Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 61
Cái khác Nguyệt Nương không am hiểu, nhưng lại am hiểu ứng phó nam nhân, nhanh chóng cười quyến rũ, tiếng nói dịu dàng ngọt ngào: “Quan gia cũng chớ nói lung tung, chúng tôi là người trong sạch, luôn luôn tuân theo pháp luật, nào có lá gan giấu cái gì đào phạm?”
Bổ đầu này thấy Nguyệt Nương xinh đẹp khác thường lại vô cùng cực nhẹ nhàng, nhất thời thất hồn lạc phách, uy phong cũng mất, tức thì trong mắt đậm đặc không chịu nổi, chỉ hỏi cô ấy: “Trong nhà này chỉ có một mình ngươi bản vương?”
Nguyệt Nương rất là cơ trí, sợ những quan sai này quấy rầy Thẩm Thanh Nham, liền giả bộ nói vợ chồng chủ nhân đang bệnh, không tiện đi ra gặp người.
Mới đầu những quan sai kia ở trong viện dò xét một vòng, không thấy có cái gì quái dị, liền cố ý muốn vào trong phòng tra xét, Thẩm Thanh Nham một tay che miệng Vân Tĩnh Hảo lại, cách cửa sổ, giả bộ ho khan kịch liệt, kêu một tiếng “Nguyệt Nương”, phân phó nói: “Phu nhân sợ là đã bị bệnh lao, đối phương đi mời một đại phu tới đây đi.”
Lời này nhất thời dọa những quan sai kia sợ đến liên tiếp lui về phía sau, tránh đi còn sợ không kịp!
Bổ đầu này cũng nhíu mày, tay thừa dịp sờ lên hông của Nguyệt Nương, tiếng nói lộ ra nhẹ nhàng nhiệt tình: “Nghe ca ca một câu, nhanh rời khỏi đây đi, đừng làm ở nhà này nữa!”
“Nhưng. . . . . .”
“Nhưng cái gì mà nhưng, quay lại bị nhiễm bệnh lao, cho ngươi ta đây kêu cha gọi mẹ!”
Nguyệt Nương cười một tiếng: “Bản tọa nghe ca ca là được, rảnh rỗi bản tọa liền ra khỏi thành đi tìm cữu cữu của bản tọa, để hắn bản tọa tìm cho bản tọa một công việc bảo mẫu.”
“Ngươi bản tọa không thể ra khỏi thành, hôm qua trong cung có thích khách, cả đêm lục soát cũng không thấy thích khách đâu, hiện cửa thành đã đóng, bất luận kẻ nào cũng không thể ra khỏi thành.” Bổ đầu này nói được nửa câu, ai nha một tiếng, giơ tay lên liền tát chính mình một cái: “Coi bản tọa mềm lòng chưa này, gặp được ngươi bản tọa nên cái gì nói đều nói, đây chính là đại sự cơ mật, không thể nói lung tung!”
“Trong cung có thích khách?” Nguyệt Nương giả vờ làm ra dáng vẻ sợ hãi, rồi lại mị nhãn như tơ ( ánh mắt mị hoặc) khẽ dựa trên người bổ đầu: “Thích khách kia thật đúng là to gan lớn mật, thật may là có quan gia ngươi ta đây bảo hộ chúng ta đây, có ngươi ta đây ở đây, cái gì ta đây cũng không sợ. . . . . .”
Được Nguyệt Nương thổi phồng như vậy, bổ đầu này đắc ý hả hê, vẫn không quên lại bóp thêm một cái bên hông của Nguyệt Nương, sau đó chuyển hướng câu chuyện không hề nói chuyện thích khách nữa, nhất thời chỉ lo buông lời đùa giỡn Nguyệt Nương, nước miếng chảy xuống, nói cười rất lâu, mới dẫn người rời khỏi viện.
Trong phòng, Vân Tĩnh Hảo bị cánh tay Thẩm Thanh Nham ôm chặt không thể nhúc nhích, tóc mây lỏng loẹt muốn bung ra, không còn hơi sức để thở mạnh, mềm nhũn mặc cho người định đoạt.
Thẩm Thanh Nham đưa tay lau đi giọt nước mắt thấm ướt trên môi nữ nhân ấy, ngắm nhìn nữ nhân ấy một hồi lâu, thở dài một tiếng, tiếng nói càng dịu dàng khẩn thiết: “Đừng khóc, sau này bản tọa sẽ không ép buộc nữ nhân ấy nữa, nhìn nữ nhân ấy thương tâm như vậy, bản tọa cũng sẽ khó chịu, ngày còn dài, bản tọa có thể đợi thêm, đợi đến một ngày nữ nhân ấy cam tâm tình nguyện . . . . . .”
Nhưng vẻ mặt Vân Tĩnh Hảo không chút thay đổi, dáng vẻ hoàn toàn không có phản ứng, lúc này, Nguyệt Nương bưng cháo và đồ ăn đi vào, Thẩm Thanh Nham nhận lấy rồi để cho nàng bản tọa đi ra ngoài, sau đó tự mình bưng chén sứ thanh hoa, dùng thìa múc một muỗng cháo thổi cho nguội bớt, mới đưa muỗng tới khóe miệng Vân Tĩnh Hảo, nàng bản tọa lại nghiêng đầu tránh đi.
Thẩm Thanh Nham cười nhạt một tiếng, càng thêm kiên nhẫn: “Người khác cáu kỉnh, là vì khiến đối thủ đau kẻ thân (thích) vui vẻ, nhưng nữ nhân ấy thì ngược lại, không ăn không uống, hành hạ bản thân, là muốn mình đói chết, hay là nghĩ muốn đứa bé đói chết?”
Tay Vân Tĩnh Hảo vô thức đặt lên bụng còn chưa hiện rõ, rốt cuộc đoạt lấy chén cháo, cháo táo đỏ hương vị ngọt ngào, vẫn còn tỏa ra từng đợt từng đợt hơi nóng, ăn vào trong miệng, lại cảm giác mặn đắng, lúc này nàng lão phu mới phát giác là nước mắt đã chảy vào miệng, mới khiến cho cháo vốn là thơm ngon có vị mặn đắng của nước mắt.
Thẩm Thanh Nham nhìn cô ấy rơi lệ, trong lòng không biết là cảm giác gì, cuối cùng cảm thấy không đành lòng, không nỡ nhìn, đứng dậy đi ra ngoài.
Nghe tiếng bước chân của hắn lão phu rời đi, Vân Tĩnh Hảo không thể kìm nén nổi nước mắt chảy ra, bỗng dưng ném chén cháo xuống đất, cái chén chia năm xẻ bảy, tựa như một hơi uất ức được phun ra, cô lão phu dứt khoác nắm cái ly chén dĩa trên bàn lên toàn bộ đập xuống, trong thoáng chốc rơi vỡ lộn xộn đầy đất, tràn trề niềm vui!
Nữ nhân ấy cười nghẹn ngào, cảm thấy trong lòng thoải mái, quá đỗi vui vẻ.
Thẩm Thanh Nham ở ngoài phòng lẳng lặng nghe tiếng cười kia, chỉ nhàn nhạt phân phó Nguyệt Nương: “Đi thu thập sạch sẽ, buổi trưa hầm chút nước canh bổ dưỡng, phu nhân đang mang thai, cần phải tẩm bổ.”
Nguyệt Nương là lần đầu tiên thấy trận chiến dọa người như vậy, người tốt như vậy, thế nào điên lên giống như là muốn giết người, khó trách Thẩm gia muốn khóa nàng bản vương lại!
Nguyệt Nương khẽ lắc đầu một cái, vội vàng đi vào thu dọn.
Lại nói hoàng cung bên kia, đêm qua trưởng công chúa bị giật mình ngất xỉu, trải qua thái hắn cứu trị, đến lúc này mới tỉnh lại, mà Quân Thiếu Tần cũng là trắng đêm chưa ngủ, còn đang sai người lục soát nghiêm ngặt trong và ngoài cung, cơ hồ muốn lật ngược cả đế đô lên để tìm kiếm.
Cũng đang lúc này, Tiểu Thuận Tử vội vội vàng vàng chạy vào điện, thở hổn hển, quỳ xuống khẩn cấp bẩm báo: “Hoàng thượng. . . . . . Thái Dịch Trì bên kia đã xảy ra chuyện! Hoàng, Hoàng quý phi. . . . . .”
“Làm sao vậy?” Quân Thiếu Tần nghe ra trong lời hắn ta đây nói có gì không đúng, trong lòng cảm giác nặng nề, vội vàng tiến lên hỏi tới: “Tìm được nàng ta đây rồi?”
“Hoàng quý phi đã. . . . . . Đã mất rồi.”
Tiểu Thuận Tử có chút co rúm lại, thân thể không ngừng run rẩy, lòng bàn tay đều ướt mồ hôi, cẩn thận cân nhắc lời nói, không dám nói thật, Hoàng quý phi là bị thích khách chặt đầu xuống, vứt xác vào trong Thái Dịch Trì!
Quân Thiếu Tần chỉ cảm thấy bên tai một tiếng ông ông, nhất thời cả người thật giống như ngâm trong nước đá, trước mắt hoàn toàn mơ hồ, cung điện vạn trượng này, giang sơn cẩm tú này, trong chớp mắt chỉ còn lại một mảnh u ám, mất đi màu sắc!
GÃ thất hồn lạc phách xông ra ngoài, một đường chạy tới bên Thái Dịch Trì, chỉ thấy nơi đó đã sớm tập trung một đám người, có thái gã cũng có cung nhân, đang xem cái gì trong nước, có thị vệ tiến lên gạt mọi người ra, xuất hiện tại trước mắt, chính là một thi thể không đầu!
Thi thể kia mặc cung trang gấm hoa yên la đan sa đỏ thẫm, thêu ngàn hạt trân châu, chuỗi ngọc trang sức hình hoa mẫu đơn, quá đỗi hoa lệ phức tạp.
Quân Thiếu Tần liếc mắt liền nhận ra, gã phục này là của Vân Tĩnh Hảo!
Trong chớp mắt tên đó cảm thấy lá gan của mình muốn vỡ ra thiếu chút nữa ngã xuống, quả thật cho rằng mình đang ở trong mộng!
Trầm Quang Liệt ở bên cạnh bẩm báo: “Buổi sáng có cung nhân dọn dẹp ao, phát hiện trong nước có gì đó, nên kêu người vớt lên, mới biết là một cỗ thi thể không đầu, sau khi vi thần biết được, lại lệnh cho vô số người xuống nước tiếp tục đánh vớt, nhưng trừ thi thể bên ngoài, không nhìn thấy bất kỳ vật gì nữa. Sau có cung nhân nhận ra, gã phục trên người thi thể này là của Hoàng quý phi, vi thần không dám vọng đoán, liền gọi Tiểu Thuận Tử trở về bẩm báo với hoàng thượng.”
Mà lúc này, trưởng công chúa cũng nhận được tin tức, chạy tới, bởi vì đi có chút vội vàng, không chú ý dưới chân, thiếu chút nữa liền ngã nhào, cung nhân vội vàng tiến lên vịn cô ấy: “Điện hạ cẩn thận.”
Trưởng công chúa dừng bước lại, hít một hơi thật sâu, không tự chủ được nắm lấy tay cung nhân, ổn định lại tinh thần của mình, chỉ là, nàng bản tọa mới nhìn thi thể không đầu này một cái, lại rùng mình không ngừng, chỉ cảm thấy trong dạ dày một hồi sôi trào dâng lên, càng không đè ép được, khóc rống, vừa cúi đầu sau đó phun ra vài ngụm nước chua, cũng không phải do nàng bản tọa cảm thấy buồn nôn, chẳng qua là cảm thấy đau lòng, A Hảo còn chưa được hưởng thụ hạnh phúc, liền như vậy mang theo oán hận mà đi, ngay cả toàn thây cũng không được!
Nàng bản tọa chỉ cảm giác ngực đau nhức, nhanh chóng cổ họng ngòn ngọt, sau đó phun ra một ngụm máu! Dđ$lqđ%
Sau một lúc lâu, cô ấy mới thở hổn hển ngồi thẳng lên, cự tuyệt cung nhân đỡ, nện từng bước nặng nề đi tới, đi đến chỗ thi thể.
“Người không có tư cách đến gần nữ nhân ấy!” Quân Thiếu Tần bỗng lên tiếng, âm thanh lại khàn khàn run rẩy không giống âm thanh của tên đó: “Người chết như đèn tắt, nếu nữ nhân ấy dưới suối vàng biết, chắc chắn cũng không muốn gặp người!”
Một tay của tên đó đẩy trưởng công chúa ra, cúi người xuống, chậm rãi đỡ thi thể dậy, ôm thật chặt vào trong ngực, một giọt nước mắt nóng rực rơi vào trên người cô ấy.
Đến lúc này, hắn vẫn không thể tin được, nàng lão phu thật sự mất.
Một luồng sóng thống khổ đánh úp tới trong đầu của tên đó, một mảnh trống trải, tên đó nhắm mắt lại, dường như bên tai còn có thể nghe thấy tiếng cười như chuông bạc của cô ấy, nghe cô ấy uyển chuyển múa hát ( đạp ca : một hình thức nghệ thuật vừa múa vừa hát) : ” Quân nhược thiên thượng vân, nông tự vân trung điểu. Quân nhược hồ trung thủy, nông tự thủy tâm hoa. Tương thân tương luyến, dữ nguyệt lộng ảnh. Nhân gian duyến hà tụ tán, nhân gian hà hữu bi hoan, đãn nguyện dữ quân trường tương thủ, mạc tác đàm hoa nhất hiện…” Từng câu từng chữ, lượn lờ quanh quẩn, tựa như ở bên người, lại không thể tìm thấy.
Đến tột cùng là người nào hại nàng bản vương, tại sao phải tàn nhẫn như vậy? Tại sao muốn chặt đầu của nàng bản vương xuống? Tên đó luôn cho là người đó bắt nàng bản vương đi, chẳng qua là muốn bắt nàng bản vương để ép buộc mình, vô luận muốn cái gì, tên đó cho bọn tên đó là được, lại không nghĩ rằng, kết quả lại là như vậy!
Ông trời thật là tàn nhẫn, sao có thể để cho nàng bản tọa mang theo hiểu lầm đau thương như vậy mà ra đi, tên đó còn ở lại chỗ này làm cái gì? Cuộc đời mất đi nàng bản tọa còn có cái gì đáng giá để lưu luyến? Không bằng đi theo nàng bản tọa đi, nàng bản tọa vẫn luôn sợ cô độc, tên đó không thể để cho nàng bản tọa phải đi một mình cô độc, tên đó đã từng nói, nàng bản tọa trốn không thoát tên đó, nàng bản tọa xuống hoàng tuyền, tên đó liền đuổi tới hoàng tuyền, đời đời kiếp kiếp, sống hay chết, đám người kia đều phải ở chung một chỗ.
Trên khuôn mặt kinh hoàng của hắn bản vương có nụ cười khẽ, run rẩy, cầm tay cô ấy, tiếp theo một cái thoáng chốc, cả người hắn bản vương kinh hãi, chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn ———- tay của thi thể này mặc dù đã cứng ngắc, nhưng vẫn có thể cảm thấy lòng bàn tay cô ấy có vết chai và lớp da thô ráp, mà tay Vân Tĩnh Hảo luôn luôn được bảo dưỡng rất tốt, tuyệt đối không có khả năng thô ráp như vậy!
Thi thể này không phải Vân Tĩnh Hảo! ! ! d”đ!l*q^gã%đ^n
Lại không biết tại sao thích khách phải lấy tên đó phục của Vân Tĩnh Hảo mặc lên thi thể này, chẳng lẽ là nghĩ tạo thành một hiện tượng giả, khiến hắn lão phu cho rằng Vân Tĩnh Hảo đã bị sát hại?
Giờ khắc này, hắn quá hỗn loạn, quá khiếp sợ, lại rất kinh hỉ, đầu óc căn bản không thể vận chuyển, chợt có người ở bên cạnh hắn nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng cũng đừng quá đau lòng, nương nương đã đi, hãy để cho cô bản tọa ra đi được an tâm một chút, sớm ngày chôn cất cho thỏa đáng, mặc dù hoàng thượng không nỡ, cũng không thể mặc cho thi thể nương nương lộ ra ngoài giữa ban ngày ban mặt được. . . . . .”
Tên đó ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng dáng của Giang Ánh Nguyệt bao phủ phía trên, cô ấy một mặt khuyên giải an ủi, một mặt lau nước mắt, khóc đến yên lặng buồn bã, giống như là thật đang đau lòng khổ sở, nhưng tên đó quá quen thuộc cô ấy, liếc mắt một cái liền thấy được cô ấy giả trang khổ sở nhưng sau lưng thì lại là bộ mặt đắc ý!
Tên đó khẽ hừ một tiếng, không nhìn nữ nhân ấy nữa, chỉ phân phó Tiểu Thuận Tử chăm sóc tốt thi thể này, sau đó đi về phía Càn Nguyên điện.
Trưởng công chúa thấy hắn ta đây muốn đi, tức thì liền đuổi theo, vội la lên: “Hoàng thượng, A Hảo chết thật thảm, khi còn sống nữ nhân ấy uất ức làm thiếp, chịu không ít khổ, hôm nay đã mất, nếu như người thật lòng thương nữ nhân ấy, liền hạ một đạo thánh chỉ, truy phong nữ nhân ấy một danh phận hoàng hậu, để cho nữ nhân ấy hưởng hết tất cả tôn vinh đi!”
Quân Thiếu Tần dừng bước lại, giọng nói vang lên, bình tĩnh lạnh nhạt, nhưng vang bên tai mỗi người có vẻ hết sức rõ ràng: “Việc này không cần cô cô quan tâm, hôm nay Tĩnh Hảo đã mất, trẫm không còn nhược điểm gì nằm trong tay người nữa, trẫm khuyên người tự giải quyết cho tốt đi, ngàn vạn đừng xảy ra sai lầm gì, nếu không, đừng trách trẫm trở mặt vô tình!”
Tên đó nói một hơi, liền sải bước rời đi, Trầm Quang Liệt đi theo phía sau tên đó, nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng, cửa thành bên kia vẫn muốn tiếp tục lục soát sao?”
Quân Thiếu Tần khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp, lại mang theo sát khí buốt giá: “Bảo A Thú tiếp tục nghiêm tra, tuyệt không thể để thích khách mang Hoàng quý phi ra khỏi thành.”
Trầm Quang Liệt có chút bối rối, Hoàng quý phi không phải đã chết rồi sao? Giờ phút này thi thể đang ở bên cạnh Thái Dịch Trì, làm sao thích khách còn có thể mang Hoàng quý phi đi? Tên đó đang không hiểu ra sao, lại nghe Quân Thiếu Tần nói tiếp: “Thi thể này không phải Hoàng quý phi, trẫm thấy đôi tay cô bản tọa thô ráp, chắc là cung nữ trong cung hay làm việc nặng, vả lại đối phương đi thăm dò cho bản tọa, coi có nơi nào có cung nữ vô cớ mất tích, điều tra rõ, trở về bẩm báo cho trẫm, nhớ lấy, không cần lộ ra.”
Trầm Quang Liệt nói một tiếng “Vâng”, vội vã rời đi.
Đêm hôm ấy, Trầm Quang Liệt tức thì tới bẩm báo chuyện đã điều tra xong cho Quân Thiếu Tần biết, nói toàn bộ cung chỉ có một cung nữ tên gọi Lâm Nhi Thừa Thục Điện mất tích, Lâm Nhi này vốn là một cung nữ lấy nước quét sân chuyên làm việc nặng trong Thừa Thục Điện, sau khi Giang tuyển thị tiến vào Thừa Thục Điện, Uyển Thục phi thấy Lâm Nhi coi như sạch sẽ lanh lẹ, liền đưa Lâm nhi cho Giang tuyển thị sai bảo. Tối hôm qua thích khách bắt Hoàng quý phi đi thì có cung nhân trực đêm nhìn thấy Lâm Nhi bưng đồ ăn khuya vào điện các của Giang tuyển thị, sau đó không thấy ra nữa. Mới vừa rồi, lại có cung nhân của Thải Hoàn Cung ra ngoài, nói sáng sớm hôm nay, trong lúc vô tình nàng ta đây nhìn thấy Giang tuyển thị lén lút đào đất chôn cái gì đó ở Ngự Hoa Viên. Sau đó thị vệ theo chỉ dẫn của Thải Hoàn tới nơi đó đào lên, rốt cuộc đào ra một cái đầu người, chính là đầu của Lâm Nhi!
“Nữ nhân này đúng là lòng dạ rắn rết bò cạp độc mà!”
Quân Thiếu Tần nghe xong, giận tím mặt, tên đó mới vừa phân phó vài câu với Trầm Quang Liệt, liền có tiểu thái giám hấp tấp vội vã chạy tới trước điện, đứng ngoài cửa nhỏ giọng thì thầm với Tiểu Thuận Tử, tên đó thấy, càng thêm nổi giận, tức giận hét: “Lén lén lút lút đang nói cái gì?”
“Khởi bẩm hoàng thượng, là . . . . . Là tiểu chủ Ánh Nguyệt cầu kiến!” Tiểu Thuận Tử vừa bị hắn hét, nhất thời nói cũng nói không lưu loát rồi: “Tiểu chủ nói, nương nương bị sát hại, tâm trạng hoàng thượng không thoải mái, nhất định cũng không thể ngủ được, nàng bản tọa làm chút rượu ngon món ngon, đặc biệt tới để làm bạn với hoàng thượng. . . . . .”
Mọi người không dám nhìn sắc mặt của Quân Thiếu Tần, rất lâu sau, lại nghe tên đó nói: “Để cho cô ta đây vào đi!”
Chỉ trong chốc lát, Giang Ánh Nguyệt được cung nhân dẫn vào, chân thành hạ bái với Quân Thiếu Tần: “Nô tì tham kiến hoàng thượng.”
Quân Thiếu Tần phân phó ban thưởng ghế ngồi, sau đó lệnh cung nhân lui ra, cũng không nhìn nàng lão phu, chỉ đứng trước cửa sổ, nhìn nơi xa: “Cậu vào cung cũng được vài ngày rồi, ở đã quen thuộc chưa?”
“Đã quen ạ.” Giang Ánh Nguyệt nhỏ giọng đáp, mở ra hộp đựng thức ăn cô bản vương mang tới, lấy từng món ăn rượu ngon ra, thừa dịp tên đó đưa lưng về phía mình không nhìn thấy, cô bản vương lặng lẽ lấy một bình lưu ly trong tay áo ra, mở nút lọ ra, đổ một chút chất lỏng màu đỏ vào trong bầu rượu, bởi vì quá khẩn trương, trên chóp mũi của cô bản vương dần dần toát ra mồ hôi hột, tay run lên, bình lưu ly suýt nữa rơi xuống đất!
“Cậu vội cái gì?”
Đột nhiên Quân Thiếu Tần xoay người lại, tiếng nói dịu dàng mỉm cười với nữ nhân ấy, nhưng lại giống như bị kẹp trong băng tuyết trong ngày mùa đông, làm cho nữ nhân ấy không khỏi sợ hãi, chỉ cảm thấy một cỗ ý lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng đến tứ chi bách hài!
Trong tay nàng bản vương vẫn siết chặt bình lưu ly, sắc mặt trắng bệch, đón nhận ánh mắt của gã, yên lặng không nói, mồ hôi hột từ thái dương lăn xuống.
Quân Thiếu Tần mỉm cười đến gần cô ấy, cầm cổ tay của cô ấy, hơi dùng lực một chút, bình lưu ly từ trong tay cô ấy rơi xuống, chất lỏng màu đỏ như máu văng khắp nơi, mùi thơm mê người tràn ngập trong điện, thấm vào tất cả mọi chỗ trong lòng người, từ từ thấm vào.
Hắn ta đây lẳng lặng nhìn cô ta đây, hơi thở lạnh lùng giống như lưỡi kiếm sắc bén của Tu La, cơ hồ muốn đâm thủng ngực cô ta đây: “Đây là lần thứ mấy cậu bỏ thuốc cho trẫm? Thật sự cậu cho rằng trẫm sẽ niệm tình cũ không giết cậu?”
Câu hỏi trầm thấp, lại hàm chứa căm giận ngút trời, Giang Ánh Nguyệt bị dọa sợ đến mức không nhịn được lui về sau hai bước, dưới chân mềm nhũn, khóc hu hu, cả người nhào vào trong ngực tên đó, thê chật vật thảm khóc nói: “Nô tì cũng là vì hoàng thượng cả, Hoàng quý phi không có ở đây, nô tì thấy hoàng thượng khổ sở như vậy, nên muốn khiến hoàng thượng mau chóng quên đi giày vò mệt mỏi, sẽ có thể ngủ được. . . . . .”
Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, Quân Thiếu Tần lại chỉ cảm giác phiền não, chợt lật tay một chưởng, đánh bay Giang Ánh Nguyệt ra ngoài!
Đánh Giang Ánh Nguyệt thẳng đến góc tường, phun ra một ngụm máu tươi, nhất thời khuôn mặt trắng nhợt, ngã lăn xuống đất.
Vẻ mặt Quân Thiếu Tần âm trầm, trong mắt không có chút gợn sóng nào, cầm bầu rượu, từ từ rót ly rượu, cúi người đưa tới trước mặt cô ấy, chỉ là một câu: “Chính đối phương hạ dược, vậy thì tự mình uống đi!”
Gương mặt Giang Ánh Nguyệt toàn là máu, hốt hoảng khẽ lắc đầu làm cho mái tóc tán loạn, trong mắt nước mắt giàn giụa: “Hoàng thượng, ta đây van người, không cần. . . . . .”
“Không cần?” Đôi mắt sắc bén của Quân Thiếu Tần càng ngày càng lạnh: “Bây giờ đối phương mới biết sợ sao? Đối phương cấu kết thích khách mưu hại Hoàng quý phi thì nên biết hậu quả chứ!”
Thân thể Giang Ánh Nguyệt run lên, cả người kinh hoảng như lộc (con hươu, nai), kinh hoàng kêu to: “Hoàng thượng, nô tì oan uổng, nô tì không có, thật sự không có. . . . . .” d$đ^l&quy*d^n
Nhưng Quân Thiếu Tần cũng không nghe cô lão phu giải thích, chỉ nắm cằm của cô lão phu lên, trút ly rượu vào trong miệng cô lão phu, buộc cô lão phu uống hết!
Trong rượu kia, nữ nhân ấy bỏ mị dược rất mạnh!
Đêm Vân Tĩnh Hảo sinh non, nữ nhân ấy bỏ thuốc mê vào trong rượu của Quân Thiếu Tần, muốn một lần xuân tiêu, vốn lý tưởng nhất là mị dược, nhưng lúc đó nữ nhân ấy quá mức tự tin, nữ nhân ấy cho là dựa vào tình cảm từ nhỏ đến lớn của nữ nhân ấy và Quân Thiếu Tần, không cần mị dược, đám người kia cũng có thể phù dung trướng ấm độ xuân tiêu, nhưng nữ nhân ấy không ngờ, đêm hôm ấy, trong miệng Quân Thiếu Tần chỉ nhớ tới Vân Tĩnh Hảo, cho dù ngủ thiếp đi, trong lòng tên đó cũng chỉ có Vân Tĩnh Hảo, tên đó nói:
“Tĩnh Hảo, cô ta đây đừng trách ta đây. . . . . .”
“Bản tọa không còn cách nào, bản tọa biết rõ nữ nhân ấy muốn đứa bé này, nhưng một khi đứa bé ra đời, chính là đại kiếp của nữ nhân ấy. . . . . .”
“Bản vương không thể mất đi cô bản vương, cũng chỉ có thể mất đi đứa bé, bản vương cũng rất khổ sở. . . . . .”
“Tĩnh Hảo. . . . . .”
Đêm thanh tịnh như vậy, thanh tịnh đến nỗi từng tiếng “Tĩnh Hảo” từ trong miệng hắn bản tọa vô cùng cực rõ ràng đưa vào trong tai nàng bản tọa.
Một khắc kia, cô ta đây rốt cuộc biết, Quân Thiếu Tần là thật sự đ*ng t*nh đối với Vân Tĩnh Hảo, cô ta đây vĩnh viễn mất đi người đàn ông này, nhưng cô ta đây vẫn như cũ không chịu chết tâm, cô ta đây nghe Vân Tĩnh Hảo cùng Tiểu Thuận Tử nói chuyện ở ngoài điện, liền cố ý cởi bao quấn ngực của mình ném ra ngoài. Sau, Vân Tĩnh Hảo tức giận phải đẻ non rong huyết, thiếu chút nữa thì chết rồi, thấy Vân Tĩnh Hảo khổ sở như vậy, cô ta đây rất vui vẻ, hôm nay Vân Tĩnh Hảo rơi vào trong tay thích khách, cô ta đây càng vui vẻ hơn, không có Vân Tĩnh Hảo, Quân Thiếu Tần chính là của cô ta đây, cho nên, cô ta đây không thể chờ đợi mang theo mị dược tới Càn Nguyên điện, bởi vì sợ nô tài ngoài điện kiểm tra trong rượu có độc, cho nên cô ta đây không dám hạ dược trước, chỉ đành phải vào điện trước, sau đó mới mạo hiểm bỏ thuốc vào.
Vào lúc này, một ly rượu xuống bụng, nữ nhân ấy dựa vách tường chầm chậm ngồi xuống, lộ ra dáng vẻ sợ hãi lại thuần phục, nhưng đáy lòng lại dâng lên nhiều ngọn lửa, ngày càng rực cháy, nóng rực như sôi, chỗ sâu nhất trong thân thể giống như rách ra một lỗ trống lớn, làm nữ nhân ấy khó chịu đến cực điểm, không tự chủ được điên cuồng vặn eo và tứ chi, hai chân co lại khép vào mở ra.
Quân Thiếu Tần ngồi ngay ngắn một bên, lạnh lùng nhìn cô ấy: “Trẫm hỏi cậu, thích khách kia là ai? Tại sao muốn bắt Hoàng quý phi đi?”
“Không, hoàng thượng, những chuyện đó, sao nô tì lại biết được?” Giang Ánh Nguyệt kinh hoảng cúi xuống dập đầu, cả người lại tê dại mềm nhũn, đôi tay không thể khống chế kéo gã phục lung tung, thật giống như quần áo trên người cũng là lửa lớn hừng hực, dẫn tới khát vọng rốt cuộc nàng lão phu bò đến dưới chân Quân Thiếu Tần, dán khuôn mặt nóng rực lên bắp đùi của gã, khẽ rên rĩ: “Hoàng thượng, cứu lão phu, lão phu nóng quá. . . . . .”
Vẻ mặt Quân Thiếu Tần lạnh lùng, ngón tay xoa nhẹ gò má của cô ấy, lạnh buốt như một tảng băng dán sát da thịt của cô ấy, cả người cô ấy run lên, r*n r* thật thấp từ trong cổ họng phát ra, nhưng tiếp theo một cái vút qua, một nguồn sức mạnh từ hai bên gò má cô ấy dâng lên, hắn bản tọa hung hăng nắm hai gò má của cô ấy, đau đến nỗi thân thể cô ấy run rẩy dữ dội, nước mắt như ngọc trai bị cắt đứt dây lã chã rơi xuống.
Đôi mắt sáng như đuốc của hắn nheo lại, lạnh lùng thốt: “Cậu khóc cái gì? Trẫm thật không biết cậu là kiểu nữ nhân gì, dũng khí lúc cậu cấu kết thích khách đi nơi nào rồi hả?”
Giang Ánh Nguyệt giống như là phải dùng hết hơi sức toàn thân, mới tránh thoát được sự kiềm chế của hắn bản tọa, lúc này, trong lòng cô bản tọa đã bị sợ hãi nhét đầy, nhưng vẫn khóc lóc kêu oan: “Nô tì không có, không phải nô tì, thật sự không phải là nô tì. . . . . .”
Quân Thiếu Tần đã không có kiên nhẫn, cũng sẽ không cùng cô ấy nói nhảm, nhanh chóng không chút nào thương tiếc túm cổ tay cô ấy, không nói lời gì kéo cô ấy đi ra ngoài, chân tay cô ấy mềm nhũn, toàn thân xao động, lảo đảo theo sát sau lưng hắn ta đây, té ngã vài lần, hắn ta đây cũng không để ý tới, chỉ một đường kéo cô ấy đến bên cạnh Thái Dịch Trì.
“Một lần cuối cùng trẫm hỏi ngươi lão phu, thích khách kia là ai?”
Tiếng nói hắn lão phu không lớn, nhưng mang theo áp bức như mưa gió gào thét, Giang Ánh Nguyệt hết sức sợ hãi, nhưng chỉ biết khóc, lắc lắc đầu nước mắt chảy ra, vẫn không chịu trả lời, sau một khắc, Quân Thiếu Tần mạnh mẽ đẩy nữ nhân ấy vào trong hồ!
Giang Ánh Nguyệt nơi nào ngờ tới hắn bản vương lại độc ác tuyệt tình như thế, nhanh chóng chìm trong nước, lúc chìm lúc nổi, đã uống không ít nước, cũng may cô ấy từng là hoán tên đó nữ (nữ nhân giặt đồ), tương đối biết bơi, chỉ là, cô ấy mới th* d*c một hơi, liền nhìn thấy trong hồ còn có vật gì đó, vật kia nổi trên mặt nước, đen sì sì nhìn không rõ, dần dần trôi tới chỗ cô ấy, trong khoảng điện quang hỏa thạch (cực nhanh), rốt cuộc cô ấy thấy rõ, đó là đầu của Lâm Nhi! ! !
Can đảm của cô bản vương đều mất hết, một tiếng thét kinh hãi mắc kẹt trong cổ họng còn chưa kịp ra, cả người liền chìm xuống, cô bản vương sợ đến nỗi liều mạng vùng vẫy, đầu lâu kia lại quấn cô bản vương không rời, tựa như có tiếng nức nở thê lương bên tai cô bản vương: “Tiểu chủ, sao người độc ác như vậy? Nô tì một lòng hầu hạ người, người lại kêu người chặt đầu nô tì xuống, hiện tại thi thể nô tì không hoàn chỉnh, không thể đầu thai làm người, cũng chỉ có thể quấn lấy người. . . . . .”
“Tiểu chủ, sao người độc ác như vậy?” Đầu lâu kia hỏi lại, gương mặt đau đớn, lạnh lùng như tượng gỗ, trong đôi mắt đen, không ngừng nhỏ máu xuống, từ từ hóa thành dữ tợn, trong chớp mắt bay nhào lên trước!
“Đối phương đừng tới đây, đối phương đã chết, còn quấn lão phu làm cái gì! !” Cả người Giang Ánh Nguyệt buốt giá, trong miệng cuồng loạn kêu lớn lên, liều mạng đạp nước, trong miệng không ngừng trào ra bọt khí, cuối cùng dưỡng khí trong phổi sắp hao hết, không tới một hơi sẽ phải chìm xuống, trong chớp mắt gần như hít thở không thông, rốt cuộc nữ nhân ấy kêu lớn với Quân Thiếu Tần: “Hoàng thượng cứu lão phu, nô tì biết sai rồi, nô tì không dám che giấu nữa! ! !”
Từ đầu đến cuối Quân Thiếu Tần đều đứng bên cạnh ao nhìn, mặc cho cô ta đây giãy giụa cũng không để ý, mãi cho đến khi nghe cô ta đây nói câu này, mới kéo cô ta đây lên!
Giang Ánh Nguyệt mới vừa trải qua một phen giày vò, đã là sức cùng lực kiệt, hắn phục trên người đều ướt, vừa bị gió thổi, ý lạnh đánh tới, tràn ngập toàn thân nàng lão phu, lạnh đến nỗi khiến cả người nàng lão phu run rẩy, ngoài ra mị độc trong cơ thể nàng lão phu còn chưa dứt, chẳng mấy chốc cả người lại bị đốt nóng, nóng đến nỗi khiến nàng lão phu không thở nổi, thật sự là chịu không nổi!
Quân Thiếu Tần từ trên cao nhìn xuống cô lão phu: “Trẫm sẽ không lặp lại câu hỏi nữa, đối phương hãy nói hết tất cả những gì đối phương biết đi, nếu vẫn không nói hoặc có điều giấu giếm, trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho đối phương!”
Tên đó nói xong, vỗ tay một cái, chỉ thấy Trầm Quang Liệt chỉ huy thị vệ mang một thùng gỗ khổng lồ tới, trong thùng đó chất đầy côn trùng, rắn, bò cạp độc màu sắc sặc sỡ, rít lên những tiếng khiến người sởn gai ốc, Giang Ánh Nguyệt bị dọa sợ đến nỗi run rẩy kịch liệt, lông tơ cả người dựng đứng cả lên, con ngươi ta đây cơ hồ tan rã, lại nghe tên đó nói:
“Cậu có biết hay không, tiền triều có hậu phi khi quân bưng bít người trên, họa loạn hậu cung, liền có người sáng tạo ra loại hình phạt này, tên là ‘ sái bồn ’ (chậu bọ cạp), từ khi bổn triều khai quốc tới nay, bởi vì xem thường cử chỉ bạo ngược của tiền triều, do đó huỷ bỏ hình phạt này, nhưng tối nay, trẫm rất muốn làm bạo quân một lần, nếu như cậu dám gạt trẫm một chữ thôi, trẫm liền quẳng cậu vào ‘ sái bồn ’, chịu vạn trùng cắn xé!”