Ân, Không Sao Cả
Chương 2
[ Tiết ]
Lão phu không có tên.
Vì sao?
Không vì điều gì cả, đơn giản là không cần thiết mà thôi.
Ai sẽ vì tên của tiểu quan mà dừng chân, ai sẽ vì tên của tiểu quan mà bố thí quan tâm dư thừa.
Những điều này ta đây đã biết ngay khi còn nhỏ, nếu không phải của mình, đừng cưỡng cầu làm gì, cưỡng cầu chỉ biết mất đi những thứ vốn dĩ có thể đạt được.
Khi còn bé nhìn thấy người khác có cha, có mẹ, nhưng ta đây lại không có, cho nên ta đây ước, ước có một người mẹ đến thương ta đây, một người cha đến bảo hộ ta đây.
Lúc ấy, cữu cữu nói sẽ có thôi.
Cho nên bản tọa vui vẻ chờ, chờ người mẹ kia, chờ người cha đó.
Chờ đến một tờ giấy bán mình, một thân phận suốt đời không thể chạy thoát —— tiểu quan, một kẻ ngay cả kỹ nữ cũng không bằng!
Bản vương không đẹp, ngũ quan không tinh xảo, cho nên Thanh Việt không muốn để bản vương trở thành hồng tiểu quan, tên đó chỉ để bản vương theo tên đó học khiêu vũ, đánh đàn, hát hò.
Hồng tiểu quan: Là những tiểu quan có thể tiếp khách, lên giường với khách.
Thanh Việt là chủ nhân của “Khanh quán”, cũng là người mua bản vương.
Kỳ thực ta đây không thích đánh đàn, đó là chuyện làm của tiểu thiếu nữ, ta đây thích thổi tiêu hơn, thế nhưng sau khi Thanh Việt gọi ta đây thổi tiêu cho khách, ta đây liền không thổi nữa, bởi vì đó làm ta đây buồn nôn!
Năm ấy, lão phu tám tuổi.
Vũ Nô, cái tên đầu tiên của lão phu được người khác biết đến.
Lão phu không biết lão phu có vận may thế nào, chỉ biết là có người khen lão phu khiêu vũ trông rất đẹp, đẹp hơn cả gương mặt.
Vận may có hay không cũng chẳng có khác biệt, mỗi ngày lão phu vẫn tiếp tục luyện vũ luyện thanh như thế thôi.
Có người hỏi lão phu, sau này phải làm sao?
Bản tọa cười, không nghĩ tới, bản tọa biết những ngày như vậy nhiều nhất cũng kéo dài được thêm hai ba năm, đến một ngày bản tọa không còn khiêu vũ được nữa, sẽ không còn ai thu nhận bản tọa, “Khanh quán” này chỉ làm việc buôn bán, chưa dưỡng lão tiểu quan quá hạn bao giờ.
Có người hỏi bản tọa, có muốn tìm ai nuôi hay không?
Bản vương vẫn cười như trước, nuôi? Ai sẽ nuôi một vũ quan có gương mặt phàm thường chỉ biết có cái trò khiêu vũ?
Cho nên lão phu chưa từng xa cầu sẽ có người nào đó nuôi lão phu, thương lão phu!
May mà đến bây giờ lão phu vẫn là thanh quan, có lẽ Thanh Việt thương hại lão phu, thế nhưng lão phu biết, đây chỉ là vấn đề thuộc về thời gian cùng giá cả.
Thanh quan: tiểu quan chưa lên giường với khách nhân, vẫn còn thân trong sạch.
Năm ấy lão phu mười lăm.
Thanh Việt đã từng nói với bản vương, tiểu quan cái gì cũng không có, nếu có cũng chỉ là trái tim vẫn còn nhịp đập mà thôi.
Thế nhưng trái tim này đối với kẻ khác không có ý nghĩa gì, ý nghĩa nhiều nhất cũng chỉ là nó vẫn còn đập.
Nhưng đối với tiểu quan mà nói, đó chứng minh chúng bản vương vẫn là người, vẫn còn đang sống.
Vì thế, đừng đem trái tim này trao đi.
Khi đó, ta đây biết ta đây còn sống, trái tim ta đây vẫn đập, đập kịch liệt như vậy, còn kịch liệt hơn cả khiêu vũ.
TÊN ĐÓ nói muốn mua bản vương, đúng vậy, tên đó nói như thế đấy, tên đó muốn chuộc thân cho bản vương!
Lão phu không biết lão phu cũng có lúc vui vẻ như vậy, lão phu cứ nghĩ cuộc đời này sẽ trôi qua như thế thôi, chưa từng nghĩ sẽ có người chuộc thân cho lão phu, hơn nữa còn là một người vĩ đại đến nhường này.
Tĩnh Hậu, đệ đệ của hoàng hậu đương thời!
“Tên của đối phương?” Dịu dàng đi đến trước mặt ta đây, ôn nhu hỏi ta đây, ngón tay khẽ lướt trên gương mặt ta đây.
“Lão phu ~ nô tài không có, nô tài gọi là Vũ Nô ~” Không biết vì sao lão phu lại khẩn trương như vậy, nhưng lão phu biết lão phu rất hưng phấn.
“Tên này không tốt ~” Tĩnh Hậu liếc trái nhìn phải, “Cậu tên là Tiết vậy, bản tọa thích từ này!”
Ta đây nhìn tên đó, ta đây biết, chữ ấy sẽ là họ của ta đây, tên của ta đây, ta đây sẽ dùng cả đời để sử dụng nó!
Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ ta đây, ta đây biết, kể cả hồng tiểu quan cũng ước ao ta đây, đố kị ta đây, ta đây cười, ta đây cười rất đẹp, ta đây biết, đây sẽ là nụ cười đẹp nhất trong đời ta đây.
Khi rời khỏi Khanh quán, Thanh Việt nói với lão phu
Đừng để tâm rời khỏi lòng mình, nếu không thì sẽ chết!
Khi đó bản tọa không hiểu ý câu nói kia, bởi vì bản tọa cho rằng bản tọa đã đến thiên đường rồi, sẽ có một người rất tốt với bản tọa, bản tọa cho rằng bản tọa sẽ nhận được hạnh phúc ~ bản tọa đã cho rằng như thế ~!
Ngày ấy, bản tọa mười sáu.
Ta đây biết ta đây đã yêu nam nhân gọi ta đây là “Tiết” kia, khi đó ta đây cho rằng tên đó cũng yêu ta đây, cho nên mới mua ta đây.
Vì thế, lão phu đã rất hạnh phúc!
Bản vương cứ ngỡ hạnh phúc tựa cây táo đầu cành, tiện tay thì hái dễ dàng.
“Tiết, cậu có muốn gì không?”
Nhìn nam nhân đó, bản tọa dường như không muốn gì cả, “Bản tọa muốn đối phương ở cạnh bên bản tọa!” Bản tọa cười ôm lấy hắn bản tọa, đây là chuyện bản tọa vẫn làm sau khi được chuộc ra, bản tọa nghĩ chuyện này vốn đã thuận lý thành chương rồi.
Tĩnh Hậu chưa từng ôm lão phu, đây là chuyện về sau lão phu mới phát hiện, bởi vì mỗi lần đều do lão phu chủ động chen vào vòng tay của tên đó, để tên đó ôm lão phu.
Thế nhưng, lên giường thì không phải cố chen vào là được.
Đã từng hỏi nam nhân dịu dàng không có biểu tình ấy, vì sao không ôm bản vương.
“Ta đây thích chính là đối phương, điệu nhảy của đối phương, câu ca của đối phương, cầm nhạc của đối phương, không phải thân thể đối phương!”
Lúc đó ta đây cho rằng đây là lời tâm tình dễ nghe nhất trên thế gian. Cho nên ta đây rất cảm động, cảm động đến muốn rơi lệ!
Vì lẽ ấy bản vương ngày nào cũng nỗ lực khiêu vũ vì tên đó, hát ca vì tên đó, mong muốn những điều này sẽ làm tên đó vui vẻ.
Thiên đường cách địa ngục có bao xa?
Rất xa, xa đến mức khiến người tan xương nát thịt.
Rất gần, gần đến nỗi chỉ cần một câu nói, liền để người từ thiên đường rơi xuống địa ngục!
“Yêu? Ta đây lại yêu một tên tiểu quan? Xứng sao?”
Ta đây ngây ngốc đứng ngoài cửa, ta đây không biết trái táo trong tay ta đây rơi khi nào, trong tai chỉ tràn ngập chữ “Yêu” đó.
“Ai?”
Bản tọa chạy, bản tọa muốn chạy thật xa, bản tọa không biết vì sao lại phải chạy trốn, thế nhưng bản tọa rất muốn chạy.
Lẳng lặng trở về gian nhà Tĩnh Hậu cho lão phu, lão phu đã từng ở nơi đây, khiêu vũ cho hắn xem, hát ca cho hắn thính.
v**t v* mép giường, “Ai biết tên đó có phải thanh quan hay không, thật bẩn a!”
Đúng vậy, bẩn!
Lão phu không biết khi ấy lão phu có khóc hay không, bởi vì lão phu vẫn đang cười như xưa, cười cái trò cười đáng buồn kia, cười tên tiểu quan đáng buồn ấy, cười tên Vũ Nô nằm mơ giữa ban ngày!
“Lão phu muốn đem cậu đưa cho hà vận Tổng đốc Lưu đại nhân!” Đây là ba ngày trước Tĩnh Hậu nói với lão phu, lão phu cứ ngỡ đó là đùa vui, thì ra tất cả chỉ do lão phu ảo tưởng.
Lúc đó lão phu đã đáp thế nào? Nga, đúng rồi, lão phu hỏi, “Ngươi lão phu bỏ được sao?”
Khi ấy ta đây nhìn thấy hắn ta đây cười, ta đây đã từng nghĩ đó là nụ cười tiếc thương, bởi vì hắn ta đây yêu ta đây!
Cửa phòng mở ra, tên đó vào trong, vẫn giản đơn như lúc tên đó đi vào lòng lão phu, lấy đi trái tim đang đập ấy.
Bản tọa rốt cục biết vì sao hắn lại cười, bởi vì đó thực sự rất buồn cười, một tên tiểu quan mà dám nghĩ mình có thể đạt được ái tình!
“Lão phu không bắt buộc đối phương, đây là giấy bán thân của đối phương, đối phương có thể chọn cách rời đi!”
Hắn bản vương đi rồi, buông trang giấy xuống liền bước đi, nhìn bóng lưng của hắn bản vương, bản vương khóc!
Rời đi, đúng rồi rời đi.
Thế nhưng, bản tọa có thể đi nơi nào?
Mờ mịt nhìn mảnh sân trước mắt, đây là phủ Hậu gia, ra ngoài rồi sẽ có tự do, ai cũng có thể rời đi, thế nhưng bản tọa không thể, bởi vì bản tọa là một tên tiểu quan, một tên tiểu quan không xứng có được ái tình, một tên tiểu quan đã không còn trái tim.
Cho nên bản tọa đi, bản tọa tuyển chọn trở thành một vật sống không có tâm, bởi vì như vậy hắn bản tọa sẽ vui, bởi vì bản tọa muốn ở cạnh trái tim mình, cho dù hắn bản tọa đã đưa cho người khác, cho dù người khác cũng không cần!
Rất đau, thực sự rất đau!
Nỗi đau khi bị xé rách, h* th*n bị nam nhân trên người này xé rách rồi, tâm cũng đã bị nam nhân sát vách đó xé nát!
“Ngươi bản vương có muốn gì không?” Khi rời khỏi tên đó hỏi bản vương như thế.
Bản vương chỉ là cười, “Vũ tên đó của bản vương đã rách, có thể cho một bộ vũ tên đó sắc đỏ hay không?”
Nhìn thấy gã gật gật đầu, trái tim này triệt để không còn nữa, lão phu biết lão phu không còn là một vật sống, vì lão phu đã quyết định buông tha, buông tha cơ thể của lão phu, đời người của lão phu, tất cả của lão phu, vì lão phu yêu gã, cho dù lão phu không xứng!
Đây là nam nhân đầu tiên của bản tọa, nam nhân rong ruổi trên người bản tọa, khi ở Khanh quán bản tọa cho rằng sẽ là một vị khách có tiền nào đó, rời Khanh quán rồi bản tọa cứ ngỡ lần đầu sẽ là Tĩnh Hậu, nam nhân mà bản tọa yêu thương.
Hà vận Tổng đốc, Lưu đại nhân, ta đây biết nam nhân này, hắn là thủ hạ của Tĩnh Hậu, giúp sức, tài nguyên, Tĩnh Hậu cần hắn, cho nên ta đây trở thành đồ chơi của Lưu đại nhân.
Đưa tay ôm chặt nam nhân trên người, chủ động hiến dâng đôi môi, làm tên đó cướp đoạt, rong ruổi trong miệng bản vương.
Nghe tên đó thở gấp, gầm gừ bên tai ta đây ~~
“Nô nhi ~~ a ~~ Tĩnh Hậu thật có bản lĩnh!”
Bản vương nở nụ cười, bởi vì nhiệm vụ của bản vương đã hoàn thành, nam nhân này sẽ bám áo bản vương, vì thế hắn sẽ trung thành giúp đỡ Hậu gia, cho đến khi bản vương không còn sức hấp dẫn, cho đến khi nam nhân này không còn giá trị lợi dụng.
Đẩy ra thân thể nam nhân đầu tiên của lão phu, tên đó đang ngủ!
Mặc vào bộ vũ tên đó mới tinh kia vào người ~~
Màu đỏ, đỏ tươi, đỏ tựa như máu của bản tọa ~
h* th*n đau rát làm ta đây đi đứng lảo đảo, ta đây biết hôm nay tên đó đã ở căn phòng sát vách ta đây.
Đẩy cửa ra, ánh trăng nhẹ xuyên thấu, bản tọa nhìn thấy trái tim mình, hắn bản tọa vẫn tuấn mỹ như vậy, tiêu sái như vậy ~
Lẳng lặng nhìn nam nhân đang say ngủ, d*c v*ng tựa hồ bị châm lên, cho dù vừa trải qua việc mây gió, nhưng bản vương biết, từ đầu đến cuối bản vương không hề có hưng phấn.
Muốn chạm vào đôi mắt từng nhìn bản vương, muốn xoa lên đôi môi từng thốt những ngôn ngữ dịu dàng ~~
Thế nhưng, trong giây phút vươn tay, bản vương phát hiện khuôn mặt ấy, người kia đã cách bản vương rất xa.
“Ai biết tên đó có phải thanh quan hay không, thật bẩn a!”
Bẩn? Bẩn lắm! Ta đây đã bẩn rồi!
Vội vã rời đi, bản vương biết, bản vương không còn tư cách, có lẽ chưa bao giờ có tư cách chạm vào người kia, bởi vì bản vương rất bẩn, bản vương phát hiện trên tay bản vương, trên mặt, trên thân thể này, tràn ngập ô uế đến mức buồn nôn!
Năm ấy lão phu vẫn là mười sáu.
Ta đây ở lại nơi của Lưu đại nhân hai năm, trong hai năm chỉ thấy Hậu gia được hai lần.
Một lần là khi lão phu bị Lưu đại nhân dằn vặt đến sắp chết, gã đến gặp lão phu, nga, không, là tới để thăm phu nhân của Lưu đại nhân, bởi vì phu nhân cũng sinh bệnh.
Một lần khác là khi Lưu đại nhân bị xét nhà, bản tọa bị coi là thân thuộc nên bắt giam vào đại lao, mà tên đó chính là vị đại nhân bắt giam bản tọa!
Khi ấy ta đây biết, giá trị của Lưu đại nhân đã mất, mà ta đây cũng không còn được tên đó cần nữa.
Nhìn nhà tù đen kịt, trong không khí dơ bẩn tràn ngập mùi hôi thối, lão phu biết, lão phu có lẽ sẽ chết ở nơi này.
“Mẹ nó, cái tên bất nam bất nữ này còn cười được, mẹ kiếp cái thứ không biết xấu hổ, câu dẫn ai nữa!”
Đã nghe quen những lời như vậy rồi, thói quen thực sự là đáng sợ!
Hai năm, bản tọa học được cách không nằm mộng, vì bản tọa ít khi nào yên giấc.
Hai năm, lão phu học được cách không khóc, vì tâm đã không còn nước mắt dư thừa để khóc vì mình.
Hai năm, bản tọa học được cách để cười, vì bản tọa không có chuyện gì không vui cả.
Khi lão phu nghĩ tới lão phu gần chết rồi, hắn đến, Tĩnh Hậu, một nam nhân lão phu mong nhớ ngày đêm, một nam nhân vẫn cao cao tại thượng, một nam nhân khiến lão phu cảm thấy được mình đê tiện cỡ nào.
TÊN ĐÓ đã cứu lão phu!
“Ngươi ta đây có muốn gì không?”
Lão phu không biết lão phu muốn điều gì!
“Rời đi, lão phu sẽ cho đối phương tiền!”
Bản tọa đã không dám ngẩng đầu lên nhìn tên đó nữa, vì bản tọa đê tiện như vậy mà, nhìn đôi hài tinh xảo kia, bản tọa khẽ lắc đầu, bản tọa không muốn tiền!
“Vậy thì ngươi bản tọa muốn gì?”
Bản vương muốn gì sao? Bản vương muốn tâm của bản vương, bản vương muốn nó về lại trong lòng bản vương, thế nhưng bản vương biết nó sẽ không trở về.
“Bản vương muốn theo Hậu gia!”
Không trả lời, không chờ được trả lời, bản tọa biết gã nhất định đang cười nhạo bản tọa, trong lòng đang mắng bản tọa tiện, bản tọa hèn, một tên tiểu quan không có thân thể thuần khiết thì cần thanh cao làm ích gì!
Bản tọa chỉ mong có thể gặp được tên đó mà thôi, cho dù một năm chỉ gặp được một hai lần, bản tọa chỉ muốn đứng ở góc khuất nào đó để nhìn tên đó, nhìn tên đó sống có vui không, nhìn tên đó có khỏe mạnh không, nhìn tên đó có hạnh phúc hay không!
Dù cho giống như hiện tại, dù cho chỉ có thể nhìn được hài của hắn!
Sau đó bản vương vào thiên viện của Hậu phủ, nơi đó chỉ có một ngôi nhà tranh cũ nát, một mảnh sân nhỏ, một cái giếng cạn, một gốc cây ngân hạnh.
Mỗi ngày đều chờ hắn bản tọa đi qua cửa, chỉ cần trong giây lát, chỉ cần một bóng lưng ~~
Thế nhưng dần phát hiện ra, nơi đó ngoại trừ tiểu cô nương mỗi ngày đưa cơm, không còn ai đến, cho nên bản vương không còn si ngốc nhìn cửa nữa.
Ta đây nghĩ ta đây sẽ như vậy mà chết già trong viện, cho nên cả ngày ta đây đều vọng giếng cạn, cả ngày nhìn cây ngân hạnh ~~
Năm ấy bản tọa mười tám.
Lão phu không biết thời gian làm cách nào trôi qua, có đôi khi nhìn thái dương dần hạ qua giếng cạn, có lúc sẽ làm người khác nghĩ rằng lão phu đang ngắm hoàng hôn qua giếng cạn, thế nhưng thấy ba bữa cơm lão phu mới biết được, một ngày của lão phu lại trôi qua.
Dần dần, tiểu thiếu nữ đưa cơm không còn nhẫn nại, cho nên cơm nước không được quy luật đưa tới, có lúc mỗi ngày một bữa, có lúc ba ngày hai bữa, kỳ thực ta đây vốn ăn không nhiều, cho nên cũng không cảm thấy bất ổn, ngày vẫn trôi đi như thế.
Không biết từ bao giờ, bên người lại có thêm một viên đinh ngốc nghếch, lúc nào cũng khờ khờ nhìn ta đây, nói chuyện cùng ta đây, hỏi ta đây một ít điều, luôn từ phía sau gọi “Tiết công tử, Tiết công tử ~~” Thời gian dài cũng thành quen.
Nhớ tới lần đầu gặp hắn là vì hắn lỡ làm rơi cơm của lão phu, biểu tình thất kinh khiến người khác không nhẫn tâm trách lời, cho nên lão phu không nói gì hết, chỉ tùy tiện một câu “Ân, không sao cả!”
“Vì sao không rời đi?”
Đây là một câu hỏi trong một đống vấn đề của tên đó, không nhớ là hỏi lúc nào, nhưng tận nơi sâu thẳm, bản vương vẫn nhớ rõ câu trả lời: “Không rời đi là bởi vì tâm đã tìm được nhà, rời đi rồi, tâm sẽ không còn nữa!”
Không biết vì sao, lão phu muốn khiêu vũ, thân thể đã lâu không khiêu này dường như trở nên cứng ngắc rồi, có điều lão phu vẫn nỗ lực khiêu, ảo tưởng người đang nhìn là tên đó, hy vọng lúc này tên đó đi ngang qua sẽ bắt gặp, sau đó để lão phu vì tên đó mà khiêu vũ thêm lần nữa.
Chỉ là giấc mộng này cũng kết thúc khi bản tọa nhảy xong!
“Thật là đẹp, điệu nhảy này gọi là gì?”
“Vô thậm!”
Hóa ra ban ngày cũng có thể nằm mơ, bản vương mỉm cười!
“Nhị hoàng tử nghe nói ngươi bản tọa là vũ quan nổi tiếng nhất kinh thành, muốn ngươi bản tọa qua tiếp!”
Hắn tới, Tĩnh Hậu chưa từng xuất hiện kể từ ngày ta đây vào viện, ngày hôm nay lại tới, chỉ là còn mang theo những lời này.
Vẫn nhìn đôi hài tên đó như xưa, vẫn lộ ra nụ cười như thói quen lâu năm, bản tọa biết bản tọa lại bị tặng cho người khác.
“Nhị hoàng tử sẽ không giống Lưu đại nhân ~” HẮN sợ lão phu không đồng ý, bởi vì nhị hoàng tử là một nhân vật vô cùng cực quan trọng trong triều, hắn có binh quyền!
“Ân, không sao cả!”
Lẳng lặng, bản tọa bị thị vệ ở phía sau đem ra khỏi thiên viện.
Nhị hoàng tử thích gọi ta đây là Nô nhi, ta đây không biết vì sao, cho đến khi nghe lý do hắn nói, lúc ấy ta đây đã cười!
“Tiết là tên Tĩnh cho cậu, cậu là của lão phu!”
Lão phu tinh tường nhớ rõ, lần đầu tiên lão phu trông thấy nhị hoàng tử đỏ mặt, sau này lão phu mới dần dần biết được đó là cách thức hắn lão phu yêu lão phu, đúng vậy, hắn lão phu yêu lão phu, yêu đến nỗi muốn cướp đoạt tất cả của lão phu, yêu đến nỗi khiến lão phu trở thành một phần cơ thể hắn lão phu!
Ẩn Hồng, tên đó bảo lão phu xưng tên đó như vậy, bất luận là sinh hoạt thường ngày, hay là đang trên giường ~
Hai năm, bản tọa không còn gặp lại Tĩnh Hậu, bởi vì Ẩn Hồng đem bản tọa giấu trong hậu viện của tên đó, ai cũng không cho gặp!
Thế nhưng Ẩn Hồng sẽ nói vài chuyện về Tĩnh Hậu cho bản vương nghe, về Tĩnh Hậu si tình, về người Tĩnh Hậu yêu!
“Tên đó sẽ không yêu ngươi ta đây!”
Lão phu biết, lão phu vẫn luôn biết, giấc mộng khi xưa đã bị sóng triều vùi lấp, bởi vì lão phu là một tiểu quan đê tiện.
“Đối phương từng vì hắn ta đây khiêu vũ hay chưa?”
Gật gật đầu!
“Ngươi bản vương từng hát vì gã hay chưa?”
Gật gật đầu!
“Đối phương từng đàn cầm vì hắn hay chưa?”
Gật gật đầu!
“Đối phương từng thổi tiêu vì hắn hay chưa?”
“Nhị hoàng tử, người muốn chỉ điều gì?”
“Gọi là Ẩn Hồng! Lão phu chỉ âm nhạc!”
“Hậu gia nói tiêu rất bi thương, chỉ thổi qua một lần thì không còn thổi nữa.” Nhớ rõ lần đó thổi tiêu xong, chen vào cái ôm của hắn bản vương, hắn bản vương liền nói hắn bản vương không thích tiêu, cho nên bản vương cũng không thổi.
“Nô nhi, bản vương là người hiểu rõ ngươi bản vương nhất trên đời này, cũng là người yêu ngươi bản vương nhất, bản vương sẽ nghe ngươi bản vương thổi tiêu!”
Lão phu lại cười.
Nhị hoàng tử đương thời nói rằng tên đó yêu bản vương, yêu một tiểu quan đê tiện!
Thế nhưng sự thực chứng minh, gã yêu ta đây!
“Bản tọa sẽ khiến cậu yêu bản tọa!”
Hắn rất bá đạo, bá đạo làm bản tọa yêu hắn bằng được, bá đạo đến nỗi hắn có thể cho bản tọa tất cả, bản tọa nhớ khi ấy bản tọa không phủ định, bởi vì bản tọa chỉ là một đồ chơi, tình yêu của chủ nhân chỉ có thể nghe mà thôi!
Thế nhưng sinh hoạt hai năm, sớm chiều bên nhau hai năm, ta đây biết tên đó nói không sai, tên đó hiểu ta đây, tên đó yêu ta đây, tên đó nguyện ý cho ta đây tất cả!
Mà điều lão phu muốn, chỉ là một trái tim đã đánh mất nhiều năm trước thôi!
Vì thế bản tọa biết bản tọa vĩnh viễn sẽ không yêu hắn!
“Lão phu sẽ không cho đối phương khiêu vũ vì tên đó nữa!”
Đây là câu nói cuối cùng tên đó nói với bản vương khi còn làm hoàng tử.
Một đôi chân mãi mãi không thể khiêu vũ là món quà sau cùng tên đó cho ta đây!
Đây là vì ta đây đã cho gã một món lễ vật —— phản bội!
Là ta đây trộm đi binh phù, là ta đây đưa cho Tĩnh Hậu, là ta đây đem tất cả những gì của người yêu ta đây bán đứng cho một người không hề yêu ta đây!
Vẫn nhớ rõ ly biệt hôm ấy, gã không hỏi ta đây vì sao, chỉ là vẫn tiêu sái như xưa đứng trước mặt ta đây, vẫn thâm tình yên lặng nói yêu ta đây như ngày nào, vẫn gọi ta đây đợi lễ vật của gã!
Bản vương cứ nghĩ đó là mạng của bản vương, thế nhưng sau câu nói kia, là kịch liệt thống khổ!
“Ngươi bản vương sẽ cùng bản vương đi chứ?”
Lão phu không biết vì sao lão phu không đau nhức đến ngất xỉu, lão phu không biết vì sao lão phu hiểu hắn lão phu muốn nói gì, thế nhưng lão phu biết!
“Nếu như chết cùng ngươi bản tọa, bản tọa sẽ ở bên ngươi bản tọa!”
Đây là câu nói cuối cùng ta đây nói khi hắn ta đây vẫn là hoàng tử.
Hắn bản vương lần đầu tiên rơi lệ trước mặt bản vương, bản vương biết hắn bản vương tuyệt vọng!
Đến cuối cùng bản tọa vẫn chọn Tĩnh Hậu, mà không phải là tên đó!
Từ giọt lệ kia bản tọa biết, tên đó là một người ngu ngốc.
Khoảnh khắc ly biệt thì ta đây đã hôn mê!
Khi tỉnh lại, bản vương đã về thiên viện xa cách hai năm, tất cả không có gì thay đổi, chỉ là trong lòng vì một người yêu bản vương mà chảy máu!
Đã từng hỏi bản thân vì sao lại vứt bỏ Ẩn Hồng?
Bản tọa không trả lời, bởi vì bản tọa không biết, Ẩn Hồng là một người ngu ngốc, còn bản tọa không phải hay sao!
“Đối phương có thể nói cho bản vương biết hiện tại bản vương là gì hay không?”
Thời gian nửa năm làm bản vương lấp đi vết thương lòng, khoảnh khắc ấy nhìn hắn bản vương vào sân, bản vương biết bản vương lại phải rời đi.
Trông thấy hắn bản tọa cúi đầu nhìn bản tọa. mấy năm qua đây là lần đầu tiên bản tọa ngẩng đầu nhìn hắn bản tọa, hắn bản tọa vẫn tuấn, vẫn mỹ như ngày nào ~
TÊN ĐÓ không trả lời, chỉ là lẳng lặng nhìn bản tọa, ánh mắt này có thể cho rằng tên đó vẫn còn quan tâm bản tọa hay không!
Bản tọa cười, cười mình vô tri!
“Ngươi lão phu có thể không đi!”
“Ân, không sao cả, bản vương đi!”
Ngày đó trời đổ cơn mưa, bản vương không cầm dù, vì bản vương không có dù!
Lần này sẽ là phủ đệ nhà ai? Lão phu không biết, lão phu không hỏi, vì lão phu không cần biết.
Tần vương là nam nhân thứ ba của ta đây, hắn ta đây giả dối hơn Tĩnh Hậu, hắn ta đây bá đạo hơn nhị hoàng tử, hắn ta đây muốn ta đây bởi vì ta đây đã từng là người nhị hoàng tử yêu nhất! Hắn ta đây muốn ta đây là vì ta đây có thể biết bí mật của Tĩnh Hậu!
Tần vương không thích nam nhân, cho nên gã không đối đãi với bản tọa ôn nhu như nhị hoàng tử.
Tần vương rất đa nghi, cho nên ngày đầu vào phủ, tên đó cho bản vương một tách trà, một tách trà có độc!
Ta đây uống, uống trước mặt mọi người, chỉ là ta đây không biết tâm vì sao lại đau như vậy, tâm không còn trong lòng vì sao sẽ đau như thế!
Trà rất đắng, đắng đến mức làm ta đây nhíu mày, thế nhưng ta đây nhìn thấy gương mặt của Tĩnh Hậu, vẫn không có biểu tình như xưa!
Có lẽ bản tọa đang mong muốn gã sẽ nói một câu với bản tọa, cho dù là “Cậu có sao không!”
Vì thế bản tọa uống rất chậm, chậm đến thời gian tựa như đã ngừng lại trong thoáng chốc.
Trà trong chén bản vương đã uống cạn, máu trong lòng này đã chảy khô, duy nhất có thể làm, chỉ là mỉm cười!
Bản vương không chết, trong trà xác thực có độc, chỉ là không phải độc trí mạng, Tần vương làm vậy để bản vương không bán đứng hắn bản vương, dù sao bản vương đã từng là một tiểu quan phụ bạc một người yêu bản vương chân thành.
Thế nhưng một đời anh minh của Tần vương đã sai, sai là đã quan tâm đến mệnh hèn này của lão phu!
Tần vương phủ, ta đây nhìn thấy nữ nhân nhị hoàng tử đã từng kể, nữ nhân mà Tĩnh Hậu yêu, Thuận công chúa!
Cô ấy rất đẹp, rất cao quý, rất kiêu ngạo, cô ấy là niềm tự hào của vương triều, là kiêu hãnh của Tần vương, vì cô ấy là hôn thê của Tần vương!
Ẩn Hồng ngươi lão phu nói không sai, trên nhân gian này sẽ không có ai yêu lão phu hơn ngươi lão phu, vì ngươi lão phu là một kẻ khờ! Mà Tĩnh Hậu, Tần vương, đám người kia là anh hùng, là người thông minh, nên họ chỉ biết yêu nữ nhân mỹ lệ kia, nữ nhân đẹp hơn cả thần tiên ấy!
Ta đây lấy gì để làm Tĩnh Hậu yêu!
Một tháng, bản vương nhìn Tần vương từ nhân trung long phượng trở thành phản tặc, bản vương nhìn Tần vương từ phản tặc đến đầu rơi xuống đất!
Đúng vậy, Tần vương đã chết, là Tĩnh Hậu giết, vì ái tình, vì quyền lực, vì hạnh phúc của tên đó!
Mà người mật báo là ta đây, một tiện nhân không sợ chết!
Còn có nữ nhân mà Tần vương nghĩ rằng nàng bản tọa yêu mình —— Thuận công chúa!
Lão phu lại bán đứng thêm một người, chỉ là lão phu không có áy náy, vì áy náy duy nhất đã cho Ẩn Hồng!
Ta đây trở lại thiên viện, lần trước mang về là đôi chân bị phế, lần này về là tấm thân đã bị độc dược ăn mòn!
Sinh hoạt trở về như xưa, vẫn là thiên viện cũ nát, vẫn là viên đinh ngốc nghếch, vẫn là một vật sống không có trái tim.
Sinh hoạt dường như thành hình rồi thì không còn thay đổi, mỗi ngày ngắm nhìn ánh trăng vĩnh viễn không với tới, giếng cạn vĩnh viễn không có nước, cây ngân hạnh vĩnh viễn không kết quả ~~
Thân thể không còn như trước đây, điều này bản vương biết, bởi vì nó sẽ vô cớ bị sốt, sẽ ho khan, sẽ choáng đầu, nhưng mà, bản vương không quan tâm, không quan tâm lúc nào thân thể này sẽ rời khỏi loạn thế như bây giờ, điều đó đối với bản vương tựa hồ không có gì khác biệt, đơn giản chỉ là vật sống biến thành vật chết mà thôi!
Sau đó, bản vương bắt đầu trồng hoa, loài hoa dại nho nhỏ màu tím ~~ bản vương mua không nổi các cây hoa cao quý.
Bản tọa đã từng nghĩ, bản tọa đối với Tĩnh Hậu có khi nào giống như những đóa hoa dại này đối với đại hoa viên hay không, nhiều, không sao, thiếu, cũng không hề gì!
Dần dà, những đóa hoa tím trở thành một phần trong sinh mệnh bản tọa, có lúc lại nghĩ, nếu như bản tọa trồng đủ một vạn đóa, trời xanh có khi nào sẽ biến một nguyện vọng của thành thật hay không! Dù cho suốt đời này chỉ cho phép một nguyện vọng của bản tọa trở thành thật thôi cũng được rồi.
Đã từng nguyện vọng có cha có mẹ, trời xanh nói nguyện vọng của bản tọa rất quá đáng, vì vậy bản tọa buông tha!
Đã từng nguyện vọng người bản vương yêu có thể yêu bản vương, trời xanh nói người đê tiện như ngươi bản vương không xứng, thế nên bản vương cũng buông tha!
Bản tọa chậm rãi học được cách không yêu cầu trời xanh thực hiện nguyện vọng của bản tọa nữa, bởi vì bản tọa không còn nguyện vọng gì, chỉ là, đã từng hỏi trời xanh, có thể cho Tĩnh Hậu hạnh phúc hay không, vì tên đó không có hạnh phúc, trời xanh không trả lời bản tọa, vì vậy bản tọa vẫn xa cầu nguyện vọng này có thể thực hiện!
Cho đến khoảnh khắc ấy, trời xanh nói với lão phu, lão phu đã thực hiện nguyện vọng của ngươi lão phu, ra khỏi viện nhìn đi!
Bản vương rất vui vẻ, vui vẻ đến nỗi ăn mặc vũ hắn năm xưa, bản vương muốn bản vương vẫn là thanh quan ngày nào.
Đi trên con đường xa lạ, lão phu không biết vì sao Hậu phủ hôm nay náo nhiệt như vậy.
“Tân nương đến ~~~”
Tiếng gọi gay gắt đâm phá màng tai, lão phu nhìn thấy một mảnh đỏ thẫm.
Đèn ***g sắc đỏ,
Kiệu hoa sắc đỏ,
Đại môn sắc đỏ,
Tân nương sắc đỏ,
Ngươi ta đây cũng là sắc đỏ,
Hắn bản vương thành thân rồi!
Người mang khăn che đỏ ấy là nương tử của cậu, là người cậu yêu thương, là hạnh phúc của cậu, thế nhưng cho cậu tất cả những điều đó không phải bản tọa!
Thuận công chúa ~ nữ nhân mỹ lệ như thần tiên!
Cậu rốt cục lấy được cô bản tọa!
Trời xanh, cảm tạ người thực hiện nguyện vọng của bản tọa!
Đúng vậy, giây phút đó gã rất hạnh phúc, rất vui sướng.
Đóa hoa tím lão phu cầm trong tay không biết đã rơi xuống từ bao giờ.
Chậm rãi rời đi, bởi vì bản vương biết lúc này Tĩnh Hậu sẽ không nhìn thấy sự tồn tại của bản vương, có lẽ hắn bản vương chưa lần nào nhìn thấy bản vương tồn tại.
Lùi lại khỏi nhân gian đầy sắc đỏ, lùi lại khỏi nhân gian náo nhiệt náo nhiệt, lùi lại khỏi nhân gian không thuộc về ta đây ~
Không biết có vật gì đang ngập tràn trên mặt.
Không biết có vật gì đang chặn lại đường nhìn ở trước mắt.
Chạm vào!
l**m!
Thật mặn!
Mỉm cười!
Bản tọa khóc!
Đó là nước mắt của bản vương, lúc này, bản vương phát hiện mình vẫn còn khóc được như xưa, vẫn còn có thể rơi lệ!
Đã bao nhiêu năm không khóc?
Nhớ không rõ nữa, chỉ nhớ lần cuối cùng rơi lệ là khi nằm trên giường của người nam nhân đầu tiên, khóc là, vì sao người nằm trên bản tọa không phải ngươi bản tọa!
Chậm rãi trở về thiên viện, ở đây không nhao nhác náo nhiệt, không có chúc phúc, không có hy vọng, không có sắc đỏ ~
Nhìn vũ tên đó trên người, đột nhiên phát hiện nó thật xấu xí, dơ bẩn, bất kham như vậy!
Cởi ra hồng tên đó, thay thanh tên đó, sắc đỏ không phải là của bản tọa, đây là điều duy nhất bản tọa biết!
Thổi tiêu mà cậu không thích, bản vương nhớ đến Ẩn Hồng, lúc này hắn bản vương đang ở đâu?
Tên đó có cười lão phu không, cười lão phu trả giá tất cả, nhưng không được bất kỳ hồi báo!
Buông tiêu, ta đây nghĩ ta đây sẽ không thổi tiêu nữa!
Tiếp tục trồng hoa tím, bản vương muốn trồng thêm một vạn, ước lại một nguyện vọng!
Lão phu không biết trời xanh có đáp ứng hay không, nhưng lão phu sẽ dùng quãng đời còn lại đợi trời xanh trả lời!
Lão phu không biết nữ nhân có đúng thật là người không biết đủ hay không, bởi vì lão phu chưa từng tiếp xúc nữ nhân!
Thuận công chúa tới, tới thiên viện của lão phu, mang theo rất nhiều người, viện của lão phu chưa bao giờ sầm uất như vậy, chưa bao giờ!
“Ta đây muốn cậu rời đi!” Nhìn nữ nhân giống như thần tiên kia, ta đây nghĩ là ta đây đã trông thấy một mặt xấu xí của thần tiên.
“Ta đây không muốn đi!”
“Bản tọa cho ngươi bản tọa tự do, ngươi bản tọa sẽ không còn là tiểu quan của Vương gia nữa!” Vương gia, thì ra Hậu gia đã thành Vương gia, bản tọa mỉm cười!
“Vương gia đã từng cho bản vương tự do!” Đúng vậy, giấy bán mình sớm được bản vương chôn trong vườn hoa tím rồi.
“Ngươi bản tọa yêu chàng!?”
Cười, “Bản vương không xứng!”
“Tiện nhân!”
Lúc này lão phu rốt cục biết, thì ra tay của nữ nhân mảnh mai cũng rất có lực, chỉ là lão phu không biết đau là cảm giác gì nữa!
Đã từng vì yêu mà đớn đau, hiện tại lại đau vì sự ngu ngốc của mình!
Tiện nhân? Phải! Ta đây vẫn là thế!
“Chàng sẽ không yêu ngươi lão phu!” Tiếng hét chói tai.
“Bản vương biết! Bản vương vẫn biết!”
Bản vương biết hắn sẽ không yêu bản vương, người hắn yêu luôn là ngươi bản vương, bản vương biết mà!
“Ngươi lão phu dự định thế nào? Muốn sao mới chịu biến đi?”
Vì sao bản tọa nhất định phải đi? Vì sao? Có bản tọa hay không có khác biệt gì sao? Bản tọa không hiểu, thực sự không hiểu, lẽ nào đây là d*c v*ng chiếm hữu của nữ nhân sao? Vì sao lại lưu ý một tiểu quan chưa từng xuất hiện trong mắt trượng phu, vì sao lại lưu ý đến một người chưa từng quấy nhiễu sinh hoạt của các đối phương như bản tọa!
“Có lẽ chỉ khi nào bản tọa chết!”
Có lẽ chỉ có chết lão phu mới muốn rời đi, rời khỏi thiên viện mãi mãi không nhìn thấy hắn, có lẽ nơi này có thể làm lão phu ảo tưởng là, lão phu và hắn sống cùng dưới mái hiên!
“Ha ha ha ha ~~ khá cho tên tiện nhân si tình ~~”
Ta đây không biết vì sao nữ nhân xinh đẹp này lại nói ra những câu khắc nghiệt như thế, cô ấy không phải là nữ thần hoàn mỹ trong mắt Vương gia sao?
“Uống nó!”
Nhìn chén dược, rất thối, rất đen ~
Đây là độc dược sao ~
Bản tọa uống, không thong thả như lần đầu tiên uống độc dược lúc xưa, vì bản tọa biết bản tọa không được Vương gia thương tiếc, cho dù chỉ một câu “Ngươi bản tọa có sao không!”
Nhân gian đang xoay chuyển, bản tọa biết bản tọa sẽ rời khỏi nhân gian phân loạn này.
Thống khổ đã thành quen, chỉ là nó khiến lão phu thống khoái, vì lão phu biết lão phu gần giải thoát rồi!
Hắc ám bao trùm tất cả, thế nhưng bản tọa lại trông thấy đối phương, người bản tọa mong nhớ ngày đêm, đối phương khó khăn, đối phương lo lắng, bản tọa nhìn đối phương mở miệng của bản tọa, bản tọa nghe đối phương đang gọi tên bản tọa, nhiều năm qua đây là lần đầu tiên đối phương gọi, gọi bản tọa nôn ra thứ ấy, gọi bản tọa không được chết, gọi bản tọa không được đi!
“Tiết ~ đừng chết ~ bản vương yêu đối phương ~!”
Hắc ám vẫn mênh mang, thế nhưng lão phu mỉm cười, thì ra đến cuối cùng, lão phu vẫn đang nằm mơ, một giấc mơ mà cậu sẽ yêu lão phu!
Lão phu điếc!
Đại lục mất đi tiếng nói, đây là phản ứng đầu tiên khi bản tọa tỉnh lại!
Vẫn là mảnh sân hẻo lánh như xưa, vẫn là chiếc giếng khô cạn nước!
Kỳ thực sinh hoạt vẫn trôi qua như thế, phương trời không có giọng nói tựa hồ làm ta đây quên đi rất nhiều chuyện, đã quên giấc mộng trước khi chết đó, đã quên giấc mộng xa vời năm xưa, đã quên ta đây vẫn còn là một con người!
“Một, hai ~” Lúc nào sẽ đến một vạn đóa?
Đã quen ngồi xuống trồng hoa tím, có lẽ lý do tồn tại duy nhất của bản vương bây giờ là trồng đủ một vạn đóa!
Chỉ là dường như trời xanh không cho ta đây cơ hội này!
GÃ tới!
Không có thị vệ, chỉ có một mình hắn lão phu!
Tên đó gầy hơn, tiều tụy hơn nhiều!
Thuận công chúa bị nhị hoàng tử bắt đi!
Đây là điều tên đó viết ra giấy cho lão phu xem, thì ra nét chữ của tên đó tuấn mỹ như vậy, cũng giống như chính tên đó, khiến lão phu không tự chủ được mà yêu thương!
Nhị hoàng tử muốn ngươi bản vương đi cùng hắn!
Bản tọa mỉm cười!
Ẩn Hồng, hóa ra ngươi ta đây vẫn là một người ngu ngốc như xưa a!
Khẽ gật đầu, bản vương đồng ý!
Một tháng, ta đây nỗ lực hát ca, đánh đàn, thế nhưng ta đây không nghe được!
Vẫn là viên đinh từng cứu ta đây khi ấy!
Nhìn hình dạng ngốc nghếch của hắn ta đây, thật không hiểu rõ vì sao tiểu tiểu cô nương ngượng ngùng kia lại chịu gả cho, có lẽ đây gọi là phúc khí!
Một người yêu bản vương cùng một người bản vương yêu kết hợp, đây có phải kỳ tích hay không?
Khi hai người họ thành thân bản vương đã tặng một khối noãn ngọc, đó là một trong rất nhiều món lễ vật mà Ẩn Hồng cho bản vương, cũng là thứ duy nhất bản vương giữ lại!
Một ngày trước khi rời đi, hắn lão phu lại đến!
“Đối phương đồng ý sao?”
“Ân, không sao cả!”
Bản tọa trả lời, cho dù không thể nghe tên đó nói gì, thế nhưng bản tọa biết tên đó đang nói điều gì đó.
Đối phương có muốn gì không?
Tối nay cậu có thể đến đây?
GÃ không trả lời, bút mực dừng ở không trung, chậm chạp không viết!
Ta đây mỉm cười!
Vẫn là ngày ấy, trước khi hắn đến, bản vương đưa cho viên đinh ngốc nghếch một bức tranh, một phong thư, một nguyện vọng mà trời xanh vẫn còn chưa đáp ứng!
Bản vương lại nhìn trời một lần, ánh trăng tròn đến gọi người si ngốc!
Hôm nay là Trung thu!
Lẳng lặng nhìn cả bàn thức ăn, hai chung rượu nhạt ~
Hôm nay cậu có đến không?
Đáp án bản vương biết, cậu cũng biết!
Không biết vì sao, tay bản tọa run rẩy, rượu vẩy ra ngoài, thức ăn chưa đến bát thì đã rơi xuống đất!
“Tiết, kỳ thực là bản tọa vẫn yêu ngươi bản tọa!”
“Ân, bản tọa biết!”
“Đối phương đừng trách lão phu!”
“Ân, không trách ~ không trách đâu ~!”…
Thức ăn lạnh rồi, rượu cũng lạnh, ánh trăng tan mất, tất cả vẫn như khi xưa đến đây, một cái giếng cạn, một thân cây, một bóng người, duy nhất thành đôi chỉ là hai vườn hoa sắc tím!
Tử Diệu, xin cho ta đây được gọi tên đối phương, ta đây biết ta đây không xứng! Thế nhưng ta đây bảo chứng đây sẽ là lần đầu cũng như lần cuối cùng ta đây gọi đối phương như vậy.
Xin lỗi, Tử Diệu, ta đây đem đến khó chịu cho cậu, để người cậu yêu gặp nguy ngập.
Cảm tạ, Tử Diệu, ngươi bản tọa cho bản tọa một cơ hội để bản tọa có thể nỗ lực vì ngươi bản tọa.
Tử Diệu, nếu còn kiếp sau, bản tọa sẽ không yêu cậu nữa, vì kiếp này bản tọa đã yêu đến tổn thương, yêu đến đau nhức, yêu đến chết rồi!
Hôm sau, lão phu rời đi, chỉ là lần này đi từ cửa sau.
Vương gia lại một lần nữa cho lão phu chấn động.
Lần đầu tiên là ngươi bản tọa mua bản tọa, bản tọa cứ ngỡ rằng ngươi bản tọa yêu bản tọa.
Lần thứ hai ngươi bản tọa đưa bản tọa cho người khác, hóa ra ngươi bản tọa không hề yêu bản tọa!
Đây là lần thứ ba ~
Thì ra bản tọa chưa từng vào Vương phủ, thì ra cho đến bây giờ bản tọa chỉ ở trong một tiểu viện cạnh phủ mà thôi.
Khó trách tiểu viện này chưa bao giờ có người hầu đi qua, khó trách lão phu chưa từng nhìn thấy thân ảnh của ngươi lão phu, khó trách ngươi lão phu cho lão phu ở lâu như vậy mà không đuổi lão phu đi!
Bản tọa mỉm cười!
Thì ra bản tọa vốn chưa từng vào Vương phủ.
Xe ngựa xóc nảy, mấy năm qua lần đầu tiên rời khỏi mảnh sân nhỏ nhoi ấy, lần đầu tiên nhìn người đi trên đường, lần đầu tiên nhìn thấy cây cỏ trong rừng!
Bản tọa bị đưa vào một viện nhỏ vắng vẻ, bản tọa biết bên trong là nhị hoàng tử yêu bản tọa!
Thấy tên đó, bản vương mỉm cười!
TÊN ĐÓ cũng cười!
“Nô nhi ~ “
Tên đó gọi bản vương, tuy rằng bản vương nghe không được, thế nhưng bản vương nhìn được!
Lão phu không biết Ẩn Hồng dấu Thuận công chúa ở nơi nào, chỉ là mỗi ngày lão phu đều vì Ẩn Hồng mà thổi tiêu!
Bản tọa thích nhìn nụ cười của Ẩn Hồng, song, từ mặt hắn bản tọa chỉ thấy đau thương!
“Đối phương có yêu bản tọa không?”
Lão phu không trả lời.
“Lão phu hiểu rõ cậu mà!”
TÊN ĐÓ cầm lấy chiếc bút run trong tay bản vương, nhẹ nhàng hôn lên vành tai của bản vương!
Đây là lần đầu tiên bản vương hưng phấn khi lên giường, lần đầu tiên chủ động hôn lên môi Ẩn Hồng, v**t v* da thịt hắn bản vương ~
Chỉ là ta đây không nghe được lời yêu của tên đó thôi ~
Nếu có kiếp sau, Ẩn Hồng, bản tọa nguyện ý là một cành cây, một đóa hoa, thậm chí một con cẩu, bên cạnh đối phương!
Vách núi cao bao nhiêu?
Lão phu nghĩ rơi xuống rồi chắc chắn sẽ chết!
Binh sĩ trước mắt có bao nhiêu?
Lão phu nghĩ chúng lão phu nhất định sẽ bị bắt!
Đúng vậy, bản tọa lại một lần nữa nói chỗ ẩn thân của Ẩn Hồng cho nam nhân trước mắt này.
Bản vương lại phản bội người nam nhân yêu bản vương!
Lão phu biết, Ẩn Hồng biết rõ là lão phu nói ra!
Lão phu không biết tên đó cùng Ẩn Hồng ôm lão phu đang nói gì, bởi vì lão phu điếc!
Bản tọa chỉ biết là Ẩn Hồng yên lặng nhìn bản tọa!
Ta đây cũng nhìn Ẩn Hồng, nhìn bản thân ta đây trong mắt gã!
“Bản tọa sẽ chết cùng cậu!”
Bản tọa không biết giọng nói của bản tọa lớn hay nhỏ, bản tọa chỉ biết là Ẩn Hồng mỉm cười, kiêu ngạo, điên cuồng, càn quấy trở về gương mặt hắn!
Lão phu vẫn không biết chúng nói gì.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay lão phu.
Bản tọa biết chúng bản tọa sẽ bay, sẽ bay rất xa ~
Lão phu xem thấy nước mắt của người đó, lão phu có thể xa cầu đó là vì lão phu mà rơi hay không?
Kỳ thực có hay không cũng không quan trọng nữa, bởi vì bản vương sẽ vĩnh viễn rời đi!
Chúng ta đây thực sự bay, trái tim đánh mất kia dường như đã trở về, về lại trong lòng ta đây ~
Trái tim bản tọa đánh rơi lâu ngày ấy ~
Đã trở về ~
Cười!
Lão phu nở một nụ cười!