Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 63
Lưu Tứ Tuyền này sớm bị đánh đến mất nửa cái mạng, lúc này cũng không biết có nghe thấy câu hỏi của Cá Sấu hay không, chỉ không ngừng kêu trời gọi đất, Cá Sấu mạnh mẽ nắm cổ áo của hắn ta đây lên, cặp mắt nheo lại, nhìn chằm chằm hắn ta đây, lặp lại từng chữ một: “Nói mau, ngươi ta đây gặp qua cô gái này ở đâu? Nếu như ngươi ta đây nói thật, ta đây còn tha cho ngươi ta đây, nếu không, ngay cả tay chân của ngươi ta đây ta đây cũng đều đánh gãy!”
Khuôn mặt của Lưu Tứ Tuyền tràn đầy hoảng sợ, nào dám không nói, nhanh chóng liền nói không còn một mống, triệt triệt để để.
Đêm hôm ấy, Cá Sấu che mặt toàn thân áo đen, đi tới tiểu viện Lưu Tứ Tuyền nói, bay lên đầu tường, đột nhập vào trong viện, chỉ thấy ngọn đèn dầu trong phòng vẫn còn sáng, ánh sáng vàng nhạt lộ ra ngoài song cửa sổ, nếu đến nơi này, gã nào có không cẩn thận dò thăm rõ ràng, vì vậy, gã thấy hai bên không có ai, liền đi tới khe cửa trước mặt, len lén ngó vào trong khe hở.
Trong nhà tổng cộng có hai người, nam nhân kia toàn thân áo đen, thân hình cao lớn như trúc, mặt mày tuấn lãng như ngọc, cô bản tọa kia tựa vào trên giường, tư thế mảnh mai giống như dương liễu, vẻ mặt cũng là lạnh như sương giá.
Quả nhiên chính là Vân Tĩnh Hảo!
Trong lòng Cá Sấu khẽ kích động, cười lạnh lùng, ngay sau đó nhảy ra khỏi viện, ra lệnh cho thủ hạ hộ vệ chuẩn bị cướp người.
Mà lúc này, trong phòng Thẩm Thanh Nham cũng không biết tiểu viện đã bị người bao vây, gã cầm chén cháo nóng đang khuyên Vân Tĩnh Hảo: “Nghe Nguyệt Nương nói, hôm nay cái gì cô ta đây cũng ăn không vô, cháo tổ yến này có thể bồi bổ khí huyết dưỡng thần, so với dược hoàn mạnh, cô ta đây ăn không vô, cháo này luôn có thể ăn được.”
Nhưng Vân Tĩnh Hảo cũng không lĩnh tình, thấy hắn múc cháo đưa tới, liền tránh tay hắn, xê dịch vào bên trong, cố ý tránh xa hắn ra.
Thẩm Thanh Nham đặt chén cháo xuống, đưa tay chạm lên gương mặt của cô lão phu, lành lạnh trợt xuống cổ, một chút xíu phủ đi xuống “Lão phu biết rõ cô lão phu hận lão phu, nhưng cô lão phu phải luôn yêu chính cô lão phu mới đúng.”
Vân Tĩnh Hảo lại kéo tay của hắn ta đây: “Cậu không cần như vậy, cậu đã nói sẽ không ép buộc ta đây. . . . . .”
Thẩm Thanh Nham trầm mặc giằng co với cô ấy trong chốc lát, ngưng mắt nhìn khuôn mặt khổ sở của cô ấy, nặng nề khẽ thở dài, chợt thấy cổ tay cô ấy bị vòng sắt siết chảy ra một vết máu, liền phân phó Nguyệt Nương đưa nước sạch và thuốc trị thương tới, đưa tay ôm cô ấy qua, mở vòng sắt, thay cô ấy rửa sạch vết thương, cẩn thận thoa thuốc trị thương lên. Vân Tĩnh Hảo cắn chặt đôi môi, đau đến mức trên trán rỉ ra lấm tấm mồ hôi, nhưng vẫn chịu đựng, thủy chung im hơi lặng tiếng.
Thấy bộ dạng nàng bản vương quật cường như vậy, gã nhớ tới khi còn bé, mỗi lần nàng bản vương bị thương, mặc dù chỉ là đau một chút, nàng bản vương đều sẽ chôn ở trong ngực gã khóc thút thít, khi đó, không có Quân Thiếu Tần, nhân gian của nàng bản vương, chỉ có gã, gã cũng chỉ có nàng bản vương, hai người thân mật vô gian, lưỡng tâm cùng vui vẻ.
Nếu có thể được trở lại ngày trước, thật là tốt biết bao?
Nghĩ như vậy, sức lực trên tay tên đó đột nhiên tăng thêm, dùng vòng sắt hung hăng giữ chặt cổ tay của cô ấy, nghĩ buộc cô ấy không cần cậy mạnh nữa, buộc cô ấy vẫn như trước kia áp vào trong ngực tên đó khóc thút thít, ai ngờ, Vân Tĩnh Hảo nhịn đau co rụt lại, tim của tên đó chợt níu chặt, sợ hãi không dám dùng sức, tức thì cúi đầu, nơi nơi đều là thương yêu, tỉ mỉ thổi hơi trên cổ tay cô ấy, làm vết thương giảm bớt thống khổ.
Vân Tĩnh Hảo trừng mắt nhìn hắn, nhìn dáng vẻ chuyên chú cẩn thận của hắn, nhìn vẻ mặt khẩn trương của hắn, nhìn hắn ướt mồ hôi, rốt cuộc vẫn là mềm lòng, nhẹ nhàng nói: “Sư ca, cậu thả bản vương đi, đời này, bản vương chỉ có thể như vậy, nếu có kiếp sau. . . . . .”
“Bản vương không muốn kiếp sau. . . . . .” Thẩm Thanh Nham một hớp cắt đứt lời của cô bản vương…, âm thanh hung dữ, trái tim không nói ra được thống khổ không cam lòng: “Đời này cũng bị cô bản vương phá hủy, kiếp sau, bản vương không muốn quen biết cô bản vương, không cần yêu cô bản vương nữa!”
Vân Tĩnh Hảo cắn chặt môi, lại không thốt nên lời.
Thẩm Thanh Nham si ngốc nhìn cô bản vương, ánh mắt thật sâu: “Chờ cô bản vương sinh hạ đứa bé, chúng bản vương cùng nhau trở về sư môn có được hay không? Vô luận cô bản vương muốn như thế nào, bản vương đều đồng ý với cô bản vương.” Trong phòng ánh nến chiếu lên khuôn mặt anh tuấn của hắn, chiếu lên đáy mắt tha thiết tình ý của hắn, ấm áp tung tóe lên da thịt trên cổ tay của cô bản vương, chính là nước mắt của hắn, tay của hắn đặt trước ngực cô bản vương, dừng tại vị trí trái tim của cô bản vương: “Một ngày nào đó, cô bản vương sẽ quên Quân Thiếu Tần, hắn lừa dối cô bản vương, phụ bạc cô bản vương, thương tổn cô bản vương, nhục nhã cô bản vương, khinh thường cô bản vương, khinh rẻ cô bản vương, lừa dối cô bản vương, tất cả thống khổ trong lòng cô bản vương, bản vương sẽ tu bổ từng cái lại.”
Vân Tĩnh Hảo nghiêng mặt đi, rất lâu không lên tiếng, một giọt nước mắt từ từ trượt đến chiếc cằm nhọn, cũng không biết là mồ hôi hay là nước mắt.
Thẩm Thanh Nham nhìn nàng ta đây, cũng không kiềm chế được nữa, lặng lẽ ôm chặt nàng ta đây, nàng ta đây lại nhẹ nhàng đẩy hắn ra, tiếng nói khàn khàn gần như cầu khẩn: “Đêm đã khuya, ta đây muốn nghỉ ngơi, ngươi ta đây đi ra ngoài đi. . . . . .”
Thẩm Thanh Nham không để ý tới cô ta đây, lại tới gần hơn, cơ hồ dán lên thân thể của cô ta đây, tiếng động dịu dàng mà mị hoặc “Chúng ta đây từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình cảm nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không sánh bằng hai năm yêu nhau của cô ta đây và Quân Thiếu Tần hay sao? Rốt cuộc cô ta đây muốn lừa gạt mình bao lâu mới bằng lòng thừa nhận, chẳng lẽ thật sự một chút xíu cảm giác cô ta đây cũng không có?”
Rốt cuộc Vân Tĩnh Hảo chịu nhìn hắn một cái, giọng nói lại lạnh lùng mà kiên định, tựa như hàn băng xâm nhập vào người: “Không có.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Nham đột nhiên thay đổi, trong thoáng chốc bị nữ nhân ấy chọc giận, mất lý trí, oán hận nhìn nữ nhân ấy, hai mắt đỏ ngầu như máu, không đợi nữ nhân ấy có phản ứng, tên đó liền hung ác kéo nữ nhân ấy ôm vào trong ngực, nhấn ngã xuống giường, thô lỗ dữ dội m*t hôn môi nữ nhân ấy, trong tiếng xé lụa, tên đó hung hăng giật ra tên đó phục của nữ nhân ấy, từng chiếc cúc áo rơi xuống đầy đất!
“Dừng tay!” Vân Tĩnh Hảo dưới sự kiềm chế của tên đó, giãy giụa cả giận nói: “Thẩm Thanh Nham, đối phương vô sỉ, không thể nói chuyện với đối phương được. . . . . . Bản vương hận đối phương!”
Thẩm Thanh Nham cố định hai tay của cô lão phu l*n đ*nh đầu, tiếng nói run rẩy điên cuồng: “Cô lão phu muốn hận thì hận đi, chỉ là đừng giãy giụa nữa, cẩn thận xúc động nhận tuyến trong mạch máu của cô lão phu, cô lão phu chết không cần gấp gáp, nhưng đứa bé vô tội ———- Tĩnh Hảo, cô lão phu cam lòng lại để cho con của cô lão phu cùng chết với cô lão phu sao?”
Trong chớp mắt khuôn mặt của Vân Tĩnh Hảo không còn huyết sắc, khổ sở nhắm mắt lại, cũng không dám giãy giụa nữa.
“Như vậy mới tốt, cô ấy nghe lời, thì bản tọa sẽ không để cho cô ấy khổ sở, bản tọa hiểu phải sử dụng tư thế gì mới sẽ không làm bị thương hài tử của cô ấy, hơn nữa sẽ để cho cô ấy rất sung sướng.” Thẩm Thanh Nham nhìn khuôn mặt bi thương của cô ấy, trong lòng rõ ràng còn khổ sở hơn so với cô ấy, nhưng mà tay vẫn không dừng lại, chợt xé đi che đậy cuối cùng trên người cô ấy, ở bên tai cô ấy gầm nhẹ: “Ở bên cạnh bản tọa, mới là tốt nhất đối với cô ấy, chờ cô ấy thành nữ nhân của bản tọa, tự nhiên cũng liền đứt ý niệm hồi cung . . . . . .”
Cũng trong lúc này, trong sân chợt truyền đến tiếng thét chói tai của Nguyệt Nương, giống như là có người nào đó xông vào viện, bỗng dưng hắn bản vương chấn động toàn thân, lúc này mới buông nữ nhân ấy ra, cũng không đoái hoài tới việc mặc áo khoác, liền xông ra ngoài.
Vân Tĩnh Hảo vùng vẫy ngồi dậy, cầm bộ quần áo bao lấy thân thể xích lõa trắng trợn, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến từng trận đao kiếm va chạm, vang vang không dứt.
Chẳng lẽ là người của Quân Thiếu Tần tìm tới?
Tim cô ấy thình thịch nhảy lên, đang muốn đi ra xem một chút, tiếp theo một cái vút qua, cửa bị đẩy ra, một bóng đen chợt bao phủ cô ấy vào trong âm u.
Nữ nhân ấy hoảng sợ ngẩng đầu, lại bị người nọ một tay bịt miệng: “Đừng sợ, bản vương là tới cứu nữ nhân ấy, mới vừa rồi người nọ bị hộ vệ của bản vương vây khốn, nhất thời không thoát thân được.”
Thấy cô ấy cũng không giãy giụa, người nọ mới lột khăn che mặt trên mặt xuống, khẽ mỉm cười với cô ấy, ấm áp như ánh mặt trời: “Còn nhớ bản tọa không?”
Trong đầu Vân Tĩnh Hảo oanh một cái, bỗng nhiên chấn động, không dám tin trợn to hai mắt ———- lại là Cá Sấu!
Không đợi cô ấy từ trong cơn sửng sốt phục hồi tinh thần lại, Cá Sấu đã một chưởng đánh nát xích sắt, xoay chuyển khéo léo như hồ điệp, keng một tiếng liền mở vòng sắt này ra, ngay sau đó khiêng ngang cô ấy lên, sải bước đi ra ngoài, ra khỏi viện, để cô ấy nằm trong xe ngựa, màn xe vừa để xuống, xe ngựa liền “lộc cộc” phi về phía trước!
Vân Tĩnh Hảo dựa vào vách xe, nghe được tiếng vó ngựa gấp gáp, toàn thần cảnh giác nhìn chằm chằm vào Cá Sấu, miễn cưỡng cười cười: “Chuyện hôm nay làm phiền Khả Hãn, nếu không ta đây còn không biết nên thoát thân như thế nào đấy.”
Cá Sấu thấy áo nàng ta đây bị tàn phá, liền cởi áo ngoài của mình ra, khoác lên trên người nàng ta đây, ánh mắt chân thành, tiếng nói dịu dàng nói: “Ta đây chỉ là một cái nhấc tay, nàng ta đây không cần để ở trong lòng.”
Hắn bản tọa nói như gió nhẹ nước chảy, thật ra lại khiến cho Vân Tĩnh Hảo không biết phải làm như thế nào để chấp nhận, trầm mặc một lát, nàng bản tọa vén rèm xe lên nhìn, xe ngựa chạy nhanh trong đêm tối, cũng không biết muốn đi đâu, trong lòng nàng bản tọa không khỏi có chút lo lắng.
Cá Sấu thấy cô ấy như có chút khẩn trương, dường như trấn an vỗ vỗ tay của cô ấy, nhẹ tiếng nói: “Lão phu biết rõ cô ấy cũng không muốn hồi cung, trước tiên cô ấy đến chỗ ở của lão phu, chờ qua thời gian này, tự lão phu sẽ tiễn đưa cô ấy ra khỏi thành, để cho cô ấy rời đi thôi.”
Vân Tĩnh Hảo không tin Cá Sấu sẽ có lòng tốt như thế, tên đó trăm phương ngàn kế cứu cô ấy, tự có mục đích của tên đó, chỉ là, hôm nay trong mạch máu của cô ấy chôn nhận tuyến, cũng giống như là phế nhân, vừa rơi vào trong tay tên đó, cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.
Xe ngựa ngày càng chạy nhanh, một đường Cá Sấu chỉ nhắm mắt trầm ngâm, thỉnh thoảng giả vờ ngủ say, thỉnh thoảng như có điều suy nghĩ.
Cũng không biết trải qua bao lâu, rốt cục xe ngựa cũng ngừng lại, Cá Sấu xuống xe trước, sau đó đỡ Vân Tĩnh Hảo xuống.
Trước mắt là một tòa biệt viện rộng lớn đẹp đẽ, gã đánh xe tiến lên kêu cửa, mở cửa chính là A Lỗ Nhĩ người luôn luôn hầu hạ Cá Sấu.
Cá Sấu đỡ Vân Tĩnh Hảo vào cửa, chỉ vào A Lỗ Nhĩ nói: “Đây là A Lỗ Nhĩ, cô ấy có chuyện gì thì kêu tên đó đi làm, không cần khách khí.”
A Lỗ Nhĩ vội vàng cười hành lễ: “Nô tài A Lỗ Nhĩ gặp qua phu nhân.”
Vân Tĩnh Hảo gật gật đầu, Cá Sấu đỡ cô bản tọa đến sân hai cổng, chỉ thấy trong viện đèn dầu sáng rỡ, cây cối xanh um, nhiều loại hoa và cây xanh biếc cảnh trí động lòng người, so với ngự hoa viên trong cung, cảnh trí có một chút đặc biệt âm u.
Vân Tĩnh Hảo buồn cười cười: “Biệt viện của Khả Hãn thật đẹp, nhìn thấy trong lòng cũng thoải mái.”
“Chỉ cần nữ nhân ấy thích là tốt rồi.”
Cá Sấu dẫn nữ nhân ấy một đường xuyên qua hành lang, đẩy ra cánh cửa được điêu khắc hình chim và hoa, hai người trước sau tiến vào phòng, phía trước có bàn ghế án thư, gian sau có bình phong tử đàn, còn có bàn trang điểm gương đồng, phía trên có phấn son, các loại trâm cài ngọc trai, ở giữa đặt một chiếc giường, màn làm bằng lụa mỏng tầng tầng lớp lớp rủ xuống, hiển nhiên là khuê phòng của nữ nhân.
Cá Sấu ở bên cạnh cô bản tọa nói: “Dĩ nhiên căn nhà này không tốt bằng trong hoàng cung, chỉ sợ tạm thời uất ức cho cô bản tọa.”
Vân Tĩnh Hảo cười một tiếng, ung dung nhìn tên đó: “Cái này đã rất tốt, đa tạ Khả Hãn.”
Cá Sấu mỉm cười, đưa mắt nhìn nữ nhân ấy, vẻ mặt dịu dàng: “Không còn sớm nữa, nữ nhân ấy nghỉ ngơi đi, sáng mai ta đây tới thăm nữ nhân ấy.”
Vân Tĩnh Hảo gật gật đầu, đợi hắn rời đi, rốt cuộc căng thẳng trong lòng cô ta đây mới được thả lỏng, vừa mệt lại buồn ngủ, cuộn mình ở trên giường, không muốn nhúc nhích, không muốn mở mắt nữa. . . . .