Ảm Dạ Ly Du
Chương 75
“Không gặp.”
Dạ Quân Hi không hề quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói một câu, khiến tên nội thị tới bẩm báo sợ tới mức hai chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất. Thiển Ly Du thấy thế thoáng trầm ngâm, giương mắt liếc nhìn nam nhân đang mất hết kiên nhẫn kia, sau đó nói với tên nội thị: “Đối phương hãy chuyển lời cho nàng bản tọa, nói nàng bản tọa hãy về tẩm cung hảo hảo nghỉ ngơi, không thể tùy ý ra ngoài. Lúc nào cũng phải để Tô Thụy đi theo bên mình, đã nghe rõ ràng chưa?”
Nội thị kia nghe vậy, run rẩy ngẩng đầu liếc mắt nhìn Thiển Ly Du, sao đó nơm nớp lo sợ đem ánh mắt rời về phía Dạ Quân Hi, không dám dựa theo lời “Bạch ngự hắn” mà đi truyền lệnh. Không ngờ, đế quân bệ hạ hung hăng trừng mắt nói: “Còn quỳ ở đó làm gì?”
Tên nội thị run bắn người lên, lúc này mới dám đứng dậy lui ra. Dạ Quân Hi lạnh lùng hừ: “Nữ nhân ngu xuẩn.” Bây giờ tới đây cầu kiến tên đó, chẳng phải sẽ làm người khác cho rằng cô bản vương đang chột dạ, định dùng mỹ sắc đến mê hoặc đế quân, sau đó càng thêm hoài nghi cô bản vương sao? Dạ Quân Hi nói xong, liền kéo người trước mặt đến bên chiếc bàn đã được bày thiện: “Mặc kệ cô bản vương, cùng trẫm dùng bữa mới là thỏa đáng. Bất quá lớp dịch dung này, lột bỏ đi, trẫm cũng không muốn cùng “Bạch ái khanh” dùng bữa.” Hai người đứng trước bàn, Dạ Quân Hi nói xong liền vươn tay lần tìm chiếc trâm cài tóc màu xám của Thiển Ly Du. Khi đầu ngón tay chạm tới một nơi gồ ghề quá đỗi bí ẩn, tên đó dùng lực kéo xuống ngay khi Thiển Ly Du còn chưa phản ứng kịp, tách ra lớp ngụy trang trên đầu gã. Mái tóc dài đen như mực nhanh chóng trút xuống như thác nước, dài tới tận thắt lưng, kết hợp với gương mặt đầy nếp nhăn của gã, có vẻ vạn phần quỷ dị. Nhìn mái tóc bạc trong tay Dạ Quân Hi, Thiển Ly Du thoáng ngẩn người, trên mặt hiện ra một chút bất đắc dĩ.
Lâm Hứa vốn rất giỏi phóng đoán tâm tư chủ thượng, lúc này liền đứng ở bên hát đệm: “Hình dạng này của công tử quả thực có chút quái dị, trong tẩm cung của bệ hạ không ai dám nhiều lời, công tử không cần lo lắng.” Nói xong không hề chờ Thiển Ly Du phản bác, Lâm Hứa lạp tức triệu một cung nga tới nói: “Chuẩn bị đồ dùng rửa mặt.”
Mắt thấy cung nga kia nhanh nhẹn hành lễ lui ra, Thiển Ly Du nhíu mày, quay đầu lại hơi hơi lườm Dạ Quân Hi, trong mắt lộ ra một tia buồn bực… Đừng tưởng gã không biết, có hành động nào của Lâm Hứa mà không phải là toan tính âm thầm của nam nhân này? Quả không hổ là tâm phúc của hắn!
Dạ Quân Hi nhanh chóng bày ra vẻ mặt vô tội, nhưng khóe miệng cũng kìm không được hơi hơi cong lên, hiển nhiên trong lòng sung sướng cực kỳ. Nước và khăn mặt được mang lên rất nhanh, Thiển Ly Du khẽ khẽ thở dài, cuối cùng tên đó lấy ra một chiếc bình dương chi bạch ngọc, đổ chất lỏng trong suốt có mùi thơm lạ lùng ra bố khăn, chần chờ một lúc mới nhẹ nhàng lau lên mặt, làn da trơn bóng trắng nõn nhanh chóng lộ ra khỏi lớp dịch dung.
Dạ Quân Hi nhìn dung nhan của Thiển Ly Du lộ ra từng tấc từng tấc một, trong đôi mắt phượng thâm thúy xẹt qua một tia kinh diễm… Bất luận là nhìn bao nhiêu lần, dung nhan tuyệt sắc này vẫn khiến tên đó cảm thấy đẹp đến không gì sánh được. Nhưng sau khi kinh diễm, tên đó lại bắt đầu suy ngẫm, tên đó không thể lý giải được sự chán ghét của người này đối với dung mạo của chính mình. Trong tiềm thức quả thật có một suy đoán hợp lý, nhưng suy đoán này quá mức độc ác và đau đớn khiến tên đó không muốn nghĩ tới nó.
Lâm Hứa đứng một bên, cũng đang kinh hãi. Tuy nói đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng đột nhiên nhìn Thiển Ly Du tẩy đi lớp dịch dung già nua lộ ra dung nhan khuynh thành như vậy, vẫn khiến Lâm Hứa khó mà bình tĩnh. Nhưng đế quân bệ hạ đột nhiên lạnh lùng trừng mắt lườm gã, khiến cả người gã run lên, vội vàng cúi đầu không dám tiếp tục nhìn thiếu niên lang tuyệt mỹ kia.
Thiển Ly Du lau hết lớp dịch dung trên mặt, sau đó lấy nước sạch rửa lại một lần, rồi mới buông khăn để cung nga bưng nước ra ngoài. Không phải hắn không cảm nhận được ánh mắt của hai người bên cạnh, nhưng dung nhan quen thuộc và vệt chu sa lệ vô cùng cực mị hoặc kia khiến hắn cau mày, thần sắc phiền muộn pha chút hổ thẹn đặt trên khuôn mặt của hắn lại biến thành thoang thoảng u sầu, thôi thúc người khác muốn đi an ủi. Quả nhiên, một khắc sau Thiển Ly Du bị kéo vào ***g ngực tràn đầy khí tức Thanh Mộc đàn hương, những ngón tay thon dài hữu lực nhẹ nhàng xoa lên ấn đường của hắn, cho tới khi nếp nhăn hoàn toàn bị vuốt phẳng, giọng nói trầm thấp dễ nghe liền vang lên bên tai: “Du Nhi, buồn bã vì dung mạo của mình chỉ là nỗi lo của kẻ yếu, thông tuệ như đối phương, cần gì phải chú ý tới dung nhan của mình như vậy?”
Hai mắt không chớp nhìn chăm chú vào Thiển Ly Du, Dạ Quân Hi chưa hề bỏ qua vẻ chán ghét của thiếu niên trẻ khi đối diện với dung mạo của mình, trong lòng hắn bản vương trỗi dậy một nỗi đau ê ẩm. Hắn bản vương không biết rốt cuộc người này đã trải qua điều gì, cũng không quan tâm tới những việc đó mà chỉ thương tiếc bộ dáng bị quá khứ dằn vặt của tên đó. Trực giác nói cho hắn bản vương, hắn bản vương không nên tiếp tục im ắng, bằng không, sợ rằng không thể tiến vào trái tim người này.
“Khi trẫm sinh tình với ngươi bản vương, ngươi bản vương vẫn mang hình dáng trước kia, cho dù ngươi bản vương thay đổi gương mặt, trẫm cũng sẽ không bởi vậy mà sửa lại tâm tư. Du Nhi, trẫm thích dáng dấp khi ngươi bản vương không hề e dè, đối chọi với trẫm, hôm nay gò ép như vậy, có phải là lo sợ không đâu hay không?” Dạ Quân Hi vừa nói vừa vươn tay nhẹ nhàng m*n tr*n gương mặt của người trong lòng. Đầu ngón tay vuốt qua vệt chu sa lệ, thoáng lưu luyến sau đó liền chuyển tới hai tròng mắt tuyệt sắc, cúi đầu, ấn một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên đôi mắt kia.
Từ khi Dạ Quân Hi nói ra câu đầu tiên, Thiển Ly Du liền ngơ ngác, không ngờ nam nhân vẫn luôn bí hiểm này lại thẳng thắn biểu đạt tình cảm của tên đó đối với gã như vậy. Thiển Ly Du không khỏi nhớ lại những lời tương tự mà Ngụy Thanh Hằng từng nói với gã, nói gã đừng vì khuôn mặt mà gò bó chính mình, nói gã hãy tự do tùy tâm, không nên bị bất cứ thứ gì trói buộc. GÃ quả thực đã vì những lời nói của Ngụy Thanh Hoằng mà cố gắng mở rộng trái tim, đi cảm thụ một con người hoàn toàn mới, một cuộc sống hoàn toàn mới. Nhưng chính nụ hôn của nam nhân trước mắt lại khiến gã chần chờ. Ngay khi còn ở trong cung, Thiển Ly Du liền phát hiện ra, nam nhân thân là đế quân Lam Vũ này, ảnh hưởng rất lớn tới gã, lớn tới mức khiến gã cảm thấy hoảng sợ, lớn tới mức khiến gã thậm chí thường nghĩ, nếu tình cảm của nam nhân đối với gã chỉ là vì lớp vỏ tuyệt thế thì gã nên làm gì… Nhưng bây giờ, nam nhân chính miệng nói cho gã, tên đó nảy sinh tình cảm đối với gã ngay từ khi gã còn mang hình dáng trước kia… Thông tuệ như Thiển Ly Du, nhưng lúc này lại không biết nên trả lời Dạ Quân Hi như thế nào. Không hiểu sao trong lòng dần dần ấm áp, quên sạch tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ ngơ ngác nhìn dung nhan anh tuấn trước mắt.
Dạ Quân Hi nhìn thần sắc hoang mang của người nọ, nỗi đau trong lòng càng lúc càng tăng. Nhưng hiển nhiên người này đã nghe hiểu được những gì hắn bản tọa nói, điều này khiến hắn bản tọa cảm thấy có chút an ủi, xiết chặt hai tay, đem người nọ ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng hôn lên thái dương gã: “Du Nhi, trẫm sẽ không cưỡng cầu cậu, mà chỉ muốn nói với cậu, cậu có thể tin tưởng trẫm.”
Có thể sao… Hai tròng mắt như hắc diệu thạch tràn đầy hoang mang, tựa như không hiểu những gì nam nhân nói, nhưng thân thể đã phản ứng trước cả lý trí, buông hết sức lực toàn thân, dựa vào lòng ngực quen thuộc, tản ra khí tức khiến gã an tâm. Từ khi Dạ Quân Hi nói ra câu đầu tiên, Lâm Hứa đã phất tay, dẫn tất cả cung nhân lui ra ngoài. Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ, chiếu vào bóng dáng hai người đang ôm nhau trong điện. Thỉnh thoảng còn có thể thấy thân ảnh cao lớn kia cúi đầu hôn nhẹ lên trán người trong lòng, mang theo sự thương tiếc và tình yêu vô tận.
Khi cung nhân tiến vào thu thập, khóe mắt liếc thấy người cùng đế quân bệ hạ dùng cơm cư nhiên không phải Bạch ngự tên đó, mà là một chàng trai kinh thế tuyệt diễm, thì đều ngẩn ra. Ngay sau đó một luồng áp lực cực lớn bỗng truyền đến, cung nhân đều rùng mình, vội vàng cúi đầu, tức thì thu thập bát đĩa, không dám ngẩng đầu liếc mắt thêm.
“Sắc trời không còn sớm nữa, ta đây nên xuất cung hồi phủ.”
Thiển Ly Du nhìn sắc trời bên ngoài, cau mày nói. Chỉ dùng vãn thiện thôi, mà đã muộn như thế… Dạ Quân Hi nghe vậy liền đem người nọ kéo lên khỏi ghế, ôm lấy đi tới tháp thượng ngồi xuống, cười nói: “Nếu sắc trời không còn sớm, vậy ở lại trong cung qua đêm được không?”
“Đế quân bệ hạ không sợ bị ta đây đánh cắp bảo bối nữa sao.”
Thiển Ly Du nghe vậy liếc mắt nhìn người ngồi cạnh. Dạ Quân Hi tức thì cười khẽ, vươn tay xoa xoa đầu thiếu niên lang: “Chỉ cần ngươi ta đây chịu lưu lại, bảo bối trong cung liền mặc cho ngươi ta đây lấy, thế nào?”
Thái độ của người này đã khôi phục như trước đây, thậm chí còn thân thiết hơn với hắn bản vương, tuy rằng thỉnh thoảng vẫn có chút mất tự nhiên, nhưng được như thế hắn bản vương sao có thể không vui? Dạ Quân Hi thầm nghĩ, những lời nói vừa rồi quả nhiên hữu dụng. Sớm biết như vậy, hắn bản vương sẽ không e sợ do dự như người này mà tức thì nói rõ mọi chuyện.
Nhìn nụ cười tà mị của Dạ Quân Hi, trái tim Thiển ly Du nhanh chóng run lên, thầm mắng một câu, không muốn tiếp tục để ý tới hắn bản tọa. Trời biết những lời nói vừa rồi gây nên bao nhiêu rung động trong lòng tên đó, sợ rằng còn phải đợi rất lâu tên đó mới có thể thích ứng, sao nam nhân này có thể nói ra lời nói vô lại như vậy? Bất quá nói tới bảo bối.
“Mèo con đi đâu rồi?”
“Mèo?”
Dạ Quân Hi nhìn xung quanh tẩm cung, lúc này mới phát hiện nhóc con màu xanh nhạt nọ sau khi chạy về làm nũng trong lòng Thiển Ly Du một hồi bây giờ lại không biết biến đi đâu, “Tiểu gia hỏa kia rất có linh tính, lại biết đường đi, cứ mặc kệ nó.” Nói xong tiếp tục ôm chặt người nọ vào lòng, “Thực sự không lưu lại sao?”
Thiển Ly Du tức giận trừng mắt nhìn nam nhân, thoáng giãy dụa đứng dậy nói: “Nếu vậy, liền để nó ở lại trong cung đi. Bản vương về phủ trước.”
Nói xong ngay lập tức đi ra ngoài tẩm cung. Nhưng đúng lúc này, một cung nga vội vàng chạy tới, thở hổn hển quỳ xuống trước mặt hai người, nghẹn ngào nói: “Bệ… Bệ hạ, dị… Dị thú kia quấn quýt lấy Thiển thục viện nương nương trong Cầm TÊN ĐÓ cung không chịu rời đi, tiểu nhân không dám làm tổn thương nó, nhưng nương nương đã bị kinh sợ. Thỉnh bệ hạ… Thỉnh bệ hạ tới thăm nương nương!”
Cầm HẮN cung? Dạ Quân Hi cùng Thiển Ly Du nghe vậy ngay lập tức nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nghi hoặc… Tiểu gia hỏa kia vì sao lại vô duyên vô cớ chạy tới tẩm cung của Thiển Như Nguyệt quấy rầy nữ nhân ấy bản vương? Với thân thể hiện nay của Thiển Như nguyệt, sợ rằng không chịu nổi nỗi khiếp sợ này.