Ác Nương Tử
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-08-18 04:00:47 | Lượt xem: 3

Phủ Hàng Châu ——

“Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng”, câu này mỗi người đều biết, mỗi người
đều đã nói, nhưng không nhất định mỗi người đều có cơ hội đến Tô Hàng. Hoàng
Phủ Trân chính là một người trong đó.

Vừa vào ngôi thành cổ này, cô lão phu liền yêu nó, chỗ này khắp nơi đều thể hiện rõ
đây là một thành phố thanh lịch, ở thời đại này phồn vinh xinh đẹp như vậy,
người qua đường đi lại ở ngã tư đường, không ít là nam tử bộ dạng văn nhân nhã
sĩ [người
có học], quán trà san sát bốn phía, hơn nữa
tòa thành này còn mang thêm một hơi thở văn học.

“Bắt nguồn của truyện Bạch Xà nha! Không biết Bạch nương nương có còn ở dưới
Lôi Phong tháp hay không? Nữ nhân ấy có bị ép thành con rắn khô hay không?” Đến nơi tràn
ngập truyền thuyết lãng mạn này, nữ nhân ấy không kiềm chế được ánh mắt lòe lòe tỏa sáng,
trong đầu bắt đầu nhớ lại từng cái từng cái chuyện xưa đẹp đẽ động lòng người.

Nghe được lời nói buồn cười của cô bản tọa, Hoàng Phủ Vệ không thể nhịn được bật cười,
lần đầu tiên hắn nghe được có người hỏi Bạch Xà có bị ép thành rắn khô hay
không.

Tiếng vó ngựa thanh thúy ở trên mặt đất vang lên đều đều, Hoàng Phủ Trân vẫn
mặc trang phục nha hoàn, đôi mắt chỉ lo tham xem cảnh đẹp bốn phía. Mà Hoàng
Phủ Vệ thì ngậm ý cười sủng nịch, để nữ nhân ấy lôi kéo ống tay áo của mình hỏi lung
tung này kia, còn quấn quít lấy muốn đi xem rắn khô.

Hai người chúng thật vui vẻ, nhưng một đám người đi theo phía sau đã có sắc
mặt khó coi.

Bách Lệ một đường từ phủ Thái Bình theo tới phủ Hàng Châu, mắt thấy Hoàng Phủ
Vệ vẫn đối với mình hờ hững, đối nha hoàn dung mạo không sâu sắc kia lại vừa
nói vừa cười, trong lòng cực kỳ tức giận bất bình. Lúc trước nữ nhân ấy ôm lòng quý
mến với Hoàng Phủ Vệ mới một đường cùng lại đây, trải qua mấy ngày nay, sự quý
mến này cũng đã biến thành không cam lòng.

“Nàng bản vương thật không hết hy vọng.” Hoàng Phủ Trân trộm liếc mắt phía sau một cái,
không kiềm chế được thở dài một tiếng.

Đám người phía sau là cô gái cùng hộ vệ của nàng lão phu mà ngày đó đám người kia trùng hợp
cứu được trên đường núi, đại khái là bị bộ dáng anh dũng của Hoàng Phủ Vệ mê
hoặc, lại đi theo hai đám người kia một đường đi vào Hàng Châu.

Hoàng Phủ Vệ không thèm để ý những người khác chút nào, chạy nhanh xe ngựa một
đường đi vào quán trọ của Hoàng Phủ gia ở Hàng Châu, sau khi đem dây cương đưa cho
tiểu nhị vừa tiến đến, liền đỡ cô lão phu xuống xe, “Xuống xe đi.”

Hoàng Phủ Trân ngước mắt nhìn quán trọ lịch sự tao nhã này, trên cửa lộ ra bảng
hiểu thật to – Tú Phong cư. Cô ấy theo Hoàng Phủ Vệ bước vào quán trọ, ngay lập tức
một tiểu nhị cười nhiệt tình đi đến tiếp đón.

“Hai vị khách quan, xin hỏi là muốn dùng bữa hay là dừng chân?”

Hoàng Phủ Vệ đi thẳng đến quầy tiền, từ bên hông lấy ra một miếng ngọc bội để
lên quầy.

Chưởng quầy vừa thấy, ngay lập tức đứng lên cung kính xoay người hành lễ. “Tiểu nhân
ra mắt thiếu gia!”

HẮN vội vàng vòng đầu ra sau, đưa ra một ánh mắt với tiểu nhị bên cạnh.

Tiểu nhị cũng thông minh, ngay lập tức chuyển người vào phòng bếp dặn một tiếng. Có
đại nhân vật đến đây.

“Thỉnh đi theo tiểu nhân.” Chưởng quầy khom lưng, dẫn hai người lũ người kia trực
tiếp đi về phía hậu viện thanh tĩnh, để ổn hành lý rồi nghỉ tạm chút, hai người
liền ra ngoài đi dạo.

Đi vào Hàng Châu, Hoàng Phủ Trân đương nhiên ầm ỹ muốn đi xem Tây Hồ cùng Lôi
Phong tháp, Hoàng Phủ Vệ cũng chiều theo cô lão phu, mang cô lão phu du ngoạn cảnh đẹp Hàng
Châu.

Hai người đều không có nhắc tới nguyên nhân thúc đẩy đám người kia đến nơi đây, Hoàng
Phủ Vệ làm như không có việc này, còn trong lòng Hoàng Phủ Trân lại do dự, muốn
hỏi lại không muốn nói ra miệng.

Xem qua Lôi Phong tháp, đám người kia bước chậm đi đến bờ Tây Hồ, Hoàng Phủ Trân thật
sâu cảm nhận được Tây Hồ trong miệng của những nhà thơ có bao nhiêu xinh đẹp,
dõi mắt nhìn lại non xanh nước biếc, phong cảnh như bức tranh, sóng xanh nhộn
nhạo đẹp không sao tả xiết, khó trách mọi người xưa và nay đều tán tụng “Thiên
hạ ba mươi sáu Tây Hồ, trong đó đẹp nhất là Hàng Châu.”

Trên đường ngoại trừ nàng bản tọa cùng Hoàng Phủ Vệ ra, cũng có không ít người bán hàng
rong, có người nôn nóng kiếm sống, cũng có người nhàn tản qua ngày. Nói đến
cùng, nàng bản tọa cảm thấy mình có thể ở lại cái triều đại này nhìn thấy những cảnh
tượng này, thật cực kỳ khó tin.

Đám đông không ít, nàng ta đây nhất thời không lưu ý khiến cho người ta đây đụng phải một
chút, tức thì bên hông nóng lên, quay đầu vừa ngước mắt, chỉ thấy Hoàng Phủ Vệ
đang mềm nhẹ đỡ lấy eo của nàng ta đây.

“Cám ơn.” Cô ta đây ngượng ngùng cười cười, cảm giác cái tay bên hông thu hồi, đang
muốn tự mình đứng thẳng thân thể mà thôi, tay mềm đã ấm áp, tay nhỏ nhoi trắng
noãn bị tên đó nắm vào bàn tay.

“Nhiều người.” Tên đó không nhìn hướng nàng lão phu, chỉ là đơn giản nói một câu.

Hoàng Phủ Trân cúi mắt nhìn tay giao nắm của hai người, cảm thụ trong lòng thực
phức tạp, vừa chờ mong lại sợ bị thương tổn. Cô ta đây không phải không phát giác
thái độ hắn đối với mình thay đổi, nhưng… Chúng không có tương lai nha…

“Muốn nghỉ ngơi một chút không?” Phát hiện sắc mặt của cô ấy không được tốt lắm,
mày kiếm của Hoàng Phủ Vệ nhẹ khép lại.

“Uh.” Cô ấy tùy ý gật gật đầu, tâm tình tốt sau khi đi vào Hàng Châu, đã dần dần bị
phiền chán bất an thay thế.

Hai người tìm một quán trà lịch sự tao nhã ngồi xuống thưởng trà, thử trà Long
Tĩnh nổi tiếng nhất Hàng Châu, hương trà Long Tĩnh bay bay trên bàn, Hoàng Phủ
Trân vừa nhét cái bánh bao vào miệng, vừa nhìn cảnh sắc ngoài lan can.

Tiểu nhị lại dẫn hai vị cô gái đi lên từ lầu một, cô ta đây tùy ý liếc mắt một
cái, hai vị cô gái kia cũng không chú ý nhìn qua chúng.

Sau đó, một vị cô gái trong đó đột nhiên kinh hô một tiếng, mang theo ý cười
kinh hỉ đi về phía chúng. “Hoàng Phủ ca ca!”

Hoàng Phủ Vệ cũng có chút ngạc nhiên nhìn đối phương. “Hứa cô gái.”

Hoàng Phủ Trân tò mò trợn to mắt, đánh giá cô gái xinh đẹp trước mắt này, đối
phương mắt hạnh môi đỏ mọng mặt trái xoan, thướt tha tú lệ, mặc một bộ áo dài
cao quý màu đỏ tím, càng nổi bật lên hai gò má trắng nuột giống như ngọc, hiển
nhiên là một tiểu mỹ nhân. Trái lại chính nữ nhân ấy… Một đường cũng chưa nghĩ đến
thay quần áo, cho nên vẫn là một thân trang phục nha hoàn, tóc cũng không còn
búi lên xinh đẹp như chủ nhân, chỉ là đơn giản buộc thành hai cái bím dài buông
ở sau ót…

Trong lòng nữ nhân ấy bỗng dưng có chút ê ẩm, bánh bao ngon cũng không còn vị, hứng
thú rã rời thả lại trong mâm.

“Hoàng Phủ ca ca, sao cậu lại đến Hàng Châu vậy?” Hứa Như Điệp cười yếu ớt
nhẹ nhàng hỏi.

“Bản tọa cùng với Trân nhi đến Hàng Châu giải sầu.” Hoàng Phủ Vệ trả lời đơn giản.

Một đôi mắt của Hứa Như Điệp từ đầu tới đuôi đều chỉ nhìn đến Hoàng Phủ Vệ,
nghe hắn lão phu nhắc tới như vậy, mới phát hiện đối diện hắn lão phu còn ngồi một nữ tử.

Miêu tả cẩn thận lông mày hơi hơi nhíu lại. Trân nhi? Không phải là Hoàng Phủ Trân
chứ? Cô bản vương không dấu vết đánh giá đối phương, cánh môi hồng non hơi hơi cong lên
một chút cười đắc ý. Hừ! Nghe nói cảm tình của Hoàng Phủ Vệ và thê tử không hoà
hợp, hiện tại hai người làm sao có thể cùng đi đến Hàng Châu?

“Thì ra vị này là Hoàng Phủ phu nhân a! Sao… Một thân trang phục đơn giản
đây? Khiến cho người bản vương nhìn còn tưởng rằng là nha hoàn của Hoàng Phủ ca ca.”

Trong lời nói giấu châm, đâm vào người hết sức không thoải mái, Hoàng Phủ Trân
không biết nên trả lời cái gì. Người này có thù oán với nữ nhân ấy sao? Sao mới mở
miệng chính là chê bai tổn hại? Hoàng Phủ Vệ không phải cũng cho rằng như vậy
chứ?

Kỳ thật, nếu tính toán thì Hứa Như Điệp thật có thù oán với Hoàng Phủ Trân,
cô bản vương là nữ nhi của Hứa Đại Tài phú hộ[người giàu] Hàng Châu, hai nhà mặc kệ ở trên buôn bán hay là giao
tình đều thường xuyên lui tới, ngay từ đầu, Hoàng Phủ gia vốn tính đính hôn
cùng Hứa gia, chính là không khéo Hứa Như Điệp còn đang thủ ba năm hiếu tang,
không nghĩ tới, trước nửa năm khi hiếu tang hết hạn, bỗng nhiên nhảy ra cái
Trình Giảo Kim, chạy ra Hoàng Phủ Trân đến cầm ân phải gả, cho nên việc hôn
nhân này của Hoàng Phủ gia cùng Hứa gia mới không bệnh mà chết.

Hứa Như Điệp đã sớm ái mộ Hoàng Phủ Vệ, cũng vẫn nghĩ là mình sẽ trở thành thê
tử của hắn, không ngờ một cọc nhân duyên liền bị phá hư như vậy, cô lão phu ngay cả
vào Hoàng Phủ gia làm thiếp cũng không có khả năng, này bảo cô lão phu làm sao không
tức?

“Làm đối phương chê cười, Trân nhi giản dị, thích mặc xiêm gã đơn giản chút. Đa tạ
Hứa cô gái chỉ dẫn, trở về bản tọa bảo nữ nhân ấy thay.” Hoàng Phủ Vệ cũng nghe ra ý tứ
trong lời nói của nữ nhân ấy, nghiêng đầu cười nhẹ với Hoàng Phủ Trân, vuốt khuôn mặt
đang cúi xuống của nữ nhân ấy.

“Giản dị?” Hứa Như Điệp ra vẻ ngạc nhiên che miệng, sau đó nhẹ nhàng cười,
“Hoàng Phủ ca ca thật sự là thích nói giỡn, mọi người chỉ cần đi qua kinh
thành cùng Lạc Dương đều biết, Hoàng Phủ phu nhân luôn luôn thích trang phục
hoa lệ phú quý.”

Nhắc tới chuyện trước kia, Hoàng Phủ Trân càng không thể nói gì, cô lão phu có thể
xác định vị Hứa thiếu nữ này thật sự rất chán ghét cô lão phu!

Đối với những gì Hoàng Phủ Trân trước kia làm, cô ấy cũng hết sức bất đắc dĩ,
bởi vậy bị người lão phu nhạo báng, cô ấy cũng không biết làm sao phản bác, cũng
không thể nói là “Lão phu mượn xác hoàn hồn, chuyện không liên quan đến lão phu” chứ?

Mày kiếm của Hoàng Phủ Vệ nhẹ chau lại, liếc về phía vẻ mặt có vẻ bất đắc dĩ
của Hoàng Phủ Trân, trong lòng tê rần, “Hứa thiếu nữ, ta đây không biết ngươi ta đây từ
đâu nghe được lời đồn đãi nhảm này, Trân nhi… Không phải là người như thế.”
Ít nhất, người bên cạnh hắn ta đây, không phải Hoàng Phủ Trân như thế.

Ánh mắt thương tiếc nhẹ nhàng mà dừng ở trên người cô ấy, sau khi gặp được Hứa
Như Điệp ăn diện đẹp đẽ, tên đó mới phát giác mình có phải rất sơ sẩy cô ấy hay
không? Nghĩ đến trong lòng nhận định vậy là đủ, cũng không có che chở, không có
yêu thương, làm sao khiến cô ấy ái mộ tên đó được?

Nhớ tới nữ nhân ấy từ khi tỉnh lại ở Hoàng Phủ sơn trang đến bây giờ, đã không biết
vì Hoàng Phủ Trân “nguyên bản” gánh vác bao nhiêu trách cứ không thuộc về nữ nhân ấy,
trong lòng hắn bản vương liền thập phần khó chịu.

Hoàng Phủ Vệ trong chớp mắt này hiểu được tâm ý của mình, hắn bản vương không chỉ là muốn
một thê tử đơn thuần, còn muốn một thê tử ái mộ hắn bản vương, mà hắn bản vương… dường như bất
tri bất giác, cũng đã động tâm với nữ nhân ấy trước.

“Thực xin lỗi, là bản tọa sơ sót đối phương.” Con đối phương đen sâu thẳm hiện lên một tia áy
náy, bàn tay to dày ấm áp cầm thật chặt lòng bàn tay non mềm của nàng bản tọa.

Hoàng Phủ Trân giật mình ngạc nhiên một chút, một cỗ nhiệt khí bỗng dưng tụ lên
trong mắt, làm trước mắt cô ấy nổi lên sương mù, môi đỏ mọng run rẩy. Một câu
của tên đó, an ủi trái tim bị thương của cô ấy, đồng thời cô ấy cũng thấy thương
tiếc ở đáy mắt tên đó.

Hoàng Phủ Vệ nâng tay xoa mặt của cô lão phu, ngón cái ở bên má cô lão phu ma sát hết sức
thân thiết, không dấu vết lau đi nước mắt rơi xuống ở khóe mắt cô lão phu.

Hoàng Phủ Trân cảm động nhìn lại gã, trong một khắc cảm thấy lòng hai người là
gần như thế, trong lòng đột nhiên cảm thấy, có lẽ cô ấy không phải cô đơn như
trong tưởng tượng của mình.

Hứa Như Điệp đứng ở bên cạnh thấy hai người chúng giống như đã quên sự tồn tại
của nữ nhân ấy, lại nhìn đến Hoàng Phủ Vệ đối thê tử cũng không có lạnh lùng như đồn
đãi, cả người giống như bị sét đánh, cho tới nay, nữ nhân ấy âm thầm cảm thấy may mắn
khi nghe tin tức gia môn bất an từ Hoàng Phủ gia truyền đến, nhưng hiện tại tận
mắt thấy bộ dáng Hoàng Phủ Vệ yêu thương Hoàng Phủ Trân như vậy, tức giận không
ngừng bốc lên trong lòng nữ nhân ấy, hận đến nghiến răng nghiến lợi!

“Hoàng Phủ ca ca!” Cô ấy cố nén tức giận, dương cao giọng hô một câu.

Giọng nữ thoáng chói tai kéo trở về thần trí của hai người, mặt Hoàng Phủ Trân
đỏ lên, e lệ nghiêng mặt qua một bên. Hoàng Phủ Vệ cũng vẫn cười, vẫn gắt gao
nắm tay nàng bản tọa, thủy chung không buông.

“Như Điệp, cậu đang làm cái gì? Còn không lại đây?” Thiếu nữ cùng Hứa Như
Điệp đi lên vừa rồi cũng đã đi tới, tò mò đánh giá hai người trước mắt này.

Hứa Như Điệp miễn cưỡng nở nụ cười, vô cùng cực thân thiết dắt cánh tay nữ tử, “Đại
tẩu, bản tọa giới thiệu với người, vị này là đại thiếu gia của Hoàng Phủ gia, Hoàng
Phủ Vệ, vị bên cạnh là Hoàng Phủ phu nhân.”

Nữ tử được nàng bản tọa xưng là đại tẩu đầu tiên là sửng sốt nhìn cánh tay nắm chặt
của hai người, vừa nghe nàng bản tọa giới thiệu, lại sửng sốt trợn tròn mắt, “Nguyên
lai là Hoàng Phủ công tử cùng phu nhân…” Khó trách sắc mặt em chồng trở nên
khó coi như vậy.

Vừa thấy đại tẩu lại đây, trong lòng Hứa Như Điệp nhất thời toát ra một chủ ý,
“Đại tẩu, Hoàng Phủ ca ca cùng phu nhân khó có dịp đến Hàng Châu du ngoạn, hai
nhà chúng lão phu lại là thế giao [quan hệ nhiều đời], về tình về lý chúng lão phu đều nên tận nghĩa gia chủ,
giúp chúng đón gió tẩy trần đúng không?”

Lâm Dĩ Phong không hiểu được trong lòng em chồng đang đánh chủ ý gì, nhưng ngẫm
lại nữ nhân ấy nói cũng đúng, liền mở miệng mời nói: “Một khi đã như vậy, xin hai vị
hãy đến tệ phủ một chuyến, tướng công thường đề cập Hoàng Phủ công tử với bản tọa,
nếu biết người tới, tướng công nhất định rất cao hứng.”

Hứa Như Điệp vừa lòng khóe miệng cong lên hình cong tươi cười, nghiêng liếc mắt
Hoàng Phủ Trân ánh mắt cô đơn đang nhìn ngã tư đường, trong mắt hiện lên một
chút tính kế tà ác.

Hoàng Phủ Vệ vốn không muốn quấy rầy nhiều, nhưng đối mặt lời mời nhiệt tình
của Lâm Dĩ Phong, hắn lão phu cũng không thể nói cự tuyệt, đành phải đáp ứng.

Nhìn bóng lưng rời đi của các nữ nhân ấy, trong lòng Hoàng Phủ Trân đột nhiên có cỗ
dự cảm không tốt. Không biết là nữ nhân ấy nghĩ nhiều hay sao, cảm giác Hứa cô gái
vẫn ôm chặt địch ý với nữ nhân ấy, huống hồ tình cảm ái mộ Hoàng Phủ Vệ trong mắt đối
phương, chỉ sợ mọi người trên đường chỉ cần không phải người mù đều có thể cảm
nhận được.

“Làm sao vậy?” Hoàng Phủ Vệ mẫn cảm phát hiện vẻ không vui của nữ nhân ấy.

Nàng lão phu do dự một chút mới hỏi: “Vị Hứa thiếu nữ…” Ách, nàng lão phu cũng không có ghen
nha, nàng lão phu chỉ là muốn hỏi rõ ràng mà thôi, ai bảo thái độ của Hứa thiếu nữ kia
đối với nàng lão phu kém như vậy!

Bên môi tên đó ngậm ý cười, ánh mắt dịu dàng, xoa xoa bàn tay mềm, nhẹ giọng trả
lời: “Nhà của Hứa cô gái cùng Hoàng Phủ gia bản vương có giao tình nhiều thế hệ,
trên buôn bán cũng có lui tới, chỉ là như thế mà thôi.”

Giải thích của gã tựa như một cậy châm, đâm thủng tâm tư của nàng bản vương, nàng bản vương xấu hổ
hơi nhếch môi quẫn bách, trên gương mặt đỏ ửng liên tục sâu sắc hơn, nhưng
không chịu mở miệng.

Hắn ta đây thực thích bộ dáng ngượng ngùng như vậy của nàng ta đây, đáng yêu cũng làm hắn ta đây tâm
động. “Đi thôi.” Dắt tay nàng ta đây, hắn ta đây biết mình nên thật sự làm cái gì.

“Đi đâu?”

Hắn ta đây trả cho cô ấy một nụ cười tự tin, “Theo ta đây đi là được.”

Từng trận tiếng nhạc đàn sáo vang lên, giọng hát thấp mềm thanh thuý của nữ ca
cơ nhẹ hát lên khúc, vài nữ tử dáng người lả lướt cầm những cây quạt lông trắng
khảm đá trong tay, đang nhẹ nhàng mềm mại đáng yêu múa theo tiếng ca.

“Ha ha a… Vụng trộm đến Hàng Châu chơi cũng không báo cho bản tọa biết một tiếng,
thật sự là không có suy nghĩ!” Tiếng cười sang sảng đặc biệt nổi lên trong
tiếng nhạc.

Trong phòng, tiếng cười của một nam tử tuấn nhã quá đỗi phóng khoáng, nắm tay đánh
một cái lên vai Hoàng Phủ Vệ, vẻ mặt cười trêu tức, tên đó đúng là trưởng tử của
Hứa Đại Tài, Hứa An Chi.

Bởi vì Hứa Đại Tài cùng thê tử đang đi du lịch, cho nên tiệc tẩy trần lần này
đương nhiên do Hứa An Chi phụ trách, huống chi hắn cùng với Hoàng Phủ Vệ vốn là
bạn tốt.

Ngày thường Hoàng Phủ Vệ đều mặc một bộ trang phục người Hán, hôm nay khó được
thay một bộ trang phục người Mãn, ống tay áo rộng, áo màu lam ngắn đến lưng,
bên hông đeo một miếng ngọc bội xanh biếc. Xứng với diện mạo mày kiếm mắt tinh
của hắn bản vương, bộ dáng anh tuấn dẫn tới những nữ ca cơ nhảy múa đều vì hắn bản vương mặt đỏ tim
đập.

Hoàng Phủ Trân ngồi ở bên cạnh hắn, hôm nay cũng đã thay đi bộ trang phục Hán
màu xanh, một thân cổ áo thẳng áo dài màu trắng thẳng tới mắt cá chân, bên
ngoài là áo gấm không tay có đường viền màu lam ôm lấy, dưới chân mang hài thêu
hoa, hai bím tóc dài cũng búi thành một kiểu tóc người Mãn đơn giản, hai sợi
tua màu bạc trắng rũ xuống, theo từng cử động của nàng bản tọa mà bày ra ánh sáng chói
mắt. Lông mày nàng bản tọa tô đen nhạt, môi son đỏ thẫm, tư sắc vốn đã thanh tú nay vừa
trang điểm, nhất thời cũng thành một tiểu mỹ nhân.

Tục ngữ nói đúng, phật phải nạm vàng, nhân phải ăn diện, hiện tại Hoàng Phủ
Trân quả thực hiểu rõ điều này, khi cô ấy nhìn thấy mình thì ra cũng có lúc có
thể đẹp như vậy trong gương đồng vàng óng, trừ bỏ sợ hãi ca thán còn rất bội
phục. Một thân trang phục và trang sức của cô ấy, đều là buổi chiều Hoàng Phủ Vệ
dẫn cô ấy đi mua, mỗi một cái đều giá trị xa xỉ, số lượng ngân phiếu trả ra,
cô ấy xem nghẹn họng nhìn trân trối.

“Bản vương mang Trân nhi đến Hàng Châu giải sầu thôi, cho nên mới không báo cho
cậu.” Hoàng Phủ Vệ cười nói.

Trân nhi? Ánh mắt Hứa An Chi lóe lóe, ánh mắt dời về phía nữ tử bên cạnh Hoàng
Phủ Vệ, “Thì ra là muội tử [là vợ của Hoàng Phủ Vệ lại nhỏ tuổi hơn nên
xưng thế]. Cảm tình thật tốt.” Buổi chiều
hắn đã nghe Như Điệp đề cập qua, không nghĩ tới Hoàng Phủ Vệ thật sự cùng vợ
hắn đi du lịch.

Nghe được tên mình, Hoàng Phủ Trân mới lấy lại tinh thần, e thẹn nở nụ cười làm
như đáp lại, đôi mắt lại vẫn không tự chủ được nhìn hướng Hứa An Chi cùng thê
tử của hắn, sau đó lại nhìn hướng Hứa Như Điệp bên cạnh… Đoá hoa trên đầu
kia!

Nàng lão phu bội phục nhìn Hứa Như Điệp, dung mạo của Hứa Như Điệp vốn hơn nàng lão phu, đêm
nay lại là cố ý trang điểm quá, đương nhiên cực kỳ xinh đẹp, ánh sáng b*n r*
bốn phía. Nhưng chân chính khiến cho nàng lão phu chú ý, là một đoá hoa mẫu đơn thật to
ở giữa đầu của Hứa Như Điệp, bên cạnh lại có trâm vàng trâm bạc… Không thấy
đầu rất nặng sao?

Hứa Như Điệp thấy cô ấy vẫn nhìn mình, kiêu ngạo mà ưỡn ngực, nghĩ cho dù cô ấy
trang điểm thế nào đi nữa, cũng không thắng nổi đoan trang trời sinh của mình,
chẳng qua… Cô ấy có chút ghen tị nhìn trang sức trên đầu của Hoàng Phủ Trân,
đó là các vật phẩm trang sức châu báu mà Hoàng Phủ gia kinh doanh, chỉ một vật
trang sức đơn giản như vậy, có thể cũng giá trị hơn một ngàn hai.

Hoàng Phủ Vệ cùng Hứa An Chi rất nhanh đã từ việc vặt bàn đến việc buôn bán,
mấy người phụ nữ khác không tiện nhúng vào nói, Lâm Dĩ Phong thân là bà chủ, tự
nhiên chủ động tha thiết bắt chuyện với Hoàng Phủ Trân.

Cô bản tọa có chú ý tới, ánh mắt của vị Hoàng Phủ phu nhân này vẫn dừng ở đoá hoa
trên đầu Như Điệp, cô bản tọa có thể dám chắc, biểu tình trong mắt kia tuyệt đối
không phải vô cùng cực hâm mộ, tiểu cô [em chồng] đáng thương còn vẻ mặt đắc chí vừa lòng…

“Hoàng Phủ phu nhân, các cậu đến mấy ngày? Đã đi xem cảnh đẹp Hàng Châu
chưa?” Biết rõ tiểu cô cùng đối phương phân cao thấp mùi đắc ý dày đặc, nhưng
nữ nhân ấy thông minh lựa chọn làm như không thấy. Bằng lương tâm nói, muốn nữ nhân ấy
chọn, nữ nhân ấy cũng sẽ lựa chọn Hoàng Phủ phu nhân thoạt nhìn thanh tú xinh đẹp, mà
không phải Như Điệp kiêu căng cao ngạo.

“Hai ngày, chỉ đến Tây Hồ tham quan một chút, xem tháp Lôi Phong mà thôi.” Vốn
định xem rắn khô, nữ nhân ấy mơ hồ nhớ rõ tháp Lôi Phong tựa hồ có một lăng mộ, nhưng
hình như phải tới thật lâu, thật lâu về sau mới được phát hiện.

Lâm Dĩ Phong cười khẽ hiểu rõ, “Cũng là đi tìm xem bạch xà nương nương có hay
không sao?”

Là rắn khô. “Đúng vậy, chuyện của Hứa Tiên cùng bạch xà rất hấp dẫn người. Chỉ
tiếc không tìm được Bạch nương, bằng không, bản tọa liền giúp nữ nhân ấy đẩy ngã tháp Lôi
Phong.” Hoàng Phủ Trân nói đùa.

“Hoàng Phủ phu nhân thật sự là nói giỡn, dùng cái gì đẩy?” Hứa Như Điệp đã chờ
cơ hội mở miệng mà thôi, cười cười châm chọc một câu, “Nha, nghe nói phu nhân có
võ công, chẳng lẽ là chỉ việc này sao? Ta đây từ nhỏ cũng chỉ học chút cầm, kì,
thư, hoạ, chuyện múa đao múa kiếm thô lỗ, cha ta đây cũng không để cho ta đây chạm vào
đâu.”

Lâm Dĩ Phong vừa nghe, mày liễu nhíu xuống, chợt lại buông ra. “Ha ha… Như
Điệp ngươi bản vương thật thích nói giỡn, tuy rằng phía nam không thịnh hành, nhưng cô
nương phương bắc biết võ cưỡi ngựa cũng không ít đâu.” Cô ấy giống như cảnh cáo
trừng mắt nhìn tiểu cô một cái. Hứa Như Điệp nghe xong lại càng không phục.
“Vậy sao? Bản vương còn nghe nói Hoàng Phủ phu nhân không biết chữ đấy…”

“Như Điệp!” Lâm Dĩ Phong bực mình khẽ quát một tiếng.

Hai nam nhân mặc dù đang nói chuyện buôn bán, nhưng cũng có để ý nội dung nói
chuyện của nhóm nữ quyến [nữ
nhân trong nhà], đoạn lời nói lúc trước
Hoàng Phủ Vệ không quá mức để ý, nhưng câu sau cố ý nhục nhã người thế này…
hắn lão phu không thể làm như không nghe thấy. Hắn lão phu cau mày mới muốn nói gì, Hoàng Phủ
Trân cũng đã mở miệng trước một bước.

“Gì? Bản vương biết chữ mà.” Hoàng Phủ Trân chớp mắt mấy cái. Không phải nàng bản vương muốn
khoe khoang, chữ nàng bản vương biết chỉ sợ so với vị thiên kim tiểu thư này còn nhiều
hơn, ít nhất, tiểu thư này không biết Anh Văn?

“Ngươi bản tọa gạt người!” Hứa Như Điệp mới không tin, cho dù tin tức cảm tình của vợ
chồng lũ người kia không hoà thuận là giả, nhưng Hoàng Phủ Trân không biết chữ, là
sư ca chính mồm nói cho nữ nhân ấy, là sư ca nói Hoàng Phủ Vệ từng cùng hắn đề cập
qua thê tử không biết chữ!

Tiếng nói bén nhọn của cô bản tọa khiến cho những ca cơ nguyên bản đang ca múa dừng
động tác lại, lo sợ bất an lui đến trong góc.

“Như Điệp! Không thể nói xằng nói bậy!” Trên mặt Hứa An Chi có chút xấu hổ,
không nghĩ tới chuyện gã cùng muội muội nói chuyện phiếm cư nhiên bị nàng bản vương làm
thành vũ khí sát phạt người khác.

TÊN ĐÓ đương nhiên nhìn ra được Như Điệp thích Hoàng Phủ Vệ, nhưng nhân duyên bỏ
lỡ chính là bỏ lỡ, huống hồ Hoàng Phủ gia không thể nạp thiếp, hiện tại nữ nhân ấy
làm như thế nào nữa cũng không thay đổi được cái gì.

Hoàng Phủ Vệ xác thực có chút bực mình, mắt lạnh quét về phía Hứa An Chi vẻ mặt
bất an.

Một năm trước, khi Hứa An Chi đến Lạc Dương thì hắn từng nói với bạn tốt một ít
chuyện của Hoàng Phủ Trân, khi đó trong lòng hắn tràn ngập chán ghét với thê
tử, tự nhiên không có lời hay, không nghĩ tới bạn tốt lại đem những lời này đều
nói cho muội muội.

Hoàng Phủ Trân thấy không khí cương ngưng, không nghĩ bởi vì chuyện của mình
dẫn đến đoàn người cũng không cao hứng, tay nhỏ nhoi giấu ở dưới bàn nhẹ nhàng
kéo tay áo Hoàng Phủ Vệ.

Thấy cô bản tọa như vậy, trong lòng hắn lại càng không cao hứng. Hắn không muốn thê
tử của hắn bị uất ức!

“Lão phu không có nói sai!” Hứa Như Điệp tức đỏ mắt, bất bình nhìn Hứa An Chi.

Hứa An Chi cảm thấy đau đầu, một bên là muội muội, một bên là bạn tốt, hắn bản tọa cũng
không biết nên trấn an bên nào.

Mắt thấy sắc mặt bạn tốt càng ngày càng khó coi, hắn đành phải mở miệng trách
cứ muội muội vài câu, “Như Điệp! Trước mặt khách đối phương nói bậy bạ gì đó? Còn
không mau hướng Hoàng Phủ phu nhân xin lỗi!”

“Bản tọa không cần! Rõ ràng chính đối phương nói cho bản tọa biết! Đối phương tệ nhất!” Hứa Như
Điệp tức khóc, vỗ bàn dậm chân, xoay người chạy đi ra ngoài.

Không khí tức thì hạ xuống đến âm độ, Hứa An Chi thiếu chút nữa bị muội muội
khiến tức chết, Lâm Dĩ Phong lại là thiếu chút nữa bị trượng phu cùng tiểu cô
tức chết. Cô bản tọa không nghĩ tới trượng phu lại nói những điều này với tiểu cô,
tiểu cô cũng không lớn không nhỏ, còn kiêu căng giống một đứa nhỏ!

“Ách… Ta đây, ta đây không thoải mái, muốn về nghỉ ngơi trước.” Mắt thấy không ai dám
nói chuyện, Hoàng Phủ Trân không thể không mở miệng tìm một lý do rời đi trước.

Lâm Dĩ Phong ngay lập tức nói tiếp: “Hoàng Phủ phu nhân không thoải mái sao? Vậy ngủ
lại ở chỗ này đi, đừng chạy tới chạy lui hai bên. Chờ đối phương thoải mái hơn, tỷ
tỷ lại mang đối phương đến chung quanh Hàng Châu tham quan, đối phương nói được không?”

Hoàng Phủ Trân do dự một chút, nếu Hứa gia cùng Hoàng Phủ gia có lui tới buôn
bán, nữ nhân ấy tổng không nên ở tình huống khó như vậy có thể nói đi là đi, như vậy
một trong hai Hoàng Phủ Vệ hay Hứa An Chi nhất định sẽ sinh lòng hiềm khích.

“Đừng miễn cưỡng mình, chúng bản tọa quay về Tú Phong cư là tốt rồi.” Hoàng Phủ Vệ kéo
cô ấy muốn rời đi.

Hoàng Phủ Trân giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng lắc lắc đầu. “Không sao, nếu Dĩ Phong tỷ
tỷ nhiệt tình như vậy, chúng bản tọa cũng đừng nghịch ý tốt của người bản tọa, ở nơi này
vài ngày đi.” Nàng bản tọa quay đầu lại nhìn Lâm Dĩ Phong nói: “Dĩ Phong tỷ tỷ, vậy
phiền toái cậu trước mang bản tọa đi phòng khách nghỉ ngơi, nơi này để cho đám người kia
nam nhân tán gẫu đi.” Nàng bản tọa cảm thấy, hẳn Hoàng Phủ Vệ rất muốn cùng Hứa An Chi
có cơ hội khai thông một chút.

Lâm Dĩ Phong cảm kích nhìn cô ấy, “Tốt tốt tốt, vậy muội tử chúng bản vương đi trước
đi.” Thật sự là cô gái hiểu biết, còn biết chế tạo cơ hội để cho An Chi cùng
Hoàng Phủ Vệ hoà hảo.

Không khỏi sợ trường hợp khó coi, nàng bản vương thuận tiện mang đi tất cả nô bộc trong
phòng.

Hứa An Chi vẻ mặt khổ đau, nhìn thê tử và Hoàng Phủ Trân cùng nhau rời đi, ánh
mắt chậm rãi quay lại trên gương mặt lạnh như băng của Hoàng Phủ Vệ. “Cậu
nghe bản vương giải thích…” Tên đó suy yếu mở miệng.

Hoàng Phủ Vệ mị hí mắt, hai tay vặn vặn vang “Rắc rắc”.

“Oa ——” ban đêm, âm thanh sợ hãi từ trước đại sảnh vang vọng toàn bộ Hứa phủ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8