Ái Thiếp Của Bối Lặc
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-09-10 15:00:52 | Lượt xem: 6

Đối với lời nói đột nhiên toát ra của cô ấy, hắn lão phu dừng lại một chút.

“Nàng bản tọa đang nói cái gì? Người tương lai? Hoang đường! Nàng bản tọa và bản tọa không phải đang sống trong thời điểm này hay sao? Nàng bản tọa vì muốn cự tuyệt bản tọa, mới nói ra chuyện hoang đường này, không sợ bản tọa cho rằng nàng bản tọa là kẻ điên?” Tên đó nắm chặc cánh tay mãnh khảnh của nàng bản tọa, khó có thể tiếp nhận nàng bản tọa vì muốn thoát khỏi tên đó, lại nói ra những lời này!

“Không, bản tọa nói thật, bản tọa không thuộc về thời đại này, cũng không thuộc về nơi này!” Cô bản tọa vừa nói tròng mắt đột nhiên đỏ, trong mũi chua xót. “Cho nên, bản tọa. . . . . . Bản tọa không thể cùng chàng làm loại chuyện thân mật này. . . . . . Sớm muộn gì chàng sẽ phiền chán bản tọa, không muốn gặp lại bản tọa. . . . . .”

Thấy vẻ mặt nữ nhân ấy lại rất nghiêm túc, hắn cũng do dự, nhưng mà nhiệt độ của nữ nhân ấy rõ ràng vẫn còn ở trên người hắn, thân thể mềm mại hơi lộ ra của nữ nhân ấy quấy nhiễu suy nghĩ của hắn, nữ nhân ấy chỉ là một cô gái phàm thường thôi!

Nhìn thấy bộ dáng cô ấy thất thần cùng bất lực, tim của tên đó không kềm nổi thống khổ! Trong lòng tên đó đuổi đi một chút hốt hoảng, tiếng nói không kềm được mà hơi nặng, quyết ý không nhận lời nói lạ lùng này của cô ấy.

“Nói hưu nói vượn! Bản tọa nói có thể là có thể! Chẳng lẽ nữ nhân ấy còn có ba đầu sáu tay, không để cho bản tọa đụng sao?”

“Duy Kinh. . . . . .” Nơi cổ họng nàng ta đây không phát ra được tiếng nào.”Tại sao không tin ta đây nói…, tại sao phải cố chấp như vậy? Ta đây nói thật mà!”

TÊN ĐÓ ngậm vành tai mượt mà nhỏ nhắn của nữ nhân ấy, đầu lưỡi l**m tai nữ nhân ấy cẩn thận nói: “Nếu nữ nhân ấy thật sự không giống thời đại của bản tọa, vậy khẳng định có kiến thức mà chúng bản tọa không biết đi? Nếu nữ nhân ấy nói ghét bản tọa, hãy dùng phương pháp của nữ nhân ấy đẩy bản tọa ra thì được rồi!”

“Ta đây chỉ là người phàm thường mà thôi. . . . . .” Đến từ tương lai không có nghĩa không phải là người?

“Vậy được rồi! Mặc kệ cô ấy đến từ nơi nào, lão phu chỉ biết hiện tại cô ấy đang ở trong ngực lão phu, mà lão phu, tuyệt đối sẽ không thả cô ấy !” Duy Kinh hoàn toàn không vì lời của cô ấy mà lùi bước. “Như thế nào, có thể cảm nhận được lão phu đụng vào không? Bây giờ hoàn toàn chân thật chứ?”

“Ừ. . . . . .” Thân thể của cô ấy truyền đến một trận rung động rất nhỏ, lại bởi vì hơi thở và ngón tay của tên đó tràn ngập động tác khiêu khích, cũng bởi vì lời nói kia của tên đó khiến cô ấy kiên quyết đầu hàng.

GÃ biết cô lão phu có lai lịch kỳ dị, lại không chấn kinh, cũng không xem như cô lão phu là kỳ nhân mà đẩy ra! Ông trời, ngay cả thời đại của cô lão phu cũng không cần cô lão phu, nam nhân này lại nói không buông cô lão phu ra?

“Ta đây vốn không thuộc về thời đại này, chàng không sợ ta đây sao?” Cô ta đây nhìn vào con đối phương hắn ta đây thật sâu, nghiêm túc hỏi lần nữa.

Tiếng cười trầm thấp của hắn ta đây truyền vào bên tai nữ nhân ấy. “Ta đây xem ra nữ nhân ấy có vẻ sợ ta đây đi!” Hắn ta đây là ai chứ! Cho dù là thần quỷ, hắn ta đây cũng không sợ, huống chi là yếu ớt như nữ nhân ấy?

Lệ nóng cảm động tức thì tràn đầy hốc mắt của nàng ta đây. Nàng ta đây nhận, nàng ta đây thật sự khuất phục rồi! Cho dù ở trong lòng tên đó đối đãi nàng ta đây thế nào, nhưng giờ phút này, nàng ta đây tình nguyện lừa gạt mình, tên đó có một chút xíu thích nàng ta đây! Bởi vì. . . . . . Nàng ta đây thực sự đã yêu tên đó!

“Linh nhi, ta đây muốn biến nữ nhân ấy thành nữ nhân của ta đây, ta đây muốn nữ nhân ấy hoàn toàn thuộc về ta đây, vĩnh viễn đợi ở bên cạnh ta đây!”

Lời của tên đó giống như thôi miên, khiến cô ấy chìm đắm vào trong lưới tình của tên đó. Trong đêm đen, cô ấy mơ hồ nhìn thấy đáy mắt sâu thẳm kia như loại bóng đêm mê người, giống như cô ấy, cảm xúc sôi trào cuồng loạn. . . . . .

Sáng sớm hôm sau, cô bản vương tựa vào lồng ngực rộng hắn bản vương, mơ mơ màng màng mà tỉnh lại.

Khi nữ nhân ấy nghe tiếng tim đập rõ ràng có lực của tên đó thì đôi mắt nữ nhân ấy đột nhiên trợn to, bị dọa sợ đến nỗi từ trên giường bắn lên nửa người, chấn kinh nhìn nhìn nam nhân trên giường ngủ say. Được một lúc, nữ nhân ấy mới tiếp nhận cảnh tượng này, thì ra tối hôm qua mình đã trở thành người của tên đó, có quan hệ thân mật với tên đó!

GÃ Linh ngồi ở trên giường, như đi vào cõi thần tiên, một lát sau thấy hắn bản tọa vẫn chưa tỉnh, liền cẩn thận kéo bàn tay của hắn bản tọa đặt ở thắt lưng nữ nhân ấy ra, lấy tư thế không kinh động, chống thân thể mỏi mệt đau nhức, lặng lẽ xuống giường khoác áo khoác; nữ nhân ấy muốn nhìn mình trong gương đến tột cùng biến thành dạng gì.

Oh, khó trách thân thể của nữ nhân ấy đau như vậy, thì ra trên người nhiều dấu vết như vậy! Trừ lần đó ra, bây giờ nữ nhân ấy không nhìn ra mình có cái gì khác, nhưng người lão phu không phải thường nói, sau khi biến thành phụ nữ thì sẽ không giống như trước sao? Tại sao nữ nhân ấy không có?

Trong đầu nữ nhân ấy không ngừng hiện lên chuyện phát sinh tối hôm qua, nghĩ đến nhập thần, lại không phát giác động tĩnh của nam nhân trên giường.

Duy Kinh quay người lại, phát hiện không thấy HẮN Linh bên người, vội mở mắt ngồi dậy, nhìn chung quanh tìm kiếm bóng dáng của nàng lão phu.

“Linh nhi?” Thấy trong phòng không có một bóng người, tên đó mặc quần áo vào, đi ra phòng khách, quả nhiên thấy cô lão phu đang ngẩn người ngồi ở trước gương.

“Mới sáng sớm nàng bản vương không ngủ cho khoẻ, ngồi ở đó làm gì? Còn không mau trở về!” Hắn bản vương không vui nói.

GÃ Linh phát hiện tên đó quần áo xốc xếch, gương mặt đỏ lên, cúi đầu không dám nhìn thẳng tên đó.

Duy Kinh đang muốn đi qua, giọng A Thái Qua từ bên ngoài vang lên.

“Bối lặc gia, ngài đã tỉnh sao? Cần nha hoàn hầu hạ ngài thay quần áo không?” Vừa nghe thấy tiếng của Duy Kinh, A Thái Qua liền thông minh mở miệng, tính hầu hạ để Duy Kinh vào triều sớm.

“Ầm ĩ chết, tất cả đều cút xuống cho ta đây! Ta đây còn chưa có cho đòi người đến, ngươi ta đây lại dám tới quấy rầy ta đây?” Tên đó nổi giận tuôn ra tiếng tựa như sét đánh.

“A Thái Qua chết tiệt, các đối phương lui ngay, chờ bối lặc gia gọi!” Chỉ nghe tiếng bước chân vội vàng rời xa.

“Chàng sáng sớm phát cáu cái gì?” GÃ Linh nói.

Hắn ta đây đến gần cô ấy. “Nếu không phải cô ấy len lén xuống giường, ta đây sẽ tức giận sao?” Chính cô ấy không tự kiểm điểm, ngược lại trách lên hắn ta đây!

“Thân thể người ta đây đau, ngủ không được thoải mái!” Cô ấy ngượng ngùng nói nhỏ. “Chàng không nên đụng ta đây nha!”

“Bản tọa biết nàng bản tọa đau, nhưng mà nữ nhân lần đầu tiên tất nhiên sẽ đau! Nhịn một chút, rất nhanh sẽ không đau!” Thắt lưng kéo căng, cả người nàng bản tọa trực tiếp nhào vào trong ngực rộng mở của tên đó. “Chờ một chút bản tọa gọi Tần ma ma và Châu Nhi tới đây hầu hạ nàng bản tọa tắm, thuận tiện bôi cho nàng bản tọa một chút thuốc mỡ, vậy sẽ khá hơn.”

Biết rõ là lần đầu tiên của nàng bản tọa, tên đó vẫn không nhịn được yêu cầu vô độ với nàng bản tọa, một lần lại một lần đoạt lấy nàng bản tọa, khó trách thân thể nàng bản tọa khó chịu như vậy.

Nữ nhân ấy không quen được nam nhân ôm thân thiết, vì vậy khẽ đẩy cánh tay của hắn bản tọa ra, nhưng mà như vậy lại khiến cho cánh tay Duy Kinh hơi dùng sức, khiến nữ nhân ấy không thể từ chối.

“Nữ nhân ấy đã là người của ta đây, hối hận cũng không kịp! Ngoan ngoãn đợi ở bên cạnh ta đây, dù sao vẫn tốt hơn không có nhà phiêu bạt bên ngoài?”

HẮN Linh là nữ tử đặc biệt như thế, nếu hắn bản vương để nàng bản vương đi, đây chẳng phải là quyết định ngu xuẩn nhất đời này của hắn bản vương sao? Hơn nữa hắn bản vương muốn giữ nàng bản vương ở bên người, hắn bản vương khẳng định hắn bản vương có thể dành cho nàng bản vương cuộc sống tốt nhất chưa từng có trước giờ, bây giờ nàng bản vương không nên kháng cự ý nghĩ của hắn bản vương!

“Phiêu bạt bên ngoài? Lão phu còn có chỗ nào có thể đi?” Cô lão phu quay đầu, ôm cổ gã, rất nghiêm túc hỏi: “Nói cho cùng, chàng vẫn không tin lão phu là người tới từ tương lai?” Cho nên gã mới không bị lời của cô lão phu hù, vẫn cố ý muốn cô lão phu?

“Mặc kệ như thế nào, hiện tại nàng ta đây đi theo ta đây, chính là người ở đây, là người của Vương Phủ. Đừng nói với ta đây những chuyện tương lai nữa, ta đây không quan tâm.” Hắn ta đây nhu tình hôn trán của nàng ta đây, có nàng ta đây khiến cho hắn ta đây cảm thấy chân thật hơn, cũng nắm chắc mình đã lưu nàng ta đây lại thành công.

Nhìn nam nhân này tham muốn giữ lấy mạnh mẽ, trong lòng tuy là vui vẻ cười không ngừng, nhưng giọng lại mang theo oán trách nói: “Nam nhân cổ đại các người thật dã man, trực tiếp đoạt lấy nữ nhân biểu thị công khai chủ quyền, đều không để ý nguyện vọng của người ta đây.”

Đôi mắt tên đó khóa chặc tầm mắt của cô ấy lại.”Trên người cô ấy đầy ký hiệu của bản vương, cô ấy coi như tắm một trăm lần, đây cũng là sự thật không phai mờ được, không phải đại biểu cô ấy đã thuộc về bản vương sao?”

“Tại sao muốn đối với lão phu như vậy? Chàng biết đây không phải là vui đùa, ít nhất với lão phu không phải . . . . . .” Nữ nhân ấy rất muốn biết trong lòng tên đó có phải cũng thích nữ nhân ấy hay không!

“Nói như vậy, chẳng lẽ cô ấy không cam nguyện làm nữ nhân của bản tọa?” Trong đôi mắt sâu thẳm của tên đó bắt đầu nổi lên áp suất thấp.

Thật buồn cười, hắn đường đường Đa la bối lặc muốn nữ nhân, còn phải chú ý đến tâm tình của nữ nhân ấy, khuyên bảo nữ nhân ấy, dụ dỗ nữ nhân ấy, quay đầu lại lại chỉ đổi lấy chất vấn của nữ nhân ấy? Nữ nhân ấy đến tột cùng có biết, ân sủng của nữ nhân ấy là những nữ nhân khác rất muốn hay không?

“Tối hôm qua. . . . . . Lão phu cam nguyện đem mình cho chàng, là bởi vì lão phu thích chàng!” HẮN Linh vùi đầu vào cổ Duy Kinh. “Vậy chàng có yêu thích lão phu một chút nào hay không?” Cô lão phu rất muốn biết tim của hắn!

Tên đó ngạc nhiên, mím môi chặc, không nói tiếng nào, chẳng qua là đưa mắt nhìn cô lão phu vài giây, sau đó ôm cô lão phu trở về trên giường.

“Duy Kinh!” Nàng ta đây nhìn chăm chú vào hắn, gương mặt khẩn cầu. “Nói cho ta đây biết được không?”

“Bản tọa phải vào triều sớm, nữ nhân ấy trước nghỉ ngơi một lát, sau đó bọn nô tỳ sẽ đến hầu hạ nữ nhân ấy thay hắn phục rồi dùng bữa.” Hắn bản tọa cố ý quay đầu không nhìn nữ nhân ấy, chỉ sợ mình sẽ đáp ứng yêu cầu của nữ nhân ấy.

Cho dù hắn ta đây xác thực có cảm giác đặc biệt với cô ấy, cũng không định buông cô ấy ra, nhưng mà hắn ta đây không thể tùy tiện nói ra với nữ nhân từ yêu mà từ trước đến giờ hắn ta đây không nói ra, nó tổn hại tôn nghiêm của nam tử! Hoặc sẽ khiến cô ấy đắc ý vênh váo, có năng lực nắm hắn ta đây trong tay, từ đó yêu cầu này nọ nên hay không nên.

Nữ nhân trước kia của hắn đã từng yêu cầu hắn làm cam kết; đối với cô ấy, hắn cũng không cho là cần thiết.

Nữ nhân ấy ngồi dậy, nhìn nam nhân muốn mở cửa rời đi, nói: “Chàng không thích bản vương sao? Nếu chàng không thích bản vương, tại sao phải dịu dàng đối đãi bản vương như vậy?” Tên đó tránh vấn đề của nữ nhân ấy sao? Tại sao tên đó không nói lời nào? Cho dù. . . . . . Cho dù là hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt nữ nhân ấy!

“Không phải!” GÃ rống lên một câu, sau thấy mặt nữ nhân ấy thất vọng, thì thu lại tiếng nói: “Về sau nữ nhân ấy chỉ cần theo ý của bản tọa, bản tọa sẽ không bạc đãi nữ nhân ấy!” GÃ quay đầu bỏ lại câu này, rồi đi ra khỏi gian phòng, để lại nữ nhân ấy một mình thương tâm trên giường.

Linh Linh, đừng để cho nam nhân dễ dàng đạt được em nha, nếu không lũ người kia cũng sẽ không quý trọng em.

Nữ nhân ấy đột nhiên nhớ lại lời nhắc nhở trước kia của chị Trừng Nhan với nữ nhân ấy, a , nữ nhân ấy mê muội! Nữ nhân ấy đã thua phải không? Bởi vì nữ nhân ấy quan tâm nam nhân này như thế. . . . . .

Kể từ ngày đó trở đi, HẮN Linh lại được đám nha hoàn vây quanh, từ tiểu Tây Sương Noãn các đơn sơ, dời đến phòng ngủ ở Ánh Nhật các này tràn đầy hương vị nam tính của chủ, bắt đầu cuộc sống sống chung một phòng với Duy Kinh.

Ban ngày nàng bản tọa sẽ đợi ở thư phòng, xem sách một lúc, cùng Duy Kinh phê duyệt công văn, có đôi khi hắn muốn nàng bản tọa hỗ trợ phiên dịch tiếng nước ngoài, ghi chép kiểm tra đơn giản; ban đêm, Duy Kinh đều muốn đụng nàng bản tọa, muốn nàng bản tọa một lần lại một lần, cho đến khi thỏa mãn mới cam tâm ôm nàng bản tọa ngủ thật say, mỗi lần nàng bản tọa đều mệt mỏi nói không ra lời, muốn không để ý hắn cũng khó!

Cô ấy cũng giống như nửa chủ tử ở Ánh Nhật các, tất cả mọi người có thêm cung kính với cô ấy; mặc dù cô ấy không danh không phận, nhưng địa vị ở trong phủ bỗng chốc lên cao không ít, tất cả phòng thê thiếp của bối lặc, các tỷ muội đều lần lượt tới bái phỏng, duy chỉ có lão Phúc tấn vẫn rất bất mãn với cô ấy, nhìn cô ấy không vừa mắt!

Ngày thứ hai lúc cô ấy vào ở Ánh Nhật các, lão Phúc tấn liền dẫn nhiều người tới dạy dỗ cô ấy, cái gì không biết liêm sỉ, dụ dỗ nam nhân, đê tiện đều nói ra mấy trăm lần, thật may là Duy Kinh trở về phủ sớm, nếu không đã bị niệm cho đến điên, tẩy não luôn! Từ đó về sau, lão Phúc tấn cũng không còn qua Ánh Nhật các; Duy Kinh còn nói, nếu không muốn lại bị dạy dỗ, thì trước hết học lễ nghi của Mãn Thanh lũ người kia cho tốt, để cho lão Phúc tấn không thể xoi mói, nếu không cũng đừng đi dạo lung tung ở chung quanh Vương Phủ.

Mặc dù không hiểu vì sao bị người ta đây ghét, nhưng cô ấy vẫn yên tĩnh chấp nhận tất cả. Cô ấy không muốn cùng người ta đây tranh giành, có thể tranh giành cái gì đây? Cô ấy vốn không thuộc về thời đại này, không có quan niệm giai cấp của chúng, cũng không có nỗi sợ được và mất.

TÊN ĐÓ Linh chỉ muốn ở bên cạnh Duy Kinh, hơn nữa không mang đến phiền toái cho tên đó. Cô ấy là nữ nhân dựa vào tên đó tồn tại, ngoại trừ ân sủng của tên đó ra, không có yêu cầu gì nhiều!

Vốn là, có thể trở lại hiện đại hay không, với nữ nhân ấy mà nói cũng không quan trọng lắm, bởi vì nữ nhân ấy đã từng tính qua, nếu có một ngày không thể dựa vào Duy Kinh được nữa, thì đi ra ngoài buôn bán nhỏ sinh sống là được; nhưng bây giờ, cuộc sống của nữ nhân ấy chỉ vây quanh hắn, chuyện khác nữ nhân ấy không cần lo lắng, nếu một chút tự giác nữ nhân ấy cũng không có, có lẽ cũng chỉ có thể vĩnh viễn sống ở dưới sự bảo vệ của Duy Kinh.

Nhưng tiếp tục như vậy thật sự có được không? Cô ấy chỉ biết sẽ mất đi tất cả năng lực độc lập, cùng một trái tim vĩnh viễn không thể không có tên đó? Ngay cả tên đó có thực sự yêu cô ấy hay không cô ấy cũng không biết! Ngày đó nói không chừng tên đó chỉ vì muốn giữ cô ấy lại Vương Phủ, mới không thể không biến cô ấy thành nữ nhân của tên đó, nhưng nói không chừng có một ngày, tên đó từ bỏ cô ấy, khi đó nhất định cô ấy không thể nào sống tiếp ở thời đại này nữa? Chỉ có trở lại chỗ thuộc về cô ấy, mới có thể khâu lại trái tim đã tan vỡ của cô ấy. . . . . .

Vì vậy, cô ấy nhất định phải bảo vệ chính mình! Cô ấy phải tìm phương pháp trở về thế kỷ hai mươi mốt, thấy người thân, bạn bè của cô ấy! Hiện tại cô ấy có cơ hội tiếp xúc với người bên ngoài rồi, có thể sẽ tìm được một kỳ nhân dị sĩ nào đó biết cách đưa cô ấy trở về như thế nào đi?

Sáng nay khi cô lão phu từ trong giấc mộng tỉnh lại, hắn đã không còn ở trên giường. Cô lão phu thức dậy ngồi ở mép giường, giắt màn lụa màu sáng qua hai bên móc bạc chạm trỗ hoa văn của giường, sau đó duỗi lưng một cái, mang giày xuống giường.

“Mặc dù GÃ cô gái tướng mạo rất đẹp, đối với bọn hạ nhân chúng bản vương không tồi, nhưng nhiều công chúa cách cách tuỳ ý cho bối lặc gia chọn như vậy, tại sao ngài ấy lại cứ chung tình với cô gái không rõ lai lịch này. . . . . .”

Tiếng của nữ tữ mặc dù ép xuống rất thấp, nhưng HẮN Linh vẫn nghe vào tai rất rõ ràng. Cô ấy nâng lên nụ cười khổ tự giễu, không có tức giận, chỉ là cảm thấy hơi đau nhói mà thôi.

Những nha hoàn này nói không sai, ngay cả người bên gối như nàng bản tọa đây, cũng không hiểu tại sao danh môn khuê tú xinh đẹp tên đó không chọn, lại cố tình muốn nàng bản tọa làm thị thiếp của tên đó.

Nữ nhân ấy tự biết mình một chút cũng không xứng với hắn lão phu, cũng không có một chút công dụng với hắn lão phu, có lẽ. . . . . . hắn lão phu thưởng thức học vấn của nữ nhân ấy sao? Thường ngày ở thư phòng, hai người lũ người kia đều đàm luận về vấn đề toán học, tiếng nước ngoài, nữ nhân ấy cũng sẽ tận hết sức những gì nữ nhân ấy biết, nói cho hắn lão phu biết sơ lược về địa lý môi trường của phương trời này, những chuyện của quốc gia khác. Ở thời đại này, người hiểu nhiều về các học thức khác nhau giống như nữ nhân ấy vậy không nhiều lắm, huống chi là thân nữ nhi chứ?

Bọn nha hoàn mới vừa rồi nói về người khác đẩy cửa vào, thấy TÊN ĐÓ Linh đã ngồi ở trên giường, mọi người bị dọa sợ đến nỗi sắc mặt tái xanh, chột dạ vội vàng cúi đầu chào nói: “TÊN ĐÓ thiếu nữ sớm!”

“Mọi người sớm, hôm nay lại phải phiền toái các cậu.” GÃ Linh đè xuống xúc động trong lòng vừa rồi, mỉm cười nhìn chúng.

Nữ nhân ấy đứng dậy để cho nha hoàn giúp nữ nhân ấy rửa mặt, chãi đầu, thay gã trang, một nha hoàn khác thì vội vàng sửa sang lại giường chiếu bừa bộn.

“Châu Nhi đâu? Sao không thấy cô bản tọa ấy?” Hiện giờ Châu nhi chính thức được cấp cho cô bản tọa, vì vậy mấy ngày qua, luôn luôn là Châu Nhi chuẩn bị những việc ăn mặc cho cô bản tọa.

“Châu Nhi đang chuẩn bị tên đó phục cho cô gái, chút nữa tới.”

” Bối lặc gia các cậu đâu?” Cô lão phu khẽ gật đầu, thuận miệng hỏi.

“Bối lặc gia mới hừng sáng nhận được khẩu dụ triệu kiến của hoàng thượng, cho nên đã sớm ra cửa. Trước khi đi ngài ấy còn dặn dò đừng quấy rầy cô gái, để cho cô gái nghỉ ngơi một lát.”

Thì ra là hoàng thượng triệu kiến? Thành thật mà nói, cô ấy đối với Ung Chính cũng không có nhiều cảm tình lắm, lúc trước thấy trên TV sách vở luôn miêu tả ông lão phu âm hiểm tàn nhẫn mưu triều soán vị như thế nào, lần trước Duy Kinh vì làm việc cho tên đó lão phu mà bị thương lúc về phủ, những thứ này tăng lên, cũng đủ để cô ấy không thích hoàng đế.

Nhưng Ung Chính đến tột cùng là người như thế nào, nàng bản vương một chút cũng không quan tâm, hiện nay có thể khiến nàng bản vương quan tâm, trừ mình ra, chính là Duy Kinh, bởi vì gã là người nàng bản vương thích nhất, và là người thân nhất của nàng bản vương nha!

“Bản vương muốn hỏi, bối lặc gia các đối phương có phải. . . . . . rất phong lưu hay không?” Nhớ tới câu chuyện vừa rồi của nha hoàn, đột nhiên lòng hiếu kỳ của nữ nhân ấy dâng lên, muốn biết chuyện tình của hắn.

“Nô tỳ, nô tỳ lắm mồm! Xin cô gái tha thứ!” Bọn nha hoàn bị dọa sợ đến nỗi tức thì quỳ trên mặt đất! Các nàng bản vương cho là những lời nói kia nhất định HẮN cô gái đã nghe được, nên cô gái ấy mới hỏi như vậy.

“Ai nha, các người mau đứng dậy đi! Đứng dậy đi!” GÃ Linh vội vàng nắm đám người kia. “Đừng nóng vội, bản tọa không phải là muốn mắng các người, bản tọa chỉ là tò mò thôi, bối lặc gia anh tuấn lỗi lạc như vậy, lại được hoan nghênh trước mặt hoàng thượng, sao không có thiếu nữ nào thích hắn? Có phải là hắn nuôi rất nhiều tình nhân ở bên ngoài không?”

Cô bản vương đã sớm biết, nam tử quý tộc cổ đại một chồng nhiều vợ rất tràn lan, trước khi lập gia đình càng ph*ng đ*ng không bó buộc, huống chi là đường đường một bối lặc gia? Hơn nữa tiểu thuyết luôn miêu tả nữ nhân của bối lặc hoặc a ca, nhiều đến nỗi mấy ngày mấy đêm cũng đếm không hết!

“Tình nhân? Là cái gì? Có phải là chỉ nữ nhân thị tẩm hay không?” Nha hoàn lớn tuổi phỏng đoán.

“Đúng đúng đúng, chính là nó! Tên đó có phải loại nam nhân thấy một yêu một, thê thiếp thành gấp đôi không?”

“Những năm gần đây, cho tới bây giờ nô tỳ chưa từng thấy qua bối lặc gia gọi kỹ nữ vào phủ thị tẩm, cũng không có cưới thê thiếp, nhưng mà nghe nói bên ngoài phủ từng có một hồng nhan tri kỷ. . . . . .”

Hồng nhan tri kỷ? Quả nhiên là như vậy, hắn lão phu không chỉ có một nữ nhân là cô ấy. . . . . .

“Bọn tiểu cô nương, tại sao các người có thể ở trước mặt TÊN ĐÓ cô gái nói đến chuyện của bối lặc gia như vậy?” Tần ma ma chỉ dẫn một vài tráng đinh (thanh niên khoẻ mạnh) đưa vào phòng một cái lớn rương thì nghe thấy lời của các cô gái ấy liền sưng mặt lên .

“Chuyện không liên quan đến các cô gái ấy, là ta đây tò mò tùy tiện hỏi một chút thôi!” HẮN Linh giải vây cho nha hoàn, sau đó nhìn thấy cái rương liền hỏi: “Đây là cái gì?”

Tần ma ma vui vẻ nói: “Đây là rương quần áo mới mà bối lặc gia đặc biệt yêu cầu sư tôn đo làm cho cô gái, gã phục xuân hè tổng cộng hai mươi bộ, còn có áo khoác ngoài lông da chồn, bối lặc gia đặc biệt thêm vào còn nói là sợ cô ấy không cẩn thận mà cảm lạnh.”

GÃ Linh nhất thời sửng sốt ngây người, tâm co rút nhanh! Duy Kinh tên đó lại lặng lẽ chuẩn bị cho nàng bản vương nhiều đồ như vậy?

Bây giờ nàng bản tọa càng ngày càng mê muội! Đến tột cùng tâm tư của tên đó là gì? Nếu như nàng bản tọa chỉ là một trong đám nữ nhân của tên đó, sao phải quan tâm săn sóc đến nàng bản tọa như vậy đây?

Lúc này, A Thái Qua cùng Châu nhi đi vào, hỏi: “TÊN ĐÓ thiếu nữ, thiếu nữ mau đi thử xiêm áo xem có vừa người không, để lão phu trở về phục mệnh với bối lặc gia. Bối lặc gia nói, thân phận TÊN ĐÓ thiếu nữ không giống lúc trước, không thể mặc tùy tiện, gia đặc biệt chuẩn bị cho thiếu nữ.”

Thân phận không giống lúc trước? Đúng, nàng lão phu sao lại quên nàng lão phu đã thành nữ nhân của hắn lão phu, không còn là thiếu nữ hoang dã trên đường, không thể thất lễ! Hôm nay, nàng lão phu phải bắt đầu nghiêm túc với thân phận không thể coi như không quan trọng này đi?

“Lúc này thật đúng là nhân sâm núi Trường Bạch hiếm có được nha!” A Thái Qua cười toe toét mãi không ngừng. “Bản tọa từ nhỏ đã theo hầu hạ bên cạnh gia, còn chưa từng thấy gia cho phép nữ nhân ngủ lại phòng ngủ! TÊN ĐÓ cô gái, gia đối với cô gái thực sự rất đặc biệt!”

“Đặc biệt?” Nữ nhân ấy ỉu xìu ngồi xuống. “Đó đền bù sau khi cùng ngủ, là không khác gì như ban thưởng cho khách đi?” HẮN cho tới bây giờ không có nói hắn thích nữ nhân ấy, khiến nữ nhân ấy luôn cho rằng, mình chỉ là nữ nhân hắn dùng tới thị tẩm mà thôi. “HẮN đối với hồng nhan tri kỷ bên ngoài cũng hào phóng như vậy sao?”

“Hồng nhan tri kỷ? Cô gái nói là nữ nhân do các Vương gia thân vương khác tặng cho gia sao? Bản vương ở bên cạnh ngài ấy hơn hai mươi năm, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua ngài ấy ban thưởng những thứ kia rộng lượng như vậy, nếu nói là『 hồng nhan tri kỷ 』! Mặc dù ngài ấy hào phóng, thế nhưng chỉ là ban lời khen thưởng với đám người kia thôi, giống như kỹ nữ vậy.” Rất rõ ràng, A Thái Qua rất không ủng hộ thái độ khinh suất đó của TÊN ĐÓ Linh.

“Vậy bản tọa cũng là một người trong đám hồng nhan tri kỷ của hắn đi?” Nghe chuyện phong lưu ở bên ngoài của hắn, âm thanh của cô bản tọa lại tràn ngập chua xót.

“Thiếu nữ không giống với các thiếu nữ khác. Gia rất cưng chìu thiếu nữ, đối với thiếu nữ cũng rất đặc biệt, cái này mọi người rất rõ ràng , chẳng lẽ thiếu nữ không có phát giác?”

“Ta đây biết. . . . . .” GÃ sủng ái nữ nhân ấy, GÃ Linh cũng biết, nhưng nữ nhân ấy càng hy vọng gã yêu nữ nhân ấy, mà không phải giống như thích một sủng vật!

“Thiếu nữ đã là người của bối lặc gia, không phải sao? Vậy là được rồi, có chỗ dựa là bối lặc gia, chính là nửa chủ tử bên trong phủ! Đừng để ý tới mấy người lắm mồm, các thiếu nữ ấy là do ăn không được bồ đào đã nói chua! Cũng đừng để ý tới nữ nhân bên ngoài phủ kia, các thiếu nữ ấy sao bì kịp thiếu nữ?” Tần ma ma nghiêm nghị mà khuyên bảo cô ấy: “Bối lặc gia của chúng bản tọa là người tâm phúc bên cạnh hoàng đế lão gia, là Đông vương gia tương lai, thiếu nữ nào thấy gia mà không thích? Hiện tại gia sủng ái thiếu nữ như vậy, thiếu nữ cần phải thêm chút sức để cho gia chính thức nạp thiếu nữ làm thiếp, như vậy sau này còn có cuộc sống tốt đẹp!”

Cô ấy chỉ cười khổ. Sau này? Ánh mắt của mọi người thế nào đều để xa như vậy? Cô ấy cũng không có tính như thế, chỉ biết hiện tại có thể thấy một bước thì đi một bước. Vả lại, muốn cô ấy tranh thủ tình cảm, cùng những nữ nhân khác chung một chồng, cô ấy tuyệt đối không làm được! Coi như động tâm với hắn ta đây thì thế nào? Không chiếm được tình cảm duy nhất của hắn ta đây, cô ấy thà rằng không cần!

“Các đối phương đang nói chuyện gì?” Mới vừa trở về Ánh Nhật các Duy Kinh chắp tay sau lưng, nhìn bên trong phòng một đống người. Vốn định trở lại sẽ ôm nàng lão phu, ai ngờ có nhiều người như vậy, hại ước muốn của gã thất bại!

“Bối lặc gia cát tường!”

“Được rồi, các đối phương lui xuống trước đi, bản vương có việc nói với Linh nhi.”

“Vâng!” Đoàn người tự động lui ra ngoài, để lại hai người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8