Ám Dạ Ma Vương
Chương 16
“Thanh Vũ……” Hoán Nguyệt nằm ở trên giường, đưa lưng về phía Thanh Vũ nhàn nhạt hỏi, “Tại sao không nói cho ta đây……”
“Hoán Nguyệt công tử…… Vương hắn……”
“Tên đó tại sao lại không nhớ ra được bản vương?” Hoán Nguyệt đột nhiên đứng dậy, một phen cầm tay Thanh Vũ, lớn tiếng hỏi, “Nói cho bản vương biết!!”
“Vương chính gã lựa chọn phong ấn tất cả về trí nhớ của cậu, nói là không hề tổn thương cậu nữa, gã lựa chọn buông tha cho, để cậu tự do……”
“Không thương tổn lão phu? Tự do?…… Ha ha……” Hoán Nguyệt đột nhiên ngửa mặt lên trời cười to, nước mắt dọc theo hai gò má tuôn rơi xuống, “Như vậy hôm nay phát sinh tất cả đều là cảnh trong mơ sao?…… Lão phu đến tột cùng là vì cái gì khổ đợi mấy năm này đây?…..”
Thanh Vũ không nói gì nhìn Hoán Nguyệt vẻ mặt mờ mịt, nhìn tên đó vừa khóc vừa cười, không biết nên làm sao đi an ủi…..
“Thanh Vũ…… Cám ơn đối phương thủ hộ ta đây lâu như vậy……” Hoán Nguyệt lau khô nước mắt, giương nụ cười lóa mắt nhìn Thanh Vũ…… Trong mắt lạnh nhạt giống như hoàn toàn tỉnh ngộ…..”Sáng mai, mang ta đây đi ra ngoài đi……”
“Công tử! Đối phương phải ra khỏi cốc sao?”
“Ừ….., ta đây nghĩ dùng hai mắt của mình, đi cảm thụ một chút cuộc sống đích thực….. Ta đây muốn xác nhận, ta đây từng thật đã tới cái đại lục này…… Từng tại nơi này dừng lại quá……”
“Hoán Nguyệt công tử…… Đối phương không nên nói như vậy……”
“Thanh Vũ, không nên lo lắng…… Lão phu sẽ không tự sát…… Lão phu không hận thiên ý trêu người, ít nhất để cho lão phu từng được yêu, cũng nghiêm túc giao ra quá tình cảm…… Lão phu đã thỏa mãn….”
Hoán Nguyệt cười nhìn ngoài cửa sổ, trong con ngươi lão phu trong trẻo tối tăm không hề có bi thương cùng tuyệt vọng, nhưng vẻ mặt đạm mạc này, lại làm cho người lão phu có cảm giác hết sức hư ảo……
“Nếu…… Ta đây đã hoàn toàn biến mất ở trong trí nhớ của Dạ, liền làm cho tên đó cho là ta đây chưa bao giờ từng xuất hiện ở trong tánh mạng của tên đó đi, liền giống người xa lạ như vậy, tên đó như cũ là Ma giới Vương lãnh khốc vô tình, mà ta đây, bất quá là nhân loại phàm thường….. Tại trong tánh mạng vĩnh hằng của tên đó từ từ tiêu phí thời gian….. Mà ta đây, tại thế trong Luân Hồi lựa chọn quên lãng……”
“Công tử……”, Thanh Vũ không nhịn được rơi xuống nước mắt, bị Hoán Nguyệt vươn tay nhẹ nhàng lau đi……”Đừng khóc…… Thanh Vũ, ở trong trí nhớ của bản vương, ngươi bản vương luôn là kiên cường như vậy…. Cho nên, bản vương nhờ cậy ngươi bản vương, nếu như bản vương chết…… Đưa vòng bảy màu gỡ xuống, trả lại cho tên đó…… Sau đó cho bản vương một cái bè trúc nho nhỏ, để cho bản vương xuôi dòng xuống……”
Thanh Vũ lẳng lặng nhìn Hoán Nguyệt cùng gương mặt ôn nhuận nhu hòa….. Nếu như không phải là thiên ý trêu người…… Vì sao đối phương lại yêu Vương? Bị nhiều khổ đau như vậy, đối phương cũng không hận sao….. Lão phu không rõ…… Loài người, làm sao có thể kiên cường như vậy……
“Thanh Vũ…… Nghỉ ngơi đi đi, sáng mai, mang bản vương xuất cốc……”
“Dạ…..”
Tia nắng ban mai hiện lên, phía chân trời một mảnh tia sáng kỳ dị, Hoán Nguyệt yên lặng đứng ở vách đá, tròng mắt trong trẻo lẳng lặng nhìn chăm chú vào đáy cốc u ám, một thân quần áo đơn bạc đứng ở gió sớm thổi lất phất, trên người đầy trời ánh bình minh diễm lệ, tung bay phất phới…… khuôn mặt ôn nhuận tái nhợt ở dưới sáng mờ chiếu rọi xuống, lộ ra vòng bảy màu lưu ly thậm chí có loại lỗi giác trong suốt…..
Thật là đẹp…… Thanh Vũ ở trong lòng yên lặng tán dương…… Hoán Nguyệt đột nhiên xoay người lại nhìn Thanh Vũ, tóc dài đen nhánh bị gió từ đáy vực cuốn lên, ở trên mặt…… Hoán Nguyệt giơ tay lên phất đi tóc dài phấp phới, chậm rãi mở miệng……”Thanh Vũ, nhiệm vụ của cậu đã đạt thành…… Trở về Ma giới đi……”
“Hoán Nguyệt công tử……”
“Thanh Vũ, cám ơn đối phương làm bạn lão phu lâu như vậy…… Hiện tại, lão phu chỉ nghĩ một người lẳng lặng nghỉ ngơi, nếu có thì đi du lịch danh sơn sông lớn, vẫn sống như cũ, lão phu sẽ trống chiều chuông sớm, làm bạn bên thanh đèn cổ phật, mong được vì thiên hạ Thương Sinh kỳ phúc…… Chuộc lại tội nghiệt….. của mình…..” Lời còn chưa dứt, đã cất bước đi xa, bóng lưng kiên quyết giống như siêu thoát khám phá hồng trần, cũng không quay đầu lại…..
Thanh Vũ bình tĩnh nhìn bóng dáng của hắn lão phu, thật là nhân loại kiên cường, vì sao ở bề ngoài mong manh, lại có một viên tâm kiên cường như thế, tình nguyện lựa chọn bỏ mạng để truy tìm tự do, lựa chọn thuận theo bị hoàn lại phản bội, lựa chọn đợi chờ chứng minh tình yêu, hôm nay….. Hắn lão phu cô độc, chỉ có lựa chọn quên lãng để trì hoãn thích bi thương…… So sánh mà nói, Ma giới có lực lượng cường đại, nhưng so với loài người mà nói, có tâm mong manh hơn…. Như Dạ chủ nhân, tình nguyện buông tha cho trí nhớ để tránh khỏi mình bị thương…… Đối với Hoán Nguyệt mà nói, sao mà bất công a……
Còn có một người tuyệt đối không thể bỏ qua cho! Thanh Vũ tức giận phất tay biến mất ở trong một mảnh ánh sáng màu xanh…..
Hoán Nguyệt một người yên lặng tiêu sái ở trên đường trở về Biện Kinh, khoảng cách nơi này chỉ cần đi hồi lâu mà thôi….. Trở về, chỉ vì nhìn lại nơi hắn từng dừng lại trôi qua….. Sau đó, tìm một nơi vắng người, lẳng lặng biến mất đi…… Hoán Nguyệt nhàn nhạt cười, nhìn đường phía trước, cước bộ có chút không có thực…… Không được, dù thế nào đi nữa, cũng muốn đi tới trước cửa phủ quốc sư….. Đột nhiên dưới chân mềm nhũn…… Trước mắt nhất thời một mảnh đen nhánh……
“Phía trước vì sao dừng lại!”
“Hồi thái tử điện hạ…… Có người ngất đến ở ven đường……”
“Không có chết liền cho gã lưu chút ít thức ăn, đã chết liền chôn! Không nên chặn đường!”
“Dạ….”
“Thái tử điện hạ, dường như…… Người này là…… Hoán Nguyệt đại nhân……”
“Cái gì!!!”
“……Nguyệt….. Hoán Nguyệt…..” Bên tai truyền đến tiếng gọi ôn nhu làm cho Hoán Nguyệt khẽ cau lại lông mày, chậm rãi mở mắt ra…… Bóng người từ từ rõ ràng là….. Chu Úc!!
“Chu…… Úc……, ” Hoán Nguyệt hé đôi môi khô khốc bất khả tư nghị kêu một tiếng……
“Đừng nói, Hoán Nguyệt……” Chu Úc bi thương cầm bàn tay mảnh khảnh của bản tọa, trong âm thanh run rẩy khó có thể che dấu đau lòng, tên đó vẫy tay phân phó hạ nhân bưng tới một chén nước, đưa lên môi uống, sau đó cúi đầu đặt lên đôi môi khô nứt…..
Hoán Nguyệt đột nhiên trợn to hai mắt, vô lực khước từ thân thể to con ở phía trước, “Không……”,
Mớm xong nước, Chu Úc ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ thoáng hiện lửa giận……”Hoán Nguyệt, ta đây sẽ không thả ngươi ta đây rời đi nữa…… Ta đây chính là buông tha cho giang sơn, buông tha cho vương vị, nhưng…… Không cách nào buông tha cho ngươi ta đây!”
“Chu Úc…..” Hoán Nguyệt cúi đầu khẽ thở dài, “Không đáng a….. tâm của lão phu, đã không ở nơi này……”
“Bản tọa bất kể!” Chu Úc bá đạo đem thân thể suy yếu ôm vào trong ngực, “Người nam nhân kia, không xứng với cậu!!!, thân thể của cậu càng ngày càng kém, tên đó đâu!! Tên đó ở nơi đâu?”
“Chu Úc….. Tình yêu là không cưỡng cầu được…… Nó, rất ngắn, cũng rất hư vô, thường thường ở cậu cho là lấy được lúc mất đi……” Hoán Nguyệt mệt mỏi tựa vào trên vai Chu Úc, hai mắt mê mang không có tiêu cự nhìn phía trước, nụ cười nhàn nhạt đọng ở trên mặt, làm cho người bản tọa có cảm giác rất không chân thật……
Chu Úc kinh sợ ôm chặt thân thể trong ngực, gầm nhẹ “Hoán Nguyệt, từ nay về sau, chỉ cho cậu nghĩ tới bản vương, bản vương cho cậu hạnh phúc, cho cậu vui vẻ, chỉ cần là cậu muốn được, kể cả thiên hạ này, toàn bộ bản vương đều cho cậu!……”
“Lão phu…… Cái gì cũng không muốn muốn……” Hoán Nguyệt cúi đầu thở hổn hển, trong tiếng nói có chút khàn khàn hiện ra mỏi mệt……”Chu Úc, trước kia lão phu liền nói qua cho cậu, kiếp nầy, lão phu là muốn thua thiệt cậu…… Buông tha đi……”
“Bản vương sẽ không buông tha cho!!” Chu Úc rống to, nhưng dị thường mềm nhẹ đem Hoán Nguyệt an trí ở trên giường, ánh mắt bi thương bình tĩnh nhìn hắn bản vương, “Bản vương sẽ chờ cậu, chờ cậu quên nam nhân bị thương cậu…..”, bản vương…… Không nỡ buông tha cho a…… Hoán Nguyệt, vì sao ánh mắt của cậu luôn không chú ý tới bản vương…… Tại sao…… Yêu nam nhân luôn thương tổn cậu……
“……” Hoán Nguyệt nhẹ nhàng cười, nhưng cười dị thường thê lương….. Tâm, cùng linh hồn…… Đã bị yêu ma Vương….. Mang đi, đánh nát…… Vĩnh viễn tìm không được, chữa không xong……
“Tiện nhân……” Nhìn Trương Cư tử trong tẩm cung của Dạ Hoàng đi ra, Thanh Vũ chậm rãi từ trong bóng tối hiện thân, trong mắt xinh đẹp có sát khí thô bạo…..
“Thanh…… Thanh Vũ……?” Trương Cư lui về phía sau một bước, “Cậu nghĩ làm cái gì?”
“Là cậu nói cho Dạ Hoàng, tung tích của Hoán Nguyệt!! Là cậu vu hãm Hoán Nguyệt trộm vòng bảy màu của Dạ Hoàng…. Có đúng hay không!!” Thanh Vũ âm tàn từng bước bức tiến, Trương Cư rút lui đến bên tường thấy không đường có thể lui, bùm một tiếng quỳ gối trước mặt Thanh Vũ, bản vương là bị buộc, nếu như bản vương không nói, Dạ chủ nhân sẽ giết bản vương……”
Thanh Vũ ngây ra một lúc, không ngờ rằng Trương Cư quỳ trên mặt đất, liền thừa dịp này, Trương Cư đẩy ra Thanh Vũ, hướng trong tẩm cung Dạ Yểm chạy đi……”Có ai không!!”
Thanh Vũ giương chưởng muốn đánh trên lưng Trương Cư, thì đã không kịp……
“Thanh Vũ! Đối phương thật to gan!” Dạ Yểm lơ lửng ở không trung lạnh lùng nhìn Thanh Vũ……
“Dạ chủ nhân, cứu bản vương a…… Thanh Vũ cô ấy, không biết bị người phương nào chỉ thị tới giết bản vương diệt khẩu a!!”
“Diệt khẩu?” Dạ Yểm nhíu mày, lạnh lùng nhìn Trương Cư quỳ trên mặt đất.
“Dạ chủ nhân, Cư biết quá nhiều chuyện của người nọ cùng Thanh Vũ, cho nên nhất định là tới giết lão phu……”
“Nha…… Không ngại nói nghe một chút……”
“Dạ chủ nhân!” Thanh Vũ vội vàng quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói, “Xin ngài không nên nghe tin lời của nhân loại ti tiện này…..”
“Thanh Vũ,…… Bổn vương có để cho ngươi bản tọa mở miệng sao?” Dạ Yểm liếc xéo Thanh Vũ một cái, khẩu khí lạnh như băng làm cho người bản tọa nghe tới không rét mà run……
“Hồi Dạ chủ nhân, lần trước Vương nhìn thấy nhân loại kia, chính là từng được Vương cứu, nhưng cùng Thanh Vũ cấu kết lừa gạt trộm đi vòng bảy màu của Vương, rồi sau đó liên hiệp ý đồ khác mưu phản dem yêu ma Vương đả thương, Vương ở tiêu diệt đám người kia sau ngủ mê gần bốn năm, Thanh Vũ thừa dịp trong lúc Vương ngủ mê man lẻn vào Ma giới, cả nhân loại kia không biết dùng gì thủ pháp gì ngăn lại đoạn trí nhớ có liên quan của Vương, rồi sau đó đem về nhân gian…… Hôm nay tung tích của đám người kia bị Vương phát hiện, sợ Cư tiết lộ chuyện cũ, cho nên trở lại giết Cư diệt khẩu…… Cầu xin Dạ chủ nhân cứu cứu bản vương a……” Trương Cư than thở khóc lóc lên án để cho Dạ Yểm tin là thật……
“Thanh Vũ…..” Dạ Yểm chậm rãi mở miệng, trong ánh mắt bén nhọn tràn đầy lạnh như băng cùng vô tình, “Dám can đảm quấn quýt phản bội thân tộc, phong lại trí nhớ của bản vương, còn cùng loài người trộm lấy vòng bảy màu của bổn vương…… Tội không thể tha thứ a……” Tên đó băng giá cười, Thanh Vũ còn không kịp giải thích liền bị liệt viêm của Dạ Yểm khống chế, “Người, đem nữ nhân ấy ép vào địa lao của Ma giới, theo bản vương mang về nhân loại vong ân phụ nghĩa kia, lại đem hai người các cậu tươi sống cắn chết…… Ha ha ha ha……” Dạ Yểm cuồng tiếu biến mất ở trong bóng tối……
“Dạ chủ nhân!!” Thanh Vũ dùng hết khí lực hô lên tiếng, “Ngài không thể thương tổn người kia a!!”
Thao trường tháng tư chim oanh bay, biên quan chiến sự liên tiếp cấp báo, quân phản loạn của Lý Chi Duẫn kế tiếp xuôi nam thẳng ép Biện Kinh, Chu Ôn Minh cho thái tử thân chinh, lại bị thái tử từ chối nhã nhặn, không thể làm gì khác hơn là khẩn cấp kiếm lương tướng khác….. Rồi sau đó tân nhậm tướng quân xuất chinh chưa đầy một tháng, đại áp chế quân đội Lý Chi Duẫn, đem đám người kia tránh lùi lại đến Hoàng Hà phía bắc…… Lương Thành Tổ Long tâm hết sức mừng rỡ, cấp chiếu đem vào cung được thưởng, gia phong là “Kiến Vương”
“Chu Úc…. Đối phương không để ý tới triều chánh như vậy, sẽ phụ thiên hạ Thương Sinh a……” Hoán Nguyệt thở dài một tiếng một hơi, quay đầu lại nhìn nam tử ngồi uống trà ở bên cạnh bàn…..
“Thiên hạ Thương Sinh cùng bản vương có quan hệ gì đâu? Bản vương…… Chỉ muốn theo ở bên cạnh ngươi bản vương……” Chu Úc nhìn bóng dáng đạm mạc đứng yên ở phía trước của sổ, khẽ cười, “Hoán Nguyệt bản vương sẽ chờ ngươi bản vương…… quên hắn bản vương…..”
Hoán Nguyệt nhàn nhạt lắc lắc đầu, quay mặt đi, không nói thêm gì nữa……
Đột nhiên gia đinh báo lại, Kiến Vương toàn thắng mà quay về, ở Kiến Vương phủ thiết yến khoản đãi, cho mời thái tử điện hạ, còn đặc biệt chỉ rõ muốn kiến thức một chút Hoán Nguyệt đại nhân năm đó được truyền là thần nhân….. Hoán Nguyệt cùng Chu Úc liếc nhau một cái, Hoán Nguyệt đi tới cung thái tử nghỉ ngơi đã là sự tình gần ba tháng, hơn nữa trừ cận thị bên cạnh thái tử không có ai biết…… Vị Kiến Vương này rốt cuộc là từ nơi nào biết được này?……