Ám Dạ Ma Vương
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-16 23:45:15 | Lượt xem: 8

Còn chưa bước ra cửa phòng, chỉ thấy nữ tử áo xanh lần đầu tiên gặp phải dẫn theo người liên quan chờ xâm nhập gi­an phòng của gã, Trương Cư e ngại núp ở sau lưng Lý Duật Thần sau lưng, sắc mặt trắng bệch. Lý Duật Thần lạnh lùng nhìn người hung dữ tới, đạm mạc ngồi ở bàn nâng bên cạnh chung trà lên…  

“Công tử……” Thanh Vũ lạnh lùng khom người, mặc cho ai cũng có thể nhìn ra nữ nhân ấy không cam lòng, “Dạ chủ nhân phân phó chúng ta đây tặng vài thứ cho đối phương….” Dứt lời, phất tay làm cho cấp dưới đưa lên hai cái thùng đỏ khắc hoa, xoay người dẫn người rời đi…  

Trương Cư từ phía sau hắn bản vương đi ra, mở thùng ra, tơ lụa và trang sức tinh xảo sang quý đầy rương tức khắc làm mờ mắt của hắn bản vương… “Công tử….”

“Ném ra!”

“A?….” Trương Cư liên tiếp chấn kinh, há to mồm nhìn qua bóng dáng nhàn nhạt uống trà… “nhưng….”, hắn ta đây cúi đầu nhìn phục sức đẹp đẽ quý giá đầy rương, cả gia đình đại phú đại quý, xa hoa ở kinh thành đều chưa hẳn gặp được vật liệu may mặc thượng đẳng, và trang sức ngọc giá trị này, ném tựa hồ quá đáng tiếc…  

Lý Duật Thần nhìn ra tâm tư của gã, có chút nở nụ cười, “Nếu như ngươi lão phu thích, lấy đi toàn bộ thì tốt rồi…”

“Đa tạ công tử!” Trương Cư sinh ở nhà nghèo khổ chưa từng gặp qua quần áo đẹp đẽ quý giá như thế, hắn hớn hở quá đỗi cầm lấy một bộ trường bào lam viền bạc mặc lên người, chọn lấy một đai lưng tơ bạc kim tuyết…. Diện mạo Trương Cư vốn là thanh tú, mặc vào phục sức tinh mỹ bực này, nghiễm nhiên là một công tử xinh đẹp nhẹ nhàng….

Lý Duật Thần nhàn nhạt cười, “Uh, nhìn rất đẹp….”

Trương Cư có chút đỏ mặt cúi đầu xuống, “Công tử, ngươi lão phu châm biếm lão phu……”

Lý Duật Thần nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đứng dậy đứng ở phía trước cửa sổ… Trận trận gió nhẹ mát lạnh thổi qua, nghịch đụng tóc dài đen bóng mềm mại bên cạnh gò má, hai con cậu mỹ lệ trong trẻo sáng như sao sâu kín nhìn về phía ngoài cửa sổ, một thân quần áo bình thường trắng đặc, mặc dù không có bất kỳ trang sức dư thừa, lại như cũ có vẻ cao quý tuấn nhã, thoáng như tiên tử lầm rơi thế gi­an… phiêu dật xuất trần…  

“Tiểu Cư..  .” TÊN ĐÓ nhàn nhạt mở miệng, “Chúng bản tọa khi nào mới có thể rời đi chỗ này….?”

Trương Cư có chút ghen ghét nhìn qua bóng dáng tuấn tú tươi đẹp trước cửa sổ, nhếch miệng nói: “Công tử, hiện tại bên ngoài chiến hỏa liên miên, bao nhiêu người trôi giạt khấp nơi, chết tha hương, chúng bản tọa trong này có thể hưởng thụ cuộc sống cẩm gã ngọc thực (ăn sung mặc sướng)… Không cần chịu cuộc sống như vậy, tiêu diêu tự tại!! Ngài cần gì khổ phải rời khỏi đây?”

Lý Duật Thần có chút chua xót khẽ lắc đầu, “Tiểu Cư… Thời gi­an ở đây bất quá mấy ngày, ngươi bản tọa liền nguyện ý mất đi tự do mà phụ thuộc người khác sao…”. Trương Cư phẫn hận ngẩng đầu lên, “Công tử, ngươi bản tọa dù cho không phải Chiêu Tuyên hoàng đế cũng nhất định là nhà phú quý, ngươi bản tọa có từng biết rõ cuộc sống hoàn cảnh của chúng bản tọa!! Với bản tọa mà nói, chỉ cần có thể sống sót, tự tôn gì, kiêu ngạo gì! Bản tọa cũng có thể không cần!! Dù cho ngươi bản tọa đã cứu bản tọa, cũng không thể can thiệp cuộc sống của bản tọa!!!”

Lý Duật Thần tức cười nhìn qua nam hài trước mắt, không lên tiếng nói chuyện nữa, chỉ là nhìn mây bay trên trời, mỉm cười thản nhiên, tươi cười có chút hạ xuống nhìn qua Thanh Vũ đang bước vào phòng, nàng ta đây ngây ra một lúc, ngay lập tức mở miệng: “Công tử, Dạ chủ nhân mời cậu qua….” Ngay lập tức quay sang khinh bỉ nhìn Trương Cư, “Cậu ở đây như thế… Không cần phải không cẩn thận đi lầm đường… Không ai cứu cậu…” Lời của gã vừa rồi, một chữ không sót rơi vào trong tai Thanh Vũ, vong ân phụ nghĩa quả nhiên là bản tính nhân loại…

Lý Duật Thần không nói gì thêm, chỉ nhàn nhạt cúi đầu theo Thanh Vũ rời đi, lưu lại Trương Cư sợ hãi xấu hổ đứng ở nơi đó……

Vừa bước vào đại điện, một cổ mùi máu tươi gay mũi hòa với mùi rượu đập vào mặt, Lý Duật Thần lui một bước, cau mày nhìn qua cảnh tượng yến tiệc trong điện, vị trí ngai vàng trong điện như trước bị một tấm rèm màu đen che, từ bên trong truyền ra từng đợt trống ngực th* d*c làm cho người ta đây mặt đỏ tim đập… Đây là cuộc sống yêu ma… Tàn bạo, khát máu, tham lam, háo sắc… Trong lòng Lý Duật Thần lạnh lùng nghĩ đến, có thể cảm giác được từ phía sau màn truyền đến ánh mắt sắc bén, từ tên đó bước vào đại điện liền chăm chú khóa trên người tên đó… Tên đó lẳng lặng đứng ở trong điện, ánh mắt trong trẻo ôn nhuận yên lặng đánh giá bốn phía, yên lặng không nói, cao ngạo tuyệt thế…  

Những người này, đều là yêu ma cấp bậc rất cao trong quý tộc a, Tiểu Thì Hầu quốc sư đã từng nói, yêu ma yêu lực càng cao, dung mạo lại càng tuấn mỹ đẹp đẽ, hành vi lại càng tiếp cận nhân loại… Yêu ma tôn trọng lực lượng, không có cảm tình, không có tâm, có chỉ là cướp đoạt và phục tùng đối người mạnh….

Ánh mắt cao ngạo của hắn bản vương chọc giận một số người trong đó, phần lớn sợ Dạ Hoàng ở đây, không dám hành động thiếu suy nghĩ, những người khác thì là hứng thú đánh giá bóng dáng gan lớn phi phàm, lại tuyệt mỹ tươi đẹp trong điện….

“Lớn mật!” Tiếng th* d*c phía sau màn không biết từ lúc nào đình chỉ, một cái thanh tiếng động thúy bén nhọn của chàng trai vang lên, “Dân đen, nhìn thấy Dạ Hoàng bệ hạ lại không quỳ xuống!” Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy phía sau màn truyền ra ánh xanh chói mắt, đánh trúng bắp chân của hắn bản vương, “Ư….” Sắc mặt Lý Duật Thần tái nhợt một chút, lảo đảo một bước về phía sau, lại cắn răng không có lên tiếng, vết thương ở chân truyền đến đua đớn, làm chân hắn bản vương có chút run run, hắn bản vương cắn chặt môi dưới, quật cường đứng… 

“Tứ! Ta đây có cho phép cậu ra tay sao!” Phía sau màn truyền đến câu hỏi lạnh lùng, làm cả đại điện tức thì biến thành tĩnh lặng vô cùng cực, hào khí ngưng trọng giống như muốn kết băng…. Sau đó hét thảm một tiếng, một thiếu niên trẻ dung mạo tú lệ phi phàm, nửa thân trần từ phía sau màn mạnh mẽ té ra, nặng nề rơi trên mặt đất, bả vai, cổ và chỗ ngực trắng nõn có thể thấy được vết đỏ k*ch t*nh….

“Dạ chủ nhân… Tứ chỉ là thấy nhân loại này quá mức kiêu ngạo, muốn thay ngài giáo huấn tên đó một chút mà thôi….” Chàng trai bò lên quỳ trên mặt đất có chút run run nói.

“Chuyện của bổn vương, khi nào cần ngươi bản tọa làm chủ?!” Ngữ khí âm lạnh làm người nghe không rét mà run, màn che bị chậm rãi nhấc lên, rồi sau đó xuất hiện gương mặt tuấn mỹ lãnh khốc của Dạ Yểm, áo màu mực nửa mở lộ ra lồng ngực cường tráng rắn chắc, tóc đen như nước sơn cuồng dã rối tung ở sau ót, mà trong cặp mắt tà mị tĩnh mịch kia dần hiện ra ánh khát máu hung ác, con ngươi bản tọa hiện ra màu đỏ yêu dị… Lý Duật Thần lạnh nhạt nhìn qua tất cả xảy ra trước mắt, chú ý ánh mắt khí phách mà lạnh như băng phía trước… Lại không thể tin được không có cảm thấy sợ hãi chút nào….

“Tứ….” Ngữ điệu nghe giống như nhu hòa làm cho chàng trai dưới điện không ngừng run rẩy, trong ánh mắt mỹ lệ tràn đầy nước mắt tuyệt vọng, “Dạ Hoàng, Tứ biết rõ sai rồi, từ nay cũng không dám nữa!”

“Ta đây không thích, món đồ chơi không nghe lời…” Dạ Yểm chậm rãi giơ tay lên, âm thanh tàn khốc từ trong môi mỏng duyên dáng phát ra, ánh mắt lại như cũ nhìn qua bóng trắng trong điện, ưu nhã mà tàn nhẫn khẽ mỉm cười.

“Vương….”  Lời của thiếu niên lang vẫn chưa nói xong, liền biến mất ở ánh đỏ trong tay Dạ Yểm, trước khi biến mất, trong mắt bi thương và tuyệt vọng lại như cũ yêu say đắm nhìn qua quân vương tà mỹ trên điện…. Dưới điện an tĩnh giống như có thể nghe thấy âm thanh hơi thở, sắc mặt Lý Duật Thần khẽ biến trầm xuống, Dạ Yểm hài lòng cười, hướng hắn ta đây vươn tay…

“Tới……” Lý Duật Thần ngây ra một lúc, giương mắt nhìn người mỉm cười nói với mình.

“Tới!” Lý Duật Thần quật cường nghiêng mặt qua… Muốn giết liền tấn công là được, bản vương không có hứng thú trở thành đồ chơi của đối phương…. Có thể không chút nào suy tính hủy diệt người yêu mình… Yêu ma rõ ràng tàn bạo máu lạnh đến tình trạng như vậy!

Dạ Yểm nhếch mép nhìn qua bóng dáng kiêu ngạo không tuần lại như cũ mỹ lệ, vung tay lên, ống tay áo màu đen xoáy về người đứng yên, kéo lại bên cạnh mình… Lý Duật Thần còn không kịp gọi, liền bị một cỗ lực lượng kéo đến trong lồng ngực ấm áp…. Tên đó ngây ngốc một chút, phát hiện mình dùng một loại tư thế mập mờ nằm sấp trong lòng một người nam nhân, liều mạng muốn tránh ra cánh tay vòng tại trước người mình… Dưới tình thế cấp bách lại há miệng dùng sức cắn xuống, thẳng đến trong miệng nếm đến mùi máu tươi, tên đó mới tỉnh ngộ lại, buông miệng ra, chấn kinh nhìn qua gương mặt tuấn mỹ tà mị trước mặt…. Từ mẫu phi qua đời, tâm tình của tên đó rất ít dao động, lạnh nhạt với tất cả trước mắt… Không khóc, không giận, không bi, không mừng… Nhưng bây giờ, dường như tất cả cũng thay đổi….

Trong mắt cô đơn lạnh như băng của Dạ Yểm ẩn ẩn tản ánh đỏ, lạnh lùng cười, tay thon dài v**t v* môi nhuộm đỏ thẫm, “Dễ uống không… Máu của ta đây…”

Tất cả mọi người dưới điện quá sợ hãi nhìn qua…. Cả thở mạnh cũng không dám ra…. Vua của bọn hắn lão phu, thật sự nổi giận… 

Lý Duật Thần khôi phục lại bình tĩnh đạm mạc quay sang, muốn chạy trốn cách hắn ta đây ra, đáng tiếc mất công… Dạ Yểm cười tà một chút, vươn tay nhấc lên ống quần của hắn ta đây….

Lý Duật Thần sửng sốt, muốn đẩy tay của tên đó ra, lại bị tên đó nắm trong tay……

“Đừng nhúc nhích….” Trong ngữ điệu lạnh như băng tựa hồ có ôn nhu nhàn nhạt… Tâm Lý Duật Thần mạnh mẽ nhảy xuống, không lên tiếng nhìn qua hành động của tên đó… 

Dạ Yểm nhìn qua tổn thương trên chân tên đó, nhu hòa vuốt, “Đớn đau không?….” Lý Duật Thần nhíu mày đánh giá Dạ Yểm, chống lại đôi mắt của tên đó, đột nhiên quay mặt qua chỗ khác….  

“Ha…” Dạ Yểm trị tốt thương cho tên đó, một tay ôm tên đó ôn nhuận cười, “Một con người rất có cá tính, không hổ là thiên tử nhân giới…” Cho nên săn bắn càng thú vị… Trong mắt cô đơn tà mị của Dạ Yểm hiện lên một tia lạnh, nhưng trong thoáng chốc bị vui vẻ thay thế…. “Đối phương là thuộc về bổn vương, thuộc về Hắc Dạ Nguyệt…. Từ hôm nay trở đi, đối phương chính là Hoán Nguyệt…!” Giọng nói cuồng ngạo âm lạnh quanh quẩn trong đại điện… 

“Nằm mơ!” Lý Duật Thần nhàn nhạt xoay mặt.

“Nằm mơ! Ha ha… Chẳng lẽ muốn nói ngươi bản tọa là Lý Duật Thần? Hoàng đế bệ hạ?”

“Lý Duật Thần…” Đầu óc của hắn ngây ngốc một chút, không nói đến hoàng đế thiên tử, cả tên, cũng đủ để khiến cho một hồi gió tanh mưa máu ở nhân gi­an… Chu Ôn, sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội thảo phạt vua cũ nào… Còn có Chu Úc….

“Hừ….” Dạ Yểm nhếch mép, ném hắn lên mặt đất…. 

“Trong này, cậu không có quyền cự tuyệt! Cút!……”

Lý Duật Thần chậm rãi bò lên, nhìn qua vua ma giới hỉ nộ vô thường, nhẹ nhàng giơ lên một vòng mỉm cười…. Hoán Nguyệt sao… Trăng sáng hoa mắt, đại biểu vẻn vẹn phải… Cô đơn…. và hư vô… Trong nội tâm đột nhiên phát ra cảm giác chua xót, hắn che ngực, đè xuống cảm giác đột nhiên trống rỗng gần đây…. Là vì cô đơn sao… Lão phu vốn một mực chính là cô đơn…. ghế hoàng đế lạnh như băng đến tột cùng đưa tới bao nhiêu giết chóc, trong cung điện hoa lệ đường hoàng không có dấu hiệu sinh mạng, chỉ giống như có thể nghe được vô số oan hồn rên rĩ…  

Lảo đảo một chút, gã lắc lắc đầu… Không thể làm cho bất luận kẻ nào nhìn ra bi thương của lão phu… Không thể… Hai con đối phương trong trẻo nhìn khắp bốn phía, kiêu ngạo ngẩng đầu, không có bất kỳ biểu lộ chậm rãi đi ra ngoài điện….  

Thanh Vũ trông thấy gã đi ra, lạnh lùng gật gật gật đầu đối với gã, xoay người dẫn gã rời đi, đến điện nghiêng, nàng bản tọa dừng bước lại, quay mặt lại: “Tình yêu của vương, nếu cậu không đáp…. Khuyên cậu tự biết điều tốt….”

“Thanh Vũ sao?” Tên đó nhàn nhạt nở nụ cười, “Tên rất êm tai…” Thanh Vũ ngây ra một lúc, nhìn tên đó đi ngang qua mình, sau lưng nhẹ nhàng truyền đến một tiếng thở dài một tiếng, ngữ điệu trống vắng mà du dương bay cực kỳ xa tại trong bầu trời đêm, “Lão phu… Không hy vọng xa vời tình yêu của bất luận kẻ nào…. Cũng sẽ không đi yêu bất luận kẻ nào….”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8