Ám Dạ Ma Vương
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-07-16 23:45:19 | Lượt xem: 8

Lý Duật Thần…. Không, hẳn là gọi Hoán Nguyệt, yên lặng đứng ở cửa sổ, nhìn bầu trời bao la màu xám, mưa hoa tí tách đánh vào cửa sổ…. Nát, sau đó lại vẩy đến trên áo trắng…. Con ngươi lão phu mờ mịt mỹ lệ giống như mưa bụi ngoài cửa sổ… Mê mông mà xa xưa… Đã tới đây ngày thứ mây?… Tuy chỉ có vài ngày ngắn ngủn, lại cảm giác dường như đã mấy đời… Chiến hỏa khói nổ, cung đình tranh đấu giống như cách mình rất xa xôi… 

Từ ngày đó, phạm vi hoạt động của hắn bản vương đã bị hạn chế trong điện nghiêng nhỏ hẹp, giống như sợ hắn bản vương thoát đi, mỗi ngày Thanh Vũ sẽ đúng giờ đưa thức ăn tới, sau đó một lời không nói rời đi…. Cuộc sống trong này của hắn bản vương tuy áo cơm không lo, lại mỗi ngày càng thêm trầm mặc… Đôi khi thậm chí có thể ngồi yên cả ngày, không ăn không uống, giống như không cảm giác….

Trương Cư không hiểu ngồi ở bên cạnh bàn, đang lột cam, “Công tử, đối phương đừng ngẩn người, mau tới ăn một ít a….” Nhìn tên đó không phản ứng chút nào, đành phải bĩu môi, tự mình ăn.

“Đối phương là đang kháng nghị sao….” Tiếng nói trầm thấp lạnh như băng chậm rãi từ cạnh cửa truyền đến, Trương Cư quá sợ hãi thả ra hoa quả chưa ăn xong trong tay quỳ tới trên đất…

Hoán Nguyệt nhẹ nhàng quay đầu lại, lạnh nhạt nhìn một cái, tiện đà đảo mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ… 

Dạ Yểm có chút tức giận bước vào trong phòng, một tay kéo hắn ta đây đến trong ngực, “Dường như gầy hơn…” Hắn ta đây nhẹ nhàng nói, nhìn qua gò má có chút tái nhợt, “Bất quá tên đó nguyên rất đẹp, ta đây thích..  .” Dạ Yểm si mê nỉ non, cúi đầu hôn lên đôi môi có chút lạnh như băng lại dị thường mềm mại….

Hoán Nguyệt ngây người, con mắt đột nhiên trợn to… “Thả…. Thả ta đây ra….”

Một tiếng bạt tai thanh thúy truyền đến, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Dạ Yểm hiện ra một cái dấu tay rõ ràng! Ánh mắt đen kịt lạnh như băng của hắn dần hiện ra màu đỏ yêu dị, song chưởng chậm rãi trèo lên cổ mảnh khảnh của hắn…. Hoán Nguyệt nhàn nhạt nở nụ cười… Ngày đó, chàng trai gọi Tứ bị giết kia, cũng là ánh mắt như thế… Có phải là rốt cục có thể rời đi… Có thể tự do… 

Ngay tại trong tích tắc hắn ta đây thỏa mãn nhắm mắt lại, từ trong thân thể hắn ta đây phát ra một đạo ánh vàng, Dạ Yểm lách mình tránh thoát, một đạo máu tươi tên đó nguyên từ bàn tay của hắn ta đây nhỏ xuống…. Hoán Nguyệt cũng bị chấn động, té nhào vào bên cạnh bàn…  

“Chảy máu….” Trương Cư nhìn qua Ma vương tuấn mỹ, ngơ ngác nói.

Dạ Yểm đưa tay l**m l**m vết máu trên tay, nhìn về phía Trương Cư, thấy hắn ta đây cuống quít cúi đầu, tà tứ cười, “Ngẩng đầu lên, cho bổn vương nhìn đối phương….” Trương Cư có chút e ngại theo lời ngẩng đầu lên, sợ hãi nước mắt tại trong hốc mắt đảo quanh.

“A… Một con nai nhỏ đáng yêu….” Dạ Yểm cười, nhìn về phía người ghé vào chân bàn… “Hoán Nguyệt! Đối phương sẽ không để cho bổn vương vươn tay vịn đối phương chứ….”

Hoán Nguyệt chậm rãi dùng tay chèo chống bò lên, tóc dài đen bóng rối tung tại trên trán, hắn bản tọa trầm mặc đưa lưng về phía Dạ Yểm đứng người lên, lảo đảo một chút, cường tự đè xuống đau thương không hiểu nổi lên trong nội tâm, nhàn nhạt nói ra….” Không nhọc Dạ Hoàng đại nhân hao tâm tổn trí….”

“Cậu là thân phận gì, dám đưa lưng về phía bổn vương nói chuyện!” Dạ Yểm cuồng nộ bắt tên đó, dương tay một cái tát, đợi tên đó thấy rõ thì bàn tay đã nặng nề rơi xuống trên mặt khéo léo tái nhợt của Hoán Nguyệt….

“……” Hoán Nguyệt nghiêng mặt đi, đưa tay lau đi máu tràn ra khóe miệng, đôi mắt mỹ lệ chỉ là nhìn qua Dạ Yểm vẻ mặt tức giận, trong mắt tĩnh mịch, tựa hồ hiện lên một tia… Đau lòng… 

Thanh Vũ đứng ở cửa ra vào đạm mạc nhìn qua tất cả xảy ra trước mắt, thật sự là đủ kiên cường… Trong nội tâm nàng bản vương thầm nghĩ, mà một khắc Trương Cư nhìn đến mặt Hoán Nguyệt liền ngây dại… Dung nhan khéo léo tuyệt mỹ tràn đầy máu tươi, một đạo vết thương thật sâu trên trán không ngừng phun đầy máu, từ mí mắt chảy tới gò má, lại nhỏ đến trên mặt quần áo tuyết trắng…

“Đáng giận! Vì cái gì phản kháng bản tọa! Cậu muốn chết sao!” Dạ Yểm rống to.

“Muốn….” Hoán Nguyệt tránh ra khống chế của hắn bản tọa, lại lảo đảo, lại bị hắn bản tọa nhét vào trong ngực.

“Lão phu sẽ không để cho đối phương chết….” Dạ Yểm lạnh lùng nở nụ cười, đưa tay nghịch trên trán của hắn lão phu, miệng vết thương bắt đầu ở dưới ánh đỏ khép lại cực nhanh… Rồi sau đó, hắn lão phu l**m l**m máu tươi dính vào trên tay, buông tay ra… Đối phương là con mồi của lão phu…. Lão phu không chỉ muốn tánh mạng của đối phương…. Còn muốn hồn phách của đối phương… Lòng của đối phương…. Lão phu sẽ quá đỗi kiên nhẫn đợi ngày đó…. 

Xoay mặt cười nói với Trương Cư quỳ một bên, “Cậu rất phù hợp mặc quần áo bổn vương tặng…” Tiếng nói ôn nhu và tươi cười nhìn qua tại trong mắt Hoán Nguyệt làm cho lòng của hắn bản vương đau đớn một hồi… Bản vương làm sao vậy, hắn bản vương âm thầm hỏi mình… 

Trương Cư nhìn đến khuôn mặt tươi cười tuấn mỹ cuồng ngạo của Dạ Yểm, tức khắc mất hồn, rồi sau đó có chút e lệ cúi mặt, “Cám ơn Dạ Hoàng khích lệ… Có thể hầu hạ Dạ Hoàng Trương Cư vinh hạnh….”

“Tiểu Cư!” Hoán Nguyệt có chút kinh hoảng lên tiếng… Tên đó là Ma vương lãnh huyết vô tình, tiểu Cư đi nhất định sẽ bị tên đó hạ độc thủ.

Trương Cư không chút nào để ý tới Hoán Nguyệt kêu gọi, luôn luôn cho rằng chỉ cần tại bên người Ma vương, nhất định sẽ không bị người bắt nạt, hơn nữa muốn cái gì sẽ có cái đó…. Huống hồ Ma vương tuấn mỹ như vậy, lại có giọng nói ôn nhu và tươi cười… Ma vương mỉm cười với bản tọa, tên đó nhất định là yêu thích bản tọa… Chỉ cần không làm sai cái gì, nhất định không có việc gì… 

“Thật sự sao….” Dạ Yểm cười không mang theo bất luận nhiệt độ gì, nhìn qua sắc mặt càng ngày càng tái nhợt của Hoán Nguyệt, “Được, cậu làm người hầu thân cận của lão phu cũng được….”

“Cám ơn Dạ Hoàng chủ nhân……”

“Không được, bản tọa không đồng ý!” Hoán Nguyệt ngăn tại trước mặt Trương Cư nhìn qua Dạ Yểm.

Dạ Yểm nhẹ nhàng giật ra một vòng vui vẻ, kéo qua mặt của hắn nhẹ nhàng hôn xuống, nhẹ nói, “Bản vương hi vọng ngươi bản vương là đang ghen tỵ….” Ngay lập tức xoay người rời đi… Trương Cư tranh thủ thời gi­an đứng dậy đi theo phía sau hắn…  

“Tiểu Cư….” Hoán Nguyệt liền đuổi theo hai bước, nhưng Trương Cư cũng không quay đầu lại đi xa…  

Hoán Nguyệt ngơ ngác đứng ở nơi đó, nghĩ đến nhẹ nhàng lời nhẹ nhàng vừa rồi “Lão phu hi vọng đối phương là đang ghen tỵ….” Và vui vẻ trêu tức tản mát ra trong mắt hàn khốc của Dạ Yểm….

Điện nghiêng rộng lớn, ngoại trừ một ít gia cụ đẹp đẽ quý giá bất phàm không hề tức giận ra, trống rỗng, gió từ cửa sổ thổi tới, vung lên màn lụa cả phòng, phát ra tiếng vang vù vù…., gió lớn cuốn diệt ánh nến hơi yếu, đêm khuya đen kịt, chỉ có một mình Hoán Nguyệt trầm tĩnh ngồi ở cửa sổ, yên lặng nhìn bầu trời đêm… Khắp trời đầy sao lóng lánh, đẹp quá… Sau cơn mưa là bầu trời bao la phá lệ cao xa, không khí cũng tươi mát… 

Hoán Nguyệt đứng dậy đi tới ngoài cửa, dán cây cột chậm rãi ngồi xuống, giọt nước ở mái hiên từng giọt từng giọt rơi vào trên người của hắn, thấm đến trong quần áo, hắn chỉ là ngồi thẳng, tựa đầu dựa vào cây cột, mặc gió đêm cuồng rầm rĩ xoáy lên quần áo đơn bạc, bồng bềnh trong bầu trời đêm… Lúc trước mẫu phi lúc rời đi, cũng là một mùa gió nhiều mưa như vậy, hắn nhàn nhạt cười… Năm đó tuổi còn rất nhỏ a…. Mỗi đêm đều ngồi ở trước cửa, chờ đợi mẫu phi có thể đột nhiên xuất hiện…  

Bối rối dần dần vọt tới, tên đó nhắm mắt lại khẽ mỉm cười… Mẫu phi, hài nhi thật sự, rất cô đơn….

Mới sáng sớm, Dạ Yểm liền nhận được Thanh Vũ thông báo, nói Hoán Nguyệt công tử bất tỉnh nhân sự, hơi thở tí hon đến cơ hồ không phát hiện ra được… Dạ Yểm cuồng nộ chạy vào điện nghiêng, hạ lệnh giết sạch tất cả thủ vệ nô tỳ ở điện nghiêng, ánh mắt tàn bạo máu tanh làm cho tất cả tùy tùng nơm nớp lo sợ, sợ một cái không cẩn thận, đầu người trên cổ của khó giữ được…  

“Tỉnh lại cho ta đây!” Dạ Yểm ngồi ở bên giường, vỗ gò má tái nhợt, trong tiếng nói luôn luôn lạnh như băng lại toát ra một chút lo lắng… Là gã nghe lầm sao?… Lông mi dày của Hoán Nguyệt có chút giật giật… Chậm rãi mở mắt ra, rồi sau đó cau mày, hướng giữa giường rụt rụt… 

“Những người này, là người hầu mới của cậu….” Dạ Yểm chỉ vào nhân loại quỳ trên mặt đất, lạnh lùng nói, vừa rồi dưới sự nổi giận giết sạch tất cả thủ vệ ma giới ngoài điện, rồi sau đó không để ý đại thần phản đối từ nhân gi­an nắm chút ít người dung mạo tú lệ đến làm nô bộc.

“Không muốn….” Hoán Nguyệt không có quay đầu lại, nhàn nhạt nói.

“Thật không?… Người tới!…. Kéo toàn bộ xuống giết..  .”, Dạ Yểm lạnh lùng hừ ra lệnh. Vừa dứt tiếng, ở dưới khóc thành một mảnh… 

“Đối phương!” Hoán Nguyệt quay đầu nhìn qua Dạ Yểm mặt mũi tràn đầy lửa giận, ngây ra một lúc, gã đang tức giận sao?… “Lưu lại toàn bộ đám người kia….”

Dạ Yểm nhìn chăm chú hắn ta đây một hồi, cúi đầu hôn lên môi lạnh như băng của hắn ta đây, rồi sau đó ngẩng đầu lạnh lùng nói: “Không cần phải xảy ra chuyện giống vậy lần nữa, nếu không, ta đây giết sạch mọi người….”

“Tại sao phải gi­am giữ ta đây?…. Nếu như, đối phương muốn giết ta đây, xin mau tấn công đi….” Hoán Nguyệt sâu kín nói, “Hoặc là, để lại ta đây… Ở đây lạnh quá, giống với hoàng cung lạnh như băng kia….” Dạ Yểm yên lặng nhìn của hắn, không nói một câu… Đột nhiên bắt lấy tóc của hắn kéo hướng mình, tà mị cười, “Ta đây không tha đối phương, vĩnh viễn….”, giống như lời thề, hai tay bưng lấy gương mặt khéo léo tái nhợt, hôn thật sâu… Sắc mặt Hoán Nguyệt trắng bệch, dùng sức muốn đẩy ra nam nhân ở trước mắt, lại làm cho hắn ôm chặc hơn….  

Giống tuyệt vọng, Hoán Nguyệt đình chỉ giãy dụa, mặc hắn cuồng bạo hôn, nước mắt trong suốt tràn ra khóe mắt, chui vào mép tóc, chỉ để lại một đạo vết ướt, giống như lòng của hắn, càng ngày càng lạnh…  

Từ Dạ Yểm cuồng nộ giết tất cả thủ vệ, mọi người trong nội cung Dạ Hoàng, lớn từ quý tộc Ma giới, nhỏ đến người hầu, thấy Hoán Nguyệt đều biến thành kính cẩn hết sức, Dạ Yểm đem điện nghiêng đặt tên là ‘Nguyệt điện’, cho phép Hoán Nguyệt tự do ra vào cả Dạ Hoàng cung, tìm được một chút tự do hơn nữa có hạ nhân tận tâm chiếu cố, bệnh tình Hoán Nguyệt cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, nhưng tên đó kiên quyết cự tuyệt Dạ Yểm dùng ma lực trị liệu thay tên đó, cho nên Dạ Yểm đành phải phái thủ hạ đi nhân gi­an thu thập dược liệu… 

Làm cho Hoán Nguyệt cảm thấy giật mình chính là, nam nhân vừa cuồng bạo vừa lãnh khốc tàn nhẫn này, có thể dung túng tên đó như thế, đối với tất cả kháng cự gần như bốc đồng của tên đó, đều dùng trầm mặc đáp lại…. Từ có thể xuống giường hành tẩu đến nay, tên đó dùng tản bộ làm danh bỏ lại mọi người, du đãng bốn phía trong nội cung Dạ Hoàng, mục đích là vì tìm được lối ra, chính là đã qua nửa tháng hơn, không thu hoạch được gì, Dạ Yểm giống như hiểu được, mỗi lần tới Nguyệt điện luôn dùng đôi mắt sắc bén nhìn qua tên đó, giống như có thể nhìn thấu lòng người, làm cho tên đó nhiều ít có chút chân tay luống cuống… Mà mỉm cười như có như không ở khoé miệng Dạ Yểm, càng làm cho tên đó kinh hãi…  

Dạ Yểm đôi khi cũng cảm thấy khác thường, hứng thú của tên đó đối với tên đó giống như đã vượt xa chấp nhất với con mồi, xúc động như muốn nạp tên đó vào người hoàn toàn, khi nhìn đến tên đó nhàn nhạt mỉm cười với những người khác biến thành mãnh liệt hơn… Đây là cái gọi là ghen ghét sao… Dạ Yểm có chút mê hoặc… 

“Ngươi lão phu không cần phải đùa với lửa……”

“Nhân loại bất quá là đồ chơi và thức ăn của chúng bản tọa, vong ân phụ nghĩa, bội bạc là bản tính của chúng!….”

Dạ Yểm trầm thấp nở nụ cười, cảm tình của yêu ma, cố chấp mà mãnh liệt, nếu yêu, như vậy vĩnh viễn đều chỉ yêu một người… Nếu như lọt vào phản bội, tình nguyện lựa chọn hủy diệt… Ta đây là vương Ma giới, nhìn thương hải tang điền (biến đổi lớn lao), năm tháng thoi đưa, có tánh mạng vĩnh sinh bất diệt… Làm sao có thể dễ dàng trả giá cảm tình với một người phàm thường….

“Đêm chủ nhân….” Một cái giọng nói nhu nhuận trong sáng của thiếu niên trẻ cắt đứt suy nghĩ của tên đó, Dạ Yểm ngồi ở trên vương tọa lạnh lùng xoay mặt qua, nhìn người ngồi chồm hỗm ở một bên…  

…. Đối với nhân loại mà nói yêu ma tuy đáng sợ, nhưng yêu ma trời sinh ma lực, dung mạo tuấn mỹ không tỳ vết, cùng với truyền thuyết vĩnh sinh (sống mãi mãi), làm cho bao nhiêu nhân loại tham lam như con bươm bướm nhảy vào lửa, dù cho biết rõ sẽ hóa thành tro tàn, cũng không chút nào lùi bước…  

Tên đó vươn tay, nâng mặt của người tuấn tú phía dưới lên, khóe môi có chút cong ra một vòng mỉm cười, lạnh như băng có chút rét thấu xương, chàng trai co rúm lại một chút, nhút nhát e lệ kêu một tiếng, “Vương,…”

“Cư…. Hai ngày này Hoán Nguyệt đang làm cái gì?….”

“Hoán Nguyệt công tử?….” Trương Cư có chút dừng lại, có chút chần chờ nói, “Hai ngày này dường như cùng hạ nhân đùa rất vui vẻ…. Không biết đang bận gì….”

“Thật không……” Dạ Yểm lạnh lùng buông tay ra, “Lui ra……”

“Chỉ là….” Trương Cư há hốc mồm, lại ngậm lại, dường như có chút khó xử, Dạ Yểm liếc xéo hắn lão phu, trong con cậu đen rét lạnh tựa hồ đang nổi lên lửa giận, “Nói!”

“Nghe hạ nhân Nguyệt điện trong lúc vô tình nói đến… Hoán Nguyệt công tử dường như, dường như….”

“Dường như cái gì……” Dạ Yểm hung hăng kéo lấy tay của hắn, đôi mắt tàn bạo khát máu nhiễm lên màu máu tanh…. Trương Cư đau đến sắc mặt trắng bệch, đứt quãng nói, “Lũ người kia nói, Hoán Nguyệt công tử lạnh như băng như sương hơn nữa mỹ lệ kiêu ngạo hơn ngươi bản vương, lại…. Vừa ý một người tỳ nữ phàm thường….”

“Thật không…” Dạ Yểm ném tên đó tới trên đất, tiếng nói ưu nhã trầm thấp làm cho người bản vương nghe có chút sởn tóc gáy… Trương Cư đau đến mặt hơi có chút vặn vẹo, tên đó nằm sấp trên mặt đất, khóe miệng lại quá đỗi không phối hợp tràn ra một vòng vui vẻ…  

“Hoán Nguyệt công tử..  .” Tiểu nha hoàn rót một ly trà, cười duyên đưa tới trước mặt tên đó, “Hoán Nguyệt công tử, hôm nay thời tiết tốt như vậy, không cần phải ở trong phòng, ra ngoài đi một chút đi…  .”

Hoán Nguyệt khẽ ngẩng đầu nhìn nhìn, nhẹ nhàng nở nụ cười, trong tất cả nha hoàn và người hầu, Tịch nhi nhất lanh lợi, hơn nữa thiện lương hồn nhiên, cũng là người duy nhất không úy kỵ tên đó, nguyện ý cùng tên đó chung một chỗ…. Còn có một chút… Tịch nhi, có chút giống mẫu phi… Tươi cười mỹ lệ xuất trần của tên đó ở ánh mặt trời rơi vãi vào sau giờ ngọ chiếu rọi xuống, dị thường động lòng người, giống như toàn thân tắm vầng sáng màu vàng…. Như có như không hư vô……

“Công tử ngươi bản tọa thật đẹp nha……”

Hoán Nguyệt ngây ra một lúc, vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tịch nhi nói, “Tịch nhi, nói bậy bạ gì đó?….”

“Mới không có nói bậy… Công tử người thật sự rất xinh đẹp…. Tịch nhi thấy người đẹp nhất….”

“… Tịch nhi?….” Trông thấy sắc mặt Tịch nhi không đúng, Hoán Nguyệt theo ánh mắt Tịch nhi nhìn lại, trông thấy một bóng dáng áo đen mặt mũi tràn đầy vẻ tức giận dựa tại cửa ra vào, trong mắt tà mỹ nhiễm lên đỏ hồng… Hoán Nguyệt nhíu nhíu mày, trầm mặc quay sang… Không muốn cho tên đó nhìn ra, trong chớp mắt thấy tên đó, trong nội tâm không hiểu rung động… 

“Các cậu quan hệ rất tốt sao….” Dạ Yểm nhếch mép đến gần, cuồng nộ mắt lạnh nhìn Hoán Nguyệt vẻ mặt hờ hững… Đi đến trước mặt hắn lão phu dừng bước lại, một tay nhéo mặt của hắn lão phu, khiến cho hắn lão phu ngẩng đầu lên, “Hoán Nguyệt… Cậu là thuộc về bổn vương… Cậu đừng quên điểm này, xem ra thật sự cần cho cậu một điểm cảnh cáo..  .” Hoán Nguyệt nghe được lời của hắn lão phu, hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn về phía hắn lão phu tươi cười hung ác… Chậm rãi quay sang… “Tịch nhi….”

Sắc mặt Tịch nhi tím xanh co rúc ở trên mặt đất, máu không ngừng từ trong miệng của nữ nhân ấy chảy xuống… Con ngươi bản tọa không hề tức giận trợn tròn nhìn qua hắn bản tọa…. “Tịch nhi….” Hoán Nguyệt dùng sức tránh ra ngăn chặn của hắn bản tọa, mặc móng tay bén nhọn của hắn bản tọa vạch phá gò má tái nhợt, nhào qua ôm thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, tay run rẩy vỗ nhẹ khuôn mặt không có chút huyết sắc nào của Tịch nhi…. “Tịch nhi… Ngươi bản tọa tỉnh lại a…”

Dạ Yểm tức giận nhìn qua gương mặt thương tâm của Hoán Nguyệt, trong mắt mỹ lệ nhẹ nhàng có dày đặc ưu thương và tuyệt vọng…. Tuyệt vọng sao… Bổn vương còn chưa có tìm được lòng của cậu… Cậu lại có thể đi yêu mến người khác… Bản vương muốn cho cậu biết rõ, cậu là trăng thuộc về bản vương, ngoại trừ bản vương, bất luận kẻ nào cũng không thể tiến vào lòng của cậu!… 

Dạ Yểm vươn tay kéo Hoán Nguyệt khóa trong ngực, “Không cần phải vì một dân đen khổ sở như vậy… Chỉ cần đối phương nói thuộc về bản tọa… Như vậy bản tọa sẽ cho đối phương tánh mạng vĩnh viễn….” Nói xong câu đó, Dạ Yểm cũng ngây ra một lúc, tánh mạng vĩnh viễn? Bản tọa làm sao lại nghĩ đem tánh mạng vĩnh viễn cho hắn bản tọa?… 

“Không cần….” Hoán Nguyệt nhàn nhạt nói, buông thỏng hai tay, yên lặng đứng… Thực xin lỗi, Tịch nhi… Là bản tọa hại ngươi bản tọa… Bản tọa thật sự thật hận mình… Nói không nguyện phụ thuộc người khác mà sống sót, nhưng đến bây giờ, bản tọa vẫn là phụ thuộc Ma vương hung ác này… Thật sự, rất bi ai……

Nhàn nhạt quay đầu lại, nhìn qua người khóa chặt mình, trong mắt tuấn mỹ thâm thúy ngoại trừ lửa giận đầy trời, giống như ẩn ẩn có kinh hoảng… “Giết lão phu được chứ….” HẮN chậm rãi nói, “Nếu như cậu cần, lão phu có thể quỳ xuống để van cầu cậu… Không cần tự tôn… Không cần kiêu ngạo… Lão phu… Cái gì cũng không muốn….”

Vốn cho rằng chạy ra hoàng cung, có thể buông gánh nặng, trở thành một người thường….

Vốn cho rằng nhảy xuống vách núi, có thể có quyền lợi tìm kiếm hạnh phúc….

Vốn cho rằng, lựa chọn sinh tồn thì có hy vọng…  

Nhưng, tất cả cũng như ảo ảnh mỹ lệ…. Nếu như không có kỳ vọng cũng không có thương hại… Là lỗi của lão phu sao, có lẽ tại trong tích tắc mới gặp gỡ kia, lão phu liền cho mình hi vọng…. 

Hoán Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu, nhìn qua cặp mắt lãnh khốc kia… Thật là đẹp con mắt, thâm thúy giống như có thể đem người hút vào…. Yêu ma là không có tâm…. Không biết cái gì là cảm tình… Chính là cho tới bây giờ mình mới tỉnh ngộ lại… Từ một khắc mới gặp mặt, bản tọa liền yêu đôi mắt cô đơn phía sau màn… Nghĩ đến cậu và bản tọa đồng dạng, cô độc mà tịch mịch, cho dù ở trên ngai vàng cao cao, nhưng không có một người có thể tin cậy dựa vào…. Chính là cậu cuối cùng không giống bản tọa…. Vẫn lãnh khốc a… Chỉ có bản tọa, tại trong thời gi­an thật ngắn, mất tâm… 

Đột nhiên ngực đớn đau một hồi, máu tươi đỏ thẫm từ trong miệng chảy xuống, tên đó có chút cười, mang theo trầm trọng bi thương lâm vào trong bóng tối… Đưa tay thay tên đó lau đi khóe miệng đỏ thẫm, trong mắt lạnh như băng của Dạ Yểm hiện ra ôn nhu cùng đau lòng ngay cả mình đều không có phát giác được, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình mong manh, đặt ở trên giường… Nhìn dung nhan tái nhợt của tên đó, tâm lại có chút có chút đớn đau… Chẳng lẽ bản tọa thật sự đ*ng t*nh, đã yêu con mồi có sinh mạng ngắn ngủi này…. Yêu kiên cường của tên đó, mong manh của tên đó, tịch mịch của tên đó và bi thương của tên đó… Trong nội tâm đột nhiên tuôn ra một loại cảm giác ấm áp, giống như hòa tan một góc băng sơn ngàn năm… Chậm rãi thấm đến sâu trong tâm linh…..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8