Ảm Dạ Ly Du
Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-07-26 22:30:19 | Lượt xem: 2

Âm thanh trầm thấp êm tai vang lên trong tẩm cung, bàn tay đang ấn bóp cho Dạ Quân Hi của “Bạch Khải Nhiên” tức thì dừng lại, tẩm cung chìm vào yên lặng, so với vừa rồi bầu không khí còn có thêm chút căng thẳng. Ngay lúc này con mèo con không biết chơi ở nơi nào đột nhiên chạy về, nhẹ nhàng nhảy lên trên đầu gối của “Bạch Khải Nhiên”, đem bụi đất trên móng vuốt cọ hết vào quan bào của gã. Trừng mắt nhìn con mèo hồi lâu, “Bạch Khải Nhiên” mới khẽ khẽ thở dài, mở miệng nói lên âm thanh êm dịu, vô cùng cực dễ nghe và không hề già nua như trước đó: “Nguyên lai là tiểu gia hỏa này làm bại lộ thân phận của bản vương… Trở về bản vương phải bỏ đói cậu mấy bữa mới được.”

Mèo con gầm nhẹ một tiếng, tựa như biết chắc chủ nhân sẽ không đối xử như vậy với nó, nó cuộn tròn nằm trong lòng hắn thỏa mãn nhắm mắt lại. Tiếng cười trầm thấp vang lên, nam nhân trên nhuyễn tháp xoay người ngồi dậy, nhíu mày nhìn Thiển Ly Du vẫn mang lớp mặt nạ của Bạch Khải Nhiên: “Nhiều kẽ hở như vậy, cho dù không có tiểu gia khỏa này, cậu cho rằng cậu có thể giấu diếm trẫm bao lâu?”

Dạ Quân Hi nói xong liền vươn tay kéo người nọ lại gần một chút, khẽ vuốt lên đôi mắt tuyệt sắc kia, “Đối phương che được dung mạo nhưng không che được đôi mắt này, cho dù giấu hết những ánh sáng trong đó cũng vô dụng mà thôi.”

Tiếng nói trầm thấp mang theo thâm ý, trong đôi mắt phượng xẹt qua một chút hồi ức. Nhớ khi mới gặp nhau, ánh mắt này đã lưu lại ấn ký trong lòng tên đó và rồi ấn ký đó càng càng ngày đậm, cho tới bây giờ đã khắc sâu vào lòng không thể nào quên.

Mới vừa rồi tại trên điện, khi gặp được “Bạch Khải Nhiên” quả thực hắn đã thất vọng cực độ, nhưng sau đó người này nói được hai câu hắn liền nhận thấy kỳ quái, cộng thêm sự quấy rối của mèo con, càng khiến hắn vững tin rồi mừng thầm. Thân tử bị hậu cung phi tần đầu độc mà chết, hắn thân là phụ, là quân nhưng lại chỉ nghĩ tới ái nhân của mình có tiến cung hay không. Kẻ giết thân tử của hắn, hắn tất nhiên sẽ điều tra đến cùng, nhưng đối với hắn, người trước mắt này còn trọng yếu hơn rất nhiều. Danh tiếng lãnh huyết bạc tình hoàn toàn xứng với Dạ Quân Hi, hắn căn bản là không quan tâm mà thôi.

Thiển Ly Du nhìn ánh mắt nóng rực của nam nhân trên tháp thượng, tên đó có chút mất tự nhiên buông xuống mí mắt, nhẹ vỗ về bộ lông mềm mại của mèo con, tên đó thấp tiếng nói: “Ta đây cũng không hy vọng có thể giấu diếm được đế quân bệ hạ. Trái lại vẫn phải cảm tạ ngài đã không vạch trần thân phận của ta đây ở trên đại điện.”

Từ ngày ấy tới nay, trong lòng gã luôn tồn tại một chút bất an và sợ hãi đối với Dạ Quân Hi. Nếu không phải vì giúp Thiển Như Nguyệt thì hôm nay gã sẽ không tự mình tiến cung. Hoa mặc lăng vẫn chưa nở, bất quá vài ngày trước gã dùng chim sơn ca truyền thư cho Chung Ly, muốn xin một chút hoa khô, mặc dù không hiệu quả không bằng hoa tươi, nhưng hôm nay cũng có tác dụng không nhỏ.

Dạ Quân Hi nhìn Thiển Ly Du cúi đầu xuống, trong lòng hắn có chút không vui, rồi lại thêm một tia đắng chát. Nếu ngày ấy không làm tổn thương người này, tên đó có lẽ đã không hề e dè, đối chọi gay gắt với hắn như trước kia, thế còn tốt hơn sự co quắp và bất an như bây giờ rất nhiều. Nhưng Dạ Quân Hi biết, việc này tuyệt đối không thể cưỡng cầu. Nếu Ngụy Thanh Hoằng nói không sai, như vậy trong lòng Du Nhi của hắn còn cất chứa một bí mật mà ngay cả tên đó cũng không nguyện ý nhắc tới, hắn nhất định sẽ đợi được tới ngày người này nguyện ý chính miệng nói cho hắn. Nghĩ như vậy, Dạ Quân Hi không khỏi khẽ khẽ thở dài trong lòng. Không muốn thấy thần sắc e ngại của Thiển Ly Du, hắn thản nhiên thay đổi đề tài, “Mà thôi. Trẫm nghe nói, trước kia tại Diệu quốc Thiển Như Nguyệt không hề thân cận với đối phương, sợ rằng ngay cả mặt mũi cũng không gặp được vài lần, chẳng qua là một vị hoàng tỷ chưa bao giờ quan tâm đến đối phương, vì sao còn muốn bảo hộ nàng bản vương như vậy?”

Thiển Ly Du tất nhiên sẽ nhận thấy Dạ Quân Hi đã thay đổi đề tài, nhưng gã cũng không muốn tiếp tục chìm đắm trong bầu không khí ái muội, tối tăm vừa rồi. Huống chi chuyện của Thiển Như Nguyệt chính là nguyên nhân khiến gã mạo hiểm tiến cung. Vì vậy gã liền trả lời câu hỏi của đối phương: “Nữ nhân làm thân mẫu sẽ trở nên khác với trước kia. Như Nguyệt khiến lão phu nhớ lại mẫu phi của lão phu, nếu hài tử trong bụng bình an, sau này cô lão phu sẽ là thân mẫu tốt. Cho dù trước đây không thân cận, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm. Nếu cô lão phu đã vội vã sai người cầu cứu lão phu, lão phu há có thể trơ mắt nhìn cô lão phu chết ở trong cung.”

“Thì ra là vậy.”

Dạ Quân Hi nheo mắt, nhớ lại những gì Thiển Như Nguyệt đã làm sau khi mang thai, quả thật không giống nữ oa nhi kiêu ngạo ngang ngược trước kia. Bất quá…. Khiến tên đó nhớ tới mẹ sao? Dạ Quân Hi không khỏi cong lên khóe môi lộ ra một nụ cười nhạt. Hắn ta đây chưa từng nhận thức được cái gì là tình thương của mẹ, nữ nhân sinh ra hắn ta đây có gia thế hiển hách, tướng mạo diễm lệ, lòng đố kị mạnh mẽ, trong đầu tràn ngập khát vọng đối với quyền lực, riêng thứ “tình thương của mẹ” kia thì cô ta đây lại không hề có. Bất quá, Dạ Quân Hi cũng không quan tâm tới thứ này. Hắn ta đây chỉ lưu ý tới ý nguyện của Thiển Ly Du. Nếu Du Nhi của hắn ta đây muốn bảo hộ Thiển Như Nguyệt, vậy hắn ta đây sẽ không thờ ơ với hậu cung như trước, sẽ không trơ mắt nhìn Thiển Như Nguyệt vong mạng trong hậu cung. Còn những chuyện khác đều không quan trọng. Hơn nữa, nếu Thiển Như Nguyệt có thể bình yên sinh sản, sau này sẽ mang lại không ít tác dụng.

Mắt thấy Dạ Quân Hi khẽ gật gật đầu, Thiển Ly Du mở miệng hỏi: “Đế quân bệ hạ có manh mối gì liên quan tới việc này chưa?”

“Thiển Như Nguyệt có Tô Thụy ở bên, xung quanh lại không ai có thể thay nữ nhân ấy đi làm việc này, nữ nhân ấy tất nhiên sẽ không phải hung thủ ám sát Thạc Nhi. Dựa theo những việc liên tiếp xảy ra gần đây, trẫm quả thực có nghi ngờ một người.”

“Nga? Người nào?”

Thiển Ly Du mở miệng hỏi, trong lòng cũng có đối tượng khả nghi, nhưng không biết có giống với suy nghĩ của Dạ Quân Hi hay không. Dạ Quân Hi vẫn đang quan sát tỉ mỉ thần sắc của người trước mặt, nghe vậy tên đó liền cong khóe môi mỉm cười nói: “Nếu trong lòng cậu đã có suy đoán, sao không cùng nói ra?”

Hai người im ắng trong chốc lát sau đó đồng thanh nói: “Liên phi.”

Còn chưa dứt lời, trong đôi mắt tuyệt sắc liền hiện lên thần thái “quả thực là như vậy”, Dạ Quân Hi nhìn về phía Thiển Ly Du, ánh mắt chứa đầy tán thưởng.

“Nếu việc này thực sự do Liên phi gây nên, nàng bản tọa này một chiêu nhất tiễn hạ song điêu thực sự quá cao minh, rất khó tìm ra kẽ hở. Quả thực không hổ là nữ nhân có thể ngồi trên vị trí quý phi.”

Thiển Ly Du thoáng có chút khổ não, nhíu mày. Thực tế, khi chuyện ở đây truyền đến tai, hắn đã bắt đầu hoài nghi việc này chính là do Liên phi gây nên. Dù sao từ khi biết Thiển Như Nguyệt có thai, Liên phi vẫn luôn mưu tính hãm hại Thiển Như Nguyệt. Lần này lợi dụng mâu thuẫn giữa Thiển Như Nguyệt và Lâm chiêu nghi, không chỉ trừ bỏ được Lục hoàng tử mới vừa hai tuổi sắp được nhập tịch, giá họa cho Thiển Như Nguyệt, nhất thạch nhị ô (một viên đá trúng hai con quạ) đồng thời còn khiến người khác không hề hoài nghi. Tất nhiên việc này cũng có thể là do những cung phi khác chủ mưu, nhưng các cung phi kia không có hậu thuẫn và quyền lực trong hậu cung lớn như Liên phi. Nghĩ như vậy, Thiển Ly Du không khỏi nhìn về phía Dạ Quân Hi, chế giễu: “Nếu đã biết sau này nhất định phải diệt trừ Chương thị, vì sao trước kia còn phong nữ nhân ấy làm phi?”

“So với những nữ nhân chỉ biết gây sóng gió, thủ đoạn dọn dẹp hậu cung của Liên phi có thể thay trẫm giải quyết không ít phiền phức.” Hơn nữa trong hậu cung chỉ có Liên phi có thể coi là “thú vị”. Bất quá nửa câu sau Dạ Quân Hi không nói khỏi miệng, sợ chàng trai nhạy cảm nhỏ nhoi này sẽ hiểu lầm điều gì, dù sao nguyên nhân khiến gã nảy sinh hứng thú đối với gã cũng bởi vì gã bất phàm và “thú vị”.

Thiển Ly Du chưa hề phát hiện thần sắc có chút quái dị của Dạ Quân Hi, gã vẫn tập trung tinh thần vào những suy luận của vụ án. Điểm mấu chốt để phá vụ án này nằm ở bà vú và gia đình cô ấy. Bây giờ mọi người chết sạch, nhưng sát thủ và lá thư kia cũng có thể coi như chứng cứ để điều tra mọi chuyện.

Trong tẩm cung, hai người trò chuyện khá lâu, bên ngoài Lâm Hứa thấy mặt trời đã ngả về Tây, thời gian sắp tới, liền nhẹ tiếng nói: “Bệ hạ, nên dùng bữa.”

Không bao lâu, bên trong truyền ra giọng nói của Dạ Quân Hi: “Truyền thiện.”

Nhìn sắc trời bên ngoài, Thiển Ly Du có chút mệt mỏi, xoa xoa ấn đường, đứng dậy nói: “Sắc trời không còn sớm, bản tọa cũng nên hồi phủ.”

Nhưng còn chưa dứt lời, tay đã bị nắm lấy, kéo cả người hắn ngồi xuống tháp thượng.

“Dùng bữa xong quay về cũng không muộn.”

Dạ Quân Hi tựa như đang đề nghị, nhưng tiếng nói lại mang theo chút cường thế không thể phản bác. Thật vất vả chờ đến khi người này hồi cung, sao có thể để hắn rời đi dễ dàng như vậy? Đừng nói là dùng bữa, cho dù là ngủ, tên đó cũng muốn đem người này vây chặt ở nơi đây. Dạ Quân Hi nghĩ vậy, ngón tay thon dài hữu lực cầm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn kia. Thiển Ly Du thoáng ngạc nhiên, theo trực giác muốn quăng đi khối nhiệt độ nóng rực ở bàn tay, nhưng đại môn của tẩm cung đột nhiên bị đẩy ra đã ngăn lại hành động “đại nghịch bất đạo” của hắn.

Người tiến vào tất nhiên là Lâm Hứa, mắt thấy đế quân bệ hạ cùng “Bạch ngự hắn” đang cầm tay nhau cực kỳ quỷ dị, thoáng suy thư trong lòng Lâm Hứa liền biết rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

“Vi thần tham kiến bệ hạ,… Công tử.”

Khi Lâm Hứa nói đến hai chữ “công tử” quả thật đã do dự một lúc, thuật dịch dung của Thiển Ly Du hết sức tinh xảo, khuôn mặt giống Bạch ngự tên đó như đúc, chỉ sợ ngay cả nếp nhăn trên trán cũng giống nhau. Song, tuy rằng người nọ là người mà đế quân bệ hạ tâm tâm niệm niệm, nhưng hôm nay tên đó lại mang khuôn mặt như vậy mà nắm tay đế quân, hình ảnh này nhìn thế nào cũng cảm thấy quỷ dị…

“Khuôn mặt này, cởi ra đi, dù sao trong Thương Kình cung sẽ không có ai nhìn thấy.”

Dạ Quân Hi hơi cong lên khóe môi, cười nói. Tên đó đã sớm muốn thấy khuôn mặt tuyệt sắc của người này, nhưng nghe Ngụy Thanh Hoằng nói, hình như người này không thích dung mạo của chính mình, cho nên tên đó chưa hề mở miệng yêu cầu. Bất quá phản ứng của tâm phúc quả thật đã tạo cơ hội cho tên đó. Thiển Ly Du nghe vậy hơi hơi cau mày, vừa định mở miệng cự tuyệt, lại nghe thấy nội thị chạy vào nhẹ tiếng nói: “Khởi bẩm bệ hạ, Thiển thục viện cầu kiến!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8