Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 60
Giang Ánh Nguyệt mắng một tiếng “Phế vật”, nhanh chóng đoạt cây kéo, đột nhiên chạy nhanh tới vén rèm lên, nhưng bên trong không có thích khách, lúc này cô lão phu mới thở ra một hơi, nhưng tiếp theo một cái vút qua, đột nhiên Thẩm Thanh Nham chợt hiện ra từ sau màn che, một chưởng vỗ rớt cây kéo trong tay cô lão phu, hai ngón tay nhẹ nhàng chặn cổ họng của cô lão phu lại từ phía sau, im hơi lặng tiếng giữ chặt lấy cô lão phu!
Lâm Nhi thấy một màn này, nhất thời bị dọa sợ đến thét chói tai, trong mắt Thẩm Thanh Nham lóe lên một đạo ánh sáng lạnh, trong chớp mắt một cái tay khác giơ lên, một chưởng đánh úp về phía Lâm Nhi, trong chớp mắt kiến huyết phong hầu*, một chiêu bị bỏ mạng!
* (Kiến huyết phong hầu: là tên một loại cây cực độc, tên tiếng việt là cây Sui, tên khoa học là Antiaris toxicari. Cây có một loại dịch lỏng kịch độc, nếu người hoặc động vật bị dính chất này bên ngoài da nơi bị rách sẽ nhanh chóng thác xuống. Vì vậy mới gọi là kiến huyết phong hầu – gặp máu là chết ngay).
Lâm Nhi còn không kịp hô một tiếng, liền mềm nhũn ngã trên mặt đất!
Ngoài phòng có cung nhân gác đêm cất giọng hỏi: “Tiểu chủ, trong điện có chuyện gì vậy?”
Lúc này, cổ họng Giang Ánh Nguyệt bị khống chế, Thẩm Thanh Nham kéo nàng lão phu tới góc tường, nếu có dị động, nàng lão phu ngay lập tức liền khí tuyệt!
Sống chết đã ở một ý niệm, nàng lão phu chỉ cần kêu lên một tiếng, cung nhân ngoài phòng sẽ cùng nhau xông vào, cùng lắm thì cùng thích khách đồng quy vu tận, nhưng trong lúc bất chợt, nàng lão phu nhìn thấy Vân Tĩnh Hảo bị Thẩm Thanh Nham an trí ở trên giường, mà Vân Tĩnh Hảo cũng đang nhìn nàng lão phu, hai người hai mắt nhìn nhau, trong thoáng chốc điện quang đá lửa*, nàng lão phu thay đổi chủ ý, tiếng nói bình tĩnh như thường ngày: “Không có việc gì, là Lâm Nhi không cẩn thận nên bị phỏng, các cậu lui ra đi!”
* (điện quang đá lửa: “điện quang” là tia chớp, “đá lửa” là chỉ tia lửa xẹt qua khi đánh lửa bằng đá. Ý chỉ một việc gì đấy diễn ra rất nhanh, xẹt qua rồi biến mất).
Bên ngoài dần dần thanh tịnh lại, Giang Ánh Nguyệt chuyển dời tầm mắt nhìn về phíaThẩm Thanh Nham, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy, vẫn nở nụ cười như cũ: “Lão phu không biết đối phương là ai, cũng không biết vì sao đối phương phải bắt Hoàng quý phi đi, nhưng đối phương có bao giờ nghĩ tới, coi như đối phương giết lão phu, giết tất cả thị vệ, mang theo Hoàng quý phi, đối phương có thể chạy trốn tới đâu? Hoàng thượng phái người lùng bắt sẽ giống như ung nhọt trên mu bàn chân truy sát (đuổi giết) đối phương, khiến đối phương vĩnh viễn không thấy mặt trời.”
“Cái này không cần đối phương quan tâm.” Tiếng nói Thẩm Thanh Nham ngày càng khó chịu, trên tay chợt dùng sức, Giang Ánh Nguyệt kịch liệt giãy giụa hai cái, ch** n**c mắt, thiếu chút nữa đau chết, tiếng nói nhanh chóng mềm nhũn cầu xin nói: “Đối phương thả ta đây, để cho ta đây giúp đối phương, ta đây có biện pháp đưa các đối phương xuất cung, cũng có biện pháp để cho hoàng thượng chết tâm, từ đó sẽ không truy tìm tăm tích Hoàng quý phi nữa!” di@en!đan#le^qu*tên đó&đ?n.
Tay Thẩm Thanh Nham buông lỏng, Giang Ánh Nguyệt biết rõ, hắn động lòng!
Lúc này, tiếng giày lộp cộp ngoài điện, đèn đuốc sáng rực, là thị vệ trong cung đến Thừa Thục điện để lục soát, Giang Ánh Nguyệt cắn răng một cái, cũng không đoái hoài nhiều nữa, ra sức đẩy Thẩm Thanh nham ra, vội la lên: “Cậu mau giấu thi thể Lâm Nhi xuống dưới giường, lại tìm một chỗ trốn đi, để cho ta đây ứng phó những thị vệ kia!”
Mặc dù Thẩm Thanh Nham không hoàn toàn tin nữ nhân ấy, nhưng trước mắt cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ đành phải nghe theo lời của nữ nhân ấy…, dời thi thể Lâm Nhi đến dưới giường, lại bế Vân Tĩnh Hảo lên, một tay nắm hông của nữ nhân ấy, phi thân nhảy lên, núp trên xà ngang.
Đợi đến lúc hang loạt thị vệ tràn vào Thừa Thục điện thì Uyển Thục phi đã sớm chờ ở trong đình, thị vệ đầu lĩnh kia biết Uyển Thục phi cũng không được cưng chiều, nói chuyện khó tránh khỏi có chút không cung kính, chỉ nói: “Bởi vì có thích khách đột nhập vào trong cung, bọn lão phu phụng mệnh lục soát các cung, đã quấy rầy nương nương, kính xin nương nương thứ lỗi!”
Uyển Thục phi cười lạnh lùng, tiếng nói trong đêm tối nghe hết sức quyến rũ động lòng người: “Vậy các đối phương tới lục soát đi, chỉ là so với thích khách gì gì đó, Bổn cung lo lắng hơn, cũng là yên ổn của Hoàng quý phi, nếu thích khách kia bị các đối phương ép, đả thương Hoàng quý phi, vậy thì phải làm sao đây?”
Nghe lời này, lại giống như là đang cười trên nỗi đau của người khác, thị vệ đầu lĩnh kia nhíu nhíu mày, nhưng cũng không để ý đến nàng bản vương, vung tay lên, tất cả thị vệ liền vọt vào điện các, lệnh cung nhân đồng loạt mở tủ treo quần áo ra, cẩn thận tìm kiếm một lần, dưới sàng cũng không bỏ qua, lục soát xong rồi lại đi điện các khác tiếp tục lục soát.
Giang Ánh Nguyệt ở trong điện chờ lục soát, nữ nhân ấy ngược lại bảo trì bình thản, đang dựa ở đầu giường, khoác áo đang nhìn vào quyển sách cầm trên tay, vì kiêng dè, bọn thị vệ cũng không dám đến quá gần, trước tiên lục soát ở trong, thấy lục soát không ra cái gì, liền nói: “Tiểu chủ, có thể xin ngài di giá một chút được không, thích khách có thể núp ở dưới giường, vì yên ổn của tiểu chủ, hãy để cho thuộc hạ kiểm tra một chút cho yên ổn.”
Giang Ánh Nguyệt nghe vậy thất sắc, nhưng vẫn gượng ép cười một tiếng, gật gật đầu một cái: “Nếu như thế, vậy các ngươi bản vương qua đây đi.”
Nàng bản vương để cuốn sách xuống, đứng dậy mang giày, trong lúc di chuyển, áo khoác phủ trên vai liền tuột xuống, lộ ra bao quấn ngực bên trong màu vàng nhạt, một bờ vai trắng như tuyết, những thị vệ kia thấy tình cảnh này, vội vàng cúi đầu, nhưng bởi vì chức trách trong người, cũng bất chấp kiêng dè, vẫn sải bước tiến lên, rút bội kiếm muốn đâm xuống giường!
Trong chớp mắt sắc mặt Giang Ánh Nguyệt trắng như tờ giấy, giống như không đành lòng tận mắt chứng kiến, quay mặt sang một bên, nhưng tiếp theo một cái thoáng chốc, ngoài điện chợt truyền đến tiếng cung nhân kêu lên, cũng không biết xảy ra chuyện gì, những thị vệ kia liền thu hồi kiếm lại, vội vàng xông ra ngoài, nhưng chỉ là một đống củi bốc cháy bên ngoài phòng bếp nhỏ phía sau, bởi vì củi không được khô ráo, cho nên lửa nhỏ khói lớn, nhìn dọa người, sợ bóng sợ gió một trận!
Những thị vệ kia không khỏi có chút thất vọng nhục chí, cũng không còn tâm tình trở về tiếp tục lục soát nữa, vội vội vàng vàng rời khỏi Thừa Thục điện.
Đợi bọn tên đó rời đi, Thẩm Thanh Nham mới từ trên xà ngang nhảy xuống, thả Vân Tĩnh Hảo lại trên giường êm, lấy tay v**t v* gương mặt của nữ nhân ấy, ánh mắt sáng rực, kề sát vào bên tai nữ nhân ấy dịu dàng nói: “Nữ nhân ấy nghe lời, ta đây sớm có an bài bên ngoài cung, từ nay về sau nữ nhân ấy liền thoát khỏi lồng giam, có ta đây làm bạn ở bên người, vĩnh viễn bảo vệ nữ nhân ấy, cưng chiều, không để nữ nhân ấy chịu nửa phần uất ức nữa. . . . . .”
Vân Tĩnh Hảo nhắm mắt cười nhạt, gương mặt trắng như sứ mơ hồ hiện ra vẻ lạnh lùng, đã không còn tức giận, cũng nhìn không ra là vui hay buồn.
Lúc này, Giang Ánh Nguyệt lại cố sức kéo thi thể Lâm Nhi từ dưới giường ra ngoài, nhìn Vân Tĩnh Hảo một chút, hiến kế nói với Thẩm Thanh Nham: “Trước đây không lâu trong cung vào gánh hát diễn trò giúp vui, bởi vì trong gánh hát phần nhiều là nam tử, trong cung đi lại có nhiều bất tiện, Tiểu Thuận Tử liền an bài đám người kia vào ở Linh Hiền điện vắng vẻ, lại mở ra một thiên môn* khác cho đám người kia ra vào hoàng cung, nơi đó luôn luôn xa xôi vắng vẻ, ban đêm sẽ không có người, một lát nữa đợi thị vệ lục soát xong rồi, bản vương liền dẫn các đối phương từ cánh cửa kia đi ra ngoài. Trước tiên đối phương cởi gã phục Hoàng quý phi ra, mặc lên người Lâm Nhi, lại chém đầu Lâm Nhi xuống, thi thể ném vào trong Thái Dịch Trì, chờ cung nhân phát hiện thi thể thì thấy cô ấy mặc gã phục Hoàng quý phi, tự nhiên liền cho rằng cô ấy chính là Hoàng quý phi, người đã chết, hoàng thượng nhiều nhất đau lòng vài ngày, rồi cũng thôi, làm sao còn có thể tiếp tục truy cứu?”
* (Thiên môn: lệch cửa. Lệch, mếch, ở vào hai bên một cái gì gọi là thiên, nặng về một mặt cũng gọi là thiên). Lạc Thần*dđ^lq@đ
Thẩm Thanh Nham nghe cô ấy nói xong, trên mặt hiện ra nụ cười nhạt, nhìn cô ấy một cái, nói: “Ngươi ta đây thật sự nghĩ đến chu toàn, chỉ không biết tại sao ngươi ta đây phải giúp ta đây?”
Giang Ánh Nguyệt cười cười: “Lão phu không muốn chết, tự nhiên cũng chỉ có thể giúp cậu.”
Thẩm Thanh Nham nhíu mày, rõ ràng không tin: “Chỉ vì cái này?”
“Cũng bởi vì. . . . . . Bản vương cùng với hoàng thượng là thanh mai trúc mã, không có Hoàng quý phi thì hoàng thượng chỉ thích một mình bản vương, hôm nay có Hoàng quý phi, hoàng thượng ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn bản vương một cái, cho nên, bản vương muốn Hoàng quý phi vĩnh viễn rời khỏi hoàng cung, không có nàng bản vương, tự nhiên hoàng thượng sẽ hồi tâm chuyển ý, không đến mấy ngày nữa, sẽ quẳng nàng bản vương ra sau đầu.” Giang Ánh Nguyệt khẽ nâng cằm lên, trên mặt hiện ra nụ cười thuần lương vô hại: “Nói cho cùng, bản vương và cậu chỉ là theo như nhu cầu thôi, sau khi chuyện này kết thúc, bản vương có thể lấy được hoàng thượng, cậu có thể mang Hoàng quý phi đi, ai cũng không chịu thiệt.”
Thẩm Thanh Nham không lên tiếng, cũng là miễn cưỡng tin nàng bản tọa, đưa tay cởi cổ áo của Vân Tĩnh Hảo ra, hơi lạnh đầu ngón tay của gã chạm đến da thịt nàng bản tọa, nàng bản tọa mở mắt, sâu trong mắt có hận ý xẹt qua, ánh đèn chiếu lên gương mặt không có chút huyết sắc nào của nàng bản tọa, đáy mắt đuôi lông mày tựa như ngưng một lớp băng mỏng.
Ánh mắt lạnh như băng kia lại làm cho hắn hổ thẹn, chán ghét chính bản thân mình, trong lòng vừa loạn, trên trán mồ hôi tuôn ra như tắm, hắn làm nhiều chuyện như vậy, đến tột cùng là vì cái gì? Chỉ là vì để cho cô ta đây càng hận hắn hơn sao? HẮN không hề muốn như vậy, nhưng vẫn làm như vậy, mà lúc này cũng chỉ có thể tiếp tục kéo dài, hắn bỗng kéo vải lụa trên giường qua, theo tay vung lên, liền che ánh mắt cô ta đây lại, sau đó cởi hắn phục cô ta đây ra, đưa cho Giang Ánh Nguyệt, lại dùng áo ngoài của mình bao lấy cô ta đây.
Khi trời sắp sáng, trước tiên Thẩm Thanh Nham đưa thi thể Lâm Nhi chìm vào Thái Dịch Trì, sau đó cõng Vân Tĩnh Hảo trên lưng, đi theo Giang Ánh Nguyệt đi tới Linh Hiền điện vắng vẻ, cũng may, cung nhân bị dày vò một đêm, vào lúc này cũng lười nhác ngủ đến bất tỉnh nhân sự, thị vệ canh giữ ở thiên môn đều dựa vào góc tường ngáy to, lại để cho Thẩm Thanh Nham thuận lợi chạy ra ngoài.
Ra khỏi hoàng cung, bên ngoài sớm có xe ngựa đang chờ, người đánh xe đợi cả đêm, đang buồn ngủ đến nỗi hai mí mắt cũng đánh nhau, rốt cuộc lúc này gặp được Thẩm Thanh Nham, liền vội vàng từ trên xe đi xuống, giúp Thẩm Thanh Nham đặt Vân Tĩnh Hảo nằm trên xe, vội vàng thúc ngựa chạy đi.
Xe ngựa một đường đi đến phố Huyền Vũ, sau đó tức thì chạy vào một ngõ hẻm, ở trong này Thẩm Thanh Nham đã sớm mua một tòa nhà tĩnh lặng, lại tốn tiền mời một phụ nhân, chuẩn bị hầu hạ cho Vân Tĩnh Hảo.
Phụ nhân này tên gọi Nguyệt Nương, sinh ra cũng lanh lợi xinh đẹp, bởi vì hơn ba mươi tuổi thành quả phụ, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình làm công cho người kiếm vài đồng tiền, chỉ là, cô bản tọa trẻ tuổi thủ tiết, khó tránh khỏi có chút không lấy được tịch mịch, thường ngày phóng túng tình cảm, kết giao không ít nam nhân không đứng đắn, rảnh rỗi liền ở cùng một chỗ với nhau.
Dĩ nhiên, Thẩm Thanh Nham không biết những chuyện này, ban đầu, Lại ma ma bán nhà cho hắn bản vương giới thiệu Nguyệt Nương, nói Nguyệt Nương tay chân chịu khó, sạch sẽ cẩn thận, giỏi nhất hầu hạ người, hắn bản vương thấy Lại ma ma đã nhiều tuổi không giống như là người sẽ nói láo, liền mướn Nguyệt Nương, trước tiên để cho cô bản vương ở trong ngôi nhà này.
Lúc này, Nguyệt Nương đang ở trong phòng ngủ với nhân tình, nghe thấy cửa phòng mở, lúc này mới tỉnh lại, vội vàng kêu nhân tình dậy, để cho tên đó mặc tên đó phục mau chóng rời đi, mình thì như không có việc gì đi ra ngoài nghênh đón.
Thẩm Thanh Nham ôm Vân Tĩnh Hảo vào viện, thấy Nguyệt Nương, liền nói: “Đây là phu nhân, về sau cậu hãy hầu hạ cho tốt.”
Nguyệt Nương vội vàng đáp lại, chờ đến lúc vào trong phòng, Thẩm Thanh Nham thật cẩn thận đặt Vân Tĩnh Hảo lên trên giường, lúc này, rốt cuộc dược lực trên người Vân Tĩnh Hảo cũng hết tác dụng, cô lão phu có thể cảm giác thể lực đang dần dần trở lại trên người của cô lão phu, nhưng cô lão phu mới nhúc nhích cánh tay, liền nghe Thẩm Thanh Nham phân phó Nguyệt Nương nói: “Đi đi lấy vật kia ra.”
“Vật kia” rất nhanh liền được lấy đến trước mắt, đó là một cái xích sắt được chế tạo đặc biệt, xích sắt kia rất dài, hai đầu chia ra có một vòng sắt, có cúc liên tiếp, giống như phạm nhân đeo hình cụ.
Một tay Thẩm Thanh Nham bắt cổ tay của cô ấy, răng rắc một tiếng, trong thoáng chốc đeo vòng sắt lên cho cô ấy, giam cầm chặt chẽ hai tay của cô ấy!
GÃ hài lòng quan sát một chút, lại lấy ra từ trong tay áo mấy sợi nhận tuyến (sợi chỉ) đặc chế, chỉ trong thoáng chốc, liền vận công bức những nhận tuyến đó vào trong da thịt trên cổ tay cô ta đây, thâm nhập sâu vào mạch máu của cô ta đây!
Loại chỉ này, Vân Tĩnh Hảo nhận ra, là khí cụ (bùa) dùng để khống chế người, sau khi nhận tuyến men theo máu chảy vào huyết quản, nếu cô lão phu mạnh mẽ giãy giụa hoặc cùng người động võ, sẽ bạo thể mà chết!
Nói cách khác, từ giờ khắc này, nữ nhân ấy thành tù nô của hắn, không bay ra khỏi lòng bàn tay của hắn.
Thẩm Thanh Nham cười, lại giao phó Nguyệt Nương nói: “Ngày mai tìm người đến dung sắt hàn kỹ cửa sổ lại, thân thể phu nhân không tốt, không thể gặp ánh mặt trời, hàng ngày ngươi bản vương đưa cơm, nhớ phải khóa cửa cho tốt, nếu cô bản vương phát bệnh, nói lời điên khùng gì, ngươi bản vương đừng tin cô bản vương, chỉ cần chiếu cố tốt ăn uống cuộc sống thường ngày của cô bản vương là được.”
Nguyệt Nương thu đủ bạc, dĩ nhiên là thuận theo đáp lại, đợi sau khi cô ấy lui ra, khóe môi Vân Tĩnh Hảo lại không tự chủ được nở nụ cười, ánh mắt Thẩm Thanh Nham thủy chung chưa từng rời khỏi cô ấy, thấy cô ấy lại đang cười, liền đưa tay siết chặt cằm của cô ấy, cúi người xuống, môi lạnh lùng kề sát gương mặt cô ấy: “Làm nữ nhân của bản vương, khiến cô ấy vui vẻ như vậy?”
Vân Tĩnh Hảo cụp hàng mi dày xuống, thẫn thờ cười một tiếng: “Lão phu vô cùng cực vui vẻ.” Nàng lão phu khẽ giơ cổ tay lên, vẫn là cười, hình như không hề hay biết trên ngón tay tên đó âm thầm tăng thêm sức lực, chỉ nói: “Vốn lão phu cũng không muốn sống rồi, hôm nay cậu chôn nhận tuyến này trong mạch máu của lão phu, ngược lại thành toàn lão phu, thật làm cho lão phu vui vẻ.”
Thái độ của cô ta đây làm hắn đau nhói tim, giống như nhớ tới đớn đau trước đây lúc cô ta đây lạnh lùng với hắn, hắn ôm cô ta đây vào trong ngực, lạnh lùng thốt: “Cô ta đây đừng nghĩ làm chuyện gì ngu xuẩn, cô ta đây không sợ chết, nhưng sao cô ta đây lại có thể cam lòng để cho hài tử trong bụng cô ta đây cùng chết theo cô ta đây?”
Lần này, gã đã được như nguyện thấy sắc mặt cô ấy tái xanh, giọng nói cũng thay đổi: “Cậu nói bậy cái gì đó?” Cái này căn bản không thể, cô ấy mới đẻ non không lâu, làm sao có thể nhanh như vậy lại có bầu?
Thẩm Thanh Nham hừ một tiếng: “Cô lão phu cho rằng lão phu đang gạt cô lão phu? Đây là chuyện giấu giếm được cô lão phu sao? Nếu cô lão phu không tin, chỉ cần kiên nhẫn chờ mấy tháng chẳng phải sẽ biết rồi hả?”
Vân Tĩnh Hảo chấn kinh lắng nghe, tay không tự giác vuốt bụng, trái tim bùm bùm nhảy lên nhảy xuống, đây là thật sao?
Làm sao sẽ, sao lại thế này! d#đ!l^e@quy&d*n
Trong cơ thể cô lão phu lại có một tiểu sinh mệnh? Một loại kỳ dị, dòng máu tương liên cảm giác không thể ức chế hiện ra, trong chớp nhoáng này, đáy lòng cô lão phu lại có ý nguyện sống tiếp mãnh liệt, nếu như trong đại lục tình cảm nhất định không cách nào lấy được hạnh phúc, như vậy, ít nhất cô lão phu còn có hài tử của cô lão phu, như vậy là đủ rồi, không phải sao?
Thẩm Thanh Nham nhìn cô ấy, thấy khuôn mặt cô ấy tràn đầy hớn hở, tim của hắn cũng mềm nhũn ra, thân mật cầm tay của cô ấy, tiếng nói tựa như như cổ hoặc mộng ảo: “Tất cả trước kia, cô ấy đừng nhớ đến nữa, từ nay về sau cô ấy an tâm ở lại chỗ này, hài tử của cô ấy, lão phu sẽ coi như hài tử của mình mà nuôi lớn, cái gì lão phu cũng có thể cho cô ấy, cô ấy muốn cái gì, lão phu liền cho cô ấy cái đó, chỉ là không thể để cho cô ấy rời khỏi căn nhà này.”
Vân Tĩnh Hảo không lên tiếng, hắn lão phu lại nói: “Trong lòng nàng lão phu rất rõ ràng, Quân Thiếu Tần có thể cho nàng lão phu, lão phu cũng cũng có thể cho nàng lão phu không kém, nhưng lão phu có thể cho nàng lão phu, thế nhưng hắn lão phu lại vĩnh viễn cho không được.”
Tên đó là chỉ tình yêu, tình yêu duy nhất, thân là Đế Vương, Quân Thiếu Tần có ba ngàn hậu cung, không cấp được duy nhất cho cô ấy, nhưng tên đó lại có thể cho.
Vân Tĩnh Hảo tĩnh lặng trong chốc lát, chẳng biết lúc nào nước mắt đã tràn ra hốc mắt: “Ngươi ta đây cho ta đây, cũng không khá hơn hắn ta đây bao nhiêu, cũng chỉ là một cái lồng giam khác.”
“Tùy nữ nhân ấy nghĩ sao thôi.” Thẩm Thanh Nham nhìn vệt nước mắt trên mặt nữ nhân ấy, nghe nữ nhân ấy đau thương lên án, cuối cùng thở dài một tiếng: “Nữ nhân ấy thấy bản tọa thế nào, cũng không có gì quan trọng hơn, nữ nhân ấy có biết, bản tọa chỉ là muốn nữ nhân ấy gả cho bản tọa, bản tọa thích nữ nhân ấy, từ nhỏ đã thích. . . . . .”
Đáy mắt Vân Tĩnh Hảo không có sóng, nụ cười mơ hồ: “Đối phương không phải là muốn ta đây lấy đối phương, đối phương chỉ là không cam lòng, do ta đây cự tuyệt đối phương, cho nên đối phương không cam tâm.”
Thẩm Thanh Nham nhất thời ngạc nhiên, lại không biết làm sao phản bác nàng bản vương, rốt cuộc vẫn là tức giận, khuôn mặt vốn ôn nhuận như ngọc nhanh chóng tràn đầy tính xâm lược, chợt giữ chặt cái ót của nàng bản vương, chuẩn xác không có lầm hôn lên đôi môi của nàng bản vương!
Vân Tĩnh Hảo đột ngột không đề phòng, nổi giận vung một cái tát vang dội lên mặt tên đó! Lạc*Thần
Tên đó chấn động, gương mặt hiện lên dấu đỏ, đau nhức kịch liệt, đáy mắt bị lửa giận hun đến đỏ ngầu, bỗng dưng lại cúi đầu hôn lên cổ của cô lão phu, không chút lưu tình gieo xuống mấy vết hồng môi trên da thịt cô lão phu, cô lão phu cảm giác được khí nóng từ trong miệng tên đó phun ra, mang theo d*c v*ng nguyên thủy, cảm thấy thân thể tên đó xảy ra biến hóa, đáy lòng cô lão phu lại dâng lên một cảm giác buồn nôn hết sức mãnh liệt, đôi tay không ngừng chống đẩy tên đó, nhưng căn bản không rung chuyển được mạnh mẽ của tên đó, cô lão phu cũng không dám giãy giụa quá mức, sợ xúc động nhận tuyến trong mạch máu, sẽ làm đứa bé bị thương.
Rốt cuộc, nữ nhân ấy nhắm hai mắt lại, một hàng nước mắt không nhịn được rơi xuống: “Thẩm Thanh Nham, nếu như ngươi ta đây thật sự dùng sức mạnh, ta đây sẽ hận ngươi ta đây cả đời, một ngày nào đó, ta đây sẽ tự tay g**t ch*t ngươi ta đây.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Nham lóe lên một cái, ngẩng đầu lên, cau mày nhìn bộ dạng sống không bằng chết này của cô lão phu, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cỗ ghen tỵ, giả như giờ phút này đổi lại là Quân Thiếu Tần, cô lão phu còn có thể sống không bằng chết như vậy sao? Nghĩ đến đây, nhanh chóng ngũ tạng của tên đó đều như bị thiêu đốt, lộ vẻ có chút phiền não cởi áo của mình ra, đang muốn tiếp tục làm dữ, chợt thấy cô lão phu chau chặt mày lại, không ngừng th* d*c, trong thoáng chốc trên mặt trắng bệch gần như trong suốt, tựa hồ sau một khắc sẽ phải tắt thở!
HẮN kinh hãi, lúc này mới ngay lập tức buông nàng lão phu ra, tiếng động mềm nhũn ra, luống cuống kinh sợ hỏi: “Tĩnh Hảo, nàng lão phu, đúng là. . . . . . Đúng là lão phu làm đau nàng lão phu sao?”
Vân Tĩnh Hảo ôm chính mình, co đến trong góc, cúi đầu, chôn mặt thật sâu bên trong đầu gối chính mình, hết sức khó chịu thở hổn hển, nức nở nghẹn ngào khẽ khóc hu hu, vừa sợ hãi vừa bất lực, như hài tử không có nhà để về.
Hắn lão phu chưa bao giờ thấy cô lão phu đau lòng như thế, sau khi lớn lên, trước giờ cô lão phu vẫn keo kiệt thể hiện sự mong manh của cô lão phu ở trước mặt hắn lão phu, hôm nay dáng vẻ cô lão phu thật sự làm cho tay chân hắn lão phu trở nên luống cuống, hắn lão phu run run vươn tay sờ sờ tới cô lão phu, há mồm muốn khuyên nhủ an ủi cô lão phu, nhưng lại cảm thấy hôm nay mình nói cái gì đều là mong manh .
Nhưng vào lúc này, đột nhiên viện môn bị đập kêu bang bang ầm ầm!
Có người ở bên ngoài cao giọng hô: “Mở cửa, nha môn điều tra đào phạm!”
Nguyệt Nương đang làm việc trong phòng bếp, rửa tay mới đi ra ngoài, vừa mở cửa, liền có mấy quan sai đeo đại đao chen vào viện, cầm đầu là một bổ đầu có râu, thân hình lực lưỡng, cánh mũi mở ra lộ hàm răng sứt mẻ, bày kiểu cách nhà quan, tiếng nói chối tai quát: “Lâu như vậy mới mở cửa, hay là ẩn giấu người nào hả?”
Cái khác Nguyệt Nương không am hiểu, nhưng lại am hiểu ứng phó nam nhân, tức thì cười quyến rũ, tiếng nói dịu dàng ngọt ngào: “Quan gia cũng chớ nói lung tung, chúng tôi là người trong sạch, luôn luôn tuân theo pháp luật, nào có lá gan giấu cái gì đào phạm?”