Ám Dạ Ma Vương
Chương 17
Phủ quốc sư ngày xưa hôm nay bị tu sửa đổi mới hoàn toàn, ban cho Kiến Vương làm phủ đệ, một khắc kia Hoán Nguyệt bước vào Kiến Vương phủ, trong nội tâm đã cảm thấy bất an, tựa hồ có một loại cảm giác quen thuộc rồi lại lạ lẫm chặt chẽ quấn quanh lấy hắn bản vương, làm cho hắn bản vương không thể nhịp thở…
“Thái tử điện hạ đại giá quang lâm, Tiểu Vương không có từ tiếp đón xa a…” giọng nói trầm thấp lạnh như băng từ phía trước truyền đến, Hoán Nguyệt đột nhiên khẽ giật mình… Đột nhiên ngẩng đầu lên… Là tên đó…
“Nào nào, Kiến Vương chiến thắng trở về, bản thái tử đương nhiên phải đến chúc mừng…”
Hoán Nguyệt có chút kinh hoảng nhìn về phía mọi người quanh mình… Tên đó, quốc sư a!… Mọi người, cũng không nhận ra à…”Chu Úc, tên đó…”
Chu Úc cười cầm tay lạnh băng của Hoán Nguyệt, “HẮN là Kiến Vương a…”
“Kiến Vương…” Hoán nguyệt rũ mi mắt xuống, tên đó lại đang điều khiển trí nhớ của người khác, ta đây cần biết sớm mới phải…
Một khắc kia nhìn thấy Chu Úc nắm tay của Hoán Nguyệt, cảm giác tức giận cùng bi thương từ sâu trong đáy lòng chậm rãi ra tràn ra… Dường như đã bị đè nén thật lâu… Trong bi thương mang theo cảm giác buốt giá tuyệt vọng quen thuộc… Dạ Yểm lạnh lùng nhìn lũ người kia, trong con mắt đen vô tình dần hiện ra thần sắc hung ác…
“Nguyên lai là Hoán Nguyệt đại nhân… Trăm nghe không bằng một thấy a…” Dạ Yểm cười, đến mời Hoán Nguyệt và Chung Úc ngồi xuống…
Trong bữa tiệc khinh ca mạn vũ*, rất huyên náo… Hoán Nguyệt lại cảm giác, cảm thấy phía trước truyện đế tầm mắt nóng rực, áp lực làm hắn không thở nổi, viện cớ Chu Úc đang cùng người khác mời rượu, hắn liền mược cớ rời tiệc, đến hành lang gấp khúc ở ngoài nghỉ chân… (*hát hay múa giỏi: bản tọa thích để hán văn hơn)
Mệt mỏi quá… Hoán Nguyệt nghiêng người dựa vào hành lang nhẹ nhàng thở hổn hển… Hắn lão phu, không phải đã đã quên hết tất cả sao?… Vì cái gì trở lại nhân gian? Tại sao phải gặp lão phu? Thanh Vũ? Vô số nghi vấn trong lòng hắn lão phu xoay quanh… Những chuyện phát sinh ở đáy cốc giống như lần lượt xuất hiện ở trước mắt… Ánh mắt lạnh như băng, lời nói tàn khốc, ý định giết người vô tình… Đem tâm của hắn lão phu xoắn thành một chỗ, đau đến nỗi không thể thở được… Hoán nguyệt nắm bạch gã trước ngực, dùng sức xoắn, dọc theo hành lang chậm rãi ngồi xuống…
“Hoán Nguyệt đại nhân… đồ ăn của bổn vương không hợp khẩu vị của Hoán Nguyệt đại nhân sao?” Ngữ điệu trêu tức từ phía sau truyền đến, Hoán Nguyệt đã không còn khí lực quay đầu lại, chỉ có thể hết sức chịu đựng, không để cho mình ngã xuống…
Dạ Yểm thấy hắn không trả lời, thoáng cười nhạt, ngạo mạn đi về phía trước đứng trước mặt Hoán Nguyệt, mắt nhìn xuống bộ dáng bởi vì khổ đau mà sắc mặt tái nhợt … Ánh trăng toả sáng xuyên thấu qua khe hở của nhánh cây mà soi sáng trên người Hoán Nguyệt, trên khuôn mặt tuyệt mỹ không nhiễm bụi trần có một đôi mắt giống như hắc bảo thạch trong suốt sáng long lanh, tướng mạo ưu nhã, khí chất tiêu sái xuất trần… Thật sự là một món đồ chơi hoàn mỹ … (#AP: đồ chơi cái xxoo ấy *đạp đạp*)
Dạ Yểm nhẹ nhàng cười, đưa tay kéo Hoán Nguyệt, đem tên đó khoá giữa cánh tay và hành lang, cúi đầu nhìn qua tên đó, làn da trắng nõn, cái cổ có đường cong duyên cùng hình xăm màu đỏ tinh mỹ… Hình xăm?? Dạ Yểm ngây ra một lúc, nhanh chóng nhếch môi nở nụ cười… Nguyên lai, là Liệt Viêm Chú của bản tọa a… Hết thảy dường như càng thú vị… Giết tên đó rồi có chút đáng tiếc, chơi đùa trước đã a…
Dạ Yểm đưa tay nâng lên cằm của hắn ta đây, nhẹ nhàng hôn lên trán của hắn ta đây, “Chúng ta đây, trước kia đã gặp mặt sao?…”
Hoán Nguyệt giật mình trợn to con mắt, trong hai mắt có màu sắc mông lung mù mịt… Dạ… Cậu nhớ đến những cái gì sao…
“Lão phu, dường như cảm thấy ngươi lão phu rất thân thiết…” nhân loại ngu muội, Dạ Yểm trong lòng cười nhạt, thật là dễ bị lừa a!
“Ta đây… Chúng ta đây…” Dạ Yểm duỗi ra ngón trỏ ngăn cản lời nói tên đó sắp sửa nói tiếp…
“Hôn ta đây…” tên đó tà mị cười, ở bên tai nhẹ giọng ra lệnh. Hoán Nguyệt ngơ ngác một chút, tức thì nhàn nhạt nở nụ cười, chậm rãi nhắm mắt lại, ôn nhu hôn lên môi của tên đó… Khí tức rất quen thuộc … Dạ, ta đây yêu đối phương… Vẫn còn yêu đối phương a… Dù cho, đây chỉ là hư ảo trong cõi mộng, xin cho ta đây say mê trong đó, không cần phải tỉnh lại…
Dạ Yểm lạnh lùng nhìn tên đó run rẩy hôn mình, chẳng biết tại sao trong nội tâm nổi lên một hồi mangtheo thống khổ ngọt ngào, tên đó một tay lần nào ngực hắn, không hề nhu tình tàn sát bừa bãi đôi môi lạnh như băng … Hương vị rất ngọt … Máu của tên đó, nhất định cũng rất mỹ vị a…
Hoán Nguyệt đột nhiên cảm thấy trên người lạnh lùng, phục hồi tinh thần lại mới phát hiện quần áo trên thân đã bị cởi ra, tại ánh trăng ảm đạm chiếu rọi xuống, phát ra sáng bóng ôn nhuận, Dạ Yểm l**m l**m môi khô khốc, thật sự, đẹp quá…
Hắn bản vương cúi đầu, môi mềm mại chậm rãi hôn từ gáy di chuyển xuống xương quai xanh duyên dáng, sau đó là b* ng*c bằng phẳng …
“Không cần phải…” Hoán Nguyệt vô lực ngăn cản, lại bị hắn đem hai tay nâng lên cố định trên đỉnh đầu, tay linh hoạt cùng môi trên người hắn nhen nhóm những ngọn lửa…”Không cần phải, không nên ở chỗ này… Cầu cậu…”, giọng nói nhỏ của Hoán Nguyệt vỡ vụn…
“Không cần phải? Hoán Nguyệt đại nhân, ngài giả bộ thanh cao cái gì? Bổn vương so với thái tử điện hạ mạnh hơn nhiều… Hơn nữa…” Dạ Yểm ác ý cắn hắn bản tọa, trầm thấp cười, ” Mỹ mạo của Hoán Nguyệt đại nhân, không biết bao nhiêu người hưởng qua đi… Có muốn hay không bản tọa gọi mọi người cùng nhau để thưởng thức a… Loại người ti tiện như đối phương, ngay cả tư cách được ôm trên giường đều không có!…”
Lời nói thật ác độc… Hoán Nguyệt ngây dại… Không nói gì ngửa đầu nhìn về phía bầu trời, thân thể truyền đến đau đớn, như thế nào cũng bù không được tan nát đau đớn trong cõi lòng, nước mắt không tiếng động chảy xuống khuôn mặt… Dạ… Ngươi ta đây vẫn là không nhớ rõ ta đây sao? Ta đây đã không ngại ngươi ta đây vẫn không nhớ rõ ta đây… Chỉ cần, lúc ta đây rời đi, ngươi ta đây không cần phải bi thương… Ta đây liền rất thỏa mãn… Rất thỏa mãn…
“Ngô… Đau quá…” Ý thức đã dần dần xa cách, phía trước chỉ có một mảnh trống vắng, trong kinh sợ, một giọng nói trầm thấp ôn nhu từ sâu trong trí nhớ truyền đến… ‘ Nguyệt, ta đây yêu ngươi ta đây, ngươi ta đây phải vĩnh viễn nhớ rõ, đã từng có người, là như vậy yêu ngươi ta đây… ’
“Dạ…” Trước khi mất đi ý thức, Hoán Nguyệt thì thào lên tiếng, sau đó lâm vào một mảnh hắc ám…
“Phun…” Dạ Yểm đứng dậy, nhìn qua bộ dáng đã mất đi ý thức, mơ hồ có thể thấy được vệt nước mắt nhờ ánh trăng rọi xuống mà phát ra ánh sang loè loè, quần áo mất trật tự, tóc dài rối tung ở trước ngực, cùng khuôn mặt tái nhợt… Làm cho lòng của tên đó một hồi thống khổ… Tiện tay giật xuống áo choàng trên người, khóa lại trên người của tên đó, một tay ôm lấy thân hình lướt nhẹ, hướng thiên phòng đi đến…
“Lăn đi ra, đi múc nước tới!” Dạ Yểm một cước đá văng cửa phòng, đối với Trương Cư đang ở trong phòng ngủ chờ đợi hắn trở về quát.
Trương Cư lại càng hoảng sợ, không chút nào dám chậm trễ đi ra ngoài cửa, lúc đi qua Dạ Yểm thì hiếu kỳ nhìn người Dạ Yểm ôm trong ngực… Tức khắc mở to hai mắt…”Vương!! Hắn, hắn chính là người phản bội ngươi lão phu a!! Ngài vì sao không giết hắn!!”
Ba (bốp)! Một cái tát vang lên, đem Trương Cư đánh ngã trên mặt đất, tiếng nói âm lãnh vô tình từ bên trên truyền đến, “Bổn vương làm việc, cần cậu xen mồm vào sao, tiện nhân! Cút xéo cho bản vương…”
“Phải…” Trương Cư bụm mặt, lau đi khóe miệng tràn ra tơ máu, hung hăng nhìn Hoán Nguyệt đang hôn mê rồi đi ra ngoài cửa…
Dạ Yểm lạnh lùng cúi người nhìn qua bộ dáng suy yếu trên giường, yếu đuối cơ hồ phân biệt rõ không được nhịp thở, tỏ rõ chủ nhân thân thể này đang không thoải mái, khoum mặt tái nhợt cừng với đôi môi không có chút huyết sắc, không biết vì chuyện gì, làm cho lòng của hắn bản tọa, thậm chí có chút ít đau nhức…
“Dạ… Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…”, trong lúc ngủ mơ,trong cặp mắt giống như ưng của Dạ Yểm mãnh liệt hung ác lại phát ra bi thương, làm cho trong giấc mộng Hoán Nguyệt lên tiếng nói mớ…
Ba! Bên ngoài một hồi ầm ĩ, rồi sau đó cửa bị một lực mạnh đá văng, Chu Úc mặt mũi tràn đầy tức giận đi tới, trông thấy bóng dáng mê man trên giường thì có chút thở phào nhẹ nhỏm, quay mặt lại đối với Dạ Yểm chắp tay nói: “Quấy rầy Kiến Vương rồi, vừa rồi có chỗ mạo phạm, kính xin Kiến Vương rộng lượng, tha thứ…”
“Thái tử điện hạ nói quá lời, Tiểu Vương sao dám để thái tử điện hạ coi nhẹ mình… Hoán Nguyệt đại nhân thân thể không khỏe, Tiểu Vương dẫn gã tới đây nghỉ ngơi mà thôi… Bất quá…Không biết thái tử điện hạ lại nôn nóng như thế, thật mất thể diện mà…”
Dạ Yểm hai tay vòng trước ngực, cười nhạt tựa ở cửa ra vào nhìn qua sắc mặt thay đổi không ngừng của Chu Úc, một loại giận dữ không hiểu vì sao ở sâu trong nội tâm phát ra…”Thái tử điện hạ, thân thể Hoán Nguyệt đại nhân, vẫn là sớm đi chạy chữa cho tốt…”
Lời của hắn ta đây đánh thức Chu Úc đang suy nghĩ, hắn ta đây ôm lấy Hoán Nguyệt đang hôn mê, ánh mắt phức tạp mà liếc nhìn Dạ Yểm, xoay người rời đi… Dạ Yểm nhìn qua bóng dáng đã đi xa của đám người kia, chỉ cười lạnh lùng lùng, như có điều suy nghĩ thần sắc lý lộ ra âm lãnh ý định giết người…
“Hoán Nguyệt đại nhân… Ngươi lão phu đã tỉnh?…” một cái tiểu nha hoàn bên người trông thấy Hoán Nguyệt mở to mắt, vui vẻ kêu lên…
“Ngô…” Hoán Nguyệt liếc nhìn chung quanh, phát hiện mình về tới phủ thái tử, quần áo trên người cũng được thay sạch sẽ …”Bản tọa…?”
” Thái tử điện hạ a…” Tiểu nha hoàn cười hì hì nói, “Thái tử điện hạ ôm ngài chạy về phủ đệ, cũng tự mình thay quần áo cho ngài…”
“Tự mình?” Hoán Nguyệt ngây ra một lúc, cúi đầu nhìn qua bạnh hắn sạch sẽ trên người, cổ áo thoáng mở lộ ra chỗ có chút vết màu đỏ tím… Mọi chuyện xảy ra đêm qua, Chu Úc hắn lão phu, cũng biết sao?… Lão phu… Làm như thế nào đi đối mặt hắn lão phu?…
“Lui ra…” cửa ra vào truyền đến tiếng động trầm thấp, ẩn ẩn có đè nén nổi giận cùng đớn đau…
Chu Úc!… Hoán Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn qua bóng dáng cao lớn từ của đi vào, có chút không được tự nhiên quay mặt đi…
Tiểu nha hoàn cúi người, khép cửa lại rời đi, chỉ còn lại không khí ngưng trọng lưu động ở giữa hai người…
“Chu Úc… Bản tọa…”
“Không cần nói…” Chu Úc đi đến trước, một tay ôm lấy Hoán Nguyệt vào lòng, đem mặt chôn ở trong tóc đen của tên đó…”Thực xin lỗi… Lão phu nói phải bảo vệ cậu… Chính là, vẫn để cho cậu bị thương…” tiếng động trầm thấp khó có thể che dấu đau lòng, Hoán Nguyệt tựa đầu tựa ở trên vai tên đó, nhẹ nhàng nhắm mắt lại,… Nên xin lỗi, là lão phu a…
“Hoán Nguyệt!” Chu Úc đột nhiên nhớ tới cái gì, đưa gã đẩy ra, cầm hai vai của gã, nghiêm túc nói, “Chính là gã đúng hay không? Là cái yêu quái kia!”
“Chu Úc?…” Hoán Nguyệt chấn động, không phải trí nhớ đều bị điều khiển sao?
“Hắn rõ ràng lừa người trong thiên hạ, Dạ quốc sư! Kiến Vương!! Đều là thủ đoạn của hắn, khó trách lúc trước hắn luôn làm mọi cách tra tấn cậu, hiện tại lại xuất hiện lần nữa nhục nhã cậu!! Ta đây tuyệt đối không buông tha hắn!!!”
“Không cần!!” Hoán Nguyệt đột nhiên lên tiếng kinh hô, “Cậu, đừng gây thương tổn cho hắn lão phu…” Cũng không hi vọng hắn lão phu sẽ bị bất cứ thương tổn gì…
“Hoán Nguyệt! Bản tọa không có nói sai đúng hay không! Đêm qua, tên đó thấy bản tọa ôm đối phương rời đi thì trong mắt hiện lên một vòng ánh sáng đỏ… Khiến cho bản tọa cảm thấy rất quen thuộc… Về sau, liền nhớ ra toàn bộ…”, Chu Úc thấy tên đó nhíu lông mày không nói, đột nhiên dùng sức nắm chặt cánh tay mảnh khảnh của tên đó, “Hoán Nguyệt!! Nói cho bản tọa biết, đối phương không thương tên đó!! Nói cho bản tọa biết!!”
“Đau…” Hoán Nguyệt níu chặt lông mày, chậm rãi lắc lắc đầu, “Chu Úc, không nên hỏi lão phu… Lão phu, bản thân cũng không biết…”
“Ngươi lão phu có biết…”, Chu Úc buông tay ra, đứng lên đưa lưng về phía Hoán Nguyệt nói thật nhỏ, “Bằng không, ngươi lão phu sẽ không kháng cự khi lão phu ôm người, nụ hôn của lão phu… Nhưng, lão phu không cam lòng!”
“Chu Úc…”
“Bản vương sẽ không buông tha, cũng tuyệt không buông tha tên đó, bản vương muốn đem tên đó vĩnh viễn trục xuất khỏi tầm mắt của ngươi bản vương, làm cho tên đó biến mất trong lòng của ngươi bản vương!!” Chu Úc không quay đầu lại, đi nhanh rời phòng…
“…” Hoán Nguyệt gục đầu xuống, nhẹ vỗ về cánh tay có chút đau nhức, nhẹ nhàng cười ra tiếng… Cuộc đời của ta đây, thật sự rất bi thương… Yêu người không nên yêu, tổn thương người không nên tổn thương….