Ác Nương Tử
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-08-18 04:15:14 | Lượt xem: 3

Sau khi bình phục tâm tình, hai người thực sự trở
thành vợ chồng, vợ chồng Hoàng Phủ ăn một bữa trưa phong phú, ăn no, Hoàng Phủ
Vệ dặn dò thê tử vài tiếng, tên đó – thiếu gia phải đi làm việc.

Mà Hoàng Phủ Trân, dưới sự hộ vệ của Lục nhi cùng hai võ sư, thoải mái ra cửa
đi dạo phố.

Sau khi vào thành, nữ nhân ấy mới biết được cảnh tượng diễn trong phim truyền hình,
cũng không bằng một phần mười thành cổ chân chính, ngã tư đường rộng lớn có thể
chứa vài chiếc xe ngựa cùng đi kiến nữ nhân ấy xem thế là đủ rồi, chỉ là một đường
lớn phía đông, đã xen kẽ rất nhiều đường nhỏ. Cửa hàng bốn phương tám hướng
rộng mở, người bán hàng rong, còn có đoàn xe buôn bán nối liền không dứt, khiến
cả tòa thành đã tràn ngập tinh thần phấn chấn, huyên náo không thôi.

Thành cổ khổng lồ rộng mở này đã đừng sừng sũng mấy ngàn năm, mỗi một chỗ đều có
chứa phong cách cổ xưa cùng sắc thái trầm ổn phương Bắc, chợ hỗn tạp Hồ Hàn,
đến từ thương nhân bán thức ăn, Cổ Lâu phố, Chữ Thập phố, ngõ nhỏ Quân Phạm,
ngõ nhỏ Nhân Nghĩa… Các loại, cô bản tọa nhìn xem hoa mắt hỗn loạn.

Cô bản tọa chọn Cổ Lâu phố huyên náo nhất, trên đường người đi đường nhiều đến cô bản tọa
phải nắm chặt tay Lục nhi, chỉ sợ chủ tớ hai người bị dòng người như thuỷ triều
tách ra.

“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân! Người xem! Có khỉ kìa!” Lục nhi so với chủ tử
còn sửng sốt hơn, cô ấy là thiếu nữ đến từ thôn nhỏ, chưa từng thấy địa phương
sầm uất như vậy.

Hoàng Phủ Trân lôi kéo nữ nhân ấy, cùng nhau hưng trí bừng bừng đến trước sạp biểu
diễn khỉ đánh quyền, hai người nhìn xem kinh hô liên tục, hai đôi tay nhỏ nhoi
đều vỗ đến đỏ. Chờ hết hứng, lại quay đầu nhìn nam tử đùa giỡn đao lớn bên
cạnh.

Lúc trước Hoàng Phủ Trân đương nhiên đã xem qua những cảnh biểu diễn này ở trên
truyền hình, nhưng cảm thụ khi xem tận mắt thật khác, biết rõ biểu diễn đều có
kỹ xảo, nhưng nàng ta đây chính là không kiềm chế được tán thưởng.

Chủ tớ hai thiếu nữ ở phía trước chơi vui vẻ, nhưng hai võ sư bị phân phối đến
hộ vệ thì khổ, đám đông chật chội, đám người kia lúc nào cũng lo lắng có thể không mở
to mắt liền bị lấn đi lên hay không, một lát lại nhìn chằm chằm hai mạt thân
mình xinh xắn, chỉ sợ thiếu phu nhân nạm vàng gắn bạc của đám người kia sơ sẩy một
chút mà không thấy.

Xem xong biểu diễn trên đường cái, các cô bản tọa lại vòng đến một ngã tư đường khác
bán toàn khăn thêu, vật phẩm trang sức, đi tới đi tới cũng mệt mỏi, liền tìm
một quán trà có vị trí phong cảnh tốt, hài lòng chuẩn bị nếm trà nghỉ ngơi.

Hoàng Phủ Trân đặt mông ngồi xuống, sau đó mới phát hiện Lục nhi cùng hai võ sư
khác còn đứng, cô lão phu buồn bực ngoắc đám người kia, “Ngồi đi, sao đều đứng ở bên cạnh
ngẩn người?”

“Thiếu nữ, muốn kêu gì đó không?” Tiểu nhị ca mắt sắc nhìn ra thiếu nữ này có
gia thế bất phàm, chỉ nhìn qua bộ tơ lụa bát kỳ trên người cô bản tọa đã quá hơn
người, càng khỏi nói còn mang theo hai võ sư cao tráng nhanh nhẹn dũng mãnh.

Trong thành Lạc Dương này, có thể mang ra hán tử tinh tráng như vậy cũng không
có mấy hộ nhà.

“Uh, mấy món điểm tâm ăn ngon đi, chúng ta đây rất nhiều người. Thêm bình trà
ngon.” Hoàng Phủ Trân cười nói.

“Vâng” lau cái bàn, tiểu nhị ca động tác tức thì rời đi.

“Văn Chí, Văn Hiện, Lục nhi, ngồi đi!” Chân nhỏ treo ở ghế quơ quơ, cô ấy thấy
người vẫn đứng ở một bên, không khỏi nhíu lại đôi mày thanh tú.

“Thuộc hạ không dám!” Hai huynh đệ Văn Chí, Văn Hiện chắp tay nói.

“Lục nhi không dám!” Lục nhi cũng đồng thời cúi người nói.

Mắt ngọc của Hoàng Phủ Trân chuyển động, nàng bản tọa biết hiện tại chủ tớ phân biệt
vẫn rất nghiêm cẩn, nhưng quan niệm của nàng bản tọa nói với người cổ đại, chỉ sợ bọn
họ cũng không hiểu, vì thế lưu loát nhảy xuống ghế dựa, cùng Lục nhi đứng ở một
bên.

“Thiếu phu nhân?” Ba người khó hiểu nhìn cô ta đây.

“Các cậu cũng không ngồi, ngồi một mình thật nhàm chán, bản tọa đây cùng các cậu
đứng là được.” Hì hì, núi không chuyển đường chuyển.

Trên mặt hai huynh đệ Văn Chí, Văn Hiện hơi có chút ngượng nghịu, vẫn là Lục
nhi hầu hạ Hoàng Phủ Trân một thời gian có vẻ hiểu biết, nữ nhân ấy biết thiếu phu
nhân cũng không sĩ diện với những hạ nhân đám người kia, còn đối đám người kia quá đỗi có lễ,
cũng không cho rằng đám người kia hầu hạ chủ tử là việc phải làm, cũng không tiếc rẻ
một tiếng cảm tạ.

Nay thiếu phu nhân bỏ qua muốn đám người kia đừng giữ lễ tiết, sao cô ấy không hiểu?

“Cám ơn thiếu phu nhân.” Lục nhi cảm động nói, kéo tay nữ nhân ấy nhẹ nhàng ngồi
xuống.

Hoàng Phủ Trân cười với nàng bản vương, sau đó lại quay đầu nhìn hai huynh đệ Văn gia,
“Các đối phương không phải muốn bản vương đứng lên một lần nữa chứ?” Nàng bản vương nghịch ngợm nháy
mắt mấy cái.

Đến trình độ này hai huynh đệ Văn gia, đương nhiên cũng biết dụng tâm của thiếu
phu nhân, trong lòng ấm áp, hai huynh đệ nhìn nhau cười, cũng biết nghe lời
ngồi xuống.

Chủ tớ bốn người cao hứng ngồi uống trà nói chuyện phiếm, đồng thời Hoàng Phủ
Trân cũng từ trong miệng lũ người kia hiểu biết đến Hoàng Phủ gia rốt cuộc là làm
nghề nghiệp gì.

Thì ra, gia nghiệp chủ yếu của Hoàng Phủ gia là đồ ngọc đá quý, cả nước trên
dưới đều có châu báu của Hoàng Phủ gia lưu hành, xưng là Trân Bảo các, hơn nữa
buôn bán châu báu cũng ứng dụng đến trên bốn phía hàng hoá, mặc kệ là ăn, hắn
phục, ở, đi, Hoàng Phủ gia đều có xem qua.

Nghe nói Hoàng Phủ gia cũng có huyết thống người Bát Kỳ, thê tử của lão thái
gia đã đi về cõi tiên, chính là một vị cách cách trong bát kỳ, quyền thế cộng
thêm tài lực, bởi vậy Hoàng Phủ gia tuy là thương nhân, nhưng địa vị không thua
Hán quan trong triều đình.

“Ừ.” Cô bản tọa uống ngụm trà nhỏ, đem lời Văn Chí thành chuyện xưa để nghe, nghe
được chuyện hay, nhìn xem hai người khác khẽ lắc đầu cười khổ.

Chúng biết thiếu phu nhân đụng bị thương đầu, đã quên rất nhiều chuyện, cho
nên tất cả về Hoàng Phủ gia đối với cô bản tọa mà nói hoàn toàn xa lạ, cái này cũng
không khác thường.

“Tiểu Trân? Tiểu Trân! Bản tọa rốt cục tìm được đối phương!” Một tiếng nói bối rối kích
động từ cửa cầu thang truyền đến.

Vừa nghe đến tiếng nói, chủ tớ bốn người đồng thời quay đầu nhìn qua.

Chỉ thấy trên cầu đang đứng một công tử mặt trắng tuấn tú, vẻ mặt đang kinh hỉ
nhìn Hoàng Phủ Trân, hốc mắt thậm chí nổi lên nước mắt, tựa như nhìn thấy người
yêu đã lâu không thấy.

“Hắn ta đây gọi ta đây phải không?” Nhìn trái, nhìn phải, tuy rằng bên cạnh đều có người,
nhưng thư sinh mặt trắng này rõ ràng đúng là kêu mình… Nữ nhân ấy nghĩ không vừa
vặn, bên cạnh cũng có người gọi là Trân chứ?

Lục nhi gật gật gật đầu, “Thiếu phu nhân, ngài nhận biết người này?”

Cô ấy mờ mịt khẽ lắc đầu, “Không biết.” Người hiện tại cô ấy nhận được, mười ngón tay
đều tính ra được, tên khó hiểu xuất hiện, còn gọi khuê danh của cô ấy này, cô ấy
nào biết là ai?

Không đợi nàng lão phu hưởng ứng, thư sinh mặt trắng đã kích động nhào về phía nàng lão phu,
duỗi tay ra muốn bắt lấy nàng lão phu, mở ra trường hợp quen biết nhau động lòng người.

“Đối phương làm gì?” Vừa nghe đến đương gia chủ mẫu nói không biết, Văn Chí đương
nhiên nhanh chóng che ở giữa, không khách khí đẩy ra tiểu bạch kiểm này.

Thư sinh mặt trắng thương tâm muốn chết nhìn nàng ta đây, “Tiểu Trân, cậu đã quên ta đây
sao? Uổng phí ta đây ở Tế Nam vẫn khổ đau chờ cậu !”

Lời này vừa ra, rất giống Hoàng Phủ Trân là một nữa nhân bạc tình vứt bỏ tình
lang, nàng bản tọa hoảng sợ, “Oa! Vị này công tử, bản tọa thật sự không biết cậu, cậu
đừng nói lung tung!” Nàng bản tọa bối rối xua tay lại lắc lắc đầu, cũng không muốn bị hiểu
lầm.

Thư sinh mặt trắng bi phẫn trừng nàng bản vương, “Bản vương là biểu ca cậu!” Nói xong lại kích
động muốn tiến lên bắt lấy nàng bản vương.

Cô bản vương vội vàng trốn đến phía sau Lục nhi, “Cái gì? Biểu ca?” Sao đột nhiên toát
ra cái biểu ca đến đây?

“Đúng, bản tọa là biểu ca cậu, Diệp Vũ Khánh.” Thư sinh mặt trắng nhìn cô bản tọa, vẻ
mặt đau xót.

Hoàng Phủ Trân giật nhẹ khóe miệng, nhìn biểu ca bộ dáng bi phẫn này, da đầu
đột nhiên có chút run lên. Cô ấy có dự cảm không tốt, nam nhân này, cùng nguyên
bản Hoàng Phủ Trân trong triều đại này, tuyệt đối không chỉ là quan hệ biểu ca
cùng biểu muội…

“Thiếu phu nhân, trong quán trà nếu nhiều người biết thì bí mật khó giữ, chúng
lão phu nên về cửa hàng trước đi.” Văn Chí nhìn bốn phía, nhỏ tiếng động.

Hoàng Phủ Trân còn có thể nói cái gì? Cũng chỉ có thể bền bỉ gật gật đầu. Sau khi
thanh toán, đám người kia dẫn vị biểu ca kia cùng nhau hướng về phía cửa hàng.

Dọc theo đường đi, cô ấy vẫn có thể cảm nhận được sau lưng truyền đến một đạo ai
oán nhìn chăm chú, không thể nhịn được rụt bả vai, lôi kéo Lục nhi, càng chạy càng
nhanh giống trốn ôn thần.

***

Trở lại cửa hàng, trải qua xác nhận của Hoàng Phủ Vệ, Diệp Vũ Khánh thật là
biểu ca của Hoàng Phủ Trân, ở ngày hai người thành thân, hắn từng đến uống rượu
mừng, cho nên Hoàng Phủ Vệ còn có một ban quản lý có vẻ thân cận đều nhận biết
hắn.

Thân thích đều đến đây, buổi tối tự nhiên giúp người lão phu làm một bữa tiệc đón
tiếp đơn giản, trong bữa tiệc, Hoàng Phủ Trân cùng Hoàng Phủ Vệ gắn bó ngồi,
Diệp Vũ Khánh thì ngồi một mình ở đối diện, bên cạnh còn có hai huynh đệ Hoàng
Phủ Tĩnh cùng Hoàng Phủ Văn.

Đêm nay, Hoàng Phủ Trân vẫn bị một đôi con ngươi ta đây ai oán nhìn chằm chằm, trừng
đến toàn thân cô ta đây cũng không thoải mái, dạ dày khó chịu tựa như bị đánh mười
cái.

“Tiểu Trân, hơn hai tháng trước cậu từ Tế Nam quay về Lạc Dương, biểu ca luôn
luôn ở Tế Nam chờ tin tức cậu, không nghĩ tới cậu vừa đi lại không về nữa,
khiến cho biểu ca thập phần lo lắng cho cậu, sao cậu không báo tin tức bình
an về?” Sau bữa ăn kéo dài trầm mặc, Diệp Vũ Khánh mới mang cười, dịu dàng hỏi.

Cô lão phu mím môi cười, mắt híp híp, đầu đột nhiên hướng Hoàng Phủ Vệ đến gần hơn
một chút.

Hoàng Phủ Vệ cũng thực tự động quay đầu đi, chợt nghe cô ta đây nhỏ giọng nói: “Tên đó
cười đến thực khiến người ghét… Đối phương xác định tên đó thật sự là biểu ca ta đây?”
Xem thế nào cũng giống tình phu bị đá!

Ba huynh đệ Hoàng Phủ Vệ ở đây đều là người võ nghệ bất phàm, câu oán giận nhỏ
như tiếng muỗi của nàng lão phu, đương nhiên bay vào trong tai chúng.

Hoàng Phủ Văn liền bật cười tại chỗ, vẻ mặt khó hiểu, mà Hoàng Phủ Tĩnh, thì
lại là sâu xa khó hiểu nhìn cô bản vương.

Hoàng Phủ Vệ nhịn cười, ở bên tai nàng lão phu nói nhỏ: “Tên đó đúng là.” Tên đó liếc Diệp Vũ
Khánh, ý bảo đối phương còn đang chờ trả lời của nàng lão phu.

Hoàng Phủ Trân dừng lại, cũng bứt lên một chút tươi cười khách sáo, “Khiến
đối phương lo lắng, biểu ca. Chính là biểu muội lão phu trên đường trở về té bị thương đầu
óc, rất nhiều chuyện đều đã quên, cho nên mới không viết thư thông báo một
tiếng với đối phương. Huống hồ… Lão phu và đối phương chỉ là họ hàng xa, biểu muội làm sao
không biết xấu hổ quấy rầy biểu ca?” Đây là lời dễ nghe, đổi thành góc khó nghe
thì cách nói chính là —— lão phu cho dù ngã chết cũng không liên quan chuyện của
đối phương, vì sao phải thông báo đối phương?

Diệp Vũ Khánh không phải ngốc, nghe vậy sắc mặt phút chốc trầm xuống, môi run
rẩy, không dám tin nhìn cô bản vương.

Nữ nhân ấy thè lưỡi, cúi đầu chột dạ gắp đồ ăn trong chén cắn.

Không phải cô ấy quá đáng, chính là lấy trực giác nữ nhân đến xem, Diệp Vũ Khánh
trước mặt này và Hoàng Phủ Trân nhìn thế nào cũng không trong sạch, cô ấy thật
vất vả thoát khỏi gông xiềng danh xấu Ác nương tử” trước kia, đương nhiên không
muốn nhận một lần oan khuất không trinh tiết nữa.

Con cậu đen của Hoàng Phủ Vệ đảo qua nữ nhân ấy một cái, biểu tình trên mặt thập
phần bình thản. Kỳ thật nhất cử nhất động của Hoàng Phủ Trân ở Tế Nam gã đều
rõ ràng, nữ nhân ấy quả thật từng cùng Diệp Vũ Khánh có quan hệ mờ ám không rõ, nhưng
hai người cũng không có làm ra việc gì mờ ám.

Diệp Vũ Khánh muốn tới, hắn bản vương cũng đã sớm nhận được tin tức, vì vậy mới mang theo
cô ấy vào thành ở vài ngày, để tránh vị biểu ca này làm ra cử chỉ khiến người bản vương
hiểu lầm gì, khiến cho cha mẹ thật vất vả mới mềm hoá thái độ hiện tại lại chán
ghét cô ấy.

“Biểu, biểu muội?! Cậu, cậu làm sao có thể nói như vậy đây? Cậu chẳng lẽ
đã quên, đoạn ngày biểu ca vượt qua cùng cậu ở Tế Nam sao?” Diệp Vũ Khánh
nhìn như vẻ mặt bị thương, nhưng đáy mắt lại hiện lên một chút luồng khí lạnh.

“Đã quên.” Hoàng Phủ Trân rõ ràng trả lời.

Ai, tiết mục tình nhân bị vứt bỏ này còn muốn diễn bao lâu? Nàng lão phu ăn không ngon.
Miễn cưỡng cầm chiếc đũa gắp thức ăn trong chén cơm, nếu không sợ thất lễ, nàng lão phu
sớm trốn trở về phòng.

Hoàng Phủ Văn giống như xem diễn ở bên cạnh thảnh thơi ăn cơm, uh, hắn lão phu rất
thích tẩu tử hiện tại này, so với ngày trước thì thú vị, khiến người vui hơn.

“Ta đây có thể trở về phòng ăn cơm không?” Không thể nhịn được, cô ấy vẫn ghé vào tai
trượng phu nói nhỏ.

Thấy nữ nhân ấy thực nuốt không trôi, Hoàng Phủ Vệ cũng luyến tiếc nữ nhân ấy bị đói, gật
gật gật đầu, “Cậu về phòng trước đi, thuận tiện bảo Lục nhi giúp bản vương chuẩn bị chút
thức ăn khuya.” Tên đó đối với nữ nhân ấy thoáng chốc mấy cái.

Khó được nhìn đến hắn lão phu lộ ra loại biểu tình gần như cười khẽ, cô lão phu che miệng
cười ha ha, “Tĩnh đệ, Văn đệ còn có biểu ca, thân thể lão phu có chút không khoẻ, đi
nghỉ ngơi trước.” Vẫy tay, cô lão phu không quên bày ra một bộ dáng nhu nhược, Lục
nhi cùng một nha hoàn khác tức thì giúp đỡ cô lão phu, ba người cùng nhau đi về phía
sau phòng ăn.

Chờ sau khi đi một khoảng cách, Hoàng Phủ Trân mới thẳng thân mình, vươn tay
xoa xoa bụng. “Lục nhi, bản vương thực đói, cậu giúp bản vương làm chút thức ăn ngon được
không?” Vẻ mặt nữ nhân ấy đáng thương nhìn nha hoàn của mình.

Lục nhi hé miệng cười, “Vâng” mới vừa rồi nàng lão phu đã đi đến đại sảnh xem diễn,
đương nhiên biết thiếu phu nhân vì sao kêu đói bụng, nàng lão phu cúi người đang muốn
lui xuống, lại nghe đến giọng nói của thiếu phu nhân nói ——

“Nha, nhớ rõ chuẩn bị phần cho thiếu gia nha.”

Lục nhi cùng một nha hoàn khác nhìn nhau một cái, đều không kiềm chế được cười ra
tiếng.

Hoàng Phủ Trân cũng không để ý, khoát tay bảo Lục nhi đi trước chuẩn bị, nữ nhân ấy
thì mau mau trở về phòng, chờ ăn khuya cùng tướng công của nữ nhân ấy.

Ác mộng của Hoàng Phủ Trân chính thức bắt đầu.

Bất luận cô lão phu đi đến đâu, Diệp Vũ Khánh đều đi theo cô lão phu đến nơi đó, hắn lão phu luôn
dùng một đôi ánh mắt ẩn tình đưa tình nhìn cô lão phu, nhìn đến toàn thân cô lão phu đều
nổi da gà lên, thật sự không biết nên làm sao cho phải.

May mắn hai huynh đệ Văn gia còn có Lục nhi vẫn cùng cô lão phu, cho nên Diệp Vũ
Khánh cũng không thể đối với cô lão phu làm cái gì, chỉ riêng việc đi theo cô lão phu thế
này, cũng khiến cô lão phu phiền chết.

Mà Hoàng Phủ Vệ mỗi ngày đều có công việc làm không xong như cũ, Hoàng Phủ Trân
hỏi, mới biết nguyên lai gã cũng có hỗ trợ hình thức thiết kế châu báu, đồng
thời cô ta đây cũng biết bộ trang sức đá mắt mèo trên người mình kia, nguyên lai là
ra từ suy nghĩ khéo léo của gã, cũng là gã tự mình đánh khuôn điêu khắc ra.

Vừa biết chuyện này, nàng bản tọa liền vội vàng đem bộ trang sức kia toàn bộ từ trên
người lấy xuống.

Tướng công đại lão gia bởi vậy rất không vui vẻ, nhắc đi nhắc lại vì sao nữ nhân ấy
không có việc gì muốn đem những thứ đó gở xuống, nhắc đến nữ nhân ấy phiền, mới xin
khoan dung nói ra lời nói thật —— đây là những vật tướng công đại lão gia tự
mình làm, nữ nhân ấy luyến tiếc chạm vào những thứ đó khiến trầy xước, mới đem vật
phẩm trang sức đều lấy xuống, chỉ lưu lại chiếc nhẫn bạc còn mang ở trên tay.

Sau khi nghe xong lý do của cô ấy, đại lão gia mới vừa lòng cười hí mắt, thật
vui vẻ trở về bắt đầu làm việc, khiến cô ấy thật sự là vừa tức vừa buồn cười.

Ngày hôm đó, vì tránh né Diệp Vũ Khánh quấy rầy, Hoàng Phủ Trân đành phải đi ra
cửa, không muốn ở trên đường tản bộ, sợ lại bị bắt được, vì thế nữ nhân ấy dẫn Lục
nhi và hai huynh đệ Văn gia cùng nhau đến chùa Bạch Mã.

Vào chùa, đi vào đại điện vĩ đại, cô lão phu tiếp nhận nhang Lục nhi chuyền tới, cung
kính quỳ gối trên đệm hương bồ [đệm bằng lá hương bồ] mà bái lạy, hy vọng phù hộ cả nhà bình an. Sau khi bái
xong thấy kiến trúc vĩ đại trong chùa, cô lão phu nhất thời nổi lên hưng trí tham
quan, nhàn nhã một chút đi tham quan bên trong chùa.

Bốn người một đường đi vào dưới một gốc cây đại thụ che trời sau vườn chùa,
dưới tàng cây có bàn gỗ và mấy chiếc ghế, rất có vài phần nhã vị. Hoàng Phủ
Trân quyết định ở chỗ này ngồi xuống nghỉ tạm, hai huynh đệ Văn gia thì đi thu
xếp chút đồ ăn uống gì đó.

Lục nhi có phần muốn đi vệ sinh, Hoàng Phủ Trân phái cô ấy, để cho cô ấy đi ra
ngoài, chính mình thì ở trong hậu viện tiếp tục dạo, nhìn xem cảnh đẹp xa xa.

“Trống chiều chuông sớm, đời người không gì hơn cái này mà thôi…” Tình cảnh
này, nhớ tới một phen đặc biệt mình gặp gỡ, trong lòng đột nhiên có cảm xúc,
nàng ta đây cảm khái khẽ thở dài.

“Tiểu Trân!” Đợi mấy ngày, Diệp Vũ Khánh rốt cục tìm được một cơ hội cùng nữ nhân ấy
nói chuyện một mình.

Hoàng Phủ Trân hoảng sợ, sững sờ trừng mắt nhìn người đột nhiên xuất hiện,
“Biểu ca?” Cũng trốn đến trong miếu rồi, hắn bản tọa còn quấn đến nơi này sao?

“Tiểu Trân, ngươi lão phu thật sự cái gì đều quên sao?” Diệp Vũ Khánh không cam lòng
lên trước chất vấn.

Từ khi ở Tế Nam tên đó đã trăm phương ngàn kế tới gần cô bản vương, chính là hy vọng có
thể từ tay cô bản vương, được đến thứ tên đó muốn, nhưng chết tiệt không nghĩ tới khi cô bản vương
bị mình mê xoay quanh, sau khi đáp ứng kế hoạch của tên đó, nửa đường quay về Lạc
Dương lại bị bọn cướp tập kích, khiến cho toàn bộ nỗi khổ tâm của tên đó hóa thành
nước chảy… Không! Tên đó không cam lòng! Tên đó không cam lòng!

Liếc thấy thần sắc khuôn mặt trắng đẹp của hắn trở nên dữ tợn, Hoàng Phủ Trân
có chút sợ hãi, không tự giác rút lui vài bước, “Bản tọa đã nói qua, rơi xuống nước
thì bản tọa té bị thương đầu, rất nhiều chuyện đều đã quên.”

“Đối phương đã quên cùng ta đây thề non hẹn biển sao? Đối phương đáp ứng ta đây, sẽ vì ta đây lấy
được khế thư khoáng mạch đá quý của Hoàng Phủ gia, làm sao có thể quên? Tất cả
đều đã trải qua chuẩn bị tốt!” Trải qua nhiều ngày nhẫn nhịn, hắn đã sớm kiềm
chế không được lửa giận đầy ngập, hơn nữa khi nhìn thấy cô ta đây cùng Hoàng Phủ Vệ
thân mật như vậy, hắn càng hận!

Nữ nhân này hẳn là thuộc về tên đó! Sớm biết vậy, khi ở Tế Nam tên đó đã thượng nàng lão phu,
khiến nàng lão phu khăng khăng một mực đi theo mình…

Tên đó phẫn hận trừng nàng bản vương, lúc trước ở Tế Nam thì nàng bản vương cử chỉ thô bỉ lại không
biết trang điểm, chỉ dụ nàng bản vương vào lưới tình, tên đó đã thập phần nhẫn nhịn, cho nên
làm sao cũng không chịu muốn thân thể của nàng bản vương. Nhưng hiện tại da thịt nguyên
bản màu mật ong thô ráp của nàng bản vương trở nên bóng loáng hết sức, bộ dáng ăn diện
tục khó dằn nổi cũng thay đổi, nay nàng bản vương mặc lăng la tơ lụa, bộ dáng thanh lịch
thanh lệ, tựa như một đóa hoa nhỏ nở rộ, khí chất cũng mềm mại như cô gái nhỏ.

Điều này sao có thể?! Tên đó làm nhiều chuyện ngu xuẩn dỗ nàng lão phu vui vẻ như vậy, để
nàng lão phu yêu mình, lại đơn giản là nàng lão phu đập bị thương đầu, là có thể đem tất cả mà
tên đó trả giá lau quệt sao?!

“Cậu thuộc về lão phu!” Càng nghĩ càng hận, Diệp Vũ Khánh đi nhanh về phía trước
bắt được nàng lão phu, cúi người sắp hôn lên miệng của nàng lão phu.

Hoàng Phủ Trân làm sao có thể để cho gã hôn? Nữ nhân ấy vội vàng xoay người, nâng
chân lên hung hăng đá xương ống quyển của gã, thừa dịp gã đau đến kêu to thì
vội vàng chạy đi vài bước.

đ* h** s*c! Cư nhiên dám đối với cô ấy động tay động chân? Nhìn xung quanh trái
phải xong, nhất thời tìm không thấy vũ khí thuận tay có thể đánh gã, cô ấy tức
giận đến nghiến răng nghiến lợi.

“Tất cả quá khứ đã qua rồi! Bản tọa hy vọng đối phương không nên có ý tưởng bất lương gì
với bản tọa, bằng không cũng đừng trách bản tọa tuyệt tình!”

Diệp Vũ Khánh chịu đựng đau nguyên bản còn muốn đuổi theo, nhưng Lục nhi cùng
hai huynh đệ Văn gia đều vừa vặn trở lại, đám người kia khó hiểu nhìn tên đó, không hiểu
tên đó từ khi nào thì xuất hiện?

Lục nhi mẫn cảm phát hiện sắc mặt trầm xuống của thiếu phu nhân, tứ chi cứng ngắc
còn có nụ cười cừng ngắc miễn cưỡng gợi lên bên môi, khiến nữ nhân ấy cảm thấy không
thích hợp.

Bị Diệp Vũ Khánh náo loạn như vậy, Hoàng Phủ Trân làm sao còn có tâm tư ở bên
ngoài? Tùy ý dặn dò vài câu nói nữ nhân ấy mệt mỏi, liền giẫm bước chân tức giận rất
nhanh rời đi.

Đợi toàn bộ đám người đi xa, giữa đám cỏ trùng trùng điệp điệp sau đại thụ xuất
hiện một đôi con cậu đen, tên đó nhìn bóng lưng mấy người đi xa, thân ảnh chợt
lóe ——

Gió mát lại thổi qua lần nữa, bóng người sau đám cỏ đảo mắt đã biến mất vô
tung.

***

Sau khi trở lại biệt viện ở tạm trong cửa hàng, Hoàng Phủ Trân càng nghĩ càng
không đúng, mới vừa rồi cô ấy không chú ý, nhưng sau khi trở về cẩn thận ngẫm
lại, vừa rồi hình như Diệp Vũ Khánh có nhắc tới một câu “Tất cả đều đã trải qua
chuẩn bị tốt”?

Tên đó chuẩn bị tốt cái gì? Cô bản tọa phiền não ở trong phòng đi tới đi lui, thống khổ
suy tư lại, tên đó không phải là muốn cần nhờ cô bản tọa làm nội gián, sau đó ăn cắp khế
thư quặng đá quý của Hoàng Phủ gia sao?

Nữ nhân ấy càng nghĩ càng lo lắng… Không được! Vẫn là đi nói cho Hoàng Phủ Vệ một
tiếng mới được, để Diệp Vũ Khánh ở lại Hoàng Phủ gia, nhất định sẽ ra đại sự.

Sau khi hỏi rõ ràng hiện tại Hoàng Phủ Vệ đang ở nơi nào, nàng lão phu nắm làn váy, hấp
tấp chạy đến một biệt viện khác.

“Hoàng Phủ Vệ! Hoàng Phủ Vệ!” Đẩy ra cửa thư phòng đang đóng, cô ta đây vừa vào cửa
vừa khẩn trương huyên náo, mắt vừa ngắm, nhìn đến Hoàng Phủ Vệ đang ngồi ở phía sau
bàn lớn, hai huynh đệ Hoàng Phủ Văn và Hoàng Phủ Tĩnh đã ở bên cạnh.

“Làm sao vậy? Kích động như vậy?” Tròng mắt đẹp của tên đó khó hiểu nhìn cô bản tọa.

Ở trong lòng Hoàng Phủ Trân, Diệp Vũ Khánh đối với nữ nhân ấy mà nói chỉ là người xa
lạ, mà hai đường đệ của Hoàng Phủ gia này còn tương đối thân cận. Trong lúc
nhất thời, nữ nhân ấy cũng không còn trông nom người khác sẽ nghĩ như thế nào, chỉ
muốn không cho người phá hư hạnh phúc nữ nhân ấy thật vất vả mới đến được, bởi vậy
nữ nhân ấy đi đến bên cạnh Hoàng Phủ Vệ, chi chi tra tra giống con chim sẻ nhỏ, đem
chuyện đã xảy ra hôm nay khẩn cấp nói cho hắn nghe. “Hoàng Phủ Vệ, ta đây đang nói
với đối phương nha…”

Hoàng Phủ Vệ vừa nghe, vừa quét Hoàng Phủ Tĩnh một cái, thu lại ánh sáng ở đáy
mắt. Nhìn sắc mặt đường đệ có chút mất tự nhiên, hắn bản vương mỉm cười.

Trước một khắc Tĩnh đang nói với tên đó chuyện xảy ra với Trân nhi hôm nay, còn
nói chắc chắc, Trân nhi chính là muốn cùng Diệp Vũ Khánh mưu đoạt gia sản Hoàng
Phủ gia… Tĩnh đại khái không nghĩ tới, Trân nhi sẽ trái lại lớn như vậy,
tuyệt không tránh né đem sự tình nói ra?

Nhưng Hoàng Phủ Văn cũng không kín đáo như đại đường ca, miệng cười toe toét,
trực tiếp mỉa mai huynh trưởng của mình, trên mặt một bộ biểu tình “Đối phương xem
đi! Ai bảo đối phương trộm nói xấu tẩu tử? Người ta đây là đại khí thật sự”.

Hoàng Phủ Tĩnh tức giận trừng hắn một cái, quay đầu nhìn Hoàng Phủ Trân, đáy
mắt lộ ra vài tia khó hiểu.

Hôm nay tên đó âm thầm theo sát chúng một ngày, ở hậu viện chùa Bạch Mã chính tai
nghe được lời nói của Diệp Vũ Khánh, cho nên mới vội vã đến nói cho ca ca…
Kết quả cô bản vương trái lại, quang minh lỗi lạc nói ra tất cả, khiến cho tên đó giống
tiểu thúc ác liệt bịa đặt chị dâu không phải.

“Vệ, ta đây nói nửa ngày, cậu có nghe không?” Hoàng Phủ Trân nói đến miệng đều
mỏi, trực tiếp cầm lấy chén trà trên bàn gã, ừng ực đem nước trà một ngụm xử
lý.

“Có, ta đây đã biết, ngươi ta đây đừng lo lắng.” Trấn an vỗ vỗ tay nàng ta đây, tên đó tuyệt không
đem Diệp Vũ Khánh xem ở đáy mắt, “Như vậy đi, ngày mai ta đây bảo quản lý uyển
chuyển bảo tên đó rời đi. Bằng không, ở trong thành thay tên đó thuê một chỗ, hết
thảy chi tiêu đều từ Hoàng Phủ gia gánh vác.”

“A? Không thể trực tiếp thỉnh tên đó về Tế Nam sao?” Cô ấy biết lưu lại người này
chính là nhiều đau buồn âm thầm, còn không bằng giải quyết rõ ràng một lần.

“Làm như vậy theo lễ không hợp, truyền đi ra ngoài, người khác còn tưởng rằng
nhà chúng bản tọa nghiệp lớn, xem thường thân thích tri kỷ bình thường. Lời vừa
truyền ra, lời đồn đãi chuyện nhảm đó ít nhiều sẽ ảnh hưởng buôn bán.”

Hoàng Phủ Trân ngẫm lại cũng phải. Đi vào thời đại này mấy tháng, nàng ta đây ít nhiều
cũng hiểu biết một ít phong thổ nhân tình của dân tộc, có lẽ bởi vì đang là đời
Thanh thịnh thế, cho nên hiếu đạo cùng luân lý vẫn thập phần được coi trọng,
nếu thanh danh không tốt, xác thực sẽ ảnh hưởng đến buôn bán, “Được rồi, vậy cứ
theo lời đối phương nói đi.” Chỉ cần đừng để cho người nọ lại đến dây dưa nàng ta đây là
tốt rồi.

Dư quang khoé mắt phát hiện Hoàng Phủ Tĩnh đang dùng ánh mắt lộ vẻ bất thường nhìn
chăm chú mình, đôi mày thanh tú của nữ nhân ấy giơ giơ lên, “Tĩnh đệ, làm sao vậy?”

Hoàng Phủ Tĩnh khẽ lắc đầu. “Không có việc gì.” Hắn thở sâu, xem ra đại tẩu thật sự
thay đổi.

“Nha, vậy các đối phương làm việc đi, bản vương không ầm ỹ các đối phương.” Khoát tay, cô bản vương biết
lũ người kia còn có công việc muốn nói, liền không đợi thêm, thẳng trở về phòng.

Đợi cho nữ nhân ấy đi xa, Hoàng Phủ Văn mới lấy tay khuỷu tay thôi thôi trong ngực
huynh trưởng, “Hiện tại ngươi bản tọa tin lời nói của bản tọa chưa?” Tên đó buồn cười đem hai
đạo lông mày khoa trương nhướng lên, vẻ mặt tiểu nhân đắc chí.

Hoàng Phủ Tĩnh không để ý tới hắn ta đây, chỉ là quay đầu nhìn đại đường ca. “Ca ca,
theo tin tức từ Tế Nam truyền đến về Diệp Vũ Khánh, không riêng chỉ là biểu ca
tẩu tử đơn giản như vậy, hắn ta đây lén chuẩn bị gì đó, muốn giao cho quan phủ không?”
Hiện tại lũ người kia không còn nghi ngờ tẩu tử, còn muốn lưu trữ tên đáng giận kia
thành mối họa sao?

“Người hắn ta đây mang đến hiện tại nơi nào?”

Hoàng Phủ Tĩnh từ trong đai lưng lấy ra tờ giấy nhỏ, vừa mở ra, trên giấy là
một bản đồ thu nhỏ của thành Lạc Dương. Hắn bản tọa chỉ vào vài cái chỗ thật xa ngoài
thành, “Đều đóng quân ở đây.”

“Uh, liên hệ với đại bộ đầu ở Lạc Dương một tiếng, chỉ cần lũ người kia tấn công,
liền cho quan sai bắt người.”

“Uh” Hoàng Phủ Tĩnh gật gật đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8