Ái Thiếp Của Bối Lặc
Chương 7
“Khải tấu Thánh thượng, A Thái Qua gia thần của Đông vương phủ có việc gấp cần bẩm báo với Đa la bối lặc, hiện đang ở bên ngoài ngự thư phòng chờ ân chuẩn tấn kiến.”
“A Thái Qua?” Duy Kinh đột ngột giương mắt, hỏi tiểu thái giám: “Có biết là chuyện gì không?”
“Bẩm bối lặc gia, nô tài không rõ lắm.”
“Thôi, dù sao bây giờ cũng đã hạ triều, không còn chuyện quan trọng thương thảo, hãy cho đòi A Thái Qua vào gặp bối lặc gia của tên đó lão phu đi! Trẫm cũng có hứng thú muốn biết A Thái Qua đến tột cùng có việc gì gấp.” Ung Chính để bút xuống ý bảo nói.
“Nô tài cám ơn Thánh thượng.” Duy Kinh hành lễ xong, A Thái Qua cũng đúng lúc tiến vào ngự thư phòng. Vẻ mặt hắn ta đây lo lắng giống như kiến bò trên chảo nóng, nhưng vẫn không quên thỉnh an với hoàng đế.
“A Thái Qua, đến tột cùng có chuyện gì khiến cho đối phương đặc biệt tiến cung?” Duy Kinh dường như cảm thấy có một số việc phát sinh.
“Là TÊN ĐÓ cô gái đã xảy ra chuyện!”
Đột nhiên sắc mặt Duy Kinh thay đổi, trong lòng giống như bị đánh trúng “Linh nhi đã xảy ra chuyện? Đối phương giải thích rõ cho bản tọa, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì!”
A Thái Qua vội vàng từ trong ngực rút ra một bao phong thơ đưa cho hắn ta đây. “Đây là HẮN thiếu nữ nhờ thầy tu dương giáo đường đưa tin về Vương Phủ, thầy tu nói thiếu nữ ấy bị đuổi bắt, hiện đang ẩn núp ở bên trong phòng nữ quyến* của dương giáo đường, xin sai người tiến đến giải vây!”
* Nữ quyến : là những người thân nữ trong nhà, còn là người phụ nữ đã có gia đình.
Nghe xong, Duy Kinh cả người căng thẳng, vẻ mặt tàn khốc âm lãnh. Nhất định là Linh nhi ở giáo đường nghe được bí mật mưu đồ gì, sau đó đối phương phát hiện Linh nhi nghe trộm, mới triển khai đuổi bắt !
Vây cánh của Bát Vương gia rốt cục có động tĩnh rồi? Chúng đợi lâu như vậy, hồ ly rốt cục lộ ra cái đuôi rồi sao? Nhưng tại sao hắn ta đây cũng không có một chút cảm giác đắc ý nào, chỉ vì an nguy của cô ấy mà ưu tâm lo lắng, tâm loạn như ma?
“HẮN cô gái? Chính là thị thiếp hiểu tiếng nước ngoài của cậu?” Ung Chính nhẹ nhàng bâng quơ hỏi, cùng căng thẳng Duy Kinh che giấu tạo thành tỷ lệ cực lớn.
“Hồi hoàng thượng, chính là nàng bản vương ấy.” Hắn mở thư ra, thấy hoàn toàn là tiếng nước ngoài, mặt liền biến sắc, biết tình huống của nàng bản vương rất nhiều nguy cấp, nếu không nàng bản vương sẽ không dùng tiếng nước ngoài viết thơ!
“Cô gái thông tuệ, thật không uổng công ngươi ta đây an bài cô gái ấy quan sát ở dương giáo đường.” Ung Chính cười một tiếng.”Bây đâu, cho gọi Phùng Bỉnh Chính tới phiên dịch thư.”
“Hoàng thượng, dựa tình huống này, nhất định là Tô Nỗ bắt đầu mưu tính kế tốt rồi!” Duy Kinh chuyển sang Ung Chính.”Cầu xin hoàng thượng ân chuẩn nô tài dẫn người đi trước bắt bớ vây cánh!”
“Lo lắng cho tiểu thiếp của đối phương như vậy?” Ung Chính hiểu tâm ý của tên đó lão phu, cũng hiếm khi nhìn thấy bộ dáng tên đó lão phu lo lắng như thế. “Đối phương xác định trong giáo đường không ai biết quan hệ của cô gái ấy và đối phương?”
“Nô tài xác định ngoại trừ cha xứ Phùng, không ai biết.”
“Chuẩn tấu.” Tiếp theo Ung Chính ý vị thâm trường nói: “Lúc này thiếu nữ ấy đứng ra tham dự tiễu trừ phản đảng, lập công lớn, mà cũng không thể không có công của ngươi ta đây, ngày khác trẫm sẽ ban thưởng thật hậu hĩnh.”
“Tạ hoàng thượng ân điển, xin thứ cho nô tài lui xuống trước đi!”
Duy Kinh vừa ra ngự thư phòng, liền thi triển khinh công, liên tục chạy như bay tới cứu GÃ Linh.
Linh nhi, nữ nhân ấy ngàn vạn đừng gặp chuyện không may, bây giờ bản vương sẽ tới cứu nữ nhân ấy!
“Tần ma ma, mau tới giúp cô bản tọa ấy thoa thuốc đi! Châu nhi, thuốc của đại phu rốt cuộc đã sắc xong chưa? Sao còn chưa bưng lên?” Duy Kinh ở trong phòng nổi giận rống to.
Kể từ buổi chiều tên đó ôm HẮN Linh té xỉu trở về Vương Phủ, sau đó cả Ánh Nhật các giống như gió bão tiếp cận vậy, mọi người đều bận tối mày tối mặt, rất sợ chủ tử mình tức giận mà liên lụy đến.
Lũ người kia không biết TÊN ĐÓ thiếu nữ ở bên ngoài bị thương té xỉu như thế noà, chỉ biết là chủ tử vì thiếu nữ ấy, đã mấy đi bình tĩnh thường ngày, ngay cả triều phục cũng không thay ra mà đợi ở bên giường trông nom TÊN ĐÓ thiếu nữ.
Duy Kinh nhìn thấy nữ nhân ấy nằm ở trên giường. Tim liền khổ đau níu chặt! Tên đó cảm thấy hối hận với tính toán ban đầu của mình. Tên đó sao có thể nghĩ đến khả năng của Linh nhi, lại xem thường nữ nhân ấy chỉ là thiếu nữ yếu đuối tay trói gà không chặt, một khi địch quân phát hiện, nữ nhân ấy trốn cũng trốn không thoát?
Thật may là lúc này vận khí cô ấy tốt, trốn khỏi truy binh, chỉ bị vết thương nhỏ, hắn ta đây cũng kịp thời lùng bắt phản đảng cứu cô ấy về, nếu không nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì, hắn ta đây nên làm cái gì bây giờ?
Không! Tên đó sẽ không để cho cô lão phu gặp chuyện không may ! Nếu thật sự có chuyện, tên đó cũng sẽ cho những người làm cô lão phu tổn thương chôn theo cùng!
Trong hôn mê, HẮN Linh nghe tiếng nam nhân gầm gừ, nữ nhân ấy muốn biết là ai đang tức giận như vậy, vì vậy cố gắng từ từ mở mắt.
“HẮN cô gái tỉnh! Tỉnh rồi!” Nha hoàn vui sướng gọi.
Duy Kinh nghe, ngay lập tức vẹt đám người bên giường ra, vội vàng tiến lên xem xét. “Linh nhi! Linh nhi!”
“Duy Kinh. . . . . . Duy Kinh!” Nữ nhân ấy vừa thấy tên đó, vui sướng lao vào ngực của tên đó, nước mắt cũng bởi vì bớt buồn mà rơi xuống.”Chàng không sao, chàng không sao. . . . . . Thật sự là quá tốt!”
“Bản tọa không sao, nhưng cô bản tọa có thể có chuyện, đầu gối còn có một vết thương thật to!” Tiếng nói của hắn bản tọa mặc dù áo não, nhưng lộ ra ân cần vô hạn.
“Ô. . . . . . Chàng biết không? Ở giáo đường ta đây nghe thấy có người muốn ám toán chàng, trong lòng đến quá lo lắng! Ta đây không muốn chàng bị thương, ta đây không cho phép người khác tổn thương chàng!” Cô ấy vùi vào trong lồng ngực hắn ta đây, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Duy Kinh ngừng thở, bỗng hiểu ra, nữ nhân ấy là vì nghe thấy có người muốn mưu hại tên đó, mới phái người báo tin cho tên đó, mà không phải vì “bảo vệ hoàng thất yên ổn” gì!
Ở trong suy nghĩ của nàng lão phu, địa vị của hắn lão phu còn cao hơn so với quốc gia, cao hơn so với hoàng đế! Thử hỏi còn có ai xem hắn lão phu quan trọng như thế? Chỉ có nàng lão phu, cũng chỉ có nàng lão phu!
“Linh nhi, về sau bản vương cũng sẽ không để cho cô bản vương mạo hiểm nữa!” Tên đó ôm sát cô bản vương lộ vẻ xúc động, cam kết với cô bản vương.
Mọi người thức thời rút lui ra bên ngoài, để cho hai người một chỗ.
Lũ người kia ôm nhau hồi lâu, Duy Kinh nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của cô ấy, sắc mặt mừng rỡ nói: “Nhưng Linh nhi, bây giờ cô ấy làm tốt lắm, chẳng những lập công lớn, hoàng thượng long tâm hết sức mừng rỡ, đối với cơ trí và tài năng của cô ấy khen không ngớt, tin tưởng chỉ cần ta đây khẩn cầu, hoàng thượng nhất định sẽ chỉ cô ấy làm trắc phúc tấn của ta đây!”
“Cái gì? Bản vương không hiểu chàng nói gì cả?” Tại sao cô bản vương cảm thấy lo sợ bất an?
“Hôm nay cô bản tọa nghe được, chính là chuyện Tô Nỗ mưu đồ bí mật giúp Bát Vương gia soán đế vị. Tô Nỗ là một tín đồ, thường đến giáo đường nghe giảng đạo, cùng dưới chiêu bài giáo đường làm địa điểm mật đàm, mà Tô Nỗ chính là vây cánh của Bát Vương gia, toàn gia tên đó đều ủng hộ Bát Vương gia, mưu đồ bí mật tạo phản. Bây giờ được cô bản tọa mật báo, bắt được đám người Tô Nỗ, lập được công lớn!”
Lời của tên đó xuyên qua đầu óc của TÊN ĐÓ Linh, nữ nhân ấy chợt lóe ánh sáng, thân thể bỗng chốc cứng ngắn. Giáo đường, mật đàm, mưu phản. . . . . . Bỗng dưng, nữ nhân ấy hiểu!
“Chàng lợi dụng bản vương? Thì ra là chàng làm hết thảy, cũng chỉ là đang lợi dụng bản vương? Cái gì để cho bản vương ra ngoài Vương Phủ hóng mát một chút, giúp cậu hiểu rõ đầu óc của thầy tu, tất cả đều là gạt bản vương !” Biết cái này, khiến cho trái tim cô bản vương tan nát! Cô bản vương đẩy tên đó ra, bi phẫn trừng nam nhân lợi dụng cô bản vương.
“Lừa gạt? Chữ này có phần quá nghiêm trọng đi? Bản tọa đây là đang tính toán cho nữ nhân ấy!” TÊN ĐÓ mạnh mẽ nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn loang lổ nước mắt của nữ nhân ấy, nắm cổ tay trắng của nữ nhân ấy, thô bạo nói: “Chỉ có như vậy, nữ nhân ấy mới có thể ra mặt, có thể leo lên vị trí cao hơn, thoát khỏi thân phận thị thiếp của nữ nhân ấy!”
“Cái này gọi là vì tốt cho ta đây? Gạt ta đây chính là vì tốt cho ta đây? Ta đây không cần chàng tính toán cho ta đây, ta đây cái gì cũng không muốn! Ta đây không muốn ra mặt, ta đây không muốn bò lên cao hơn, ta đây lại càng không muốn làm trắc phúc tấn của chàng!” Vành mắt cô ấy chứa đựng đầy nước mắt, gào thét khàn cả giọng, không muốn tin mà lắc lắc đầu mãnh liệt.”Chàng sao có thể đối đãi với ta đây như vậy? Sao chàng có thể? !”
Tên đó không phải nói yêu cô lão phu sao? Sao tên đó có thể lợi dụng cô lão phu, lừa gạt cô lão phu? Đợi sau khi cô lão phu tiết lộ chân tướng, sao tên đó có thể đem hết thảy đẩy tới trên người cô lão phu; nói đây đều là vì cô lão phu?
Nữ nhân ấy biết, cũng là vì khiến cho nữ nhân ấy cam tâm tình nguyện thay tên đó làm việc, mới bày ra thủ đoạn dụ dỗ nữ nhân ấy! Tên đó sao có thể lãnh khốc vô tình như vậy, tâm địa sắt đá với nữ nhân ấy? Nữ nhân ấy là thật lòng yêu tên đó, ngay cả nữ nhân ấy vì tên đó, dần dần buông xuống tâm nguyện vẫn muốn trở về thế kỷ hai mươi mốt, nhưng tên đó thì sao? Tên đó dùng cái gì đáp lại nữ nhân ấy?
“Được một bối lặc gia, bản tọa hận chàng, bản tọa hận chàng! Chàng vô tình, hư tình giả ý (giả dối), chàng. . . . . .” Cô ấy không ngừng phát tiết tức giận cùng tuyệt vọng trong lòng, nước mắt giống như vỡ đê, tuôn ra không ngừng.
Nữ nhân ấy than thở khóc lóc, cùng với ác liệt lên án hắn, khiến cho hắn nóng nảy giống như loại dã thú, không khống chế được lý tính của mình “lão phu không cho phép nữ nhân ấy hận lão phu! Nữ nhân ấy là nữ nhân của lão phu, nữ nhân ấy không thể hận lão phu! Lão phu không cho phép!” Hắn khàn khàn rống to.
Bất chợt một tiếng hô chui vào màng nhĩ của cô ấy, lúc cô ấy còn không kịp hồi thần thì hắn đã mang GÃ Linh để lên giường.
“Buông ta đây ra! Tên lừa đảo này, buông ta đây ra!” Cô ta đây khước từ hắn ta đây, nhưng sức lực của hắn ta đây mạnh hơn cô ta đây gấp mấy lần, cô ta đây không có lực để ngăn cản hắn ta đây lột quần áo của mình và cô ta đây.
Duy Kinh thô bạo nắm cái mông đầy đặn của nữ nhân ấy, ép buộc HẮN Linh không thể né tránh. “Bản vương không thả! Bản vương muốn nữ nhân ấy nhớ mình là nữ nhân của bản vương, nữ nhân ấy không thể phản kháng bản vương!”
Lật thân thể của cô ta đây lại, hắn ta đây thô bạo lại vội vàng vọt vào giữa bắp đùi rộng mở của cô ta đây, sảng khoái dong ruỗi lại tràn đầy ý chiếm hữu ở trong cơ thể cô ta đây.
“Không, không muốn. . . . . .” Cô lão phu thấp giọng khóc sụt sùi, nhưng vẫn không cách nào đè xuống tiếng r*n r* thở gấp, tựa như mỗi đêm trước kia nhiệt tình nghênh hợp.
Cho dù hắn ta đây lợi dụng nữ nhân ấy, nhưng trong lòng nữ nhân ấy tình yêu với hắn ta đây cũng không phải là chốc lát mà có thể tiêu diệt được! Nữ nhân ấy thương hắn ta đây như vậy, nhưng hắn ta đây lại tổn thương đoạn tình cảm này như vậy. . . . . .
“Linh nhi, đừng hận bản vương! Linh nhi. . . . . .” Tên đó ở trong cơ thể cô bản vương luật động gấp gáp, điên cuồng giày xéo môi của cô bản vương. Tội nghiệp cho tên đó, lại chỉ có thể sử dụng phương thức chiếm đoạt này để xác định sự tồn tại của cô bản vương!
Khi Duy Kinh bắn d*c v*ng trong cơ thể ra, nặng nề ngã lên người nàng ta đây th* d*c thì nước mắt trong khoé mắt nàng ta đây giàn giụa lần nữa, không tiếng động mà chảy xuống gối .
Tương lai của hai người, đến cuối cùng sẽ như thế nào?
Nắm sớm vào trong phòng ngủ, Duy Kinh một tay chải tóc dài cho GÃ Linh, một đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô bản vương ở trong kính, không thể rời bỏ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô bản vương.
Lúc này, vốn là cho bọn nha hoàn phục vụ lũ người kia thay quần áo, nhưng tên đó chỉ dặn dọ lũ người kia bưng đồ ăn sáng tới, sau đó liền vẫy cho lũ người kia lui.
Tên đó luyến tiếc rời khỏi Linh nhi, gần như muốn tự mình phục vụ sinh hoạt và nghỉ ngơi của nàng bản tọa, bởi vì tên đó phát hiện, nàng bản tọa đối xử với bọn hạ nhân chân thành, nụ cười cũng là phát ra từ đáy lòng ; nhưng đối với tên đó, lại giống như ứng phó chỉ kéo nhẹ cánh môi.
Linh hồn của cô ấy không bao giờ được bay lượn tự do như trước nữa! Cho dù cô ấy không kháng cự quan tâm của tên đó, đụng chạm tên đó, cũng không tức giận với tên đó nữa, cũng không đề cập tới sự kiện giáo đường hơn một tháng trước, nhưng tên đó biết, cô ấy đã không còn mở rộng nội tâm đối với tên đó nữa rồi!
Như vậy nàng bản tọa không có tức giận, khiến cho trái tim tên đó băng giá! Tên đó mỗi đêm yêu nàng bản tọa nhiệt liệt, cố gắng trấn an trái tim bất an của mình, ? h**n ** đi qua, tên đó biết kia đều là lừa mình dối người, trong lòng nàng bản tọa vốn còn khúc mắc với tên đó!
Tên đó đã từng muốn buông tha cho cô bản vương. Nhưng tên đó đường đường là Đa la bối lặc, sao lại khoan dung cho nữ nhân bất tuân như vậy! Nhưng mỗi khi tên đó ở thanh lâu cho đòi kỹ nữ hoặc đến biệt quán tìm nữ nhân thị tẩm, cố gắng đem lực chú ý của mình chuyển dời đến những thiếu nữ khác thì trong đầu của tên đó chỉ muốn có được cô bản vương, khiến cho tên đó mất đi tất cả hăng hái, ngay cả đụng cũng không muốn đụng các cô bản vương.
Tên đó làm thế nào mới có thể làm cho Linh nhi quên được đây? Tên đó hết sức lấy lòng cô ấy, vàng bạc châu báu, bày từng rương tơ lụa đưa vào trong phòng, nhưng cô ấy cũng không nhận!
“Linh nhi, nữ nhân ấy đói bụng không, chúng bản tọa cùng nhau dùng đồ ăn sáng nha.” Duy Kinh cầm bàn tay mềm mại của nữ nhân ấy, đi tới ngồi xuống trước bàn bày đầy thức ăn.
“Hôm nay chàng không cần vào triều sớm sao? Nếu như chàng bận rộn cũng không cần theo bản vương, tự bản vương ở nghỉ ngơi trong phòng là được rồi.” GÃ Linh nhẹ nhàng nói, ánh mắt rơi vào trên người gã.
Một tháng nay, nàng lão phu không phải là không nhìn thấy hắn làm hết thảy vì nàng lão phu, cũng hiểu hành vi của hắn đã vượt quá tưởng tượng của người khác, nàng lão phu không nên không tán thưởng, nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới hắn lợi dụng nàng lão phu dò xét lấy mật báo, nàng lão phu không thể trở thành giống như không có việc gì.
Cô bản vương rất sợ một khi mình đi vào đoạn tình cảm này nữa, thì cô bản vương sẽ trở nên mất đi chính mình, không chỉ một mà nhiều lần bị lợi dụng mà không biết! Coi như bỏ qua vấn đề này không nói, cô bản vương cũng ghét Duy Kinh vì hoàng đế mà không chừa thủ đoạn nào, lại ghét Duy Kinh hơn vì nhiệm vụ có thể tùy thời hy sinh tánh mạng!
“Hoàng thượng nói không triệu kiến thì không cần tiến cung, để cho lão phu có nhiều thời gian riêng tư.” Hắn lão phu thay nàng lão phu gắp một miếng bánh ngọt nhỏ, dùng âm điệu nghe không ra cảm xúc gì nói: “Nàng lão phu không thích lão phu ở trong phủ? Không muốn nhìn thấy lão phu? Trước kia không phải là nàng lão phu thường oán trách lão phu quá bận rộn, ban ngày không rãnh theo cùng nàng lão phu sao?”
“Trước kia là lão phu không hiểu chuyện, bây giờ lão phu sẽ không.” GÃ Linh nhàn nhạt nói, nổi khổ trong lòng chỉ có mình mới rõ nhất. “Hoàng thượng lúc nào thì muốn thăng quan cho chàng?”
“Lão phu không muốn thăng quan.” HẮN để bát đũa xuống, che dấu tức giận trong lòng, nhìn thẳng cô lão phu nói: “Lão phu không phải là vì muốn thăng quan mới để cho cô lão phu đến giáo đường !”
“Chúng lão phu nhất định phải nhắc lại chuyện cũ sao?” Cô ấy cũng để bát đũa xuống, trừng ngược lại tên đó hỏi.
“Coi như cô lão phu không nói ra, lão phu cũng biết rõ cô lão phu vẫn còn đang tức lão phu!” Duy Kinh cố gắng dùng giọng nói bình tĩnh ôn hoà nói với cô lão phu: “Linh nhi, lão phu thật sự muốn cô lão phu vui vẻ, cô lão phu ở Vương Phủ buồn bực như vậy, để cho cô lão phu đi dương giáo đường quen biết bạn mới, tiếp xúc sự vật cô lão phu quen thuộc. Lão phu để cho cô lão phu xuất phủ xuất đầu lộ diện như vậy, còn không phải là bởi vì cô lão phu muốn đi ra ngoài sao? Vì một chút chuyện nhỏ như vậy, cô lão phu lại cùng lão phu hờn dỗi thành như thế, cô lão phu bảo lão phu về sau đối với cô lão phu như thế nào đây?”
“Một chút chuyện nhỏ? Đối với chàng mà nói bản vương thật sự không có ý nghĩa, vì tìm chứng cứ phạm tội, ngay cả bản vương gặp điều bất trắc chàng sẽ tùy thời hy sinh bản vương! Nhưng bản vương dựa vào cái gì mà không nên bị người lợi dụng, làm mồi đi bắt địch nhân của chàng? Dựa vào bản vương một lòng si mê chàng? Dựa vào bản vương không chút đề phòng chàng?”
“Lão phu không có ý định hy sinh cô lão phu!” HẮN nhướng mày rậm, gương mặt tuấn tú nghiêm lại. “Lão phu không phải ngay lập tức chạy tới cứu cô lão phu sao? Lão phu vẫn tận khả năng của lão phu để bảo vệ cô lão phu!”
“Bảo vệ? Bản tọa chỉ là một tiểu thị thiếp, không xứng để cho bối lặc gia dụng tâm như thế!” Cô bản tọa chua xót cười nhạo mình, không thể đánh giá cao địa vị của mình. “Nếu bối lặc gia đã chán nản không hứng thú lại phiền lòng bản tọa đây, vậy sao không mang bản tọa ra khỏi Ánh Nhật các, để cho ngài không thấy chướng mắt?”
“Cô ta đây!” TÊN ĐÓ nổi cáu, gân xanh phát lên trên trán.”Cô ta đây cho là ta đây sẽ không, có phải hay không? ;
“Ngài đi, ngài đi đi!” Trong mắt cô bản vương rõ ràng có nước mắt, lại liều chết cũng không chịu để chúng nó rơi xuống, diệt đi khí thế của mình.”Ngài đi bản vương lại an tĩnh, bản vương thích như thế nào thì làm như thế đó, không cần thấy mặt của ngài rồi!”
“Nàng ta đây đừng mơ tưởng!” HẮN giận đến nỗi vỗ bàn một cái, khiến cho chén trên bàn thiếu chút nữa rớt xuống đất! Đời này không có ai có thể cự tuyệt hắn, cũng chỉ có nàng ta đây, muốn chọc giận hắn đến mức mất khống chế mới cam tâm!
“Bối lạc gia ngài có mặt mũi cùng tôn nghiêm, còn dung túng với bản tọa như vậy, cái này bọn hạ nhân sẽ nghĩ như thế nào? Uy tín của ngài sẽ để ở nơi đâu?” Nếu lũ người kia ở chung không vui vẻ, hắn cần gì phải lưu nàng bản tọa lại chứ?
“Đừng nghĩ dùng phương pháp này k*ch th*ch lão phu, lão phu sẽ không mắc mưu!” Hắn lão phu nắm hông của cô ấy, ánh mắt thống khổ giọi vào trong mắt cô ấy. “Tại sao khước từ lão phu? Một tháng, chẳng lẽ lão phu làm hết thảy còn chưa đủ đền bù sơ sót của lão phu sao? Tim cô ấy có phải làm bằng sắt hay không? Cô ấy muốn lão phu quỳ xuống thừa nhận, lúc này là lão phu sai lầm rồi, cô ấy mới cam tâm phải không?”
Nàng bản tọa đã mang lại cho hắn tình cảm cùng chấp nhất chưa từng có trước kia, không có cách nào mà thu hồi phần quan tâm này! Vậy mà nàng bản tọa một chút cũng không hiểu tim của hắn! Không phải nàng bản tọa đang chọc hắn tức điên sao?
“Bản tọa không có. . . . . . Bản tọa không muốn ngài làm như vậy!” Cô bản tọa cũng không phải là tốt, cũng không phải ra vẻ tính khí phát cáu. Cô bản tọa lại càng không muốn tên đó quỳ xuống thừa nhận cái gì với cô bản tọa!
“Nữ nhân ấy có! Nữ nhân ấy muốn ta đây xé lồng ngực ra, lấy trái tim chảy máu đầm đìa của mình hướng nữ nhân ấy chứng minh ta đây sai, muốn ta đây hướng lên ông trời tuyên bố, ta đây đầu hàng, thua ở trên tay nữ nhân ấy, nữ nhân ấy mới có thể hài lòng, mới có thể vui vẻ phải không?” HẮN rống giận, lại liều mạng ôm lấy nữ nhân ấy, phảng phất muốn nữ nhân ấy đừng vọng tưởng có thể thoát khỏi hắn!
Vừa nói xong, tâm tính thiện lương của TÊN ĐÓ Linh giống như cũng bi thương giống hắn, nước mắt nhẹ nhàng chậm rãi rơi xuống.
“Duy Kinh. . . . . . Duy Kinh! Tại sao chúng bản tọa lại trở thành bộ dạng như thế này? Tại sao chúng bản tọa không thể tương ái như vậy? Tại sao chàng muốn bản tọa làm trắc phúc tấn của chàng? Tại sao muốn gạt bản tọa, lợi dụng bản tọa đạt thành mục đích này? Tại sao. . . . . .”
Tâm tên đó run rẩy, ôm cô lão phu trở về giường, cỡi xuống áo khoác, giầy của hai người, cánh tay dài duỗi một cái, vững vàng ôm cô lão phu vào trong ngực, dùng da thịt an ủi thống khổ của nhau.
“Bản vương muốn giữ được cô bản vương, cho tới bây giờ cũng chỉ có cái mục đích này! Bản vương muốn cô bản vương danh chánh ngôn thuận ở lại bên người bản vương, cùng hưởng bản vương vinh hoa phú quý, mà không phải chỉ làm người tiểu thiếp hèn hạ!”
Tên đó yêu nàng bản vương! Tên đó quả thật sáng tỏ mình yêu mến cùng quan tâm đối với nàng bản vương, là bởi vì tên đó yêu nàng bản vương! Nhưng hôn nhân đại sự của tên đó từ trước đến giờ đều không phải là tên đó tự mình làm chủ, phúc tấn của tên đó nhất định phải là người hoàng thân quốc thích, mà các nữ nhân kia nhất định sẽ coi rẻ lai lịch bất minh, không có thế lực nhà mẹ đẻ của Linh nhi ủng hộ, lại sẽ đố kỵ nàng bản vương được tên đó sủng ái! Vì vậy chỉ có được địa vị trắc phúc tấn, mới có thể ở nơi này tranh đấu sinh tồn!
“Bản vương không muốn vinh hoa phú quý, bản vương chỉ muốn chàng thật lòng, chàng yêu. . . . . . Nhưng chàng biết không? Yêu càng sâu, hận lại càng sâu hơn! Bản vương không thể vì muốn tranh đoạt vị trí bên cạnh chàng, mà làm ra chuyện thương thiên hại lý (không có tính người), cho nên bản vương cũng không muốn chàng vì bản vương, làm những mưu tính này. . . . . .”
“Cô ấy không hiểu, cô ấy cái gì cũng không hiểu! Ngay cả tâm của bản tọa cũng. . . . . .” HẮN dùng cánh môi thiêu đốt che lại môi đỏ mọng của cô ấy, chận lại lời cô ấy muốn nói ra miệng, đầu lưỡi nhân cơ hội chui vào trong miệng khẽ nhếch của cô ấy.
Nói cho cùng, cô ấy còn đang trách hắn lợi dụng cô ấy. HẮN đến tột cùng phải làm như thế nào, mới có thể khiến cô ấy tha thứ cho mình, tìm về Linh nhi ngày đó cùng hắn chuyện trò vui vẻ, hoạt bát sáng sủa?
“Chúng ta đây còn chưa nói hết!” Sao hắn ta đây luôn thích dùng thân mật của thân thể để ngừng tranh chấp của hai người?
“Lão phu không muốn nói!” Chỉ sợ còn nói tiếp như vậy, hắn sẽ hỏng trước mất “Được cho câu yêu càng sâu, hận càng sâu hơn! Nàng lão phu muốn hận lão phu thì hận đi, ít nhất nàng lão phu vĩnh viễn không thể thoát khỏi lão phu. . . . . . .”
Thành Bắc Kinh có bát đại hồ đồng (tám hẻm lớn), trong hồ đồng (ngõ hẻm) Bách Thuận có một tòa nhà Hoan Ngọc Sĩ nổi tiếng cho vương công quý tộc, quan liêu chính khách, vương tôn công tử vung tiền như rác để tỏ ra xa hoa.
Đêm đến, trong nhà Hoan Ngọc Sĩ càng thấy náo nhiệt, Ngô Nông mềm giọng oanh oanh yến yến sử dùng sự quyến rũ tấn công người khác, ngâm thơ uống rượu phong lưu với những vị khách tham sắc tham rượu
Duy Kinh giờ phút này đang ở trong sương phòng khách quý phong nhã kín đáo của Hoan Ngọc Sĩ, nâng ly rượu, một mình uống rượu Hoa Điêu thượng đẳng.
“Sao lại uống rượu giải sầu một mình?” Một công tử văn nhã đi vào bên trong phòng, cười nhìn Duy Kinh, trực tiếp ngồi đối diện hắn bản vương.
“Là cậu tới trễ, Tế Thận.” GÃ hừ nhẹ bất mãn.
“Vâng vâng vâng, ta đây đến trễ, bây giờ sĩ phòng buôn bán tốt như vậy, ta đây đương nhiên muốn xem một chút.” Tế Thận chớp mắt với tên đó một cái, liền nói: “Sao không kêu chút món ăn nhắm rượu? Uống rượu sẽ tổn hại sức khoẻ. Mượn rượu giải sầu buồn càng buồn, cậu không biết sao?”
“Bản tọa đâu có mượn rượu giải sầu? Bản tọa đâu có buồn gì!” Duy Kinh để xuống cái ly, mạnh miệng là không chịu thừa nhận tâm tình mình buồn bực.
“Đừng gạt ta đây, chúng ta đây làm huynh đệ tốt hơn hai mươi năm, tâm ý của cậu ta đây còn không rõ sao? Là vị sủng nhi kia của cậu còn chưa có tha thứ cho cậu?” Hắn ta đây đã sớm nghe chuyện về vị thiếu nữ kia, cũng rất tò mò nữ nhân mà Duy Kinh si mê, rốt cuộc là người như thế nào!
“Gần như phương pháp gì lão phu đều dùng qua, tại sao nàng lão phu vẫn không hiểu lòng của lão phu?” Đối mặt huynh đệ tốt thân như ruột thịt, ỷ vào mấy phần chếnh choáng, không nhịn được nữa bỏ xuống mặt nạ thường ngày nghiêm túc của hắn lão phu, chỉ muốn thổ lộ phiền não trong lòng.
“Đối phương muốn nữ nhân còn sợ không có?” Tế Thận cười mị mị gọi nha hoàn, bảo nàng bản tọa bản tọa chuẩn bị một chút rượu và thức ăn. “Nghe nói đối phương đã phân phát những nữ nhân kia, thật sự là đáng tiếc! Bọn Vương gia biết được, cho rằng đối phương đã chán người cũ, bắt đầu tính đưa chút lễ vật mới tới cho đối phương!”
“Thay bản vương chuyển cáo cho đám người kia, không cần!” Thời gian này tên đó phiền muốn chết, không có thời gian tiêu phí với những thứ này.
“Ta đây đã giúp ngươi ta đây cự tuyệt rồi.”
“Tế Thận, nữ nhân ấy thật sự không thuộc về thời đại này. . . . . .” Tên đó lại cạn một chén. “Bản vương đã phái người tra xét, cho dù tới tận Đài Loan xa xôi, cũng không có gã phục mà nữ nhân ấy mặc ngày đó; phía biển bên kia, cũng không có phê chuẩn cho một thiếu nữ như vậy ra vào Trung Nguyên.”
Tế Thận chấn kinh nhìn Duy Kinh. “Đối phương thật sự đã điều tra xong rồi sao?” Xem ra lai lịch của vị cô gái này đúng là không thể phàm thường.
“Ngay cả mấy lão thầy làm dệt vải, tôi cũng mời tới kiểm tra hắn phục của cô ấy rồi, lũ người kia đều nói không cách nào dệt giống như vậy.” Đây đã đủ để chứng minh, thật sự cô ấy đến từ tương lai, một địa phương hắn không hiểu rõ!
Cái này quả thật kinh người, và mấy ngày gần đây cô ấy lạnh nhạt với hắn ta đây, cũng đủ khiến cho buồn bực trong lòng hắn ta đây càng lan rộng ra, giống như cô ấy sẽ tùy thời biến mất trước mắt hắn ta đây vậy.
“Vậy cậu tính làm như thế nào? Buông tha cô gái ấy?”
“Tuyệt đối không! Bản vương chỉ muốn cô bản vương!” Môi mỏng của gã phun ra lời chắc chắn.
Chưa từng có một nữ nhân nào có thể khiến cho tên đó cảm thấy yêu thương trìu mến! Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, tên đó liền bị ý vị nhu nhược của cô ấy hấp dẫn, tiếp theo, càng bị thẳng thắn của cô ấy mê hoặc!
“Nếu như vậy, đối phương còn do dự cái gì? Miễn là đối phương ở lúc cô gái ấy cần, cho cô ấy vui vẻ, cho cô ấy thỏa mãn, vậy với bất kỳ phương thức gì cũng đều có thể làm cho cô gái ấy vui vẻ. Cô gái ấy muốn cái gì, đối phương liền cho cô ấy đi!” Tế Thuận tận tình khuyên bảo nói đạo lý, nhưng trong lòng cũng đành chịu vì mình cũng không làm được.
“Cho dù là vị trí thiếu phúc tấn của Đông vương phủ?” Sau khi ném xuống những lời này, chính tên đó cũng sợ hết hồn! Tên đó thế nhưng muốn cho Linh nhi làm thiếu phúc tấn? Ý niệm này thật sự đáng sợ không phải bình thường!
Tế Thận cũng xem thường, làm như đã đoán được ý tưởng này ở trong lòng Duy Kinh rồi. “Có gì không thể chứ? Hoàng thượng không phải là rất ngưỡng mộ thiếu nữ ấy sao? Hoặc giả muốn thiếu nữ ấy làm phúc tấn của ngươi bản tọa, cũng không phải là chuyện khó như lên trời.” Khi trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường!
Duy Kinh mân miệng không nói, chính là bắt đầu dùng bữa, trong lòng lại nhớ đến HẮN Linh.
Nếu Linh nhi cô lão phu ngay cả danh phận thiếu phúc tấn của Đông vương phủ cũng không muốn? TÊN ĐÓ còn có lý do gì để cho cô lão phu cam nguyện cả đời ở lại bên cạnh tên đó đây?
GÃ thật sự biết cô bản tọa cũng không phải là nữ nhân nông cạn tham phú quý, đây cũng là một nguyên nhân hấp dẫn gã, nhưng bây giờ gã sợ, thứ cô bản tọa muốn có thể chính gã cũng không cho được!
Hắn ta đây nên nắm bắt cô ta đây thế nào?