Ái Thiếp Của Bối Lặc
Chương 6
Có bài mới Re: [Chuyển thế] Ái thiếp của bối lặc – Tiểu Đào – Điểm: 11
Chương 6:
Duy Kinh một bước lớn tiến lên, vòng quanh eo nhỏ của nàng bản vương, tham lam ngửi mùi thơm trên người nàng bản vương. “Mới vừa rồi các người tán gẫu những gì thế? Sao sắc mặt nàng bản vương có vẻ không tốt lắm?”
Tên đó phát hiện mình càng ngày càng mê luyến cô bản tọa, giống như là trúng tà vậy, khiến mình làm những chuyện mà trước đây mình sẽ không làm, nhưng tên đó vẫn không khống chế được mình! Biết rõ như vậy sẽ bị trói tay trói chân, nhưng tên đó chính là không buông cô bản tọa được!
“Họ nói cho bản vương biết, chàng không có nuôi thê thiếp ở trong phủ, nhưng ở bên ngoài có mấy hồng nhan tri kỷ.” Nữ nhân ấy thành thật trả lời, âm thanh không nghe ra cảm xúc.
“Cái này mà cũng tán gẫu được?” HẮN cho rằng nữ nhân chỉ là công cụ để phát tiết d*c v*ng, có cần thì đến kỹ viện giải quyết, cần gì nuôi ở trong nhà để tìm phiền toái? “Người khác đưa tới lễ vật để nịnh bợ Đông vương phủ, không thể đẩy trở về, nên phải nuôi dưỡng thôi.”
“Sao chàng nói các nàng bản tọa ấy không khác gì động vật vậy? Các nàng bản tọa ấy cũng là nữ nhân của chàng, không phải sao?”
“Lũ người kia chỉ là kỹ nữ muốn leo lên quyền quý, coi trọng chính là tiền bạc cùng tước vị, lại không quan tâm chút nào đến nam nhân của họ là tròn hay dẹp.” GÃ thâm trầm liếc nhìn nữ nhân ấy một cái. “Họ hoàn toàn không giống nữ nhân ấy.”
“Cám ơn.” Nàng bản vương cười nhạt một tiếng, không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa, khiến tâm mình không được tốt. “Chàng đừng trách bản vương hỏi quá nhiều, bản vương chỉ là muốn hiểu rõ chàng thôi.”
Nghe cô ấy nói như vậy, tâm tình của tên đó tốt lên, càng ôm sát cô ấy nói: “Cô ấy, tiểu cô gái này rốt cuộc biết quan tâm bản vương?”
“À, tại sao chàng còn không có lấy vợ nạp thiếp? Có phải là chưa có gặp cô gái yêu mến? Bản tọa nói chàng nha, đừng cứ mãi phục vụ hoàng đế, nhân lúc thân thích bên chàng tụ hội, nhìn nữ nhân lâu một chút, sẽ có một vị công chúa cách cách hợp mắt chàng nha?”
“Đợi chút!” Cả người tên đó cứng đờ, buông cô ấy ra, nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô ấy. “Đây là ý gì? Cô ấy lại muốn ta đây đi tìm nữ nhân, sau đó lấy lấy vợ nạp thiếp?” Đầu tiên có một nữ nhân nói những thứ tên đó không thèm để ý, lại bảo tên đó đi tìm một thiên kim tiểu thư thành thân? Cô ấy hôm nay có vẻ là lạ?
“Ừ! Chẳng lẽ chàng còn ngại sao? Họ xinh đẹp cao quý như vậy, gia thế lại tốt, còn có cái gì phải chọn ? Ánh mắt đừng cao quá, tiếp tục như vậy cả đời sẽ không tìm được vợ đâu!”
“Nữ nhân ấy đâu? Nữ nhân ấy đặt mình ở nơi nào?”
“Ta đây? Ta đây không phải là tiểu nha đầu kia thị tẩm sao? Phụ trách lên giường với chàng, có lúc giúp một tay làm một chút việc vặt ở thư phòng thôi.” GÃ Linh che giấu cô đơn trong mắt mình, cố giả bộ thoải mái mà nói ra.
Nàng bản tọa bây giờ không có biện pháp cho rằng mình đặc biệt với Duy Kinh, nhưng không thể phủ nhận hắn đối với nàng bản tọa rất tốt! Nhưng hắn có biết, thân phận nàng bản tọa thiếp thân không rõ, khiến nàng bản tọa thật sự khó chịu, cũng khó mà sống yên ở nơi này? HẮN Linh tình nguyện hắn đừng cưng chìu nàng bản tọa đặc biệt như thế, như vậy tiêu điểm của mọi người cũng sẽ không rơi vào trên người nàng bản tọa, mình cũng không cần ngày ngày lúc được hắn ôm vào lòng, suy đoán hắn có yêu nàng bản tọa hay không!
“Nữ nhân ấy!” Tại sao nữ nhân ấy luôn có thể dễ dàng khuấy động cảm xúc của hắn như thế? “Bản vương biết, là nữ nhân ấy muốn cầu xin bản vương cho nữ nhân ấy một danh phận? Vậy bản vương chính thức nạp nữ nhân ấy vào làm thị thiếp, như vậy không phải xong sao?”
“Lão phu muốn không phải là cái này!” Thị thiếp? Người của cô lão phu, lòng của cô lão phu đã cho tên đó, lại cũng chỉ có được cái danh hiệu này sao? Hoặc là lúc này với mọi người mà nói, làm một thê thiếp quyền quý đã rất tốt rồi, nhưng đối với cô lão phu mà nói, đây chính là sĩ nhục!
“Không muốn?” Hắn bản vương nhíu mày, một cơn tức giận nhất thời xông lên ngực hắn bản vương. “Bản vương nói phải thì phải, cô bản vương không thể phản đối! Cô bản vương hãy hài lòng đi, kia đã là an bài tốt nhất rồi!” Cô bản vương thế nhưng không muốn hắn bản vương cho danh phận? Danh hiệu thị thiếp của Đa la bối lặc này, tính thế nào cũng sẽ không khiến cô bản vương khổ sở!
“Bản tọa không hài lòng, bản tọa, bản tọa không quan tâm. . . . . . cái danh phận gì bản tọa cũng không quan tâm!” Nàng bản tọa nén nước mắt lại, giằng co với tên đó. “Hãy giữ nguyên trạng là được rồi, bản tọa không muốn có bất kỳ thay đổi gì!” Hãy để cho nàng bản tọa tiếp tục yên lặng yêu tên đó đi!
“Không được, nữ nhân ấy nhất định phải có một thân phận! Về sau ta đây sẽ mang nữ nhân ấy đi ra ngoài nhiều một chút, thuận tiện giúp ta đây làm việc, người ta đây hỏi, ta đây mới có thể giới thiệu nữ nhân ấy là người của ta đây!” Kiến thức về ngữ văn và số học của nữ nhân ấy, không thể để mai một ở trong khuê phòng, nếu nữ nhân ấy đã là người của tên đó, mọi chuyện của nữ nhân ấy, đương nhiên có thể sử dụng rất tốt.
“Mang bản tọa đi ra ngoài nhiều một chút?” Ánh mắt cô ấy chợt lóe, phiền muộn nhanh chóng tản đi. “Có thật không? Chàng chịu dẫn bản tọa đi ra ngoài?” Như vậy là tốt rồi! Cô ấy có thể nhìn xem đại lục bên ngoài, cũng có thể thừa cơ hội hỏi thăm phương pháp trở về.
“Nhìn nàng bản tọa vui vẻ như vậy, chẳng lẽ nàng bản tọa rất muốn thoát khỏi Vương Phủ?” TÊN ĐÓ không thể không nghi ngờ như vậy. Trước một khắc còn khổ sở, liền ngay lập tức khuôn mặt vui vẻ.
“Không!” Cô bản vương tức thì thu lại sắc mặt cực kỳ hớn hở kia, đi tới ôm hông của hắn bản vương, mềm mại nói: “Bản vương tới nơi này lâu như vậy, cho tới bây giờ chưa bước ra khỏi Vương Phủ một bước, bản vương tò mò thành Bắc Kinh hình dạng thế nào mà!”
Khoé môi mỏng của tên đó nở nụ cười.”Cô lão phu tò mò?” Cô lão phu chủ động ôm ấp, khiến trong lòng tên đó vui thích, liền ngay lập tức loại bỏ lòng nghi ngờ. Tên đó muốn cho cô lão phu vui vẻ, cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh tên đó, nếu như việc nhỏ như vậy lại có thể lấy lòng cô lão phu, tên đó cũng sẽ không ngăn cản. Cái tâm tình này. . . . . . Có phải chính là cái loại tình yêu nam nữ cô lão phu hay nói phải không?
“Ừ! Với lại, bản tọa ngày ngày ở Vương Phủ rất buồn bực, có thể sử dụng kiến thức mình biết, đi ra ngoài thay chàng làm ít chuyện, không thì đầu bản tọa sẽ biến thành lẫn thẩn mất, cũng có thể giúp chàng một phen, đó không phải là rất tốt sao?” Cô ấy cố sức thuyết phục, chỉ sợ hắn bản tọa lại đổi ý!
“Được rồi, lão phu nói rồi sẽ mang nữ nhân ấy đi ra ngoài thì sẽ mang nữ nhân ấy đi ra ngoài, nữ nhân ấy không cần nhấn mạnh điều gì có lợi như thế.” Thấy trên mặt nữ nhân ấy vui vẻ tràn ý cười, lông mi dày giống như một cái quạt nhỏ che ở nước đôi mắt, thực sự rất đáng yêu, tâm tình của tên đó cũng trở nên vui vẻ.
Chưa từng có nữ nhân nào khiến cho tên đó có tâm tình như vậy! Cảm giác vui thích này, khiến tên đó ngày ngày xử lý xong mọi chuyện, trở về Đông vương phủ, chuyện thứ nhất chính là chạy thẳng tới Ánh Nhật các, nhìn cô bản tọa.
“Được! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!” Cô bản vương vui vẻ như bay lên, khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng cọ xát lồng ngực của hắn bản vương, khiến trong lòng hắn bản vương hơi ngứa.
“Linh nhi, nếu nàng bản vương cao hứng như thế, có nên hồi báo cho bản vương một chút hay không?” Tên đó dịu dàng v**t v* môi của nàng bản vương, ngón tay vuốt mặt của nàng bản vương, động tác hàm chứa trêu đùa.
“Nhưng bây giờ là ban ngày mà . . . . .” Cô ấy biết tên đó ám hiệu cầu hoan, cho dù cô ấy cũng muốn, nhưng vẫn cảm thấy ngượng ngùng.
“Ai nói ban ngày không thể làm?” TÊN ĐÓ cười tà nhìn chăm chú vào cô bản vương, ôm cô bản vương đi về phía giường lớn, đem màn lụa màu sáng giắt hai bên khắc hoa của giường để xuống, lúc đầu làm thế nào tên đó cũng thấy triền miên không đủ. . . . . .
“Tại sao chúng bản tọa không ngồi xe ngựa?” GÃ Linh mặc xiêm gã ra cửa, đi theo Duy Kinh bước ra khỏi cửa lớn của Vương Phủ, khoảnh khắc đó liền bị con ngựa khổng lồ kia dọa sợ?
“Chúng ta đây là đi làm việc, không phải là đi dạo chơi đùa, không cần phải thận trọng như vậy.” Hắn ta đây trước tiên ôm nữ nhân ấy lên lưng ngựa, rồi tự mình nhảy lên lưng ngựa, vòng ở trước người nữ nhân ấy, điều khiển ngựa đi.
Con ngựa đi nhanh như gió, lần đầu tiên cỡi ngựa HẮN Linh không thể không ôm chặc lấy tên đó ở sau lưng, rất sợ không cẩn thận mà ngã xuống, liền biến thành thịt nát dưới vó ngựa .
Lần đầu tiên nàng bản tọa nhìn thấy Duy Kinh như vậy. GÃ cỡi ngựa, lại hăng hái như thế, đó so với thường ngày ở trong vương phủ uy nghiêm mười phần, đâu ra đấy thật sự không giống gã lắm.
“Chàng đã từng mang những hồng nhan tri kỷ khác, cùng nhau cỡi ngựa sao?” Cô lão phu đột nhiên hỏi.
Nghĩ đến có những nữ nhân khác cũng từng được tên đó cẩn thận che chở ôm vào trong ngực như vậy, trong lòng liền đau không chịu nổi!
Tên đó trầm mặc, khi cô ấy cho là tên đó không nghe thấy, hoặc là cố ý không nói thì tên đó lên tiếng.
“Cô ta đây là người đầu tiên.” Hơi thở nồng đậm nghịch ở trên người cô ta đây.
Lời này quả thật khiến cho tâm cô lão phu ngọt ngào thoải mái như bị gió xuân tẩm mộc. Cho dù không nhắc tới nữa, nhưng lòng của cô lão phu chính là luôn để ý “Hồng nhan tri kỷ” bên ngoài phủ của tên đó! Ai không hi vọng mình là người yêu duy nhất trong lòng nam nhân? Mặc dù biết rõ đó là hy vọng xa vời, nhưng nghe thấy tên đó luôn nói ra lời cưng chìu như vậy, cô lão phu thực sự rất cao hứng, từ trong lòng tin tưởng tên đó!
Nữ nhân ấy biết hắn thật sự rất cưng chìu nữ nhân ấy, hắn tốt nữ nhân ấy cũng biết, vì vậy cho dù tâm tư vẫn lung tung như cũ, nhưng ngày qua ngày lại càng yêu hắn say đắm hơn!
Chúng yên ổn đi ra khỏi nội thành bát kỳ, dân chúng ở bên ngoài thành sầm uất náo nhiệt, tốc độ của con ngựa tiến vào ở trong đám người thả khá chậm, TÊN ĐÓ Linh cũng có thể xem thoả thích cảnh tượng phồn hoa trên phố.
Cho đến khi đến trước một ngôi giáo đường lớn, chúng mới dừng ngựa lại.
“Là Giáo đường! Chàng vậy mà lại dẫn ta đây tới giáo đường!” Nhìn thấy đỉnh nhọn tòa nhà quen thuộc, cùng cửa sổ thủy tinh màu sắc sặc sỡ kia, HẮN Linh vui vẻ chạy về phía cửa, Duy Kinh đi theo phía sau cho phép cô ấy cao hứng, không nói gì. Ra ngoài, những lễ nghi quy củ kia liền miễn.
Nàng bản vương đẩy cửa vào, thấy có một người thầy tu mặc áo dài đen của Tây Dương (phương Tây), đang hướng về phía mười mấy người nam nữ nước ngoài, lấy giọng điệu già nua, dùng tiếng nước ngoài đọc lên câu kinh trên sách Thánh kinh.
“Hôm nay là chủ nhật sao?” Nàng bản vương thấp giọng hỏi Duy Kinh, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cha xứ già.
“Đúng, chúng đi lễ chủ nhật.” GÃ kéo cô ta đây ngồi xuống, lặng im không quấy rầy chúng cầu nguyện, mình cũng nhắm mắt lại, không biết là nhắm mắt dưỡng thần, hay là suy nghĩ này nọ.
HẮN Linh nhìn lại Thập Tự Giá (十) treo cao ở phía trước, cảm xúc trong lòng ngổn ngang trăm mối. Gần nhà cô bản tọa cũng có ngôi giáo đường nhỏ, cô bản tọa cũng thường đi nghe họ giảng đạo, cho nên đối với giáo đường có cảm giác rất quen thuộc.
Kiến trúc giống nhau, nội dung giống nhau, người giống nhau, nhưng thời không lại hoàn toàn không giống, người nhà, bạn bè của cô lão phu đều không có ở chỗ này, chỉ có mỗi một mình cô lão phu!
“Vị tiểu thư này, sai lầm của cô lão phu chúa đều tha thứ, cô lão phu không cần quá thương tâm.” Khi cô lão phu hoàn hồn thì cha xứ già đã bước tới rồi, khuôn mặt mang nụ cười hiền lành, đưa cho cô lão phu một mảnh khăn tay.
Gà Linh cảm kích cười cười, lấy khăn tay lau đi nước mắt ở hốc mắt. “Thank gã¬ou, cha xứ đừng lo lắng, bản tọa chỉ là đang nhớ quê nhà, mới nhất thời thương cảm thôi.”
Cha xứ giật mình, dùng tiếng Trung hỏi: “Tiểu thư hiểu tiếng nước ngoài?” Xem ra nữ tử quý tộc duyên dáng này, không giống như có học thức nha?
“Đúng vậy! Lão phu có học qua!” Nữ nhân ấy cười cười.”Cha xứ, về sau lão phu có thể tới nơi này nghe giảng đạo hay không?”
“Dĩ nhiên có thể, Thiên chúa yêu thương loài người, hoan nghênh bất kỳ người nào tìm kiếm nó. Nơi này là hội Dòng tên, tên tiếng Trung của ta đây là Phùng Bỉnh Chính.” Thấy Duy Kinh cũng đứng lên, cha Phùng liền chấn kinh nói: “Đa la (Doro) bối lặc?”
“Cha Phùng, đã lâu không gặp, chắc chừng một năm rồi?” Duy Kinh chắp tay với ông ấy.
“Đúng vậy, gần một năm. Hoàng đế mới lên ngôi, Đa la bối lặc chắc là bận rộn lắm?” Ánh mắt cha Phùng truyền đến có ý cảnh báo.”Bối lặc gia hẳn là nhớ rõ, Ung Chính đế từng hạ chỉ cấm truyền giáo, đặt biệt không cho phép người Mãn tin tôn giáo đi.”
“Trong luật lệ của Đại Thanh người Bát Kỳ không được tin đạo luật tôn giáo, bản tọa đương nhiên sẽ không quên. Nhưng bây giờ bản tọa không phải đến để nghe giảng tôn giáo, bản tọa chỉ là tới thăm cha Phùng thôi, đây không liên quan đi?”
“Được, coi như là bạn hữu lui tới với nhau đi!” Cha Phùng thấy GÃ Linh đi tới nơi xa chào hỏi với những người khác, không nghe chúng nói chuyện, cho nên tò mò hỏi: “Vị tiểu thư kia là?”
“Nàng bản vương là thị thiếp bản vương mới nạp, nàng bản vương không phải là người Bát Kỳ, tin tôn giáo cũng không vi phạm luạt lệ.” Đôi mắt tên đó nhìn chăm chú vào bóng dáng của nàng bản vương, không nén nổi lộ ra nụ cười nhạt. “Bản vương đã phê chuẩn nàng bản vương có thể tự do tới giáo đường nghe giảng đạo, không biết ý cha xứ như thế nào?”
“Hiếm được bối lặc gia châm chước, để cho phu nhân mình phá lệnh cấm, bản tọa sao lại cự tuyệt được? Nhưng mà nhớ dặn phu nhân mặc hắn phục phàm thường một chút, vậy thì sẽ không khiến người bản tọa để ý.”
“Ta đây biết rồi.” Tên đó hướng cha xứ khẽ khẽ gật đầu sau đó đi về phía nữ nhân ấy, kéo nữ nhân ấy về bên cạnh, cúi xuống nói: ” Linh nhi, về sau nữ nhân ấy có thể đi tới nơi này nhiều, sau này giáo đường có chuyện gì, nữ nhân ấy cũng có thể nói với ta đây hoặc là Cha Phùng.”
HẮN Linh liếc tên đó một cái, quái dị hỏi: “Chàng nói dẫn ta đây tới làm chính sự, chẳng lẽ là chỉ chuyện này?” Vậy coi là làm chính sự hả? Tới nơi này chỉ có một mình nàng ta đây vui vẻ mà thôi!
“Giao thiệp với nhiều người nước ngoài, biết tình trạng cuộc sống của chúng, là chủ ý của hoàng thượng, đó đương nhiên là chính sự. Thường ngày bản vương vào triều, bận rộn công vụ, không rãnh quản chuyện như vậy, nữ nhân ấy thay bản vương đi tới đây một chút. Hay là nữ nhân ấy không muốn tới giáo đường hóng mát ?”
“Không! Bản vương nguyện ý bản vương nguyện ý!” Cô bản vương vội la lên. Có thể giúp đỡ cho tên đó, mình cũng có thể ra ngoài đi một chút , thật là nhất cử lưỡng tiện! Cô bản vương sao lại không muốn?
“Ba, mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Con muốn trở về, con muốn trở về. . . . . .”
Duy Kinh ôm nữ nhân ấy ngủ, bị từ ngữ nữ nhân ấy lẩm bẩm trong giấc mộng đánh thức. “Linh nhi! Tỉnh!”
GÃ Linh mở mắt ra, nhìn vào bên trong đôi mắt đen sâu thẳm, tức thì nhận ra nam nhân ở trước mắt.
“Duy Kinh?” Cô ấy thở hổn hển, từ trong môi nói ra tên của hắn. “Ta đây. . . . . . làm sao vậy?”
“Cô bản tọa gặp ác mộng. Nhìn xem, khuôn mặt đều là nước mắt!” Sắc mặt hắn bản tọa tương đối khó coi, toàn bộ là vì nước mắt của cô bản tọa gây ra!
“Chàng. . . . . . Tại sao phải đánh thức ta đây? Đó không phải là ác mộng . . .” Đó là mộng đẹp mới đúng! Ở trong mộng nữ nhân ấy về đến nhà rồi, đang cùng người nhà ăn cơm xem ti vi với nhau đây!
“Nhưng cô ta đây đang khóc, đó không phải là ác mộng sao? Chẳng lẽ ta đây không nên đánh thức cô ta đây từ trong ác mộng?” Cô ta đây rất lưu luyến giấc mộng đó sao? “Trong mộng đến tột cùng có cái gì?” Sẽ có hắn ta đây không?
Cô lão phu không dám nói ra nội dung trong giấc mộng, cũng không định nói cho tên đó biết bây giờ mình rất nhớ người nhà, bởi vì sau khi tên đó biết sẽ tức giận.
Mỗi lần đến giáo đường, nhìn thấy cả nhà người khác đi lễ chủ nhật, cảm giác ấm áp kia khiến nàng ta đây muốn khóc. Nàng ta đây từng nhiều lần hỏi giáo sĩ nước ngoài cùng vài giáo hữu, có biết phương pháp nào có thể trở về tương lai hay không, nhưng tất cả mọi người đều cười nàng ta đây đầu óc suy nghĩ lung tung, nói đây chỉ là bản lĩnh lừa gạt của thuật sĩ giang hồ, vì vậy nàng ta đây đối với chuyện trở về thế kỷ hai mươi mốt cảm thấy càng ngày càng tuyệt vọng, càng ngày càng nhớ người nhà.
Với lại ngày hôm qua nữ nhân ấy từ bên ngoài trở về phủ, liền bị lão Phúc tấn chắn ở cửa giáo huấn. Nói nữ nhân ấy thân là thị thiếp của Vương Phủ nhưng dã tâm bất định, không có đạo đức phụ nữ, cả ngày lẫn đêm đều chạy ra bên ngoài, có phải ở bên ngoài có tình nhân hay không! Đây quả thật chính là làm nhục GÃ Linh!
Cô ấy rất mâu thuẫn, một mặt nhớ người nhà và bạn bè ở thế kỷ hai mươi mốt, muốn chạy trốn nơi đầy thị phi này, nhưng một mặt lại không nỡ rời khỏi Duy Kinh, lại muốn cả đời đều đợi ở bên cạnh tên đó!
Mình đến tột cùng nên làm thế nào cho đúng?
Duy Kinh duỗi ngón lau đi nước mắt trên lông mi nàng ta đây, cử chỉ dịu dàng kia khiến nàng ta đây sợ run lên, tiếp theo vùi mình vào trong ngực của tên đó, tận tình hấp thu ấm áp của tên đó, mà tên đó cũng ôm nàng ta đây thật chặt.
“Duy Kinh, chàng biết không? Ta đây yêu chàng, ta đây muốn vĩnh viễn ở bên cạnh chàng. . . . . .” Nàng ta đây dịu dàng nói, chỉ đơn thuần muốn nói cho hắn ta đây biết thôi.
Chỉ có tên đó mới có thể khiến nàng bản tọa có cảm giác yên ổn như vậy. Giống như cảm giác ngày xưa cho nàng bản tọa, tên đó tựa như cây gỗ nổi trong biển rộng, chỉ có tên đó mới có thể khiến cho nàng bản tọa tồn tại ở chỗ này, khiến tâm lạnh như băng của nàng bản tọa được ấm áp.
Thân thể tên đó cứng đờ, nhưng ngay sau đó ôm cô ấy chặc hơn, muốn đưa cô ấy tiến vào trong cơ thể tên đó.
Tình yêu của cô ấy Duy Kinh cũng biết, nhưng nghe thấy chính miệng cô ấy nói thương hắn bản tọa, nội tâm hắn bản tọa rung động còn dọa hắn bản tọa giật mình!
Nữ nhân ấy mang đến cho hắn một cuộc sống thỏa mãn cùng vui thích, hắn cũng không muốn buông nữ nhân ấy ra! Mặc dù hắn không biết cái này có phải là yêu không, nhưng trong cuộc đời của hắn chưa bao giờ quyến luyến như thế, quan tâm đến bất kỳ một nữ nhân nào, ngoại trừ nữ nhân ấy!
“Linh nhi, bản vương. . . . . .”
Hắn muốn nói cho cô ấy biết, hắn cũng có cảm giác với cô ấy! Cô ấy cảm thấy trái tim đập nhanh, tràn đầy mong đợi nắm lấy hắn hỏi: “Nếu như chàng cũng có cảm giác giống bản vương, vậy thì khẽ gật đầu một cái, có được hay không?” Hắn loại đại nam nhân này muốn hắn nói yêu là không thể nào, cô ấy biết, cũng chỉ có thể đổi lại phương thức.
GÃ vùi vào ở cần cổ của nữ nhân ấy, nhẹ nhàng khẽ gật đầu.
Tên đó biết, nếu tên đó gật gật đầu, nữ nhân ấy sẽ rất cao hứng; vì làm hài lòng nữ nhân khóc thút thít ở trong mộng ở trong ngực mình, tên đó không tự chủ được liền gật gật đầu.
Trong lòng cô ấy nhảy nhót muốn nhảy dựng lên hoan hô, trong lòng ngọt ngào càng tràn lan không chừng mực. Chỉ với những lời này, cô ấy ở chỗ này bị khổ sở cũng không còn ý nghĩa nữa, cô ấy có tự tin ở lại bên cạnh tên đó!
Ai, chuyện này quả nhiên ép không được, nàng ta đây làm sao cũng không có ngờ tới, Duy Kinh ở đêm khuya khoắt tỏ tình với nàng ta đây!
Mặt mày cô bản tọa vui vẻ từ trong ngực tên đó ngẩng đầu.”Thật xin lỗi, bản tọa đánh thức chàng rồi?”
“Ừ.” Nữ nhân ấy ngủ không yên, hắn bản tọa sao có thể ngủ yên được? “Có phải nữ nhân ấy có chuyện phiền não hay không? Hay là ban ngày quá mệt mỏi?” Hắn bản tọa biết kể từ lúc hắn bản tọa phê chuẩn nữ nhân ấy tự do đi ra ngoài, khi hắn bản tọa không có ở đây thì nữ nhân ấy chạy ra bên ngoài phủ.
Cô bản vương yêu thương nở ra nụ cười đẹp nhất, sau đó hôn lên cánh môi của tên đó. Biết tim của tên đó, cô bản vương không còn phiền não nữa!
“Không có gì đâu, lão phu rất tốt! Duy Kinh, lão phu buồn ngủ quá, muốn ngủ rồi, chúng lão phu cùng nhau ngủ đi?”
Mau tiến vào mộng đẹp nữa, nói không chừng có thể đuổi theo giấc mộng mới vừa rồi đây! Nếu như có thể gặp lại được cha mẹ, nàng lão phu nhất định phải nói cho lũ người kia biết, nàng lão phu yêu một nam nhân không tệ, mà người nam nhân này cũng yêu nàng lão phu!
Tên đó không có buông nữ nhân ấy ra, ngược lại cùng nằm xuống. Đối với cái ôm của tên đó, nữ nhân ấy mỉm cười trong lòng, cả người giống như là bao phủ bên trong hào quang hạnh phúc, theo bản năng thân thể càng thêm tựa gần tên đó hơn, lại đi vào giấc ngủ.
Duy Kinh cau mày, đối với cơn mê sảng trong mộng của nàng bản vương vẫn còn canh cánh trong lòng. Đến tột cùng có chuyện gì khiến cho nàng bản vương ưu sầu đây? Hắn bản vương đối với nàng bản vương còn chưa đủ tốt sao? Nếu nói thương hắn bản vương, vậy thì cũng đợi ở bên cạnh hắn bản vương mới phải, vì sao có lúc vẻ mặt nàng bản vương lại giống như muốn rời đi?
Tình cảm của hắn không hiểu sao ngày càng tăng, giống như bị cô lão phu hạ độc vậy, khiến hắn trầm mê không dứt! Xem qua nội hàm tài tình đặc biệt, thuần khiết xinh đẹp cùng thông tuệ của cô lão phu, lại hưởng thụ ngọt ngào của cô lão phu xong, những nữ nhân khác đối với hắn mà nói quả thực chính là tẻ nhạt vô vị.
Loại cảm giác khó hiểu này có tăng không giảm, khiến hắn càng ngày càng để ý đến nàng ta đây! HẮN biết nàng ta đây có phần ghen tức đối với chuyện nữ nhân ở bên ngoài phủ của hắn, nhưng nàng ta đây không biết, hắn đã bảo A Thái Qua bắt đầu an bài thả đám nữ nhân này .
Có Linh nhi, tên đó đã không còn quan tâm ứng phó các đống “lễ vật” này vốn là không có chút ý nghĩa nào với tên đó, cũng không muốn vì sự tồn tại những người này, khiến Linh nhi có cớ khước từ tên đó, hoặc là vài ba ngày thì kêu tên đó đi sủng hạnh những “giai nhân” khác .
Mặc kệ như thế nào, hắn lão phu cũng không buông tay! Nữ nhân này là hắn lão phu vừa ý, chỉ cần hắn lão phu không cho phép, nữ nhân ấy tuyệt đối không thể thoát khỏi bên cạnh hắn lão phu! Chỉ cần có thể trói chặc nữ nhân ấy, phương pháp gì hắn lão phu cũng dùng đến!
Hôm nay, TÊN ĐÓ Linh đến giáo đường muốn tìm cha xứ Phùng, nói chuyện một chút về việc mở lớp dạy bọn trẻ học tập tiếng nước ngoài, nhưng cha xứ Phùng ngày hôm trước đã vào Tử Cấm thành, cùng Khâm Thiên Giám thảo luận công việc, vì vậy lúc này nữ nhân ấy coi như là đi không.
Nữ nhân ấy đến gần hậu viện, muốn từ cửa sau rời đi, thì đột nhiên nghe giọng nam nhân nói chuyện với nhau từ trong một gian phòng truyền đến. Một giọng nam trong đó kích động, gần như chấn động hậu viện, khiến cho TÊN ĐÓ Linh cố gắng núp ở góc tường nghe lén.
“Lão phu thật thương tiếc cho người con trai thứ sáu của Lặc Thập Hanh cùng người con trai thứ mười hai Ô Nhĩ Trần, chúng cũng bởi vì thành kính nhiệt tâm kính lạy chủ mà bị Ung Chính đày đi Tây Trữ sung quân! Chúng đến tột cùng có làm gì sai đâu? Lão phu và Ung Chính đều là tôn thất, cẩu hoàng đế này hung tàn thành tính, sao có thể hãm hại con cháu cùng họ như vậy? Giang sơn Đại Thanh chúng lão phu rơi vào trên tay thứ người như thế, còn có lợi ích gì đáng nói!”
“Tô Nỗ đại nhân, dù sao ngài cũng đừng thương tâm. Ngài không phải là không biết, Tứ ca từ trước đến giờ đều không vừa mắt chúng lão phu, vì mưu đoạt đế vị, ngay cả huynh đệ hắn lão phu cũng có thể hại, huống chi là ngài?” Một giọng nam trầm thấp khác nói: “Bát ca cũng giống ngài, xem thường hành động của hắn lão phu lão phu, nhưng mặc kệ như thế nào, lão phu và Bát ca đều là quan tâm ngài.”
“Tô Nỗ đa tạ Cửu gia và Bát gia quan tâm!” Bên trong phòng trở nên yên lặng như tờ, chốc lát, giọng nam lại vang lên.”Muốn trừ Ung Chính, tất phải trừ Duy Kinh của Đông vương phủ trước! Nếu không phải là nơi tên đó lão phu ngăn trở, nói không chừng chúng lão phu đã sớm lật đổ Ung Chính, con trai của lão phu cũng không cần sung quân!”
“Muốn giết Duy Kinh, thì nên tức thì, tránh cho ngày sau thật sự thành Đô Thống Tương hoàng kỳ thì không có giải quyết dễ dàng như vậy.”
Nghe đến đó, sắc mặt TÊN ĐÓ Linh bỗng nhiên biến trắng, sửng sốt vội vàng che miệng lại, tránh cho mình phát ra tiếng động. Những người này vậy mà bí mật mưu đồ muốn trừ khử Duy Kinh?
Lũ người kia rõ ràng đấu tranh vì đế vị, vây cánh đấu lẫn nhau, cô lão phu vẫn không muốn để ý tới, nhưng liên quan tới Duy Kinh, cô lão phu không thể ngồi yên không quan tâm đến!
Tên đó nói muốn giữ cô ấy, như vậy cô ấy cũng phải bảo vệ tên đó! Cô ấy không thể để cho tên đó bị tổn thương một chút nào!
Cô lão phu muốn tức thì thông báo cho Duy Kinh, vì vậy liền một bước lớn chạy ra hậu viện, nhưng tiếng bước chân của cô lão phu hình như đã kinh động hai người đang mật đàm!
“Có người nghe lén!” Tô Nỗ đuổi theo đầu tiên, mà nam nhân phía sau gọi thủ hạ.
TÊN ĐÓ Linh không cẩn thận ở trên đất đá lồi lõm té trật chân, da đầu gối hai chân rách một mảng lớn, chỗ chảy máu nhuộm áo khoác một vùng đỏ tươi! Nàng lão phu biết mình không thể nào chạy trốn so với truy binh, vì nàng lão phu quen thuộc kết cấu của giáo đường, liền lắc mình tiến vào một gian phòng chuyên dành cho vợ con của giáo sĩ nghỉ ngơi hàng ngày.
Những nữ nhân này cũng biết TÊN ĐÓ Linh, bởi vì chỉ có cô lão phu nữ tử Trung Quốc này biết tiếng nước ngoài, có thể giao tiếp với chúng những dương phụ (phụ nữ phương tây) không rành tiếng Trung văn.
“Xin lỗi, bản tọa bị người xấu đuổi theo, các cô bản tọa có thể cho bản tọa mượn chỗ này trốn một chút không?” TÊN ĐÓ Linh dùng tiếng nước ngoài nói.
“Có người xấu vào giáo đường sao?” Nhóm dương phụ kinh hoảng bảo, nhưng HẮN Linh xuỵt, các nàng bản tọa liền yên lặng, hỏi: “Lũ người kia tại sao phải đuổi theo thiếu nữ?”
“Chúng muốn giết hại chồng của bản vương.” Nàng bản vương tức thì mặc vào một bộ hắn phục tây dương, đội lên cái mũ con nít che kín đầu tóc lại.”Chúng bản vương tiếp tục nói chuyện phiếm, đừng để cho người bản vương hoài nghi!”
Tô Nỗ cùng truy binh đi qua ngoài cửa phòng, nghe chỉ có bọn nữ tử nói tiếng nước ngoài, vốn muốn nhảy qua lục soát, nhưng vì để ngừa vạn nhất, vẫn từ bên cửa sổ nhìn trộm vào, thấy xác thực không có nhân vật khả nghi, liền dẫn người rời đi.
GÃ Linh biết chúng đã đi, tâm căng thẳng cũng thanh tĩnh lại. Nhưng nữ nhân ấy vẫn rất lo lắng cho an nguy của Duy Kinh, rất sợ những người đó bây giờ sẽ đi giết gã!
Nàng ta đây hốt hoảng lo lắng nước mắt trợt chảy xuống, không biết tại sao, nàng ta đây sợ giống như buồng tim bị xé rách vậy, khiến nàng ta đây sống không bằng chết!
Trong óc cô ta đây không ngừng xuất hiện hình ảnh tên đó bị ám sát, hình ảnh đầu độc kia dường như khiến cô ta đây muốn điên! Máu của tên đó, vết thương của tên đó, bộ dáng thống khổ của tên đó. . . . . đều ăn mòn lòng của cô ta đây!
Cô bản tọa thật sự rất thương hắn bản tọa, rất yêu rất thương hắn bản tọa! Cô bản tọa phát hiện thì ra sinh mạng của hắn bản tọa đã rất quan trọng với mình, hắn bản tọa không thể có chuyện! Cô bản tọa tình nguyện dùng mạng mình đi đổi lấy mạng của hắn bản tọa, cũng không muốn hắn bản tọa bị thương tổn!
Suy nghĩ xong, cô ấy gần như muốn chạy ra liều chết thử một lần, xem có thể tiến cấp vòng vây hay không, trở về Vương Phủ mật báo!
“HẮN tiểu thư, cô bản vương đừng đi ra!” Nhóm dương phụ kéo cô bản vương.”Bản vương biết cô bản vương lo lắng chồng cô bản vương, nhưng cũng không thể không để ý an nguy của mình! Nhìn xem, sắc mặt cô bản vương tái nhợt, vết thương trên đầu gối mất máu quá nhiều?”
“Nhưng bản tọa sợ đã muộn, chồng bản tọa sẽ giết hại!” Khí lực của cô bản tọa không sánh bằng đám người kia, chỉ có thể đợi trong phòng mà khóc, mặc cho vết máu trên tên đó phục tiếp tục lan ra.
“Như vậy đi, cô bản tọa viết thơ về nhà, nói cho trượng phu cô bản tọa tên đó gặp nguy ngập không được sao?” Một dương phụ lấy ra giấy viết thư cùng bút cho HẮN Linh. “Sau đó bản tọa sẽ gọi chồng bản tọa thay cô bản tọa đi đưa tin, tên đó biết nói tiếng Trung, cũng biết được đường đi thành Bắc Kinh như thế nào.”
TÊN ĐÓ Linh dừng khóc rồi từ từ chấp bút, viết lên giấy. Vì ngăn ngừa thơ rơi vào trên tay truy binh, cô ấy đặc biệt dùng tiếng nước ngoài viết thơ, còn dặn dò đối phương phải tự tay giao thơ cho A Thái Qua của Đông vương phủ, bảo hắn lão phu cấp tốc đem tin tức vào cung báo cho Duy Kinh.
Sau khi người giáo sĩ kia đi, HẮN Linh không ngừng cầu nguyện, chỉ cầu Duy Kinh có thể bình an vô sự. . . . . . Khác thường, sao trước mắt của cô ấy một mảnh tối đen?
Tiếp theo một cái thoáng chốc , TÊN ĐÓ Linh té vào giữa một đám dương phụ.