Ẩm Thủy Tư Nguyên
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-07-22 11:15:29 | Lượt xem: 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thấm thoát, khí trời oi nóng mùa hè đã tản hết, những cơn gió thu vi vu mát lành. Bầu trời đêm như được gột rửa, vầng trăng sáng đã lên tới lưng chừng trời, ngàn ngôi sao như phải thu lại ánh sáng nhỏ nhoi của mình. Ánh trăng nhè nhẹ trải khắp ngự hoa viên, từng chiếc từng chiếc đèn lồng lộng lẫy xen kẽ nhau, ngàn loài hoa xinh đẹp thiên tiên tranh nhau khoe sắc, trong rừng trúc du dương, quả cây tươi mọng bày trên án ngọc, hôm nay là tết trung thu.

Lười nhác tựa vào lòng phụ quân, Vũ Văn Tư Nguyên đang ở phía bên trái của hoàng đế, đánh giá từng vị quan viên mang theo gia quyến nhập cung. Nàng bản tọa nhìn những đại gia công tử ăn mặc cực kỳ kiều diễm, lại nhìn cái khăn che mặt màu tím của phụ quân, không hiểu nổi tại sao phụ quân cứ đến nơi đông người là lại che mặt, rõ ràng phụ quân đẹp hơn lũ người kia rất nhiều!

Vũ Văn Tư Nguyên nâng bàn tay múp míp tí hon, kéo cái khăn che mặt của phụ quân xuống.

“Hoàng nhi đừng lộn xộn. . .” Vũ Văn Liên bắt lấy bàn tay nhỏ nhoi của con gái, nhưng đứa bé cũng không nghe theo, đưa ra một bàn tay nhỏ khác tiếp tục tấn công tới. “Hoàng nhi!” GÃ giam cầm cả hai bàn tay nhỏ nhoi trong lòng bàn tay, đứa bé trong ngực không ngừng giãy dụa, muốn rút tay ra. GÃ cũng không dám dùng sức quá mức, sợ làm nàng lão phu đau.

“Nam tử hoàng tộc chưa gả cưới đều phải lấy khăn che mặt, đây là quy củ của tổ tông. Hoàng nhi muốn nhìn phụ quân bị chê cười sao?” Vũ Văn Liên không biết phải làm sao, chỉ đành nói thế, mong đứa bé sẽ hiểu.

Vũ Văn Tư Nguyên bất động. Cô ấy buồn rầu tiếp tục rúc trong lòng phụ quân. Chưa được gả sao? Từ trước đến giờ, cô ấy chỉ hưởng thụ tình thương nồng đậm của cha, lại quên mất, cô ấy hoàn toàn chưa từng thấy mẹ. Ở đại lục trọng nữ khinh nam này, mang thai trước khi lập gia đình là chuyện khó khăn như thế nào. Nhưng mà, thân phận bất tiện của màng làm sao lại được phong làm hoàng thái nữ? Chỉ vì phụ quân là con cháu hoàng tộc duy nhất còn sót lại sao? Có gì đó mờ ám, Vũ Văn Tư Nguyên nhíu nhíu mũi, quyết định sau này phải tìm cho ra nguyên nhân, dù sao bây giờ cô ấy đã là hoàng thái nữ rồi.

Hiển nhiên là nữ nhân ấy đã quên mất câu chuyện thần thoại ở trong Lẫm sử, nữ nhân ấy đến từ đại lục khác, khó mà nữ nhân ấy tin vào mấy chuyện thần bí hoang đường như vậy.

Một người bị vứt bỏ như phụ quân có thể mạnh mẽ vượt qua tất cả, lại cho nữ nhân ấy một tình cha dịu dàng vĩ đại như vậy, Vũ Văn Tư Nguyên cạ cạ ngực phụ quân, dùng những quan niệm sẵn có, nữ nhân ấy cho rằng phụ quân là bị người lão phu vứt bỏ. Nữ nhân ấy tự miêu tả phụ quân như là một oán phụ đáng thương bị khinh miệt. Sau này nữ nhân ấy nhất định sẽ hiếu kính phụ quân thật tốt, nữ nhân ấy bấm ngón tay yên lặng thề. Còn chuyện khăn che mặt, quy định là cho người định, chờ đến khi nữ nhân ấy làm hoàng đế, nhất định nữ nhân ấy phải xóa bỏ những quy củ kì thị giới tính vớ vẩn kia!

“Thái phó, Quang lộc đại phu Phạm Dư, Trung phụng đại phu Phạm Ly mang theo gia quyến cầu kiến. . .” Theo tiếng cung nhân xướng tên, vòng tay ôm Tư Nguyên như căng thẳng chặt hơn, nàng lão phu theo tiếng kêu kia nhìn lại. Đứng đầu là một nữ tử, gương mặt như ngọc, nụ cười như hoa xuân khiến mày mi càng thêm tình tứ, đang tiêu sái đi tới, thật là một vị trọc thế giai nhân… không… tiểu thư… à không… công tử? Vũ Văn Tư Nguyên cau mày ném ra một câu sửa từ kì dị. Xem ra nàng lão phu phải học tập chăm chỉ để có thể khen ngợi nữ tử ở phương trời này. Lần nữa nhìn về phía trước, đã thấy nữ tử kia quỳ xuống hành lễ, chúc Ngô hoàng vạn tuế. Sau đó theo thứ tự ngồi xuống phía dưới nàng lão phu.

***

“Phụ quân. . . cho miếng.” Vũ Văn Tư Nguyên chỉ con cua thơm ngon trước mặt, mắt long lanh nhìn phụ quân làm nũng.

“Con nha. . .” Vũ Văn Liên nhìn con gái than thở, lại không nhịn được con gái mè nheo, đành gắp một miếng cua nhỏ béo ngậy cho cô ấy ăn.

“Cua tính hàn, hoàng nhi không được ăn nhiều.” Nói xong, hạ lòng cứng rắn nhìn ánh mắt long lanh của con gái. TÊN ĐÓ cho nàng bản vương uống chút tô diệp thang, rồi dùng nước đó rửa bàn tay tí hon đầy dầu mỡ của nàng bản vương.

*tô diệp thang là một loại nước uống giải nhiệt [TyTMia]

“Phụ quân đưa hoàng nhi đi xem hoa đăng nhé?” Vừa nói xong, tên đó cáo biệt với mẫu hoàng, đưa Tư Nguyên đến hồ Thái Thanh trong ngự hoa viên.

Hồ Thái Thanh được dẫn nước từ ngoài cung, dựa theo địa thế mà đào suối đưa nước vào, nước chảy róc rách, trong hồ nuôi gần mười nghìn con cá chép hoa nhiều màu rực rỡ, núi đá nhân tạo chồng chất bên bờ, xen lẫn là đủ loại cây cỏ hết sức rậm rạp, suốt bốn mùa, hồ Thái Thanh luôn có màu hoa cỏ điểm tô: xuân có ngọc lan, hạ có hồng liên, thu có hải đường, đông có hàn mai.

Vũ Văn Tư Nguyên thả đồ ăn xốp giòn trong tay xuống hồ dụ dỗ cá chép, những chú cá này thật đáng yêu, cô lão phu nhìn cá trong hồ bơi thành đoàn nhốn nháo tranh đoạt thức ăn, cô lão phu bật cười khanh khách. Thấy cô lão phu đã thả hết thức ăn trong tay, Vũ Văn Liên dùng chiếc khăn màu tím lau bàn tay nhỏ của cô lão phu. Sau đó cùng cô lão phu thả hoa đăng đã chuẩn bị sẵn vào trong hồ. HẮN ôm đứa bé, nhìn từng chiếc hoa đăng lãng đãng trôi đi, hoàng tỷ, người vẫn phù hộ Liên nhi phải không?

“Liên nhi. . .” Chợt nghe một tiếng gọi nỉ non, Vũ Văn Liên thoáng chốc kinh sợ, trong đầu hiện ra cảnh ai đó từng gỡ xuống từng cánh hoa rơi trên tóc gã, ai đó từng cùng gã đàn tiêu tương hợp, ai đó từng cùng gã ngắm trăng làm thơ, ai đó gã từng thầm thương trộm nhớ. Nhưng, cảm tình gã dành cho nữ nhân ấy ấy tốt đẹp bao nhiêu lại bị mưu kế âm hiểm của nữ nhân ấy đánh nát bấy nhiêu. Nữ nhân ấy nhẫn tâm mưu hạ hoàng tỷ của gã, xé nát ước mơ tốt đẹp của gã với nữ nhân ấy, đổi ngược tất cả thành tương lai thù hận.

Mặc dù thế sự đổi thay, nhưng hắn vẫn không thể ngưng hận nàng ta đây, hận thù kia chỉ có thể trả bằng máu! Vũ Văn Liên âm thầm hít một hơi rồi xoay người, khẽ cười nói, “Phạm đại nhân, cậu vẫn khỏe chứ?”

Ánh mắt cô ta đây ấy đầy mê hoặc nhưng quả nhiên vẫn kín đáo tàn nhẫn.

“Liên nhi thật là vô tâm, nhiều năm không gặp đã quên đi người cũ, vẫn cứ gọi bản vương là Dư đi.” Phạm Dư làm ra vẻ thương tâm, nữ tử tuấn tú biểu cảm nét mặt ưu buồn nhưng vẫn không làm suy giảm phong thái của cô bản vương.

“Lễ không thể bỏ.” Vũ Văn Liên ôm thật chặt đứa bé trong ngực, tìm nguồn năng lượng trấn an h*m m**n báo thù trong lòng tên đó, tên đó không thể nào tỏa ra nỗi căm ghét lúc này. TÊN ĐÓ biết lửa hận lâu nay vẫn âm ỉ cháy trong lòng tên đó, mà sự xuất hiện của Phạm Dư chính là dầu vào lửa thổi bùng ngọn lửa đó.

“Liên nhi quả nhiên vẫn còn oán ta đây mới làm ra chuyện như vậy.” Phạm Dư liếc mắt nhìn đứa bé phấn điêu ngọc trác trong lòng Vũ Văn Liên, “Ta đây cùng Tử Viên không phải như chàng nghĩ đâu.”

Vũ Văn Liên nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, cô bản tọa bản tọa vẫn không chịu đứng đắn. HẮN hiển nhiên biết quan hệ của cô bản tọa với Tử Viên. Tử Viên, tên đó bản tọa không thoát khỏi liên can với cái chết của hoàng tỷ. “Phạm đại nhân, giữa chúng bản tọa không còn cái gì để nói, chuyện xưa cứ cho nó biến mất đi.” Nói xong liền cùng Vũ Văn Tư Nguyên đi về phía rừng trúc, nơi mọi người đang thưởng thức vũ ca huyên náo.

“Bản vương sẽ tận trung bảo vệ chàng và hoàng thái nữ điện hạ.”

Tiếng nói kiên định vang bên tai, Vũ Văn Liên xoay người đứng lại, chăm chú nhìn Phạm Dư, “Phụ tử chúng bản tọa xin đa tạ Phạm đại nhân trước.”, nói xong liền quay người rời đi.

Lời nói cùng lòng dạ nữ nhân này quả là bất đồng. Những điều đó gã đã học được, hơn nữa còn thuần thục, ai cũng đều phải trưởng thành.

Vũ Văn Tư Nguyên ôm cổ phụ quân, nhìn lại nữ tử qua vai gã. Nàng bản tọa bản tọa là người đã phụ bạc phụ quân sao? Chẳng lẽ nàng bản tọa bản tọa là mẹ của nàng bản tọa?! Vũ Văn Tư Nguyên có chút khó khăn tiếp nhận được thông tin này, mặc dù nữ tử kia rất tuấn tú, nhưng kì lạ là nàng bản tọa bản tọa lại không lưu cho nàng bản tọa ấn tượng tốt nào dù chỉ là một chút, nàng bản tọa tựa hồ ngửi được mùi vị gian hoạt trên người nàng bản tọa bản tọa. Nàng bản tọa cau mày, dù sao nàng bản tọa chỉ cần có phụ quân là đủ rồi.

Phạm Dư hung ác nhìn đứa bé trong lòng Vũ Văn Liên, đợi đám người kia đi xa mới hung hãn bẻ gãy cành hoa ném mạnh xuống hồ. Đứa bé kia thật là quỷ quái, năm đó khi nó còn trong bụng Vũ Văn Liên, cô lão phu đã đưa rất nhiều thuốc trụy thai, còn có cả độc tố, vậy mà nó vẫn sống, ngược lại còn khỏe mạnh quái dị, chẳng lẽ thật sự là có Lẫm Uyên phù hộ sao. Nhưng như vậy thì sao chứ, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh. Thứ mà cô lão phu muốn có được, nhất định sẽ không bao giờ buông tay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8