Ân, Không Sao Cả
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-17 10:00:33 | Lượt xem: 9

[ Tĩnh hậu, Vương gia, Tử Diệu ]

“Ha ha ha ~~ gã yêu đối phương, thế nhưng gã sẽ chết cùng ta đây!”

Trên vực thẳm, ngươi lão phu dựa vào lòng hắn, lúc này lão phu mới nhận ra, lão phu chiếm được ái tình của ngươi lão phu, nhưng lại mất đi ngươi lão phu!

“Bản vương thua, Tử Diệu, bản vương thừa nhận bản vương là người thua triệt để trong lần đánh cuộc này, thế nhưng ngươi bản vương cũng là một người thắng vĩnh viễn mất đi tài phú!”

Ẩn Hồng cười lớn, đúng vậy, bản tọa thắng, ngay từ đầu bản tọa biết bản tọa sẽ thắng, vì bản tọa biết Tiết sẽ giúp bản tọa.

Nụ cười cuối cùng ấy, nhìn nụ cười gần như tuyệt vọng của ngươi ta đây, ta đây mới phát hiện, nhiều năm trôi qua, ngươi ta đây vẫn thê lương như thế này!

Bản vương muốn ôm ngươi bản vương thật chặt, bản vương muốn cảm nhận hơi ấm trên người ngươi bản vương, bản vương muốn nghe ngươi bản vương nói yêu bản vương thêm một lần, nhìn ngươi bản vương hòa tan trong điệu nhảy, nghe tiếng đàn câu ca giữa đêm khuya của ngươi bản vương!

Thế nhưng bản tọa chợt nhận ra, bản tọa đã quên rồi, đã quên cảm giác ôm lấy ngươi bản tọa, đã quên hơi ấm trên người ngươi bản tọa, đã quên âm thanh khi ngươi bản tọa nói, đã quên thân ảnh khiêu vũ nhẹ nhàng kia!

Thì ra bản vương đã quên tất cả!

Nhìn đối phương cùng tên đó nhảy xuống vực sâu vạn trượng, bản tọa mới biết nỗi đau mất mác là gì.

“Không~!”

Nhìn quanh bốn phía, một màu đen kịt, chỉ có ngọn nến phát ra ánh sáng đỏ chập chờn.

Ngươi ta đây thực sự nỡ rời bỏ ta đây sao?

Tiết!

Ngươi lão phu thực sự cứ như vậy mà đi sao?

Cho dù trong mộng cũng không thể cùng ta đây nói một câu từ giã!

Tất cả những gì xảy ra vào ngày đó cũng làm tâm của lão phu rơi xuống vực thẳm cùng đối phương, lão phu không dám cho người xuống dưới tìm đối phương, lão phu sợ nhìn thấy thi thể của đối phương, lão phu sợ gặp phải hình ảnh đối phương và tên đó ôm chặt lấy nhau, lão phu không muốn thấy, không muốn!

Vương phủ vào khuya vắng vẻ đến mức khiến người sợ hãi.

Không biết bắt đầu từ khi nào, ta đây trở nên sợ mất đi, sợ mất đi hạnh phúc đang có trong tay, cho dù trong mắt người khác ta đây là một Vương gia, dưới một người trên vạn người!

Đã quen đứng ở cửa thiên viện kia, thế nhưng nơi ấy không còn tiểu quan vọng ánh trăng nữa.

Đối phương có biết không, đã vô số lần bản vương ở nơi này nhìn đối phương, nhìn đối phương vọng ánh trăng, nhìn đối phương trồng hoa, nhìn đối phương một mình cười khờ dại.

Bản tọa biết cậu sẽ không trở về, bản tọa đem cậu cho kẻ thua nhưng đã thắng bản tọa, Ẩn Hồng!

Ngồi trên ghế đá ngươi lão phu thường ngồi, lấy ra lá thư cùng bức họa ngươi lão phu để lại.

Đây là thứ duy nhất ngươi lão phu để lại nơi này.

Hai cây ngân hạnh, một vầng trăng tròn, một giếng nước trong, một đôi hình bóng ~

Tiết, đây có phải là nguyện vọng của đối phương, mong muốn của đối phương hay không!

Đốt đi!

Chỉ có hai chữ này thôi!

Thì ra lão phu đã tổn thương ngươi lão phu nặng như vậy!

Nhìn nhà tranh ngươi bản tọa đã từng ở,

Bản vương khóc!

Hóa ra tám năm trôi qua đã làm lão phu mất đi một người yêu thương lão phu!

Bản tọa chỉ còn nhớ năm ấy khi bản tọa mua đối phương về, thấy sự hưng phấn trên mặt đối phương, nhớ tới đối phương từng vui vẻ hỏi bản tọa, “Đối phương thích bản tọa?”

Khi ấy ta đây không biết làm sao trả lời, ta đây mua cậu chỉ bởi vì Lưu đại nhân thích cậu!

Lão phu không biết cậu lại yêu lão phu, cũng không hiểu lý do vì sao cậu yêu lão phu, lão phu chỉ biết cậu là một tiểu quan dơ bẩn, cho dù cậu nói mình vẫn còn là thanh quan.

Bản tọa sẽ không lên giường cùng đối phương, vì khi ấy bản tọa cho rằng đối phương rất bẩn!

Thế nhưng khi lão phu trông thấy trong mắt đối phương hiện lên tuyệt vọng thì, lão phu đột nhiên nhận ra, lão phu sai rồi.

Vì thế bản tọa đưa giấy bán mình cho đối phương, bản tọa không muốn ép buộc đối phương!

Thế nhưng, ngươi bản tọa lại cho bản tọa một nụ cười, một đáp trả “Ân, không sao cả!”

Ta đây không biết người có thể già đi trong giây lát hay không, thế nhưng ta đây đã nhìn thấy một nam hài ngây thơ chợt hóa thành tuyệt vọng ngay trước mắt, khi ấy, ta đây trở nên vô thố, ta đây không biết nói gì, vì vậy ta đây chọn cách rời đi.

Đêm đó, bản tọa biết đối phương đã đến phòng của bản tọa, bản tọa không có dũng khí đối diện với đối phương, bản tọa giả vờ như bản tọa đã ngủ.

Ta đây không biết cảm giác ta đây dành cho cậu là gì, nhưng ta đây biết ta đây không yêu cậu, vì người ta đây yêu là Thuận, một nữ nhân mỹ lệ!

Đã từng hỏi cậu có nguyện ý rời khỏi hay không, cậu lại nói muốn được ở cạnh bên lão phu!

Lão phu không biết lúc ấy là cảm giác gì, nhưng lão phu biết lão phu đã thờ phào một hơi, vì lão phu cũng không muốn đối phương đi!

Ta đây rất ích kỷ, ích kỷ đến mức muốn trong lòng ngươi ta đây chỉ có ta đây, cho dù ta đây không yêu ngươi ta đây!

“Ta đây sẽ khiến cho gã yêu ta đây!”

Bản tọa đã sợ, sợ ngươi bản tọa sẽ thực sự yêu Ẩn Hồng, sợ ngươi bản tọa sẽ rời khỏi bản tọa, thế nhưng bản tọa thích đánh cược, bản tọa là một con bạc thực thụ, cho nên bản tọa muốn cược, cược ngươi bản tọa sẽ vẫn ở lại bên cạnh bản tọa như ngày nào, vẫn yêu bản tọa không thay đổi, vì thế bản tọa đưa ngươi bản tọa cho nhị hoàng tử!

“Ngươi bản vương có biết Nô nhi thích ăn ngọt hay chua không?”

Lão phu không biết.

“Cậu có biết Nô nhi thích thổi tiêu hay đánh đàn?”

Có lẽ là đánh đàn, vì lão phu hầu như đã quên là Tiết biết thổi tiêu, gã không thổi ở trước mặt lão phu.

“Cậu biết tên đó yêu cậu có bao nhiêu sâu đậm hay không?”

Yêu bản vương có bao nhiêu sâu đậm? Bản vương không biết, bản vương chỉ biết là Tiết sẽ không phản bội bản vương!

“Nếu như cho đi quá nhiều mà không có được hồi báo, ngươi bản vương sẽ dần dần đánh mất tên đó, cho dù tên đó vẫn yêu ngươi bản vương!”

Đây là câu cuối cùng mà Ẩn Hồng nói với lão phu khi vẫn còn là nhị hoàng từ, thế nhưng khi ấy lão phu không tin Tiết sẽ rời khỏi lão phu.

TÊN ĐÓ không thể khiêu vũ vì ta đây nữa, khi ta đây thấy ngươi ta đây hấp hối trong phòng Ẩn Hồng thì, ngoại trừ đau lòng, ta đây chỉ nghĩ được như thế, ta đây không biết ta đây nên may mắn vì Ẩn Hồng không giết tên đó, hay là nên bi ai vì điệu nhảy uyển chuyển kia.

Tiết không có vẻ ngoài xinh đẹp, không có khí chất cao nhã, thế nhưng hắn lại làm bản vương thấy thoải mái.

Đứng ngoài viện nhìn hắn vô số lần, lão phu biết hắn sẽ không phát hiện ra lão phu, vì lão phu chỉ đứng ở góc cửa, lão phu không muốn hắn nhìn thấy.

“Cậu yêu Vũ Nô kia sao?”

Lão phu phủ quyết, lão phu không yêu!

“Vậy cho ta đây đi!”

Bản tọa biết gã không thích nam nhân, bản tọa biết gã muốn có được bí mật của bản tọa từ Tiết, bản tọa biết người gã yêu là Thuận, thế nhưng gã lại yêu vương triều này nhiều hơn.

Bởi vì hắn là Tần vương.

Lại thêm một lần trao Tiết cho phủ đệ của người khác, lão phu không còn thấy đôi mắt bi ai đó nữa, vì từ đầu đến cuối hắn chưa từng liếc mắt nhìn lão phu.

Độc trà, độc mạn tính, bản tọa không biết bản tọa nên làm sao bây giờ.

Khi bản vương nhìn cậu uống, bản vương muốn đoạt lấy tách trà đó, ném thật mạnh xuống đất, nhưng mà bản vương không thế, bản vương ích kỉ cho rằng đó chỉ là độc mạn tính mà thôi, đợi mọi việc kết thúc bản vương sẽ giải độc cho cậu.

Ngươi ta đây uống rất chậm, chậm đến nỗi khiến ta đây nghĩ ta đây sẽ phát điên, chậm đến nỗi khiến ta đây biết trong giây phút đó ta đây đã yêu ngươi ta đây rồi, vì tâm của ta đây đang rất đau!

Thế nhưng bản vương nói cho bản thân mình, người bản vương yêu là Thuận, hôn thê của Tần vương, một nữ nhân tựa như thần tiên!

Một tháng, ta đây không biết cậu dùng cách nào có được cơ mật của Tần vương, nhưng ta đây biết có người giúp cậu, cậu không nói, ta đây cũng không hỏi, vì ta đây muốn chỉ là thành công!

Bản vương lại đưa đối phương vào thiên viện kia, thế nhưng đại phu giải độc cho đối phương nói với bản vương, thân thể của đối phương đã bị độc dược mài mòn rất nhiều, đã không còn khả năng phục hồi như trước đây nữa.

Khi ấy bản vương không biết bản vương đã về phòng mình bằng cách nào, bản vương cho rằng tất cả đều rất hoàn mỹ, bản vương chiếm được quyền lợi của bản vương, nữ nhân của bản vương, tất cả những gì bản vương mong muốn, thế nhưng vì sao tâm lại thiếu một khối chỉ vì một câu nói của đại phu?

Nhưng bản vương không thừa nhận đó là ái tình, bản vương sẽ không yêu một tên tiểu quan, một tiểu quan đã bị nhiều nam nhân dẫm đạp như vậy, cho nên bản vương quên cậu, bản vương quyết định không lén đến thiên viện nhìn cậu nữa, vì bản vương gần thành thân, lấy nữ nhân bản vương yêu nhất đời này, Thuận!

Tiết,

Lão phu yêu đối phương!

Cậu có biết lần đầu tiên bản vương nhận ra bản vương yêu cậu là lúc nào hay không?

Khi một hạ nhân nói với lão phu Thuận muốn giết ngươi lão phu thì, lão phu nghĩ lúc ấy lão phu đã điên rồi!

Ta đây không biết ta đây đã thống khổ ra sao, vì trong lòng ta đây chỉ có một câu nói, cậu không thể chết!

Bản vương liều lĩnh vọt tới thiên viện, khi đó bản vương thậm chí đang hận mình vì sao lại để đối phương sống ở nơi cách xa bản vương như vậy!

Nhìn ngươi ta đây tái nhợt té ngã trên mặt đất, cuộn mình thống khổ, ta đây bắt đầu hận nữ nhân trước mắt!

Ta đây mở miệng đối phương, để đối phương phun ra thứ độc dược kia, đè lên bụng đối phương, điên cuồng gọi tên đối phương, thế nhưng đối phương chỉ liếc mắt nhìn ta đây, chỉ một cái liếc mắt, liền nhắm lại không mở nữa.

Bản vương bắt đầu sợ cậu sẽ rời khỏi bản vương, bản vương sợ bản vương vẫn chưa nói bản vương yêu cậu thì cậu đã bỏ bản vương đi mất, bản vương sợ những lời Ẩn Hồng đã nói, cậu sẽ vĩnh viễn không trở về.

Nên ta đây gọi, ta đây rống, ta đây lớn tiếng nói với đối phương, “Ta đây yêu đối phương!”

Thế nhưng đối phương đã hôn mê bất tỉnh!

Khi đó bản vương thề chỉ cần cậu tỉnh lại, bản vương sẽ nói với cậu bản vương yêu cậu, nói sẽ không bao giờ rời khỏi cậu.

Tiết công tử điếc.

Ta đây không cách nào tin những gì ta đây nghe được, Tiết đã điếc, cho dù tên đó tỉnh lại, cũng sẽ không nghe ta đây nói ta đây yêu ngươi ta đây!

Một vũ quan nổi tiếng kinh thành, giỏi hát ca nhảy múa như đối phương, chân đã què rồi, bản tọa nói đối phương còn có thể đánh đàn mà, thế nhưng hiện tại đối phương đã điếc!

Ta đây chạy đi, ta đây không dám đối mặt ngươi ta đây, ta đây không dám nhìn ngươi ta đây, ta đây không còn dám nói với ngươi ta đây ta đây yêu ngươi ta đây nữa.

Ta đây sợ, sợ đối phương sẽ hỏi ta đây, đối phương hiện tại yêu ta đây cái gì?

Bản tọa biết, những điều này đều do bản tọa, vì bản tọa ích kỉ, vì quyền lợi, vì dã tâm, nên bản tọa hi sinh cậu, để cậu trở thành một tảng đá lót đường.

Ta đây không còn chung phòng với Thuận, vì ta đây không biết sẽ đối đãi với nữ nhân ta đây từng yêu kia như thế nào.

Chỉ là tất cả tựa hồ vì nhi tử bản tọa sinh ra mà trở nên không quan trọng nữa.

Bản vương bản năng trốn vào niềm vui khi có nhi tử.

Lại một lần đánh cuộc, cho dù vì một nữ nhân bản tọa không yêu, nhưng dù sao cô bản tọa vẫn là thê tử của bản tọa.

Bản vương đã từng khờ dại cho rằng, tất cả vẫn sẽ như xưa, Ẩn Hồng sẽ không giết cậu, vì tên đó yêu cậu!

Cho đến khi các ngươi ta đây đứng trên vực thẳm, ta đây biết ngươi ta đây đã quyết định rời đi!

Cậu yêu bản vương, bản vương chưa từng hoài nghi, chỉ là vì sao cậu lại chọn chết cùng Ẩn Hồng!

Khi ấy bản tọa biết bản tọa đã sai rồi, sai vì nghĩ rằng ngươi bản tọa sẽ trở về thiên viện kia như lúc trước, vẫn thầm lặng chờ bản tọa xuất hiện, vẫn cười ngốc, vẫn rơi lệ mà nhìn cả bàn đầy thức ăn trước mắt ~

Lão phu hối hận, đã từng nghĩ rằng lão phu sẽ không bao giờ hối hận, thế nhưng lúc này lão phu đã thực sự hối hận rồi!

Hối hận không trải qua Trung thu cùng cậu, hối hận lại thêm một lần trao cậu cho Ẩn Hồng, hối hận chưa một lần nói lão phu yêu cậu, hối hận ~ hối hận không cất giấu cậu kỹ càng, hối hận biến mong muốn cậu dành cho lão phu trở thành tuyệt vọng!

“GÃ yêu cậu, nhưng nguyện ý cùng đối mặt bỏ mạng với bản tọa!”

Cậu đi, bỏ lại một mình ta đây.

Sân vườn quạnh vắng, quyền lực có, địa vị có, tài phú có, song lại thiếu đi bóng hình của đối phương!

Đã từng ảo tưởng sẽ cùng Thuận đạt được tất cả, vì thế bản tọa ích kỉ bán đứng cậu để đổi về những điều này.

Hiện tại đã mất đi ái mộ đối với thuận, hoài niệm dành cho đối phương lại tăng nhiều thêm.

Hoài niệm điệu nhảy của ngươi bản vương, câu ca của ngươi bản vương, tiếng tiêu ngươi bản vương đã từng thổi vì bản vương.

Nhiều lần hy vọng được trông thấy nụ cười của cậu, cậu mỉm cười nhẹ nhàng, cậu mỉm cười thê lương, nếu như có thể, bản vương hy vọng bản vương có thể cho cậu hớn hở, làm nụ cười thê lương đó biến thành hạnh phúc ~

“Ân, không sao cả!”

Bên tai là tiếng đối phương cúi đầu trả lời, bản vương lại nhớ đối phương rồi, Tiết!

Theo thái dương lên cao, bản tọa đi, để lại mảnh sân vườn tiêu điều như cũ, đóa hoa sắc tím nở rộ ~

Chỉ là trong tay ta đây, hơn một tờ giấy bán mình ta đây đã từng trả lại cho cậu!

Tiết,

Ngươi ta đây vẫn là của ta đây,

Ta đây thu hồi giấy bán mình của đối phương!

Tiết,

Bản vương yêu đối phương!

~**~

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8