Ẩm Thủy Tư Nguyên
Chương 4
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giữa tháng tư, hoa thơm đã tàn, những rừng cây trùng điệp vẫn xanh biếc. Nhành liễu điệu đàng soi bóng xuống mặt hồ Ảnh Thúy – chốn tao nhã chúng tài tử giai nhân kinh thành du ngoạn.
“Lốc cốc… lốc cốc…” Xa xa chỉ thấy bốn con ngựa tuấn mã đi nước kiệu trên mặt đá xanh, kéo chiếc xe nạm ngọc đi tới, ngừng tại quán rượu bên cạnh hồ Ảnh Thúy. Thị đồng ngồi cạnh phu xe nhảy xuống, quỳ mọp đưa lưng kính cẩn đợi chủ nhân bước xuống.
Chợt nghe một trận huyên náo từ bên trong. Một người đàn bà mặc quân phục ngửa đầu cạn bát rượu, nói tiếp: “Này, bản tọa làm binh lính nhiều năm như vậy, cực khổ rèn luyện, ngoài Cổ tướng quân, chưa từng tin phục ai! Phong thái Cổ tướng quân mới đúng là oai phong, cô bản tọa trừng mắt hổ một cái, gầm miệng sư tử một tiếng, nhất định là dọa tên phản đồ ngay ngay lập tức xuống ngựa gục đầu chịu chết. Thật là hả lòng hả dạ.” Người đàn bà kia vỗ bàn cười to, rồi tiếp tục chép miệng nhấp rượu.
Một thư sinh trang điểm xinh đẹp đi tới, “Ngô hoàng thánh minh, trời phù hộ Đại Lẫm, phù hộ thái nữ điện hạ, sau khi Phạm Dao tướng quân chết trận ngoài biên ải, lại xuất hiện anh hùng lương tướng Cổ đại tướng quân.”
“Đúng, hoàng thái nữ điện hạ là Lẫm Uyên tử, nhất định sẽ bảo hộ Đại Lẫm bản tọa phúc trạch vạn dân.”
“Từ khi hoàng thái nữ giáng sinh đến nay, lời cầu khấn ở đền Thái tổ cũng càng ngày càng linh nghiệm.” Một người đàn ông trung niên chen miệng nói.
“Thật không? Lão phu cũng phải đi thử một lần.”
Ngay sau đó, mọi người chuyển chủ đề sang quỳ lạy cầu nguyện như thế nào mới linh nghiệm.
Nhưng mà, người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Trước xe ngựa tinh xảo, thị đồng vẫn quỳ mọp trên nền đá xanh, màn gấm ở cửa xe bị siết chặt.
“Hừ! Nhị muội, xem ra chúng lão phu cần đẩy nhanh kế hoạch. Bây giờ một đứa trẻ sơ sinh chưa tròn một tuổi đã được lòng dân như vậy, đến khi cô lão phu trưởng thành, địa vị ổn định, chúng lão phu còn có thể làm gì? Không thể dưỡng hổ vi hoạn.” Phạm Dư căm hận nói. Chuyện tốt của tam muội thiếu chút nữa làm hỏng ván cờ của cô ấy, nếu không bây giờ Vũ Văn thị sao vẫn còn ngồi yên ổn trên ngôi vị hoàng đế, chắc chắn sẽ là đang quỳ mọp dưới chân cô ấy rồi.
*Dưỡng hổ vi hoạn: ý nói dung dưỡng kẻ địch là tự vác họa vào thân.
“Đại tỷ nói đúng, chẳng qua là vì tam muội mới an táng, trong quân không yên, chuyện này chúng bản tọa cần tỉ mỉ thảo luận lại.” Phạm Ly nhíu mày, “Cổ A Mang kia chúng bản tọa phải lợi dụng thật tốt.”
“Không phải người trong nhà thì không thể tin, có thể lôi kéo, nhưng từ đầu đến cuối luôn phải có điểm đề phòng.” Phạm Dư híp mắt nhìn về phía cung điện trùng trùng, không khỏi nghĩ tới thiếu niên lang như phượng hoàng dưới tàng cây cùng tiếng đàn uyển chuyển của tên đó… Cứ chờ đi, bất kể là cả tòa cung điện kia, hay là mỹ nhân trong điện, cũng sẽ là của ta đây!
***
Híp mắt, Vũ Văn Tư Nguyên thích chí ngồi trong lương đình giữa ao sen hóng gió, thuận tiện nghịch nghịch mấy con cá dưới hồ, hồ sen này là một đại mỹ cảnh của Ninh cung! Lương đình được vây lan can cẩn thận, nữ nhân ấy hoàn toàn khó mà rơi xuống. Nhưng mà… mấy con cá bóng nhẫy kia thật không đáng yêu chút nào, đút bọn nó quế hoa tô giòn ngọt bọn nó không chịu ăn. Hứ! Không biết thưởng thức! Tư Nguyên bực bội bốc một nửa quế hoa tô nhét vào trong miệng, từ từ nhai, ai ~ ai, răng còn chưa lớn đủ đâu ( ToT ) Nhìn Tiểu Hòa bận rộn bên cạnh, Tư Nguyên toe toét cười một tiếng, chuẩn bị có cơm nếp gà ăn rồi. ( ^o^ ) Nữ nhân ấy không khỏi nghĩ tới cơm nếp gà của kiếp trước. Hôm nay nữ nhân ấy đã có thể phát ra vài từ đơn, tên đó tên đó a a rất lâu, bảo Tiểu Hòa dùng lá sen chưng cơm nếp gà. Hắc hắc, nữ nhân ấy không nhịn được muốn nếm thử một chút, không biết răng lợi có nhai nổi không, thôi cứ chưng lâu lâu chút là được. Vũ Văn Tư Nguyên cười híp cả mắt nhìn Tiểu Hoà cẩn thận đem lá sen đỏ thẫm gói cơm nếp gà lại rồi thả vào nồi, rồi lại gian xảo cười với bọn cá mất nớt, ta đây đổi thủ đoạn, xem các ngươi ta đây còn dám chê không!
*Quế hoa tô là một loại bánh ngọt, xem hình dưới, tui thấy nó giống giống bánh cốm :v
Trong ao sen, các bạn cá vẫn bơi lội hết sức tận tình, không thèm để ý tới bánh ngọt thả ngay bên cạnh. Tư Nguyên buồn rầu, chăm chú nhìn các bạn cá nửa điểm cũng không chịu hợp tác. Gần đây lúc nào cũng thấy phụ quân vội vội vàng vàng, nhất định là sắp có chuyện gì không tốt xảy đến. Nhưng thân hình trẻ nít chưa đầy một tuổi của nàng ta đây có thể làm gì chứ! Luận võ, bây giờ ngay cả đứng còn không vững; bàn kế, một đứa trẻ sơ sinh mà lên tiếng thì quá ư là quỷ dị, đành tin tưởng vào người lớn lên ở thâm cung như phụ quân vậy, sau này tính toán tiếp. Nếu như không có sau này, vậy nàng ta đây chỉ có thể trách thời vận không đủ. Nhưng mà đời sau biết có còn gặp một cha ta đây tốt như vậy nữa không? Suy nghĩ một chút liền cảm thấy thương tâm.
Ai ~~~ nếu như nữ nhân ấy thật sự là một đứa trẻ ngốc nghếch vô tri thì đã không phải phiền muộn như vậy.
Vòng vòng như vậy làm cổ nữ nhân ấy ê ẩm, nhìn qua thấy Tiểu Hòa đã ngồi dưới đất, dựa vào ghế dài trong đình ngủ. Thật là, nền đất lạnh, coi chừng lưu lại mầm bệnh đó! HẮN hắn a a một hồi thật lâu mà tên đó vẫn không trả lời, nữ nhân ấy đành nghiêng đầu tiếp tục ngắm cá, chắc tên đó mệt mỏi quá, nồi hấp hơi nước bốc nhiều thế kia cơ mà!
***
Vừa bước xuống ngự giá, đi vào Ninh cung, Vũ Văn Liên ngay nhanh chóng phát hiện mấy cung nhân ngã trên đất, Cốc Vũ đi sau lưng hắn cũng ngay nhanh chóng té xuống, rõ ràng là bị đánh thuốc mê. Vũ Văn Liên cảm thấy ngực bị đè xuống, hai lỗ tai bùng bùng, chân hắn xiêu vẹo chạy gấp vào trong điện. Hoàng nhi. . . Hoàng nhi không có ở trong điện! HẮN mới chỉ rời đi chăm sóc mẫu hoàng một chút thôi, sao hoàng nhi đã không còn tăm hơi? Tiểu Hòa cũng chẳng thấy đâu. . . Bình tĩnh, bản vương phải bình tĩnh lại, hắn nắm chặt quả đấm, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay, thống khổ xông lên k*ch th*ch hắn, đầu đau nhức tỉnh táo lại. Vũ Văn Liên đứng trong điện sửng sốt thật lâu, mới chậm rãi đi ra khỏi điện, có lẽ là cô bản vương chỉ đang chơi đùa đâu đó trong Ninh cung thôi. HẮN cảm thấy hy vọng xa vời . . . Cung nhân đều bị hôn mê, làm sao lại bỏ qua hài tử của hắn được?
Một trận gió lướt qua, Vũ Văn Tư Nguyên cảm giác trời đất quay cuồng, ngay tức thì bị bế lên một cách hung hãn, lãnh hương quanh quẩn nơi chóp mũi, liền biết là phụ quân.
“Đau. . .” Nữ nhân ấy không nhịn được kêu lên thành tiếng. Mê mẩn nhìn vẻ mặt chấn kinh vui sướng của phụ quân.
“Vẫn còn ở đây. . . vẫn còn ở đây. . . Tốt quá. . . Không sao là tốt rồi.” Vũ Văn Liên ôm chặt lấy thân thể nho nhỏ mềm mại ấm áp của nàng ta đây. Cơ hồ không dám tin có thể có vận tốt như thế, đến khi nghe tiếng kêu đau của hài từ mới buông lòng tay. Tỉ mỉ suy nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra.
“Phụ quân. . .” Vũ Văn Tư Nguyên cười híp mắt chỉ cơm nếp gà chưng đã lâu, Tiểu Hòa thì ngủ gật chưa chịu tỉnh, chỉ có thể để phụ quân ra tay thôi, nữ nhân ấy không nhịn được muốn ăn!~
Theo hướng chỉ của hài tử, Vũ Văn Liên mở ra lồng hấp cuồn cuộn hơi nước, ngơ ngác nhìn lá sen đỏ thẫm gói vật gì. TÊN ĐÓ nghĩ, đây chính là nguyên nhân.
Quả nhiên, sau khi tên đó tắt lửa, hơi nước tản đi, chừng một nén nhang sau, Tiểu Hòa liền tỉnh lại. Mặt ngơ ngác nhìn tên đó, “Điện hạ, người trở về từ lúc nào?”
Vũ Văn Liên tỉ mỉ hỏi kĩ chuyện xảy ra lúc chiều, rồi nói, “Tiểu Hòa, đối phương lui xuống chuẩn bị cơm tối đi, bản tọa trông hoàng nhi là được rồi”
Tiểu Hòa choáng váng đi ra, không hiểu nổi làm sao trong thoáng chốc đã đến giờ cơm tối rồi.
Đúng vậy, không lâu sau khi hắn trở lại từ Lẫm Uyên, hắn phát hiện mình có một thân bách độc bất xâm, chẳng qua là làm dáng một chút không cho người ngoài biết. HẮN tin rằng thể chất hắn cùng hoàng nhi giống nhau, cho nên không bị mê khí kia ảnh hưởng.
Mê khí kia là do lá sen bị chưng lên mà có, ao sen hồng liên cùng cá chép hoa đều do gã mang từ Lẫm Uyên về, lúc đầu chỉ vì muốn những thứ này lọc sạch khoảng không trong cung, không ngờ. . . Vũ Văn Liên đột nhiên cười lên, ôm lấy Vũ Văn Tư Nguyên quay hai vòng, hôn lại hôn, “ Hoàng nhi thật là kỳ tài.”
Vũ Văn Tư Nguyên ngẩn người, một tuổi biết nấu cơm thì là nhân tài sao, mà còn chỉ là sai bảo người khác làm! Nhưng lời khen ngợi luôn làm nữ nhân ấy cao hứng, vì vậy cũng khanh khách cười theo.
“Đi thôi, đến giờ dùng bữa rồi.” Vũ Văn Liên ôm nàng bản tọa đi vào trong điện, bước chân nhẹ nhàng.
“Cơm. . . Cơm. . .” Vũ Văn Tư Nguyên chỉ cơm nếp gà hồng hồng, dùng điệp âm của trẻ sơ sinh mà kêu, cô bản vương hấp cơm suốt một buổi chiều cơ mà! Sao lại không mang theo được.
“A~a~. . . Mặt dù với thân thể hoàng nhi thì không phải sợ, nhưng ăn nhiều dẫu sao cũng không tốt. Lá sen kia có độc đó!” Vũ Văn Liên bắt được hai bàn tay múp míp như ngó sen, lại hôn xuống hai cái.
“A~!” Hả? Có độc? Vũ Văn Tư Nguyên ngẩn người. Phụ quân người nghĩ làm sao vậy, hoa sen có độc người lại trồng ở nội cung! Nàng ta đây nhìn cơm gà thơm ngát hồng hồng mà rơi nước mắt. . . Cuối cùng ngửi một cái nữa, liếc mắt nhìn thêm một cái, rồi ảm đạm xoay người, gặp lại sau nhé, tiểu nếp tử!
***
Phụ tử nhà này đáng yêu chết đi được :3 Các nữ nhân ấy muốn biết vì sao phụ quân khen bé Nguyên kỳ tài hơm :3 hồi sau sẽ rõ =]]