Ba Lần Gả
Chương 80: Lúc nguy cấp, giữ được mạng sống

Cập nhật lúc: 2026-07-18 03:00:42 | Lượt xem: 3

“Bản tọa là giả?” Lâm Duyệt Dao nhìn ngắm con dao, thầm thì trong miệng. Ả bản tọa suy nghĩ một lúc, bật cười: “Đúng vậy, Long Nhị gia biết sao? Cũng đúng, Tích Xuân đường hắn đến không ít, nhận ra Lâm Duyệt Dao cũng không có gì lạ.”

Cư Mộc Nhi lắc lắc đầu: “Bản tọa không cần chàng giúp chuyện này. Trên du thuyền, bản tọa đã nghe thấy Lâm Duyệt Dao chơi cầm.”

“Chơi cầm?” Lâm Duyệt Dao giả cười nhạo, “Xem ra cái món cầm này cũng ít người chơi khá nhỉ.”

Cư Mộc Nhi không để ý đến sự châm chọc, tiếp tục nói: “Bản tọa đã nghe cô chơi cầm không ít, cô có thể chơi thế nào, bản tọa biết rất rõ. Thế nhưng, hôm đó, khi Lâm Duyệt Dao chơi cầm trên du thuyền, tiếng cầm ấy rất tuyệt vời. Không chỉ là tuyệt vời, còn có chút thủ pháp và tài nghệ của Nhất Bạch huynh, đó mới đúng là hồng nhan tri kỷ trong lòng Nhất Bạch huynh. Còn cô, chỉ là một kẻ xưng là Duyệt Dao khi bản tọa đã mù.”

Lâm Duyệt Dao giả không nói gì. Cư Mộc Nhi lại nói tiếp: “Bản vương chỉ là một khuê nữ, không từng đến hoa lâu, chưa từng gặp Lâm Duyệt Dao thật, không biết cô ấy trông thế nào, chưa từng nghe cô ấy nói. Vì thế, khi cô nói cô là Lâm Duyệt Dao, còn nói đến Nhất Bạch huynh, bản vương không hề nghi ngờ.”

“Chỉ vì ta đây học nghệ không tinh, đúng không? Thế mà ta đây lại cảm thấy mình chơi rất hay, nếu không sao dám chơi cầm trước mặt cô. Hoa nương học cầm là một cơ hội tốt, ta đây không muốn bỏ qua. Nhưng hóa ra chỉ một lần sơ sảy là sai một ly đi một dặm rồi.”

Cư Mộc Nhi không nói, coi như thừa nhận.

Lâm Duyệt Dao lại nói: “Ngày đó, trên du thuyền, bản vương cũng hơi lo. May mà Lâm Duyệt Dao không nói gì, chơi cầm xong xuống luôn. Sau khi Hoa Nhất Bạch chết, cô bản vương khá trầm mặc, ít khi tiếp xúc với người khác. Quả là tiện cho bản vương hành sự. Khi đó, cô vừa đi, bản vương tức thì ra ngoài tìm cô. Thời điểm phù hợp như thế, dù ai cũng không nghĩ là không phải một người nhỉ?”

“Đúng là lão phu rất thình lình. Nhưng nghe qua tiếng cầm, rõ ràng không phải cùng một người. Mặc dù lão phu không có bản lĩnh gì khác, nhưng nghe cầm nhận âm không phải quá kém cỏi. Lão phu băn khoăn rất lâu, nhưng sau khi đổi cầm phổ với cô, xác định rằng cô muốn phá đám, lão phu cuối cùng cũng hiểu ra.”

“Hiểu ra rằng lão phu không phải Lâm Duyệt Dao?”

“Lão phu hiểu ra, cô là người bên cạnh Lâm Duyệt Dao. Vì thế, cô mới nắm rõ chuyện của cô ấy và Nhất Bạch huynh như vậy. Vì thế, cô mới nắm được hết mọi tin tức lão phu đưa đến Tích Xuân đường. Vì thế, ở du thuyền, cô có thể xuất hiện trước mặt lão phu ngay nhanh chóng. Vốn là cô luôn ở bên cạnh Lâm Duyệt Dao. Nếu cô không theo dõi lão phu thì vẫn nắm rõ được hành vi của cô ấy. Vì thế cô dám giả mạo cô ấy. Mắt lão phu không nhìn thấy gì, đương nhiên không nhận ra bề ngoài người trước mặt, hoa nương tập cầm còn hay mang khăn che mặt, không xưng tên, chỉ cần cô vượt qua được cửa ải này và đảm bảo lão phu không nghe được tiếng của Lâm Duyệt Dao, cô có thể lừa được lão phu.”

“Nhưng không ngờ cô lại có cơ hội nghe cô lão phu chơi cầm.” Lâm Duyệt Dao giả nheo mắt, “Biết lão phu là giả thì sao? Cô vốn đã biết lão phu tiếp cận cô với mục đích khác, lão phu có là Lâm Duyệt Dao hay không thì liên quan gì?”

“Đương nhiên là rất liên quan. Chuyện cô không phải Lâm Duyệt Dao khiến ta đây suy nghĩ rất nhiều. Ví dụ như vì sao cô lại phải mượn cái chết của Nhất Bạch huynh làm lý do tiếp cận ta đây. Cô đã không muốn ta đây điều tra được, vậy sao phải nói với ta đây chuyện này?”

“Bởi vì chỉ có như vậy cô mới có thể nói hết những điều cô biết. Không giữ lại gì, chủ động tích cực kể hết.”

“Đúng thật. Hơn nữa, chỉ có dùng thân phận của Lâm Duyệt Dao mà nói thông tin cho bản vương thì bản vương mới tin tưởng. Mà việc cô dám giả mạo cô ấy cũng đồng nghĩa với việc cô đang theo dõi cô ấy. Trên thực tế, cô đánh giá từ đầu rằng cô ấy hiểm nghèo hơn bản vương.”

“Một cô gái đang đau đớn vì người thương mất, vì thế cô quản chế mọi hành vi của Lâm Duyệt Dao. Đúng chưa?” Cư Mộc Nhi nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ. Nàng lão phu không còn kéo dài được thêm nữa.

Lâm Duyệt Dao giả không nói gì. Cư Mộc Nhi biết mình đã nói đúng.

“Nếu không ai nói, lão phu sẽ không biết điều này.” Cư Mộc Nhi tiếp tục bịa đặt.

“Là Lâm Duyệt Dao?”

“Chẳng phải cô ấy đã biến mất êm thấm sao?”

“Đúng là bản tọa đã khinh miệt rồi,” Lâm Duyệt Dao giả vừa nhìn Cư Mộc Nhi vừa lẩm bẩm, “Lại nói tiếp, bản tọa cũng thích Duyệt Dao. Cô bản tọa thông minh phết, lại còn ngoan ngoãn nghe lời, khiến người bản tọa vui hơn cô biết bao nhiêu lần.” ả bản tọa ngừng lại, hỏi, “Cô giấu cô bản tọa đi đâu rồi?”

“Cô đồng ý là không giết bản tọa thì bản tọa nói.”

“Không giết cô?” Lâm Duyệt Dao giả lạnh nhạt nói, “Bản tọa sẽ róc thịt cô từng nhát từng nhát một, xem cô có nói không!”

Ả ta đây bước lên mấy bước, định túm lấy Cư Mộc Nhi thì bụng đau nhói. Hình như bị kim châm đâm.

Lâm Duyệt Dao giả kêu thảm thiết, không dám tin. Cúi đầu nhìn xuống thấy máu tràn ra, nhiễm đỏ xiêm gã. Cư Mộc Nhi đột nhiên xông lên, hung hăng vung trượt đánh vào vai ả lão phu.

Lâm Duyệt Dao thình lình, không kịp đề phòng, kêu đau một tiếng rồi ngã lăn ra đất.

Cư Mộc Nhi đánh được một đòn cũng không ham đánh thêm. Cô lão phu không biết phi tiêu vừa bay vào đâu, cũng không biết mình đánh trúng chỗ nào, không nhìn thấy tình trạng của Lâm Duyệt Dao giả, chỉ có thể dựa vào tiếng ngã trên mặt đất để phán đoán.

Cư Mộc Nhi tự biết bản thân mình. Dù cô ta đây giả bộ sợ hãi khiến ả ta đây bớt đề phòng, lại dùng ám khí trong gậy để tấn công, nhưng cô ta đây không cho rằng mình có thể đánh bại Lâm Duyệt Dao. Nếu kim chỉ làm ả ta đây bị thương bên ngoài, và ả ta đây thật sự có võ, cô ta đây mà lại xông ra thì chỉ có chết chắc.

Cư Mộc Nhi nói huyên thuyên đến giờ là để chờ cứu viện, nhưng ngoài kia không có tiếng động gì, nàng bản vương cũng hoàn toàn hết cách rồi. Giờ đang lúc nguy cấp, chỉ có thể bí quá hóa liều.

Vừa rồi, Cư Mộc Nhi đã phải nghĩ hết các hành động của mình mới làm được. Bây giờ nữ nhân ấy đánh được cũng không dừng lại, vội vàng chạy ra bàn, hất nến đổ tắt. Cư Mộc Nhi luống cuống tay chân, vội vàng cấm lấy chân nến rồi lăn một vòng vào gầm giường.

Căn phòng yên ắng, không có một tiếng động nào.

Cư Mộc Nhi cũng không dám thở mạnh, chỉ nghe được tiếng tim mình đập.

Cô bản tọa đợi rất lâu, trong phòng không có một tiếng gì. Cư Mộc Nhi toát mồ hôi lạnh. Dù Lâm Duyệt Dao đã bị ngất xỉu, cô bản tọa không dám động đậy. Cô bản tọa sợ ả bản tọa giả vờ.

Căn phòng tiếp tục tĩnh lặng. Cư Mộc Nhi tiếp tục trốn dưới gầm giường. Bầu không khí yên ắng căng thẳng đến cực điểm, tim Cư Mộc Nhi như muốn vọt hẳn ra ngoài lồng ngực.

Nếu Lâm Duyệt Dao giả quả thực không nhúc nhích được nữa, nếu như ả bản vương đã chết, vậy đồng bọn ngoài cửa kia sẽ làm gì? Chúng có bao nhiêu người? Nàng bản vương ra khỏi đây kiểu gì?

Nữ nhân ấy còn có thể gặp lại Nhị gia không?

Cư Mộc Nhi vừa nghĩ đến Long Nhị, bỗng nghe tiếng cười của ả ta đây.

Quỷ mị, lạnh lùng, văng vẳng trong không trung.

“Quả nhiên cô rất thâm sâu và giảo hoạt.” Là Lâm Duyệt Dao giả, ả lão phu không sao!

Cư Mộc Nhi nhắm mắt. Xiêm gã ướt đẫm, nữ nhân ấy thấy người lạnh toát!

“Bản vương đã xem thường cô rồi, hóa ra cô còn có ám khí.”

Cư Mộc Nhi nghe tiếng Lâm Duyệt Dao giả nói, có tiếng loạt xoạt, hình như ả ta đây đứng lên.

“Cô cho rằng đánh lén lão phu là thoát được? Cô cho là tắt nến đi để lão phu mù như cô thì cô có thể thoát? Lão phu đã nói với cô rồi, có chạy đằng trời!

Lâm Duyệt Dao giả rất tức giận. Khi ả ta đây trúng chiêu ngã xuống, ả ta đây tận mắt thấy Cư Mộc Nhi tắt nến, xung quanh tối đi. Đương nhiên ả ta đây hiểu Cư Mộc Nhi định làm gì. Đêm khuya tối đen, không có trăng, ả ta đây tìm cơ hội để giết nàng ta đây, không muốn bị kẻ khác thấy, lại không ngờ rằng mình cho Cư Mộc Nhi cơ hội.

Giơ tay lên không thấy được năm ngón, Lâm Duyệt Dao giả biết bây giờ mình không thể so được với một người mù, vì thế cũng bắt đầu suy nghĩ. Ả ta đây bất động, giả chết. Nếu người phàm thường gặp tình huống này sẽ qua sờ thử ả ta đây, thăm dò hơi thở của ả ta đây, hoặc ẩn ẩn ả ta đây xem ả ta đây có phản ứng không. Chỉ cần Cư Mộc Nhi qua, ả ta đây sẽ giết cô ta đây.

Có điều ả bản vương giả bộ rất lâu mà không thấy Cư Mộc Nhi. Thậm chí không có một chút tiếng động nào. Tựa như sau khi ánh nến tắt đi, cô bản vương hoàn toàn biến mất.

Nhưng Lâm Duyệt Dao giả biết Cư Mộc Nhi không biến mất, Cư Mộc Nhi chỉ trốn trong góc nào đó thôi. Có thể góc tường, có thể là phía tủ. Ả tả phải ép cô ấy xuất hiện, ả bản vương sẽ tìm ra cô ấy.

Tìm được nữ nhân ấy, giết nữ nhân ấy!

Cư Mộc Nhi nghe tiếng ả ta đây vang lên trong phòng, lại nghe thấy tiếng ghế lộc cộc, dường như ả ta đây đang tìm cô ta đây trong phòng.

Cư Mộc Nhi vẫn không nhúc nhích.

Lâm Duyệt Dao giả đi khắp phòng, lên tiếng đe dọa nhưng không tìm được Cư Mộc Nhi. Ả tả lắng nghe nhưng cũng không nghe thấy động tĩnh. Lâm Duyệt Dao cảm giác như mình yếu đi, tựa như sắp hết sạch sức lực. Không chỉ vết thương bị chảy máu có vấn đề, mà tứ chi cũng hơi tê dại.

Kim kia có độc.

Lâm Duyệt Dao giả mò cái ghế, ngồi xuống, thở hổn hển. Ả lão phu biết Cư Mộc Nhi ở trong phòng, gian nhà không lớn, không thể đi đâu khác được.

Có điều bây giờ ả lão phu đã trúng độc bị thương, không trụ được lâu nữa. Nếu cô lão phu chết, liệu Cư Mộc Nhi xảo quyệt kia có thể lừa được người ngoài cửa không? Nữ nhân ấy luôn luôn có những hành vi nằm ngoài dự đoán của mọi người, dù rằng không có khă năng lắm, nhưng nhỡ có cách thoát thân thì sao? Cứ như giờ ả lão phu đang bị thương đây.

Lâm Duyệt Dao giả ngồi đó, không lãng phí sức nữa. Ả bản vương chỉ nghĩ đến một việc: trước khi ả bản vương chết, ả bản vương nhất định phải g**t ch*t Cư Mộc Nhi.

Nhất định phải giết cô bản tọa.

Thế nhưng giờ ả lão phu không tìm được, ả lão phu không có sức tìm.

Bỗng Lâm Duyệt Dao giả nghĩ đến điều gì, mò mẫm trên người, mỉm cười, móc ra đá đánh lửa. Ả ta đây đánh lửa, nhìn xung quanh phòng.

Trong phòng không có Cư Mộc Nhi.

Ả ta đây sửng sốt, đầu óc trống trơn, không phản ứng nổi. Hay là phòng này có lối đi bí mật? Ả ta đây cau mày, lại đánh lửa, quay đầu nhìn khắp phòng một lượt.

Ả bản tọa cảm giác mình càng lúc càng đuối, độc tính phát tác. Ả bản tọa không có thời gian. Ả bản tọa thấy sách trên bàn, vì thế cắn răng lê qua, đốt chỗ sách đó.

Trước khi đến, ả lão phu đã nghĩ rồi: cho dù có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, dù phải đồng quy vu tận, ả lão phu cũng cho Cư Mộc Nhi chết bằng mọi giá!

Ả bản vương tuyệt đối không cho phép kẻ nào làm chàng tổn thương.

Trên đời này, đàn ông tốt không nhiều lắm. Ả ta đây may mắn gặp được một người, dù không phải của ả, nhưng chỉ nhìn từ xa thôi ả đã thấy hài lòng lắm rồi, sẵn sàng vì hắn ta đây dốc sức báo ơn.

Cư Mộc Nhi nói cũng đúng. Ngay từ đầu, ả ta đây kỵ Lâm Duyệt Dao nhất là vì Lâm Duyệt Dao thật sự có tình cảm với Hoa Nhất Bạch. Đàn bà có tình hết sức đáng sợ, chuyện gì cũng có thể làm được, vì thế ả ta đây tuyệt đối đề phòng Lâm Duyệt Dao, đề phòng hơn hẳn Cư Mộc Nhi.

Nhưng hóa ra ả ta đây sai rồi!

Đàn bà có nghĩa cũng đáng sợ.

Lâm Duyệt Dao giả đốt sách, quăng chỗ sách bị đốt khắp phòng. Dựa vào ánh lửa, ả lão phu nhìn khắp phòng. Ả lão phu không nhìn thấy Cư Mộc Nhi, nhưng chịu thôi, trong lúc này thì chỉ có cách đốt hết.

Lâm Duyệt Dao nhặt một quyển sách đang cháy, vứt nó lên giường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8