Ác Nương Tử
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-08-18 04:00:53 | Lượt xem: 4

Đêm đã khuya, Hoàng Phủ Trân đang ngủ say không biết
vì sao đột nhiên tỉnh lại, nữ nhân ấy khốn đốn dụi dụi mắt, mơ hồ nhìn bốn phía.

Tiếng nói nhỏ tinh tế giống như từ ngoài cửa sổ truyền đến, nghe không rõ ràng
lắm nói cái gì, nhưng có thể xác định có giọng nói.

Cô lão phu hoạt động chậm chạp đứng lên, khoác thêm một cái áo khoác, đốt một cây nến
trong phòng, mang giày thêu vào, nghi hoặc đi tới bên cửa.

Chỗ cô ta đây ở là một căn phòng thông nhau thanh nhã, phòng khách cùng phòng ngủ
đều ở cùng một khoảng không, phi thường rộng rãi trống trải, mà Hoàng Phủ Vệ thì
ngủ ở cách vách phòng cô ta đây, trước phòng là một khu vườn nhỏ, quay chung quanh
một tòa đình đá. Tiếng nói tựa hồ chính là từ trước đình truyền vào phòng.

Đến thời đại này ở một thời gian ngắn, cô ta đây sớm quen với ban đêm tĩnh lặng,
âm thanh bên ngoài tuy rằng thật nhỏ, nhưng vẫn đánh thức cô ta đây.

Tới gần trước cửa, giọng nói bắt đầu trở nên rõ ràng, nàng lão phu chần chờ, gương mặt
thanh tú chuyển qua cửa sổ nhỏ hình tròn bên cạnh.

Xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trước đình đứng hai cái thân ảnh, một người
cao lớn, một người nhỏ nhắn, đôi mắt đen láy của cô ấy chớp mắt sáng ngời.

Trên mặt Hứa Như Điệp mang đầy vẻ oan ức, nhìn Hoàng Phủ Vệ ở trước mặt cô ấy,
“Hoàng Phủ ca ca, ngươi lão phu, vì sao ngươi lão phu đột nhiên cùng Hoàng Phủ Trân đi du
lịch? Vì sao cảm tình của các người lại biến thành tốt?” Cô ấy càng nghĩ càng
không cam lòng, nằm ở trên giường lăn lộn không ngủ được, dứt khoát đứng lên
tìm người để hỏi rõ ràng.

Dựa vào cái gì người đàn bà kia có thể đứng ở bên cạnh Hoàng Phủ sư ca? Dựa
vào cái gì cô bản vương có thể lên làm thiếu phu nhân của Hoàng Phủ sơn trang? Một nữ
nhân thấp hèn, làm ruộng ở vùng núi, vừa không tài hoa vừa không có mỹ mạo,
cô bản vương làm sao xứng đôi với Hoàng Phủ sư ca?

Làm sao có thể?!

Hoàng Phủ Vệ vừa thấy cô ấy, lại nghĩ tới chuyện đêm nay cô ấy ở trong phòng ăn
cố ý giấu châm châm chọc thê tử trong lời nói, mày liền nhíu chặt lại. “Lão phu cần
gì phải nói cho đối phương biết?” Bất quá là một nữ nhi của bá phi quan hệ nhiều
đời, có tư cách gì hỏi chuyện hắn lão phu?

Hứa Như Điệp cắn môi, tức đỏ hốc mắt, “Đương nhiên cần thiết! Vốn… Vốn vị trí
này nên là ta đây!” Hai tay nàng ta đây cầm lấy vạt áo, hung hăng nắm thành quyền, rất
không cam tâm.

“Hiện tại xác thực không phải đối phương.” Hoàng Phủ Vệ đương nhiên biết cô ấy nói là
chuyện đám hỏi lúc trước của hai nhà, nhưng cô ấy không biết là, gã vốn không
có tâm muốn lấy cô ấy, cùng Hứa An Chi kết bạn nhiều năm, gã sớm biết rằng Hứa
Như Điệp là một cô gái bốc đồng.

Lời này của hắn ta đây giống như đao đâm vào tim Hứa Như Điệp, đau đến nước mắt cô ta đây
cũng rơi xuống. “Hoàng Phủ ca ca…. Sao ngươi ta đây có thể như vậy… Ta đây, ta đây thích
ngươi ta đây rất nhiều năm…” Cha cùng ca ca đều khuyên cô ta đây phải buông tay, nhưng
cô ta đây phải buông tay thế nào? Không phát hiện thì cô ta đây còn có thể nhẫn nhịn, đã
hơn một năm nay liều mình thuyết phục bản thân quên đi, nhưng hiện tại tận mắt
thấy hắn ta đây cùng Hoàng Phủ Trân thâm tình nhìn nhau, tựa như một cây châm thẳng
đâm bị thương tim cô ta đây.

Cô bản tọa không có biện pháp nhận, cô bản tọa không cần! Vị trí Hoàng Phủ thiếu phu nhân
vốn là của cô bản tọa…

“Sau đó thì sao?” Hoàng Phủ Vệ lạnh lùng hỏi lại cô ấy.

Hứa Như Điệp nghẹn ngào một tiếng, rốt cuộc bất chấp thiếu nữ trẻ rụt rè, chủ động
bổ nhào vào trong lòng tên đó, vươn tay ôm chặt lấy tên đó. “Hoàng Phủ ca ca! Điệp
nhi chỉ muốn ở bên cạnh ngươi bản vương!”

Băn khoăn thân phận của cô bản tọa, Hoàng Phủ Vệ sợ nếu lui lại cô bản tọa liền nhào lên
đình đá, từ chối một chút mới dùng sức đẩy cô bản tọa ra. “Nói bậy bạ gì đó? Gia huấn
của Hoàng Phủ gia là không thể nạp thiếp, chẳng lẽ cậu không biết sao?” Hắn bản tọa
trầm giọng gầm lên.

Hứa Như Điệp bị ngữ khí hung ác của tên đó làm hoảng sợ, nước mắt lại giống trân
châu bị chặt đứt càng không ngừng rơi, “Bản tọa đây phải làm sao bây giờ? Bản tọa đây
phải làm sao bây giờ…” Cô bản tọa giống một đứa nhỏ oa oa khóc lớn.

Gân xanh trên trán của Hoàng Phủ Vệ nhanh chóng lộ ra, tính bền bỉ đã khô
kiệt, “Đối phương muốn làm sao bây giờ bản vương không biết, nhưng cả đời bản vương đây chỉ biết
có một mình Trân nhi!” Rốt cuộc chịu không nổi cô ấy cố tình gây sự, hắn bản vương hung ác
đặt xuống một câu, xoay người trở về gian phòng của mình.

“Hoàng Phủ ca ca, Hoàng Phủ ca ca… Ô ô…” Hứa Như Điệp khóc đuổi theo phía
sau hắn bản tọa.

“Ầm!” một tiếng, hắn bản vương dùng lực đóng sầm ván cửa.

“Hoàng Phủ ca ca… Điệp nhi thích đối phương…” Hứa Như Điệp thương tâm đứng ở
cửa phòng chúng khóc nhỏ.

Hoàng Phủ Trân tránh ở sau cửa nhìn đến tất cả, có chút mất hồn đột nhiên giật
mình, bên tai còn quanh quẩn câu kia của Hoàng Phủ Vệ – nhưng cả đời lão phu đây chỉ
biết có một mình Trân nhi…

Trái tim đột nhiên chặt lại, trong lòng cô ta đây vừa ngọt vừa chua xót, gã… Đối
với cô ta đây là ôm chặt ý nghĩ này sao? Cô ta đây thì sao?

Ánh mắt cô ấy buồn bã, nhẹ nhàng mà khẽ thở dài. Cô ấy cũng không biết, tương lai…
Là hoảng loạn như vậy…

***

Đêm qua sau khi nghe lén đoạn nói chuyện kia, Hoàng Phủ Trân vừa vui vừa sầu,
nhưng cô bản tọa cũng rất thông minh, chủ động tránh đi những địa phương Hứa Như Điệp
sẽ xuất hiện.

Lâm Dĩ Phong lại rất hoà hợp với cô ấy, thường thường mang theo cô ấy du ngoạn
Hàng Châu, được ăn, được xem, thậm chí mang cô ấy đi nghe ca hát diễn kịch. Biết
cô ấy không mang bao nhiêu quần áo lại đây, cũng nhiệt tâm lôi kéo cô ấy đi mua
toàn bộ hàng dệt bằng máy quý nhất ở Hàng Châu, đương nhiên những thứ này là do
Hoàng Phủ Vệ từ đầu tới đuôi ở tại bên người cô ấy ra tiền.

Vốn giữa hai người còn có chút không được tự nhiên, ở chung mấy ngày này cũng
từ từ biến đổi thành tự nhiên, ánh mắt Hoàng Phủ Vệ đặt ở trên người thê tử,
càng ngày càng nhiều dịu dàng, mà tươi cười của Hoàng Phủ Trân, cũng càng ngày
càng nhiều và càng ngọt ngào.

Lâm Dĩ Phong mẫn cảm nhận thấy những thay đổi này, nhưng cô ấy cũng không tiện
nói cái gì, mà Hứa Như Điệp ầm ỹ với cô ấy mấy lần muốn đi theo ra ngoài, cùng
đều bị cô ấy đánh quay trở về. [đánh ở đây ko phải đánh đập ý là ngăn cản,
nói lại…]

Ban đêm, vợ chồng Hoàng Phủ vẫn tiếp tục phân phòng ngủ, Hoàng Phủ Vệ không
muốn nóng vội dọa sợ nàng ta đây, mà Hoàng Phủ Trân cũng không nghĩ tới chút nào, chỉ
có Hứa An Chi cùng Lâm Dĩ Phong đối với điểm này như xem hoa trong sương mù, có
xem không có biết. [tổng
ý là thấy nhưng không rõ, không hiểu]

Sau khi Hứa An Chi bị Hoàng Phủ Vệ uy h**p, cũng không dám thả lỏng muội muội
đi trêu chọc tên đó, vì tránh cho mọi người gặp nhau, tên đó để cho vợ chồng Hoàng
Phủ tự mình ở lại trong phòng dùng bữa.

Ngồi ở trong đình đá, Hoàng Phủ Trân khẽ khẽ thở dài thỏa mãn. Lúc này bầu trời như
rộng mở, mặt trăng thật tròn, trong vườn mùi hoa thơm khắp nơi, đây chính như
người bản tọa nói trước hoa dưới trăng rồi?

“Một ngôi sao, hai ngôi sao, ba ngôi sao…” Lộ vẻ mỉm cười ngọt ngào, trong
lúc rãnh rỗi cô ấy bắt đầu đếm sao trên trời… Nhiều lắm, đếm không xong.

Tay tí hon duỗi ở giữa không trung chỉ trỏ, khiến cho một
đôi tay to nắm bắt xuống dưới, Hoàng Phủ Vệ cười liếc cô ấy. “Ăn cơm, đếm sao
làm chi?”

“Sao đẹp quá, giống một viên một viên đá quý.” Thời đại này không bị ô nhiễm
lắm, bầu trời gần gũi tựa như ở trước mắt, vươn tay ra giống như có thể lấy
ngôi sao xuống.

“Ngươi bản tọa thích, bản tọa tặng ngươi bản tọa.” Hoàng Phủ gia cái gì nhiều lắm, thì là đá quý rất
nhiều.

Nàng bản vương tưởng tên đó đang nói giỡn, cầm chiếc đũa hết sức cao hứng ăn cơm. “Tốt, lần
khác đưa một hộp sao cho bản vương chọn.”

Biết cô ấy xem tên đó đang nói giỡn, không sao, chờ trở lại Lạc Dương, cô ấy sẽ biết
tên đó chưa bao giờ nói giỡn.

Hai người ở trong không khí trước hoa dưới ánh trăng, thật vui vẻ vừa nói
chuyện phiếm vừa ăn cơm, chỉ tiếc, loại thời gian tốt này duy trì không lâu.

“Khụ.” Hứa Như Điệp đột nhiên từ vòm cửa hình tròn xông ra, còn cố ý phát ra
tiếng vang, phía sau đi theo hai nha hoàn.

“Hứa cô gái.” Hoàng Phủ Trân chấn kinh nhìn cô ấy đến gần đình đá.

Mà Hoàng Phủ Vệ vừa thấy đến cô ấy, sắc mặt liền trầm xuống dưới.

Hứa Như Điệp cố nén lửa chua bốc lên trong lòng, dùng sức cấu đùi mình, trên
mặt mới có thể thể hiện vẻ áy này.

Cô ấy bước nhẹ nhàng, chậm rãi bước lên đình đá. “Hoàng Phủ ca ca, đại tẩu,
trước đó vài ngày là Điệp nhi rất bốc đồng, nói rất nhiều lời chọc đại tẩu
không vui, đêm nay Điệp nhi là cố ý đến thỉnh tội, xin đại tẩu đừng giận Điệp
nhi.”

Nói thật, cô ấy đột nhiên trở nên lễ độ như vậy, Hoàng Phủ Trân cũng không ngốc
đến cảm thấy cao hứng, ngây ngốc nhận lời xin lỗi của cô ấy, trong lòng ngược
lại có loại cảm giác quỷ dị.

Hoàng Phủ Vệ cùng cô ấy lòng có đồng cảm, hai người nhìn nhau một cái, từ Hoàng
Phủ Vệ mở miệng, “Hứa cô gái, vật đổi sao dời coi như xong, hai vợ chồng ta đây
cũng không còn tức giận, đối phương không cần phải như thế.”

Hứa Như Điệp hạ xuống lông mi thật dài, dấu đi nổi giận trong mắt, âm thanh vẫn
khàn khàn áy náy. “Vậy là tốt rồi, Điệp nhi rốt cuộc yên tâm.” Vừa nhấc mắt,
nàng lão phu vươn tay lau đi nước mắt ở khoé mắt, chuyển thành khuôn mặt tươi cười dịu
dàng.

“Điệp nhi nghe nói thân thể đại tẩu không khoẻ, cho nên cố ý tự mình xuống bếp,
hầm một chén canh gà cho ngươi ta đây.” Nữ nhân ấy vẫy tay, một nha hoàn phía sau nhanh
chóng đem hai chén sứ trong tay lần lượt đặt trên bàn đá.

Hoàng Phủ Trân cười cứng ngắc. Canh này… Cô lão phu nên uống hay không uống a?

Hứa Như Điệp cười lạnh lùng dưới đáy lòng, như là sớm đoán được phản ứng của nữ nhân ấy,
bưng lên một chén sứ khác, đưa tới trước mặt Hoàng Phủ Vệ. “Hoàng Phủ ca ca,
Điệp nhi cũng có hầm một chén cho cậu. Đại tẩu, uống nhanh a, lạnh sẽ uống
không tốt.”

Hoàng Phủ Vệ nhìn thẳng nữ nhân ấy, Hứa Như Điệp cũng trấn định cười nhìn lại gã.
Trong chốc lát sau, Hoàng Phủ Vệ đem chén canh gà trước mặt gã trao đổi với
Hoàng Phủ Trân.

“Uống đi.” Hắn bản tọa vỗ tay thê tử trấn an, cho rằng Hứa Như Điệp cũng không dám thật
sự hạ độc ở trong canh để hại người.

Hoàng Phủ Trân còn chưa kịp ngăn cản, liền nhìn đến tên đó bưng chén canh gà uống
hết nửa chén, sắc mặt cô ta đây trắng bệch theo dõi tên đó, một hồi lâu sau, xác định
tên đó không có gì không thích hợp, cô ta đây mới yên tâm mà ở dưới ánh mắt tha thiết
của Hứa Như Điệp bưng lên chén kia của mình. Sao biết khi cô ta đây đang há mồm muốn
uống ——

“Như Điệp!” Âm thanh của Lâm Dĩ Phong đột nhiên vang lên.

Hứa Như Điệp tức giận đến thiếu chút nữa chửi ầm lên. Nữ nhân ấy hít một hơi thật
sâu, nhìn lại, chỉ thấy Lâm Dĩ Phong đang mang theo vài nha hoàn vội vàng đi
tới.

“Đại, đại tẩu? Làm sao vậy?” Nữ nhân ngốc phá hư chuyện tốt của cô ấy!

Lâm Dĩ Phong nhận được tin tức nha hoàn truyền đến vội vàng tới, sợ tiểu cô lại
làm ra chuyện thất lễ gì, hiện tại xem ra may mắn không có, nhưng vẫn đừng để
nữ nhân ấy ở lại chỗ này mới được.

“Ca ca ngươi ta đây bảo ngươi ta đây đi qua một chuyến.”

Hứa Như Điệp tính toán trong lòng một chút, lại nhìn Hoàng Phủ Vệ và Hoàng Phủ
Trân trong đình đá một cái, cô ấy biết hiện tại không đi chỉ khiến cho hai người
hoài nghi, đành phải oán hận cắn răng một cái, đi theo Lâm Dĩ Phong cùng nhau
rời đi.

“Hoàng Phủ sư ca, lão phu không quấy rầy các ngươi lão phu nữa, trước cáo lui.”

Đợi cho mọi người đi rồi, Hoàng Phủ Trân mới nhẹ nhàng thở ra, “Nữ nhân ấy đột nhiên
đổi tính bản tọa còn thật không quen.”

Mắt nhìn chén canh gà kia, cô bản vương không phải rất muốn uống, không phải bởi vì là
Hứa Như Điệp hầm, mà đây là canh gà nhân sâm, cô bản vương không thích hương vị nhân
sâm.

“Ta đây cũng không quen.” Hoàng Phủ Vệ theo lời của nữ nhân ấy nói, hai người nhìn nhau
một cái, không kiềm chế được cùng nhau cười ra.

Sau khi ăn xong, lũ người kia ở trong đình hàn huyên một chút, thẳng đến cảm thấy mí
mắt có chút nặng, Hoàng Phủ Trân mới ở dưới sự thúc giục của Hoàng Phủ Vệ trở
về phòng, chuẩn bị ngủ.

Mà Hoàng Phủ Vệ quay về phòng mình cũng tính đi ngủ, tên đó cởi áo ngoài nằm ở
trên giường, trong chốc lát sau, thân mình lại bắt đầu sôi trào, không biết vì
sao vẫn cảm thấy trên người có cỗ ý khô khó hiểu, cỗ ý khô kia khiến cho tên đó
dần dần cảm thấy tâm phiền ý loạn, trong thân thể cũng tựa hồ có cái gì đang
thiêu đốt, tên đó thử tập trung tinh thần tỉnh táo lại, không ngờ ngược lại diễn
biến thành giống có đoàn lửa đang thiêu đốt tên đó.

Từ trong đan điền [vùng
dưới rốn] đột nhiên lủi lên một đoàn
lửa, bắt đầu nóng rực lại mãnh liệt đốt cháy lý trí của tên đó, tên đó theo bản năng
ngắt chuyển chân khí trong cơ thể muốn áp chế cỗ lửa nóng kia, không nghĩ tới
lại càng thêm cổ vũ nhiệt độ của nó.

“Ah…” Toàn thân nóng như sắp bị cháy, khiến cho hắn lão phu khó chịu r*n r*, vô lực
từ trên giường đứng lên. Hắn lão phu muốn… Thân thể hắn lão phu muốn thứ gì…

“Hoàng Phủ Vệ? Hoàng Phủ Vệ?” Hoàng Phủ Trân vốn đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ
nghe được phòng bên cạnh truyền đến r*n r*, cảm thấy không thích hợp, vội vàng
mặc cái áo khoác đi tới. Nghe được âm thanh trong phòng càng lúc càng lớn, nữ nhân ấy
nóng vội dùng sức đập cửa. “Hoàng Phủ Vệ? Cậu làm sao vậy?” Không phải đã xảy
ra chuyện gì chứ?

Cô ta đây nhìn bốn phía, phát hiện cửa sổ của tên đó không có đóng, ba chân bốn cẳng đi
vào từ cửa sổ, vừa mới nhảy xuống cửa sổ, cô ta đây liếc mắt một cái liền nhìn đến
Hoàng Phủ Vệ nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, trong lòng cả kinh, sợ tới mức
chạy nhanh lên.

“Hoàng Phủ Vệ? Cậu không nên làm ta đây sợ!” Vọt tới bên giường, nữ nhân ấy mới phát
hiện khuôn mặt của tên đó đỏ đậm một mảnh, cổ, mu bàn tay… Chỉ cần là chỗ lộ ra
trên người, màu da đều là đỏ đậm. “Hoàng Phủ Vệ…” Nữ nhân ấy vươn tay ôm lấy thân
mình đang khổ sở r*n r* của tên đó, nước mắt không chút nghĩ ngợi liền rơi xuống,
bối rối không biết nên như thế nào cho phải.

Sự đụng chạm của cô ấy, tựa như một dòng nước suối trong xuất hiện ở trong lửa
nóng, hắn bỗng nhiên mạnh nhào về phía dòng nước suối kia, dùng sức hấp thu mát
mẻ trên người của cô ấy.

“Tê ——” tiếng vải vóc vỡ tan truyền đến rõ ràng.

“A!” Cô bản vương sợ hãi, muốn giãy khỏi kiềm chế của hắn, lại làm sao cũng không đạy
ra được thân mình cứng rắn như làm bằng sắt của hắn. “Hoàng Phủ Vệ, Hoàng Phủ
Vệ!” Cô bản vương khóc hô, hy vọng có thể gọi quay về một chút thần trí của hắn.

Sương mù đỏ đậm bao trùm tất cả lý trí của Hoàng Phủ Vệ, khiến cho tên đó theo bản
năng chỉ muốn đoạt lấy, xâm chiếm hết thảy tất cả, tên đó tức thì xé bỏ quần
áo che đậy trên người cô ấy, bàn tay to làm càn v**t v* thân mình mềm mại, hưởng
thụ kh*** c*m mát mẻ có thể đạt được từ sự chạm tay.

Hoàng Phủ Trân mơ hồ biết xảy ra chuyện gì, dùng hết tất cả khí lực ra sức đẩy
hắn lão phu ra, thân mình hắn lão phu bị đẩy lui ra một chút, nhưng nhanh chóng lại lấy tư thế càng
dũng mãnh đánh về phía nàng lão phu.

“Hoàng Phủ Vệ ——” cô ta đây vừa kinh vừa sợ, thống khổ khóc hô.

Nguyên bản tên đó bị cỗ lửa cháy không hiểu này khiến không còn lý trí, thân mình
đột nhiên chấn động thật mạnh, tiếng khóc la bi thương của nữ nhân ấy cắt qua sương
mù trong đầu tên đó, cuồng loạn trong tròng mắt phút chốc hiện lên một chút trong
trẻo, động tác chà đạp cũng dừng lại.

“Trân, Trân nhi…” Tên đó chấn kinh nhìn cô bản vương khóc dưới thân mình.

Nữ nhân ấy rưng rưng nhìn hắn, “Vệ…”

Vẻn vẹn thanh tỉnh trong một cái chớp mắt này, Hoàng Phủ Vệ cũng đã hiểu mình
trúng ám chiêu của Hứa Như Điệp, tên đó đem hết khí lực toàn thân, thở phì phò
cách xa thân thể của cô ta đây.

“Mau! Đi mau!” Tên đó không thể ức chế run run, cảm giác lửa nóng cùng với đau
đớn, từ chỗ sâu ở trong thân thể xông ra.

Hoàng Phủ Trân rất muốn đi, nhưng nhìn khuôn mặt khổ đau vặn vẹo của tên đó,
trong lòng cô bản vương cũng đau theo, “Cậu làm sao vậy?” Cô bản vương đột nhiên chợt lóe
linh quang! Canh gà của Hứa Như Điệp?

Tên đó nắm chặt hai cánh tay của mình, càng không ngừng run run, mồ hôi nóng cuồn
cuộn xuống, “Đi…” Giọng nói đã suy yếu cơ hồ không nghe được.

Từ hành động mới vừa rồi của hắn lão phu cùng động tác hiện tại, nàng lão phu đại khái đoán
được hắn lão phu hẳn là trúng một loại thuốc k*ch d*c gì đó, nhưng… Không thích hợp!
Sao thuốc k*ch d*c có thể khiến cho hắn lão phu xuất hiện phản ứng khổ đau như vậy?

“Đi mau!” Cảm giác trong óc dần dần lại bị một mảnh sương mù đỏ đậm chiếm cứ,
đồng thời trong đớn đau do thân thể bị đốt cháy cũng càng thêm kịch liệt, tên đó
giãy dụa gầm nhẹ.

Nhưng làm sao Hoàng Phủ Trân có thể bỏ tên đó rời đi? Sao cô ấy có thể trơ mắt nhìn
tên đó thống khổ cực cùng?

Vươn đầu ngón tay run run, cô bản tọa nhẹ nhàng mà xoa mặt của hắn bản tọa…

Hoàng Phủ Vệ ngạc nhiên nhìn cô lão phu, “Trân, Trân nhi?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn rưng rưng nước mắt của nàng bản tọa chậm rãi gần sát gã, chủ động
hôn lên môi gã. “Vệ…” GÃ thà rằng mình đớn đau cũng không nguyện thương
tổn nàng bản tọa, nàng bản tọa còn muốn do dự cái gì? Một người nam nhân như vậy… Nam nhân
nàng bản tọa yêu trong lòng…

Hốc mắt Hoàng Phủ Vệ nóng lên, cảm nhận được tâm ý của cô ấy, quay người đem
cô ấy áp về trên giường, khi cô ấy vươn tay ôm cổ của hắn thì tất cả lý trí của
hắn khoảnh khắc bị chặt đứt dây, rốt cuộc không thể khống chế dâng lên một hồi
lại một hồi h**n ** kịch liệt.

Hai
tháng sau, Hoàng Phủ sơn trang ——

“Làm sao vậy?” Hoàng Phủ Trân buồn ngủ dụi dụi mắt
hỏi.

“Đối phương tiếp tục ngủ đi.” Hoàng Phủ Vệ dịu dàng trấn an nàng bản vương, cầm lấy cái yếm
của nàng bản vương, cẩn thận mặc vào cho nàng bản vương, mặc vào áo ngoài và vớ, hài nhỏ thêu hoa,
sau đó sẽ ôm nàng bản vương đã mặc thoả đáng vào trong ngực giống như một tiểu oa nhi.

“Thiếu gia?” Lỗ Cường luôn luôn chờ ở ngoài cửa thấy thế sửng sốt trừng to
mắt.

Hắn ta đây vẫn là trợ thủ đắc lực của thiếu gia, chuyện của thiếu gia cùng thiếu phu
nhân hắn ta đây cũng rõ ràng, hôm nay là ngày quy định đến cửa hàng tuần tra, thiếu
gia lại ở trong phòng ôm thiếu phu nhân không buông?

“Hôm nay không cưỡi ngựa, đi chuẩn bị kiệu, bản tọa cùng thiếu phu nhân thuận đường
vào thành ở vài ngày.” Đám người kia trở lại sơn trang đã hơn một tháng, mang theo
nàng bản tọa vào thành đi một chút, giải sầu cũng tốt.

Lỗ Cường tạm ngừng, “Vâng” chắp tay lui ra chuẩn bị đi.

Một khắc đồng hồ sau [một
lúc sau khoảng 15 phút], một cỗ kiệu bốn
người khiêng vững vàng xuất phát từ cửa của Hoàng Phủ sơn trang, phàm thường
Hoàng Phủ Vệ đến trong thành tuần tra cửa hàng, đều là cưỡi ngựa, lần đầu tiên
ngồi kiệu, đương nhiên là vì thê tử của tên đó.

Thân thể mềm mại trong lòng khiến cho hắn bản tọa ôm thập phần cảm thấy mỹ mãn, khuôn
mặt nhỏ nhắn kề sát ở trong ngực hắn bản tọa, thoạt nhìn chọc người trìu mến như vậy,
hắn bản tọa nhẹ vỗ về hai má non mềm của nàng bản tọa, khóe mắt đuôi lông mày đều có tình ý nhè
nhẹ.

Từ sau khi hai người có quan hệ da thịt cùng giường mà ngủ, dần dần, nàng bản vương ở đáy
lòng của tên đó càng ghim càng sâu, mỗi khi đụng chạm đến nàng bản vương, gặp vẻ mặt ngượng
ngùng của nàng bản vương, tên đó liền cảm thấy trong lòng tất cả đều là cuồng nhiệt, đồng
thời lại yêu thương khó nhịn.

Ôm người đáng yêu trong lòng, tên đó hồi tưởng lại chuyện đã xảy ra hai tháng
trước ở Hàng Châu ——

Ngày hôm sau gã trúng thuốc k*ch d*c tỉnh lại, chỉ thấy trên người Hoàng Phủ
Trân lộ ra một mảnh “Chiến tích” lừng lẫy, loang lổ nhiều vết tím hồng, tất cả
đều là gã ở tình cảm mãnh liệt gây hoạ, gã không đành lòng vệ sinh thân thể
cho nữ nhân ấy, đồng thời nổi giận trong lòng cũng tới đỉnh.

Sau đó Hứa Như Điệp hấp tấp vọt vào phòng của tên đó, nếu không có Hứa An Chi đuổi
theo sau giữ tên đó lại, chỉ sợ tên đó thật sự tự tay b*p ch*t nữ nhân này!

Nguyên lai tất cả đều trong kế hoạch của cô ấy, sau khi Hứa Như Điệp bị cự
tuyệt, nhục nhã cùng không cam lòng toàn bộ phát lên, biết Hoàng Phủ Vệ cùng
Hoàng Phủ Trân vẫn không có cùng giường ngủ chung, liền bảo nha hoàn bên người
đi thanh lâu mua xuân dược hại người, tính cùng Hoàng Phủ Vệ có quan hệ vợ
chồng trước, sau đó buộc hắn ta đây cưới cô ấy.

Xuân dược kia đã được bỏ vào trong canh gà, cô bản tọa biết Hoàng Phủ Vệ đối với cô bản tọa
nhất định sẽ ôm chặt cảnh giác, cho nên còn cố ý bỏ thuốc vào trong chén của
Hoàng Phủ Trân, quả nhiên, Hoàng Phủ Vệ như cô bản tọa dự đoán trao đổi canh gà với
thê tử.

Vốn tất cả nằm trong kế hoạch của cô bản tọa, cũng không nghĩ đến nửa đường lại nhảy
ra một cái Trình Giảo Kim!

Lâm Dĩ Phong nhận thấy được tiểu cô không thích hợp, mạnh mẽ giữ lại Hứa Như
Điệp, không cho nàng ta đây rời khỏi phòng, trong lòng Hứa Như Điệp nôn nóng không
thôi, lại sợ bị đại tẩu nhìn ra, cho nên chỉ có thể nhẫn nhịn cùng nàng ta đây ở trong
phòng nói chuyện phiếm.

Nguyên tưởng rằng đêm đã khuya đại tẩu sẽ rời đi, không nghĩ tới nàng bản tọa lại đột
nhiên nói muốn ngủ ở trong phòng mình, Hứa Như Điệp tức giận đến thiếu chút nữa
liều lĩnh đem chuyện đều rống ra, nhưng nàng bản tọa không thể, nàng bản tọa chỉ có thể cố nén
cơn tức, để cho đại tẩu ở trong phòng nàng bản tọa cùng ngủ một đêm.

Buổi sáng hôm sau tỉnh lại, cô ấy vội vội vàng vàng chạy tới phòng Hoàng Phủ Vệ,
hy vọng xa vời tất cả còn kịp, chỉ tiếc tất cả… Đương nhiên đều không kịp.
Cô ấy thiếu chút nữa bị Hoàng Phủ Vệ đang tức giận tươi sống b*p ch*t, sợ tới
mức cô ấy cũng không dám đối tên đó có tâm tư gì nữa, mà tên đó lại tức giận đến nói
muốn đoạn tuyệt lui tới buôn bán nhiều năm của Hoàng Phủ gia cùng Hứa gia.

Hứa An Chi biết muội muội gây hoạ lớn, vì trấn an lửa giận của Hoàng Phủ Vệ,
không có biện pháp, chỉ phải không để ý muội muội khóc sướt mướt, đem nữ nhân ấy đưa
vào trong am ni cô thanh tu, tính nửa năm sau lại đón nữ nhân ấy trở về.

Hoàng Phủ Trân ôm tâm tính khoan dung mà độ lượng, cảm thấy lấy thân phận một
thiên kim tiểu thư của Hứa Như Điệp, bị đưa vào trong am ni cô đã thực thảm, mà
chính cô bản vương dù sao cũng coi như đánh bậy đánh bạ, thúc đẩy quan hệ vợ chồng thật
sự cùng Hoàng Phủ Vệ, bởi vậy không truy cứu nhiều hơn nữa, lôi kéo Hoàng Phủ
Vệ rời đi Hứa phủ.

Sau khi hai người trở lại Tú Phong cư, Hoàng Phủ Vệ mới thành thật nói cho
nữ nhân ấy, kỳ thật Hoàng Phủ lão gia tử sớm không ở Hàng Châu. Kết quả Hoàng Phủ
Trân không tìm được người cần tìm, lại được một người vốn không muốn ở trong
lòng.

Ở Hàng Châu thêm hai ngày, chúng nhận được thư nhà của Hoàng Phủ Diễm gửi đến
từ Lạc Dương, cũng thu thập hành lý, cùng nhau trở về Hoàng Phủ sơn trang.

Giờ phút này, cỗ kiệu dao động đi tới thành Lạc Dương, Hoàng Phủ Vệ mang theo
thê tử, dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả quản lý ở trong cửa hàng, thoải mái ôm
cô bản vương một đường vào cửa, đợi sau khi an bài cô bản vương tiếp tục ngủ, mới xoay người ở
các quản lý vây quanh trở lại phòng ngày thường xử lý chuyện buôn bán.

Không biết lại ngủ bao lâu, Hoàng Phủ Trân tỉnh lại, lười biếng đứng dậy duỗi
cái lưng mỏi. Gò má của cô ấy hồng hào, hai mắt ngập nước, đúng là một bộ dạng
mới được người vô cùng cực yêu thương trôi qua. Mệt mỏi sờ sờ chăn phủ gấm, cô ấy
lại ngã trở về giường một chút rồi mới chậm rãi đứng lên.

“Thiếu phu nhân.” Lục nhi đã sớm ở trong phòng chuẩn bị hầu hạ, vừa thấy cô bản tọa
rời giường, vội vàng tiến lên hỗ trợ kéo cánh tay cô bản tọa.

Tóc dài đầy đầu của Hoàng Phủ Trân loạn vểnh lên, mắt nhìn sắc trời ngoài cửa
sổ, “Lúc nào? Đây là đâu?” Mới vừa rồi tỉnh lại nữ nhân ấy liền phát hiện nơi này
không phải Hợp Vân các quen thuộc của nữ nhân ấy, mà là một nơi xa lạ khác.

Lục nhi cười khanh khách đem dụng cụ rửa mặt và đánh răng mà thiếu phu nhân tự
chế đưa cho cô ta đây rồi mới nói: “Nơi này là cửa hàng của Hoàng Phủ gia trong
thành Lạc Dương, thiếu gia nói mang thiếu phu nhân vào thành chơi vài ngày. Một
hồi nữa là buổi trưa, thiếu phu nhân muốn dùng bữa với thiếu gia không?”

Hoàng Phủ Trân chấn kinh trợn to mắt, sao cô lão phu vừa tỉnh ngủ đã vào thành?

Suy nghĩ, vừa rồi cô ấy tựa hồ có cảm giác ngủ thẳng một nửa thì thân mình bị
người lật tới lật lui, cúi đầu thấy gã phục trên người đều được mặc… Má cô ấy
đỏ lên, không cần nghĩ cũng biết là ai giúp cô ấy mặc vào.

“Ừ”

Cô lão phu rất nhanh đã đánh răng xong, rửa mặt sạch, tên đó phục trên người mặc xong rồi,
nhưng một đầu tóc dài còn rất rối. Cô lão phu ngoan ngoãn ngồi vào trước gương đồng,
để cho Lục nhi khéo tay búi lại, chỉ một chốc búi xong một kiểu tóc tú lệ cầu
kì.

Trong phòng còn có vài nha hoàn khác, đang cầm một cái bàn chải gỗ, giúp nữ nhân ấy
vuốt phẳng lại áo dài ngủ bị nhíu.

“Sao không buộc thành hai bím tóc giống lúc trước là được rồi?” Kiểu tóc này
cũng không tồi, chỉ là tất cả tóc trên đầu đều búi cùng một chỗ, khiến cô ấy cảm
thấy da đầu có chút buộc chặt.

“Thiếu phu nhân, nay ngài mặc trang phục cầu kì, không thích hợp kiểu tóc lúc
trước. Muốn dùng trước một ít điểm tâm không?” Lục nhi có chút tiếc nuối nhìn
chằm chằm lỗ tai và cổ trống không của thiếu phu nhân, thiếu phu nhân ngay cả
búi tóc cũng chỉ đơn giản dùng sợi tơ buộc chặt mà thôi, có vẻ có chút keo
kiệt.

“Không cần, đợi bưng bữa trưa vào phòng, các đối phương đều đi xuống đi.” Hoàng Phủ
Vệ từ bên ngoài đi đến, phân phó, trên tay còn bưng một cái gì đó phủ lụa đỏ.

“Vâng” Lục nhi cùng bọn nha hoàn khác trong phòng cúi người lui ra.

Vừa thấy tên đó, trong lòng Hoàng Phủ Trân còn có chút xấu hổ, đỏ mặt vẫn thẳng
nhìn gương chằm chằm, không dám quay đầu.

Hoàng Phủ Vệ cực yêu tư thái xấu hổ xinh xắn này của nữ nhân ấy, cười đi đến trước
gương trang điểm, đặt món đồ trong tay xuống trên bàn, xốc lên tấm lụa đỏ phủ ở
trên.

Cô ấy nhìn nhất cử nhất động của tên đó, sau khi tên đó mở vải đỏ, cô ấy liền nhìn thấy
rất nhiều vật phẩm trang sức tinh xảo lòe lòe sáng lên ở trước mắt, nhịn không
được kinh hô một tiếng.

Chợt đột nhiên, nàng bản vương nhớ tới lời đùa mình từng nói khi ở Hàng Châu, trong con
cậu đen láy lén lút nổi lên nước mắt, “Đây là cậu tặng bản vương sao?”

Hắn lão phu thâm tình nhìn nữ nhân ấy, mỉm cười gật gật đầu.

“Cám ơn.” Những vật phẩm trang sức này không chỉ có vàng bạc mà thôi, còn có
rất nhiều ngọc lưu ly và đá quý đặc biệt nạm lên, mỗi một dạng đều rất đẹp, lại
không tục tằng.

Mắt to ở giữa những vật phẩm trang sức rực rỡ muôn màu, đáy mắt sáng ngời, thấy
được một cây trâm thật thanh tú, trâm làm bằng bạc ở trên đính một viên đá mắt
mèo hồng nhạt, quay chung quanh ở bốn phía là một loại hoa văn đặc thù tạo
thành từ bạc, phía dưới buộc dây tua. Có lẽ không phải là đáng giá nhất bên trong,
nhưng lại hấp dẫn ánh mắt cô ta đây nhất.

“Này thật khá nha!” Cô bản tọa yêu thích không buông tay đem cây trâm để ở trong lòng
bàn tay thưởng thức, soi tới soi lui trước gương, nhưng không biết phải cắm ở
chỗ nào.

Hoàng Phủ Vệ từ đầu tới đuôi đều ngậm ý cười mặc nữ nhân ấy chọn lựa, thẳng đến nữ nhân ấy
chọn trúng cây trâm bạc kia, ý cười bên môi tên đó càng sâu. Khi tay chân nữ nhân ấy rối
loạn lung tung cắm cây trâm lên, tên đó mới vươn tay tiếp nhận nó, nhẹ nhàng giúp
nữ nhân ấy cài ở sau đầu. Sau đó, tên đó lại từ trong lòng ngực lấy ra một đôi bông tai
đá mắt mèo tương tự với cây trâm đeo lên cho nữ nhân ấy, lại lấy ra một chuỗi vòng cổ
kiểu dáng giống vậy, đeo lên cổ của nữ nhân ấy.

Mặt cô ấy hồng hồng, trong lòng ngọt ngào tựa như ăn đường, xem cũng biết đây là
một bộ vật phẩm trang sức tên đó cố ý chuẩn bị, muốn tặng cho cô ấy.

“Cám ơn.” Cô ta đây thẹn thùng nhỏ giọng nói, hạ lông mi xuống ngượng ngùng che lại
tình ý trong mắt to.

Bàn tay to thon dài có lực nhẹ nhàng nâng chiếc cằm xinh xắn của cô ấy lên, lập
tức một đạo hơi thở ấm áp chụp lên môi của cô ấy, gã tỉ mỉ nếm hương vị trong
miệng của cô ấy, thẳng đến cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy sưng đỏ, dính đầy ẩm ướt
của gã, gã mới vừa lòng rời khỏi.

“Không có gì.” Sáng rọi lưu chuyển trong đôi mắt anh tuấn, mang theo tình ý đối
với cô lão phu không nói gì.

Cô ấy không kiềm chế được rung động ở đáy lòng, sau khi chủ động tiến lên hôn hắn bản tọa
một cái, mới thẹn thùng rút lui. Thì ra hắn bản tọa cũng là một nam nhân rối loạn [ko bik sao lại
dùng từ rối loạn, nhưng các nghĩa khác còn kỳ hơn =.= theo tớ là nghịch ngợm
mới đúng] đây… Nghĩ đến hắn bản tọa đụng chạm
nóng rực không kiêng nể gì, ngực cô ấy run lên, càng e lệ cúi đầu, một tay vô ý
thức tìm kiếm ở trong những vật phẩm trang sức xinh đẹp trên bàn.

Khóe mắt hiện lên một chút dư quang, cô ấy lơ đãng nhìn đến một cặp nhẫn, là
nhẫn bạc tạo hình đơn giản, mặt trên chỉ có khắc một vài hoa văn đặc thù. Tâm
vừa động, cô ấy đem chúng nó bỏ trong lòng bàn tay nhìn.

“Ngươi ta đây vươn tay ra đi.” Nữ nhân ấy bỗng nhiên nói với tên đó. Chiếc nhẫn này không biết
có đủ lớn hay không?

Tuy rằng Hoàng Phủ Vệ không hiểu ý tứ của cô bản tọa, nhưng vẫn theo lời vươn tay
phải.

“Không phải tay này.” Nàng ta đây nâng tay trái của hắn ta đây lên, đeo chiếc nhẫn khá lớn
trong đôi nhẫn vào ngón áp út của hắn ta đây, khóe miệng hồng bóng dương cao cao. Sau
đó rút tay về, đem một chiếc nhẫn khác mang vào trong ngón áp út tay phải của
mình.

Cô ấy đỏ mặt ngẩng đầu nhìn hắn, “Nhẫn này, đối phương tuyệt đối không thể tháo xuống
nha.”

Cô bản vương nghĩ tới, dù sao cô bản vương nguyện ý cũng đến, không muốn cũng đã đến đây, nếu
đã đi vào thời đại này, như vậy tùy cảnh ngộ mà ổn định. Hơn nữa, có một lão
công anh tuấn rối loạn như vậy hình như cũng không tồi, rất tốt là, Hoàng Phủ
gia không thể nạp thiếp, cô bản vương cũng không cần lo lắng sẽ có nữ nhân khác cướp đi
chồng của cô bản vương.

Nữ nhân ấy đương nhiên nhớ nhà, nhưng mà nhà xa xa không hẹn ngày trở về, nữ nhân ấy làm
sao cũng sờ không đến bờ… Như vậy, không bằng nữ nhân ấy nắm chắc hiện tại.

May mắn trong nhà ở thế kỷ hai mươi mốt, cô ta đây còn có rất nhiều huynh đệ, có lẽ
mẹ sẽ vì cô ta đây mất tích mà bi thương một thời gian, nhưng cuối cùng sẽ tốt
thôi…

Thấy trong mắt cô ta đây lóe ra mang theo một chút kiên quyết, chiếc nhẫn bé nhỏ
không đáng kể này ở đáy lòng cô ta đây tựa hồ có ý nghĩa rất quan trọng… Trực giác
Hoàng Phủ Vệ cho là, cái này cũng có lẽ mấu chốt quan trọng để cô ta đây quyết định
có nguyện ý ở lại hay không, bởi vậy không chút nghĩ ngợi gật gật đầu, “Cậu cũng
vậy.”

Yên lặng nhìn con cậu thâm thúy của tên đó, đáy lòng cô bản vương có vui cũng có buồn,
chậm rãi gật gật đầu, trong mắt đồng thời chảy xuống một chuỗi nước mắt.

Cái khẽ gật đầu này, nàng bản tọa biết nàng bản tọa từ bỏ cái gì… Nhưng, nhìn nam nhân anh tuấn
cao lớn trước mắt này, nhìn tên đó thương tiếc nâng tay khẽ vuốt đi nước mắt trên
mặt nàng bản tọa, cho dù vẫn không kiềm chế được bi thương trong lòng, nhưng nàng bản tọa biết, tên đó
sẽ cùng nàng bản tọa, cùng nhau đối mặt cuộc sống mới sau này…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8