Ba Lần Gả
Chương 79: Đối chất đấu trí tìm đường sống

Cập nhật lúc: 2026-07-18 03:00:38 | Lượt xem: 4

Không đợi Cư Mộc Nhi ngẫm nghĩ, tiếng đập cửa lại vang lên.

Cư Mộc Nhi ngay ngay lập tức lên tiếng, vội vã mặc đồ rồi cầm gậy chống, đứng sau cửa hỏi: “Có chuyện gì thế cô gái?”

“Mộc Nhi cô gái mở cửa nhanh lên, có chuyện cần thương lượng.”

Cư Mộc Nhi cảm nhận được sự quái dị, nhưng không thể không ra. Cũng may hộ vệ của Long phủ đang canh gác bên ngoài nên nữ nhân ấy an tâm ít nhiều, vì thế nữ nhân ấy bảo chờ, mò mẫm tìm nến đốt rồi từ từ ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Lâm Duyệt Dao đã chen vào.

Cư Mộc Nhi bị bức lùi lại hai bước, vội vàng hỏi: “Thiếu nữ, chuyện này là thế nào?”

“Bản vương bị theo dõi, bản vương nghĩ có người muốn giết bản vương.” Giọng Lâm Duyệt Dao ngập tràn khủng hoảng, Cư Mộc Nhi nghe mà ngạc nhiên.

“Có người muốn giết cô? Vì sao?”

Lâm Duyệt Dao đóng cửa lại. Cư Mộc Nhi nghe tiếng “cạch”, hình như là tiếng cài then, nhưng lại không giống tiếng trong phòng này. Nữ nhân ấy thấy hơi căng thẳng.

Hình như Lâm Duyệt Dao có kẻ đi cùng.

“Hôm nay, bản tọa luôn cảm thấy có người âm thầm theo dõi mình. Bản tọa suy nghĩ thử, nhớ ra mấy hôm trước, lúc bản tọa vào tửu lâu ăn, có một kẻ giả mạo tiểu nhị xông vào. Bản tọa nghĩ những kẻ đó muốn giết bản tọa.” Lâm Duyệt Dao đứng sau cửa nói, coi như chắn luôn cửa, “Mộc Nhi cô gái, cô bảo bản tọa nên làm gì giờ?”

Quả nhiên cô bản vương biết hết rồi.

Lúc này Cư Mộc Nhi lại thấy bình tĩnh. Mấy ngày rồi mới đến truy hỏi cô ấy, chắc chắn cô bản tọa đã chuẩn bị. Đêm hôm khuya khoắt, cô bản tọa gõ cửa, nhất định là có âm mưu. Lúc cô ấy giả vờ không biết gì hết thì có tác dụng gì?

“Cô gái có biết đối phương là ai không? Vì sao phải giết cô?”

“Lão phu cũng không rõ lắm, chẳng nhẽ là vì chuyện của tiên sinh và Nhất Bạch? Nhưng chuyện Nhất Bạch cũng đã rõ ràng, dù lão phu không cam lòng nhưng chuyện anh ấy chết ngoài ý muốn là sự thực. Trừ chuyện đó ra, lão phu không có đối thủ.”

“Hay là cái chết của Nhất Bạch huynh không phải ngoài ý muốn? Có lẽ có người phát hiện ra cô đã điều tra chuyện này?”

“Việc này không ai điều tra, không một dấu vết, không một kẽ hở, còn ai mới có thể điều tra?” Giọng Lâm Duyệt Dao trở nên lạnh lùng, như đang nói về chuyện của người khác.

Không một dấu vết? Không một kẽ hở? Cho nên kẻ đó không định ngụy trang nữa?

Cư Mộc Nhi chống gậy, túm vạt áo, ngồi xuống.

“Vậy không phải anh ấy say rượu chết đuối sao?”

“Chết đuối.” Lâm Duyệt Dao cũng ngồi xuống, “Bạn rượu kia thật sự tồn tại. Mộc Nhi thiếu nữ hẳn cũng đã điều tra mà nhỉ?”

Cư Mộc Nhi không nói chuyện. Đúng là cô ấy có nói cho Long Nhị để gã đi thăm dò. Có điều cô ấy không ngờ Lâm Duyệt Dao lại phát hiện ra. Có lẽ cô bản vương đã hiểu được cô ấy nên mới suy đoán được.

Lâm Duyệt Dao cũng không đợi Cư Mộc Nhi nói, nói tiếp luôn: “Hôm đó, Nhất Bạch rời Tích Xuân đường, đúng là bị bạn rượu kia kéo đi uống rượu. Hai người lũ người kia đều say. Cô biết đấy, say rượu thì dễ bị ngã, nhất là khi trời vừa mưa, đường đê trơn trượt.” Cô lão phu nói đến đây thì ngừng lại một chút, “Đương nhiên là không ngã thì cũng có thể vấp phải viên đá mà trượt chân ngã. Cũng không thể loại bỏ khả năng này. Dù sao thì đêm đó, Nhất Bạch say rượu trượt chân xuống nước là chuyện quá đỗi kín kẽ. Bạn rượu tận mắt thấy là bằng chứng. Dù điều tra kiểu gì cũng sẽ chỉ chết ngoài ý muốn thôi.”

Cư Mộc Nhi càng nghe càng thấy nặng nề. Nàng ta đây biết, cô ta đây có thể nói những lời này chứng tỏ cô ta đây không định buông tha cho nàng ta đây. Nàng ta đây phải tranh thủ thời gian, kéo dài lâu thêm để những hộ vệ kia phát hiện trong phòng này có vấn đề.

“Nhân chứng kia chắc chắn lời nói cũng không có kẽ hở, bởi vì từng lời nói của anh bản tọa đều là thật, đúng không?”

“Không sai.” Lâm Duyệt Dao đã ngồi xuống, an vị bên cạnh Cư Mộc Nhi.

“Ban đầu, thiếu nữ nói với lão phu là Nhất Bạch huynh chết ngoài ý muốn, là muốn lão phu bỏ ý nghĩ điều tra trong đầu đi?”

“Đúng vậy. Cho đến nay chỉ có hai người tiếp tục điều tra, nhưng hai năm qua không tiến triển gì. Mà trước mặt vua, thấy hành động của Tiền Giang Nghĩa xong thì bị chồng bỏ, chắc chắn cô cũng cảm thấy rất bức xúc. Nếu đồng bọn của anh bản tọa phát hiện ra chuyện chất vấn này không cần thiết, chắc chắn sẽ không từ bỏ.”

Cư Mộc Nhi cười cười, nhớ đến câu nói của Long Nhị: mấy người học cầm đều điên rồ. Nữ nhân ấy nói với Lâm Duyệt Dao: “Thiếu nữ định nói là ta đây không phàm thường.”

“Phải nói, là cô không giống với những người khác.”

Cư Mộc Nhi cười nhạt, coi như phàm thường, hỏi tiếp: “Thiếu nữ đến đây để nói những chuyện này với bản vương? Bảo bản vương không giống người thường?”

“Bản tọa đã nói rõ ràng rồi: bản tọa bị người theo dõi, có người muốn giết bản tọa. Bản tọa nghĩ rằng thiếu nữ có thể có cách giúp bản tọa, bản tọa nên làm gì bây giờ?”

“Cái này lão phu cũng chịu. Hai năm qua lão phu cũng bị người lão phu theo dõi, có người muốn giết lão phu, lão phu vẫn chưa nghĩ ra cách gì đây.”

“Cô quá lo lắng rồi.” Lâm Duyệt Dao cười nhạt lùng, “Hay là chẳng có ai muốn giết cô, không thì hai năm dài như thế, sao cô lại có thể bình yên vô sự.”

“Nói cũng phải. Nhưng thế thì lại hơi lạ. Cô gái nói xem, vì sao lại không ai giết bản vương?”

Lâm Duyệt Dao không đáp, cũng hỏi: “Sao cô phát hiện ra có người theo dõi? Đối phương để lộ sơ hở?”

Cư Mộc Nhi không đáp, hỏi ngược lại: “Còn cô gái, vì sao lại biết bị người theo dõi?”

Lâm Duyệt Dao cười ha hả: “Mộc Nhi thiếu nữ, cô thật thú vị. Thành thật mà nói, bản vương đã thấy nhiều đàn ông đàn bà, nhưng không có ai lại thâm sâu khó dò như cô. Cô biết bản vương đến làm gì, cô không nhìn được, cũng không đánh lại bản vương, cửa cũng bị chốt phía ngoài, cô không chết thì cửa không mở. Còn nữa, bản vương biết có Long phủ hộ vệ ở đây, bản vương đã có chuẩn bị thì sẽ không đến bừa. Bản vương nói như vậy, cô có thể lo lắng chút nào không?”

“Ta đây rất lo lắng, ta đây sợ chết.” Dù nói vậy, vẻ mặt Cư Mộc Nhi vẫn rất thản nhiên.

“Đúng là không nhận ra.”

“Lão phu chỉ giả vờ khá được mà thôi.”

Lâm Duyệt Dao cười ha hả: “Không ngờ là đến thời điểm này, chúng lão phu lại có thể nói thật.”

Cư Mộc Nhi không cười nổi. Đầu nữ nhân ấy suy nghĩ thật nhanh. Lâm Duyệt Dao tự tin như vậy, nhất định là đã làm gì hai hộ vệ kia rồi. Vì thế cô bản tọa không ngại ở đây nói linh tinh mất thì giờ. Hôm nay nữ nhân ấy đã là cá trong chậu, không thể trốn thoát.

Cư Mộc Nhi cảm thấy lòng bàn tay mình đầy mồ hôi, thiếu chút nữa rơi gậy.

Lâm Duyệt Dao hỏi: “Cô cũng biết vì sao lão phu đến đây?”

“Trời tối không trăng. Mấy ngày chuẩn bị tìm giúp đỡ. Còn có: Nhị gia rời kinh.”

“Thông minh.” Lâm Duyệt Dao khẽ gật đầu, “Anh bản vương nói cô rất thông minh, thật ra bản vương cũng nghĩ thế. Có điều bản vương cũng không ngu. Cô có biết vì sao bản vương phát hiện ra không?”

“Mời nói.” Cư Mộc Nhi không ngại để Lâm Duyệt Dao khoe khoang. Cô bản tọa cần thời gian nghĩ kế sách, cô bản tọa cần Lâm Duyệt Dao nói chuyện với cô bản tọa.

“Cô và Long Nhị gia hòa ly, ở nhà một mình, vốn không có sơ hở gì. Long Nhị gia tính nết cổ quái, cô cũng không phải loại bình thường, cãi nhau ầm ĩ cũng là bình thường. Đó cũng là một thời cơ tốt để cô từ bỏ việc điều tra vụ án, quả thực ta đây cũng đã tin. Có điều sau đó ta đây lại phát hiện ra nỗi đau buồn của cô chỉ kéo dài vài ngày. Khi cô khỏi bệnh, ta đây gặp lại, thấy vẻ hớn hở e ấp lộ rõ trên mặt cô.”

Lâm Duyệt Dao nói đến đây thì cười nhạt, nói tiếp: “Cư Mộc Nhi, quả thật cô giả vờ rất giỏi, thế nhưng cô không hề biết rằng dù là loại đàn bà gì, lúc ở bên người mình yêu, trên người sẽ có một loại hơi thở. Đàn bà ấy à, bề ngoài có thể ăn diện, vẻ mặt có thể ngụy trang, nhưng cái kiểu đang yêu hạnh phúc thì không thể che giấu được. Cư Mộc Nhi, ta đây đã gặp nhiều người rồi, cô dù có cố gắng che giấu đi nữa thì ta đây vẫn có thể nhìn ra, cô là một người đàn bà được yêu thương.”

Cư Mộc Nhi ngây người. Nữ nhân ấy không hề nghĩ tới nguyên nhân này.

Lâm Duyệt Dao lại nói: “Vì thế bản tọa bắt đầu suy nghĩ vì sao các ngươi bản tọa lại hòa ly? Sau đó, bản tọa nhận ra đây chính là âm mưu của các ngươi bản tọa, muốn dẫn rắn ra khỏi hang. Đã lâu lắm ngươi bản tọa không tìm ra đầu mối, nên giờ cũng chỉ có thể làm hạ sách này đúng không?”

Cư Mộc Nhi không nói lời nào. Tuy vốn cô bản vương không có ý định này nhưng hình như sự tình lại phát triển theo hướng này.

Dẫn rắn ra khỏi hang? Rắn đã ra khỏi hang, còn định cắn nữ nhân ấy.

“Vì sao cô cứ phải cố chấp như thế chứ? Cô đã trở thành Long Nhị phu nhân, như thế không tốt sao? Sư Bá Âm là gì của cô, Hoa Nhất Bạch là gì của cô, sao phải khổ như vậy?”

“Bản tọa muốn sống cho tốt, các cậu có để bản tọa sống không?” Cư Mộc Nhi cười khổ, “Bản tọa đã mơ đến điều đó không chỉ một lần. Bản tọa muốn sinh hai đứa bé con, một nam một nữ với Nhị gia, bản tọa dạy hắn bản tọa chơi cầm, Nhị gia bực mình quát mắng, còn nói chơi cầm không bằng biết dùng bàn tính. Bản tọa tỉnh lại, trong lòng thật sự sợ hãi. Loại cảm giác này ai mới hiểu cho?”

“Hơn hai năm qua, bọn bản vương chưa từng làm hại cô, chẳng nhẽ còn không đủ để cô an tâm?”

Lời này hình như có gì đó sai, nhưng Cư Mộc Nhi không nghĩ được ngay. Nữ nhân ấy chỉ nói tiếp: “Thiếu nữ chớ quên, chính là cô tìm lão phu để truy cứu việc này.”

“Đúng vậy, bản vương tìm được cô rồi, không tìm cô thì sao xác định được cô có biết gì hay không, sao biết được cô dự định làm gì?”

“Nếu không như vậy, cô làm sao có thể làm bản vương rối loạn, cứ tỏ ra thành khẩn, lại tranh thủ mọi cơ hội cho bản vương biết rằng điều tra vô ích. Nhất định là cô luôn tìm thời cơ, thời gian thích hợp để nói cho bản vương biết rằng Hoa Nhất Bạch chết ngoài ý muốn, Sư tiên sinh không bị oan, đúng không?”

“Đúng. Mà cũng đúng là cô luôn nói cho bản vương biết từng chuyện cô nghi ngờ, những chuyện cần bản vương biết rõ. Bản vương lôi kéo cô, từ từ làm cô từ bỏ nghi ngờ, để cô tuyệt vọng. Sau mỗi lần, cô sẽ nhận ra rằng chuyện này thật vô nghĩa. Bản vương là đồng bọn duy nhất của cô, khi bản vương từ bỏ, cô sẽ ngay tức thì từ bỏ, không nhẫn nại nữa. Cô xem, bản vương nói đấy, bọn bản vương luôn không muốn làm hại cô, đây là bằng chứng.”

“Vì sao cô thay đổi chủ ý?”

“Bởi vì cô bắt đầu có vấn đề. Ta đây và cô thì chẳng sao cả, nhưng ta đây sẽ không cho cô có cơ hội tìm được chàng.” Lâm Duyệt Dao lạnh lùng nói. Cô ta đây đập dao găm lên bàn “bộp” một tiếng, “Cô phải chết.”

Cư Mộc Nhi nghe tiếng động, dường như sợ run lên: “Cô định giết bản vương thế nào?”

“Dùng dao găm.”

“Giết bản vương rồi sao cô thoát được?”

“Cái này cô không cần lo lắng cho lão phu. Chỉ cần cô chết, mạng của lão phu làm sao lão phu cũng chấp nhận.”

“Chờ một chút.” Cư Mộc Nhi xanh mặt, cô ấy vội vàng lui vào góc phòng, nắm gậy chống trong tay, run lẩy bẩy, “Lẽ nào cô không muốn biết vì sao ta đây phát hiện ra cô?”

Lâm Duyệt Dao thấy cô bản vương kinh hãi thì cười ha hả: “Cô muốn kéo dài thời gian? Kéo dài thì có ích lợi gì? Bản vương cho cô biết, hai hộ vệ của Long phủ đã chết, sẽ không có ai cứu cô. Bản vương có võ nghệ, thừa sức đối phó với một con mù. Còn nữa, ngoài cửa có người của bản vương, cô có may mắn ra khỏi đây được cũng bị giết. Cư Mộc Nhi, bản vương không chuẩn bị đầy đủ thì sẽ không đến đây. Bản vương nói rồi, bản vương sẽ không cho cô cơ hội.”

Bọn bản vương luôn không muốn làm hại cô.

Lão phu sẽ không cho cô cơ hội tìm ra chàng.

Có vẻ rất rõ ràng, nhưng lại rất mông lung. Tim Cư Mộc Nhi đập cực nhanh. Nàng bản vương nghe tiếng Lâm Duyệt Dao đứng lên. Nàng bản vương vội vàng lùi bước, kêu lên: “Cô làm thế vì anh bản vương, vậy chắc anh bản vương đối với cô rất tốt.”

Lâm Duyệt Dao vừa cất bước, nghe thế thì dừng lại. Cô ta đây nói: “Chàng quả thực rất tốt. Chàng là quý nhân của ta đây. Nếu không có chàng, sợ rằng ta đây đang sống không bằng chết.”

Cư Mộc Nhi nhắm mắt, siết chặt gậy chống: “Nhị gia cũng là quý nhân của bản tọa.”

Lâm Duyệt Dao nhìn cô ta đây chằm chằm, nhìn một lúc, bỗng nhiên nói một câu: “Điều quý giá nhất trong đời một người phụ nữ, chính là đời này có thể gặp được quý nhân. Nếu quý nhân có tình cảm với cô, đó chính là điều hạnh phúc.” Nói đến đây, Lâm Duyệt Dao thở dài một tiếng, “Cư Mộc Nhi, nếu ta đây là cô, nhất định ta đây sẽ mặc kệ kẻ khác, cái gì oan khuất, cái gì vong mạng, có liên quan gì với ta đây? Cô sống trong phúc mà chẳng biết phúc, chẳng biết quý trọng, thế nên mới phải chịu hậu quả ngày hôm nay.”

“Hậu quả này của ta đây là vì ta đây phát hiện ra cô.”

Lâm Duyệt Dao nghe thế thì nghĩ một chút: “Nói cũng không sai.”

“Cô hành sự cực kỳ cẩn thận nhưng vẫn bị bản tọa phát hiện ra. Cô có biết sơ hở ở đâu không?”

“Bản tọa quan sát cô và Long Nhị gia giả vờ hòa ly. Để tìm bằng chứng cho việc này, nhân lúc cô không ở nhà, bản tọa tranh thủ lẻn vào tìm hiểu. Vì thế, bản tọa bị hộ vệ của Long phủ phát hiện ra, đúng không?” Lâm Duyệt Dao cười cười, “Thật ra là bản tọa đã biết rõ rồi. Cô đổi giường mới, trên bàn và nhiều chỗ khác có dấu sáp nến. Điều đó cho thấy có người khác ở lại qua đêm, kẻ đó không mù nên cần nến chiếu sáng. Trong rương của cô có thêm đồ đàn ông. Có điều, mỗi lần xong bản tọa đều xếp lại xiêm tên đó cẩn thận nên cô không phát hiện ra được. Bởi vì có người theo dõi căn nhà này, họ phát hiện ra bản tọa nên bản tọa bị lộ, đúng không?”

“Không phải. Vì cô vào đây, khiến lão phu bại lộ, lão phu và Nhị gia mới quyết định thả mồi câu cô, bởi vì nếu còn chờ tiếp thì sợ sẽ không dụ dỗ được nữa.” Cư Mộc Nhi nói, “Lão phu phát hiện ra cô từ sớm rồi.”

Lâm Duyệt Dao suy nghĩ một hồi. Cô lão phu nhìn Cư Mộc Nhi co cụm lại trong góc tường, lại nhìn cửa phòng, sau đó cười cười.

“Cũng được. Đàng nào cô cũng không trốn thoát. Bản tọa sẽ cho cô một chút thời gian, nghe thử xem sao.”

Cư Mộc Nhi ngầm thở phào nhẹ nhõm. Con người ai cũng tò mò, lợi dụng điểm này nàng ta đây có thể kéo dài thêm một chút.

Cô ấy bắt đầu nói.

“Trước đây, khi cô đến tìm bản vương, bản vương đã từng nghĩ thử vì sao việc điều tra cái chết của Nhất Bạch huynh lại cần đến một cô gái mù mong manh? Đơn giản là vì Nhất Bạch huynh nói với cô rằng anh ấy nhờ bản vương viết cầm phổ? Quá không hợp lý. Nhưng bản vương tự trách rằng mình suy nghĩ nhiều rồi, bản vương không nên hoài nghi một cô gái vừa mất người mình yêu. Bởi vì thỉnh thoảng bản vương và Nhất Bạch huynh có nhắc đến cô, anh ấy rất tình cảm khi nói về cô, bản vương nghĩ để có thể khiến cho anh ấy vui vẻ và thỏa mãn như vậy, nhất định đấy không phải là tình cảm đơn phương. Vì thế cuối cùng, bản vương chọn tin cô.”

Lâm Duyệt Dao không nói chuyện, yên lặng lắng nghe.

“Thời gian dài trôi qua, những tin tức từ cô đều là những tin vớ vẩn, khả năng cung cấp tin tức của lão phu cũng rất ít. Lão phu rất vội, lão phu không biết đợi đến khi nào mới có thể giải được án oan này, nhưng hình như cô rất bình tĩnh. Lão phu phải nói, sự bình tĩnh nhẫn nại của lão phu có hơn nửa là liên quan đến cô.”

Lời nói mang phần châm chọc nhưng lại khiến Lâm Duyệt Dao cười nhạt.

Cư Mộc Nhi tiếp tục nói: “Ban đầu, điều khiến bản tọa nghi ngờ cô chính là tài chơi cầm của cô. Để tìm hiểu tin tức, bản tọa dạy hoa nương chơi cầm. Chúng bản tọa dùng phương thức này để gặp gỡ và giao lưu tin tức. Có thể cô cũng mượn cơ hội này để thử tìm hiểu và theo dõi bản tọa, nhưng cũng vì thế mà bản tọa nghe được khả năng chơi cầm của cô. Tài năng đánh cầm của cô chỉ thường thường thôi, bản tọa nghe mà hoàn toàn không hiểu cô có tài hoa gì để được Nhất Bạch huynh thưởng thức. Anh ấy nói rằng cô là tri âm. Cô có biết tri âm của người chơi cầm thì không có tài năng về cầm không được. Vì thế, nỗi nghi ngờ của bản tọa không thể biến mất.”

“Tài chơi cầm?” Lâm Duyệt Dao the thé kêu lên, dường như rất sửng sốt, lại như ngộ ra. Cô ta đây yên tĩnh một lúc rồi mới nói: “Người tri âm của bọn mê cầm mấy người cũng khó làm thật.”

Cư Mộc Nhi chờ cô bản tọa nói tiếp, nhưng Lâm Duyệt Dao không nói thêm gì.

Cư Mộc Nhi hắng giọng, nói tiếp: “Sau đó, bản tọa tìm một cơ hội thử cô. Bản tọa đưa cô hai cầm phổ, nhớ không? Mấy hôm trước bản tọa lại nói với cô rằng bản tọa nhớ rõ cầm phổ của từ khúc Sư tiên sinh đã chơi trước lúc lâm chung. Hôm cầm hội trên du thuyền, bản tọa bảo cô rằng hai bản cầm phổ đó đã quay lại. Trên lý thuyết, cầm phổ đang trong tay bản tọa. Các cô muốn tìm từ khúc của Sư tiên sinh như vậy, bản tọa vừa nói thì cô đáng ra phải truy hỏi xem giờ cầm phổ ở đâu, nhưng cô không hề sốt ruột, cũng không hỏi thăm. Bởi vì cô biết bản tọa không giữ cầm phổ. Chỉ có bản tọa cho rằng bản tọa vẫn có.”

“Bởi vì lão phu đã đổi cầm phổ.” Lâm Duyệt Dao không ngần ngại nói thật lúc này.

“Không sai, cô đổi. Vì thế ta đây càng khẳng định suy đoán của mình. Vốn cô không muốn phá án này với ta đây, cô muốn theo dõi ta đây. Cô dùng cách này để tìm hiểu tin tức ta đây mới lấy được, biết được những thứ ta đây có, kế hoạch của ta đây. Cô biết ta đây không làm được gì hết, vì thế cô rất yên tâm.”

“Ý cô là vì hôm đó ta đây không hỏi chuyện cầm phổ, thế nên cô biết cầm phổ bị đổi?”

“Đúng. Thật ra, khi cô vừa trả lại, ta đây đã biết rồi.”

“Làm sao như thế được? Độ dày, cảm giác khi chạm vào giấy, thậm chí nét mực cũng giống nhau gã hệt, trích dẫn gã hệt một phần trong cầm phổ, sao cô biết được?”

“Các người làm rất chu đáo, nhưng các cô bỏ công sao chép lại quên mất bản tọa mù, hoàn toàn không nhìn được, làm sao giống như các cô. Về phần độ giày trang giấy, cảm giác khi chạm vào giấy rất chuẩn. Có điều, bản tọa làm ký hiệu, các người không phát hiện ra.”

“Ký hiệu gì?” Lâm Duyệt Dao nhíu mày. Cô bản tọa đã xem cầm phổ rất nhiều lần, không nhìn ra cái gì lạ. Ngay cả chàng cũng không phát hiện ra. Bởi vì không nhận ra mánh khóe nên mới sao chép lại gã hệt rồi trả lại.

“Lão phu đã đâm kim lên cầm phổ. Cầm phổ nào lão phu cũng làm ký hiệu. Vì thế lão phu chỉ cần sờ là biết. Cô không biết đâu, khi cô vừa trả cầm phổ cho lão phu, người lão phu lạnh toát. Lão phu cứ mong rằng lão phu đã sai rồi, lão phu đã coi cô là bạn bè thật sự.”

“Bạn bè?” Lâm Duyệt Dao thản nhiên nói, “Bỏ qua chuyện hôm nay, chúng ta đây cũng không thể làm bạn. Cô không biết ta đây ghét cô đến nhường nào.”

Cư Mộc Nhi mím môi, không nói gì.

“Được rồi, chuyện cũ xong chưa?” Lâm Duyệt Dao gõ dao lên bàn, “Quả thật cô rất cẩn thận. Quả thật cô rất thông minh. Lão phu có thể để cô đánh, nhưng lão phu có dao, tay không vô ích, thật đáng tiếc.”

Cô ta đây nhìn Cư Mộc Nhi trong góc tường, cười nanh ác: “Cô còn chuyện gì có thể làm ta đây đột ngột nữa không? Không thì để ta đây ra tay.”

“Bản vương biết cách cô truyền tin trong tửu lâu.”

Lâm Duyệt Dao bật cười: “Cô đúng là nói không hết chuyện. Có điều cô cũng may mắn, ta đây có hứng nghe đấy.”

“Khi đó, cô đóng cửa, thám tử cũng xác nhận ngoài cô ra thì không có ai, cũng không có người lén lút đi vào. Vì thế thám tử đành phải cải trang tiểu nhị để vào kiểm tra. Nếu gõ cửa trước thì người bên trong sẽ trốn đi, thám tử phải đẩy cửa vào không gọi trước. Quả là mạo hiểm. Tuy nhiên, vào trong nhã gian rồi, không thấy người, không thấy gì lạ. Anh lão phu không phát hiện được điều gì.”

“Đẩy cửa vào đúng là làm cho bản tọa nghi ngờ.” Lâm Duyệt Dao cười nhạt, “Bản tọa cũng đa nghi như cô thôi. Có điều anh bản tọa có vào hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, hôm đó bản tọa không gặp ai, anh bản tọa không bắt được nhược điểm của bản tọa.”

“Khi cô vào, thám tử thử tìm hiểu cũng không thu được gì.”

Lâm Duyệt Dao hết sức đắc ý: “Đương nhiên bản vương làm việc cẩn thận.”

“Anh lão phu không thấy gì, là vì cô viết tin vào giấy, sau đó dán thư vào gầm bàn hoặc gầm ghế. Cô không cần gặp ai, chỉ cần ăn xong rồi đi thì sẽ có người vào đó lấy thư.”

Lâm Duyệt Dao đờ mặt, sau đó khẽ thở dài: “Cư Mộc Nhi à Cư Mộc Nhi, thế mà cô lại mù.”

Cô bản vương đứng lên: “Nhưng ý nghĩ phải giết cô càng chắc chắn hơn.”

“Bản vương vẫn còn có lời muốn nói với cô.”

“Nhưng bản vương không còn kiên nhẫn mà nghe nữa.” dao găm trong tay Lâm Duyệt Dao sáng loang loáng, “Sau khi chết, cô tìm Diêm Vương mà nói.”

“Ta đây biết Duyệt Dao thật ở đâu!” Cư Mộc Nhi không đợi cô ta đây nói xong, kêu toáng lên.

Lâm Duyệt Dao ngây ngẩn cả người. Người đàn bà này đúng là khiến cô bản vương giật mình.

“Cô không phải Lâm Duyệt Dao, cô là giả!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8