Bách Thủ Thư Sinh
Chương 41: Tằm nhã tơ bướm khoe sắc
Chấp sau lưng bước vào gian biệt phòng dành riêng cho Lâm Qui, Cửu Thiên Tuế đặt chiếc tráp trên bàn. Lâm Qui thấy cửu Thiên Tuế liền phủ phục
quỳ dưới chân lão:
– Tiên sinh …
Nhìn Lâm Qui, Cửu Thiên Tuế Tiểu Thuận buông một tiếng thở dài một tiếng rồi nói:
– Đừng gọi bản tọa bằng tiên sinh hay tiền bối gì cả. Trước khi bản tọa hoàn thành mục đích của mình, bản tọa muốn cho cậu biết một sự thật.
Lâm Qui căng mặt ngẩng lên:
– Dạ … Vãn bối đang nghe Minh chủ chỉ huấn.
Cửu Thiên Tuế buông một tiếng khẽ thở dài, ngồi xuống chiếc đôn. Lão đặt tay lên chiếc tráp chứa Thập nhị Thần châu, ôn nhu nói:
– Cậu hãy đứng lên.
Lâm Qui ríu rít đứng lên, mà mặt thì cúi gầm xuống.
Tiểu Thuận nói:
– Hãy nhìn ta đây đây.
Lâm Qui từ từ nhìn lên.
Cửu Thiên Tuế mở nạp chiếc tráp. Vạn hào quang ngũ sắc từ trong tráp phát
ra khiến cho Lâm Qui phải loá mắt. Hắn không thể nào ngờ được sức quyến
rũ tuyệt đẹp của Thập nhị Thần châu. Nhìn vầng hào quang tuyệt sắc từ
trong chiếc trập ngọc tỏa ra, Lâm Qui phải nghĩ thầm:
– “Với sức quyến rũ của Thập nhị Thần châu như vậy thì thảo nào ai lại chẳng muốn chiếm hữu về riêng mình”.
Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế nhìn Lâm Qui từ tốn nói:
– Cậu thấy những viên thần châu này có đẹp không?
Lâm Qui khúm núm nói:
– Dạ rất đẹp à.. Chúng đúng là những báu vật vô giá, chẳng có báu vật nào khả dĩ sánh bằng.
– Đúng … Chẳng có thứ báu vật nào trên đời này khả dĩ sánh bằng. Ngoài
vẻ đẹp tuyệt phàm của chúng, thì chúng còn có thể đem đến cho chủ nhân
của chúng những sức mạnh siêu phàm không ai sánh kịp.
– Minh chủ đang là chủ nhân của những viên Thần châu này?
Cửu Thiên Tuế nhìn thẳng vào mắt Lâm Qui:
– Đúng. Hiện tại lão phu đang là chủ nhân của những viên thần châu nhưng lão phu muốn trao lại cho hậu thế. Người lão phu chọn chính là ngươi lão phu.
Đôi mắt của Lâm Qui trợn tròng. Tên đó những tưởng như mình nghe lầm và không
thể nào tin được. Lâm Qui cuống quít quỳ mọp xuống chân Cửu Thiên Tuế:
– Minh chủ … Lâm Qui … Lâm Qui …
Tiểu Thuận khẽ gật gật đầu:
– Ngươi bản vương đừng hốt hoảng như vậy … Bản vương quyết định chọn ngươi bản vương bởi vì căn cơ của nó, nhưng rất tiếc …
Tiểu Thuận bỏ lửng câu nói giữa chừng, trong khi lòng dạ Lâm Qui lại chùng
xuống như thể có vật gì đó đè nặng trĩu lục phủ ngũ tạng của gã. GÃ
ngẩng lên nhìn Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế, khẽ nói:
– Lâm Qui là kẻ bất tài …
– Có thể cho là như vậy. Đối phương vừa là kẻ bất tài vừa lại là kẻ không có căn cơ lẫn tâm định.
Buông một tiếng khẽ thở dài nữa, Tiểu Thuận khẽ lắc đầu nói:
– Nhưng bản vương không còn sự lựa chọn nào khác.
– Vãn bối thông hiểu ý của minh chủ.
Tiểu Thuận đỡ Lâm Qui đứng lên:
– Đứng lên đi.
– Vãn bối chỉ biết quỳ dưới chân minh chủ thôi à.
Tiểu Thuận cáu gắt nói; – Bản vương nói ngươi bản vương đứng lên thì cứ đứng lên.
– Dạ …
Lâm Qui miễn cưỡng đứng lên. Tiểu Thuận nhìn tên đó chậm rãi nói:
– Ngươi ta đây biết vì sao ta đây chọn ngươi ta đây không?
Lâm Qui lắc lắc đầu.
– Vãn bối nghe Minh chủ nói mà không thể nào ngờ tới được, thì làm sao biết được nguyên nhân.
Tiểu Thuận bưng bầu rượu chuốc ra chén. Hắn bưng chén dốc cả bầu rượu nào miệng mình, rồi gằn tiếng nói:
– Lâm Qui … Một khi ngươi bản tọa biết sự vật này, ngươi bản tọa mà phản bội lại bản tọa,
thì hậu quả đến với ngươi bản tọa thật không thể lão tưởng tượng được đâu.
Nghe Tiểu Thuận nói câu này, Lâm Qui lại quỳ mọp xuống:
– Minh chủ … Lâm Qui không bao giờ dám phản bội người. Cả kiếp này Lâm Qui sẽ làm thân trâu chó đen đáp công ơn của Minh chủ.
Tiểu Thuận thở ra:
– Thôi được rồi … Cậu hãy đứng lên đi …
Được phép của Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế, Lâm Qui mới dám đứng lên.
Nhưng khi nhìn vào mắt Tiểu Thuận thì Lâm Qui chỉ chực quỳ xuống phủ phục.
Tiểu Thuận nói:
– Ta đây chọn ngươi ta đây làm kẻ kế thừa, bởi vì ngươi ta đây có được đóa hoa huệ xăm trên ngực ngươi ta đây.
Lâm Qui bất giác nhìn trộm Tiểu Thuận. Tên đó nghĩ thầm:
– “Tại sao chỉ với hình xăm hoa huệ thôi mà lại có nhiều biến đổi trong
cuộc đời mình. Nhất định hình xăm này phải có liên quan gì đến mình”.
Nghĩ đến đây, Lâm Qui sực liên tưởng đến Tuấn Luận:
– “Tên đó cũng có một người bạn hữu có hình xăm hoa huệ giống như mình.
Nếu đúng như gã nói thì bằng mọi giá mình phải giết gã. Không để gã cho
Tiểu Thuận công công biết trên đời này còn có người thứ có dấu hoa huệ
như mình”.
Thấy mặt Lâm Qui trầm tư, Tiểu Thuận hỏi:
– Lâm Qui … Ngươi ta đây đang nghĩ gì?
Nghe Tiểu Thuận hỏi mình. Lâm Qui giật nẩy một cái. TÊN ĐÓ rối rít nói:
– Ơ … Lâm Qui đang nghĩ về chiếc hoa huệ trên người mình. Mà tự hỏi, sao nó lại quá hệ trọng với Minh chủ vậy?
– Bản tọa đang muốn nói cho đối phương biết đây.
Lâm Qui nhìn Tiểu Thuận:
– Minh chủ … Thật sự thế nào à?
Tiểu Thuận với tay bưng bầu rượu thì Lâm Qui đã đón lấy. GÃ miễn cưỡng nói:
– Minh chủ hãy để cho vãn bối hầu phục người.
Tiểu Thuận gật gật đầu. Lão chờ Lâm Qui rót đầy chén rượu mới nhìn tên đó chậm rãi nói:
– Lão phu trước đây là Thần thông quảng đại Song Hoàn Lương Trung Liệt. Kẻ dụng ma hoàn hay nhất trong võ lâm. Nhưng để phân định ai là người có võ công cao nhất,
nên có cuộc hội tại Đoạn Hồn Nhai. Trước khi đến phó hội tại Đoạn Hồn
Nhai, lão phu đã chu du khắp thiên hạ để tìm một nữ nhân có tiên cơ hơn người gieo hậu nhân của mình. Và lão phu đã gặp mẹ cậu, Lâm Cát Ngọc. Khi lão phu
chia tay với mẹ cậu có để lại một dấu tích, buộc nàng lão phu phải xăm lên
người đứa hài nhi nếu có con với lão phu. Dấu tích đó chính là hình xăm hoa
huệ trên ngực cậu.
Lâm Qui mở to mắt hết cỡ. Lời thổ lộ này của Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế khiến tên đó không thể nào tưởng tượng tới được.
TÊN ĐÓ quỳ thụp xuống, dập đầu nói:
– Gia gia … Lâm nhi không ngờ … không ngờ … không ngờ …
Hắn ngẩng mặt lên Tiểu Thuận:
– Gia gia …
Cùng với những lời khẩn thiết đó thì nước mắt trào ra. Lâm Qui thổn thức nói:
– Lâm nhi những tưởng phong bao giờ gặp được cha của mình nữa.
– Đúng ra chuyện này, bản tọa không nói với đối phương … nhưng cuối cùng bản tọa không thể giấu nó được.
Tiểu Thuận buông một tiếng thở dài một tiếng.
Lão nhìn vào chén rượu rỗng không, từ tốn nói tiếp:
– Cùng với đôi ma hoàn thần thông quảng đại, bản vương đã tìm đến Đoạn Hồn Nhai để phân định ai là Thiên hạ đệ nhất nhân.
Lâm Qui cướp lời Tiểu Thuận:
– Gia gia đã là Thiên hạ đệ nhất nhân.
Tiểu Thuận nạt ngang:
– Ngươi bản vương đừng nói bừa. Tại Đoạn Hồn Nhai, thì bản vương đã để ngôi vị Thiên hạ đệ nhất nhân cho Nhứt Điếu, mà sau này gã chính là Phương trượng Thiếu lâm
Tuệ Tỉnh đại sư.
– Nhưng bây giờ gia gia vẫn là Thiên hạ đệ nhất nhân.
– Đúng … Nếu như lão phu không chấp nhận một sự thật đau lòng thì chẳng bao
giờ trở thành Cửu Thiên Tuế. Sau khi phó hội tại Đoạn Hồn Nhai lão phu thề sẽ thâu tóm võ lâm thiên hạ. Lão phu quyết định đi tìm sức mạnh trong truyền
thuyết.
Lâm Qui liếc nhanh về phía chiếc tráp Thập nhị Thần châu.
Tiểu Thuận chỉ chiếc tráp:
– Đó chính là sức mạnh của Thập nhị Thần châu.
– Bảy giờ gia gia đã có nó rồi.
– Bầy giờ ta đây đã có Thập nhị Thần châu nhưng cũng đã tự cung hình mình.
Lâm Qui cúi mặt nhìn xuống hắn ta đây muốn che giấu nụ cười mỉm khi nghe Tiểu Thuận thốt ra câu này.
Tiểu Thuận nói:
– Tiểu Thuận chính là cái tên lão công công Chu Tần đặt cho ta đây. Kể từ đó
ta đây quên mất đi cái tên Lương Trung Liệt. Ta đây đi tìm sức mạnh của Thập nhị Thần châu để buộc thiên hạ phải trở thành nô tài của ta đây, và trở thành
Thiên hạ đệ nhất nhân. Và chống lại một người. Người đó chính là Bách
Thủ Thần Quân Thượng Quan Nghi.
– Hắn đã gieo thù chuốc oán với gia gia?
Buông một tiếng khẽ thở dài, Tiểu Thuận nói tiếp:
– Ngươi bản vương không cần biết chuyện này. Điều bản vương muốn ở ngươi bản vương là phải trở thành Long và Hổ. Chỉ có trở thành Long Và Hổ thì ngươi bản vương mới không phụ lòng
bản vương.
Tiểu Thuận đặt chân xuống bàn, đứng lên đặt tay lên vai Lâm Qui:
– Lâm Qui … Bây giờ bản tọa chỉ có ngươi bản tọa là giọt máu duy nhất. bản tọa không còn
sự lựa chọn nào cả.. Bản tọa không còn sự lựa chọn nào cả … Vậy ngươi bản tọa có
dám hứa với bản tọa ngươi bản tọa sẽ là Long và Hổ không?
Lâm Qui quỳ xuống, ngẩng mặt nhìn lên Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế:
– Gia giạ. Cả một đời gia gia khốn khó vì Lâm Qui, thì Lâm Qui phải báo
đền ân sâu của gia gia Nếu Lâm Qui không là Long và Hổ thì chỉ đáng là
cỏ rác ven đường chẳng đáng để đứng trong trời đất, hay nhìn mặt gia gia Tiểu Thuận mím môi:
– Lâm nhi … Gia gia tin ngươi bản tọa … Bản tọa tin ngươi bản tọa.
Lâm Qui dập đầu xuống trước mũi giày của Tiểu Thuận:
– Gia gia … Lâm Qui thề sẽ không phụ lòng của gia gia.
– Nếu ngươi bản vương phụ lòng gia gia thì sao?
Lâm Qui dập đầu xuống đất:
– Nếu Lâm Qui phụ lòng gia gia thì con thể chẳng sống trên cõi đời này nữa.
Lâm Qui thà để cho gia gia trừng phạt còn hơn phụ lòng người.
Tiểu Thuận ngửa mặt cười.
Tiếng cười của Tiểu Thuận khiến lòng dạ Lâm Qui bồi hồi khôn cùng. Tên đó lấm lét liếc trộm Tiểu Thuận.
Tiểu Thuận Cửu Thiên Tuế cắt ngang tràng cười đó, nghiêm giọng nói với Lâm Qui:
– Lâm Qui … Nếu đối phương không phụ lòng của lão phu thì nhất định mai này đối phương sẽ là một kẻ đứng trên thiên hạ. Mọi người sẽ quỳ mọp dưới chân đối phương.
Còn bằng không như ngược lại thì đối phương tự biết … Số phận của đối phương như thế nào rồi.
– Lâm Qui nhất định sẽ làm tròn bốn phận hài tử để lão nhân gia không hổ thẹn.
– Ngươi lão phu chắc như vậy chứ?
Lâm Qui khẳng khái gật gật đầu:
– Nếu Lâm Qui sai lời, xin cho đầu rơi xuống đất mà không hề hối tiếc.
– Được lắm …
Tiểu Thuận đỡ Lâm Qui đứng lên.
Lão vỗ vào vai Lâm Qui:
– Ngươi ta đây hẳn không ngờ có một tiểu thái giám lại là cha ngươi ta đây?
Lâm Qui gật gật đầu:
– Dạ. Lâm nhi không ngờ à, nhưng nghe được bí mật của gia gia Lâm nhi những tưởng mình vừa lột xác biến thành con người khác.
– Bản vương muốn ngươi bản vương lột xác càng nhanh càng tốt đó.
Tiểu Thuận mỉm cười. HẮN chỉ chiếc tráp ngọc Thập nhị Thần châu:
– Ngươi lão phu hãy giữ chiếc tráp ngọc Thần châu này … Ngươi lão phu giữ được chứ?
– Dạ … Lão nhân gia yên tâm … Chiếc tráp Thập nhị thần châu Lâm nhi sẽ xem như bổn mạng của mình.
Tiểu Thuận mỉm cười, đưa tay ve cằm. Động tác ve cằm của lão cứ như đã trở
thành thói quen mà lão không thể nào quên được mỗi khi phải suy nghĩ
điều gì …
Lão vỗ vai Lâm Qui:
– Gia gia tin vào Lâm nhi. Đừng để gia gia phải thất vọng về cậu đó. Cho dù cậu là giọt máu
duy nhất của bản vương nhưng bản vương vẫn có thể quẳng nó đi đấy.
Tiểu Thuận nói xong quay bước chậm rãi tiến ra cửa.
Còn lại một mình trong biệt phòng. Lâm Qui ngồi thừ ra nhìn chiếc tráp Thập nhị Thần châu. Tên đó gần như tưởng mình đang nằm mơ thì đúng hơn.
Tên đó xoa trán, như người đang muốn xua những cơn ác mộng sau khi tỉnh giấc, lẩm nhẩm nói:
– Có đúng như vậy không nhỉ? Có đúng như vậy không nhỉ? Từ một tên đó cô nhi
sống trong kỹ lầu thế mà bỗng chốc mình trở thành thiếu gia của phủ Cửu
Thiên Tuế. Bản tọa không thể nào tin được, hay lão Tiểu Thuận đang có dự tính gì với mình đây.
Hắn đưa tay áp vào vùng tâm huyệt nơi có bình xăm đóa hoa huệ.
– Mình cứ như là đang nằm mơ vậy.
HẮN nói đến đây sực nhớ đến Hạ Tuấn Luận. Lâm Qui buột miệng thét tên Tuấn Luận:
– Hạ Tuấn Luận … Hẳn là ngươi bản tọa phải cho bản tọa biết tên đó tri kỷ của ngươi bản tọa là ai … nếu như bản tọa biết người tri kỷ đó của ngươị. Lâm Qui bỏ lửng câu nôi giữa chừng, cầm lấy chiếc chén. Miệng điểm một nụ cười giả lả rồi
quẳng chén rượu xuống sán gạch.
Xoảng …
Chiếc chén ngọc vỡ toan, Lâm Qui nhìn những mảnh vỡ nhẩm nói:
– Cửu Thiên Tuế chỉ có mỗi một mình Lâm thiếu gia là giọt máu duy nhất
của người thôi … Chỉ có một mình Lâm thiếu gia là giọt máu duy nhất
của người mà thôi.
Lâm Qui đứng lên, định nhãn ngắm nhìn những hạt thần châu đang óng ánh phát hào quang ngũ sắc. HẮN cười phá lên:
– Ông trời Lâm Qui này đã trở thành kẻ khác rồi. Lâm Qui sẽ có sức mạnh,
có quyền lực và bắt tất cả mọi người phải trở thành nô tài của Lâm Qui.
TÊN ĐÓ đậy chiếc tráp, ngửa mặt cười lên khanh khách. Tràng tiếu ngạo của hắn thật đắc ý thật tự mãn.
Lâm Qui sực nhớ đến Diệp Tình. HẮN đậy chiếc tráp lại nhìn nó nói:
– Diệp Tình … Hẳn cô lão phu chẳng bao giờ ngờ được chuyện này. Cô lão phu chẳng
bao giờ ngờ được chuyện Lâm Qui là giọt máu duy nhất của Thần thông quảng đại Song
Hoàn Lương Trung Liệt.