Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-07-18 05:45:30 | Lượt xem: 5

Cậu có biết hay không, tiền triều có hậu phi khi quân bưng bít người trên, họa loạn hậu cung, liền có người sáng tạo ra loại hình phạt này, tên là ‘ sái bồn ’, từ khi bổn triều khai quốc tới nay, bởi vì xem thường cử chỉ bạo ngược của tiền triều, do đó huỷ bỏ hình phạt này, nhưng tối nay, trẫm rất muốn làm bạo quân một lần, nếu như cậu dám gạt trẫm một chữ thôi, trẫm liền quẳng cậu vào ‘ sái bồn ’, chịu vạn trùng cắn xé!”

Giang Ánh Nguyệt khóc đến sắp tắt thở, liều mạng muốn lui về phía sau, Quân Thiếu Tần lại lôi cô ấy lên trước, đi tới bên cạnh thùng gỗ, côn trùng rắn rết chen thành đống ngọ nguậy trong thùng, con cậu âm u lạnh lùng, lưỡi đỏ như lửa, cô ấy muốn kêu to, muốn giãy giụa, lại cảm giác mình đã xụi lơ trên mặt đất, cả khuôn mặt cũng vặn vẹo không còn hình dáng, giống như thấy được vật đáng sợ nhất trong cuộc đời này, nhanh chóng không dám giấu giếm nữa, miệng run rẩy kể tất cả, kể ra toàn bộ trước sau những gì đã trải qua.

“Nô tì cũng không biết thích khách kia, đêm qua, gã đã giết Lâm Nhi, lại muốn giết nô tì, lúc ấy nô tì bị dọa sợ, vì bảo vệ tính mạng mới để cho gã trốn trong điện, sau đó, nô tì sinh lòng riêng, muốn lợi dụng cơ hội này, khiến Hoàng quý phi vĩnh viễn rời khỏi hoàng cung, khiến hoàng thượng cho là Hoàng quý phi đã chết, vì vậy, nô tì liền cùng hợp mưu với thích khách kia, sử dụng kế thay mận đổi đào, mặc gã phục Hoàng quý phi lên trên người của Lâm Nhi, sau đó chém đầu Lâm Nhi xuống, nhấn chìm thi thể trong Thái Dịch Trì, làm thành hiện tượng giả là Hoàng quý phi bị sát hại bỏ mình. . . . . .”

“Sau đó thì sao?” Giọng điệu của Quân Thiếu Tần vẫn băng giá .

“Sau đó, nô tì liền dẫn thích khách kia từ thiên môn Linh Hiền điện chạy ra ngoài, chuyện về sau nữa, nô tì cũng không biết. . . . . .” Chợt Giang Ánh Nguyệt nắm lấy vạt áo của gã, than thở khóc lóc, mặt mày khổ sở mơ hồ: “Hoàng thượng, người tha cho nô tì đi, từng chữ nô tì nói đều là lời nói thật, nô tì chỉ là nhất thời hồ đồ, về sau cũng không dám nữa. . . . . .”

Quân Thiếu Tần cúi người xuống, nâng mặt nàng bản tọa lên, trong mắt tràn đầy vẻ oán hận, giống như muốn phun ra lửa: “Trẫm hỏi ngươi bản tọa lần nữa, hiện tại thích khách kia ở nơi nào?”

Giang Ánh Nguyệt vội vàng lắc lắc đầu, khóc vội la lên: “Nô tì thật sự không biết, nô tì chỉ nhìn thấy có xe ngựa ở ngoài cung chi viện cho thích khách kia, đợi sau khi thích khách kia lên xe, xe ngựa liền đi về phía phố Huyền Vũ, chuyện khác, nô tì thật không biết, nếu nô tì có một chữ giả dối, hoàng thượng điều tra được thì cứ đánh chết nô tì, nô tì cũng không oán . . . . . .”

Quân Thiếu Tần nhìn chằm chằm ánh mắt của cô ấy nhìn một lúc lâu, đột nhiên xoay người mà đi, lạnh lùng mở miệng: “Tuyển thị Giang Ánh Nguyệt, phẩm chất không đoan chính, làm loạn hậu cung, bây giờ giáng xuống làm thứ nhân, giam cầm trong Trường Môn điện!”

Trường Môn điện là địa phương nào, đây chính là hoạt tử nhân mộ (mộ của người sống), đi vào, chính là trọn đời thoát thân không được, mắt thấy Tiểu Thuận Tử dẫn vài tên thị vệ tiến lên, Giang Ánh Nguyệt sợ tới mức không tự kiềm chế được mà kêu to lên: “Ta đây không đi Trường Môn điện, ta đây không đi! Hoàng thượng, lúc trước người cũng không phải là nói như vậy, lúc Thái hậu còn sống thì chính miệng người đã đồng ý với Thái hậu, người nói người sẽ đối xử tốt với ta đây, sẽ dùng cả đời để bảo vệ ta đây, hôm nay, người vì một nữ nhân khác, lại đối với ta đây nhẫn tâm như vậy. . . . . .”

Quân Thiếu Tần dừng bước lại, trên mặt nở một nụ cười rất lạnh lùng, nồng đậm đến mức con đối phương lóe lửa giận: “Đối phương hẳn là đang trách trẫm phụ lòng phụ bạc?”

Giống như gã nghe được một chuyện buồn cười: “Lời thề của trẫm, đúng là hứa với cô gái dịu dàng mềm mại, thanh thuần như nước, không phải người phụ nữ rắn rết bò cạp độc như cậu! Cậu tự vấn lòng mình đi, ban đầu đến tột cùng là ai phụ người nào? Cậu vì cuộc sống sung sướng, thay đổi thất thường không biết liêm sỉ, sử dụng bao nhiêu là thủ đoạn ám muội, trên tay dính bao nhiêu máu tanh, cậu thật sự cho rằng cậu làm gì trẫm không biết sao? Vậy mà còn có mặt mũi nói trẫm phụ lòng! Trẫm dễ dàng tha thứ cậu cho tới bây giờ, đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, thừa dịp trẫm còn có kiên nhẫn, cậu mau mau rời đi, trẫm không muốn phải nhìn thấy cậu nữa!”

Giang Ánh Nguyệt khóc đến khàn cả giọng, cũng không nói nữa, thị vệ cứng rắn vừa kéo vừa lôi dẫn cô ấy đến Trường Môn điện, bộ tên đó phục Yên La màu vàng nhạt mặc trên người cô ấy bị kéo tới xốc xếch không chịu nổi, trân châu rơi xuống đầy đất, cô ấy khổ sở khóc lóc kêu gào thống khổ như vậy, vang dội bầu trời đêm tĩnh lặng chốn hoàng cung.

Ngày hôm sau.

Sau khi Thẩm Thanh Nham ra ngoài, Nguyệt Nương liền tìm một công tượng (thợ thủ công) về, dùng cây sắt đóng kín cửa sổ trong phòng lại.

Đợi sau khi công tượng này đi, Nguyệt Nương liền đun nước, hầu hạ Vân Tĩnh Hảo tắm rửa, thay nữ nhân ấy cởi gã phục ra, dùng khăn vải lau cho nữ nhân ấy, nhìn thân thể trắng noãn như ngọc của nữ nhân ấy, Nguyệt Nương không nhịn được khuyên nhủ: “Về sau phu nhân ngàn vạn lần đừng cãi nhau với Thẩm gia nữa, phu nhân là nữ nhân của Thẩm gia, nên theo Thẩm gia, nô tì thấy Thẩm gia cũng rất nuông chiều phu nhân, chỉ cần phu nhân mềm dịu lại, đừng phụ tâm ý của Thẩm gia nữa, tự nhiên Thẩm gia cũng không khóa phu nhân nữa. . . . . .”

“Bản tọa không phải nữ nhân của tên đó.” Vân Tĩnh Hảo từ từ nhắm hai mắt lại, nằm yên lặng, tiếng động cực kỳ nhẹ: “Cậu đi ra ngoài trước đi, bản tọa muốn ở đây một lát.”

Nguyệt Nương thấy cô bản vương bướng bỉnh như vậy, há miệng, cuối cùng chỉ than một tiếng, bưng chậu gỗ đi ra ngoài, chỉ là, cô bản vương mới đi ra ngoài, liền nhìn thấy có một nam nhân lén lút trốn ở dưới cửa sổ nhìn lén, nam nhân đó cũng không phải ăn trộm hay là ai khác, chính là một trong những nhân tình của Nguyệt Nương tên là Lưu Tứ Tuyền. d#đ%l*q&d!

Lưu Tứ Tuyền này là chủ một cửa hàng hoa quả khô, muội tử (em gái) là tiểu thiếp của Kinh Triệu Duẫn, trong nhà khá là có tiền, cũng không phải là người đứng đắn gì, hơn ba mươi tuổi, mặc dù mặt mũi dáng dấp coi như đoan chính, nhưng sắc mặt lại khô vàng, hai gò má mơ hồ lộ ra màu hồng, vừa nhìn liền biết, do hắn dùng nhiều dược vật nào đó.

Gia đình tên đó thê thiếp thành đoàn, lại cứ thấy chưa đủ, rỗi rãnh liền ở cùng một chỗ với Nguyệt Nương, mới vừa rồi, tên đó trèo tường vào, thấy trong viện không có ai, lại nghe thấy trong phòng có người nói chuyện, liền rón ra rón rén đi tới dưới cửa sổ, bởi vì cửa sổ bị đóng kín hết rồi, tên đó đẩy không ra, cũng chỉ có thể xuyên thấu qua khe hở ngó vào trong, đúng lúc nhìn thấy Nguyệt Nương đang lau người cho Vân Tĩnh Hảo, bởi vì khe hở này quá nhỏ, lại có Nguyệt Nương cản trở, tên đó chỉ nhìn thấy khuôn mặt và rất ít da thịt dưới cổ Vân Tĩnh Hảo, nhưng trắng đến mức làm cho người bản vương hoa mắt, làm cho mặt tên đó đỏ như lửa, miệng đắng lưỡi khô, lại thấy Vân Tĩnh Hảo thật sự rất đẹp, nhất thời liền mất hồn mất vía .

Nguyệt Nương thấy bộ dáng này của hắn ta đây, tức thì liền đoán được tâm tư của hắn ta đây, chỉ lôi hắn ta đây trở về phòng của mình, chỉ vào mũi hắn ta đây, quát lên: “Đối phương không có lương tâm! Cũng đừng được voi đòi tiên có chủ ý động tay động chân với phu nhân, người ta đây là nữ tử đoan trang, Thẩm gia này cũng không phải dễ chọc, cẩn thận hắn ta đây đánh gãy chân của đối phương!”

Lưu Tứ Tuyền thấy Nguyệt Nương giận, vội vàng ôm nữ nhân ấy, hôn miệng nữ nhân ấy, dụ dỗ nói: “Là ta đây không đúng, ta đây chết thèm đói mắt, ta đây đáng đánh!” Nói xong, thật sự tự đánh mình ba bốn bạt tai.

Nguyệt Nương thấy hắn ta đây như thế, trên mặt mới có chút ý cười, cô ta đây cười một tiếng, Lưu Tứ Tuyền cũng không nhắc về Vân Tĩnh Hảo nữa, chỉ ôm “Cục cưng ruột thịt” cô ta đây mà nói một đống lời tâm tình, dụ dỗ cô ta đây cầu hoan, nhanh chóng hai người liền cởi áo ra, ân ái đủ kiểu, như cá với nước, không cần thiết nói tỉ mỉ.

Sau khi xong chuyện, Nguyệt Nương vội vàng đi phòng bếp nấu cơm cho Vân Tĩnh Hảo, vội vàng đuổi Lưu Tứ Tuyền về, chỉ là, Lưu Tứ Tuyền này một lòng nghĩ tới Vân Tĩnh Hảo, cũng không có trở về phủ, mà đi tới một cửa hàng về tranh chữ nổi danh nhất phố Huyền Vũ, tìm một họa tượng (họa sĩ vẽ tranh) quen biết, bảo họa tượng kia theo sự miêu tả của tên đó vẽ ra bức họa về Vân Tĩnh Hảo.

Họa tượng kia cũng là người có bản lĩnh, bằng vào những miêu tả kia, lại vẽ giống đến bảy tám phần, Lưu Tứ Tuyền này có được bức họa, giống như có được bảo bối gì đó, vừa nhìn tranh vừa rời khỏi cửa hàng, thật là càng xem càng yêu, càng nhìn càng vui vẻ, bởi vì xem quá chuyên chú, lúc hắn lão phu bước xuống bậc thang lóe lên một cái, liền đụng phải một người, chính hắn lão phu cũng lảo đảo một cái, bức họa cũng rơi xuống đất, hắn lão phu giận đến mức hét lớn một tiếng: “Con bà nó, chó khôn không cản đường!”

Mà người hắn lão phu đụng vào kia, toàn thân áo trắng như tuyết, mặt mũi quá đỗi anh tuấn, chính là Khả Hãn Hạ Lan Cá Sấu, lúc này, tâm tình của hắn lão phu thật sự không tốt, vốn là hắn lão phu hợp mưu với trưởng công chúa, lên kế hoạch nội ứng ngoại hợp ám sát Quân Thiếu Tần, hiện giờ chuyện sắp bắt đầu, trưởng công chúa lại bởi vì “Vân Tĩnh Hảo chết”, đau lòng bị bệnh không dậy nổi, cùng với việc nữ nhân ấy bị bệnh, kế hoạch ám sát của chúng cũng chỉ có thể tạm thời gác lại, đồng nghĩa với việc gác lại, còn không biết sẽ sinh ra biến số gì!

Lúc gã đang nhức đầu vì chuyện này, thì Lưu Tứ Tuyền này đụng gã, đầu tiên gã cũng không để ý lắm, tiếp tục tiến lên, nhưng đột nhiên lại nghe Lưu Tứ Tuyền mắng gã là chó, gã vừa nghe sao có thể duy trì bình tĩnh, tức thì sắc mặt trầm xuống, xoay người đi trở về, một cước liền gạt ngã Lưu Tứ Tuyền!

Lưu Tứ Tuyền này thường ngày cậy vào nhà mình có tiền có thế cho nên hoành hành ngang ngược, lúc này bị đánh trên phố, lại thấy người đi đường dừng chân đứng xem càng ngày càng nhiều, tựa như mọi người đang xem kịch vui, giận đến nỗi mặt tên đó tựa như gan heo, nhất thời nổi trận lôi đình, chỉ vào Cá Sấu nói: “Đối phương lại dám đạp lão phu!” @(Lạc_Thần)@

“Lão phu không những đánh ngươi lão phu, còn phải đập vỡ mồm ngươi lão phu!”

Tiếng nói Cá Sấu vừa dứt, hộ vệ theo hầu sau lưng hắn liền đồng loạt xông lên: “Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!” Lưu Tứ Tuyền bị đánh một trận tàn nhẫn, đánh cho hắn sưng mặt sưng mũi kêu cha gọi mẹ, há miệng liền phun ra hai chiếc răng máu me nhầy nhụa!

Lúc này, Cá Sấu lại chú ý tới bức họa trên đất, gã nhặt lên vừa nhìn, chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, mặt mũi của cô gái trong tranh này, thần vận đó, không phải Vân Tĩnh Hảo thì là ai?

Tên đó vội vàng lệnh hộ vệ dừng tay, chỉ vào bức họa đó, hỏi Lưu Tứ Tuyền khuôn mặt đang đầy máu: “Cậu gặp qua cô gái này ở đâu?”

Lưu Tứ Tuyền này sớm bị đánh đến mất nửa cái mạng, lúc này cũng không biết có nghe thấy câu hỏi của Cá Sấu hay không, chỉ không ngừng kêu trời gọi đất (la hét trong thống khổ), Cá Sấu mạnh mẽ nắm cổ áo của hắn lên, cặp mắt nheo lại, nhìn chằm chằm hắn, lặp lại từng chữ một: “Nói mau, đối phương gặp qua cô gái này ở đâu? Nếu như đối phương nói thật, lão phu còn tha cho đối phương, nếu không, ngay cả tay chân của đối phương lão phu cũng đều đánh gãy!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8