặt tên đó, kéo lấy vạt áo của tên đó, “Thiếu chủ, thuộc hạ cầu ngài, hãy rời khỏi đây thôi! Thuộc hạ biết nơi này còn một lối ra, thiếu chủ vẫn có thể lật ngược tình thế, không phải sao?”
Dịch Phi Yên cười cười, xoay người một hồi mới tìm ra vị trí của hai người đám người kia, kéo hai nàng lão phu đứng dậy, “Hiện tại các đối phương còn cho rằng lão phu có thể lật ngược tình thế sao?”
“Thiếu chủ, mắt ngươi bản tọa làm sao vậy? Thiếu chủ, mắt của ngươi bản tọa sao lại là màu đen?” Tô Cẩm ôm mặt hắn, khóc nức nở nói.
“Thiếu chủ, vì sao tóc ngài cũng thay đổi? Vì sao, vì sao lại như vậy? Vì sao lại là màu đen?” Vân Cẩm sờ vào một lọn tóc của tên đó, mỗi ngày đều là cô ấy lo việc chải tóc cho thiếu chủ, cô ấy là người biết rõ nhất, khi Dịch Phi Yên còn là một hải tử, tóc tên đó vẫn là màu đen, thế nhưng từ khi tên đó bắt đầu luyện Diệu hoa thập tứ, thì tóc của tên đó cũng dần dần chuyển thành màu đỏ, ngay cả đôi mắt cùng biến thành màu đỏ, công lực cứ tăng lên một thành thì tóc tên đó lại càng đỏ hơn. Thế nhưng hôm nay tóc của tên đó lại chuyển thành màu đen, mà đôi mắt lại không còn nhìn thấy ánh sáng.
Dịch Phi Yên chỉ cười nhẹ nói: “Màu đen thì nhục nhã lắm sao?”
Đám người kia sớm đã khóc không thành tiếng, nay lại càng có che miệng để không phát ra một tiếng khóc nào nữa.
“Làm sao vậy Cẩm nhi, các cậu đang khóc?” Tên đó vươn tay chạm lên mặt các cô ta đây để xác định.
Tô Cẩm hai mắt mở lớn, cô ta đây đang đứng ngay cạnh, thế nhưng thiếu chủ vẫn không sờ trúng cô ta đây, cô ta đây khua tay trước mặt gã mấy lần rồi thất thanh khóc rống lên: “Thiếu chủ, mắt của ngài, ngài không nhìn thấy gì nữa sao? Vì sao lại như vậy? Thiếu chủ người mau nói cho ta đây biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao sáu vị đại tiền bối lại làm phản? Vì sao Tố Cẩm lại đầu phục Huỳnh Hoặc? Hai huynh đệ Ân gia đã đi đâu rồi? Minh giáo phát sinh chuyện lớn như vậy, đám người kia có thể chạy đi đâu? Còn có tứ đại hộ pháp nữa, thiếu chủ, rốt cuộc Minh giáo chúng ta đây đã xảy ra chuyện gì?”
Dịch Phi Yên rốt cuộc cũng có thể tìm thấy khuôn mặt cô lão phu, tên đó liền chậm rãi lau sạch nước mắt của cô lão phu, “Tô Cẩm, về sau lão phu sẽ không còn là thiếu chủ Minh giáo nữa. Nhìn không thấy cũng tốt, càng an tĩnh.”
Tô Cẩm nhào vào trong ngực hắn, để lộ ra toàn bộ sự bi thương của mình. HẮN là Dịch Phi Yên a, là Dịch Phi Yên không có đối thủ trên giang hồ, tại sao hôm nay hắn lại có nụ cười bi thương đến thế?
Dịch Phi Yên chuyển động một chút, vô lực ôm lấy thân thể nàng bản tọa.
Tô Cẩm đột nhiên cảm giác có gì đó không đúng, liền nắm lấy tay hắn nói, “Thiếu chủ ngươi bản tọa có phải là đang tạm thời phong bế võ công rồi? Là muốn đánh lừa sáu vị đại tiền bối, để cho đám người kia nghĩ võ công của ngươi bản tọa đã hoàn toàn biến mất, sau đó một đòn tiêu diệt hết đám người kia, đúng hay không, có phải như vậy hay không?”
“Tô Cẩm, hãy đối diện với hiện thực đi, bản vương hiện tại đã là một phế nhân.”
“Gạt người, thiếu chủ là đang gạt lão phu, lão phu không tin, Diệu hoa thập tứ là thần công cái thế, làm sao lại có khả năng đó được? Thiếu chủ người đừng làm lão phu sợ! Vân Cẩm, Vân Cẩm đối phương mau nói đi, đối phương nói thiếu chủ đang gạt chúng lão phu thôi có đúng hay không?” Tô Cẩm loạng choạng níu lấy Vân Cẩm lúc này đã sớm rơi lệ đầy mặt, khóc không thành tiếng.
Minh giáo tam sứ giả, ngang dọc giang hồ đã lâu, thế nhưng hiện tại ngay cả khóc cũng không dám.
“Cẩm nhi, các cậu đừng khóc. Võ công không có thì không có, bản tọa không còn nữa, các cậu cũng không thể để người khác chê cười mình. Nhớ kỹ chỉ cần các cậu còn sống thì vẫn còn hy vọng. Lũ người kia sẽ không giết bản tọa, các cậu trói bản tọa lại đi ra ngoài thì có thể bảo trụ tính mệnh các cậu. Các cậu nghe rõ rồi chứ?”
“Thiếu chủ người nghĩ chúng ta đây sẽ bán đứng đối phương? Tham sống sợ chết?”
Dịch Phi Yên lạnh lùng nói: “Không cho nói những lời ngu ngốc như vậy. Lão phu hiện tại chỉ cho phép các ngươi lão phu lựa chọn một con đường duy nhất đó là phải sống.”
“Thiếu chủ, người đuổi Hiên Vương gia đi là vì người yêu hắn, không muốn hắn bị thương tổn, vậy thì lúc này, xin người hãy cho Tô Cẩm đi cùng với người.”
Dịch Phi Yên sắc mặt trắng bệch, vô lực nở nụ cười: “Tô Cẩm ngươi bản tọa thật quá khờ dại. Bản tọa đã sớm trúng kịch độc toàn thân, Mộc Tuyết đã chết, thiên hạ không còn ai có thể giúp bản tọa giải độc, bản tọa sớm muộn gì cũng sẽ chết, ngươi bản tọa tội gì phải. . .”
Không đợi tên đó nói dứt lời, Tô Cẩm liền tiến đến điểm vào thụy huyệt của tên đó.
Dịch Phi Yên loạng choạng ngã vào trong lòng cô ấy, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt dứt khoát của cô ấy.
Thiếu chủ, đối phương không biết rằng, Tô Cẩm ta đây cả đời đa tình, thế nhưng ta đây chỉ yêu duy nhất một người. Nữ tử thường ngu ngốc, ta đây cũng chỉ muốn làm một nữ nhân ngốc nghếch.
Nơi này được bao phủ bởi hạnh hoa lâm, có thể khiến đối phương choáng váng như lạc vào mê cung, ở đây ngoài trừ đại môn, còn có một lối ra khác, con đường này ngoại trừ Dịch Phi Yên cũng chỉ có Tô Cẩm biết.
“Vân Cẩm, ta đây giao thiếu chủ cho ngươi ta đây, ngươi ta đây lặn xuống phía dưới ôn tuyền sẽ có một lối ra, đường đi sau đó ngươi ta đây đều đã biết, tức thì rời khỏi đây đi.”
“Vậy còn cậu?”
Tô Cẩm lạnh lùng nói, “Ngươi bản vương cứ việc đi đường của ngươi bản vương, quản chuyện của bản vương làm gì?”
Vân Cẩm tức giận nói, “Bây giờ là lúc nào rồi, cậu còn nói với bản tọa những lời này. Phải cùng nhau đi!”
Ba! Tô Cẩm thẳng tay cho Vân Cẩm một quyền, “Cậu nghĩ rằng chúng ta đây vẫn còn có thể cùng nhau đi được hay sao? Cậu không nghĩ đến an nguy của thiếu chủ sao?”
Lũ người kia đã là tỷ muội với nhau hơn hai mươi năm, Vân Cẩm không bao giờ nghĩ tới Tố Cẩm sẽ phản bội thiếu chủ, hôm nay chỉ còn lại Tô Cẩm, cô bản tọa không muốn lại mất đi một tỷ muội nữa, sống chết cũng muốn cùng nhau rời đi.
Luận về võ công, Tô Cẩm giỏi hơn nữ nhân ấy rất nhiều, nữ nhân ấy ấy nói rất đúng, thiếu chủ mới là trọng yếu.
“Tô Cẩm, cậu phải bảo trọng! Ta đây vẫn sẽ chờ cậu tới tìm chúng ta đây.”
Nữ nhân ấy ấy gật gật đầu, thế nhưng hai nữ nhân ấy đều biết điều đó thật sự rất xa vời.
“Các đối phương ai cũng đừng hòng rời khỏi đây!”
Tô Cẩm đẩy đám người kia vào trong nhà: “Đi mau!”
Vân Cẩm cõng Dịch Phi Yên trên lưng lặn xuống dưới ôn tuyền, đi theo lời chỉ dẫn của Tô Cẩm, quả nhiên là có đường ra, lũ người kia chậm rãi đi đến cuối đường hầm, cửa đá đã đóng ngay cửa lại.
Dịch Phi Yên giật mình, từ từ mở mắt ra, do dự nói: “Là Vân Cẩm?”
Nghe được giọng nói của Dịch Phi Yên, nàng lão phu kinh hỉ nói: “Thiếu chủ, người tỉnh rồi sao?”
“Ân, mau để bản tọa xuống.”
Vân Cẩm để Dịch Phi Yên ngồi dựa lưng vào tường, Dịch Phi Yên điều tức một chút rồi nói: “Vân Cẩm, ngươi lão phu hãy dùng nội lực đánh vỡ phiến đá thứ ba mươi bảy ở bên trái đi.”
Vân Cẩm tuân lệnh, tức thì thi hành theo lời Dịch Phi Yên, cửa đá quả nhiên đã mở ra.
“Quả nhiên là các đối phương ở chỗ này.”
“Tố Cẩm?”
“Ngươi lão phu quá ngu ngốc, vẫn còn che chở cho Dịch Phi Yên làm chi? Lẽ nào ngươi lão phu thực sự muốn chết sao?”
“Hanh! Tố Cẩm cậu là kẻ phản bội!”
“Kẻ phản bội?” Tố Cẩm không khỏi cười nhạo, “Còn không biết ai là kẻ phản bội đây! Dịch Phi Yên tên đó mới là kẻ phản bội! Chúng bản tọa đều bị tên đó lợi dụng! Vân Cẩm hiện tại cậu tỉnh ngộ vẫn còn kịp đấy.”
“Ngươi bản tọa nói bậy! Kẻ tiện nhân này, cẩn thận cô nãi nãi bản tọa vả miệng ngươi bản tọa! Không được chửi bới thiếu chủ!” Vân Cẩm nổi giận đùng đùng, rút kiếm ra định xông lên.
“Cẩm nhi, lui ra!” Dịch Phi Yên đột nhiên nói.
Hắn lão phu đứng lên, mỉm cười đi tới, mỗi bước đi đều hết sức trầm ổn, hắn lão phu lạnh giọng nói, “Tố Cẩm, cậu nghĩ rằng mình có thể thắng được lão phu sao?”
Tố Cẩm ngây ngẩn cả người, ả nghe nói Dịch Phi Yên trúng độc mất hết võ công nên mới yên tâm truy đuổi, thế nhưng nhìn hắn lúc này, phảng phất sự trầm ổn ngày xưa, lẽ nào tin tức lại sai lệch sao? Ả cũng biết rõ phong thái của Dịch Phi Yên, nên tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dịch Phi Yên lại cười nói: “Tố Cẩm ra tay đi, đối phương cũng biết lão phu hận nhất là có kẻ phản bội lão phu.”
Ngay khi Tố Cẩm còn đang ngây người, Vân Cẩm liền nhanh chóng ra tay, một chưởng đánh thẳng vào vai ả, đánh ả văng vào trong đường hầm, rồi lại đánh vào cơ quan mà Dịch Phi Yên chỉ dẫn đóng cửa hầm lại.
Đó chính là đoạn long thạch, không ai có thể mở ra.